(Truyện Giang hồ 18+) THIẾU NIÊN RA GIANG HỒ

conmale85

Yếu sinh lý
Drop rồi hả, chán nhỉ, mà thằng thớt viết nhiều chi tiết bị sai nha, saigon 1995 làm mẹ gì có Merc S600 với cả Ford Ranger, Xe Lam, Xe Merc E là hết đất rồi, bán tải thì xe Nhật thôi, Datsun =))
 

Tiểu Tử Đa Tình

Yếu sinh lý
Chủ thớt
CHƯƠNG 32: LUẬT RỪNG SAU CỔNG TRƯỜNG

Cổng trường Bắc Hải. 5 giờ 15 phút chiều.


Tiếng trống Tùng... Tùng... Tùng... báo hiệu giờ tan trường vang lên như một ân huệ. Cánh cổng sắt nặng nề, loang lổ vết rỉ sét của trường Bắc Hải từ từ mở ra, nhả vào lòng đường phố Sài Gòn một dòng thác lũ màu trắng xóa.

Đám học sinh túa ra như ong vỡ tổ. Tiếng cười nói, tiếng gọi nhau í ới, tiếng dép lê loẹt quẹt và tiếng chuông xe đạp kính coong tạo nên một bản hợp xướng hỗn độn, ồn ào và đầy bụi bặm.

Nhưng giữa cái không khí hân hoan được "sổ lồng" ấy, có ba thằng con trai đang lầm lũi bước đi với dáng điệu thảm hại không bút mực nào tả xiết.

Thái Sơn, Huy "Lì" và Kha "Ghẻ".

Không có xe máy, cũng chẳng có xe đạp. Tụi nó... lội bộ. Nhưng đi bộ kiểu này thì thà bò còn sướng hơn. Đôi chân của tụi nó – hậu quả của màn "luyện tịch tà kiếm phổ" trên sân xi măng nóng rát hồi sáng – giờ đã sưng vù lên như ba ổ bánh mì đặc ruột. Những vết phồng rộp (bọng nước) to bằng đồng xu ở lòng bàn chân đã vỡ ra, nước vàng rỉ, cọ xát vào đôi dép lào mỏng dính, tạo nên một cảm giác đau rát thấu tận trời xanh.

Huy Lì đi cà nhắc, mặt nhăn nhó như khỉ ăn ớt hiểm, mồ hôi mẹ mồ hôi con tuôn ra như tắm. Nó vừa đi vừa nghiến răng: – Đụ... má... Đau thấy ông bà ông vải! Cái chân tao giờ nó nhưng nhức như có dòi bò bên trong. Từ đây lết về tới xưởng anh Ba chắc tao đứt hơi chết giữa đường quá tụi bây ơi.

Kha Ghẻ đi bên cạnh cũng không khá hơn, cái mặt rổ của nó méo xệch đi vì đau, tay vịn vai Huy để làm điểm tựa: – Ráng đi cha nội. Về tao lấy kim châm nước ra rồi xức mỡ trăn cho. Mẹ kiếp, biết vậy hồi sáng tao giả bộ đau bụng trốn tiết thể dục cho rồi. Nhục như con cá nục.

Thái Sơn đi đầu, vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, lầm lỳ. Dù mỗi bước chân chạm đất là một lần kim châm muối xát, nhưng nó không than, không rên. Nó cắn răng chịu đựng, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, xuyên qua dòng người tấp nập. Nó đang tập cho mình sức chịu đựng của một con sói bị thương. Đau đớn thể xác chỉ làm cho cái đầu nó thêm tỉnh táo, và lòng hận thù thêm sâu sắc.

Đúng lúc đó, một âm thanh chát chúa vang lên ngay sau gáy tụi nó.

KÍNH COONG... KÍNH COONG... KÍNH COONG!!!

Tiếng chuông xe đạp reo liên hồi, gắt gỏng và đầy vẻ hách dịch.

Một chiếc xe đạp Mini Nhật sườn đầm (loại xe nữ, màu xanh ngọc, chắc là chôm của bà chị ở nhà) lạng lách đánh võng, tạt đầu ba thằng cái véo.

Ngồi trên yên xe là Hùng "Chó Điên". Hắn đạp xe điệu nghệ, một tay cầm lái, một tay vuốt mái tóc hai mái bóng mượt đầy keo Brylcreem. Đằng sau baga xe là Tèo Mắt Hí ngồi vắt vẻo, hai chân quệt xuống đất làm phanh, mặt vênh váo như ông trời con. Chạy bộ lon ton theo sau là Luân Còi và Tí Mập, vừa chạy vừa thở hộc tốc nhưng miệng vẫn cười hô hố.

Hùng Chó Điên bóp phanh cái Két ngay trước mặt Sơn, chặn đường tụi nó lại. Hắn chống chân xuống đất, hất hàm cười cợt:

– Sao rồi mấy con gà? Đi bộ dưỡng sinh hả? – Chân cẳng sưng như nải chuối vậy mà cũng ráng lết về hả? Tội nghiệp ghê chưa. Có cần tao cho quá giang không? À mà quên, xe tao xe đua, không chở heo!

Tèo Mắt Hí ngồi sau chêm vào, giọng chua loét như dấm mẻ: – Về nhớ ngâm nước muối nha mấy cưng! Coi chừng bị uốn ván cưa chân là khỏi đi học luôn đó. Lúc đó tao kêu anh Hùng mua cho cái xe lăn mà đi bán vé số. Ha ha ha!

Đám học sinh xung quanh nghe thấy, quay lại nhìn chỉ trỏ, bụm miệng cười khúc khích. Những tiếng cười ấy như những mũi dao găm vào lòng tự trọng đang rỉ máu của ba gã trai giang hồ.

Nói xong, Hùng Chó Điên đứng lên bàn đạp, lấy đà phóng vút đi. Cái xe đạp cũ kêu kót két nhưng với tụi nó lúc này, đó là cả một sự sỉ nhục về tốc độ và vị thế.

– ĐỤ MÁ MÀY!!!

Huy Lì không kìm được nữa. Nó gầm lên một tiếng đau đớn và uất hận. Nó điên tiết vung tay, đấm mạnh vào thân cây xà cừ bên đường cái Bộp. Máu từ mấy đốt ngón tay rỉ ra, nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng thấm vào đâu so với cục tức đang nghẹn ở cổ họng.

– Sơn! Tao nhịn hết nổi rồi! – Huy quay sang, mắt đỏ ngầu, gân cổ nổi lên cuồn cuộn như dây thừng. – Mày thấy nó láo chó không? Nó coi tụi mình không bằng con chó ghẻ!

Huy chỉ tay vào cổng trường: – Mày sợ bị đuổi học chứ tao đéo sợ! Mày sợ anh Đại buồn chứ tao đéo sợ! Tao thà về bến xe bốc vác, thà đi bụi đời còn hơn để tụi chó này leo lên đầu lên cổ ỉa vô mặt mình! – Buông tao ra! Tao lượm cục gạch tao phang chết mẹ nó!

Huy định lao đi thật. Cơn điên của một thằng "Lì" khi bùng phát thì trời sập nó cũng không ngán.

Nhưng Thái Sơn đã kịp thời nắm lấy vai áo Huy, giật mạnh lại.

– Bình tĩnh coi Huy! – Sơn quát khẽ.

– Bình tĩnh cái con cặc! – Huy gạt tay Sơn ra. – Mày hèn vừa thôi Sơn!

Thái Sơn không giận. Nó nhìn thẳng vào mắt thằng bạn đang mất kiểm soát. Khóe môi nó từ từ nhếch lên. Không phải nụ cười cam chịu, nhẫn nhục như lúc sáng. Mà là một nụ cười ranh ma, lạnh lẽo và đầy toan tính. Ánh mắt nó lóe lên tia nhìn của một con sói đầu đàn đang chuẩn bị ra lệnh cho bầy đàn săn mồi.

– Mày nói đúng. – Sơn gật đầu, giọng nhẹ tênh. – Tao cũng đéo nhịn nổi nữa.

Huy Lì và Kha Ghẻ khựng lại, ngơ ngác nhìn Sơn.

Sơn đưa tay lên cổ áo, thong thả cởi chiếc nút áo sơ mi trắng đầu tiên ra. – Anh Đại cấm tụi mình đánh lộn trong trường và khi đang đi học. Ổng muốn tụi mình giữ cái vỏ bọc học sinh ngoan hiền để không bị đuổi học, đúng không?

Sơn cởi tiếp nút thứ hai, thứ ba. Nó phanh ngực áo ra, để lộ chiếc áo thun ba lỗ đen bên trong và những cơ bắp rắn chắc: – Nhưng bây giờ mày nhìn coi. Mình bước ra khỏi cái cổng trường này chưa?

Kha Ghẻ nhìn tấm bảng hiệu Trường Bắc Hải đang lùi lại phía sau, gật đầu: – Ra... ra rồi.

Sơn cười khẩy, cởi phăng chiếc áo sơ mi trắng đồng phục, vò nát trong tay rồi nhét vào cái cặp táp đen. Cái hình ảnh thằng học sinh hiền lành, cam chịu biến mất. Trước mắt Huy và Kha giờ đây là Thái Sơn của bến K13, Thái Sơn của những đêm thanh trừng đẫm máu.

– Bước ra khỏi cổng rồi. Cởi cái áo trắng này ra rồi... thì tụi mình có còn là học sinh trường Bắc Hải nữa đâu?

Huy Lì và Kha Ghẻ sáng mắt ra. Cái đầu tụi nó bắt đầu "nhảy số".

– Ý mày là... – Huy lắp bắp, cơn giận bắt đầu chuyển thành sự phấn khích.

– Ý tao là... Hết giờ học rồi. – Sơn bẻ khớp cổ rắc rắc. – Tan học rồi. Tới giờ làm việc thôi. – Giờ này là giờ hành chính của giang hồ. Tao với tụi bây đi "dạy dỗ" tụi nó.

