TrìnhCa
Tiến sĩ
Có câu:
“Thời đến cản không kịp.”
Mỗi người đều có vận hội lớn của riêng mình.
Giống như đóa hoa, đến mùa sẽ tự nở
khi thời vận đến, vạn sự hanh thông.
Nhưng khi thời vận chưa tới, chúng ta nên làm gì?
Trước hết, hãy giữ sự im lặng và âm thầm rèn luyện.
“Sông sâu tĩnh lặng, lúa chín cúi đầu.”
Người khác có thể không hiểu những tháng ngày bạn một mình kiên trì,
nhưng chính sự lặng lẽ đó là nền móng cho thành tựu mai sau.
Đừng vội dựa dẫm vào ai khác, vì không ai có thể sống thay hav tu thay ban.
Đức Phật từng dạy:
“Hãy tự thắp đuốc lên mà đi.”
Niềm tin vững chắc nhất chính là tin vào nội lực của mình.
Khi đã có mục tiêu, hãy quyết liệt đi đến cùng.
Đừng xao động vì ngoại cảnh, cũng đừng đánh mất mình trong sự so sánh.
Người khác giỏi hơn hãy hoan hỷ.
Còn bản thân, chỉ cần hôm nay tiến bộ hơn hôm qua đã là đủ.
Trên hành trình ấy, đôi khi cô đơn sẽ là bạn đồng hành.
Nhưng cô đơn không đáng sợ.
Thực ra, càng đi xa càng ít người đồng hành.
Người thật sự mạnh mẽ là người biết hạnh phúc ngay cả khi chỉ còn lại
một mình.
Hãy kiên trì, bền bỉ, giữ kỷ luật.
Khi khó khăn kéo đến, hãy vững như núi.
Cây có đổ, trời có sập, cũng đừng vội buông bỏ ý nguyện ban đầu.
Và đừng quên, gieo nhân lành chính là gieo vận hội.
Bạn giúp ai đó một chút, bạn không mất đi gì cả, nhưng trời đất sẽ ghi nhận.
Phước báu rồi sẽ quay trở lại, dưới hình thức mà bạn không ngờ.
Trong khi chờ đợi vận hội, hãy học cách chấp nhận và nhẫn nại.
Người ta có thể xem thường bạn lúc chưa thành công,
nhưng thành công không nằm trong ánh mắt của kẻ khác,
mà nằm trong sự an tĩnh của chính bạn.
Thời vận đến như mùa hoa, chắc chắn sẽ tới.
Việc của bạn là gieo hạt, vun bồi, kiên nhẫn chờ ngày nở rộ.
Khi ấy, bạn sẽ hiểu:
tất cả những tháng ngày thầm lặng, những cô đơn, những kiên trì, hóa ra đều là sự chuẩn bị cho một thời khắc rực rỡ – nơi vận hội lớn nở bung như hoa đúng mùa.
“Hãy âm thầm tu tập, để khi thời đến... cản cũng không kip."




