(Truyện Giang hồ 18+) THIẾU NIÊN RA GIANG HỒ

Tiểu Tử Đa Tình

Yếu sinh lý
Chủ thớt

CHƯƠNG 38​

Cổng trường THPT Nguyễn Hữu Thọ, Quận 4. 5 giờ 00 phút chiều.

Nắng chiều tà rọi những tia đỏ quạch xuống mặt đường nhựa nóng hổi, tạo nên một khung cảnh rợn người như máu nhuộm. Cổng trường Nguyễn Hữu Thọ – nơi được coi là "đại bản doanh" của Liên Minh Bóng Tối – giờ đây đã biến thành một pháo đài bất khả xâm phạm.

Tuấn "Sói" ngồi vắt vẻo trên yên chiếc xe tay ga Spacy trắng muốt do tiền trấn lột của đám học sinh mà có được. Hắn mặc chiếc áo sơ mi lụa phanh ngực, tay đeo đồng hồ vàng, một tay ôm eo cô bồ nhí ăn mặc mát mẻ, tay kia cầm điếu thuốc lá thơm phì phèo.

Đứng dàn hàng ngang trước mặt hắn là một "biển người". Gần 100 tên côn đồ khoác áo học sinh. Tụi nó không chỉ đến từ trường Nguyễn Hữu Thọ, mà còn được huy động từ các trường lân cận và cả đám bụi đời thất học khu Bến Gỗ, Xóm Chiếu. Đứa nào cũng hừng hực khí thế, tay lăm lăm gậy gộc, tuýp sắt, dây xích giấu sau lưng.

Sự ồn ào, tiếng nẹt pô xe máy, tiếng chửi thề vang động cả một góc phố, khiến người dân xung quanh sợ hãi đóng chặt cửa, không ai dám ra đường.

Đối lập hoàn toàn với sự đông đảo và hung hãn đó, từ phía ngã tư đằng xa, một nhóm người nhỏ bé lầm lũi bước tới.

Thái Sơn đi đầu. Nó không đi xe máy, không cầm hàng nóng. Nó mặc bộ đồng phục học sinh đã cũ, tay quấn băng trắng toát. Ánh mắt nó nhìn thẳng về phía Tuấn Sói, không chớp, không dao động. Một ánh mắt đen thẫm, lạnh lùng và chứa đựng sự quyết tử.

Đi bên cạnh nó là Huy "Lì" , Kha "Ghẻ", và Tài "Bến Gỗ" cùng 7 tên đàn em lực lưỡng vác theo những thanh gỗ vuông. Tổng cộng: 11 người.

11 đấu với 100. Hình ảnh đó giống như một đàn kiến điên rồ đang lao vào đống lửa. Hay giống như những con thiêu thân lao vào đèn dầu trong đêm tối.

Khi nhóm Sơn bước đến cách cổng trường khoảng 10 mét, cả đám đông côn đồ bên kia bỗng im bặt. Sự im lặng đáng sợ trước cơn bão.

– Ái chà chà... – Tuấn Sói vỗ tay bộp bộp, tiếng vỗ tay lạc lõng và đầy vẻ chế giễu. – Tao tưởng mày trốn chui trốn nhủi trong cái cống nào rồi chứ? – Không ngờ mày dám vác xác tới đây thật. Gan mày to đấy, hay là mày ngu quá nên không biết đếm?

Thái Sơn dừng lại. Nó đứng tách biệt lên phía trước, một mình đối diện với cả trăm con người. Gió chiều thổi tung mái tóc rối bù của nó.

– Tao không biết đếm số lượng. – Sơn đáp trả, giọng bình thản nhưng vang vọng, đanh thép như tiếng búa đóng vào đinh. – Tao chỉ biết chất lượng. – Một trăm con chó hùa cũng không bằng một con sói đầu đàn.

Sơn chỉ thẳng ngón tay quấn băng vào mặt Tuấn Sói:

– Tuấn! Mày là thằng hèn. – Mày núp sau váy đàn bà, núp sau lưng đàn em để ra oai. Mày có ngon thì bước xuống đây. Tao với mày solo. Một đấu một. – Nếu tao thua, tao quỳ xuống liếm giày cho mày. Nếu mày thua, giải tán cái Liên Minh Bóng Tối rẻ tiền này đi.

Tuấn Sói nghe xong thì bật cười sằng sặc, ngả ngớn ra sau xe. Đám đàn em cũng cười hùa theo hô hố.

– Solo? – Tuấn Sói nhổ toẹt bãi nước bọt xuống đất. – Mày nghĩ mày là ai mà đòi ngang hàng với tao? Mày chỉ là thằng nhãi ranh lớp 9 hôi sữa. – Tao là vua ở đây. Mà vua thì không cần phải động tay chân với đám dân đen.

