chưa có thuốc vật vltruyện chủ đề xã hội đen này thì đúng đọc mãi ko chán
chưa có thuốc vật vltruyện chủ đề xã hội đen này thì đúng đọc mãi ko chán
vl luônCHƯƠNG 31:
Bar Blue Night, Bến Vân Đồn, Quận 4. 9 giờ 00 phút tối.
Bên ngoài, con đường Bến Vân Đồn vẫn còn vương vấn cái nóng hầm hập của một ngày hè Sài Gòn, với tiếng xe máy nổ pạch pạch và mùi hủ tiếu gõ bay trong gió. Nhưng ngay khi cánh cửa bọc nệm da dày cộm của Bar Blue Night hé mở, một thế giới hoàn toàn khác ập vào mặt người ta.
Tiếng bass của bản nhạc Brother Louie của Modern Talking dội vào lồng ngực thình thịch... thình thịch... như muốn ép tim người nghe nhảy ra ngoài. Ánh đèn Strobe light, đèn chớp xanh đỏ quét loang loáng qua những làn khói thuốc lá đặc quánh, tạo nên những ảo ảnh mờ ảo, ma mị.
Đây là Blue Night – một trong những tụ điểm ăn chơi có tiếng ở khu vực Quận 4, vừa được phe Trần Đại tiếp quản lại từ tàn dư của băng Tám Sọ.
Ở một góc quầy bar, nơi có tầm nhìn bao quát nhất quán, Tâm "Mắt Lộ" đang đứng tựa lưng vào quầy rượu, tay cầm ly Cognac xoay nhẹ.
Tâm Mắt Lộ hôm nay nhìn rất "oách". Hắn mặc áo sơ mi lụa đen bóng, cổ áo phanh rộng để lộ sợi dây chuyền vàng to như xích chó và những vết sẹo lồi lõm chằng chịt trên ngực – dấu tích của những trận thư hùng đẫm máu. Đôi mắt lồi đặc trưng của hắn dưới ánh đèn màu càng thêm phần dữ tợn, khiến đám nhân viên phục vụ đi qua đều phải cúi đầu chào một phép.
Đứng vây quanh hắn là ba thằng "lính mới": Thái Sơn, Huy "Lì" và Kha "Ghẻ".
Tụi nó đã trút bỏ bộ đồng phục học sinh ngột ngạt ban sáng. Giờ đây, trong bộ đồ đi chơi bụi bặm, quần Jean rách, áo thun ba lỗ kèm áo khoác jeans bụi bặm mua si-đa, tụi nó nhìn ra dáng dân anh chị hơn hẳn. Nhưng trước mặt "sư phụ" Tâm, ba con sói non vẫn chỉ là những đứa trẻ mắt tròn mắt dẹt, há hốc mồm nhìn vào thế giới xa hoa trụy lạc này.
– Nhìn cho kỹ đi mấy thằng em. – Tâm Mắt Lộ hất hàm về phía sàn nhảy, nơi đám thanh niên nam nữ đang lắc lư điên cuồng. – Đây là "nồi cơm" mới của anh em mình đó.
Tâm đặt mạnh chai rượu Remy Martin VSOP lên mặt bàn đá hoa cương cái Cốp.
– Bài học đầu tiên cho tụi mày: Rượu.
Tâm Mắt Lộ chỉ vào chai rượu sẫm màu, tem nhãn vàng óng ánh dưới ánh đèn.
– Tụi bây biết tại sao quán mình đông khách hơn mấy cái quán bên Quận 8 không? – Tâm hỏi.
Kha Ghẻ nhanh nhảu:
– Dạ... tại quán mình có nhiều em xinh tươi hả anh?
– Ngu! – Tâm cốc đầu Kha một cái điếng người. – Gái thì chỗ nào chả có. Cái quan trọng là Rượu. – Thời thằng Tám Sọ, nó toàn pha cồn y tế với hương liệu, bán cho khách uống. Khách uống xong sáng mai đau đầu như búa bổ, có thằng xui thì ngộ độc sùi bọt mép. Làm ăn kiểu đó là "giết gà lấy trứng", ăn xổi ở thì.
Tâm cầm chai rượu lên, lắc nhẹ một cái điệu nghệ. Những bọt khí li ti nổi lên, bám vào thành chai rồi tan rất chậm.