Sơn nhìn về phía con đường mà Hùng Chó Điên vừa đi khuất, ánh mắt sắc lạnh: – Tụi nó thích chơi luật rừng phải không? Được, mình chơi luật rừng với tụi nó. – Về xưởng sửa xe của anh Thẹo. Lấy đồ nghề. Kiếm vài cây xà beng, dây xích xe máy. Hôm nay tao cho phép tụi bây xả láng. Cho tụi nó bầm mình, gãy vài cái răng để nhớ đời cái tội láo chó.

Sơn nhấn mạnh từng chữ: – Nhưng nhớ kỹ một điều: Đeo khẩu trang, đội nón kín mít vào. – Mình đánh nó với tư cách là dân Quận 4, không phải là học sinh lớp 9A4. Đừng để ngày mai lên trường bị thầy giám thị mời uống trà. Hiểu chưa?

Huy Lì nghe xong, mặt mày giãn ra, cười toét miệng đến tận mang tai. Nó vỗ đùi cái đét: – Đụ má! Được! Tao khoái mày rồi đó Sơn! Chơi vậy mới đã chứ! – Lách luật hả? Tao thích! Tối nay tao cho thằng Hùng Chó Điên thành Hùng Chó Chết! Tao sẽ nhét cái yên xe đạp vô họng nó!

Kha Ghẻ cũng hùa theo, mắt sáng rỡ như đèn pha:

– Đi! Về lẹ lấy đồ! Kèo thơm tới rồi tụi bây ơi! Tao ngứa tay lắm rồi!

Ba cái bóng quên cả đau chân, rảo bước thật nhanh về phía xưởng sửa xe. Trong ánh hoàng hôn đỏ rực của Sài Gòn, bóng của tụi nó đổ dài trên mặt đường, đen kịt và đầy sát khí. Những con cừu non đã lột bỏ bộ da giả, để lộ nguyên hình là những con sói đói khát máu.

Xưởng sửa xe Lâm Ba Gác. 5 giờ 45 phút chiều.

Con hẻm Tôn Đản bắt đầu lên đèn. Mùi dầu nhớt nồng nặc bốc ra từ cái xưởng nhỏ lụp xụp mái tôn, hòa lẫn với mùi khói thuốc lào khét lẹt.

Ba Thẹo – đàn anh lớn hơn đám Sơn 2 tuổi, đang nằm ngửa dưới gầm một chiếc xe lam cũ nát để hàn cái ống pô. Mặt mũi nó lấm lem dầu mỡ đen sì như Bao Công, chỉ có đôi mắt là sáng quắc.

Nghe tiếng bước chân thình thịch và tiếng thở hồng hộc của ba thằng em, Ba Thẹo lồm cồm bò ra, tay vẫn cầm cái kìm hàn.

– Ủa? Về rồi hả mấy ông tướng? – Thẹo cười hề hề, lấy cái khăn rách lau mồ hôi trán. – Sao nay về trễ vậy? Lại bị cô giáo phạt đứng cột cờ hả?

Thái Sơn không nói không rằng, đi thẳng vào góc xưởng, nơi chất đống sắt vụn và phụ tùng cũ. Nó lôi ra một bó tuýp sắt (ống nước) dài cả mét, quăng xuống nền xi măng cái Keeng.

– Anh Thẹo! – Sơn gọi, giọng nghiêm túc. – Có sợi dây xích xe máy nào dư không? Lấy cho em mượn. Với mấy cây xà beng nữa.

Ba Thẹo ngẩn người. Nó nhìn bộ dạng cởi trần trùng trục (chỉ mặc áo ba lỗ), mồ hôi nhễ nhại và ánh mắt long sòng sọc của ba thằng em. Cái mũi thính nhạy của một thằng chuyên đi đánh lộn giúp nó ngửi thấy mùi... thuốc súng.

– Á đù... – Mắt Thẹo sáng lên. Nó đứng phắt dậy. – Có biến hả Sơn? Đi đập lộn hả?

Huy Lì đang lục lọi trong đống đồ nghề, lôi ra một cây mỏ lết to tướng, vung vẩy thử tay: – Ừ anh! Đi đập mấy con chó ghẻ trong trường. Tụi nó láo quá, em chịu hết nổi rồi. Anh đi không?

– Đi chứ! Ngu sao không đi! – Ba Thẹo hét lên sung sướng. Nó quăng cái kìm hàn cái Rầm vào thùng đồ nghề. – Tao đợi kèo này lâu lắm rồi! Mấy nay nằm dưới gầm xe riết tao ngứa ngáy tay chân, ngu cả người.

Nó chạy tót vào góc xưởng, lôi ra một sợi dây xích cam (loại xích tải của xe ba gác) to tổ chảng, dài cả mét, đen bóng dầu nhớt. Nó quất sợi xích xuống nền xi măng cái Chát nghe rợn tóc gáy:

– Để anh lấy cái này quất cho tụi nó lòi bản họng ra! Đụ mẹ, dám ăn hiếp em tao hả! Tao cho nó biết thế nào là "xích lô máy"!

Ở góc xưởng, Lâm Ba Gác đang ngồi vắt vẻo trên cái ghế bố, rít một hơi thuốc lào sòng sọc từ cái điếu cày bằng tre. Gã khổng lồ da đen bóng nhả khói mù mịt, nheo mắt nhìn đám nhóc đang hăng máu chuẩn bị vũ khí như sắp đi ra chiến trường biên giới.

– Ê ê... – Lâm cất giọng ồm ồm, nghe như tiếng sấm rền trong lu nước. – Tụi bây đi đâu đó? Kéo bầy kéo lũ, mang hung khí đi tính xử băng nào hả?

Thái Sơn đang buộc cái khăn rằn lên mặt làm khẩu trang, quay sang: – Dạ anh Lâm. Tụi em đi giải quyết chút ân oán cá nhân với đám du côn trong trường thôi. Anh cứ ngồi nghỉ đi, tụi em xử lý nhanh gọn rồi về. Không phiền tới anh đâu.

Lâm Ba Gác từ từ đứng dậy. Gã vươn vai một cái, xương cốt kêu rắc rắc giòn tan. Cái bóng khổng lồ của gã che khuất cả ánh đèn đường hắt vào cửa xưởng.

– Giải quyết ân oán hả? – Lâm cười khà khà, nụ cười hiền khô nhưng nhìn vào cơ bắp cuồn cuộn như Lý Đức của gã thì chẳng ai dám bảo là hiền. – Cho tao đi ké với.

– Anh đi làm gì? – Kha Ghẻ ngạc nhiên. – Chuyện con nít mà anh.

– Con nít cái đầu mày. – Lâm cốc đầu Kha. – Dạo này tao ăn no ngủ kỹ quá, người nó ì ạch, giãn gân cốt chút coi. Đi tập thể dục chút chơi. – Với lại... – Giọng Lâm trầm xuống.

– Để tao đi theo coi chừng tụi bây. Lỡ tụi bây hăng máu quá đánh chết con người ta thì bỏ mẹ. Anh Đại chửi tao chết. Tao đi theo bảo kê, đứa nào manh động tao kí đầu.

Thái Sơn nhìn Lâm, rồi nhìn anh Thẹo, Huy và Kha. Năm anh em. Đủ một bàn tay nắm đấm. Một đội hình quá dư thừa để san phẳng cái băng "Tứ đại thiên vương" rởm đời kia.

– Được. – Sơn gật đầu. – Nhưng anh Lâm nhớ đeo khẩu trang nha. Anh to con quá, người ta dễ nhận ra lắm. Với lại anh đừng ra tay mạnh quá, tụi nó là học sinh, gãy xương là phiền lắm.

Lâm vớ lấy cái nón bảo hiểm (loại nón cối của bộ đội cũ), đội lên cái đầu trọc lóc, rồi lấy cái giẻ lau nhớt (tuy hơi hôi nhưng kín) buộc ngang mặt, chỉ chừa hai con mắt thao láo:

– Rồi! Nhìn vầy đố thằng nào nhận ra. Tao chỉ đi theo coi, tụi bây đánh không lại tao mới ra tay.

– Mà tụi nó đi đâu? – Ba Thẹo hỏi, tay vẫn quay sợi xích vù vù.

– Tụi nó đi xe đạp, chắc lượn lờ quanh khu bờ kè Kênh Tẻ thôi. – Sơn nói chắc nịch. – Tụi mình có xe máy, đuổi cái một.

Sơn chỉ vào ba chiếc xe máy đang dựng trong xưởng:

– Anh Lâm lấy con 67 độ đi. Em với Huy đi con Cub này. Anh Thẹo chở thằng Kha bằng con Dame kia.

– Lên đường! – Lâm Ba Gác hô lớn.

Đạp máy. Nẹt pô.

Ba chiếc xe máy cà tàng đồng loạt nổ máy. Tiếng pô xe độ của Lâm gầm rú vang động cả con hẻm nhỏ. Khói xăng thơm phức bốc lên. Năm cái bóng đen, mặt bịt kín, tay lăm lăm đồ nghề, lao vút ra đường như những kỵ sĩ bóng đêm.

Cuộc đi săn bắt đầu. Những con sói đã được thả xích, và đêm nay, Hùng Chó Điên sẽ phải trả giá cho sự ngông cuồng ngu ngốc của mình.

Khu vực Xóm Chiếu - Bờ kè Kênh Tẻ. 6 giờ 15 phút chiều.

Trời sập tối nhanh như một cái chớp mắt của gã khổng lồ. Những ngọn đèn đường vàng vọt, yếu ớt bắt đầu bật sáng, hắt những cái bóng dài ngoằng, xiêu vẹo xuống mặt đường loang lổ ổ gà của khu Xóm Chiếu.