Hắn thay đổi sắc mặt trong tích tắc, từ cợt nhả sang tàn độc:

– Tụi bây đâu! Lên! – Đập nát tụi nó cho tao! Thằng nào lấy được cái đầu thằng Sơn, tao thưởng!

RẦM!!!

Như vỡ đê, đám đông gần 100 tên côn đồ gào thét lao lên như thác lũ. Tiếng gậy gộc va vào nhau lốp bốp, tiếng chân chạy rầm rập rung chuyển cả mặt đất.

– Thủ thế! – Tài Bến Gỗ hét lớn.

Nhóm Thái Sơn lập tức co cụm lại thành một vòng tròn, lưng tựa vào lưng nhau. Cuộc chiến nổ ra ngay lập tức và vô cùng tàn khốc.

Tài "Bến Gỗ" như một con trâu mộng điên cuồng. Hắn vung thanh gỗ vuông vù vù, mỗi cú vụt là một tên đàn em của Tuấn Sói bay văng ra xa. Hắn hét lên: "Vô đây! Tao chấp hết!" Huy "Lì" thì tả xung hữu đột, không biết đau là gì. Nó bị một gậy đập trúng vai nhưng vẫn lao tới đập gạch vào đầu đối phương. Kha "Ghẻ" yếu nhất, núp ở giữa, liên tục ném những nắm bột ớt và cát vào mắt bọn côn đồ đang lao tới, làm tụi nó cay mắt, ho sù sụ, tạo cơ hội cho Sơn phản công.

Nhưng Thái Sơn mới là tâm điểm của trận chiến. Nó không đánh loạn xạ. Nó di chuyển linh hoạt, né tránh những cú vụt chết người, và phản đòn vào những chỗ hiểm: Yết hầu, chấn thủy, khớp gối. Bốp! Một cú đấm móc hàm hạ gục một tên. Rắc! Một cú đá gạt chân làm gãy giò một tên khác.

Tuy nhiên, "mãnh hổ nan địch quần hồ". Số lượng kẻ thù quá đông. Lớp này ngã xuống, lớp khác lại tràn lên như sóng thần. Chỉ sau 5 phút giao tranh, nhóm Sơn bắt đầu đuối sức. Tài Bến Gỗ bị Hải Búa (Ngũ Hổ Tướng) dùng búa đập mạnh vào lưng, khuỵu xuống. Huy Lì bị đạp ngã, bị 3-4 thằng xúm lại đá hội đồng.

Bản thân Sơn cũng dính đòn. Một cây tuýp sắt quật trúng đầu nó. Máu tươi chảy ròng ròng xuống trán, che mờ một bên mắt. Nhưng Sơn không ngã. Nó quệt máu, gầm lên một tiếng đau đớn và giận dữ, tiếp tục lao vào đấm, đá, cắn, xé. Hình ảnh con sói đẫm máu, đơn độc giữa vòng vây kẻ thù khiến đám đàn em Tuấn Sói bắt đầu chùn tay vì khiếp sợ.

Ngồi trên xe quan sát, Tuấn Sói thấy đám đàn em đông gấp mười lần mà vẫn chưa hạ gục được Sơn thì bắt đầu sốt ruột. Hắn nhớ lại mệnh lệnh của "Đại ca" Dương Bạch Tạng: "Làm lớn chuyện lên. Đốt xe, đốt trường. Hút hết công an về đây."

– Đồ vô dụng! – Tuấn Sói quát. – Tránh ra! Để tao cho tụi nó nếm mùi lửa!

Hắn ra hiệu cho Sơn Xẹo. Sơn Xẹo gật đầu, châm lửa vào nùi giẻ nhét trên miệng những chai thủy tinh chứa xăng.

– Chết mẹ tụi mày đi!

VÚT... XOẢNG! XOẢNG!

Năm, sáu quả bom xăng tự chế được ném thẳng vào phòng bảo vệ trường học và bãi xe giáo viên gần đó. Lửa bùng lên dữ dội. Xăng loang ra, bén vào những chiếc xe máy, tạo thành những cột lửa cao ngút trời. Khói đen cuồn cuộn bốc lên, che lấp cả ánh chiều tà.

– Cháy! Cháy trường rồi! – Người dân xung quanh la hét hoảng loạn.

Đám đông hỗn loạn. Sức nóng của ngọn lửa khiến cả hai phe đều phải dạt ra. Cổng trường Nguyễn Hữu Thọ biến thành một hỏa ngục thực sự.

Í O... Í O... Í O...

Từ xa, tiếng còi hụ của xe cảnh sát 113 và xe cứu hỏa bắt đầu vang lên, càng lúc càng gần.

Tuấn Sói nghe tiếng còi thì hơi chột dạ, định bỏ chạy. Nhưng hắn nhớ lời Dương Bạch Tạng: "Tao có luật sư lo. Cứ làm tới đi." Hắn hét lớn: "Cớm tới thì kệ mẹ cớm! Đập chết thằng Sơn trước khi tụi nó vào!"