– Nhìn kỹ nè. – Tâm chỉ vào đám bọt khí. – Rượu xịn thì bọt khí nó mịn, tan chậm, màu rượu trong vắt như hổ phách. Còn rượu giả pha cồn, lắc lên bọt nó bự chảng như bong bóng xà bông, tan cái rẹt.
Hắn xoay cái chai lại, chỉ vào con tem nhập khẩu dán trên nắp chai:
– Tem này phải còn nguyên, in sắc nét, soi đèn tia cực tím vô nó phải sáng lên. Mấy thằng Tám Sọ toàn chơi chiêu "bình cũ rượu mới", lấy vỏ chai xịn đổ rượu dỏm vô rồi dán keo con voi lại. Tụi bây đi tuần tra, thấy bàn nào khách khui rượu mà cái nắp nó lỏng lẻo, tem bị rách là phải báo quản lý ngay. Đứa nào trong quầy bar mà dám tráo rượu, tao chặt tay.
Huy Lì nuốt nước bọt, nhìn chai rượu thèm thuồng:
– Chai này mắc không anh Tâm?
– Ba chỉ vàng một chai đó con. – Tâm cười khẩy. – Bằng tiền ăn cả năm của mày. Bởi vậy tao mới nói, làm bar là siêu lợi nhuận, nhưng phải giữ cái Uy Tín. – Anh Đại dặn rồi: "Mình là giang hồ thiệt, nhưng làm ăn là phải đàng hoàng. Bán rượu thật, giá cao, khách đại gia nó mới nể, nó mới quay lại. Chứ bán đồ dỏm, lừa được nó một lần, lần sau nó qua quán khác, mình húp cháo."
Thái Sơn gật đầu, ghi nhớ từng lời. Nó nhận ra, làm giang hồ thời nay không chỉ cần nắm đấm, mà còn phải có kiến thức về hàng hóa xa xỉ. Một chai rượu giả có thể phá hỏng cả cơ nghiệp.
Tâm Mắt Lộ rít một hơi thuốc lá 555, nhả khói thành vòng tròn, rồi chỉ tay về phía một cái bàn VIP ở góc trong cùng.
Tại đó, một gã đàn ông bụng phệ, đeo kính râm (dù đang là ban đêm), cổ đeo dây chuyền vàng to như dây xích, đang ngồi ôm hai em tiếp viên, trên bàn la liệt vỏ bia Heineken và dĩa trái cây.
– Bài học thứ hai: Nhìn người. – Trong cái hũ nút này, có đủ loại người. Tụi bây phải có cặp mắt như cú vọ để phân loại khách.
Tâm chỉ vào gã bụng phệ:
– Thấy cha mập kia không? Đó là "Cá Mập". Dân buôn gỗ lậu mới trúng mánh. Mấy cha này tiền nhiều như nước, nhưng háo sắc và thích sĩ diện. – Với loại này, tụi bây phải chiều chuộng hết nấc. Gọi mấy em đào đẹp nhất, biết nịnh nọt ra tiếp. Nó bo tiền là bo cả xấp. Thấy nó say thì đỡ nó ra xe, đừng để nó quậy. Mấy cha này là nguồn thu chính của quán.
Rồi Tâm chỉ tay sang một cái bàn nhỏ gần cửa ra vào. Ở đó có ba thằng thanh niên choai choai, tóc nhuộm vàng đỏ, ăn mặc hầm hố, ngồi gác chân lên ghế. Trên bàn chỉ có 3 chai bia Sài Gòn Đỏ uống mãi chưa hết, nhưng mắt tụi nó cứ đảo như rang lạc, soi mói mấy em gái bàn bên.
– Còn đám kia là "Cá Rô" hay còn gọi là "trẻ trâu mới nổi". – Tâm bĩu môi khinh bỉ. – Tụi này là dân anh chị nửa mùa, hoặc công nhân mới lãnh lương muốn vô đây lấy le. – Tụi nó ít tiền nhưng cái tôi to đùng. Uống thì ít mà soi mói, kiếm chuyện thì nhiều. – Tụi bây phải để mắt tới đám này kỹ nhất. Tụi nó dễ gây lộn, đập phá đồ đạc. Nếu thấy tụi nó có dấu hiệu lè nhè, sàm sỡ nhân viên hay gây sự bàn bên là phải tới "nhắc nhở" liền. Nhắc nhẹ không nghe thì... – Tâm nắm chặt nắm đấm, khớp xương kêu răng rắc. – ...Thì lôi cổ ra hẻm sau "tâm sự".