Ba chiếc xe máy của nhóm Thái Sơn chạy rề rề, giữ khoảng cách an toàn với đám Hùng Chó Điên phía trước.

– Tụi nó quẹo vô hẻm 14 rồi! – Kha Ghẻ ngồi sau xe Ba Thẹo, đập vai ông anh báo hiệu. – Hẻm này thông ra bờ kè Kênh Tẻ, đường xấu lắm, xe đạp đi còn khó hơn đi bộ.

Thái Sơn nheo mắt nhìn con hẻm tối hun hút như cái miệng của một con quái vật đang chờ nuốt chửng con mồi. Hai bên hẻm là những căn nhà lụp xụp, mái tôn rỉ sét, cơi nới lấn chiếm ra tận lề đường. Mùi nước cống, mùi rác thải lâu ngày không dọn và mùi tanh của bùn non bốc lên nồng nặc.

– Dừng lại. – Sơn ra lệnh. – Tắt máy xe.

Cả đám tấp xe vào một góc khuất dưới tàn cây trứng cá.

– Sao vậy Sơn? – Huy Lì hỏi, tay vẫn lăm lăm cây mỏ lết. – Sao không ủi thẳng vô đập tụi nó luôn?

– Mày ngu quá. – Sơn gõ nhẹ vào nón bảo hiểm của Huy. – Cái hẻm này như cái ruột gà, tiếng pô xe máy vọng vô trỏng là tụi nó nghe thấy liền, chạy mất dép sao mình đuổi kịp? – Với lại... tao nghi lắm. Giờ này tụi nó chui vô cái hố xí này làm gì? Không lẽ đi ngắm trăng?

Lâm Ba Gác gật gù, rít một hơi thuốc lá:

– Thằng Sơn nói đúng. Khu vực bờ kè này phức tạp lắm, toàn dân hút chích, đâm thuê chém mướn dạt vòm về đây tá túc. Tụi nó vô đây chắc chắn có "mùi". – Để xe ở đây. Khóa cổ cẩn thận. Tụi mình lội bộ bám theo. Nhớ đi nhẹ nói khẽ cười duyên, đừng để lộ hàng.

Thế là "Biệt đội săn đêm" bỏ lại phương tiện cơ giới, chuyển sang chế độ hành quân bộ. Năm cái bóng đen, mặt bịt kín khẩu trang, khăn rằn, tay giấu hàng nóng trong ống tay áo hoặc cạp quần, lầm lũi tiến vào con hẻm tối. Tụi nó di chuyển sát vách tường, tránh những vũng nước đọng, mắt dáo dác nhìn trước ngó sau như những con mèo hoang đi săn đêm.

Càng đi sâu vào trong, không khí càng trở nên ẩm thấp và ngột ngạt. Tiếng ồn ào của phố thị lùi xa, nhường chỗ cho tiếng ếch nhái kêu ộp oạp và tiếng sóng vỗ ì oạp vào chân những ngôi nhà sàn tạm bợ.

Đi hết con hẻm ngoằn ngoèo, trước mắt tụi nó hiện ra một bãi đất hoang nằm sát mép nước đen ngòm của dòng Kênh Tẻ.

Bãi đất mọc đầy cỏ dại cao lút đầu người, xen lẫn là những đống xà bần, gạch vụn và rác rưởi. Ở giữa bãi đất, có một cái chòi vịt bỏ hoang xiêu vẹo.

Nhóm Sơn nấp sau một bức tường gạch đổ nát, nín thở quan sát.

Dưới ánh sáng leo lét hắt ra từ ngọn đèn dầu trong cái chòi vịt, đám Hùng Chó Điên đang đứng khúm núm. Tụi nó dựng xe đạp ngổn ngang. Cái vẻ hống hách, bố đời lúc chiều ở cổng trường đã biến mất hoàn toàn.

Thay vào đó là sự sợ sệt. Hùng Chó Điên ngồi trên yên xe, nhưng cái chân thì rung bần bật, mắt láo liên nhìn quanh như sợ ma. Tèo Mắt Hí, Luân Còi và Tí Mập thì đứng co cụm lại với nhau, im thít.

– Tới chưa đại ca? – Tí Mập run run hỏi, giọng thì thào.

– Chỗ này ghê quá, tối thui à, có ma không anh? Em nghe nói khúc sông này hay có người trôi...

– Câm cái mồm thúi của mày lại! – Hùng quát khẽ, dù trán nó cũng lấm tấm mồ hôi hột. – Tới giờ hẹn rồi. Anh Chương sắp tới.

– Anh Chương là thằng nào? – Huy Lì thì thầm hỏi Sơn.

Sơn lắc đầu, ra hiệu im lặng.

Bỗng nhiên, từ phía con đường mòn dọc bờ kênh, một tiếng động cơ xe máy vang lên xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Tiếng pô xe Honda 67 độ nổ giòn tan Bành... bành... bành... nghe chát chúa và hung hãn.

Một chiếc xe 67 trờ tới, đèn pha vàng khè chiếu thẳng vào mặt đám Hùng Chó Điên làm tụi nó nheo mắt lại.

Người cầm lái là một gã đàn ông gầy nhom, da bọc xương, hốc mắt sâu hoắm như hai cái hang. Gã mặc chiếc áo sơ mi hoa cò phanh ngực, để lộ bộ xương sườn lòi ra và một hình xăm con rết bò dọc từ cổ xuống ngực. Mái tóc dài phủ gáy, bết bát dầu mỡ. Nhìn cái tướng đi đứng xiêu vẹo khi gã bước xuống xe, đôi mắt lờ đờ dại dại, Lâm Ba Gác nhận ra ngay: Dân "đập đá", nghiện hút lâu năm.

Đi theo gã là hai thằng đàn em khác, mặt mày bặm trợn, tay lăm lăm mã tấu bọc trong giấy báo.

– Chương "Còm". – Lâm Ba Gác rỉ tai Sơn, giọng căng thẳng.

– Tao biết thằng này. Nó là tàn dư của một băng nhóm bên Quận 8, chuyên nghề đâm thuê chém mướn và bán lẻ ma túy. Nó nổi tiếng liều mạng vì lúc nào cũng trong trạng thái phê thuốc.

Chương Còm dựng chân chống xe, rít một hơi thuốc lá thơm nồng nặc mùi bạc hà pha lẫn mùi gì đó hăng hắc. Hắn nhả khói vào mặt Hùng Chó Điên, cười khằng khặc, để lộ hàm răng sún đen sì:

– Sao? Đợi lâu không mấy em trai?

Hùng Chó Điên vội vàng cúi đầu chào, khúm núm như con chó gặp chủ: – Dạ... dạ không lâu anh Chương. Tụi em mới tới.

– Tốt. Ngoan. – Chương Còm vỗ vỗ vào má Hùng, một cái vỗ mang tính sỉ nhục nhiều hơn là thân thiện.

– Tao thích làm việc với mấy thằng học sinh ngoan như tụi bây. Dễ sai bảo, lại ít bị hình sự để ý.

Chương Còm móc trong túi quần jean bạc phếch ra một cái bọc nilon màu đen, to bằng nắm tay. Hắn tung tung cái bọc trên tay như đang chơi đùa, rồi ném mạnh vào ngực Hùng.

– Hàng về rồi đây. Cầm lấy.

Hùng Chó Điên chụp lấy gói hàng, tay run như cầy sấy. Hắn biết bên trong là cái gì, và cái sức nặng của nó khiến hắn vừa sợ vừa thèm khát.

– Anh Chương... cái này... – Hùng ấp úng.

Chương Còm trừng mắt, ánh mắt dại đi vì thuốc: – Cái gì mà cái gì? Hàng Trắng loại một đó con. Tao mới lấy bên Campuchia về. Tinh khiết 99%.

– Nhiệm vụ của tụi bây tuần này: Chia nhỏ ra thành từng tép. Tuồn vô bán cho mấy thằng công tử bột lớp 10, lớp 11, hay mấy thằng nhà giàu đua đòi á.

– Đừng để thầy cô hay giám thị biết. Đứa nào hé răng nửa lời... – Chương Còm rút con dao bấm Phập một cái, lưỡi dao sáng loáng kề sát cổ Hùng. – ...Tao cắt lưỡi.

Hùng Chó Điên mặt cắt không còn giọt máu, gật đầu lia lịa:

– Dạ... dạ em biết rồi anh Chương. Em thề không nói. – Nhưng mà... tụi nó hỏi thuốc gì, em nói sao? Tụi nó học sinh, sợ ma túy lắm...

– Ngu! – Chương Còm cốc đầu Hùng một cái Cốp đau điếng. – Mày đừng có nói là bạch phiến hay heroin. Mày nói là "Thuốc Tăng Lực", thuốc học bài không buồn ngủ, thuốc "lên tiên".

– Kêu tụi nó hít thử một hơi thôi, tao bao phê. Thử một lần là dính. Dính rồi thì bán nhà bán cửa cũng phải bò tới tìm mày mua.

Chương Còm cười hô hố, tiếng cười man dại vang vọng cả khúc sông: – Tụi mày làm tốt, bán hết đống này, tao trích phần trăm hoa hồng hậu hĩnh. Và tao sẽ cho tụi mày hút miễn phí mỗi ngày. Tha hồ mà làm đại ca, muốn bao gái nào chả được.

Nghe đến tiền và gái, mắt Hùng Chó Điên và đám Tèo Hí sáng rực lên. Sự sợ hãi ban đầu bị lòng tham và dục vọng che lấp. Tụi nó gật đầu rắp rắp, ôm gói hàng như ôm vàng.

Ở phía sau đống gạch đổ nát, năm cặp mắt của nhóm Thái Sơn mở to hết cỡ, chứng kiến toàn bộ màn giao dịch dơ bẩn ấy.

