CHƯƠNG 39:
Cổng trường THPT Nguyễn Hữu Thọ, Quận 4. 5 giờ 50 phút chiều.Cổng trường Nguyễn Hữu Thọ giờ đây không còn là nơi tụ tập phô trương thanh thế nữa. Nó đã biến thành một chảo lửa địa ngục.
Năm quả bom xăng mà Sơn Xẹo ném ra đã gây hậu quả khủng khiếp hơn dự tính. Ngọn lửa bén vào bình xăng của những chiếc xe máy ngã rạp, bùng lên thành những cột lửa cao quá đầu người, liếm trọn phòng bảo vệ và bắt đầu lan sang dãy phòng học gần đó. Khói đen cuồn cuộn bốc lên, che lấp cả ánh hoàng hôn đỏ quạch, biến khung cảnh thành một bức tranh tận thế.
Tuấn "Sói" đứng giữa đám hỗn loạn đó. Ban đầu, hắn cười sằng sặc, đắc ý nhìn ngọn lửa như một bạo chúa đang chiêm ngưỡng kiệt tác của mình. Hắn tưởng mình đang lập đại công, đang chứng tỏ bản lĩnh "chơi lớn" với Dương Bạch Tạng.
Nhưng rồi...
O e... O e... O e...
Tiếng còi hụ đặc trưng của xe cảnh sát 113, xe cứu hỏa và cả xe bọc thép của cảnh sát cơ động bắt đầu vang lên dồn dập, xé toạc màn khói. Dù các xe lớn còn bị kẹt ở vòng ngoài, nhưng tiếng loa phóng thanh đã oang oang vọng vào, đanh thép và lạnh lùng:
“YÊU CẦU TẤT CẢ ĐỨNG IM! BỎ VŨ KHÍ XUỐNG! ĐÂY LÀ CẢNH SÁT! NGƯỜI CẦM ĐẦU SẼ BỊ BẮN HẠ NẾU CHỐNG TRẢ!”
Nụ cười trên môi Tuấn Sói tắt ngấm. Mặt hắn biến sắc, chuyển từ đỏ gay sang trắng bệch như xác chết. Hắn nhìn đám đàn em đang hăng máu đánh nhau, rồi nhìn ngọn lửa đang vượt quá tầm kiểm soát. Trong đầu hắn, những ảo vọng về quyền lực, về việc được Dương Bạch Tạng bảo kê bỗng chốc tan biến. Thay vào đó là hình ảnh song sắt nhà tù, là bản án "Hủy hoại tài sản quốc gia", "Gây rối trật tự công cộng", "Cố ý gây thương tích".
Hắn nhớ lại giọng nói ngọt ngào nhưng đầy mùi tử khí của Dương Bạch Tạng: "Cứ làm lớn đi, tao có luật sư lo." Nhưng giờ đây, khi lửa cháy ngút trời, khi cớm vây tứ phía, hắn chợt nhận ra một sự thật kinh hoàng: Không có luật sư nào cả. Dương Bạch Tạng không hề có ý định cứu hắn. Hắn chỉ là một con tốt thí, một mùi hôi thối được tạo ra để thu hút ruồi nhặng, để con "Rắn Chúa" âm thầm trườn đi nơi khác.
– Đụ má... Ông già đó... ổng gài mình! – Tuấn lắp bắp, tay chân run lẩy bẩy, điếu thuốc trên môi rơi xuống đất. – Mình chết chắc rồi... Đi tù mọt gông rồi...
Bản năng sinh tồn của một kẻ hèn nhát trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tuấn Sói không còn quan tâm đến đàn em, không còn quan tâm đến sĩ diện hay cái danh "Đại ca" hão huyền. Hắn chỉ muốn chạy.
– Chạy! – Tuấn Sói hét lên với đám đàn em thân tín Ngũ Hổ Tướng. – Chạy mau tụi bây ơi! Cớm tới! Mạnh ai nấy chạy!
Hắn vứt bỏ cô bồ nhí đang khóc lóc bên cạnh, nhảy phắt lên chiếc Spacy trắng, rồ ga điên cuồng. Hắn định tông thẳng qua đám học sinh đang hỗn loạn để tìm đường sống.
Nhưng hắn đã quên mất một điều: Con giun xéo lắm cũng quằn. Và những kẻ bị hắn áp bức bấy lâu nay đang nhìn hắn với đôi mắt rực lửa.
Khi Tuấn Sói vừa quay đầu xe, định bỏ mặc tất cả để tẩu thoát, thì một tiếng hô lớn vang lên từ phía sau lưng hắn, đanh thép và đầy uy lực, át cả tiếng còi hụ.
– ĐỪNG ĐỂ NÓ CHẠY!!! NÓ ĐỐT TRƯỜNG RỒI BỎ TRỐN KÌA!!!
Đó là tiếng của Minh "Kính Cận" – thủ lĩnh trường Vân Đồn. Minh đã quan sát thấy sự thay đổi sắc mặt của Tuấn. Với bộ óc đầy sạn của mình, Minh hiểu ngay vấn đề. Hắn trèo lên nóc một chiếc xe hơi bị kẹt đường, tay cầm cái loa tay (chắc giật được của bác bảo vệ), gào lên:
– Anh em! Nhìn kỹ đi! Thằng Tuấn Sói nó đốt trường! Nó muốn tụi mình ở lại chịu trận thay cho nó! – Nó coi tụi mình là rác rưởi! Nó hứa bảo kê mà giờ nó chạy trước! Đừng sợ nữa! Đánh lại đi!
Lời kêu gọi của Minh như một mồi lửa ném vào thùng thuốc súng đang rò rỉ. Đám học sinh trường Vân Đồn, Chi Lăng... những kẻ vốn bị Tuấn Sói ép buộc, đe dọa phải gia nhập "Liên Minh", nay nhìn thấy ngôi trường bốc cháy, nhìn thấy sự hèn hạ của Tuấn, nỗi sợ hãi trong họ chuyển hóa thành cơn giận dữ không gì cản nổi.
– Đụ má! Nó đốt trường tao! – Một thằng học sinh trường Nguyễn Hữu Thọ hét lên, ném cái nón bảo hiểm vào mặt một tên đàn em thân tín của Tuấn.
– Mày tính chạy hả con chó? – Một nhóm khác cầm cặp sách quật tới tấp vào đám Ngũ Hổ Tướng.
Ở một hướng khác, Lâm "Sẹo" dẫn đầu đám bụi đời Xóm Chiếu từ trong con hẻm nhỏ lao ra, tay cầm gậy gộc chặn đường rút lui duy nhất của Tuấn Sói. – Đứng lại Tuấn! Mày ép tao bán thuốc, giờ mày định bỏ của chạy lấy người hả?
Thế cờ lật ngược trong nháy mắt. Đám đàn em trung thành của Tuấn Sói (khoảng 30 tên) bỗng chốc bị bao vây bởi hàng trăm học sinh phẫn nộ. Những kẻ từng cúi đầu sợ hãi nay vùng lên với sức mạnh của số đông. Gạch đá, giày dép, chai nước bay tới tấp như mưa rào vào phe Tuấn Sói.
Tuấn Sói hoảng loạn tột độ. Hắn rú ga chiếc Spacy, cố gắng ủi qua đám đông để thoát thân. – Tránh ra! Tao tông chết mẹ tụi bây!
Chiếc xe tay ga của Tuấn húc văng vài học sinh, mở được một đường máu nhỏ. Hắn sắp thoát ra khỏi vòng vây để chạy ra đường lớn Khánh Hội.
Nhưng có một người không cho phép hắn làm điều đó.
Từ trong đám khói mù mịt, một bóng người lao ra như một mũi tên xé gió. Người đó bê bết máu, áo sơ mi rách tơi tả, một bên mắt sưng húp tím bầm không mở lên được. Nhưng con mắt còn lại thì rực sáng như than hồng trong lò rèn.
Thái Sơn.
Sơn đã đánh nhau liên tục nãy giờ. Nó bị một cây tuýp sắt phang vào lưng, bị lửa táp vào da thịt bỏng rát. Nó gần như kiệt sức. Nhưng khi thấy Tuấn Sói định chạy trốn tội lỗi, dòng máu nóng trong người nó sôi lên sùng sục.
Thấy chiếc Spacy đang lao tới với tốc độ cao, Sơn không tránh. Nó nghiến răng, gầm lên một tiếng, dùng hết sức bình sinh lao cả tấm thân gầy gò vào đầu chiếc xe.
RẦM!!!
Một cú va chạm kinh hoàng xé toạc màng nhĩ. Sơn dùng vai húc thẳng vào tay lái chiếc xe. Lực va chạm mạnh đến mức chiếc Spacy loạng choạng, trượt bánh trước, rồi lật ngang, trầy xước tóe lửa trên mặt đường nhựa nóng bỏng.
Tuấn Sói bị hất văng ra khỏi xe, lăn lông lốc mấy vòng như một bao tải rác, đập đầu xuống đất nhưng may mắn hoặc xui xẻo là hắn vẫn còn tỉnh táo.
Thái Sơn cũng ngã đập người xuống đất. Cơn đau thấu trời xanh chạy dọc từ bả vai xuống sống lưng khiến mắt nó tối sầm lại. Phổi nó như bị ai bóp nghẹt. Máu từ vết thương trên trán chảy xuống che mờ tầm nhìn.
Nhưng nó không cho phép mình ngất. “Đứng dậy! Mày phải đứng dậy trước nó!”
Sơn cắn môi đến bật máu, dùng tay chống đất bật dậy như một con thú bị thương nhưng đầy nguy hiểm.
Tuấn Sói lồm cồm bò dậy. Bộ đồ hiệu rách nát, mặt mày lấm lem dầu nhớt và máu. Hắn nhìn thấy Sơn đang lảo đảo bước tới, lại nghe tiếng còi hú của cảnh sát đang ép sát ngay sau lưng.
Nỗi sợ hãi biến thành sự điên cuồng. Hắn biết nếu bị bắt lại ở đây, hắn sẽ chết rũ xương trong tù. Hắn phải giết thằng này để mở đường máu.
Tách! Tuấn rút từ túi quần ra một con dao bấm. Lưỡi dao thép lạnh lẽo bật ra, sáng loáng dưới ánh lửa bập bùng.
– Thằng chó đẻ! Tao giết mày! – Tuấn gầm lên, mắt vằn đỏ dại đi.
Hắn lao vào Sơn. Hắn không còn chút kỹ thuật võ vẽ nào nữa. Hắn chỉ đâm, chém loạn xạ theo bản năng của một con thú cùng đường.
Sơn không có vũ khí. Trong tay nó chỉ có... hai nắm đấm bọc trong lớp băng gạc đã nhuốm màu cháo lòng và bê bết máu.
Xoẹt! Lưỡi dao sượt qua ngực Sơn, rạch một đường dài, máu tươi tứa ra ướt đẫm chiếc áo sơ mi trắng vốn đã nát bươm.
Xoẹt! Thêm một nhát vào đùi. Sơn khuỵu xuống một nhịp, nhưng lại gượng đứng dậy ngay.
– Chết đi! Chết đi! – Tuấn Sói vừa đâm vừa la hét, nước mắt nước mũi giàn giụa vì hoảng loạn.
Hắn đâm một nhát trực diện, nhắm thẳng vào bụng Sơn.
Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc đó, thời gian như ngừng trôi. Sơn nhìn thấy mũi dao nhọn hoắt đang lao tới. Nó không thể né kịp vì chân đã đau. Nó nhớ lại hình ảnh của Trần Đại trong những câu chuyện Ba Thẹo kể. “Muốn bắt cọp, phải vào hang cọp. Muốn tước dao, phải chấp nhận đổ máu.”
Sơn không lùi. Nó đưa cánh tay trái lên đỡ. Cánh tay đã được quấn băng gạc dày cộm từ hôm qua.
PHẬP!
Lưỡi dao cắm phập vào bắp tay trái của Sơn. Nó xuyên qua lớp băng, găm sâu vào thớ thịt, chạm vào xương. Cơn đau buốt nhói chạy thẳng lên não.
Tuấn Sói cười man dại vì tưởng đã đâm trúng và sắp kết liễu được đối thủ. Hắn định rút dao ra đâm tiếp. Nhưng hắn không rút được. Cơ bắp của Sơn co cứng lại, kẹp chặt lưỡi dao trong thịt. Đồng thời, bàn tay trái của Sơn – dù đang bị đâm – vẫn vòng qua, siết chặt lấy cổ tay cầm dao của Tuấn như một cái kìm sắt.
– Mày... – Tuấn kinh hoàng nhìn Sơn. Hắn thấy Sơn không hề kêu la.
Sơn bước tới một bước, dí sát khuôn mặt bê bết máu của mình vào mặt Tuấn. Khoảng cách chỉ còn vài centimet. Hơi thở nóng hổi, tanh nồng mùi máu phả vào mặt gã công tử bột.
– Mày cầm dao để dọa người ta... – Sơn thì thầm, giọng khàn đặc, bình thản đến mức rợn người.
Tay phải của Sơn từ từ nắm lại. Các khớp xương kêu răng rắc. – ...Còn tao cầm dao để sống. Mày hiểu sự khác biệt không?
Sự sợ hãi xâm chiếm Tuấn Sói. Hắn nhìn vào mắt Sơn. Đó không phải là mắt người. Đó là mắt của một con sói đã từng liếm láp vết thương trong bóng tối, một kẻ đã quen với việc bị cả thế giới chà đạp và giờ đây đứng dậy để đòi lại công bằng. Trước ánh mắt đó, con dao trong tay Tuấn bỗng trở nên vô nghĩa. Hắn cảm thấy mình nhỏ bé, yếu ớt trước sát khí của thằng nhóc lớp 9 này.
– Buông... buông tao ra... – Tuấn lắp bắp.
CỐP!
Câu trả lời của Sơn là một cú lên gối sấm sét vào ngay chấn thủy (vùng bụng trên) của Tuấn. Tuấn hộc lên một tiếng, mắt lồi ra, người gập lại như con tôm luộc. Con dao rơi khỏi tay.
Sơn dùng chân quét trụ, quật ngã Tuấn xuống mặt đường nhựa nóng bỏng. Nó không dừng lại. Nó nhảy lên, ngồi đè lên ngực Tuấn, hai đầu gối ghìm chặt hai tay đối thủ xuống đất.
Bàn tay phải của Sơn nắm chặt cổ áo Tuấn, nhấc đầu hắn lên.
– Mày đốt trường hả? BỊCH! Sơn đập mạnh đầu Tuấn xuống đất. Máu mũi Tuấn bắn ra.
– Mày ép học sinh bán thuốc hả? BỊCH! Cú đập thứ hai mạnh hơn. Tuấn choáng váng, mắt trợn ngược.
– Mày dám hù Lan Công Chúa hả? BỊCH!
Cú đập thứ ba khiến Tuấn Sói mất hoàn toàn khả năng phản kháng. Hắn nằm đó, mềm nhũn như đống bún, miệng sùi bọt mép lẫn máu, khóc tu tu như một đứa trẻ:
– Tha... tha cho tao... tao lạy mày... tao không dám nữa... cứu tao với...
Sơn giơ nắm đấm đẫm máu lên cao. Cả người nó run bần bật. Cơn giận dữ, sự tủi nhục, những dồn nén bấy lâu nay dồn hết vào nắm đấm này. Chỉ cần giáng xuống một cú nữa vào thái dương, Tuấn Sói có thể sẽ chết, hoặc tàn phế cả đời. Lửa hận thù đang thiêu đốt lý trí của Sơn.
Nhưng rồi, một hình ảnh lướt qua tâm trí nó. Hình ảnh Lan Công Chúa đứng trên hành lang, nhìn nó với ánh mắt trong veo và đầy hy vọng. Nếu nó giết người, đôi tay này sẽ vĩnh viễn vấy bẩn. Nó sẽ không bao giờ có thể cầm cây bút của Lan lên được nữa. Nó sẽ trở thành một phiên bản khác của Dương Bạch Tạng.
Nắm đấm của Sơn dừng lại giữa không trung. Run rẩy.
Sơn thở hắt ra một hơi dài, buông cổ áo Tuấn ra. Hắn nhổ một bãi nước bọt lẫn máu xuống ngay bên cạnh mặt tên bại tướng.
– Cút.
Sơn đứng dậy, lảo đảo lùi lại, rút con dao đang găm trên tay mình vứt xuống đất keng một tiếng. – Từ nay "Liên Minh Bóng Tối" giải tán. Đừng để tao thấy mặt mày ở cái Quận 4 này nữa. Nếu không... lần sau tao sẽ không dừng tay đâu.
