CHƯƠNG 36:
Xưởng sửa xe Ba Gác, hẻm Tôn Đản. 5 giờ 30 phút chiều.
Hoàng hôn buông xuống phủ một màu đỏ quạch lên những mái tôn lụp xụp của khu xóm thợ. Trong cái xưởng sửa xe chật hẹp nồng nặc mùi dầu nhớt, mùi cao su cháy và mùi thuốc sát trùng Povidine đặc trưng, không khí vừa căng thẳng lại vừa hưng phấn.
Ba Thẹo đang ngồi trên cái ghế đẩu thấp, cẩn thận dùng bông gòn tẩm cồn lau sạch những vết máu khô trên mu bàn tay của Thái Sơn.
Hai bàn tay của Sơn sưng vù, các khớp ngón tay đỏ ửng, da trầy xước rướm máu – hậu quả của những cú đấm toàn lực vào hàm răng và mặt của gã khổng lồ Bình Bò.
– Hít... – Sơn khẽ rít lên qua kẽ răng khi cồn chạm vào vết thương hở miệng.
– Cho mày chừa! – Ba Thẹo càu nhàu, nhưng động tác tay lại rất nhẹ nhàng, tỉ mỉ như một người anh cả đang chăm sóc đứa em dại.
– Đánh đấm cái kiểu gì mà nát bét cả tay. Mày tưởng mày là người sắt hả Sơn? – Lần sau muốn đấm thằng nào to con, nhớ quấn băng tay vô. Hoặc kiếm cái gì cứng mà cầm. Tay không đấm vào răng nó, lỡ nhiễm trùng là tháo khớp như chơi đó con.
Thái Sơn không đáp, chỉ gật đầu nhẹ. Nó nhìn đôi bàn tay mình, cảm nhận cơn đau nhức nhối đang chạy dọc lên tận bả vai. Đây là cái giá của sức mạnh.
Ở góc xưởng bên kia, Huy "Lì" và Kha "Ghẻ" đang ngồi vắt vẻo trên đống lốp xe cũ, gặm bánh mì thịt một cách ngon lành. Hai thằng vẫn chưa hết hưng phấn sau trận chiến hồi trưa.
– Má ơi, tụi bây thấy cái mặt thằng Duy Công Tử lúc tao cắt tóc nó không? – Kha Ghẻ vừa nhai vừa cười sặc sụa, vụn bánh mì văng tứ tung. – Nó khóc y chang con nít bị mẹ đánh đòn. "Á á... tóc tao... tóc tao...". Nhìn hài đéo chịu được!
Huy Lì nuốt ực miếng thịt, vỗ đùi cái đét: – Còn thằng Bình Bò nữa. Mang tiếng "Ngưu Ma Vương" mà bị đại ca Sơn cho một đấm nằm đo ván như con bò bị chọc tiết. Tao nói thiệt, lúc đó tao nhìn thằng Sơn mà tao tưởng anh Hùng Boxing nhập vô nó. Đánh đẹp vãi linh hồn!
Tiếng cười nói rôm rả của hai thằng bạn vang vọng khắp xưởng, nhưng Thái Sơn vẫn im lặng. Nó không cười. Khuôn mặt nó trầm ngâm, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ Quận 4 cũ kỹ dính đầy vết dầu mỡ treo trên vách tường loang lổ.
– Sao vậy Sơn? – Ba Thẹo nhận ra sự khác lạ của thằng em. Hắn quấn xong lớp băng gạc cuối cùng, vỗ nhẹ vào tay Sơn. – Thắng trận lớn mà mặt mày như đưa đám vậy?
Sơn rút tay lại, nắm thử nắm đấm. Hơi đau, nhưng chắc chắn. Nó đứng dậy, bước tới trước tấm bản đồ, ngón tay quấn băng trắng di di lên những con đường chằng chịt.
– Thắng một trận đánh lộn không giải quyết được gì đâu anh Thẹo. – Sơn nói, giọng trầm và già dặn hơn tuổi 15 của nó rất nhiều. – Thằng Bình Bò, thằng Duy Công Tử... tụi nó chỉ là tay chân, là mấy cái xúc tu thôi. Chặt cái này, nó mọc cái khác. – Cái tao lo là thằng Tuấn Sói.
Sơn quay lại nhìn cả nhóm: – Tụi bây nghĩ coi. Thằng Tuấn Sói bị đuổi học, không nghề ngỗng. Nhưng nó nuôi được một băng "Liên Minh Bóng Tối" đông như quân Nguyên. Đàn em nó đi xe độ, xài hàng hiệu, bao gái, chơi thuốc lắc... – Tiền ở đâu ra?
Huy Lì ngớ người: – Thì... trấn lột học sinh.
– Trấn lột bao nhiêu cho đủ? – Sơn lắc đầu. – Một đứa học sinh đi học mang theo bao nhiêu tiền? Năm ngàn? Mười ngàn? – Muốn nuôi bộ máy đó, nó cần một dòng tiền khổng lồ và ổn định. Nó không chỉ là trấn lột vặt vãnh đâu. Nó là một hệ thống.
Sơn đấm nhẹ vào lòng bàn tay: – Muốn diệt cỏ phải diệt tận gốc. Tụi mình phải biết "cái máy in tiền" của tụi nó vận hành như thế nào. Phải tìm ra điểm yếu của nó thì mới đánh sập được cái Liên Minh này.
Ba Thẹo nghe xong, gật gù thán phục. Hắn rít một hơi thuốc lào sòng sọc, nhả khói mù mịt: – Thằng nhóc này khá. Mới tí tuổi đầu mà suy nghĩ như ông cụ non. – Được. Mày muốn biết tụi nó làm ăn ra sao hả? Dễ ợt.
Ba Thẹo chỉ tay ra hướng cửa:
– Qua trường Nguyễn Hữu Thọ. Đó là cái ổ của thằng Tuấn Sói. Giờ này là giờ tan tầm của mấy lớp học thêm buổi chiều. Tụi mày qua đó mà coi, sẽ thấy "kịch hay".
Cổng trường THPT Nguyễn Hữu Thọ. 5 giờ 45 phút chiều.
Trường Nguyễn Hữu Thọ nằm ở khu vực giáp ranh, nơi dân cư phức tạp và nhiều ngõ hẻm thông nhau. Đây là "đại bản doanh" của Tuấn Sói, nơi luật lệ nhà trường dường như bất lực trước luật rừng của đám học sinh cá biệt.
Bên kia đường, trong một quán cà phê cóc lụp xụp, bốn cặp mắt đang chăm chú quan sát qua kẽ lá của chậu cây kiểng. Sơn, Huy, Kha và Ba Thẹo đã cải trang kỹ lưỡng. Tụi nó đội nón kết sụp xuống che nửa mặt, đeo khẩu trang y tế (giả vờ bị bệnh), ngồi co ro như mấy tay xe ôm đợi khách.
Cổng trường giờ tan học đông nghịt người. Xe cộ chen chúc, tiếng còi inh ỏi, mùi khói bụi hòa lẫn mùi cá viên chiên, bò bía thơm lừng. Nhưng đằng sau cái vỏ bọc ồn ào náo nhiệt đó, một "dây chuyền sản xuất tiền bẩn" đang vận hành trơn tru ngay trước mắt mọi người mà không ai hay biết.
– Nhìn kìa. – Ba Thẹo hất hàm về phía con hẻm nhỏ bên hông trường (nơi khuất tầm nhìn của bảo vệ). – Cấp 1: Thu Gom.
Theo hướng nhìn của Ba Thẹo, Sơn thấy một nhóm khoảng 5-6 thằng học sinh lớp 10, mặt mày bặm trợn, đồng phục xộc xệch, đang đứng chặn ngay đầu hẻm. Tụi nó không chặn tất cả mọi người. Tụi nó có danh sách. Tụi nó chỉ chặn những học sinh đi xe đạp điện, đeo cặp xịn, hoặc những đứa nhìn hiền lành, yếu đuối, có vẻ là con nhà khá giả.
– Ê nhóc! Đứng lại! – Một thằng đầu đinh chặn đầu xe một cậu học sinh đeo kính cận dày cộp. – Mày tên Toàn lớp 10A4 đúng không?
Cậu bé tên Toàn run rẩy: – Dạ... dạ đúng... Các anh...
– Nghe nói nay mày mới đóng tiền học thêm hả? – Thằng đầu đinh vỗ vai Toàn bộp bộp, cười đểu cáng. – Anh em tao đang kẹt tiền net. Cho mượn đỡ đi.
– Nhưng... tiền này mẹ em mới đưa... em phải đóng cho thầy... – Toàn lắp bắp, tay giữ chặt túi quần.
– Đụ má mày, tao mượn chứ tao có ăn cướp đâu mà mày giữ khư khư? – Thằng đầu đinh trừng mắt, rút trong túi ra một con dao rọc giấy, bấm tách tách nghe rợn người. – Muốn tao rạch cái mặt tiền của mày ra không? Hay muốn tao méc thầy giám thị là mày hút thuốc trong nhà vệ sinh? (Dù Toàn không hút, nhưng tụi nó sẽ vu khống).
Sợ hãi tột độ, Toàn đành móc trong túi ra tờ 50 ngàn đồng – số tiền lớn đối với một học sinh thời đó. Thằng đầu đinh giật lấy, cười hô hố: – Ngoan. Bữa sau có tiền anh trả. Biến!
Cảnh tượng này diễn ra liên tục, nhanh gọn và chuyên nghiệp. Tụi nó không đánh đập ồn ào để gây chú ý. Tụi nó dùng sự đe dọa tinh thần và bạo lực ngầm.
– Tụi nó trấn lột công khai vậy mà không ai dám báo giám thị sao? – Huy Lì thì thầm, tay siết chặt ly nước mía.
– Báo cái con khỉ. – Kha Ghẻ rành rọt. – Mày nhìn thằng cầm sổ kia kìa. Nó ghi tên từng đứa đó. Đứa nào báo là ra khỏi cổng trường bị đập nát xác liền. Tụi nó gọi là "Phí bảo kê". Đóng tiền thì được yên thân đi học.
Sơn nheo mắt quan sát tiếp. Nó thấy sau khi trấn lột được một mớ tiền, nhóm "Cấp 1" không chia nhau đi chơi ngay. Tụi nó đi vào sâu trong hẻm, đến một quán nước mía có vẻ "VIP" hơn.
Tại đó, có một nhóm đàn anh lớp 11, 12 đang ngồi đợi sẵn. Đây là Cấp 2: Quản lý. Những tên này ăn mặc sành điệu hơn, tóc tai chải chuốt (trong đó có cả những tên trong băng Ngũ Hổ Tướng nhưng hôm nay không thấy Duy Công Tử và Bình Bò đâu).
Đám lính lác lớp 10 khúm núm nộp toàn bộ số tiền vừa trấn lột được lên bàn. Một tên "Tổ trưởng" cầm xấp tiền, đếm loẹt xoẹt, rồi ghi chép vào một cuốn sổ tay bìa da. Hắn rút ra một phần nhỏ (khoảng 20%) đưa lại cho đám đàn em: – Công của tụi bây đây. Đi ăn uống đi. Tối nay tập trung ở quán Hùng Bá.
Số tiền lớn còn lại được gom vào một cái túi xách da. Sơn đoán chắc số tiền này sẽ chạy thẳng về túi của Tuấn Sói.
Nhưng điều làm Sơn lạnh sống lưng không phải là việc trấn lột. Mà là hành động tiếp theo.
– Bây giờ mới là phần kinh khủng nhất nè. – Ba Thẹo hạ giọng, ánh mắt nghiêm trọng. – Cấp 3: Phân Phối Độc Dược.
Sơn thấy tên Tổ trưởng lấy trong túi xách ra những gói nhỏ nhiều màu sắc (kẹo) và những vỉ giấy bạc (tem giấy). Hắn gọi một tên đàn em lớp 10 lại, thì thầm to nhỏ gì đó, rồi dúi số hàng này vào tay tên đó.
Tên đàn em cầm hàng, quay trở lại cổng trường. Nhưng lần này, hắn không đi trấn lột nữa. Hắn đi tìm... nạn nhân.
Sơn thấy hắn tiếp cận lại cậu bé tên Toàn - người vừa bị trấn lột sạch tiền học thêm, đang đứng khóc thút thít ở gốc cây vì không biết về nhà ăn nói sao với mẹ.
Tên côn đồ khoác vai Toàn, giọng thay đổi 180 độ, trở nên ân cần, thông cảm như một người anh tốt bụng: – Sao? Khóc hả? Mất tiền học thêm sợ bị mẹ đánh đúng không?
Toàn gật đầu, nước mắt ngắn dài: – Dạ... mẹ em dữ lắm... chết em rồi anh ơi...
– Thôi nín đi. – Tên côn đồ vỗ vai Toàn. – Tao thấy mày tội nghiệp nên tao giúp nè. Tao cũng ghét mấy thằng trấn lột đó lắm (dù chính hắn vừa trấn lột!?). – Tao có cách giúp mày kiếm lại số tiền đó, mà còn dư ra một mớ để đi chơi điện tử nữa. Chịu không?
Toàn ngước lên, đôi mắt ngây thơ sáng lên tia hy vọng:
– Cách... cách gì hả anh?
Tên côn đồ nhìn quanh, rồi lén lút dúi vào tay Toàn 5 vỉ "kẹo vitamin":
– Mày cầm cái này. Đây là "kẹo tăng lực", hàng xách tay bên Mỹ về. Dân chơi trong trường đang săn lùng dữ lắm. – Mày đem vô lớp, hoặc bán cho mấy đứa bạn thân của mày. Một vỉ này mày bán 20 ngàn. 5 vỉ là 100 ngàn. – Tao để lại cho mày giá vốn 50 ngàn thôi. Mày bán hết, mày lời 50 ngàn. Đủ bù tiền học thêm chưa? Mà còn dư tiền uống nước nữa.
Toàn cầm mấy vỉ kẹo, tay run run: – Nhưng... nhưng lỡ thầy cô biết...
– Biết cái gì mà biết? – Tên côn đồ cười xòa. – Kẹo thôi mà. Với lại mày bán cho bạn bè, tụi nó vui còn không hết. – Mày không làm thì thôi, về nhà chịu đòn đi. Tao chỉ muốn giúp mày thôi.
Sự sợ hãi về hình phạt của gia đình, cộng với lời dụ dỗ ngọt ngào về "lợi nhuận dễ dàng", đã đánh gục lý trí non nớt của cậu học trò. Toàn gật đầu, nhét đống kẹo độc hại đó vào túi quần: – Dạ... em cảm ơn anh. Em sẽ bán.
Thái Sơn chứng kiến toàn bộ cảnh đó từ xa. Nó siết chặt nắm đấm đến mức móng tay cắm vào da thịt ứa máu.
– Khốn nạn! – Sơn rít lên qua kẽ răng. – Tụi nó không chỉ ăn cướp. Tụi nó đang biến nạn nhân thành đồng lõa.
Ba Thẹo gật đầu, thở dài sườn sượt: – Đó là cách tụi nó vận hành. – Một đứa bị trấn lột hết tiền. Nó sợ cha mẹ, sợ thầy cô. Nó cần tiền gấp để bù vào. Và bán ma túy là con đường nhanh nhất. – Khi thằng nhóc đó bán được hàng, nó sẽ thấy kiếm tiền dễ quá. Nó sẽ tham. Nó sẽ bán tiếp. Và rồi chính nó cũng sẽ tò mò... nếm thử. – Từ một nạn nhân, nó trở thành một tay chân bán lẻ, và cuối cùng là một con nghiện. Cái vòng lẩn quẩn đó, một khi đã bước chân vào thì không rút ra được. Vì nếu rút ra, tụi nó sẽ bị Tuấn Sói dọa tố cáo với gia đình và nhà trường.
Cả nhóm rút lui về một quán nước vắng vẻ hơn để tổng hợp thông tin. Thái Sơn lấy một tờ giấy và cây bút bi, bắt đầu vẽ lại những gì nó vừa thấy.
Trên trang giấy trắng, một sơ đồ hình tháp hiện ra, lạnh lùng và tàn nhẫn:
- ĐỈNH THÁP (TUẤN SÓI): Kẻ cầm đầu, nhận tiền tổng và nguồn hàng từ thế lực bí ẩn (Sơn chưa biết là Dương Bạch Tạng, nhưng đoán là từ Quận 8).
- TẦNG 2 (ĐÁM TƯỚNG LĨNH): Quản lý địa bàn từng trường, thu tiền tô, phân phối hàng xuống dưới.
- TẦNG 3 (ĐẦU GẤU CẤP DƯỚI): Thực hiện trấn lột (tạo nhu cầu tiền bạc cho nạn nhân) và tuyển dụng "đại lý".
- ĐÁY THÁP (HỌC SINH BỊ HẠI/CON BUÔN BẤT ĐẮC DĨ): Những đứa trẻ như Toàn. Vừa là nạn nhân bị mất tiền, vừa là kẻ tiếp tay gieo rắc cái chết trắng cho bạn bè để kiếm tiền bù lại.
Sơn khoanh tròn vào tầng Đáy Tháp. Ánh mắt nó rực lửa.
– Tụi nó giống như loài đỉa. – Sơn nói, giọng lạnh băng. – Tụi nó không chỉ hút máu, mà còn tiêm chất độc vào cơ thể vật chủ để vật chủ không biết đau, thậm chí còn thấy "phê". – Thằng Tuấn Sói... đầu óc nó rất nguy hiểm. Nó hiểu tâm lý sợ hãi của học sinh hơn ai hết.
– Vậy giờ sao? – Kha Ghẻ lo lắng. – Tụi nó đông như kiến cỏ, lại có hệ thống chặt chẽ vậy. Mình đánh thằng này, thằng khác mọc lên. Sao mà đỡ nổi?
Sơn nhìn vào sơ đồ, cây bút gõ nhịp trên mặt giấy: – Cái hệ thống này nhìn thì vững, nhưng nó có một điểm yếu chí mạng. – Đó là Sự Sợ Hãi. – Đám ở Đáy Tháp làm việc cho Tuấn Sói không phải vì trung thành, mà vì Sợ. Sợ bị đánh, sợ bị ba mẹ biết chuyện mất tiền. – Nếu mình làm cho tụi nó thấy: Làm việc cho Tuấn Sói còn đáng sợ hơn là thú tội với ba mẹ, thì cái chân đế của cái tháp này sẽ sụp đổ.
Huy Lì gãi đầu: – Ý mày là sao? Tao chưa hiểu.
Sơn cười nhạt, một nụ cười đầy toan tính:
– Ý tao là... tụi mình sắp phải làm "người xấu" rồi. – Thay vì bảo vệ tụi nó, mình phải làm cho tụi nó sợ mình hơn sợ Tuấn Sói. Phải bẻ gãy từng mắt xích yếu nhất của tụi nó. – Ngày mai, tao sẽ "chăm sóc" đặc biệt mấy thằng bán lẻ trong trường Bắc Hải. Tao sẽ cho tụi nó thấy: Bán ma túy cho Tuấn Sói thì có tiền, nhưng cái giá phải trả là đôi tay gãy nát.
Đêm đó, nằm trên gác xép của xưởng sửa xe , nó cứ trằn trọc mãi.
Hình ảnh thằng Toàn cầm những vỉ thuốc độc với đôi mắt biết ơn ám ảnh Sơn. Tại sao? Tại sao tụi nó lại chọn cách im lặng? Tại sao tụi nó thà tiếp tay cho quỷ dữ còn hơn là chạy về sà vào lòng cha mẹ để khóc và thú nhận?
Đêm đó, nằm trên gác xép nóng hầm hập của xưởng sửa xe, Sơn cứ trằn trọc mãi.
Sơn nhớ lại tuổi thơ của mình. Nó không có cha. Ký ức của nó là những đêm dài đằng đẵng ngồi co ro trong góc tối của căn nhà trọ tồi tàn, bịt chặt tai để không phải nghe những âm thanh nhơ nhớp vọng ra từ chiếc giường tre ọp ẹp nơi mẹ nó – bà Phượng – đang "tiếp khách". Nó nhớ những gã đàn ông say rượu, hôi hám, sau khi thỏa mãn thú tính thì quay sang đánh đập mẹ nó vì phục vụ không vừa ý, hay quỵt tiền rồi đạp mẹ con nó ra đường. Nó nhớ cái cảm giác cô độc đến tận cùng khi bị đám trẻ trong xóm ném đá, chửi là "đồ con hoang", "đồ mẹ làm đĩ". Lúc đó, nó không dám khóc, cũng không dám chạy về méc mẹ. Vì nó biết, mẹ nó đã quá khổ rồi. Mẹ nó đang bận kiếm từng đồng bạc lẻ trong tủi nhục để nuôi nó lớn.
Nó hiểu ra rồi. Lũ trẻ im lặng vì tụi nó sợ. Không chỉ sợ đòn roi. Tụi nó sợ trở thành gánh nặng. Sợ nhìn thấy ánh mắt thất vọng của cha mẹ. Sợ những câu quát tháo vô tâm của người lớn: "Mất tiền hả? Ngu thì chết! Tao đi làm cực khổ nuôi mày ăn học mà mày để mất tiền hả?" Chính sự xa cách, áp đặt và gánh nặng cơm áo gạo tiền của người lớn đã vô tình tạo ra kẽ hở cho loài đỉa như Tuấn Sói len lỏi vào, đóng vai "người hùng cứu giúp".
– Mình không thể chỉ dùng nắm đấm. – Sơn thầm nghĩ, bàn tay bị thương khẽ siết lại. – Mình phải cho tụi nó một chỗ dựa. Một chỗ dựa mà tụi nó tin tưởng hơn cả cha mẹ, và sợ hãi hơn cả giang hồ.
Sơn nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng lưỡi liềm sắc lẹm như lưỡi dao đang treo lơ lửng trên bầu trời Quận 4. Ngày mai, cuộc chiến sẽ bước sang một giai đoạn mới. Không còn là những trận đánh lộn bốc đồng để xả cơn giận nữa. Nó sẽ là cuộc chiến giành giật từng linh hồn học sinh từ tay quỷ dữ.
Và Thái Sơn, con sói non của Rồng Sài Gòn, kẻ đi lên từ vũng bùn nhơ nhớp nhất, đã sẵn sàng để trở thành nỗi ác mộng của những kẻ gieo rắc ác mộng.
Lớp 9A4, Trường Bắc Hải. 9 giờ 30 phút sáng (Giờ ra chơi).
Tiếng trống trường vừa điểm giờ ra chơi, không gian yên tĩnh của lớp học lập tức vỡ òa. Đám con trai nhao nhao rủ nhau xuống căng-tin, đám con gái tụm năm tụm ba bàn tán về bộ phim Hoàn Châu Cách Cách đang chiếu trên tivi.
Nhưng ở góc cuối lớp, ngay cạnh khung cửa sổ mở toang đón gió sông Sài Gòn, có một ốc đảo tĩnh lặng.
Thái Sơn ngồi đó.
Nó gục đầu xuống bàn, mặt quay ra phía cửa sổ, lim dim ngủ. Chiếc áo sơ mi trắng đồng phục hơi sờn vai, tay áo dài được cài nút cẩn thận che đi phần nào đôi bàn tay đang quấn băng trắng toát bên trong.
Nắng sớm xuyên qua tán cây phượng vĩ, nhảy múa trên mái tóc đen nhánh hơi rối của Sơn, rồi trượt dài xuống khuôn mặt nghiêng nghiêng của nó. Đó không phải là khuôn mặt của một cậu học trò được nuông chiều trong nhung lụa. Làn da Sơn ngăm đen màu đồng hun, kết quả của những ngày tháng lăn lộn ngoài bến cảng, phơi mình dưới cái nắng thiêu đốt của Quận 4. Sống mũi cao, thẳng tắp như một nét gạch dứt khoát. Đường xương hàm góc cạnh, rắn rỏi, lấm tấm vài giọt mồ hôi, toát lên một vẻ nam tính, gai góc và phong trần đến lạ lùng.
So với những "công tử bột" trắng trẻo, đeo kính cận dày cộp, suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào sách vở trong lớp, Thái Sơn như một loài thú hoang đi lạc vào bầy cừu. Im lìm, đơn độc, nhưng tỏa ra một sức hút ngầm mãnh liệt của sự từng trải.
Sơn nhắm mắt, nhưng nó không ngủ. Tai nó vẫn nghe rõ mồn một tiếng bước chân, tiếng thì thầm to nhỏ xung quanh. Nó đang cảnh giác. Sau vụ ẩu đả hôm qua, nó biết mình đã trở thành tâm điểm chú ý.
Ở phía ngoài lớp học, cách nó một lớp học, có một người cũng không xuống sân chơi.
Lan "Công Chúa".