Nhưng tại sao Cảnh sát lại đến chậm như vậy? Và tại sao đám học sinh vẫn còn cơ hội đánh nhau?

Đó là một cái bẫy chiến thuật.

Cách đó 2 con phố, tại các ngã tư chính dẫn vào trường Nguyễn Hữu Thọ (Đường Hoàng Diệu, Đường Khánh Hội), giao thông đang tê liệt hoàn toàn. Theo chỉ đạo của Dương Bạch Tạng (thông qua tay chân của Tuấn Sói), những chiếc xe ba gác chở đầy rác thải và vật liệu xây dựng đã "vô tình" bị lật ngang giữa đường, bít kín lối đi. Đồng thời, ở một vài con hẻm lân cận, những nhóm "chim mồi" do đám bụi đời nhí giả vờ gây gổ đánh nhau, ném đá vào nhà dân, khiến lực lượng công an phường và dân phòng bị phân tán mỏng ra để giải quyết.

Xe cứu hỏa và xe đặc nhiệm của Vũ Phong bị kẹt cứng ở vòng ngoài. Họ hú còi inh ỏi, loa phóng thanh gào thét yêu cầu nhường đường, nhưng dòng người hiếu kỳ và các chướng ngại vật đã biến con đường thành một bãi lầy.

– Chết tiệt! – Vũ Phong đập tay vào vô lăng xe Jeep. Anh nhìn cột khói đen bốc lên từ phía trường học, cách đó chỉ 500 mét nhưng không thể nào tiếp cận ngay được. – Tụi nó chặn đường! Xuống xe! Chạy bộ!

Chính khoảng thời gian "chết" 15-20 phút này – khi cảnh sát phải vật lộn với tắc đường và đám chim mồi – đã tạo ra một "vùng không luật pháp" ngay trước cổng trường.

Và trong cái vùng chết đó, Thái Sơn đang phải đối mặt với tử thần.

Lửa cháy phừng phực sau lưng. Khói đen làm cay xè mắt. Thái Sơn đứng dựa lưng vào cột cổng trường nóng hổi. Người nó đầy vết thương, máu trộn lẫn mồ hôi và bụi than đen nhẻm. Bên cạnh nó, Tài Bến Gỗ đã gục, Huy Lì đang cố gắng bò dậy nhưng bị đá vào bụng. Kha Ghẻ thì ngất xỉu vì hít khói.

Xung quanh, vòng vây của Tuấn Sói đã khép chặt trở lại. Tuấn Sói bước xuống xe. Hắn cầm một cây gậy bóng chày bằng kim loại, kéo lê trên mặt đường tạo ra tiếng keng... keng... rợn người.

– Kết thúc rồi nhóc con. – Tuấn Sói cười man dại, ánh lửa phản chiếu trong mắt hắn như hai hòn than đỏ. – Mày rất lỳ. Tao công nhận. – Nhưng mày sai lầm ở chỗ: Mày tin vào công lý. Mày tin là cớm sẽ tới cứu mày hả? – Nhìn đi! Cớm đang kẹt ở ngoài kia kìa! Ở đây tao là luật!

Hắn giơ cao cây gậy bóng chày lên, nhắm thẳng vào đầu Thái Sơn. – Vĩnh biệt mày. Kiếp sau nhớ chọn đối thủ mà chơi.

Thái Sơn ngước nhìn cây gậy đang giơ lên cao. Đầu óc nó quay cuồng, tầm nhìn mờ đi. Nó không còn sức để né nữa. Nó nghĩ đến dì Ba, nghĩ đến Thục Linh, nghĩ đến Lan Công Chúa. "Mình sẽ chết ở đây sao?"

Không. Bản năng sinh tồn trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Sơn không nhìn cây gậy. Nó nhìn vào mắt Tuấn Sói. Nó thấy trong đôi mắt hung hãn đó có một thoáng... sợ hãi. Sợ hãi vì tiếng còi cảnh sát đang đến gần. Sợ hãi vì ngọn lửa đang cháy quá to. Hắn đang vội. Và khi người ta vội, người ta sẽ sơ hở.

Sơn dồn chút sức lực cuối cùng xuống đôi chân. Khi Tuấn Sói vung gậy xuống... Sơn không đỡ. Nó lao thẳng vào lòng Tuấn Sói như một viên đạn cảm tử.

BỤP!

Cây gậy đập trúng vai Sơn, tiếng xương nứt vang lên khô khốc. Sơn hét lên một tiếng đau đớn thấu tim gan. Nhưng nó không ngã. Nó dùng cánh tay còn lại, ôm chặt lấy thắt lưng Tuấn Sói, đẩy hắn lùi lại phía sau.

Cả hai cùng ngã nhào vào đống xe máy đang bốc cháy ngùn ngụt.