Thái Sơn nheo mắt, nhìn về phía một người đàn ông trung niên ngồi một mình ở quầy bar. Ông ta mặc áo sơ mi kẻ sọc bỏ trong quần, mặt mũi bình thường, đang uống ly Cocktail, nhưng ánh mắt ông ta không nhìn vào ly rượu, mà lén lút quan sát cách nhân viên pha chế làm việc và ghi chép gì đó vào bao thuốc lá.
– Anh Tâm, còn ông kia? – Sơn hỏi khẽ.
Tâm Mắt Lộ nhìn theo hướng tay Sơn, ánh mắt lóe lên tia cảnh giác. Hắn vỗ vai Sơn: – Khá lắm nhóc. Biết quan sát đó. – Đó là "Chim Lợn". Có thể là hình sự chìm, hoặc tai mắt của mấy băng nhóm khác qua thám thính. – Với loại này, mình không được đánh, cũng không được đuổi. Cứ để nó ngồi đó. Nhưng dặn anh em phục vụ tuyệt đối không được sơ hở. Không bán thuốc lắc, không mại dâm tại chỗ. Cứ phục vụ nó chu đáo như khách thường. Nó không kiếm được bằng chứng gì thì tự khắc nó chán nó đi.
Sau khi giảng giải một hồi, Tâm Mắt Lộ rót cho mỗi thằng một ly Coca đá vì tụi nó chưa đủ tuổi uống rượu công khai. Hắn tự hào nói:
– Tụi bây thấy cái Blue Night này hoành tráng không?
– Dạ hoành tráng anh! – Kha Ghẻ mắt sáng rỡ. – Nhạc xập xình, gái đẹp, đèn màu chớp tắt... Em muốn ở đây luôn quá.
Tâm Mắt Lộ cười khẩy, lắc đầu quầy quậy:
– Xời! Cái quán này chỉ là cái chuồng gà so với Bar Mi Nhon của tụi mình thôi.
Hắn ghé sát vào tai ba thằng nhỏ, thì thầm như kể chuyện cổ tích:
– Bar Mi Nhon là trụ sở chính của anh Đại hùn vốn với bà Mộng Lan. Bên đó hả... chà chà... – Sàn lót thảm đỏ nhập từ Pháp, đèn chùm pha lê Tiệp Khắc treo lủng lẳng giá cả tỷ bạc. Khách vô đó toàn đi xe hơi Mercedes, Toyota Crown bóng lộn, chứ không phải đi xe máy cà tàng như bên này đâu. – Đào bên đó toàn là người mẫu, hoa khôi, nói tiếng Anh như gió. Rượu thì toàn XO, Chivas 21 trở lên. – Đặc biệt, lâu lâu anh Đại còn mời ca sĩ hải ngoại như Ngọc Lan, Elvis Phương, Tuấn Ngọc về hát. Vé vô cửa tính bằng đô la Mỹ đó tụi bây!
Ba thằng nhóc nghe mà nuốt nước bọt ừng ực. Một thế giới xa hoa mà tụi nó chưa bao giờ dám mơ tới.
– Anh Đại nói rồi. – Tâm vỗ vai Huy Lì. – Tụi bây ráng mà học việc ở đây cho tốt. Đứa nào lanh lẹ, trung thành, biết cách quản lý... mốt anh Đại cho qua bển làm quản lý. Lúc đó thì tha hồ mà hưởng thụ, tiền tip mỗi đêm bằng cả tháng lương công nhân. – Nhưng muốn qua bển... thì phải nhớ kỹ cái điều cấm kỵ này.
Giọng Tâm Mắt Lộ bỗng nhiên chùng xuống, đanh lại, lạnh lẽo như tiếng dao cạo trên mặt kính. Hắn tắt nụ cười, khuôn mặt sẹo lồi lõm trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết.
Hắn nhìn thẳng vào mắt ba thằng đệ tử, gằn từng chữ:
– Điều quan trọng nhất tao muốn tụi bây khắc cốt ghi tâm: Ở bar của Trần Đại, CẤM TUYỆT ĐỐI MA TÚY.
– Hàng trắng, thuốc lắc, bồ đà... bất cứ thứ gì dính tới ma túy. CẤM.
Tâm chỉ tay xuống sàn nhà:
– Tụi bây biết tại sao thằng Tám Sọ gãy không? Tại nó tham. Nó cho tụi đàn em bán thuốc trong bar để kiếm lời nhanh. Kết quả là sao? Công an ập vô, dân nghiện ngập đánh chém nhau, quán nát bét. – Anh Đại làm ăn lớn, ảnh muốn dòng tiền "sạch". Cờ bạc, rượu chè, gái gú... ok, cái đó là nhu cầu giải trí. Nhưng ma túy là thứ giết người, là thứ làm băng hoại anh em. Anh Đại căm thù nó nhất.
Hắn đưa bàn tay phải lên, làm động tác chặt xuống cổ tay trái cái Phập: – Luật của băng Rồng Sài Gòn: Đứa nào bị bắt quả tang tuồn hàng trắng vào bar bán cho khách, hoặc bao che cho thằng khác bán... CHẶT TAY. – Không có ngoại lệ. Dù là anh em ruột thịt, dính tới cái chết trắng là anh Đại xử đẹp.
Kha Ghẻ rùng mình, mặt tái mét. Huy Lì cũng nuốt khan.
Tâm Mắt Lộ tiếp tục hướng dẫn, giọng nghiêm trọng: – Tụi bây đi tuần tra phải quan sát thật kỹ. – Thấy thằng nào ngồi trong góc tối, hay có động tác lén lút dúi đồ vào tay khách, hoặc khách vô nhà vệ sinh quá lâu, đi ra mắt lờ đờ, mũi hít hít... là phải nghi ngờ ngay. – Đặc biệt là mấy thằng "Cá Rô" trẻ trâu tao nói lúc nãy. Tụi nó hay lén đem thuốc vô cắn để nhảy cho sung. – Gặp trường hợp đó, báo ngay cho tao hoặc bảo vệ. Tụi mình sẽ lôi cổ nó ra ngoài, tịch thu tang vật rồi giao cho công an phường (để lấy điểm thi đua), hoặc đập cho một trận nhớ đời rồi cấm cửa vĩnh viễn.
– Nhớ kỹ chưa? – Tâm nạt.
– Dạ... dạ rõ! – Ba thằng đồng thanh hô, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Tiếng nhạc kích động dội vào lồng ngực thình thịch như búa tạ nện vào đe sắt. Trong cái hộp đêm nhập nhoạng ánh đèn màu này, không khí đặc quánh mùi khói thuốc Ruby, mùi rượu ngoại pha cồn và mùi nước hoa rẻ tiền của những cô gái "bán hoa" trá hình. Một thứ mùi của trụy lạc và tuyệt vọng.
Ở cái góc khuất gần nhà vệ sinh, nơi dành cho đám "dân chơi nửa mùa" ít tiền mà thích thể hiện, một gã choai choai đang làm loạn.
Gã tên Tùng "Vàng". Tóc nhuộm vàng khè như lông bò, vuốt keo dựng ngược. Cổ đeo sợi dây chuyền to tổ chảng mà dân trong nghề liếc qua là biết hàng mỹ ký chợ Kim Biên. Mặt gã đỏ gay vì men rượu, mắt lờ đờ hau háu nhìn cô bé phục vụ bàn.
– Ê! Con nhỏ kia! – Tùng Vàng đập tay xuống bàn cái Rầm, bọt bia văng tung tóe. – Lại đây rót bia cho anh!
Cô bé phục vụ rụt rè bước tới. Dáng người mảnh mai, lọt thỏm trong bộ đồng phục váy ngắn cũn cỡn. Khuôn mặt trát đầy phấn son vụng về để che đi nét ngây thơ, nhưng đôi mắt to tròn thì không giấu được vẻ sợ sệt như con nai lạc giữa bầy sói.
– Dạ... anh cần gì? – Giọng cô bé run rẩy.
– Cần gì hả? Cần cưng đó! – Tùng cười hô hố, đưa bàn tay dơ dáy chộp lấy cổ tay cô bé, giật mạnh. – Ngồi xuống đây uống với anh một ly! Làm giá hả mạy?
– Anh ơi... buông em ra... em chỉ bưng bê thôi... – Cô bé hoảng hốt vùng vẫy.
Trong lúc giằng co, cánh tay cô gạt trúng ly rượu Whisky pha Coca. XOẢNG! Ly rượu vỡ tan, nước nâu đỏ đổ ập vào đũng quần Jean bạc phếch của Tùng.
Cả bàn tiệc im bặt. Tùng Vàng nhìn cái quần ướt mem, máu dồn lên não. Cái sĩ diện hão của một thằng du đãng vặt bị tổn thương nghiêm trọng.
– Đ.M mày! Con đĩ này mù hả?
CHÁT!!!
Cú tát nổ giòn tan như pháo tết. Tùng Vàng vung tay tát thẳng vào mặt cô bé. Cú đánh phũ phàng hất văng cô bé ngã dúi dụi vào góc tường. Cô ôm mặt, khóc thét lên, tiếng khóc lọt thỏm giữa tiếng nhạc xập xình vô cảm.
Thái Sơn đứng dựa vào quầy bar, ánh mắt nó quét qua một lượt không gian ồn ào náo nhiệt. Nó nhìn những ly rượu đắt tiền, những cô gái nhảy bốc lửa, và cả những góc tối nơi dục vọng đang lên ngôi.
Nó hiểu rằng, để duy trì được cái vẻ hào nhoáng này, cần một bàn tay sắt bọc nhung. Và Trần Đại đang xây dựng một đế chế không chỉ dựa trên bạo lực, mà dựa trên những nguyên tắc "đạo đức giả" nhưng cực kỳ hiệu quả của thế giới ngầm.
Đúng lúc đó, ánh mắt Sơn dừng lại ở một góc khuất gần lối đi vào nhà vệ sinh.
Có tiếng ồn ào. Một thằng thanh niên tóc vàng hoe, đeo dây chuyền to tổ chảng, đang lôi kéo tay một cô bé phục vụ mặc váy ngắn. Cô bé đang cố vùng vẫy, vẻ mặt hoảng sợ.
– Có chuyện rồi. – Sơn nói khẽ, đặt ly Coca xuống bàn.
Tâm Mắt Lộ nhìn theo hướng mắt Sơn, gật đầu nhẹ: – Cá Rô đớp mồi. Tới lúc tụi bây thực hành rồi đó. Xử lý cho khéo vào.
Thái Sơn không đợi Tâm nói hết câu. Nó lao đi, lách qua đám đông đang nhảy nhót, hướng thẳng về phía gã thanh niên kia. Máu trong người nó bắt đầu sôi lên, không phải vì rượu, mà vì bản năng của một con sói nhìn thấy đồng loại bị ức hiếp.
Và khi đến gần, Sơn sững sờ nhận ra khuôn mặt quen thuộc của cô bé phục vụ.
– Mày biết cái quần này tao mua bao nhiêu không? Bán cả dòng họ mày đi cũng không đền nổi đâu con chó!
Nó nghe tiếng ly vỡ. Nó thấy cú tát. Máu trong người Thái Sơn sôi lên sùng sục. Cái thứ máu của gã đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, ghét nhất cái thói ỷ mạnh hiếp yếu, thượng đội hạ đạp.
– Thứ hèn. Đánh đàn bà là thứ bỏ đi. – Sơn rít qua kẽ răng.
Nó định bước tới "dạy dỗ" thằng kia một bài học về cách làm người. Nhưng khi cô bé phục vụ ngẩng mặt lên, gạt nước mắt... Ánh đèn Strobe light xanh lè quét qua khuôn mặt ấy.
Sơn khựng lại. Tim nó hẫng đi một nhịp.
Đôi mắt ầng ậng nước đó... Cái miệng chúm chím đó... Dù có trát cả tấn phấn son thì Sơn cũng không thể nào quên được. Là Thục Linh. Con gái bà Ba Mập quán cà phê Tôn Đản. Cô nữ sinh xinh đẹp từng bưng cho nó ly cà phê đá với nụ cười hiền hậu ngày nào.
Tại sao? Tại sao "bông hoa nhài" ấy lại rớt vào cái vũng bùn này?
Chưa kịp suy nghĩ, