TrìnhCa
Tiến sĩ
Người có phúc ẩn thường không mang dáng vẻ của người may mắn.
Họ không đi nhanh hơn ai, cũng chẳng đứng cao hơn ai giữa đám đông.
Phúc của họ không lộ ra bằng tiếng cười lớn, tiền bạc dồi dào hay những lần được gọi tên.
Phúc của họ nằm sâu, lặng lẽ như mạch nước ngầm dưới đất khô không ai nhìn thấy, nhưng chính nó nuôi sống cả cánh rừng.
Có những người đi qua rất nhiều mất mát mà không gãy.
Không phải vì họ ít đau, mà vì nỗi đau ấy không làm họ rời khỏi chính mình.
Họ có thể mất tiền, mất người, mất cả một giai đoạn đời từng tin là mãi mãi,
nhưng kỳ lạ thay, họ không bao giờ mất đường sống.
Đến phút cuối cùng, luôn có một lối rẽ âm thầm xuất hiện
- không rực rỡ,
không huy hoàng,
chỉ vừa đủ để họ không rơi xuống vực.
Như thể có một bàn tay vô hình chặn lại nghiệp nặng trước khi nó kịp hóa thành đổ nát.
Người có phúc ẩn cũng hiếm khi tranh hơn thua.
Không phải vì họ không biết đúng sai, mà vì họ không còn cần chứng minh mình đúng.
Sự yên ổn bên trong khiến họ không còn vội vã bước lên tiếng nói, không còn cần đứng cao trong những cuộc so đo.
“Thắng thua là chuyện của cái tôi, bình an là chuyện của linh hồn."
Khi đã đi đủ xa trong nội tâm, người ta hiểu rằng có những cuộc chiến, chỉ cần không bước vào đã là thắng.
Họ sống giản dị, nhưng không hời hợt.
Họ chọn yên tĩnh, nhưng không trốn đời.
Họ có thể ngồi một mình rất lâu, suy tư, viết, chiêm nghiệm, lắng nghe chính mình, không phải vì đời quay lưng với họ, mà vì họ đã thôi bị đời kéo đi như trước.
Như Trịnh Công Sơn từng viết:
“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng"
- phúc ẩn chính là khi tấm lòng ấy không còn cần phô bày, nhưng vẫn đủ rộng để ôm lấy mọi va đập.
Người có phúc ẩn dễ rơi nước mắt trước khổ đau của chúng sinh, nhưng không bị cuốn vào bi kịch.
Họ đau cùng nỗi đau của đời, mà vẫn giữ được sự tỉnh táo để không làm nỗi đau ấy sinh thêm khổ lụy.
Đó là dấu hiệu của một tâm từ đã trưởng thành - không vô cảm, cũng không hoảng loạn.
Họ cũng ít cầu xin.
Không phải vì kiêu, mà vì đã hiểu sâu một điều:
xin thêm thường đi kèm với ràng buộc.
Nên thay vì cầu tiền, cầu danh, cầu duyên, họ chỉ lặng lẽ khấn:
“Nếu còn điều gì con chưa học xong, xin cho con học cho trọn.”
Người xưa nói:
“Biết đủ là giàu.”
Người có phúc ẩn giàu ở chỗ biết mình đang đi trên con đường nào.
Phúc của họ đến chậm, không đều, không phô trương nhưng luôn đủ.
Đủ để không tuyệt đường.
Đủ để còn giữ được nhân cách khi mất mát.
Đủ để không biến thành một con người cay nghiệt sau quá nhiều va đập.
Phúc ấy không giúp họ hơn người, chỉ giúp họ không đánh mất mình.
Vì sao phúc lại ẩn?
Vì nếu lộ ra, cái tôi sẽ chen vào.
Phúc được giữ lại để che linh hồn trong những thời khắc quyết định khi con người đứng giữa rẽ nhánh của đời sống.
Đức Phật từng dạy:
“Chiến thắng vạn người không bằng tự thắng mình.”
Phúc ẩn chính là năng lực giúp con người đi hết con đường cần đi mà không gãy giữa
chừng.
Người có phúc ẩn thường không biết mình có phúc.
Và chính vì không biết, nên phúc ấy còn nguyên
Không để khoe, không để so, không để tự hào.
Chỉ lặng lẽ ở đó, như ánh sáng dịu sau mây không làm lóa mắt, nhưng đủ soi đường.
Và nếu bạn đọc đến đây, có lẽ không phải để tìm xem mình hơn ai, mà để nhận ra:
chỉ cần còn giữ được lòng tử tế, sự tỉnh thức và khả năng quay về với chính mình thì bạn đã là người được che chở.
Phúc lớn nhất, sau cùng, chưa bao giờ là có thêm.
Mà là không mất mình trên đường đời.