– Á Á Á!!! – Tuấn Sói hét lên khi hơi nóng của lửa phả vào mặt.

Sơn đè lên người Tuấn. Nó không đấm. Nó dùng cái đầu đầy máu của mình... húc mạnh vào mặt Tuấn. CỐP! Tuấn Sói choáng váng, máu mũi phun ra.

Sơn túm lấy cổ áo Tuấn, gầm lên giữa biển lửa và tiếng còi hụ:

– Tao chết thì mày cũng chết! – Mày nhìn cho kỹ đi! Đây là cái địa ngục mà mày tạo ra!

Trong khoảnh khắc đó, Thái Sơn giống như một con quỷ dữ bước ra từ hỏa ngục, sẵn sàng kéo theo kẻ thù xuống mồ sâu. Sự điên cuồng và sát khí của Sơn khiến Tuấn Sói – kẻ vốn chỉ quen bắt nạt kẻ yếu – lần đầu tiên cảm thấy run sợ tột độ.

Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ bình xăng của một chiếc xe máy gần đó. BÙM!!! Sóng xung kích hất văng cả hai ra xa.

Khói đen bao trùm tất cả. Cánh cổng sắt trường Nguyễn Hữu Thọ đổ sập xuống trong tiếng gào thét hỗn loạn. Cảnh sát đặc nhiệm do Vũ Phong dẫn đầu cuối cùng cũng đạp đổ được hàng rào chướng ngại vật, ập vào hiện trường.

Nhưng mọi thứ dường như đã quá muộn. Trong đám khói mù mịt đó, ai sống, ai chết, ai thắng, ai bại... vẫn là một câu hỏi bỏ ngỏ giữa tiếng còi hụ thê lương xé nát buổi chiều tà Quận 4.

Kho gạo cũ (cải tạo thành Xưởng nước đá Ba Mập), Bến Bình Đông, Quận 8. 5 giờ 30 phút chiều.

Trong khi bầu trời Quận 4 đang bị nhuộm đen bởi cột khói khổng lồ bốc lên từ trường Nguyễn Hữu Thọ, và tiếng còi hụ của cảnh sát đang xé nát không gian bên đó, thì ở bên này sông – Quận 8 – mọi thứ lại chìm trong một sự tĩnh lặng đáng ngờ.

Bến Bình Đông chiều nay vắng lạ thường. Những chiếc ghe thương hồ chở trái cây, lúa gạo đã neo đậu im lìm sát bờ kè. Gió sông thổi thốc vào những dãy nhà kho cũ kỹ, bong tróc sơn, tạo nên những tiếng rít u... u... như tiếng ma khóc.

Một đoàn xe mô tô phân khối lớn, dẫn đầu là chiếc Honda Steed 400cc đen trũi, lầm lũi tiến vào khu vực kho bãi. Không còi hụ, không nẹt pô phô trương. Tiếng động cơ chỉ gầm gừ trầm thấp như tiếng thở của một loài thú săn mồi đang rình rập.

Trần Đại ngồi trên chiếc Steed, đôi mắt giấu sau cặp kính râm đen, lạnh lùng quan sát "Xưởng nước đá Ba Mập" – mục tiêu số 1 trong danh sách mà Vũ Phong đưa.

Cánh cổng tôn của xưởng đóng kín mít. Không có lính gác bên ngoài. Quá yên ắng so với một "công xưởng ma túy" đang hoạt động hết công suất.

– Đại ca. – Hùng "Boxing" chạy lên ngang hàng, giọng đầy hưng phấn và sát khí. – Sao im quá vậy? Hay tụi nó biết mình tới nên trốn hết rồi? Cho em húc cổng vào luôn nhé?

Trần Đại giơ tay lên, ra hiệu dừng lại. Hắn nhếch mép cười, một nụ cười nửa miệng đầy sự chế giễu và tỉnh táo.

– Đừng nóng vội, Hùng. – Đại nói, tháo kính râm ra, để lộ đôi mắt sắc sảo đã nhìn thấu hồng trần. – Mày nhớ lời thằng Ngọc nói không? – "Dương Đông Kích Tây". – Nếu đây là kho thật, thì giờ này lính gác phải cầm AK đứng đầy trên mái nhà rồi. Còn nếu nó vắng như chùa bà Đanh thế này... thì nghĩa là chủ nhà đã dọn tiệc sẵn mời mình vào xem kịch.

Đại tắt máy xe, bước xuống. Hắn chỉnh lại cổ áo vest, phong thái ung dung như đi dự tiệc chứ không phải đi thanh trừng băng đảng.

– James. – Đại gọi.

James "Tóc Dài" – bước tới, gật đầu hiểu ý. – Anh Đại muốn vào bằng cửa chính hay cửa sau?

– Cửa chính. – Đại phất tay. – Mình là khách VIP mà. Vào đàng hoàng để xem thằng Dương Bạch Tạng nó diễn cái trò gì.