Lâm Ba Gác siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu răng rắc. Mặt gã biến sắc, từ màu đen bóng chuyển sang màu đỏ gắt vì giận dữ.

– Đụ má! – Lâm thì thầm, giọng run lên vì căm phẫn. – Sơn ơi! Mày nghe rõ chưa? Là Hàng Trắng! – Tụi chó đẻ này dám bán ma túy cho học sinh! Ngay trong địa bàn Quận 4!

Lâm quay sang nhìn Sơn, ánh mắt nghiêm trọng chưa từng thấy:

– Mày mới vô băng nên chưa biết. Anh Đại có một luật bất thành văn: Làm gì thì làm, cấm đụng tới ma túy. – Anh Đại căm thù cái thứ này nhất. Nó làm tan cửa nát nhà, làm hư hỏng anh em. Anh Đại từng tuyên bố: "Thằng nào bán cái chết trắng trong đất của tao, tao chặt tay, thả trôi sông".

– Vậy mà thằng Chương Còm và thằng Hùng này dám ỉa lên luật của anh Đại. Tụi nó muốn biến trường học thành cái ổ nghiện hút!

Thái Sơn nghe xong, máu nóng dồn lên mặt, tim đập thình thịch. Ban đầu, nó chỉ nghĩ Hùng Chó Điên là một thằng đầu gấu vặt, chuyên trấn lột tiền ăn sáng. Nó định dạy cho Hùng một bài học về thói côn đồ. Nhưng bây giờ, câu chuyện đã rẽ sang một hướng khác, nguy hiểm và tàn khốc hơn gấp ngàn lần.

Hùng Chó Điên không chỉ là kẻ thù cá nhân. Hắn là một cái ung nhọt. Hắn đang tiếp tay cho quỷ dữ để đầu độc chính bạn bè cùng trang lứa, đầu độc cái môi trường mà Sơn đang cố gắng hòa nhập.

Sơn nhớ lại hộp sữa Vinamilk và tuýp thuốc mỡ của Lan Công Chúa. Những thứ trong trẻo ấy... liệu có tồn tại được không nếu cái thứ bột trắng kia len lỏi vào lớp học? Lan, Mỹ Linh, Đông Khanh... những cô gái ngây thơ đó có thể trở thành nạn nhân của bọn quỷ dữ này bất cứ lúc nào.

Không thể tha thứ.

Sơn siết chặt cây tuýp sắt trong tay đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. – Anh Lâm. – Sơn nói, giọng lạnh băng, không còn chút đùa cợt nào. – Chuyện này không còn là đánh lộn học sinh nữa rồi. – Đây là thanh trừng. Là dọn rác cho Quận 4.

– Đúng! – Ba Thẹo nghiến răng, quay sợi xích kêu vù vù.

– Đập chết mẹ tụi nó đi anh! Em ngứa mắt thằng Chương Còm này lắm rồi. Nhìn cái bản mặt phê thuốc của nó là muốn sút cho mấy phát.

Huy Lì, vốn nóng tính nhất, giờ đây lại im lặng đáng sợ. Nó nhìn chằm chằm vào gói nilon đen trên tay Hùng, ánh mắt rực lửa:

– Đại ca... Ý lộn, Sơn! Cho tao xin cái đầu thằng Hùng. Tao muốn nhét gói bột đó vô họng nó coi nó có "lên tiên" không.

Sơn hít một hơi sâu, lấy lại bình tĩnh. Nó quan sát tình hình. Bên kia có Chương Còm và 2 thằng đệ tử cứng cựa, có hàng nóng. Cộng thêm nhóm Hùng 4 thằng. Tổng cộng 7 tên. Bên mình 5 người. Nhưng có Lâm Ba Gác "chấp 3", và Ba Thẹo "chấp 2". Cửa thắng rất cao.

– Nghe đây. – Sơn ra lệnh nhanh. – Mục tiêu ưu tiên: Cướp gói hàng. Đó là bằng chứng để anh Đại xử lý băng của thằng Chương sau này. – Anh Lâm xử thằng Chương. Anh Thẹo và Huy lo 2 thằng đệ tử. Tao với Kha bắt thằng Hùng. – Đánh nhanh rút gọn. Đừng để tụi nó kịp gọi thêm đồng bọn. Khu này là ổ của tụi nó.

– Rõ! – Cả đám đồng thanh thì thầm.

Sơn kéo khẩu trang lên che kín mặt, chỉ chừa đôi mắt rực lửa. Nó giơ tay lên, đếm ngược: – Ba... Hai... Một...

– LÊN!!!

Tiếng hét của Sơn xé toạc màn đêm tĩnh mịch bên bờ kênh. Năm cái bóng đen từ trong bóng tối lao ra như những con mãnh thú vồ mồi, mang theo sự giận dữ của công lý đường phố giáng xuống đầu những kẻ gieo rắc cái chết trắng.

Cuộc chiến bắt đầu. Và đêm nay, máu sẽ đổ xuống dòng kênh đen này.

Không gian bên bờ kênh đang căng như dây đàn sắp đứt. Mùi thuốc súng của một cuộc thanh trừng đẫm máu đã lơ lửng trong không khí.

Sơn vừa dứt tiếng đếm "Một", cả nhóm đang lấy đà lao ra thì...

CỐP!

Một âm thanh khô khốc, vô duyên và chát chúa vang lên, xé toạc sự tĩnh mịch của màn đêm. Là Kha Ghẻ. Trong lúc hồi hộp lấy đà, cái chân đau đi dép lào của nó lóng ngóng đạp trúng một vỏ lon bia 333 rỗng nằm lăn lóc trong đống xà bần. Cái lon bia lăn lông lốc trên nền gạch, va vào mấy cục đá tạo nên chuỗi âm thanh lổn cổn không thể giấu giếm.

Cả đám đứng hình mất một giây. Kha Ghẻ mặt cắt không còn giọt máu, miệng lắp bắp: – Chết... chết mẹ tao rồi...

Ở phía bãi đất trống, Chương "Còm" đang phê thuốc nhưng thính giác của hắn nhạy như loài dơi. Hắn quay phắt lại, đôi mắt lờ đờ bỗng dưng trợn ngược lên, long sòng sọc đầy sát khí.

– THẰNG NÀO? – Chương Còm gầm lên, giọng khàn đặc như tiếng quạ kêu. – Thằng chó nào rình mò đó?

Ánh đèn pin từ tay đám đệ tử của Chương quét loang loáng vào chỗ nấp sau đống gạch. Năm cái bóng đen bị lộ tẩy hoàn toàn.

– Bị lộ rồi! – Thái Sơn hét lớn, không còn thì thầm nữa. – Đánh nhanh rút gọn! LÊN!

Không còn đường lui. Con đường duy nhất là lao thẳng vào hang cọp.

– Chém chết mẹ tụi nó cho tao! – Chương Còm rút phắt con dao bấm sáng loáng từ thắt lưng ra, chỉ mũi dao về phía nhóm Sơn. – Đứa nào bắt được tao thưởng thuốc!

Tiếng hô "thưởng thuốc" như một liều doping cực mạnh tiêm thẳng vào não đám đệ tử nghiện ngập. Bọn chúng không còn là người nữa, mà biến thành những con thú đói khát. Từ trong bóng tối phía bờ kè, những bóng đen vật vờ đang ngồi phê thuốc cũng bật dậy, vớ lấy bất cứ thứ gì có thể làm vũ khí: Gậy tầm vông, ống tuýp sắt, dao chọc tiết lợn, và cả... kim tiêm dính máu.

– Aaaaa!!!

Lâm Ba Gác gầm lên một tiếng sấm rền, lao ra đầu tiên như một chiếc xe tăng mất phanh. Với thân hình hộ pháp cao mét tám, nặng gần cả tạ, Lâm không cần chiêu thức hoa mỹ. Vũ khí của gã là chiếc nón bảo hiểm cối (loại của bộ đội cũ, cứng như đá) cầm trên tay phải.

Hai thằng đệ tử của Chương Còm lao tới chặn đường. – Chết đi con chó mập! – Một thằng vung mã tấu chém xuống.

Lâm không né. Gã giơ cánh tay trái quấn khăn rằn dày cộm lên đỡ. Bụp! Lưỡi mã tấu chém vào lớp vải bố, chưa kịp chạm vào da thịt thì tay phải của Lâm đã vung lên.

BỐP!!!

Chiếc nón cối giáng thẳng vào mặt gã côn đồ. Tiếng va chạm nghe rợn người như tiếng búa đập dừa khô. Gã côn đồ hộc máu mũi, bay văng ra xa hai mét, nằm bất tỉnh nhân sự ngay lập tức.

Thằng còn lại thấy đồng bọn bị "một hit đo ván" thì hoảng hồn chùn bước. Lâm không cho nó cơ hội, gã tung cú đá tống trước (Front kick) vào ngực nó. Hự! Thằng nhãi bay lộn vòng, rớt tõm xuống dòng kênh đen ngòm, nước bắn tung tóe.

Sức mạnh áp đảo của Lâm Ba Gác khiến đám giang hồ còn lại khựng lại trong giây lát. Tụi nó chưa bao giờ thấy ai đánh nhau mà như... trâu húc mả thế này.

Bên cánh phải, Ba Thẹo cũng bắt đầu "biểu diễn". Sợi dây xích xe máy dài cả mét trong tay Thẹo quay vù vù như cánh quạt trực thăng, tạo thành một vòng tròn tử thần. Bất cứ thằng nào định lao vào đều bị sợi xích quất trúng.

Chát! Chát! – Á! Gãy tay tao rồi! – Mắt tao!

Sợi xích sắt lạnh lùng quất vào tay, vào mặt đám côn đồ, để lại những lằn rách da thịt rỉ máu. Ba Thẹo vừa đánh vừa cười man dại: – Vô đây! Vô đây tao xích cổ từng thằng!

Huy Lì thì đúng như cái tên, lỳ lợm và không biết sợ. Nó cầm cây mỏ lết to tướng, tả xung hữu đột. Nó không có võ, chỉ có máu điên. Nó nhắm vào ống quyển, vào vai đối thủ mà phang. Mỗi cú phang của nó đều dồn hết sự ức chế bị dồn nén cả ngày hôm nay.

Trong khi Lâm, Thẹo và Huy đang cầm chân đám lâu la, Thái Sơn lách người qua một khe hở, lao thẳng về phía mục tiêu chính: Hùng Chó Điên và gói hàng cấm.

Hùng Chó Điên lúc này đã sợ vãi linh hồn. Hắn vứt luôn chiếc xe đạp, ôm khư khư gói nilon đen định chui xuống gầm nhà sàn trốn.

– Đứng lại Hùng! – Sơn hét lên, vung cây tuýp sắt bổ xuống.

Hùng hét thất thanh, vấp phải cục gạch ngã sấp mặt. Gói ma túy văng ra xa.

Sơn định lao tới chụp gói hàng thì...

VÚT!

Một luồng gió lạnh buốt lướt qua cổ họng nó. Sơn theo phản xạ nghiêng đầu né tránh. Một lưỡi dao bấm sắc lẹm xẹt qua, cắt đứt vài sợi tóc mai của nó.

Chương "Còm" đã xuất hiện, chặn ngay trước mặt Sơn. Hắn không to con, nhưng nhanh như một con rắn độc. Đôi mắt lờ đờ vì thuốc lúc nãy giờ sáng quắc lên một cách kỳ dị. Hắn múa con dao bấm trên tay điệu nghệ, miệng cười nhếch mép để lộ hàm răng sún:

– Nhóc con. Mày muốn lấy hàng của tao hả? Bước qua xác tao đã.

– Thằng chó nghiện! – Sơn chửi thề, siết chặt cây tuýp sắt.

Nó biết, gặp phải dân chơi dao chuyên nghiệp như Chương Còm là cực kỳ nguy hiểm. Một vết cắt trúng động mạch là "xanh cỏ" ngay.

Sơn chủ động tấn công trước. Nó vung gậy vụt ngang hông Chương. Chương Còm lách người nhẹ nhàng như một tờ giấy mỏng, né cú vụt. Hắn áp sát cực nhanh, đâm mũi dao vào bụng Sơn.

Sơn giật mình lùi lại, dùng thân gậy đỡ đòn. Keng! Lưỡi dao va vào ống sắt tóe lửa.

Chương Còm không dừng lại. Hắn tung một cú đá móc vào chân trụ của Sơn, rồi bồi thêm một cú chém vát vào vai. Sơn chỉ kịp nghiêng người, nhưng mũi dao vẫn xé rách lớp áo ba lỗ, rạch một đường dài trên bắp tay nó. Máu tươi rỉ ra, nóng hổi.

– Khá lắm nhóc. Nhưng mày còn non lắm. – Chương Còm liếm môi, vẻ mặt phấn khích khi thấy máu. – Tao sẽ rạch nát mặt mày ra.

Sơn nghiến răng, nén đau. Nó nhận ra Chương Còm tuy gầy nhưng võ nghệ cao cường, ra đòn hiểm hóc vào chỗ chết. Đây không phải là đánh nhau học đường, đây là chém giết sinh tử.

– Anh Chương! Cứu em! – Tiếng Hùng Chó Điên kêu cứu yếu ớt từ gầm sàn. Kha Ghẻ đang đè đầu cưỡi cổ Hùng, thụi liên tiếp vào bụng hắn.

Chương Còm liếc mắt nhìn, chửi thề: – Đồ ăn hại!

Lợi dụng lúc Chương phân tâm, Sơn tung một cú đá giò lái vào cổ tay cầm dao của hắn. Bốp! Con dao văng ra xa.

Nhưng Chương Còm là một con cáo già. Mất dao, hắn không hề hoảng loạn. Hắn móc trong túi quần sau ra... một cái kim tiêm còn dính máu khô. – Tao cho mày Si-đa luôn con chó!

Hắn lao tới, đâm kim tiêm vào mặt Sơn.

– Cẩn thận! – Lâm Ba Gác hét lớn.

Lâm định lao tới cứu Sơn, nhưng gã bị kẹt giữa vòng vây. Tình thế thay đổi đột ngột. Tiếng động của cuộc ẩu đả đã đánh thức cả khu ổ chuột ven kênh. Từ trong các hẻm hóc tối tăm, hàng chục bóng người lố nhố chạy ra. Không phải dân thường, mà là đám con nghiện vật vờ sống bám vào Chương Còm để lấy thuốc.

– Bảo vệ anh Chương! Có thưởng! – Một tên hét lên.

Quân số phe địch tăng lên chóng mặt. Từ 7-8 tên ban đầu, giờ đã lên tới gần 20 tên. Đủ loại vũ khí thượng vàng hạ cám được tung ra.

Nhóm 5 thầy trò lọt thỏm giữa biển người hung hãn.

– Đông quá! – Ba Thẹo thở hồng hộc, sợi xích trên tay bắt đầu nặng trịch. – Đánh không lại đâu anh Lâm ơi!

Sơn né được cú đâm kim tiêm của Chương Còm, nhưng nó bị dồn vào chân tường. Nó nhìn quanh. Huy Lì đang bị ba thằng quây đánh, mặt mũi bầm dập. Kha Ghẻ yếu nhất, đang bị đám đàn em Chương Còm lôi ra khỏi người Hùng Chó Điên và đấm đá túi bụi.

Nếu tiếp tục, tụi nó sẽ chết ở đây. Hoặc bị đánh chết, hoặc bị đâm kim tiêm dính bệnh.

– RÚT!!! – Lâm Ba Gác hét lên, tiếng hét vang vọng như sấm nổ át cả tiếng hò reo của địch. – Tụi nó đông quá! Chạy ra lấy xe!

Lâm vung tay đấm gục một tên ngáng đường, mở một lối máu thoát ra ngoài: – Chạy đi tụi bây! Tao chặn hậu!

– Chạy! – Sơn gào lên.

Nó lao tới chỗ Kha Ghẻ, đạp bay một thằng đang định phang gạch vào đầu Kha, kéo thằng bạn dậy: – Chạy đi Kha! Đừng ham đánh nữa!

Cả đám vừa đánh vừa lùi ra phía đầu hẻm.

Nhưng Chương Còm không dễ dàng buông tha. Hắn nhặt lại con dao, cười gằn: – Muốn chạy hả? Để lại cái mạng đã!

Hắn ra hiệu cho một tên đàn em cầm cây gậy tầm vông to tướng nấp sau đống gạch.

Khi Sơn đang dìu Kha chạy qua, tên đàn em bất ngờ lao ra, vụt mạnh cây gậy vào lưng Sơn.

BỐP!!!

Một cú đánh lén chí mạng. Cây gậy đập trúng vào sống lưng Sơn. Tiếng va chạm nghe thấu xương. Sơn hự lên một tiếng đau đớn, mắt nổ đom đóm. Cả người nó khụyu xuống, suýt nữa thì ngã sấp mặt. Cảm giác như xương sống bị gãy đôi, phổi bị ép chặt không thở nổi.

– Sơn!!! – Huy Lì hét lên, quay lại định đỡ.

– Đừng dừng lại! Chạy!!! – Sơn nghiến răng, dùng hết sức bình sinh gượng dậy. Nó đẩy mạnh Kha về phía trước. – Chạy mau!

Lâm Ba Gác thấy Sơn bị thương, gã điên tiết quay lại, cầm cái nón bảo hiểm ném mạnh vào mặt tên đánh lén làm hắn vỡ mũi, ngã ngửa. Lâm xốc nách Sơn lên, kẹp vào hông như kẹp một đứa trẻ: – Đi!

Cả nhóm liều mạng phá vòng vây, chạy trối chết ra đầu hẻm nơi để xe máy.

Ra đến chỗ để xe, tụi nó nhảy lên xe máy nhanh như chớp.

– Nổ máy! Chạy! – Ba Thẹo đạp cần khởi động liên hồi.

Tiếng máy xe nổ giòn tan. Ba chiếc xe rồ ga, phóng vụt đi, bỏ lại phía sau đám bụi mù mịt và tiếng la ó của bầy quỷ dữ.

Chương Còm đuổi theo đến đầu hẻm, nhưng không kịp. Hắn đứng chống tay vào đầu gối, thở hổn hển, tay cầm con dao dính máu (máu của chính đệ tử hắn do lỡ tay quẹt trúng).

Hắn nhìn theo ánh đèn hậu đỏ rực của nhóm Sơn khuất dần sau ngã rẽ, đôi mắt hằn lên những tia máu điên dại. Hắn đã bị một lũ nhãi ranh phá đám, suýt mất hàng, lại còn bị thương. Đây là nỗi nhục nhã ê chề.

Hắn giơ con dao lên trời, gào lên trong đêm tối:

– Đụ má tụi bây! Tao sẽ tìm ra tụi bây! – Thằng nào đụng vô chén cơm của tao, tao giết cả nhà nó! Tao thề!!!

Tiếng chửi bới của hắn vọng lại, nghe rợn người như lời nguyền của một oan hồn.

Nhưng nhóm Sơn đã đi xa. Trên chiếc xe Cub, Sơn ngồi sau Huy Lì, tay ôm chặt bụng, mặt tái mét vì đau. Vết thương trên lưng nhức nhối theo từng nhịp nảy của xe. Máu từ vết rạch trên tay thấm ướt tay áo.

Nhưng trong túi quần nó, bàn tay vẫn nắm chặt chiến lợi phẩm quý giá: Gói nilon đen chứa "cái chết trắng" mà Hùng Chó Điên đã đánh rơi.

