CHƯƠNG 37: HỢP TUNG LIÊN HOÀNH & MỒI NHỬ CỦA RẮN ĐỘC
Xưởng sửa xe Ba Thẹo, Quận 4. 4 giờ 00 phút chiều.
Xưởng xe chiều nay đóng cửa sớm. Mùi dầu nhớt đặc quánh hòa quyện với mùi thuốc lá Đà Lạt rẻ tiền tạo nên một không khí ngột ngạt, căng thẳng như trong một phòng họp chiến thuật thời chiến.
Trên chiếc bàn gỗ đầy vết dầu loang lổ, Kha "Ghẻ" trải ra một tờ giấy A3 nhăn nhúm. Trên đó là một tấm bản đồ tự vẽ nguệch ngoạc bằng bút bi xanh đỏ, chi chít những vòng tròn và mũi tên.
– Đây là tất cả những gì tao moi được từ đám đánh giày và bán vé số ở khu vực này. – Kha Ghẻ nói, ngón tay gầy guộc chỉ vào tấm bản đồ. – Hệ thống của thằng Tuấn Sói không phải là bất khả xâm phạm. Nó có những vết nứt.
Thái Sơn ngồi đối diện, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt đen thẫm chăm chú nhìn vào từng chi tiết. Bên cạnh nó, Huy "Lì" đang ngồi mài một thanh sắt dẹt, vẻ mặt hầm hầm sát khí. Ba Thẹo thì ngồi hút thuốc lào, im lặng quan sát đám trẻ.
– Nói đi. – Sơn ra lệnh ngắn gọn.
Kha Ghẻ hắng giọng, bắt đầu thuyết trình như một quân sư: – Quận 4 và khu lân cận hiện tại bị Tuấn Sói chia làm 3 khu vực quản lý. Nhưng không phải ai cũng phục nó. Có 3 nhóm đang "bằng mặt không bằng lòng", hay nói đúng hơn là đang bị nó chèn ép đến mức muốn bật lại nhưng chưa dám.
Kha khoanh tròn vào ba điểm trên bản đồ:
Trường Chi Lăng (Khu Bến Gỗ): – Cầm đầu là Tài "Bến Gỗ". Thằng này to con như con tịnh, nhà làm nghề xẻ gỗ lậu. Nó nóng tính, thích đánh tay đôi sòng phẳng. – Lý do bất mãn: Tuấn Sói cướp con ghệ (bạn gái) của nó hồi tháng trước, lại còn cho quân sang trấn lột đàn em của nó. Tài Bến Gỗ cay lắm nhưng quân ít, lại không chơi "hàng nóng" nên toàn thua.
Trường Vân Đồn (Khu Dân Cư Mới): – Cầm đầu là Minh "Kính Cận". Thằng này là dân chuyên Lý, đầu óc đầy sạn, trùm mưu mẹo. Nó cầm đầu nhóm học sinh giỏi nhưng hay bị tụi Tuấn Sói trấn lột tiền học phí. – Lý do bất mãn: Nó ghét cái thói côn đồ vô học của Tuấn Sói. Nó muốn yên ổn học hành nhưng Tuấn Sói ép nó phải nộp tô hàng tuần.
Khu Xóm Chiếu (Học sinh bỏ học/Bụi đời): – Cầm đầu là Lâm "Sẹo". Đám này nhà nghèo rớt mồng tơi, sống lay lắt bằng nghề lượm ve chai, bán báo. – Lý do bất mãn: Tuấn Sói đang ép tụi nó đi giao ma túy để trừ nợ do cha mẹ tụi nó vay nặng lãi. Tụi nó sợ đi tù nên đang trốn chui trốn nhủi.
Thái Sơn nghe xong, gật gù. Ánh mắt nó sáng lên một tia hy vọng lạnh lẽo.
– Chia để trị. – Sơn lầm bầm. – Thằng Tuấn Sói dùng nỗi sợ để cai trị. Nhưng nỗi sợ cũng là con dao hai lưỡi. Khi bị dồn vào đường cùng, con chó cũng dám cắn lại chủ.
Nó đứng dậy, vỗ tay xuống bàn cái Rầm: – Được. Tụi mình sẽ đi tìm từng thằng một. – Tao sẽ cho tụi nó thấy: Đi theo Tuấn Sói là làm nô lệ. Còn đi theo tao... là để làm người tự do.
– Mày định thuyết phục tụi nó bằng cái gì? – Ba Thẹo hỏi, nhả khói thuốc. – Tiền mày không có. Quyền mày cũng không.
Sơn quay lại nhìn Ba Thẹo, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ nhưng đầy bản lĩnh: – Bằng cái mạng của con. Và bằng nắm đấm này.
Bãi tập kết gỗ lậu ven sông Sài Gòn. 5 giờ 00 phút chiều.
Nắng chiều tà nhuộm vàng những súc gỗ khổng lồ nằm ngổn ngang bên bờ sông. Mùi gỗ cưa thơm nồng hòa lẫn với mùi bùn đất.
Tại một khoảng đất trống, một gã thanh niên cởi trần trùng trục, da đen bóng nhẫy mồ hôi, đang tập tạ. Tạ của hắn là hai cái bánh xe bò bằng gỗ lim nặng trịch được nối với nhau bằng một thanh sắt rỉ sét. Hắn nâng lên hạ xuống phăm phăm, từng thớ thịt trên bắp tay cuồn cuộn như dây thừng. Đó là Tài "Bến Gỗ".
Nhóm Thái Sơn bước vào. Vừa thấy người lạ, đám đàn em của Tài (khoảng chục đứa đang ngồi đẽo gỗ) lập tức đứng dậy, cầm đục, cầm búa lên thủ thế.
– Thằng nào? – Tài Bến Gỗ quăng cái tạ xuống đất cái Uỵch làm rung chuyển cả mặt đất. Hắn quay lại, trừng mắt nhìn ba vị khách không mời.
Thái Sơn bước lên trước, hai tay đút túi quần, phong thái bình thản như đi dạo: – Tao là Thái Sơn, trường Bắc Hải. Tao đến tìm mày có việc.
– Thái Sơn? – Tài nheo mắt, rồi cười khẩy. – À, cái thằng nhóc lớp 9 mới nổi, đánh thắng thằng Bình Bò hôm qua đó hả? – Nghe danh đã lâu. Nhưng nhìn mày... ốm đói như con mắm vậy mà đòi đánh lại Bình Bò? Chắc thằng Bình hôm qua trúng gió hả?
Đám đàn em của Tài cười hô hố. Huy Lì nóng mặt định chửi lại, nhưng Sơn giơ tay ngăn cản.
– Tao không đến để khoe thành tích. – Sơn nhìn thẳng vào mắt Tài, giọng đanh thép. – Tao đến để rủ mày lật đổ thằng Tuấn Sói.
Tiếng cười tắt ngấm. Không khí chùng xuống. Tài Bến Gỗ nhìn Sơn chằm chằm một lúc, rồi bật cười lớn hơn: – Hahaha! Mày giỡn mặt tao hả nhóc? – Tuấn Sói có cả trăm quân. Mày có gì? Hai thằng đệ ốm nhom này hả? Mày muốn chết thì đi chết một mình, đừng rủ tao. Tao còn phải lo cơm áo gạo tiền cho anh em tao.
– Mày lo cơm áo, hay mày lo sợ? – Sơn cắt ngang, giọng sắc như dao. – Nghe nói Tuấn Sói cướp ghệ mày, trấn lột em út mày, mà mày chỉ biết chui vô cái bãi gỗ này trốn như con rùa rụt đầu? – Tao tưởng Tài Bến Gỗ là mãnh hổ, ai dè cũng chỉ là con mèo hen.
– Đụ má mày! – Tài gầm lên, gân cổ nổi lên tím rịm.
Hắn lao tới, túm lấy cổ áo Sơn, nhấc bổng nó lên khỏi mặt đất (Sơn cao 1m65, Tài cao gần 1m80). – Mày tin tao đấm nát mặt mày ngay tại đây không?
Sơn không vùng vẫy. Nó vẫn nhìn thẳng vào mắt Tài, không chớp mắt: – Đấm đi. Nếu đấm tao làm mày bớt nhục thì cứ đấm. – Nhưng đấm tao xong, ngày mai mày vẫn phải nộp tô cho Tuấn Sói. Con ghệ mày vẫn nằm trong tay nó. Mày vẫn là thằng hèn.
Câu nói của Sơn chạm đúng vào nỗi đau lớn nhất của Tài. Hắn nghiến răng ken két, tay run lên vì giận dữ. Nhưng hắn không đấm. Hắn thả Sơn xuống đất cái bịch.
– Được. Mày cứng lắm. – Tài thở hắt ra. – Tao nể mày dám chửi tao ngay trong đất của tao. – Mày muốn tao theo mày? Được thôi. Nhưng ở cái đất Bến Gỗ này, muốn làm đại ca thì phải có nắm đấm cứng hơn gỗ.
Tài chỉ tay vào ngực mình: – Tao cho mày một cơ hội. – Chịu được 3 đấm của tao. Không đỡ, không né, không ngã. – Nếu mày đứng vững được sau 3 đấm, tao và anh em tao sẽ theo mày. Còn nếu mày ngã... cút xéo khỏi đây và đừng bao giờ vác mặt tới nữa.
Huy Lì hoảng hốt: – Sơn! Đừng chơi ngu! Tay mày còn đau... Thằng này nó đấm chết trâu đó!
Sơn cởi bỏ cái cặp táp, đưa cho Huy. Nó cởi bớt cúc áo trên cùng, để lộ lồng ngực gầy nhưng săn chắc. Nó dang rộng hai chân làm trụ, hít một hơi sâu, mắt rực lửa: – Chơi luôn. Tới đi!
Cú đấm thứ nhất. Tài không nương tay. Hắn vung nắm đấm to như cái búa tạ, đấm thẳng vào bụng Sơn. BỐP! Tiếng va chạm khô khốc vang lên. Cả người Sơn cong lại như con tôm. Dạ dày nó quặn thắt, cảm giác như ruột gan lộn tùng phèo. Mật xanh mật vàng muốn trào ra họng. Nhưng chân Sơn vẫn bám chặt xuống đất. Nó không lùi một bước nào. Nó nuốt ngược vị chua vào trong, ngẩng đầu lên: – Một.
Cú đấm thứ hai. Tài hơi bất ngờ. Hắn dồn thêm lực, đấm một cú móc vào sườn phải. RẮC... BỊCH! Sơn nghe rõ tiếng xương sườn mình kêu răng rắc. Cơn đau thấu trời xanh chạy dọc sống lưng. Mắt nó hoa lên, tối sầm lại trong tích tắc. Nó loạng choạng, suýt khuỵu gối xuống. – Sơn!!! – Huy và Kha hét lên. Nhưng Sơn gồng cứng cơ đùi, ép mình đứng thẳng dậy. Máu từ khóe miệng rỉ ra. Nó nhổ bãi nước bọt lẫn máu xuống đất, cười nhe hàm răng đỏ lòm: – Hai. Còn một cái nữa. Ăn cơm chưa mà đấm yếu vậy?
Tài Bến Gỗ nhìn thằng nhóc trước mặt với ánh mắt kinh ngạc pha lẫn nể phục. Hắn chưa từng thấy ai lỳ đòn như thế này. – Mày muốn chết thật hả? Cú cuối tao sẽ đấm vào ngực đó. Gãy xương ức là chết đó con.
– Đấm đi! – Sơn hét lên. – Đừng nói nhiều!
Cú đấm thứ ba. Tài gầm lên, dồn toàn bộ sức mạnh của gã tiều phu vào nắm đấm phải. Hắn đấm thẳng vào giữa ngực Sơn. THÙNG!!! Âm thanh trầm đục như tiếng trống trận. Sơn cảm thấy tim mình như ngừng đập trong một giây. Phổi bị ép chặt không còn không khí. Cả người nó bị đẩy lùi về phía sau theo quán tính. Đế giày nó cày xuống mặt đất tạo thành hai rãnh sâu.
Nhưng nó KHÔNG NGÃ.
Sơn đứng đó, người run bần bật, mặt tái mét không còn giọt máu, hơi thở khò khè đứt quãng. Nhưng đôi chân nó vẫn đứng vững như hai cột đình cắm chặt xuống đất mẹ. Nó trừng mắt nhìn Tài, ánh mắt của một con sói đầu đàn không bao giờ khuất phục.
– Ba... cái... – Sơn thều thào. – Tao... thắng...
Cả bãi gỗ im phăng phắc. Chỉ còn tiếng gió sông thổi vù vù.
Tài Bến Gỗ nhìn nắm đấm của mình, rồi nhìn Thái Sơn. Hắn từ từ buông thõng tay xuống. Cái vẻ hung hăng biến mất, thay vào đó là sự kính trọng tuyệt đối của một kẻ thượng võ.
– Đụ mẹ... Mày đúng là con chó điên mà. – Tài lầm bầm.
Hắn quay sang đám đàn em đang há hốc mồm:
– Tụi bây! Lấy rượu ra đây! – Từ nay, thằng Thái Sơn là anh em kết nghĩa của tao. Việc của nó là việc của tao. Thằng nào đụng đến nó là đụng đến Tài Bến Gỗ này!
Tài bước tới, vỗ mạnh vào vai Sơn làm Sơn suýt té vì đau, cười ha hả:
– Được! Tao theo mày! Tao chán cảnh trốn chui trốn nhủi này lắm rồi. Ngày mai, tao sẽ dẫn theo 7 thằng đệ tử cứng nhất đi với mày. Đập nát đầu thằng Tuấn Sói!
Có được Tài Bến Gỗ là một thắng lợi lớn, nhưng Thái Sơn biết chừng đó là chưa đủ. Nó cần thêm quân.
Trường Vân Đồn. 6 giờ 30 phút tối.
Nhóm Sơn tìm gặp Minh "Kính Cận" tại một quán trà sữa. Minh nghe Sơn trình bày kế hoạch lật đổ Tuấn Sói xong, hắn đẩy gọng kính, lấy máy tính Casio ra bấm lạch cạch vài cái rồi lắc đầu quầy quậy.
– Không được. Quá rủi ro. – Minh nói, giọng đều đều vô cảm. – Tuấn Sói có 100 quân. Mày có... 10 người tính cả nhóm thằng Tài. Tỉ lệ chọi là 1 đấu 10. – Xác suất thắng của mày là dưới 1%. Theo lý thuyết trò chơi, tham gia vào cuộc chiến này là tự sát. – Tao và anh em tao còn tương lai vào đại học. Tao không muốn dính dáng đến bạo lực để bị đuổi học.
Sơn cố gắng thuyết phục: – Nhưng mày cam tâm để nó trấn lột mãi sao? Cái tương lai đại học của mày có được yên ổn không khi ngày nào cũng nơm nớp lo sợ? – 1% chiến thắng còn hơn là 0% nếu không làm gì cả.
Minh Kính Cận đứng dậy, thu dọn sách vở: – Xin lỗi Sơn. Tao sống bằng cái đầu, không phải bằng nắm đấm. Tao chọn cách an toàn là đóng tiền bảo kê. Chúc mày may mắn.
Sơn nhìn theo bóng Minh bỏ đi, lòng nặng trĩu. Nó hiểu, không thể trách những người quá lý trí. Sự hèn nhát đôi khi được ngụy trang bằng sự khôn ngoan.
Khu ổ chuột Xóm Chiếu. 7 giờ 30 phút tối.
Người cuối cùng là Lâm "Sẹo". Lâm gặp nhóm Sơn trong căn nhà tồi tàn vách lá. Mẹ nó đang ốm nằm ho sù sụ ở góc nhà. Khi nghe Sơn rủ đi đánh Tuấn Sói, mặt Lâm cắt không còn giọt máu.
– Anh Sơn ơi, em lạy anh... – Lâm run rẩy, chắp tay vái. – Anh tha cho em. Em không dám đâu. – Nhà em còn mẹ già, em còn mấy đứa em nhỏ. Thằng Tuấn Sói nó biết nhà em. Em mà bật lại nó... nó cho người đốt nhà em mất. – Em thà đi bán thuốc trả nợ cho nó còn hơn để mẹ em chết đói.
Sơn nhìn hoàn cảnh của Lâm, nhìn người mẹ già yếu ớt. Nó không thấy giận, chỉ thấy thương cảm vô hạn. Nó đặt tay lên vai Lâm, nhẹ nhàng nói: – Tao hiểu rồi. Mày cứ ở nhà lo cho mẹ đi. – Tao không ép mày. Nhưng mày nhớ kỹ: Nếu mày tiếp tục làm tay sai cho nó, một ngày nào đó mày sẽ vào tù, lúc đó ai lo cho mẹ mày? – Hãy suy nghĩ kỹ. Khi nào cần giúp, cứ tìm tao.
Sơn để lại tờ 50 ngàn, số tiền nó dành dụm cả tháng)trên bàn, rồi lặng lẽ ra về.
Bờ kè kênh Tẻ. 9 giờ 00 phút tối.
Gió đêm lồng lộng thổi bay mái tóc của bốn chàng trai trẻ: Sơn, Huy, Kha và Tài Bến Gỗ. Tụi nó ngồi trên bờ kè, gặm bánh mì khô khốc. Không khí trầm lắng bao trùm.
Sau một ngày chạy đôn chạy đáo, kết quả thu được thật thảm hại. – Tổng cộng: Phe mình 3 thằng. Phe thằng Tài 7 thằng. Vị chi là 10 người. – Kha Ghẻ tổng kết, giọng chán nản. – Bên kia 100 thằng, có hàng nóng. – 1 đánh 10. Tự sát thật rồi Sơn ơi. Hay là... bỏ đi?
Huy Lì ném hòn đá xuống sông cái tõm: – Đụ má, tức thiệt. Mấy thằng kia hèn như chó. Đéo dám đứng lên thì chịu khổ đi, than vãn cái gì.
Tài Bến Gỗ cũng thở dài: – Sơn à, tao nể mày tao mới đi theo. Nhưng quân số chênh lệch quá. Ngày mai qua đó, chắc chắn là đi vào chỗ chết.
Thái Sơn nãy giờ vẫn im lặng nhìn dòng nước đen ngòm trôi lờ lững. Nó nhớ lại ánh mắt sợ hãi của cậu bé Toàn, nhớ lại sự bất lực của Lâm Sẹo, và nhớ lại ánh mắt mong chờ của Lan Công Chúa. Nó biết, nếu nó lùi bước bây giờ, cái "Liên Minh Bóng Tối" kia sẽ nuốt chửng tất cả. Sẽ không còn ai dám đứng lên nữa.
Sơn đứng dậy. Cái bóng gầy gò của nó in dài dưới ánh đèn đường vàng vọt, trông cô độc nhưng kiêu hãnh lạ thường.
– Tụi bây sợ hả? – Sơn hỏi, giọng bình thản.
– Không sợ thì nói xạo. – Tài Bến Gỗ thật thà. – Nhưng tao ngán cái cảnh thua cuộc.
– Tao cũng sợ. – Sơn thú nhận. – Tao sợ bị đánh, tao sợ bị đuổi học. – Nhưng tao sợ cái cảnh phải cúi đầu trước thằng Tuấn Sói cả đời hơn.
Sơn nhìn thẳng vào mắt từng người anh em:
– Lịch sử không được viết bởi số đông. Nó được viết bởi những kẻ dám đứng lên đầu tiên. – Khi tụi mình nổ phát súng đầu tiên, những người đang sợ hãi ngoài kia... họ sẽ nhìn thấy hy vọng. Họ cần một người dẫn đường.
Sơn nắm chặt nắm đấm đau nhức của mình, giơ lên cao:
– Ngày mai, tao sẽ đến trường Nguyễn Hữu Thọ. – Dù chỉ có một mình tao, tao cũng đi. Tao sẽ đứng trước cổng trường nó, thách đấu với nó. – Để cho cả cái Quận 4 này thấy: Tuấn Sói không phải là ông trời. Và vẫn có những thằng điên dám chửi vào mặt nó.
Sơn quay sang nhìn Huy, Kha và Tài: – Ai sợ thì ở nhà. Tao không trách. – Nhưng ai còn chút máu trong người, thì ngày mai đi với tao. Chúng ta sẽ làm một trận để đời. Thắng hay thua không quan trọng. Quan trọng là đã dám đánh.
Lời nói của Sơn không hoa mỹ, không hô hào khẩu hiệu sáo rỗng. Nó là lời gan ruột của một thằng đàn ông đã nếm trải đủ sự đời. Nó chạm vào lòng tự trọng và cái máu "anh hùng" tiềm ẩn trong mỗi thằng con trai mới lớn.
Huy Lì đứng phắt dậy đầu tiên: – Đụ má! Mày nói hay lắm! Tao theo mày! Chết thì chết, sợ đéo gì!
Kha Ghẻ cũng đứng lên, chỉnh lại cái kính: – Tao... tao tuy yếu nhưng tao chạy nhanh. Tao sẽ đi theo ném đá hỗ trợ tụi bây.
Tài Bến Gỗ nhìn Sơn một hồi lâu, rồi bật cười ha hả, vỗ vai Sơn cái bộp: – Được! Thằng em kết nghĩa của tao nói chuyện nghe sướng lỗ tai quá! – Ngày mai, tao sẽ vác cây búa tạ của tao theo. Thằng nào đụng vô mày, tao phang nát sọ nó. 10 thằng đánh 100 thằng? Nghe kích thích đó chứ!
Bốn bàn tay chồng lên nhau giữa màn đêm Quận 4. Một lời thề được xác lập. Ngày mai, tại cổng trường Nguyễn Hữu Thọ, sẽ không chỉ là một cuộc đánh lộn học sinh. Nó sẽ là nơi ngọn lửa của sự nổi dậy bùng lên, thiêu rụi cái bóng tối đang bao trùm học đường.
Con sói non đã tập hợp được bầy đàn ít ỏi của mình. Và giờ đây, nó sẵn sàng nhe nanh vuốt để đối đầu với cả một đế chế.
Văn phòng riêng của Trần Đại (Tầng trên cùng Bar Mi Nhon). 7 giờ 30 phút tối.
Căn phòng rộng lớn, sang trọng được bao phủ bởi một lớp khói thuốc lá dày đặc. Trên chiếc bàn gỗ sồi lớn ở giữa phòng, một tấm bản đồ địa chính Thành phố Uncle Lake (tập trung vào khu vực Quận 4, Quận 8 và Nhà Bè) được trải rộng ra, đè lên bởi những chai rượu ngoại và gạt tàn.
Trần Đại ngồi ở ghế chủ tọa, khuôn mặt hầm hầm sát khí. Hắn ném tờ giấy nhàu nát mà Vũ Phong đưa hồi chiều xuống giữa bàn.
– Thằng Vũ Phong đưa cho tao cái này. – Giọng Đại ồm ồm, vang vọng. – Nó nói đây là 3 cái kho hàng của Dương Bạch Tạng. Nơi tụi nó pha chế thuốc và tập kết hàng trước khi tuồn qua Quận 4. – Nó nói nó bị trói tay bởi thủ tục, nên "nhờ" tao xử lý giùm.
Hùng "Boxing" đập tay xuống bàn cái Rầm:
– Ngon! Có địa chỉ rồi thì còn chờ gì nữa đại ca? Đêm nay em dẫn 50 anh em qua san bằng cái ổ đó! Đốt sạch kho hàng của tụi nó cho tụi nó biết mặt!
James "Tóc Dài" đang lau con dao găm, cũng gật gù:
– Em cũng nghĩ vậy. Thằng Phong "Chó Sói" tuy là cớm nhưng nó chơi đẹp. Nó ghét ma túy còn hơn mình. Chắc nó không gài bẫy mình đâu.
Trần Đại không trả lời ngay. Hắn rít một hơi xì gà, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào ba dấu chấm đỏ trên bản đồ mà hắn vừa khoanh lại theo tờ giấy. Hắn là ông trùm, hắn có cái đầu lạnh. Hắn biết trên đời này không có bữa trưa nào miễn phí, và tin tức tình báo từ cảnh sát thì càng phải cẩn trọng.
– Ngọc. – Đại quay sang người đàn ông nhỏ thó đang ngồi im lặng ở góc bàn. – Mày thấy sao?
Lý Ngọc nãy giờ không nói một lời. Hắn đẩy gọng kính cận lên sống mũi, đôi mắt nheo lại sau tròng kính dày cộm, chăm chú nhìn vào tấm bản đồ như muốn soi thủng nó. Tay trái hắn cầm máy tính Casio, tay phải cầm cây bút chì, gõ nhịp đều đều lên mặt bàn.
– Anh Đại. – Lý Ngọc chậm rãi lên tiếng, giọng bình thản nhưng lạnh lùng.
– Anh có thấy lạ không? – Vũ Phong là ai? Là Đội trưởng đội trọng án. Nó nổi tiếng là con sói đánh hơi thính nhất Sài Gòn. Nó theo dõi thằng Dương cả tháng nay. – Tại sao một thằng cáo già như Dương Bạch Tạng lại để lộ 3 cái kho hàng quan trọng nhất cho cảnh sát biết dễ dàng như vậy?
Hùng Boxing gãi đầu: – Thì... tại thằng Phong nó giỏi.
– Không. – Lý Ngọc lắc đầu, chỉ bút vào bản đồ. – Anh nhìn vị trí đi. – Ba cái kho này: Kho gạo cũ, Xưởng nước đá, Biệt thự hoang... tất cả đều nằm dọc theo Bến Bình Đông. – Bến Bình Đông đường xá rộng rãi, xe tải lớn ra vào được, nhưng cũng đồng nghĩa với việc rất dễ bị công an tập kích. Nếu cảnh sát chặn hai đầu đường Phạm Thế Hiển, tụi nó hết đường chạy.
Lý Ngọc khoanh một vòng tròn lớn vào khu vực Bến Mễ Cốc – nơi đầm lầy, kênh rạch chằng chịt nằm sâu bên trong Quận 8. – Dương Bạch Tạng xuất thân là sinh viên Y khoa bỏ ngang, tính cách bệnh hoạn, thích bóng tối và những thứ quái dị. Hắn nuôi rắn độc, dùng hóa chất. – Một kẻ như vậy sẽ chọn hang ổ ở nơi ẩm thấp, kín đáo, biệt lập, xe hơi không vào được, chỉ có thể đi bằng xuồng ghe. Chứ không bao giờ chọn mặt tiền Bến Bình Đông sáng choang ánh đèn.
Trần Đại nhíu mày, bắt đầu thấy có lý: – Ý mày là... tin của thằng Phong là tin giả?
– Không hẳn là giả. – Lý Ngọc phân tích sắc sảo. – Vũ Phong không lừa anh. Nhưng rất có thể... chính Vũ Phong cũng đang bị Dương Bạch Tạng lừa. – Thằng Dương cố tình để lộ 3 cái kho này. Nó cho lính đi ra đi vào, vận chuyển thùng hàng ,có thể là thùng rỗng, để thu hút sự chú ý của tai mắt cảnh sát.
Lý Ngọc đứng dậy, đi lại quanh bàn: – Em nghi đây là cái bẫy. "Dương Đông Kích Tây". – Hoặc là 3 cái kho này trống rỗng. – Hoặc tệ hơn... nó gài mìn, gài bẫy chờ mình dẫn quân qua đó rồi "hốt trọn ổ" hoặc báo công an bắt ngược lại mình tội gây rối trật tự, xâm nhập gia cư bất hợp pháp. – Trong lúc mình dồn toàn lực lượng tinh nhuệ sang Quận 8 đánh cái kho rỗng... thì Quận 4 sẽ bỏ ngỏ. Đó mới là lúc nó tuồn hàng thật sang.
Trần Đại nghe đến đây thì rùng mình. Hắn dụi tắt điếu xì gà, ánh mắt lóe lên sự giận dữ pha lẫn nể phục đối thủ. – Thằng thầy bói này... thâm độc thật.
– Vậy giờ sao? – James Tóc Dài hỏi. – Chẳng lẽ bỏ qua? Lỡ đó là kho thật thì sao?
Lý Ngọc mỉm cười, nụ cười của một quân sư đã nhìn thấu bàn cờ: – Không bỏ. Tương kế tựu kế. – Anh Đại, anh cứ dẫn quân đi. Nhưng đừng mang hết. Mang theo đội Hùng Boxing thôi. Làm rầm rộ lên, đánh trống khua chiêng cho tụi nó biết là mình đã "cắn câu". – Nhưng... James và Tâm Mắt Lộ phải ở lại. Chia quân ra canh giữ các bến đò, bến phà, gầm cầu nối Quận 8 và Quận 4. – Đặc biệt chú ý đường sông. Em có linh cảm, đêm nay hàng sẽ đi đường thủy.
Trần Đại gật đầu cái rụp, vỗ vai Lý Ngọc: – Hay! Mày đúng là cái đầu của tao. – Quyết định vậy đi. Đêm nay, tao sẽ qua "thăm" cái kho của nó xem nó diễn trò gì. Còn tụi bây... canh nhà cho kỹ. Một con ruồi cũng không được bay qua sông.
Biệt thự hoang, Bến Mễ Cốc, Quận 8. Cùng thời điểm (7 giờ 30 phút tối).
Trong căn phòng khách rộng lớn âm u, chỉ được thắp sáng bởi những ngọn nến đỏ chập chờn, Dương "Bạch Tạng" đang tận hưởng thú vui tao nhã của mình.
Hắn ngồi trên chiếc ghế bành nhung đỏ, tay cầm một con chuột bạch trắng muốt còn đang sống. Con chuột kêu chít chít thảm thiết, giãy giụa trong bàn tay gầy guộc, trắng bệch của hắn.
Dương đưa con chuột đến trước cái lồng kính lớn. Bên trong, một con trăn gấm khổng lồ đang cuộn mình, lưỡi thè ra xì xì. Hắn thả con chuột vào. Phập! Chỉ trong tích tắc, con trăn lao tới, siết chặt con mồi. Tiếng xương gãy vụn vang lên khô khốc.
Dương mỉm cười, nụ cười mãn nguyện như vừa thưởng thức một bản giao hưởng. Hắn quay sang chiếc điện thoại bàn cổ điển đặt trên đôn gỗ.
Reng... Reng...
Hắn nhấc máy. Đầu dây bên kia là giọng nói hồ hởi, nịnh nọt của Tuấn "Sói".
– A lô, Đại ca! Em nghe đây ạ! Em đã tập hợp đủ anh em rồi. Gần hơn 100 thằng! Đứa nào cũng máu chiến!
Dương Bạch Tạng dựa lưng vào ghế, giọng nói the thé vang lên, nhẹ nhàng như đang ru ngủ nhưng nội dung thì sặc mùi thuốc súng: – Tốt lắm Tuấn. Mày làm việc rất nhanh lẹ. Tao không nhìn lầm người.
– Dạ, cảm ơn Đại ca tin tưởng! – Tuấn Sói hí hửng. – Ngày mai em sẽ san bằng cái trường Bắc Hải, đập nát thằng Thái Sơn để dằn mặt cho Đại ca xem.
– Không chỉ dằn mặt. – Dương ngắt lời, giọng trở nên nghiêm trọng và bí hiểm.
– Ngày mai là trận đánh lớn nhất của mày. Tao muốn mày làm một vụ chấn động Sài Gòn. – Mày đừng sợ công an. Cứ đánh to vào. – Đốt phòng bảo vệ. Đập phá cổng trường. Ném bom xăng. Làm sao cho khói lửa mịt mù, dân tình hoảng loạn. – Phải làm sao cho Công an Phường, Cảnh sát 113, và cả thằng Vũ Phong bên hình sự... tất cả bọn chúng phải bu vào cái trường đó để giải quyết.
Đầu dây bên kia, Tuấn Sói hơi ngập ngừng:
– Ơ... Đại ca... Làm lớn vậy lỡ em bị bắt...
– Ngu quá con ơi. – Dương cười khẩy, nhưng giọng vẫn ngọt ngào dụ dỗ. – Mày làm lớn để hút hết cớm về đó. Khi cớm tập trung ở trường học, thì đường dây của tao mới an toàn. – Mày là tướng tiên phong. Sau vụ này, tao sẽ thưởng cho mày một vùng lãnh địa riêng, tiền xài không hết, gái gú ê hề. Mày sẽ là ông trùm học đường thực sự. Còn chuyện bị bắt... yên tâm, tao có luật sư lo cho mày ra trong vòng một nốt nhạc.
Lời hứa hẹn về tiền bạc và quyền lực làm mờ mắt gã giang hồ non choẹt. Tuấn Sói nuốt nước bọt, gật đầu lia lịa dù Dương không nhìn thấy: – Dạ! Em hiểu rồi! Em sẽ làm! Em sẽ biến cái trường đó thành biển lửa!
– Tốt. Làm cho sạch sẽ vào.
Cụp.
Dương Bạch Tạng gác máy. Nụ cười trên môi hắn tắt ngấm, thay vào đó là vẻ khinh bỉ tột độ.
Hắn quay sang Cô Mười và Lương Đao đang đứng trong bóng tối.
– Thằng ngu. – Dương lầm bầm. – Nó tưởng nó là tướng quân. Thực ra nó chỉ là cục thịt thối tao ném ra để dụ bầy chó săn.
Hắn đứng dậy, đi tới bên cửa sổ nhìn ra dòng kênh đen ngòm bên ngoài. – Ngày mai, khi thằng Tuấn đốt trường, khi tiếng còi hụ của cảnh sát vang lên inh ỏi ở Bắc Hải... thì đó cũng là lúc tiếng máy cano của chúng ta bị át đi. – Tú Ông đâu?
Tú Ông bước ra, cúi đầu: – Dạ, em đây mình ơi.
– Chuẩn bị 3 chiếc ghe máy loại lớn. Ngụy trang dưới lớp cát xây dựng. – Chờ đúng lúc bên trường học bốc hỏa, cảnh sát bị điều động hết về đó... thì cho ghe xuất phát. Chạy thẳng qua gầm cầu Calmette, cập bến ở Xóm Chiếu. – Thằng Trần Đại chắc chắn sẽ dồn quân qua Bến Bình Đông tìm mấy cái kho rỗng của tao. Quận 4 ngày mai sẽ là "Vườn không nhà trống".
Dương Bạch Tạng xòe bàn tay trắng bệch ra, rồi nắm chặt lại như đang bóp nát trái tim của kẻ thù. – Một mũi tên trúng hai đích. – Vừa mượn tay công an diệt thằng Tuấn Sói (để bịt đầu mối sau khi xong việc). – Vừa đưa được 50 ký "hàng trắng" vào nội thành trót lọt.
Hắn quay lại nhìn con trăn đang nuốt chửng con chuột bạch vào bụng. Chỉ còn cái đuôi con chuột thò ra ngoài.
– Ăn đi cưng. Ngày mai, cả cái Sài Gòn này sẽ là mồi ngon của chúng ta.
Trong ánh nến đỏ quạch, bóng của Dương Bạch Tạng in lên tường, dài ngoằng và méo mó như một con quỷ dữ đang nhảy múa. Một âm mưu hoàn hảo, tàn độc, không chừa đường sống cho cả quân mình lẫn quân địch, đã được kích hoạt.
(Hết chương 37)