Người ta gọi Lan là "Công Chúa" không chỉ vì gia thế giàu có nhất nhì cái trường này, mà còn vì khí chất đặc biệt của cô. Giữa cái trường Bắc Hải bụi bặm, nơi tụ tập đủ thành phần con em lao động nghèo, Lan hiện diện như một đóa hoa nhài trắng muốt, thanh tao và tách biệt.
Hôm nay Lan mặc chiếc áo dài trắng tinh khôi. Tà áo lụa mềm mại ôm lấy thân hình mảnh mai, đang ở độ tuổi trăng tròn chớm nở nang đầy sức sống. Mái tóc đen dài, suôn mượt như một dòng suối, được kẹp gọn gàng bằng một chiếc kẹp nơ màu tím nhạt, để lộ chiếc cổ cao ba ngấn trắng ngần. Làn da của Lan trắng hồng, mịn màng như sứ, dường như nắng gió Sài Gòn cũng không nỡ làm sạm đi vẻ đẹp ấy.
Đôi mắt Lan to tròn, đen láy và ươn ướt, hàng mi cong vút mỗi khi chớp nhẹ lại tạo nên một nét e ấp, dịu dàng khiến bất cứ gã con trai nào nhìn vào cũng muốn che chở.
Lan đang cầm cuốn sách Văn trên tay, nhưng nãy giờ cô chưa lật được trang nào. Cô đi lướt ngang lớp của Sơn. Cô lén quay đầu lại, nhìn xuống bàn cuối lớp.
Ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt đang ngủ say của Thái Sơn.
Trong mắt Lan lúc này, Thái Sơn là một bài toán khó giải, một bí ẩn đầy mê hoặc.
Cô nhớ lại hình ảnh ngày hôm qua trước cổng trường. Cái cách Sơn gạt phăng chai nước độc dược trên tay Duy Công Tử. Cái cách Sơn đứng chắn trước mặt cô, tấm lưng vững chãi như một bức tường thành. Và cả cái ánh mắt sắc lẹm, lạnh lùng khi Sơn dọa nạt gã côn đồ kia...
"Tại sao cậu ấy phải giấu mình?" – Lan thầm nghĩ, ngón tay mân mê mép sách.
Cô nhớ lại những ngày trước, khi Hùng Chó Điên còn lộng hành. Hắn hay đi ngang qua bàn Sơn, gõ thước kẻ lên đầu Sơn, buông lời chê bai: "Ê thằng nhà quê! Đi học mà mặt mày lấm lem như thợ hồ vậy?". Lúc đó, Sơn chỉ im lặng, cúi đầu nhẫn nhịn. Cả lớp ai cũng tưởng Sơn nhát gan, cù lần. Lan cũng từng nghĩ vậy.
Nhưng giờ cô mới hiểu. Đó không phải là hèn nhát. Đó là sự kiềm chế của một người đàn ông trưởng thành. Một con hổ không thèm chấp tiếng sủa của bầy chó hoang. "Một người có sức mạnh nhưng biết giấu đi, biết nhẫn nhịn chịu nhục để được yên ổn học hành... Cậu ấy bản lĩnh hơn tất cả đám con trai trong trường này cộng lại."
Lan ngắm nhìn Sơn kỹ hơn. Cô nhận ra vẻ đẹp ẩn giấu sau vẻ ngoài lầm lì ấy. Sự im lặng của Sơn giống như một tảng đá núi. Thô ráp, xù xì, không bóng bẩy, nhưng lại mang đến cảm giác an toàn tuyệt đối. Tim Lan bỗng đập nhanh hơn một nhịp. Một cảm giác là lạ, nhưng nhức, len lỏi trong lồng ngực. Cô chưa từng cảm thấy thế này với bất kỳ ai, kể cả những anh chàng đẹp trai, giàu có vẫn hay trồng cây si trước cổng nhà cô.
Đang mải mê ngắm nhìn, bỗng nhiên... hàng mi của Thái Sơn khẽ rung động. Sơn mở mắt.
Đôi mắt đen sâu thẳm, sắc bén của Sơn chạm thẳng vào ánh mắt đang lén lút của Lan.
Đang mải mê suy nghĩ, bỗng nhiên... hàng mi của Thái Sơn khẽ động đậy. Bản năng của một con sói luôn cảnh giác ngay cả khi ngủ đã đánh thức nó. Sơn mở mắt.
Đôi mắt đen thẫm, sâu hun hút ấy bất ngờ nhìn thẳng ra cửa sổ, chạm trúng ánh mắt đang nhìn lén của Lan.
Bị bắt quả tang!
Lan giật bắn mình như con nai tơ bị đèn pha chiếu rọi. Mặt cô đỏ bừng lên như quả gấc chín, nóng ran tới tận mang tai. Sự bối rối khiến tay chân cô luống cuống.
Cạch... Cốp.
Hộp bút trên tay Lan bị trượt, va vào bậu cửa sổ. Cây bút máy Parker đắt tiền rơi ra, lăn qua khung cửa sổ và rớt xuống... ngay trên mặt bàn của Sơn.
Lan cắn môi, xấu hổ muốn chui xuống đất. Cô định quay đầu bỏ chạy vì ngượng, nhưng Sơn đã nhanh hơn.
Nó ngồi dậy, nhặt cây bút lên. Nó không ném trả lại ngay, mà chậm rãi đứng dậy, bước ra phía khung cửa sổ nơi Lan đang đứng chết trân.
Lan đứng đó, tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. Cô không dám ngẩng đầu lên, chỉ thấy bóng của Sơn đổ dài trùm lên người mình. Khi Sơn đến gần, Lan ngửi thấy một mùi hương lạ lẫm phả vào cánh mũi. Không phải mùi nước hoa đắt tiền, cũng không phải mùi xà bông thơm phức. Đó là mùi của nắng gắt, mùi mặn mòi của gió sông, pha lẫn chút mùi dầu máy (từ xưởng sửa xe) và một chút mùi... đàn ông. Một mùi hương nồng nàn, thô mộc và đầy nam tính khiến đầu óc cô tiểu thư choáng váng nhẹ.
– Bút của Lan nè.
Giọng Sơn vang lên, trầm và ấm, nghe rất gần, khác hẳn cái giọng lạnh lùng dọa nạt Duy Công Tử hôm qua.
Lan rụt rè đưa tay ra nhận qua song cửa sổ. Những ngón tay thon dài, trắng muốt như ngọc của cô vô tình chạm nhẹ vào những ngón tay thô ráp, chai sạn đầy vết xước của Sơn. Một luồng điện vô hình chạy xẹt qua đầu ngón tay, khiến cả hai cùng rụt lại một chút theo phản xạ.
Lan lấy hết can đảm ngước mắt lên, lí nhí: – Cảm... cảm ơn Sơn. Xin lỗi... mình làm phiền bạn ngủ.
Cô bắt gặp nụ cười của Sơn. Lần đầu tiên Lan thấy Sơn cười ở khoảng cách gần thế này. Sơn tựa tay lên khung cửa sổ, khẽ nhếch mép. Một nụ cười rạng rỡ, tinh nghịch, làm mềm đi những nét gai góc trên khuôn mặt, để lộ một nét duyên ngầm "chết người" mà nó luôn giấu kín sau vẻ ngoài lạnh lùng.
– Nhìn lén là phải trả tiền vé đó nha Công Chúa.
Câu nói đùa nửa thật nửa giỡn, pha chút chất "bụi đời" lãng tử mà Sơn học lỏm được từ mấy anh lớn ở quán bar, khiến Lan đứng hình.
Cô mở to mắt kinh ngạc. Cái "tảng đá" lầm lì, ít nói này... biết chọc gái sao? Lại còn đùa một câu nghe... ranh mãnh và khiến người ta đỏ mặt đến thế?
Mặt Lan đã đỏ nay càng đỏ hơn, lan xuống tận cổ. Cô ấp úng, tay xoắn vào tà áo dài:
– Ơ... mình... mình đâu có nhìn lén... mình chỉ đi ngang qua... vô tình...
Sơn bật cười khẽ trong cổ họng hừm một tiếng, ánh mắt ánh lên vẻ thích thú khi thấy vẻ lúng túng đáng yêu của cô tiểu thư đài các. Nó biết thừa cô nàng đang nói dối, nhưng nó không vạch trần.
– Giỡn chút thôi.