Tuấn Sói nằm co quắp, nức nở trong sự nhục nhã ê chề. Xung quanh, đám học sinh đứng lặng người, nhìn Thái Sơn với ánh mắt vừa khiếp sợ, vừa kính phục.
Dưới ánh lửa bập bùng của ngôi trường đang cháy, cái bóng của Thái Sơn đổ dài trên mặt đất, cô độc nhưng kiêu hãnh. Đó là khoảnh khắc một con Sói Đầu Đàn thực sự được sinh ra.
– CẢNH SÁT ĐẶC NHIỆM TỚI! CHẠY ĐI! – Tiếng ai đó hét lên thất thanh.
Hàng rào chướng ngại vật ngoài đường lớn cuối cùng cũng bị phá vỡ. Một toán cảnh sát cơ động trang bị dùi cui, khiên chắn và mũ bảo hiểm ập vào cổng trường như một cơn lũ quét, trấn áp đám hỗn loạn.
Tuấn Sói bị hai cảnh sát lôi dậy, bẻ quặt tay ra sau, còng số 8 lạnh ngắt khóa chặt vào cổ tay. Hắn gào khóc, đổ lỗi cho người khác nhưng vô ích. Đám đàn em Ngũ Hổ Tướng cũng bị tóm gọn, nằm la liệt dưới đất.
Thái Sơn đứng đó, kiệt sức, máu chảy ướt đẫm tay áo. Nó nhìn thấy ánh đèn pin của cảnh sát đang quét về phía mình. Nó biết, với thương tích và sự hiện diện ở trung tâm vụ ẩu đả, nó sẽ là đối tượng tình nghi số một. Nó cũng sẽ bị bắt.
– Sơn! Chạy đi!
Tài "Bến Gỗ" lao tới, dù cũng đang bị thương nhưng vẫn dùng chút sức tàn khoác vai Sơn dìu đi. Huy Lì và Kha Ghẻ chạy hai bên che chắn. – Đi lẹ! Cớm dí tới đít rồi!
Nhưng cảnh sát đã vây kín các ngả đường. Một tốp cảnh sát đang chạy thẳng về phía nhóm Sơn: – Đứng lại! Mấy thằng kia!
Sơn nhắm mắt lại. Hết đường rồi sao?
– TỤI EM! CHE CHO BẠN!
Một tiếng hét lanh lảnh, trong trẻo vang lên. Là Lan Công Chúa. Cô không biết từ đâu xuất hiện, lao ra giữa dòng người hỗn loạn.
Điều kỳ diệu đã xảy ra. Hàng trăm học sinh – những người vừa được Sơn và nhóm bạn giải phóng khỏi ách thống trị của Tuấn Sói – đã ùa tới. Tụi nó không chống người thi hành công vụ, tụi nó không dám đánh lại cảnh sát. Tụi nó dùng một vũ khí lợi hại hơn: Sự hỗn loạn của đám đông.
– Ôi thầy ơi! Em bị đau chân! – Đừng đẩy! Đừng đẩy! Em ngộp thở! – Cho em ra về! Em sợ quá!
Đám học sinh chen lấn, xô đẩy, giả vờ ngã, giả vờ khóc lóc, tạo thành một bức tường người di động dày đặc, che khuất tầm nhìn và cản bước tiến của cảnh sát. Lan Công Chúa cùng một nhóm nữ sinh "vô tình" ngã ra ngay trước mặt tốp cảnh sát đang đuổi theo Sơn, khóc lóc om sòm khiến các anh công an phải dừng lại đỡ.
Qua khe hở của đám đông, Lan ngước mắt nhìn Sơn. Ánh mắt cô ánh lên sự kiên định, tin tưởng và giục giã: "Đi đi! Đừng để bị bắt!"
Sơn nhìn Lan, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Nó gật đầu nhẹ, mấp máy môi: "Cảm ơn."
Tài Bến Gỗ và Huy Lì kéo Sơn lùi lại, chui qua một lỗ hổng trên hàng rào bị phá ở góc khuất mà đám học sinh đang che chắn. Ba cái bóng liêu xiêu biến mất vào con hẻm nhỏ tối tăm phía sau trường, để lại sau lưng ánh đèn pha loang loáng và tiếng còi hụ thê lương.
Thái Sơn đã thắng. Nhưng nó biết, cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu. Vì trong khi nó đang đào thoát, thì ở ngoài kia, trên dòng sông Sài Gòn, một trận chiến khác còn khốc liệt hơn đang chuẩn bị nổ ra.
Ngã ba sông Sài Gòn - Kênh Tẻ (Khu vực chân cầu Tân Thuận). 6 giờ 20 phút tối.
Màn đêm đen kịt bao trùm mặt sông. Giữa dòng nước chảy xiết, chiếc xà lan chở cát lầm lũi trôi đi như một con quái vật sắt khổng lồ, hướng thẳng về phía nội thành Quận 4.
Trên hai chiếc cano đang rình rập trong đám lục bình, không khí căng như dây đàn. Lý Ngọc ngồi ở ghế phụ, tay cầm khẩu súng bắn pháo sáng cứu hộ (Flare Gun) – thứ vũ khí duy nhất có thể bắn tầm xa mà họ mang theo (để tránh rắc rối với công an đường thủy).
– Nó tới rồi. – Ngọc thì thầm, chỉnh lại gọng kính. – Tốc độ 15 hải lý/giờ.
Trần Đại đứng dậy, cởi phanh chiếc áo vest ném xuống sàn cano, để lộ cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo sơ mi đen. Hắn vặn cổ tay, khớp xương kêu rắc rắc. – Lên!
VÙÙÙM!!!
Hai chiếc cano đồng loạt nổ máy, xé nước lao ra chặn đầu chiếc xà lan.
Trên cabin lái, gã tài công giật bắn mình khi thấy hai mũi tên bạc lao tới. Hắn hét vào bộ đàm: – CÓ CƯỚP!!!
Lý Ngọc không để cho hắn kịp trở tay. Hắn đứng dậy, hai tay giữ chặt súng pháo sáng, nhắm thẳng vào ô kính của buồng lái.
PỤP... XÈOOOO!!!
Một viên đạn pháo sáng màu đỏ rực bay vút đi, kéo theo cái đuôi khói trắng xóa, xuyên qua màn đêm. BÙM! Viên pháo sáng nổ tung ngay trước kính chắn gió của cabin. Ánh sáng cường độ cao chói lòa khiến gã tài công mù tạm thời. Hắn hét lên, buông tay lái ôm mặt. Chiếc xà lan mất lái, loạng choạng rồi va mạnh vào trụ chống va đập của chân cầu. RẦM!!!
Cú va chạm khiến toàn bộ đám lính đánh thuê đang nấp dưới hầm tàu ngã dúi dụi.
– NHẢY TÀU!!! – Trần Đại hét lớn.
Hai chiếc cano áp sát mạn sườn xà lan. Hùng "Boxing" là người đầu tiên lao lên. Hắn dùng sức bật kinh hoàng của đôi chân, bám vào lốp xe treo bên hông tàu, đu người nhảy phắt lên boong. Theo sau là James "Tóc Dài" và Tâm "Mắt Lộ". Trần Đại phi thân lên cuối cùng, nhẹ nhàng như một con rồng đáp đất.
Từ dưới khoang bụng xà lan, nắp hầm bật mở. Hàng chục tên lính đánh thuê của Dương Bạch Tạng tràn lên. Tụi nó không dùng súng (có lẽ sợ tiếng nổ thu hút cảnh sát đường thủy). Tụi nó dùng mã tấu, dao bầu, tuýp sắt mài nhọn. Dẫn đầu là Lương "Đao" – cánh tay phải đắc lực của Dương. Hắn cầm hai thanh mã tấu sáng loáng, lưỡi dài như kiếm Nhật.
– Chém chết mẹ tụi nó! – Lương Đao gầm lên.
Cuộc hỗn chiến nổ ra ngay trên boong tàu đầy cát và trơn trượt.
Tâm "Mắt Lộ" - Gã Đồ Tể: Tâm là kẻ khát máu nhất nhóm. Hắn cầm một thanh mã tấu tự chế to bản, nặng trịch. Khi ba tên lính lao vào chém, Tâm không hề né tránh. Hắn vung mã tấu lên, chém một nhát ngang thắt lưng. KENG! PHẬP! Thanh mã tấu của Tâm chém gãy đôi vũ khí của đối phương, rồi chém toạc vào vai tên đi đầu
. – Chết nè con! Tâm cười man dại, đôi mắt lồi ra sòng sọc. Hắn múa mã tấu như chém chuối. Mỗi nhát chém là một kẻ thù ngã xuống, máu nhuộm đỏ cả bãi cát trên boong. Sự hung hãn của Tâm khiến đám lính đánh thuê khiếp sợ, dạt ra hai bên.
Hùng "Boxing" - Cỗ Xe Tăng: Ở cánh trái, Hùng Boxing đối đầu với 4 tên cầm tuýp sắt. Hắn không có vũ khí, chỉ có đôi găng tay sắt có gai nhọn. Một tên vụt tuýp sắt vào đầu Hùng. Hùng lách nhẹ người bằng động tác bob and weave, rồi tung một cú móc uppercut vào bụng hắn. BỤP! Tên lính hộc máu mồm, gập người lại. Hùng tiếp tục lao tới. Hắn đấm, đấm và đấm. Những cú đấm thẳng, đấm móc uy lực như búa tạ. Tiếng xương sườn gãy rắc rắc vang lên liên hồi. Hùng như một cỗ xe tăng ủi nát mọi chướng ngại vật, lỳ lợm đỡ đòn bằng vai và trả đòn bằng những cú đấm nát mặt.
James "Tóc Dài" - Vũ Điệu Tử Thần: James không thích vấy máu lên bộ đồ đẹp. Hắn chiến đấu bằng đôi chân. Sở trường của James là Taekwondo kết hợp võ đường phố. Hắn di chuyển linh hoạt, mái tóc dài bay trong gió. Khi hai tên cầm dao lao tới, James nhảy lên, xoay người trên không tung cú đá vòng cầu roundhouse kick tuyệt đẹp. BỐP! Hai tên lính bị đá trúng thái dương, bay văng ra khỏi lan can, rớt tòm xuống sông Sài Gòn đen ngòm. James đáp đất, phủi bụi trên ống quần, nhếch mép cười khinh bỉ.
Nhưng tâm điểm của trận chiến nằm ở giữa boong tàu. Nơi Trần Đại đang đứng một mình giữa vòng vây của 6 tên cầm mã tấu, trong đó có Lương Đao.
– Trần Đại! – Lương Đao gầm gừ, hai tay xoay xoay cặp song đao.
– Tao đợi ngày lấy đầu mày lâu lắm rồi. Hôm nay mày chết chắc!
Lương Đao ra hiệu. 5 tên đàn em đồng loạt lao vào chém Trần Đại từ mọi hướng. Những lưỡi dao sáng loáng băm bổ xuống như mưa.
Trần Đại vẫn đứng im, tay chắp sau lưng. Đến khi lưỡi dao chỉ còn cách đỉnh đầu vài tấc, hắn mới di chuyển.
Không phải là né tránh hoảng loạn. Đó là những bước di chuyển uyển chuyển, mềm mại nhưng nhanh như điện xẹt. Mai Hoa Long Quyền
Trần Đại xoay người, tà áo sơ mi phất lên như cánh rồng. Hắn dùng cổ tay gạt nhẹ vào sống dao của tên thứ nhất, mượn lực đó đẩy tên này lao vào tên thứ hai. KENG! Hai thanh mã tấu va vào nhau toé lửa.
Đại bước tới, ngón tay chụm lại thành hình mỏ rồng Long Trảo, điểm mạnh vào yết hầu tên thứ ba. KHỤC! Tên này ôm cổ ngã vật xuống, không thở nổi.
Tên thứ tư chém ngang hông. Đại nhún người nhảy lên, chân đạp nhẹ lên lưỡi dao của hắn, rồi tung một cước vào mặt tên thứ năm đang lao tới.
Động tác của Trần Đại đẹp như múa, nhưng tàn độc vô cùng. Hắn không dùng sức trâu bò như Hùng, không bay nhảy như James. Hắn dùng Kình Lực. Mỗi cú gạt, cú điểm huyệt, cú chưởng của hắn đều nhắm vào tử huyệt.
Chỉ trong vòng 1 phút, 5 tên đàn em nằm la liệt, rên rỉ, gãy tay gãy chân. Trần Đại phủi tay áo, nhìn Lương Đao:
– Tới lượt mày. Dùng song đao cho đàng hoàng vào. Tao không nương tay đâu.
Lương Đao điên tiết. Hắn biết danh tiếng của Trần Đại, nhưng không ngờ hắn ghê gớm đến vậy. – AAAAA!!!
Lương lao vào, hai thanh mã tấu chém liên hoàn Song Đao Đoạt Mệnh. Đường đao của hắn rất nhanh, hiểm hóc, chém trên, rạch dưới, phong tỏa mọi đường lui.
Trần Đại lùi lại ba bước, quan sát nhịp điệu của Lương. Đến nhịp thứ tư, khi Lương chém song song hai đao vào cổ Đại... Đại không lùi nữa. Hắn chùng thấp người xuống, hai tay đan chéo vung lên trời. Cánh tay cứng như thép của Đại gạt văng hai cánh tay của Lương lên cao.
Lương Đao hở sườn. Đại lập tức tung một chưởng Song Long Xuất Hải cực mạnh vào ngực Lương. UỴCH!!!
Lương Đao cảm thấy như bị xe tải tông. Hắn bay ngược ra sau, đập lưng vào thành lan can tàu, hộc máu tươi. Hai thanh mã tấu rơi loảng xoảng.
Hùng Boxing và Tâm Mắt Lộ định lao tới kết liễu. Nhưng Lương Đao nhanh hơn. Hắn biết mình đã thua. Hắn nhìn Trần Đại với ánh mắt oán độc: – Mày thắng trận này. Nhưng mày thua cuộc chiến rồi Đại ơi! Hahaha!
Nói xong, Lương Đao lật người, gieo mình xuống dòng nước đen ngòm đang chảy xiết. ÙM! Bóng hắn biến mất trong tích tắc.
– Đụ má! Nó trốn rồi! – Tâm Mắt Lộ định nhảy xuống đuổi theo.
– Đừng đuổi! – Lý Ngọc từ trên cano leo lên, ngăn lại. – Nước chảy xiết lắm, xuống đó chết chùm. Kiểm tra hàng đi!
Đám lính đánh thuê còn lại đã bị khống chế, trói gô lại một góc. Trần Đại bước tới đống cát ở giữa xà lan. – Đào lên!
Đàn em dùng xẻng xúc lớp cát bề mặt đi. Bên dưới lớp cát, lộ ra những bao tải gai được bọc nilon kỹ càng. – Có hàng đại ca ơi! – Một tên đàn em reo lên, rạch một bao ra. Bên trong là những gói bột màu trắng.
Hùng Boxing hí hửng: – Trúng mánh rồi! Nguyên một xà lan thế này thì thằng Dương sạt nghiệp!
Nhưng Lý Ngọc bước tới, mặt không chút cảm xúc. Hắn thò tay bốc một nắm bột trắng, đưa lên mũi ngửi, rồi nếm thử đầu lưỡi. Sắc mặt Ngọc sa sầm lại. Hắn nhổ toẹt ra đất.
– Bột mì.
– Cái gì? – Trần Đại sững sờ.
Lý Ngọc rạch tiếp bao thứ hai, thứ ba... Vẫn là bột mì, thạch cao, và phấn viết bảng nghiền nát. Chỉ có vài gói nhỏ ở trên cùng là ma túy thật (để ngụy trang nếu bị kiểm tra sơ sài). Còn lại 99% là hàng giả.
– Khốn kiếp! – Trần Đại gầm lên, đá văng bao bột mì xuống sông. – Lại là mồi nhử!
Lý Ngọc đứng giữa đống hàng giả trắng xóa, gió sông thổi bụi bột bay mù mịt như sương khói. Hắn đẩy gọng kính, ánh mắt nhìn về phía xa xăm của dòng sông. – Thằng Dương cao tay hơn em nghĩ. – Nó dùng trường học làm mồi nhử lửa. – Nó dùng 3 cái kho ở Bình Đông làm mồi nhử đường bộ. – Và nó dùng cả cái xà lan này... làm mồi nhử đường thủy.
– Vậy hàng thật đâu? – Hùng Boxing ngơ ngác.
Lý Ngọc chỉ tay về phía những chiếc xe tải chở thực phẩm đang chạy bon bon trên cầu Tân Thuận, hướng về phía trung tâm Quận 4. Những chiếc xe có giấy phép ưu tiên "Cung cấp suất ăn công nghiệp". – Trong lúc tụi mình đánh nhau sống chết ở đây... Trong lúc cảnh sát bu đen đỏ ở trường học... – Thì những chiếc xe tải chở rau củ quả đó đã đàng hoàng đi qua chốt kiểm soát, mang theo hàng tấn ma túy thật vào thẳng các kho lạnh trong chợ đầu mối rồi.
Trần Đại đứng lặng người. Hắn nhìn bàn tay mình, bàn tay vừa thi triển những chiêu thức võ công thượng thừa, nhưng rốt cuộc lại đấm vào không khí. Hắn đã thắng trận chiến trên sông. Nhưng hắn đã thua trong bàn cờ chiến lược.
– Rút quân. – Đại nói, giọng khàn đặc. – Về chuẩn bị đi. Sắp tới Quận 4 sẽ loạn lắm đây.
Hai chiếc cano quay đầu, để lại chiếc xà lan hoang tàn trôi vô định trên sông. Cuộc chiến đêm nay kết thúc với tỉ số hòa về máu, nhưng phần thắng về mưu lược đã thuộc về con rắn độc Dương Bạch Tạng.
Biệt thự "Nhà Trắng", Bến Mễ Cốc, Quận 8. 7 giờ 00 phút tối.
Trong khi cả Quận 4 đang chìm trong tiếng còi hụ, khói lửa và sự hỗn loạn, thì tại căn biệt thự biệt lập nằm sâu trong khu đầm lầy Quận 8, không gian lại tĩnh lặng đến rợn người.
Dương "Bạch Tạng" đang dùng bữa tối. Hắn ngồi ở đầu chiếc bàn dài kiểu quý tộc phương Tây, trên bàn trải khăn trắng muốt, bày biện bộ dao nĩa bằng bạc sáng loáng. Nhưng món ăn của hắn không phải bò bít tết hay gan ngỗng. Đó là một đĩa... huyết canh đỏ tươi, và một ly rượu vang đỏ máu.
Bên cạnh hắn, chiếc lồng kính nuôi con trăn gấm khổng lồ vẫn được đặt ở vị trí trang trọng nhất. Con trăn đang nằm im tiêu hóa con chuột bạch vừa nuốt lúc chiều.
Reng... Reng...
Điện thoại bàn reo lên. Dương thong thả dùng khăn ăn lau miệng, nhấc máy.
– Dạ thưa Cậu, em là Tú Ông.
Giọng nói đầu dây bên kia run rẩy, pha lẫn tiếng gió rít và tiếng còi tàu:
– Báo cáo Cậu... Xà lan số hiệu KG-9472 đã bị chặn bắt ở ngã ba sông Tân Thuận. – Lương Đao bị thương, đã nhảy sông thoát thân. Phe Trần Đại đã cướp được xà lan. Tụi nó đang lục soát hàng.
Tú Ông ngập ngừng một chút rồi nói tiếp, giọng lo lắng:
– Cậu ơi... mất cái xà lan đó cũng uổng quá. Dù là hàng giả nhưng cũng tốn kém...
Dương Bạch Tạng không hề tỏ ra tức giận. Trái lại, hắn ngả người ra sau ghế, bật cười khùng khục. Tiếng cười vang vọng trong căn phòng trống trải nghe như tiếng quạ kêu đêm.
– Khá lắm Lý Ngọc. – Dương lẩm bẩm, giọng đầy vẻ tán thưởng như một thầy giáo khen ngợi học trò giỏi. – Mày đoán được đường sông. Mày chặn được con Tàu Ma của tao. – Nhưng tiếc là... mày chỉ nhìn thấy mặt nước, mà không nhìn thấy mặt đất.
Dương cầm ly rượu lên, lắc nhẹ: – Cái xà lan đó chỉ là "con Tốt" thí mạng để tao đổi lấy "con Xe" thôi. Mất một con Tốt, nhưng tao đã đưa được cả bàn cờ vào thế chiếu bí. – Tình hình mấy chiếc xe tải sao rồi?
Giọng Tú Ông trở nên hồ hởi:
– Dạ! Thành công mỹ mãn Cậu ơi! – Đúng như Cậu tính toán. Lúc trường Nguyễn Hữu Thọ cháy, công an dồn hết về đường Khánh Hội và bến sông để chặn bắt. Các chốt kiểm soát ngõ sau bỏ ngỏ. – 5 chiếc xe tải đông lạnh dán mác "Thực phẩm cung cấp suất ăn công nghiệp" của công ty em đã đi qua trót lọt. Cảnh sát tưởng là xe chở đồ cứu trợ hoặc xe tiếp tế nên vẫy cho qua luôn. – Hiện tại, 500 ký "bột ngọt" loại 1 đã nằm an toàn trong kho lạnh của chợ Xóm Chiếu và căng-tin trường Vân Đồn.
Dương Bạch Tạng nhấp một ngụm rượu, mắt lim dim tận hưởng:
– Tốt. Rất tốt. – Cho anh em "xả hàng" từ từ. Đừng làm rầm rộ. Hãy để nó thấm từ từ như mưa dầm thấm đất. – Tao muốn trong vòng 1 tháng nữa, mỗi cái cặp sách của học sinh Quận 4 đều phải có một viên kẹo của tao.
Hắn cúp máy. Dương đứng dậy, đi tới bên lồng kính, gõ nhẹ vào mặt kính. – Ngủ ngon nhé cưng. – Hắn thì thầm với con trăn. – Hôm nay chúng ta đã ăn no rồi. Rồng Sài Gòn tưởng nó thắng, nhưng nó đâu biết nó vừa nuốt phải một quả bom nổ chậm.
Bờ kè Kênh Tẻ, Quận 4. 8 giờ 00 phút tối.
Gió đêm thổi lồng lộng, mang theo hơi nước mát lạnh làm dịu đi cái nóng hầm hập còn sót lại của trận hỏa hoạn.
Thái Sơn ngồi dựa lưng vào lan can đá, người bê bết máu me và bụi bẩn. Ba Thẹo đang ngồi xổm bên cạnh, dùng rượu thuốc xoa bóp cái chân sưng vù của Sơn, miệng càu nhàu không ngớt:
– Tao lạy mày Sơn ơi. Mày đánh nhau kiểu gì mà người ngợm như cái mền rách vậy? Gãy xương sườn số 6, rạn xương ống quyển, bắp tay thì bị dao đâm toác hoác. Mày định làm liệt sĩ sớm hả con?
Sơn không trả lời, chỉ nhăn mặt vì đau. Nhưng ánh mắt nó thì sáng rực. Nó nhìn sang bên cạnh. Huy Lì đang nằm dài ra đất thở dốc, Kha Ghẻ đang lau cái kính vỡ, còn Tài Bến Gỗ thì đang băng bó cái đầu chảy máu. Dù đứa nào cũng tơi tả, nhưng tụi nó đang cười. Nụ cười của những kẻ chiến thắng.
– Thắng rồi... – Sơn thầm nghĩ. Tuấn Sói đã bị bắt. Liên Minh Bóng Tối tan rã. Trường Bắc Hải và Lan Công Chúa đã được an toàn. Nó đã giữ được lời hứa. Sơn ngửa mặt lên trời, nhìn những vì sao lấp lánh. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, nó cảm thấy mình không còn là đứa con hoang bị ruồng bỏ nữa. Nó đã có anh em. Nó đã có một nơi để bảo vệ.
Nhưng Sơn, với sự nhạy cảm của một con sói, vẫn cảm thấy một nỗi bất an mơ hồ len lỏi trong ruột gan. Nó nhìn về phía dòng sông đen ngòm. Trận chiến của nó đã xong. Nhưng trận chiến của những "người lớn" ngoài kia thì sao?
Bến Cano Tân Thuận. Cùng thời điểm.
Không khí ở đây trái ngược hoàn toàn với sự hân hoan của nhóm học sinh. Nó nặng nề và u ám như đưa đám.
Trần Đại đứng trên cầu tàu, chân đạp lên đống bao tải bột mì trắng xóa vừa bị rạch nát. Gió sông thổi bụi bột bay mù mịt, bám đầy lên bộ vest sang trọng của hắn, biến hắn thành một gã hề trắng toát.
Hùng Boxing và James Tóc Dài cúi gằm mặt, không dám ho he một tiếng. Họ đã thắng trận đánh tay đôi, nhưng họ biết đại ca đang thua trận đánh trí tuệ.
Lý Ngọc ngồi trên mũi cano, tay cầm điếu thuốc lá cháy dở. Hắn không nhìn đống bột mì, mà nhìn về phía những ánh đèn lung linh của nội thành Quận 4. Hắn đẩy gọng kính, giọng trầm buồn: – Chúng ta đã bị lừa, anh Đại. – Tuấn Sói là mồi nhử lửa. Xà lan này là mồi nhử nước. – Trong lúc mình tập trung chặn đầu và đuôi, thì cái bụng của Quận 4 đã bị nó mổ phanh ra rồi.
Trần Đại phủi lớp bột mì trên vai áo. Hắn cười nhạt, nụ cười của một con mãnh thú vừa bị sập bẫy nhưng chưa chết. – Thằng Dương... Mày được lắm. – Mày đưa được hàng vào là một chuyện. Nhưng mày có bán được hay không là chuyện khác. – Cuộc chơi bây giờ mới thực sự bắt đầu. Mày muốn biến Quận 4 thành cái chợ ma túy? Được, tao sẽ biến nó thành cái cối xay thịt. Để xem thằng nào lì hơn.
Đại quay lưng bước đi, bóng hắn đổ dài dưới ánh đèn cao áp, cô độc và kiêu hãnh.
Căng-tin trường THPT Vân Đồn . Sáng hôm sau.
Một chiếc xe tải nhỏ dán logo "Công ty Thực phẩm Sạch Tú & Anh" đậu ở sân sau căng-tin. Hai gã nhân viên mặt mày bặm trợn đàn em của Tú Ông đang khuân những thùng carton nặng trịch vào kho.
Bà chủ căng-tin lo lắng hỏi:
– Sao hôm nay giao hàng sớm vậy mấy chú? Mà sao nhiều thùng quá vậy? Mấy thùng này ghi "Bột nêm" mà sao nặng thế?
Gã nhân viên cười khẩy, dúi vào tay bà chủ một phong bì dày cộp:
– Hàng khuyến mãi đó má. Má cứ cất kỹ trong kho lạnh giùm con. Đừng có khui ra nha, hư bột hết. – Mai mốt sẽ có người tới lấy dần. Má cứ giữ tiền này uống cà phê.
Bà chủ cầm phong bì, thấy nặng tay thì im bặt, gật đầu lia lịa.
Cánh cửa kho lạnh đóng sầm lại. Trong bóng tối lạnh lẽo của nhà kho, bên dưới lớp vỏ bọc những thùng "Bột nêm", "Gạo thơm", là hàng ngàn gói nhỏ chứa những viên nén màu hồng, màu xanh in hình sấm sét, hình mặt cười.
Ma túy đã chính thức cắm rễ vào Quận 4. Không phải bằng dao búa, mà bằng những con đường hợp pháp nhất, len lỏi vào những nơi ngây thơ nhất.
Cơn bão đi qua để lại sự điêu tàn. Nhưng cơn lũ ngầm bây giờ mới bắt đầu dâng lên.
(HẾT CHƯƠNG 39)



)