– Mày ổn không Sơn? – Huy Lì hét lớn trong gió, giọng đầy lo lắng.

– Ổn... – Sơn thều thào, cố nặn ra một nụ cười méo xệch. – Còn sống... là ổn. – Về quán Blue Night. Anh Lâm nói về đó sơ cứu. Đừng về xưởng, tụi nó biết chỗ đó.

Đêm Sài Gòn vẫn ồn ào náo nhiệt, dòng người vẫn tấp nập ngược xuôi, không ai hay biết vừa có một cuộc chiến sinh tử diễn ra trong con hẻm tối tăm kia. Và Thái Sơn biết, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Nó đã chọc vào ổ kiến lửa, và ngọn lửa ấy sắp sửa thiêu đốt cả cái Quận 4 này nếu nó không dập tắt kịp thời.

Phòng nghỉ nhân viên Bar Blue Night. 7 giờ 30 phút tối.

Ba chiếc xe máy gầm rú xé toạc màn đêm, lao thẳng vào cửa sau của Bar Blue Night. Lúc này quán chưa mở cửa đón khách, chỉ có ánh đèn vàng vọt hắt ra từ khe cửa và tiếng nhân viên đang dọn dẹp, lau chùi bàn ghế chuẩn bị cho một đêm thác loạn mới.

Lâm Ba Gác vừa tắt máy xe, gã đã nhảy xuống, ôm cánh tay đang rỉ máu, mặt đằng đằng sát khí.

– Tụi bây ở yên đây! Sơ cứu đi! Tao lên lầu báo cáo gấp cho anh Đại và anh Ngọc. Vụ này cháy nhà chết người chứ chẳng chơi!

Nói rồi, gã khổng lồ chạy thình thịch lên cầu thang, để lại ba thằng nhóc tả tơi rách nát ngồi phịch xuống mấy cái ghế sofa bọc nhung đỏ trong phòng nghỉ nhân viên.

Căn phòng nồng nặc mùi thuốc lá lạnh, mùi bia rượu cũ và mùi ẩm mốc của máy lạnh lâu ngày không vệ sinh. Nhưng với Thái Sơn lúc này, đây là thiên đường. Nó dựa lưng vào ghế, thở hắt ra một hơi dài đau đớn.

Cú đập lén bằng gậy tầm vông của thằng đệ tử Chương Còm lúc nãy không phải chuyện đùa. Sống lưng nó giờ nóng ran như có than hồng nung đỏ ốp vào. Mỗi nhịp thở là một lần cơn đau chạy dọc tủy sống, thốc lên tận óc. Môi nó bị rách một đường dài do va đập, máu khô đóng vảy, mặn chát. Bắp tay trái bị dao cứa, tuy không sâu nhưng máu vẫn rỉ ra ướt đẫm tay áo thun ba lỗ.

Huy Lì và Kha Ghẻ cũng không khá hơn. Huy đang ngồi xuýt xoa nắn bóp cái cổ chân sưng vù. Kha thì nằm dài ra sàn, mặt mày tái mét vì kiệt sức.

– Má ơi... Tưởng chết rồi chứ... – Kha thều thào. – Thằng Chương Còm đó đánh ghê quá. Nó như con quỷ vậy.

Sơn không trả lời. Nó nhắm mắt lại, tay vẫn nắm chặt gói nilon đen trong túi quần. Nó đã thắng, nhưng cái giá phải trả không rẻ. Cơ thể nó rã rời, từng thớ thịt biểu tình đòi nghỉ ngơi.

(Còn tiếp)
 

Tiểu Tử Đa Tình

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Cạch.

Cánh cửa phòng nghỉ bật mở. Một luồng gió thơm mát lùa vào, xua tan cái không khí ngột ngạt của máu và mồ hôi.

Thục Linh bước vào.

Hôm nay Linh không mặc đồng phục váy ngắn của quán bar. Cô mặc một bộ đồ bà ba cách điệu bằng lụa màu mỡ gà, quần lãnh đen ống rộng. Năm nay Linh 17 tuổi, cái tuổi "bẻ gãy sừng trâu" nhưng với con gái miền Nam, đó là độ tuổi rực rỡ nhất, trổ mã nhất. Chiếc áo bà ba chít eo khéo léo ôm sát lấy thân hình đẫy đà, phổng phao đầy sức sống của cô. Làn da trắng hồng, khuôn mặt trái xoan với đôi mắt to tròn, ươn ướt, toát lên một vẻ đẹp vừa ngây thơ lại vừa mặn mà, đằm thắm của một người con gái sớm phải bươn chải lo toan cho gia đình.

Trên tay Linh bưng một khay nước đá và bông băng. Cô định mang nước cho mấy anh bảo vệ, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, cái khay trên tay cô suýt rơi xuống đất.

– Trời đất ơi! – Linh thốt lên, giọng thảng thốt. – Mấy anh... mấy anh bị sao vậy nè?

Cô nhìn lướt qua Huy, qua Kha, rồi ánh mắt dừng lại ở Thái Sơn – người đang ngồi bất động trong góc tối, máu me bê bết.

Khuôn mặt Linh tái mét, cắt không còn giọt máu. Cô vội vàng đặt cái khay xuống bàn, chạy ào tới bên Sơn.

– Anh Sơn! – Giọng cô run rẩy, nghẹn ngào. – Anh bị làm sao vậy? Máu... sao nhiều máu quá vậy?

Sơn mở mắt, nhìn thấy Linh. Trong cơn đau mờ mịt, hình ảnh Linh hiện ra như một bà tiên. Mùi hương bồ kết từ mái tóc dài đen nhánh của cô, mùi phấn nụ thoang thoảng và cả mùi da thịt con gái ấm áp phả vào mũi nó, làm dịu đi cái mùi tanh tưởi của máu.

Sơn cố nặn ra một nụ cười méo xệch, nhưng vết rách trên môi làm nó nhăn mặt: – Anh không sao... trầy da chút xíu thôi.

– Trầy cái gì mà trầy! – Linh quát, nước mắt đã chực trào ra. – Máu chảy ướt áo hết rồi nè! Anh ngồi im đó! Đừng có nhúc nhích!

Cô quay sang quát Huy và Kha ,dù bình thường cô hiền như cục đất:

– Hai anh kia! Lấy giùm em thau nước ấm với cái khăn sạch coi! Ngồi đó mà nhìn hả?

Huy và Kha giật bắn mình, vội vàng lồm cồm bò dậy chạy đi lấy nước, không dám ho he nửa lời. Uy lực của "nữ y tá" lúc này còn đáng sợ hơn cả đại ca Trần Đại.

Linh quỳ xuống bên cạnh ghế sofa. Cô nhẹ nhàng đỡ Sơn ngồi thẳng dậy, rồi run run cởi chiếc áo thun ba lỗ rách bươm dính đầy máu và bụi đất ra khỏi người nó.

Khi tấm lưng trần của Sơn lộ ra dưới ánh đèn vàng, Linh hít một hơi lạnh buốt. Một vết bầm tím dài ngoằng, to bằng cổ tay, chạy dọc sống lưng, sưng tấy lên, nổi bật trên làn da rám nắng. Đó là dấu tích của cây gậy tầm vông. Chưa kể những vết xước chi chít trên bắp tay, vai và ngực.

– Trời ơi... – Nước mắt Linh trào ra, lăn dài trên má. – Sao tụi nó đánh ác nhân thất đức vậy?

Cô lấy bông gòn, tẩm cồn y tế. Bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của cô run rẩy chạm vào vết thương. – Sẽ rát lắm đó. Anh ráng chịu nha.

Linh chấm nhẹ bông cồn vào vết xước trên bắp tay.

– Hít... – Sơn rít lên một tiếng qua kẽ răng, người gồng cứng lại, mồ hôi trán vã ra như tắm. Cồn 90 độ đổ vào vết thương hở chẳng khác nào xát muối ớt.

– Em xin lỗi... em xin lỗi... – Linh luống cuống, cô cúi xuống, chu môi thổi nhẹ vào vết thương phù... phù... để làm dịu cơn đau.

Hơi thở mát lạnh, thơm tho của Linh phả vào da thịt Sơn. Những sợi tóc mai lòa xòa của cô chạm vào ngực nó, buồn buồn, tê tê. Sơn cúi xuống nhìn Linh. Ở khoảng cách gần gũi này, nó có thể nhìn thấy hàng mi cong vút đẫm nước mắt của cô, nhìn thấy nốt ruồi son nhỏ xíu duyên dáng trên cổ, và thấp thoáng sau cổ áo bà ba trễ nải là bầu ngực trắng ngần đang phập phồng theo nhịp thở lo âu.

Một cảm giác lạ lùng, rạo rực chạy dọc sống lưng Sơn, lấn át cả cơn đau thể xác. Đó không phải là dục vọng tầm thường. Đó là sự rung động mãnh liệt của một thằng con trai mới lớn trước sự dịu dàng, chăm sóc của người phụ nữ. Nó cảm thấy mình được nâng niu, được xót thương.

Linh vừa lau vết thương, vừa lải nhải mắng, giọng miền Nam ngọt lịm pha lẫn sự hờn dỗi: – Anh lì quá à. Lì như trâu vậy đó. – Đi học thì lo học đi, bày đặt đi đánh nhau chi cho người ta đánh bầm dập thế này? – Anh mà có mệnh hệ gì... bỏ lại em bơ vơ... em biết làm sao?

Từng lời mắng của Linh như rót mật vào tai Sơn. Nó không thấy phiền, chỉ thấy ấm áp lạ lùng. Nó nhận ra, cô gái này không chỉ coi nó là ân nhân, mà đã coi nó là một phần quan trọng trong cuộc đời cô.

Linh ngước lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào mắt Sơn, tay cô đặt nhẹ lên ngực nó, ngay trái tim đang đập thình thịch:

– Lần sau... anh đừng có liều mạng nữa được hôn? Anh hứa với em đi. Em sợ lắm... Lúc nãy thấy anh đầy máu bước vô, tim em như rớt ra ngoài vậy đó.

Thái Sơn nhìn Linh. Nhìn đôi môi mọng đỏ, căng mọng như trái cherry chín đang run rẩy của cô. Đôi môi ấy vừa thốt ra những lời trách móc yêu thương, vừa thổi mát vết thương cho nó.

Trong một khoảnh khắc, thời gian trong căn phòng nhỏ dường như ngừng lại. Tiếng nhạc xập xình từ ngoài sảnh vọng vào nghe xa xăm. Chỉ còn tiếng hơi thở dồn dập của hai người.

Sơn không kìm được lòng nữa. Cái bản năng hoang dã của con sói, cộng với sự thôi thúc của trái tim đang rung động mãnh liệt, khiến nó quên mất mình đang đau.

Nó đưa bàn tay còn dính chút bụi đất, nắm lấy cổ tay Linh, kéo nhẹ cô về phía mình.

– Anh không sao. – Sơn nói, giọng trầm khàn đặc, nghe như tiếng gió rít qua khe cửa. – Da anh dày lắm, đánh không chết đâu. – Với lại... có em lo, anh chết không được. Anh còn phải sống để bảo vệ em chứ.

Linh sững sờ nhìn Sơn. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt thu hẹp lại. Cô có thể cảm nhận được hơi nóng hầm hập toát ra từ cơ thể cường tráng của Sơn, và ánh mắt nó nhìn cô... cháy bỏng, si mê.

– Anh... – Linh lí nhí, định nói gì đó.

Nhưng Sơn không để cô nói hết câu. Nó rướn người tới, hơi vụng về, hơi thô bạo. Nó đặt môi mình lên môi Linh.

Một cú chạm mạnh mẽ, bất ngờ. Linh mở to mắt vì kinh ngạc, cả người cô cứng đờ lại trong giây lát. Cuộn bông băng trên tay cô rơi xuống đất.

Nụ hôn đầu đời của gã trai 15 tuổi không giống như trong phim ảnh lãng mạn. Nó không nhẹ nhàng, không kỹ thuật. Nó vụng về, ngây ngô nhưng đầy khao khát chiếm hữu. Môi Sơn ép chặt vào môi Linh. Vết rách trên môi nó bị chèn ép, rỉ máu ra. Vị tanh nồng của máu tươi. Vị mặn chát của mồ hôi chảy xuống từ trán. Và vị ngọt lịm, mềm mại đến tê người của đôi môi con gái.

Tất cả hòa quyện vào nhau tạo thành một mùi vị đặc biệt – mùi vị của sự sống, của tuổi trẻ và của tình yêu nảy mầm trong khói lửa.

Sau vài giây sững sờ, Linh từ từ nhắm mắt lại. Sự trưởng thành của cô gái 17 tuổi, khao khát được yêu thương, được nương tựa vào một bờ vai vững chãi đã chiến thắng sự e dè. Cô không đẩy Sơn ra. Trái lại, cô rướn người lên, vòng đôi tay mềm mại ôm lấy cổ Sơn, nép sát bộ ngực đầy đặn của mình vào lồng ngực trần rắn chắc của nó.

Cô hé mở đôi môi, đón nhận nụ hôn của Sơn, và đáp lại một cách nồng nàn, dịu dàng hơn. Cô như muốn dùng sự mềm mại của mình để xoa dịu đi sự gai góc, đau đớn của người đàn ông trẻ tuổi này.

Hai cơ thể ép chặt vào nhau trên chiếc ghế sofa cũ kỹ. Sơn cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Mọi đau đớn ở lưng, ở tay dường như tan biến. Trong đầu nó lúc này chỉ còn lại mùi hương của Linh, sự mềm mại của thân xác cô và nhịp đập loạn xạ của hai trái tim đang hòa làm một.

Nụ hôn kéo dài, triền miên, như muốn rút cạn hơi thở của nhau. Sơn luồn tay vào mái tóc dài mượt mà của Linh, giữ chặt gáy cô, hôn ngấu nghiến như một kẻ chết khát tìm thấy dòng suối mát. Nó tham lam hít hà mùi hương trên cổ cô, mùi hương khiến nó say hơn bất cứ loại rượu mạnh nào.

Mãi một lúc lâu sau, khi cả hai đều hụt hơi, Sơn mới luyến tiếc buông Linh ra.

Linh cúi mặt, má đỏ bừng như gấc chín, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng. Cô vùi mặt vào hõm vai Sơn, xấu hổ không dám ngẩng lên. Đôi môi cô sưng mọng, ướt át và đỏ thắm màu máu của Sơn.

– Anh... anh xấu lắm... – Linh lí nhí, giọng hờn dỗi nhưng tay vẫn ôm chặt eo Sơn. – Lợi dụng lúc người ta đang băng bó...

Sơn cười, nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay, dù cái môi đau điếng. Nó siết chặt Linh trong vòng tay, cằm tựa lên đỉnh đầu cô:

– Anh xin lỗi. Tại... tại em đẹp quá. Anh chịu không nổi.

Nó nâng cằm Linh lên, buộc cô phải nhìn vào mắt mình. Ánh mắt Sơn lúc này không còn vẻ lạnh lùng sát thủ nữa, mà ngập tràn sự chân thành và kiên định.

– Linh nè. – Yêu anh nha? – Anh không hứa cho em nhà lầu xe hơi. Nhưng anh hứa, chừng nào thằng Thái Sơn này còn thở, thì không ai được đụng đến một cọng tóc của em. Anh sẽ dùng cái mạng này để bảo vệ em và dì Ba.

Linh nhìn chàng trai trước mặt. Nó nhỏ hơn cô 2 tuổi. Nó là du đãng. Tương lai của nó mịt mù sương khói. Nhưng trong đôi mắt sâu thẳm ấy, cô nhìn thấy một bầu trời bình yên mà cô khao khát bấy lâu nay. Một người đàn ông dám đổ máu vì cô, dám đứng chắn trước mặt quỷ dữ để bảo vệ cô.

Linh không trả lời bằng lời nói. Cô mỉm cười, một nụ cười hạnh phúc rạng ngời, rồi kiễng chân lên, chủ động đặt một nụ hôn nhẹ lên vết thương trên môi Sơn.

– Em chịu. – Cô thì thầm. – Nhưng anh phải hứa, phải giữ mạng sống về với em. Em không muốn làm góa phụ khi chưa kịp lấy chồng đâu nha.

Sơn bật cười hạnh phúc, ôm siết lấy người yêu.

Ngoài kia, màn đêm Sài Gòn đang bao trùm vạn vật. Thế lực của Chương Còm và những ông trùm ma túy đang trỗi dậy, đe dọa sự bình yên của Quận 4. Cuộc chiến sắp tới sẽ khốc liệt và tàn nhẫn hơn gấp bội.

Nhưng trong căn phòng nhỏ bé này, giữa mùi cồn và mùi máu, một đóa hoa tình yêu vừa chớm nở. Đóa hoa ấy sẽ là sức mạnh, là động lực để con sói đơn độc Thái Sơn chiến đấu, không phải vì danh vọng, mà vì người phụ nữ đang nằm trong vòng tay nó.

Một căn nhà sàn tồi tàn ven kênh Đôi, Quận 8. 9 giờ 00 phút tối.

Bên kia cầu chữ Y là một thế giới hoàn toàn khác. Nếu Quận 4 là lãnh địa của những tay anh chị "giang hồ mã thượng" kiểu Trần Đại, thì Quận 8 – khu vực Bình Đông, Phạm Thế Hiển – lại là cái rốn của tệ nạn, nơi ẩn náu của những kẻ tội phạm bị truy nã và những đường dây buôn bán cái chết trắng.

Trong một căn nhà sàn ọp ẹp nằm sâu trong con hẻm lầy lội, Chương "Còm" đang ngồi chồm hổm trên chiếc chiếu rách, tay cầm bông băng tự sơ cứu vết thương.

Cú đập của cây tuýp sắt vào sườn hắn lúc nãy đau thấu trời xanh. Hắn nghiến răng ken két, đổ ụp chai rượu đế vào vết bầm tím đen sì bên hông.

– Aaaaa...!!! – Chương Còm rú lên, ném cái chai rỗng vào vách tôn cái Rầm.

Hắn điên. Hắn cay cú. Một tay giang hồ chuyên nghiệp, từng vào tù ra khám, giết người không ghê tay như hắn, hôm nay lại bị một đám "nhãi ranh" vắt mũi chưa sạch đánh cho chạy trối chết. Lại còn mất luôn gói hàng mẫu trị giá cả chỉ vàng.

– Đụ má tụi bây... Tao thề tao sẽ lột da từng thằng... – Hắn lầm bầm, đôi mắt vằn lên những tia máu đỏ quạch do cơn nghiện bắt đầu hành hạ.

Hắn lôi từ dưới gầm sàn lên một cái điện thoại bàn cũ kỹ (loại quay số, dây nhợ lằng nhằng, được nối trộm từ đường dây chính). Tay hắn run run quay số. Tiếng đĩa quay rẹt... rẹt... vang lên khô khốc trong đêm.

– A lô... – Một giọng nói trầm đục, lạnh lẽo như tiếng vọng từ dưới âm ty vang lên ở đầu dây bên kia.

Chương Còm nuốt nước bọt, giọng hắn lập tức thay đổi, trở nên khúm núm và sợ sệt: – Dạ... thưa Đại ca. Em là Chương đây.

– Sao rồi? – Giọng nói bên kia ngắn gọn, không chút cảm xúc. – Hàng họ thế nào? Thằng Hùng bên Quận 4 nhận hàng chưa?

Chương Còm ấp úng, mồ hôi hột vã ra trên trán:

– Dạ... thưa anh... có biến rồi anh ơi. – Tụi thằng Hùng vừa nhận hàng thì bị... bị tập kích. – Là đám đàn em mới của thằng Trần Đại thì phải. Tụi nó đông lắm, lại có thằng Lâm Ba Gác đi theo bảo kê. Tụi em bị đánh úp... mất gói hàng rồi.

Đầu dây bên kia im lặng. Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở, chỉ nghe thấy tiếng thở đều đều lạnh lùng. Chương Còm nín thở, tim đập thình thịch, sợ rằng Đại ca sẽ ra lệnh xử tử hắn ngay lập tức.

Mãi một lúc sau, giọng nói ấy mới vang lên, bình thản đến rợn người:

– Bị lộ rồi à? Thằng Trần Đại cũng nhanh tay đấy.

– Đại ca! – Chương Còm vội vàng nói, giọng hằn học.

– Anh cho em mượn thêm quân đi! Cho em mượn mấy thằng sát thủ bên lò mổ heo. Tối nay em qua đó chém chết mẹ tụi nó! Em biết mặt thằng cầm đầu. Nó là thằng nhóc con mới nổi thôi. Em sẽ san bằng cái quán Blue Night luôn!

– Ngu xuẩn!

Tiếng quát từ đầu dây bên kia khiến Chương Còm giật bắn mình, suýt đánh rơi ống nghe.

– Mày tưởng chém giết là giải quyết được vấn đề sao? – Giọng người đàn ông bí ẩn trở nên sắc lẹm. – Bây giờ mày kéo quân qua đó chém lộn, công an ập tới hốt trọn ổ à? Hay mày muốn thằng Trần Đại nó đề phòng, nó siết chặt địa bàn hơn?

– Vậy... vậy giờ sao anh? – Chương Còm run rẩy. – Không lẽ để tụi nó lộng hành?

Tiếng cười khẽ vang lên trong điện thoại. Một điệu cười khinh miệt và tàn độc:

– Chưa vội. Quân tử trả thù mười năm chưa muộn. – Tao không muốn dùng dao búa để đối đầu với thằng Đại lúc này. Băng Rồng Sài Gòn đang mạnh, đụng vào chỉ có thiệt thân.

– Tao muốn dùng cách khác. – Giọng nói hạ thấp xuống, đầy âm mưu. – Tao muốn dùng "Cái Chết Trắng".

– Ý anh là...?

– Cứ tiếp tục tuồn thuốc vào. Nhưng đừng đi cửa chính nữa. Đừng giao cho mấy thằng ngu đó nữa. – Tìm những đứa khác. Những đứa học sinh nhà giàu hư hỏng, những đứa con gái đua đòi. Chia nhỏ hàng ra, bán rẻ như cho, thậm chí cho không tụi nó hút thử. – Tao muốn biến cái trường Bắc Hải, và cả cái Quận 4 của thằng Đại thành một cái ổ nghiện ngập. – Khi đám đàn em của nó dính vô thuốc, khi đám học sinh trong địa bàn của nó vật vờ vì phê pha... thì tự khắc cái băng Rồng Sài Gòn sẽ mục ruỗng từ bên trong.

Người đàn ông bí ẩn ngừng lại một chút, rồi nói tiếp, từng từ như đóng đinh vào quan tài: – Thằng Trần Đại võ biền lắm. Nó cấm ma túy, nhưng nó không cản nổi lòng tham và dục vọng của con người đâu. – Hãy nhớ: Muốn giết một con rồng, đừng chém vào vảy nó. Hãy bỏ độc vào nguồn nước nó uống.

Chương Còm nghe mà rùng mình. Hắn hiểu ra sự thâm độc của Đại ca. Không cần tốn một viên đạn, chỉ cần vài tép heroin, cả một đế chế có thể sụp đổ.

– Dạ... em hiểu rồi Đại ca. Em sẽ làm kín đáo hơn.

– Tốt. Còn thằng nhóc đã phá đám mày hôm nay... – Giọng nói trở nên lạnh băng. – Cứ để nó sống thêm vài ngày đi. Thằng nhãi ranh đó còn non lắm. Để tao xem nó vùng vẫy được bao lâu trong cái vũng lầy này.

Cụp. Tiếng gác máy vang lên lạnh lùng.


Chương Còm từ từ đặt ống nghe xuống. Hắn nhìn ra dòng kênh đen ngòm đang lững lờ trôi, phản chiếu ánh đèn đỏ quạch từ những bảng hiệu massage trá hình bên kia bờ. Hắn nhếch mép cười, một nụ cười méo mó trên khuôn mặt hốc hác. Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu. Và lần này, vũ khí không phải là mã tấu, mà là những mũi kim tiêm tử thần.

Quán Bar Blue Night, Quận 4. 8 giờ 00 phút tối.

Trong căn phòng nghỉ nhân viên chật hẹp, không khí yên tĩnh đến lạ thường.

Huy Lì và Kha Ghẻ đã ngủ say trên tấm nệm trải dưới sàn sau khi được bôi thuốc. Tiếng ngáy đều đều của tụi nó vang lên, vô tư lự như những đứa trẻ sau một ngày nghịch ngợm quá sức.

Trên chiếc ghế sofa bọc nhung cũ kỹ, Thái Sơn vẫn nằm im, mắt mở to nhìn lên trần nhà loang lổ vết ẩm mốc.

Bên cạnh nó, Thục Linh đã thiếp đi vì mệt mỏi. Cô ngồi dưới sàn, đầu tựa vào mép ghế sofa, ngay sát cánh tay Sơn. Bàn tay nhỏ nhắn của cô vẫn nắm chặt lấy bàn tay to lớn, chai sạn của nó, như sợ rằng nếu buông ra, nó sẽ biến mất vào bóng đêm.

Sơn khẽ nghiêng đầu nhìn Linh. Dưới ánh đèn ngủ vàng vọt, khuôn mặt cô trông thật bình yên nhưng vẫn vương nét lo âu. Hàng mi dài khép lại, đôi môi hơi hé mở - đôi môi mà cách đây ít phút nó vừa đặt lên đó nụ hôn đầu đời đầy vụng về và khao khát.

Sơn cảm thấy tim mình thắt lại vì thương cảm. Cô gái này xứng đáng có một cuộc sống tốt đẹp hơn, được đi học, được mặc áo dài trắng tinh khôi như Lan Công Chúa, chứ không phải vùi mình trong cái chốn bùn nhơ này, lo lắng cho một thằng du đãng như nó.

Nhưng số phận đã buộc chặt đời họ lại với nhau.

Sơn siết nhẹ tay Linh, rồi quay mặt đi, nhìn vào khoảng không tối tăm nơi góc phòng. Cơn đau từ sống lưng vẫn âm ỉ nhức nhối, nhắc nhở nó về sự thật tàn khốc vừa diễn ra.

Hồi chiều, khi lột bỏ chiếc áo đồng phục học sinh để khoác lên mình cái danh "dân anh chị", Sơn chỉ nghĩ đơn giản là đi dạy cho Hùng Chó Điên một bài học. Một cuộc ẩu đả của tuổi mới lớn, dằn mặt nhau vài cái bạt tai là xong.

Nhưng gói nilon đen chứa bột trắng kia đã thay đổi tất cả.

Sơn rùng mình. Nó nhớ lại ánh mắt dại đi vì thuốc của Chương Còm, nhớ lại những mũi kim tiêm dính máu. Đó không phải là trò chơi. Đó là chiến tranh.

Một cuộc chiến không có trọng tài, không có tiếng trống tan trường để cứu nguy. Một cuộc chiến mà kẻ thua cuộc không chỉ bị mất mặt, mà có thể mất mạng, hoặc tệ hơn... mất cả linh hồn vì nghiện ngập.

Sơn nhận ra, cái thế giới ngầm mà nó đang dấn thân vào không hề hào nhoáng như những lời kể của Kha Ghẻ, cũng không chỉ có nghĩa khí huynh đệ như anh Trần Đại hay nói. Nó có những góc khuất tăm tối, nơi những con quỷ dữ sẵn sàng bán rẻ lương tâm để gieo rắc cái chết. Và những con quỷ đó đang nhắm vào trường học của nó, vào bạn bè của nó, và vào cả cái địa bàn mà nó đang sống.

– Mình không thể làm một thằng nhóc đánh lộn vặt nữa. – Sơn thầm nghĩ, ánh mắt dần trở nên sắc lạnh và già dặn hơn bao giờ hết.

Nó nhìn bàn tay mình – bàn tay vừa biết nắm đấm để chiến đấu, vừa biết nắm tay người yêu để che chở. Nó hiểu rằng, muốn bảo vệ được nụ cười của Linh, muốn giữ được sự bình yên cho mẹ con dì Ba, và muốn ngẩng cao đầu trước mặt Lan Công Chúa... nó phải mạnh hơn.

Nó phải trở thành một con sói đầu đàn thực thụ. Không chỉ biết dùng nanh vuốt để cắn xé, mà phải biết dùng cái đầu để toan tính, để nhìn ra cạm bẫy.

Sơn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi mùi hương bồ kết thoang thoảng từ tóc Linh. Trong đầu nó bắt đầu vạch ra những kế hoạch mới. Ngày mai, nó sẽ không còn là Thái Sơn ngây ngô ngày hôm qua nữa.

Ngoài kia, gió từ sông Sài Gòn thổi vào rít qua khe cửa sổ nghe u u như tiếng khóc than. Bóng tối đang dần bao phủ Quận 4, mang theo những âm mưu đen tối từ bên kia cầu chữ Y.

Nhưng trong căn phòng này, con sói trẻ đã thức tỉnh. Nó nằm im, liếm láp vết thương, chờ đợi cơn bão tới với một tâm thế sẵn sàng tử chiến.

(Hết Chương 32)
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo