TrìnhCa
Tiến sĩ
"Vì sao tâm an thì giận tự tan?"
Có người nói: “Giận dữ là lúc ta đòi cuộc đời phải vận hành theo ý mình.”
Nghe tưởng đơn giản, nhưng khi hiểu rồi... ta bỗng thở phào nhẹ nhõm.
Câu chuyện giác ngộ:
Bà cụ và chén cơm nguội
Có một bà cụ sống một mình nhiều năm. Ngày nào cũng vậy, bà nấu một nồi cơm rồi để dành cho buổi chiều.
Một hôm, người cháu đến thăm. Thấy bà toàn ăn cơm nguội, cậu trách:
"Bà sao không đợi con về? Bà ăn cơm nguội hoài, có hại sức khỏe!"
Bà cụ chỉ cười: “Bà đã chờ rất nhiều thứ trong đời.
Chờ chồng bớt rượu.
Chờ con bớt bận.
Chờ người ta hiểu lòng mình.
Cuối cùng bà hiểu ra: càng chờ, càng giận.
Cơm để nguội thì hâm lại được... Nhưng một đời người mà để giận quá lâu thì khó ấm lại lắm, con à."
Cậu cháu đứng im, nghẹn.
Người ta thường tưởng giận vì người khác... nhưng thật ra giận vì ta mong đời phải “ấm" như ta muốn.
1. Giận vì kỳ vọng không được đáp lại
Ta mong người thương hiểu mình thì Họ lại im lặng.
Ta mong ai đó tử tế thì Họ lại vô tâm.
Ta mong cuộc đời “công bằng” thì Cuộc đời cho ta bài học.
Thế là ta giận.
Nhưng người tỉnh thức nhận ra: Không ai làm ta đau bằng chính kỳ vọng của mình.
2. Giận vì không dám nhìn vào bên trong
Cơn giận chỉ là mặt nạ.
Bên dưới nó là:
– sự tổn thương cũ,
– nỗi sợ bị bỏ rơi,
– cái tôi muốn được công nhận.
Nếu không nhìn vào gốc rễ ấy, ta sẽ đổ lỗi cả đời.
Người trí hỏi: “Ta đang giận họ... hay giận chính ta đã mong quá nhiều?"
3. Giận vì quên rằng ai cũng đang mang vết thương riêng
Người ta vô tâm không phải vì họ muốn làm ta đau, mà vì họ cũng đang loay hoay trong đời mình.
Khi hiểu điều này, ta dịu lại không phải vì họ xứng đáng, mà vì ta xứng đáng bình yên.
4. Giận vì không biết buông
Buông không phải là thua.
Buông là biết cái gì giữ lại cũng làm chính mình kiệt quệ.
Phật dạy:
Khổ không do sự việc, mà do cách ta bám víu vào sự việc.
Ta càng bám, càng đau.
Ta càng muốn kiểm soát, càng bị cảm xúc điều khiển.
Buông... thì nhẹ.
5. Và bí mật cuối cùng:
Chỉ người tự chữa lành mới thật sự bớt giận
Ở những người dễ giận, luôn có một đứa trẻ bên trong đang khóc vì chưa được ai ôm ủ.
Khi ta học cách:
– chăm sóc cơ thể,
– lắng nghe cảm xúc,
hiểu vết thương của mình, cho bản thân quyền được yếu, được buồn,
...thì tự nhiên cơn giận đến cũng nhỏ lại.
Thì ra bí mật nằm ở đây
Muốn hết giận người, phải học cách ôm lấy chính mình.
Khi ta ấm, ta sẽ không đòi người khác phải sưởi.
Khi ta hiểu mình, ta không còn đòi thế giới phải hiểu mình.
Khi ta biết tự thương, ta không còn giận ai vì họ không thương ta đủ.
Giận dữ không biến mất bằng cách nén lại.
Nó biến mất khi ta đủ dịu, đủ hiểu, đủ trưởng thành.
Vậy bí mật để hết giận là gì?
Là trở về chữa lành chính mình rồi mọi cơn giận sẽ tự tan, như sương trước nắng.
Chúc bạn luôn AN, để đời luôn sáng.