KÉT... RẦM!

Ổ khóa cổng bị James dùng kìm cộng lực cắt đứt ngọt xớt. Hùng Boxing đạp mạnh một cái, cánh cửa tôn nặng nề mở toang.

Một luồng hơi lạnh toát từ bên trong ùa ra, phả vào mặt mọi người. Đó là hơi lạnh của nước đá công nghiệp, nhưng cũng là cái lạnh lẽo của âm khí. Bên trong xưởng tối om, chỉ có vài tia nắng chiều yếu ớt lọt qua những khe hở trên mái tôn thủng lỗ chỗ, chiếu xuống những cỗ máy làm nước đá khổng lồ đã rỉ sét nằm im lìm như những con quái vật sắt chết chóc.

Hùng Boxing bật đèn pin, soi loang loáng khắp nơi. – Đụ má! Trống trơn! Không có thùng hàng nào hết!

Đúng như Lý Ngọc dự đoán. Cái kho này trống rỗng. Không có dây chuyền pha chế, không có hóa chất, không có ma túy. Chỉ có bụi bặm, mạng nhện và hơi nước bốc lên mù mịt.

Nhưng Trần Đại không bất ngờ. Hắn bước đi chậm rãi trên nền xi măng ướt át, tiếng giày da Cốp... Cốp... vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn đi như một vị giám khảo đang đi kiểm tra sân khấu trước giờ diễn.

– Thằng Dương này... – Đại lầm bầm. – Mày cũng chịu chơi lắm. Dám bỏ trống cả một cái kho lớn thế này chỉ để làm mồi nhử tao sao?

Bỗng nhiên, James Tóc Dài giơ tay ra hiệu cảnh báo: – Suỵt! Có tiếng động.

Cả nhóm im bặt, nín thở lắng nghe.

Từ sâu bên trong góc khuất của nhà kho, nơi tối tăm nhất, vang lên những âm thanh lạ lùng. Cốc... Cốc... Cốc... Tiếng gõ đều đều, khô khốc. Và kèm theo đó là một giọng nam trầm, rè rè, đang ê a tụng niệm: "Nam mô a di đà phật... Nam mô a di đà phật..."

– Tiếng mõ? – Hùng Boxing nổi da gà. – Cái quái gì vậy? Chùa hay xưởng nước đá?

Trần Đại nhíu mày. Hắn rút khẩu súng ngắn Colt 1911 giấu trong áo vest ra, lên đạn Rốp. – Đi vào trong. Cẩn thận bẫy.

Khi ánh đèn pin của Hùng Boxing quét vào góc trong cùng của nhà kho, một cảnh tượng quái đản và rùng rợn hiện ra khiến cả những tay giang hồ lão luyện cũng phải khựng lại.

Giữa một khoảng trống được dọn sạch sẽ, có ba cái ghế gỗ đặt thành hình tam giác. Trên ba cái ghế đó là ba gã đàn ông bị trói chặt chân tay, miệng bị dán băng keo đen kín mít. Tụi nó mặc đồng phục bảo vệ, nhưng nhìn kỹ thì chính là những tên "lính gác tép riu" mà Dương Bạch Tạng hay dùng để canh cổng.

Điều đáng sợ là tụi nó không giãy giụa. Tụi nó ngồi im, mắt mở trừng trừng nhìn vào ánh đèn pin, nhưng vô hồn, dại đi, đồng tử giãn to. Trên ngực mỗi thằng đều bị rạch một vết dao nông, máu rỉ ra thấm ướt áo, vẽ thành những ký tự nguệch ngoạc.

– Tụi nó bị phê thuốc. – James bước lại gần, kiểm tra mạch cổ. – Quá liều. Chắc là bị ép tiêm một lượng lớn ma túy đá để ngồi im như tượng.

Ở giữa ba cái ghế, trên một cái bàn nhỏ phủ khăn trắng như bàn thờ, là một chiếc máy cassette cũ kỹ đang quay băng rè rè.

“...Cuộc đời sắc sắc không không... Cát bụi lại trở về với cát bụi...”

Tiếng bài kinh cầu siêu vang lên từ cái máy cassette, méo mó, rên rỉ, cộng hưởng với không gian lạnh lẽo của xưởng nước đá tạo nên một bản hòa tấu của địa ngục.

Trần Đại bước tới trước cái bàn. Hắn nhìn ba con tốt thí đang ngồi đó, sống dở chết dở, bị chính đại ca của mình biến thành đạo cụ cho một vở kịch hù dọa. Hắn không thấy sợ. Hắn chỉ thấy ghê tởm. Sự ghê tởm dành cho Dương Bạch Tạng – kẻ không coi đàn em là người, mà chỉ là rác rưởi để sử dụng một lần rồi vứt bỏ.

– Mày tàn độc thật đấy Dương. – Đại nói, giọng lạnh băng. – Đến cả lính của mình mà mày cũng đem ra làm hình nhân thế mạng.

Ánh mắt Trần Đại lướt qua cái máy cassette, rồi dừng lại ở bức tường phía sau. Trên bức tường vôi mốc thếch, có một dòng chữ được viết bằng sơn đỏ chót, sơn vẫn còn chưa khô hẳn, chảy dài xuống như những vệt máu.

"RỒNG SÀI GÒN, MÀY CHẬM QUÁ." (Hẹn gặp mày ở đám ma của mày)

Dòng chữ khiêu khích, ngạo mạn, như một cái tát thẳng vào mặt ông trùm Quận 4.

Hùng Boxing đọc dòng chữ xong thì điên tiết, mặt đỏ gay: – Đụ má nó! Nó dám giỡn mặt với mình! – Đại ca! Để em lôi cổ 3 thằng này ra tra khảo! Em không tin tụi nó không biết thằng Dương ở đâu!

Hùng định lao vào đấm đá mấy tên lính gác đang phê thuốc.

– Dừng lại! – Trần Đại quát lớn.

Hùng khựng lại, quay nhìn đại ca. Trần Đại vẫn đứng yên, súng trên tay hạ xuống. Hắn nhìn dòng chữ trên tường, rồi bất ngờ... hắn cười. Không phải nụ cười giận dữ. Mà là nụ cười của một kẻ vừa giải được một bài toán khó.

– Tra khảo làm gì? – Đại nói, giọng bình thản đến lạ lùng. – Tụi nó chỉ là mấy con rối đứt dây. Thằng Dương để tụi nó ở đây là để chọc tức tao, để tao mất bình tĩnh, để tao sa lầy vào việc tra tấn, điều tra cái kho rỗng này. – Nếu tao điên lên, tao sẽ ở lại đây lục lọi, hoặc cho quân đi lùng sục khắp cái Bến Bình Đông này. – Và đó chính là điều nó muốn: Giữ chân tao ở Quận 8 càng lâu càng tốt.

Đại bước tới cái bàn thờ dã chiến. Hắn nhìn cái máy cassette đang quay đều đều, phát ra tiếng tụng kinh não nề. Hắn từ từ nâng khẩu súng lên. Nhưng rồi hắn đổi ý. Súng đạn là để dành cho kẻ thù, không phải cho cái máy.

Hắn cầm cái báng súng Colt 1911 nặng trịch, giáng mạnh xuống.

RẦM! RẮC... RẸT...

Chiếc máy cassette vỡ tan tành. Băng từ đứt tung, văng ra ngoài. Tiếng kinh cầu siêu tắt ngấm. Không gian trở lại sự im lặng vốn có. Chỉ còn tiếng hơi thở nặng nề của Hùng Boxing và tiếng nước đá tan chảy tí tách.

Phòng điều hành (Bar Mi Nhon), Quận 4. 5 giờ 45 phút chiều.

Trong khi bên ngoài đường phố Quận 4 đang náo loạn bởi tiếng còi hụ, tiếng la hét và khói lửa ngút trời, thì ở tầng áp mái của quán Bar Mi Nhon, không khí lại tĩnh lặng đến rợn người.

Căn phòng tối om, chỉ được thắp sáng bởi ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn bàn và ánh sáng xanh nhấp nháy từ các thiết bị liên lạc. Đây là "bộ não" của băng nhóm Rồng Sài Gòn.

Lý Ngọc ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế bành da lớn. Hắn không ra trận. Hắn là quân sư, vị trí của hắn là ở phía sau bàn cờ, nơi hắn có thể nhìn bao quát toàn bộ cục diện.

Trước mặt Lý Ngọc là một mớ hỗn độn có trật tự: Một tấm bản đồ chi tiết Quận 4 và Quận 8, một chiếc máy bộ đàm tầm xa đang hoạt động hết công suất, và quan trọng nhất – một chiếc Radio tự chế được điều chỉnh tần số để nghe lén kênh liên lạc của cảnh sát 113.

Rè... Rè... Tiếng nhiễu sóng vang lên, xen lẫn những giọng nói gấp gáp, hoảng loạn của lực lượng công an.

“...A lô tổng đài! Gọi thêm cứu hỏa! Đám cháy ở trường Nguyễn Hữu Thọ lan ra bãi xe rồi! Học sinh đang bạo loạn! Yêu cầu chi viện gấp!”“...Chốt Cầu Tân Thuận kẹt cứng! Dân hiếu kỳ đông quá, xe đặc nhiệm không vào được!”“...Tất cả các đơn vị hình sự Quận 4 tập trung về đường Khánh Hội! Giải tán đám đông ngay lập tức!”