Sơn buông tay khỏi khung cửa sổ, chuẩn bị quay vào chỗ ngồi. Nhưng trước khi đi, nó ngoái lại, hạ giọng xuống một chút, nghe dịu dàng hơn hẳn:
– Lần sau muốn nhìn thì cứ đứng lại nhìn. Không cần lén đâu. – Tui không tính tiền người quen.
Nói xong, Sơn quay lưng đi về bàn, gục đầu xuống ngủ tiếp như chưa có chuyện gì xảy ra.
Lan đứng chôn chân tại chỗ ngoài hành lang. Tay cô nắm chặt cây bút máy vẫn còn hơi ấm từ bàn tay Sơn. Trái tim cô nhảy múa loạn xạ trong lồng ngực, má nóng ran.
Cô lén nhìn qua khung cửa sổ một lần nữa. Bóng lưng Sơn cô độc nhưng vững chãi dưới ánh nắng. Người con trai ấy, vừa bí ẩn, vừa nguy hiểm, nhưng lại có những phút giây dịu dàng và tinh tế đến nao lòng.
Lan quay người bước đi, bước chân cô dường như nhẹ bẫng như đang bay. Bên ngoài sân trường, nắng Sài Gòn dường như rực rỡ hơn mọi ngày. Và Lan biết, những ngày tháng bình yên của cô tiểu thư đài các sắp kết thúc, thay vào đó là những rung động đầu đời đầy bão tố bên cạnh con sói đơn độc của trường Bắc Hải.
Trường THCS Bắc Hải, Quận 4. 11 giờ 30 phút trưa (Giờ tan học).
Tiếng trống trường Tùng... Tùng... Tùng... vang lên dứt khoát, báo hiệu kết thúc buổi học buổi sáng. Cái nắng giữa trưa của Sài Gòn như đổ lửa xuống mái tôn, nung nóng không khí đến mức ngột ngạt. Đám học sinh trong lớp 9A4 uể oải thu dọn sách vở, chỉ mong nhanh chóng chạy ra cổng mua một bịch sâm lạnh hay nước mía để giải nhiệt.
Thái Sơn vẫn ngồi im ở bàn cuối, chậm rãi cất từng cuốn vở vào cặp. Nó không vội. Nó luôn là người ra về sau cùng để tránh chen lấn và tránh những ánh mắt soi mói.
Bỗng nhiên, một bóng người lao sầm sập vào cửa lớp, thở hồng hộc như trâu cày.
Là Hùng "Chó Điên".
Hùng lúc này nhìn thảm hại vô cùng. Mặt hắn tái mét, mồ hôi vã ra như tắm, đôi mắt láo liên đầy vẻ hoảng loạn. Hắn không còn cái vẻ nghênh ngang, hất hàm sai bảo của một "đại ca trường học" thường ngày nữa. Hắn chạy thẳng xuống bàn Thái Sơn, tay run run bám vào mép bàn:
– Sơn! Đụ má... Chết mẹ mày rồi!
Huy Lì đang đứng gần đó, nhíu mày chặn lại:
– Cái gì mà mày la làng lên vậy Hùng? Lại muốn kiếm chuyện nữa hả?
– Kiếm cái đầu mày! – Hùng Chó Điên gắt lên, giọng lạc đi vì sợ hãi. Hắn quay sang Sơn, nuốt nước bọt ực một cái. – Tao mới nghe đàn em báo lên. Thằng Tuấn Sói... nó điều quân qua rồi!
Sơn dừng tay, ngước mắt lên nhìn Hùng. Đôi mắt đen thẫm của nó vẫn bình thản đến lạ lùng: – Đông không?
– Đông! Đông lắm! – Hùng nói như mếu.
– Phải ba bốn chục thằng. Toàn dân cấp 3 bên trường Nguyễn Hữu Thọ, Chi Lăng... Tụi nó vây kín cổng trường rồi! – Hai thằng dẫn đầu là Hải Búa và Sơn Xẹo trong "Ngũ Hổ Tướng". Tụi nó đang đòi vào tận lớp lôi cổ mày ra xử đẹp kìa!
Hùng Chó Điên nắm lấy tay áo Sơn, giọng van lơn nhưng thực chất là lo cho cái thân mình:
– Mày làm ơn... mày biến lẹ đi giùm tao cái. Tụi nó mà tràn vô đây là nát cái trường này. Tao mang tiếng đại ca mà để trường bị đập phá là tao cũng chết rồi chết với cả thằng Tuấn Sói nữa. Mày gây họa thì mày tự lo đi!
Sơn gạt tay Hùng ra, đứng dậy. Nó chỉnh lại cổ áo, vỗ vai Hùng một cái bộp trấn an (nhưng lực tay đủ làm Hùng nhăn mặt):
– Yên tâm. Tao không để lửa cháy tới lông chân con gà như mày đâu.
Nói rồi, Sơn bước nhanh ra hành lang. Huy Lì và Kha Ghẻ vội vàng xách cặp chạy theo.
Từ hành lang lầu 2 nhìn xuống, cảnh tượng trước cổng trường Bắc Hải lúc này trông không khác gì một chiến trường sắp bùng nổ.
Cánh cổng sắt đã bị khóa chặt. Bác bảo vệ già đứng trong bốt, tay cầm điện thoại bàn định gọi công an phường nhưng tay run cầm cập, không dám bấm số vì bên ngoài có kẻ đang giơ dao dọa rạch mặt bác.
Bên ngoài cổng, một đám đông hỗn tạp, hung hãn đang vây kín. Không phải là phụ huynh đón con. Đó là một "Liên Minh" đúng nghĩa. Khoảng 40 tên choai choai, mặc đủ loại đồng phục của các trường lân cận, nhưng đứa nào cũng toát lên vẻ ngổ ngáo, bất cần đời.
Tụi nó đi xe đạp, xe máy Cub, 67, Dream... dàn hàng ngang bít kín lối ra. Tiếng động cơ xe máy gầm rú, tiếng nẹt pô bành bành khói mù mịt, tiếng còi xe inh ỏi tạo nên một thứ âm thanh hỗn loạn, đinh tai nhức óc.
Đám học sinh trường Bắc Hải vừa túa ra sân, thấy cảnh này thì sợ xanh mặt, dạt hết vào trong, không ai dám bước ra nửa bước.
Đứng đầu đám đông là hai gã hung thần, tay chân thân tín của Tuấn Sói, được phái sang để "đòi nợ máu" cho Bình Bò và Duy Công Tử.
Hải "Búa": Một gã to con không kém gì Bình Bò nhưng nhìn nhanh nhẹn và tàn ác hơn. Đầu hắn trọc lốc, da đen nhẫy mồ hôi. Hắn mặc chiếc áo thun ba lỗ, để lộ hai bắp tay xăm trổ hình rồng rắn chằng chịt. Trên tay hắn lăm lăm một vật dài được bọc sơ sài trong tờ báo Tuổi Trẻ. Nhưng ai nhìn vào cái cán gỗ thò ra và cái hình dáng gồ ghề đó cũng biết: Đó là một cái búa đóng đinh, loại búa tạ nhỏ dùng trong xây dựng.
Sơn "Xẹo": Trái ngược với Hải Búa, gã này gầy nhom như nghiện, mặt dài ngoằng lưỡi cày. Điểm nổi bật nhất trên mặt hắn là vết sẹo lồi dài chạy từ đuôi mắt xuống tận cằm, khiến nụ cười của hắn méo xệch và ghê rợn. Hắn ngồi vắt vẻo trên yên xe Dream, tay xoay xoay một con dao rọc giấy. Lưỡi dao mỏng dính, sắc lẹm cứ được hắn đẩy lên tách, rồi kéo xuống tách, tạo ra âm thanh lách cách đầy đe dọa.
– THẰNG NÀO TÊN THÁI SƠN BƯỚC RA ĐÂY!!!
Tiếng gầm của Hải Búa vang vọng cả con phố, át cả tiếng xe cộ. Hắn dùng cái búa bọc báo đập mạnh vào song sắt cổng trường KENG một tiếng chát chúa, làm đám nữ sinh đứng gần đó hét lên, ôm đầu bỏ chạy.
– Tao đếm đến 3! – Hải Búa gào lên, mắt vằn đỏ tia máu.
– Không thằng nào bước ra, tao phá cổng vào tận lớp lôi cổ từng thằng! Tao đập nát cái trường này luôn!
Sơn Xẹo bên cạnh cười khanh khách, giọng the thé: – Ra đi em trai! Trốn trong váy đàn bà làm gì? Ra đây anh em mình "tâm sự" chút nào. Anh hứa cắt nhẹ thôi, không đau đâu.
Sức ép khủng khiếp từ đám đông khiến không khí trong sân trường đặc quánh lại. Thầy giám thị chạy ra, cầm loa tay hét vọng ra: – Các em làm cái gì vậy? Giải tán ngay! Tôi gọi công an bây giờ!
– Gọi đi ông già! – Một tên đàn em ném thẳng cái mũ cối vào trong sân.
– Công an tới thì tụi tao chạy. Công an đi tụi tao lại tới. Để coi ai lỳ hơn!
Trên hành lang lầu 2, Huy Lì chứng kiến cảnh tượng đó thì máu nóng dồn lên não. Mặt nó đỏ gay, tay nắm chặt thanh sắt lan can đến mức gân xanh nổi lên cuồn cuộn.
– Đụ má! Tụi nó làm tới kìa Sơn! – Huy quay sang, mắt rực lửa. – Nhìn ngứa mắt quá! Chơi không? – Tao với mày, thêm thằng Kha, thằng Hùng nữa. Xuống "lùa" tụi nó! Sợ đéo gì!
Huy vớ lấy cái ghế gỗ gãy chân nằm lăn lóc ở góc hành lang, định lao xuống cầu thang.
– Đứng lại!
Một bàn tay rắn chắc giữ chặt lấy vai Huy. Thái Sơn đứng đó, khuôn mặt lạnh tanh, không biểu lộ chút cảm xúc giận dữ nào. Nhưng cái uy lực trong giọng nói của nó khiến Huy phải khựng lại.
– Mày điên à Huy? – Sơn nói, giọng trầm và gằn.
– Nhìn kỹ đi. 40 thằng. Tụi nó có hàng nóng. Búa, dao, xích sắt... đủ cả. – Tao với mày có thể đánh được 5-7 thằng. Nhưng 40 thằng thì sao? Mày muốn thành bị thịt cho tụi nó băm à?
– Chẳng lẽ để tụi nó chửi vào mặt mình vậy sao? – Huy hậm hực.
Sơn lắc đầu, ánh mắt nó lướt nhanh xuống sân trường. Nó thấy đám học sinh lớp 9, lớp 8 đang co cụm lại sợ hãi. Nó thấy Lan Công Chúa đang đứng nép sau cánh cửa lớp học phía xa, đôi mắt mở to hoảng loạn nhìn về phía cổng trường, rồi lại ngước lên nhìn nó đầy lo âu.
Nếu bây giờ Sơn lao xuống đánh nhau, sân trường sẽ biến thành bãi chiến trường. Gạch đá, chai lọ bay loạn xạ. Lỡ trúng vào Lan, trúng vào những đứa bạn vô tội thì sao? Chưa kể, nếu công an ập tới bắt tại trận, hồ sơ của Sơn sẽ bị bôi đen. Nó sẽ bị đuổi học.
Một con sói đầu đàn không chỉ biết cắn xé. Nó phải biết khi nào nên nhe nanh, và khi nào nên ẩn mình.
– Không đánh. – Sơn quyết định dứt khoát. – Đánh ở đây là ngu. Là trúng kế khích tướng của tụi nó. – Tụi nó muốn làm rùm beng để dằn mặt mình, để mình bị đuổi học. Mình không thể mắc bẫy được.
– Vậy giờ sao? Trốn trong này mãi à? – Kha Ghẻ run rẩy hỏi.
Sơn nhếch mép cười. Một nụ cười nửa miệng đầy toan tính và ranh mãnh:
– Ai nói trốn? Mình rút lui chiến thuật. – Tụi nó chặn cổng trước, cổng sau. Nhưng tụi nó quên một đường.
Sơn xốc lại cặp táp, ra hiệu cho hai thằng bạn đi theo mình. Thay vì đi xuống cầu thang chính, tụi nó đi ngược về phía cuối dãy hành lang lầu 2, nơi có khu nhà vệ sinh dành cho giáo viên (vốn ít người lui tới và thường bị khóa, nhưng Sơn đã "mở khóa" từ lâu để làm chỗ trốn ngủ trưa).
– Nhanh lên. Đừng để ai thấy. – Sơn thì thầm.
Ba thằng lẻn vào khu vệ sinh. Sơn leo lên cái bệ xí, đẩy nắp hầm thông gió trên trần nhà ra. – Huy, mày lên trước. Kéo thằng Kha lên.
Huy Lì nhanh nhẹn đu người lên lỗ thông gió, chui tọt ra ngoài mái tôn. Sau đó nó thò tay xuống kéo Kha Ghẻ đang lóng ngóng. Sơn là người cuối cùng, nó nhảy một phát, bám tay vào mép tường, đu người lên nhẹ nhàng như một con vượn.
Bên ngoài lỗ thông gió là mái tôn nóng hầm hập của dãy nhà vệ sinh. Từ đây, tụi nó có thể nhìn thấy bức tường rào cao 2 mét bao quanh trường, ngăn cách với khu dân cư bên ngoài. Bên kia bức tường là Xóm Đạo – một mê cung hẻm hóc chằng chịt, nơi mà chỉ có dân thổ địa Quận 4 mới biết đường ra vào.
– Nhảy qua tường rào. Cẩn thận mảnh chai cắm trên tường. – Sơn nhắc nhở.
Nó cởi áo khoác đồng phục ra, vắt lên hàng mảnh chai sắc nhọn cắm trên đỉnh tường để lót. Sơn lấy đà, chạy vài bước trên mái tôn rồi nhún người bay qua khoảng không. Động tác của nó đẹp mắt và dứt khoát.
BỊCH.
Sơn tiếp đất an toàn xuống con hẻm đất phía sau trường. Nó khuỵu gối để giảm chấn động, rồi đứng dậy phủi bụi quần như không có chuyện gì xảy ra. Huy và Kha cũng lần lượt nhảy xuống theo.
– Á đù... – Kha Ghẻ xuýt xoa, nhìn lại bức tường cao ngất. – Thoát rồi! Má ơi, tim tao còn đập thình thịch nè. Cảm giác y chang đi ăn trộm chó.
Sơn chỉnh lại áo, nhìn xuyên qua khe hở của cánh cổng sắt rỉ sét khóa chặt ở hẻm sau. Nó vẫn nghe thấy tiếng la ó, tiếng búa đập vào cổng rầm rầm vọng lại từ phía cổng chính cách đó cả trăm mét.
Đám "Ngũ Hổ Tướng" vẫn đang gào thét, vẫn đang dương oai diễu võ, tưởng rằng con mồi đang run sợ trốn chui trốn nhủi trong lớp. Tụi nó đâu biết rằng, "con mồi" đã biến mất ngay trước mũi tụi nó, như một bóng ma.
Huy Lì nhổ toẹt bãi nước bọt xuống đất, hậm hực: – Tức quá Sơn ơi! Tao chưa bao giờ nhục thế này. Phải bỏ chạy trốn chui nhủi như chuột. Để tụi nó sỉ nhục mình, sỉ nhục trường mình vậy sao?
Thái Sơn quay sang nhìn Huy. Ánh nắng trưa gay gắt chiếu vào đôi mắt đen thẫm của nó, làm rực lên một ngọn lửa lạnh lẽo – ngọn lửa của sự thù hận được nén chặt lại để chờ ngày bùng nổ.
– Mày sai rồi Huy. – Sơn nói, giọng bình thản nhưng sắc như dao cạo. – Chuột thì trốn vì sợ chết. Còn Sói thì ẩn mình để chờ thời cơ cắn đứt cổ con mồi.
Sơn chỉ tay về phía tiếng ồn ào xa xa: – Cứ để tụi nó sủa. Chó sủa là chó không cắn. – Tụi nó càng ồn ào, càng lộ sơ hở. Tụi nó đang cho tao thấy hết bài của tụi nó rồi: Chỉ biết dùng số đông và sự hung hăng để dọa nạt. – Còn tao...
Sơn nắm chặt bàn tay lại, khớp xương kêu răng rắc: – ...Khi nào tao cắn, tao sẽ không sủa. Tao sẽ cắn một phát chí mạng, khiến tụi nó không kịp kêu lên tiếng nào. – Đi thôi. Về xưởng anh Ba Thẹo. Tao cần một cái bản đồ và một kế hoạch đàng hoàng. Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu thôi.
Ba cái bóng đen lầm lũi bước đi, hòa lẫn vào dòng người lao động trong những con hẻm ngoằn ngoèo của Quận 4.
Ở phía xa, trên hành lang lầu 2 trường Bắc Hải, Lan Công Chúa vẫn đứng đó. Cô không thấy Sơn đâu nữa. Nhưng khi nhìn về phía bức tường rào phía sau trường, thấy một nhánh cây phượng vĩ rung rinh nhẹ (do Sơn vừa nhảy qua chạm phải), cô khẽ mỉm cười và thở phào nhẹ nhõm. Cô biết cậu ấy đã an toàn. Và cô cũng lờ mờ nhận ra: Chàng trai này không chạy trốn vì hèn nhát. Cậu ấy đang lùi một bước để chuẩn bị cho một cú nhảy xa hơn, nguy hiểm hơn.
Bờ kè Kênh Bến Nghé (Đoạn nhìn sang Quận 1). 6 giờ 00 phút chiều.
Hoàng hôn Sài Gòn buông xuống như một tấm màn nhung tím thẫm, từ từ nuốt chửng những tia nắng cuối cùng còn sót lại trên những tòa nhà cao tầng bên kia sông.
Kênh Bến Nghé giờ này nước dâng cao, đen ngòm và lấp lánh ánh đèn đường vàng vọt. Gió từ sông thổi vào lồng lộng, mang theo cái mùi nồng nàn đặc trưng của vùng đất cảng: Mùi phù sa, mùi dầu máy tàu bè, và phảng phất đâu đó là mùi của những cơn mưa sắp tới.
Tại một đoạn bờ kè vắng vẻ, cách xa sự ồn ào của phố xá, một người đàn ông đang đứng một mình.
Trần Đại.
Hắn vừa rời khỏi quán bar Blue Night sau một cuộc họp căng thẳng với đám đàn em. Tin tức tình báo dồn dập bay về khiến đầu hắn đau như búa bổ: Ma túy không chỉ xuất hiện ở các tụ điểm ăn chơi, mà đã tràn vào trường học. Những đứa học sinh cấp 2, cấp 3 – lứa tuổi bằng con em, cháu chắt của hắn – đang bị đầu độc bởi thứ "nước vui" xanh đỏ. Dù hắn đã ra lệnh chặt tay hàng loạt kẻ bán lẻ đêm qua, nhưng dường như hắn đang chém vào nước. Nước bị chém thì tách ra, rồi lại liền lại, chảy siết hơn, độc hại hơn.
Đại cần một khoảng lặng. Hắn cần gió sông để làm nguội cái đầu đang bốc hỏa.
Hắn đứng tựa lưng vào chiếc mô tô của mình. Đó không phải là một chiếc xe bình thường. Đó là một con Honda Steed 400cc phiên bản VSE đời 1995. Giữa thập niên 90, khi người dân Sài Gòn còn đang mơ ước về những chiếc Dream Thái hay Suzuki Viva, thì con Steed này thực sự là một con quái thú. Toàn thân xe màu đen bóng loáng, các chi tiết mạ chrome sáng choang phản chiếu ánh đèn đường. Dáng xe Cruiser hầm hố với yên xe thấp, ghi-đông ngang rộng mở, bình xăng giọt nước to tướng và đặc biệt là bộ bánh sau đặc mâm đúc trông lì lợm và vững chãi như một pháo đài di động.
Trần Đại mặc bộ vest xám tro cắt may thủ công, sơ mi đen phanh cúc cổ, để lộ sợi dây chuyền vàng trắng to bản. Mái tóc chải ngược bóng mượt giờ hơi rối vì gió.
Hắn thở dài, rút từ túi áo vest ra một hộp xì gà Cohiba bằng kim loại. Hắn lấy một điếu, cắt đầu cẩn thận, rồi đưa lên miệng ngậm. Tay kia, hắn rút ra chiếc bật lửa S.T. Dupont mạ vàng – biểu tượng của sự quyền quý.
Ping! Tiếng nắp bật lửa mở ra vang lên, trong trẻo và sang trọng như tiếng chuông ngân.
Đại quẹt lửa. Xì... Ngọn lửa vàng vừa bùng lên thì bị một cơn gió sông thốc tới thổi tắt ngấm.
Đại cau mày. Hắn xoay người, lấy tay che chắn, quẹt lần thứ hai. Xì... Phụt. Lại tắt.
Cơn gió bờ kè như đang trêu ngươi hắn. Hay đúng hơn, thiên nhiên đang nhắc nhở hắn rằng: Dù mày có là Ông Trùm Quận 4, mày vẫn nhỏ bé trước những cơn bão của cuộc đời. Chiếc bật lửa đắt tiền, tinh xảo này chỉ hợp với những phòng VIP máy lạnh, chứ không phải nơi đầu sóng ngọn gió này.
Đại bực dọc, định ném điếu xì gà xuống sông. Hắn ghét sự bất lực, dù là nhỏ nhất.
Nhưng đúng lúc đó...
TÁCH!
Một âm thanh khô khốc, giòn tan, mạnh mẽ vang lên ngay sát bên tai hắn. Khác hẳn tiếng Ping thanh tao của Dupont, âm thanh này nghe bụi bặm, chắc nịch như tiếng lên đạn của một khẩu súng.
Một ngọn lửa màu xanh dương bùng lên. Ngọn lửa đứng thẳng, ổn định, bất chấp cơn gió sông đang gào thét xung quanh.
Đại ngước mắt lên. Qua ánh lửa bập bùng, hắn nhìn thấy một khuôn mặt góc cạnh, sạm đen vì nắng gió. Đôi mắt sâu, sáng quắc như mắt thú đêm đang nhìn hắn chằm chằm.
Người đó cầm trên tay một chiếc bật lửa Zippo bạc cũ kỹ, vỏ ngoài trầy xước loang lổ, khắc dòng chữ tiếng Anh nguệch ngoạc: "Born to kill" (Sinh ra để giết).
Đó là Thanh tra Vũ Phong.
Phong ngồi trên chiếc xe Honda 67 màu đen trũi, dựng ngay cạnh chiếc Steed hào nhoáng của Đại. Trái ngược với vẻ lịch lãm của ông trùm, Phong mặc một chiếc áo khoác Jean bạc phếch, sờn rách ở cùi chỏ, bên trong là áo thun xám màu tro bụi. Quần kaki túi hộp nhét đầy đồ nghề, chân đi đôi giày Boot lính Amada dính đầy bùn đất (có lẽ vừa trở về từ hiện trường một vụ án nào đó).
Hai người đàn ông. Hai chiếc xe. Hai phong cách. Một bên là quyền lực, tiền bạc và trật tự ngầm. Một bên là luật pháp, sự khắc khổ và công lý bụi bặm.
Đại nhìn ngọn lửa xanh dương đang nhảy múa trước mặt mình. Hắn không nói lời cảm ơn. Với những kẻ ở tầm của hắn và Phong, lời cảm ơn là sáo rỗng. Hắn cúi đầu xuống, đưa điếu xì gà vào ngọn lửa. Hắn rít một hơi thật sâu. Đốm lửa đỏ rực chạy dọc theo thân điếu thuốc.
Đại ngẩng đầu lên, nhả một luồng khói trắng dày đặc thẳng vào mặt Vũ Phong.
– Cảnh sát hình sự đặc nhiệm rảnh rỗi quá nhỉ? – Đại cất tiếng, giọng trầm khàn, pha chút giễu cợt. – Hết việc làm hay sao mà đi châm thuốc cho giang hồ? Hay định bắt tao tội hút thuốc nơi công cộng?
Phong không né làn khói. Anh ta nheo mắt lại, thu ngọn lửa về. Cốp! Nắp Zippo đóng lại, dứt khoát.
Phong cũng rút ra một điếu thuốc lá Lucky Strike (loại thuốc lá nặng đô không đầu lọc), tự châm cho mình, rồi nói giọng bình thản nhưng đầy sức nặng: – Tôi không châm thuốc cho tội phạm. – Tôi châm thuốc cho người duy nhất đang giữ cái đê chắn sóng ở Quận 4 này không bị vỡ.
Đại cười khẩy, tiếng cười ngắn và lạnh:
– Mày đề cao tao quá. Tao cũng chỉ là thằng giang hồ kiếm cơm, bảo kê quán bar, thu tiền hụi chết. Trong hồ sơ của mày, tao là "đối tượng nguy hiểm cần theo dõi đặc biệt" mà?
– Đúng. – Phong gật đầu, rít thuốc. – Mày là giang hồ. Nhưng mày là giang hồ biết luật chơi. – Tao thà đối đầu với một con hổ biết giữ chuồng, còn hơn là để cái bãi rác này bị lũ Rắn Độc chiếm đóng.
Phong bước xuống xe, đi ra sát mép bờ kè. Anh chống tay lên lan can sắt rỉ sét, nhìn về phía những ánh đèn nhập nhoạng mờ ảo bên khu Quận 8 – nơi ngăn cách bởi dòng kênh Đôi.
– Tin tao đi Đại. – Phong đổi cách xưng hô, không còn "tôi - anh" khách sáo nữa. – Mày biết, tao biết. – Có một cơn bão đang hình thành bên kia sông. Tụi nó không dùng dao búa để giành địa bàn của mày đâu. Dao búa thì mày không sợ, tao biết. – Nhưng tụi nó dùng thứ khác. Tụi nó dùng "Nước Vui", dùng "Kẹo Ngọt". Tụi nó đánh vào trường học. Đánh vào mấy đứa nhỏ cấp 2, cấp 3.
Phong quay lại, ánh mắt rực lửa giận dữ:
– Sáng nay tao vừa khám nghiệm tử thi một con bé lớp 11 bên trường Nguyễn Trãi. Nó nhảy lầu. Trong máu nó toàn là ma túy tổng hợp. Nó chết mà miệng vẫn cười. Mày hiểu cảm giác đó không? – Tụi nó muốn biến cái Quận 4 này, địa bàn của mày, thành một cái trại nghiện khổng lồ. Để cái lũ trẻ con đó lớn lên không cầm bút, không cầm kìm búa làm thợ, mà cầm kim tiêm thành con nghiện.
Trần Đại đứng im như tượng. Bàn tay đeo nhẫn Ruby của hắn siết chặt vào tay lái chiếc Steed, mạnh đến mức gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên mu bàn tay. Điếu xì gà trên môi hắn cháy đỏ rực.
– Tao biết. – Đại gằn giọng. – Đêm qua tao đã cho anh em quét sạch đám bán lẻ. Thằng nào ló đầu ra tao chặt tay thằng đó. Tao cấm tiệt ma túy trong tất cả quán bar của tao.
– Vô ích thôi. – Phong lắc đầu, cười chua chát.
– Mày đang chặt cái vòi của con bạch tuộc. Mày chặt cái này, nó mọc ra cái khác. – Tụi nó không bán ở bar nữa. Tụi nó bán trong căng-tin, bán ở cổng trường, bán trong tiệm điện tử. Mày có chặt tay hết học sinh được không?
Đại im lặng. Hắn biết Phong nói đúng. Hắn là vua của thế giới ngầm, nhưng quyền lực của hắn có giới hạn. Hắn không thể kiểm soát được từng ngõ ngách, từng cái cặp sách của học sinh.
– Vậy mày muốn gì? – Đại hỏi, mắt nhìn thẳng vào Phong. – Mày là cảnh sát. Bắt tụi nó là việc của mày.
Vũ Phong thò tay vào túi áo khoác Jean bạc màu. Anh rút ra một mảnh giấy nhỏ, được gấp làm tư, nhàu nát.
– Tao là cảnh sát. Nhưng tao bị trói tay. – Muốn bắt, tao cần bằng chứng, cần lệnh khám xét, cần chuyên án, cần phê duyệt của cấp trên. Cái quy trình chó đẻ đó mất cả tháng trời. – Trong một tháng đó, tụi nó đã tẩu tán hàng đi chỗ khác, và có thêm hàng trăm đứa trẻ nữa nghiện ngập.
Phong ném mảnh giấy về phía Đại. Mảnh giấy bay trong gió, nhưng Đại nhanh tay chộp lấy bằng hai ngón tay kẹp điếu thuốc một cách điệu nghệ.
– Cái gì đây?
– Danh sách 3 cái kho hàng nghi vấn ở Bến Mễ Cốc, Quận 8. – Phong hạ giọng, nói nhanh và dứt khoát. – Và tên của kẻ đứng sau. – Tao đã theo dõi tụi nó cả tháng nay. Tao biết tụi nó pha chế thuốc ở đó. Nhưng tao chưa đủ bằng chứng để xin lệnh ập vào. Tao không làm được.
Phong nhìn Đại, nhếch mép cười – một nụ cười nửa miệng đầy nam tính và thách thức: – Nhưng mày... mày là giang hồ. – Mày không cần lệnh. Mày không cần bằng chứng. Mày chỉ cần một lý do. – Và tao nghĩ, việc tụi nó dám ỉa lên luật của mày ngay trong địa bàn của mày... là một lý do quá đủ lớn.
Trần Đại mở tờ giấy ra. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, hắn đọc lướt qua những dòng chữ viết vội: Kho gạo cũ bến Bình Đông - Xưởng nước đá Ba Mập - Biệt thự hoang hẻm 45. Và cái tên được khoanh tròn đỏ chót: DƯƠNG BẠCH TẠNG.
Đại nhướng mày, gấp tờ giấy lại, cất vào túi áo vest phía trong ngực trái, nơi gần trái tim nhất.
– Cảnh sát nhờ giang hồ hành hiệp trượng nghĩa? – Đại cười, tiếng cười vang lên sảng khoái nhưng đầy mỉa mai. – Thế giới này đảo điên thật rồi. – Mày không sợ tao dùng cái này để thanh trừng phe đối lập, mở rộng địa bàn, rồi trở thành một con quái vật lớn hơn sao?
Phong vứt điếu thuốc xuống đất, lấy mũi giày lính di nát nó: – Tao với mày, một thằng giữ ánh sáng, một thằng giữ bóng tối. Hai đường thẳng song song, không bao giờ gặp nhau. – Nhưng cái thứ "khói trắng" này... nó là sương mù. Nó làm mờ cả ranh giới sáng tối. Nó giết chết tương lai. – Phải dập nó trước đã.
Phong bước lại gần chiếc Honda 67, leo lên xe, đạp cần khởi động. Bành... Bành... Bành... Tiếng máy xe 67 nổ giòn, đanh gọn, như tiếng tim đập của một con sói già không biết mệt mỏi.
Phong nhìn Đại qua làn khói xe:
– Xử xong vụ này, tao với mày lại là kẻ thù. – Lúc đó, đừng trách tao còng tay mày. Tao sẽ không nương tay đâu.
Trần Đại cũng leo lên con chiến mã Honda Steed. Hắn vặn chìa khóa, ấn nút đề. VÙÙÙM... Tiếng động cơ V-Twin 400cc gầm lên như sấm rền, uy lực gấp mười lần chiếc xe của Phong. Tiếng gầm của một con rồng đang thức giấc.
Đại đội chiếc mũ bảo hiểm nửa đầu vào, cài quai. Hắn nhìn Phong, ánh mắt không còn sự thù địch, mà thay vào đó là một sự tôn trọng ngầm của những kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn.
– Được lắm Vũ Phong. – Tao nhận món quà này.
Đại vặn ga, chiếc xe chồm lên: – Lần sau gặp lại, đừng có châm thuốc cho tao nữa. – Hãy chuẩn bị còng số 8 đi, nếu mày đủ bản lĩnh bắt tao. – Nhưng nhớ kỹ: Quận 4 này là của tao. Và tao sẽ làm sạch nó theo cách của tao.
– Chờ xem, Rồng Sài Gòn. – Phong giơ hai ngón tay lên trán, chào kiểu nhà binh đầy ngạo nghễ.
Vút.
Chiếc Honda Steed lao vút đi, để lại một vệt khói dài và tiếng gầm rú vang vọng cả khúc sông. Bóng dáng của ông trùm hòa lẫn vào màn đêm, lao thẳng về phía cơn bão đang chực chờ.
Vũ Phong đứng đó nhìn theo. Gió sông thổi tung mái tóc phong trần của anh. Anh mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi. Anh biết, đêm nay máu sẽ đổ. Nhưng đó là thứ máu cần thiết để rửa sạch những vết nhơ đang bám lấy thành phố này.
Hai người đàn ông. Hai chiến tuyến. Một người là Luật Pháp, một người là Luật Rừng. Nhưng trong khoảnh khắc nhập nhoạng của hoàng hôn này, họ đã cùng nhìn về một hướng. Họ là những kẻ canh giữ thành phố, theo cách riêng của mình.
(Hết Chương 36)