TrìnhCa
Tiến sĩ
10 nghìn thôi,
đủ để một người khách nhắm mắt nói điều không thật chỉ để lấy mã giảm giá.
50 nghìn thôi,
đủ để một anh shipper đội mưa giữa đêm, bì bõm trên đường để kịp giao suất cơm nóng.
100 nghìn thôi,
đủ để một người đàn ông còng cả tấm lưng khiêng cái tủ lạnh lên tận tầng sáu, không một tiếng than.
5 triệu,
đủ để một sinh viên đi làm ca đêm, làm công việc mà bản thân chẳng hề thích.
50 triệu,
đủ để bạn nhìn rõ nhân tình thế thái người thân lạnh nhạt, bạn bè trở mặt.
300 triệu,
đủ để một người lao động phải dành dụm cả 2–3 năm, chỉ để cứu gia đình khỏi một lần khốn khó bất ngờ.
50 triệu, 500 triệu hay 5 tỷ...
đủ để lời bạn nói trở thành “chân lý”, bất kể đúng sai.
Người qua tuổi trung niên mới thấm sâu một điều:
tiền không làm bạn hạnh phúc hơn... nhưng nó giúp bạn bớt bất hạnh.
Tiền có thể giúp ta vượt qua khó khăn.
Có thể khiến ta nhìn rõ lòng người.
Có thể xoa dịu những ngày mệt mỏi đến mức muốn buông.
Nhưng cũng chính vì hiểu đời vô thường,
ta mới biết:
tiền chỉ là chiếc áo mưa – không phải bầu trời.
Che được lúc giông gió, nhưng không thể thay thế mặt trời trong lòng mình.
Người trưởng thành kiếm tiền để sống không chật vật.
Người tỉnh thức kiếm tiền để sống tự do không lệ thuộc, không oán trách.
90% nỗi đau trong đời, tiền có thể giải quyết.
10% còn lại... tiền cũng giúp bạn đỡ nghẹt thở hơn rất nhiều.
Vậy nên có thời gian thì đi kiếm tiền, rảnh rỗi thì bớt than phiền.
Bởi giữa đời đầy biến động, điều quan trọng nhất không phải bạn có bao nhiêu tiền, mà là tâm bạn có sáng hay không.
Vì sao ư?
Vì ngay cả một buổi cà phê ngon hay một chuyến đi chơi nhỏ cũng cần tiền.
Con đường đến những điều bạn mơ ước chưa bao giờ miễn phí.
Những gì bạn muốn...
hãy tự tay mình kiếm lấy, để không lệ thuộc ai, và cũng không phụ chính mình.





) ko có mục tiêu phấn đấu. Và loại này "thường" có cs vật chất ko cao, họ đúng là ko muốn phấn đấu dù là có cơ hội, thường ở các vùng quê.