Lý Ngọc ngồi im như tượng, đôi mắt sau cặp kính cận dày cộm chăm chú nhìn vào tấm bản đồ. Tay phải hắn xoay xoay cây bút chì, gõ nhịp đều đều lên mặt bàn theo tiếng tim đập.

Hắn đang nghe "nhịp thở" của thành phố. Và nhịp thở đó đang rối loạn.

Reng... Reng...

Chiếc điện thoại bàn màu đỏ, đường dây nóng riêng với Trần Đại, reo lên chói tai. Lý Ngọc nhấc máy ngay lập tức.

– A lô, Ngọc nghe.

Đầu dây bên kia là giọng nói trầm đục, pha chút giận dữ của Trần Đại, hòa lẫn với tiếng gió rít mạnh (dấu hiệu Đại đang đứng ở nơi trống trải): – “Kho rỗng. Không có hàng. Chỉ có 3 thằng lính gác phê thuốc và một cái máy cassette tụng kinh.” – “Thằng Dương nó chơi tao. Nó để lại dòng chữ chửi tao chậm chạp.”

Lý Ngọc không hề tỏ ra ngạc nhiên. Hắn bình thản hỏi lại: – Anh đang ở đâu? – “Bến Bình Đông. Tao đang cho quân rút. Tao định lùng sục mấy cái kho khác quanh đây.”

– Đừng. – Lý Ngọc nói dứt khoát. – Rút ngay. Đừng tốn thời gian ở Quận 8 nữa.

Hắn cúp máy cái Rụp. Lý Ngọc đứng dậy, đi lại quanh phòng. Bộ não của hắn bắt đầu xâu chuỗi các dữ kiện như một cỗ máy tính đang xử lý thuật toán.

Dữ kiện 1: Trường học bạo loạn, đốt xe, gây cháy lớn. -> Hệ quả: Toàn bộ lực lượng công an, cảnh sát giao thông, cứu hỏa, hình sự của Quận 4 bị hút về một điểm duy nhất: Trường Nguyễn Hữu Thọ. -> Trạng thái: Các tuyến đường bộ huyết mạch (Khánh Hội, Hoàng Diệu) bị tê liệt vì kẹt xe và chốt chặn.

Dữ kiện 2: Kho hàng Quận 8 trống rỗng, chỉ có khiêu khích. -> Hệ quả: Trần Đại và lực lượng tinh nhuệ nhất của phe Rồng Sài Gòn bị dụ sang Quận 8, cách xa địa bàn Quận 4. -> Trạng thái: Quận 4 hiện tại đang là "Vườn không nhà trống".

Lý Ngọc dừng lại trước tấm bản đồ. Hắn đẩy gọng kính lên sống mũi. – Dương Bạch Tạng... Mày là một thằng điên, nhưng mày là một thiên tài tâm lý. – Mày tạo ra tiếng ồn ở bên trái, để người ta không nhìn thấy tay phải mày đang làm gì. – "Dương Đông Kích Tây". Mày dùng trường học làm mồi nhử lửa để hút hỏa lực. Mày dùng cái kho rỗng để dụ hổ ly sơn.

Vậy... Con đường vận chuyển thật sự ở đâu?

Lý Ngọc nhìn chằm chằm vào bản đồ. Nếu đường bộ bị tắc nghẽn. Nếu cầu bị kẹt xe. Nếu tất cả cảnh sát đang ở trên mặt đất... Thì nơi nào là nơi an toàn nhất? Nơi nào là nơi mà không ai để ý đến?

Ánh mắt Lý Ngọc trượt dài theo những đường kẻ màu xanh dương trên bản đồ. Những con kênh. Những dòng sông. Kênh Tẻ. Kênh Bến Nghé. Sông Sài Gòn.

– Nước. – Lý Ngọc lầm bầm.

Hắn nhắm mắt lại, tưởng tượng ra khung cảnh hiện tại. Trên các cây cầu (Cầu Calmette, Cầu Ông Lãnh, Cầu Tân Thuận), hàng ngàn chiếc xe đang kẹt cứng, cảnh sát đang vã mồ hôi dẹp đường. Nhưng bên dưới gầm cầu... mặt nước đen ngòm vẫn trôi lờ lững. Không ai nhìn xuống đó. Không ai kiểm soát.

Tiếng còi hụ của cảnh sát trên cầu sẽ át đi tiếng động cơ máy nổ dưới sông. Sự hỗn loạn trên bờ là bức màn ngụy trang hoàn hảo nhất cho sự di chuyển dưới nước.

Lý Ngọc mở bừng mắt ra. Một tia sáng lóe lên trong đầu hắn, sắc lẹm như dao mổ.

– Sông Sài Gòn! – Hắn sẽ chuyển hàng bằng đường thủy! – Ngay dưới gầm cầu nơi cảnh sát đang kẹt xe! Hắn sẽ đi từ Quận 8, chui qua gầm cầu Chữ Y, xuôi theo kênh Tẻ, và cập bến ở Xóm Chiếu – nơi duy nhất có bến tàu dân dụng tấp nập để trà trộn!

Lý Ngọc vỗ tay xuống bàn cái Bốp. Hắn đã tìm ra "long mạch". Hắn đã giải mã được nước cờ của Dương Bạch Tạng. Một kế hoạch táo bạo: Đi ngay dưới chân kẻ thù.

Không được chậm trễ dù chỉ một giây. Lý Ngọc vồ lấy bộ đàm tổng, chuyển sang kênh riêng của Trần Đại.

– Anh Đại! Nghe rõ trả lời!

Tiếng rè rè vang lên, rồi giọng Trần Đại vọng lại, xen lẫn tiếng gió rít của xe mô tô đang chạy tốc độ cao: – “Nghe đây! Tao đang về cầu Chữ Y!”

– QUAY XE! – Lý Ngọc hét lên vào bộ đàm, đánh mất vẻ điềm tĩnh thường ngày. – Anh Đại! Đừng về đường bộ! Đường bộ kẹt cứng rồi!

– “Cái gì?”

– RA BẾN TÀU NGAY! CHẶN ĐƯỜNG SÔNG! – Nó không đi đường bộ đâu! Hàng đang ở dưới nước! – Nó lợi dụng tiếng còi cảnh sát để che tiếng cano! Nó đang đi dưới gầm cầu! – Anh vòng qua bến Tân Thuận, lấy cano của mình ra chặn đầu nó ở ngã ba sông ngay lập tức! Nếu để nó cập bến Xóm Chiếu là mình thua trắng!

Đầu dây bên kia im lặng trong một tích tắc. Trần Đại là người thông minh, hắn hiểu ngay vấn đề.

– “Đụ má... Thằng chó Dương!” – Tiếng chửi thề của Đại vang lên, đầy phấn khích. – “Ngọc! Mày là Khổng Minh! James, Hùng! Quay đầu xe! Ra bến cano Tân Thuận! Nhanh!”

– “Rõ đại ca!”

Lý Ngọc buông bộ đàm xuống, người đổ sụp xuống ghế, mồ hôi vã ra như tắm. Hắn rút khăn tay lau trán, tay run run châm một điếu thuốc. Hắn đã kịp thời bẻ lái con tàu. Bây giờ, số phận của Quận 4 không còn nằm trên bàn giấy nữa. Nó nằm ở ngã ba sông, nơi Rồng Sài Gòn sắp sửa lao xuống nước để chặn đứng con Tàu Ma của Dương Bạch Tạng.

Lý Ngọc rít một hơi thuốc dài, nhìn ra cửa sổ về phía dòng sông đen kịt phía xa: – Cuộc đua bắt đầu rồi. Dương Bạch Tạng, để xem rắn độc bơi giỏi hay rồng nước bơi giỏi.

(Hết chương 38)
 

Tiểu Tử Đa Tình

Yếu sinh lý
Chủ thớt
DEMO CHƯƠNG 39 (dự kiến mai up)

Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc đó, thời gian như ngừng trôi. Sơn nhìn thấy mũi dao nhọn hoắt đang lao tới. Nó không thể né kịp. Nó nhớ lại hình ảnh của Trần Đại trong trận chiến ở K13. “Muốn bắt cọp, phải vào hang cọp. Muốn tước dao, phải chấp nhận đổ máu.”

Sơn không lùi. Nó đưa cánh tay trái lên. Cánh tay đã được Ba Thẹo quấn băng gạc dày cộm từ hôm qua.

PHẬP!

Lưỡi dao cắm phập vào bắp tay trái của Sơn. Nó xuyên qua lớp băng, găm sâu vào thớ thịt, chạm vào xương. Cơn đau buốt nhói chạy thẳng lên não.

Tuấn Sói cười man dại, định rút dao ra đâm tiếp. Nhưng hắn không rút được. Cơ bắp của Sơn co cứng lại, kẹp chặt lưỡi dao trong thịt. Đồng thời, bàn tay trái của Sơn – dù đang bị đâm – vẫn vòng qua, siết chặt lấy cổ tay cầm dao của Tuấn như một cái kìm sắt.

– Mày... – Tuấn kinh hoàng nhìn Sơn.

Sơn không hề kêu la một tiếng. Nó bước tới một bước, dí sát khuôn mặt bê bết máu của mình vào mặt Tuấn. Khoảng cách chỉ còn vài centimet. Hơi thở nóng hổi, tanh nồng mùi máu phả vào mặt gã công tử bột.

– Mày cầm dao để hù để dọa người ta... – Sơn thì thầm, giọng khàn đặc, bình thản đến mức rợn người.

Tay phải của Sơn từ từ nắm lại. Các khớp xương kêu răng rắc. – ...Còn tao cầm dao để sống. Mày hiểu khác biệt không thằng chó đẻ!?
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo