TrìnhCa
Tiến sĩ
Không phải vì trà có lỗi, cũng không phải vì người thẳng quá đáng,
mà bởi phần đông chúng ta đã quen với vị ngọt dễ nuốt và những lời nói vừa tai.
Ta quen uống nhanh, nghe nhanh, yêu nhanh nên khi gặp thứ cần thời gian để thẩm, ta vội quay lưng.
Trà càng đậm, vị càng gắt ở ngụm đầu.
Người càng thẳng, lời càng khiến người khác chạnh lòng lúc ban đầu.
Nhưng cũng giống như trà, chỉ những ai đủ chậm, đủ tĩnh, đủ kiên nhẫn mới nhận ra:
phía sau cái gắt ấy là hậu vị rất sâu. Không ngọt kiểu đường hóa học, mà là cái ngọt đến từ sự tinh khiết.
Người sống thẳng không khéo nói.
Họ không biết uốn lời cho vừa tai người nghe,
cũng không giỏi phủ đường lên sự thật để được yêu mến.
Họ chọn nói điều cần nói, dù biết có thể mất lòng.
Bởi với họ, sự thật có thể làm đau nhất thời, nhưng giả dối thì làm hỏng cả một đời tin cậy.
Cái họ mang đến là sự thật đôi khi trần trụi, đôi khi khô ráp, nhưng luôn thật.
Và chính vì thật, họ thường bị gán cho những cái nhãn không mấy dễ nghe: khó gần, khó chịu, cứng đầu.
Ít ai đủ bình tĩnh để nhìn sâu hơn mà thấy rằng:
đằng sau vẻ gai góc ấy là một tấm lòng không biết giả vờ, không mưu toan, không hai mặt.
“Người thẳng không làm vừa lòng người khác, nhưng thường làm yên lòng chính mình."
Họ không sống để được thích, mà sống để không phải tự khinh mình mỗi khi soi gương
Họ hiểu rõ cái giá của sự thật là cô đơn, nhưng vẫn chấp nhận, bởi họ không muốn đánh đổi nhân cách lấy sự dễ chịu tạm bợ.
Trà đậm không dành cho kẻ vội.
Người thẳng cũng không hợp với những ai chỉ thích nghe lời êm tai.
Cả hai đều cần một thứ chung: độ chín của tâm hồn.
Chỉ khi đi đủ xa, vấp
đủ nhiều, nếm đủ cay đắng, con người ta mới hiểu rằng:
không phải thứ gì dễ nuốt cũng tốt, và không phải ai làm ta khó chịu cũng là người xấu.
Có những người bước qua đời ta như ly trà nhạt – uống xong là quên.
Nhưng cũng có những người, như trà đậm, khiến ta nhăn mặt lúc đầu, rồi lại nhớ rất lâu.
Nhớ vì họ đã nói điều không ai dám nói.
Nhớ vì họ đã giữ cho ta một tấm gương sự thật, dù ta không thích hình ảnh phản chiếu trong đó.
“Giả dối có thể được yêu, nhưng chỉ chân thành mới được tôn trọng.”
Người thẳng không nhiều, bởi sự thật khó nghe và lòng thật
thì dễ bị lợi dụng.
Nhưng chính vì hiếm, họ mới đáng quý.
Họ tồn tại như một lời nhắc âm thầm rằng:
giữa thế gian đầy lớp lang và vai diễn, vẫn còn những con người chọn sống đúng – dù phải trả giá.
Trà đậm khiến người mới uống nhăn mặt, nhưng người hiểu trà lại thấy nó thanh khiết.
Người thẳng khiến kẻ hời hợt khó chịu, nhưng người hiểu đời sẽ nhận ra:
đó là phần trong trẻo hiếm hoi còn sót lại. Và nếu một ngày, bạn đủ duyên để gặp được một người như thế, đừng vội quay lưng.
Hãy ở lại đủ lâu, nhấp chậm, rồi bạn sẽ hiểu vì sao hậu vị của sự thật luôn sâu hơn mọi lời ngọt ngào.




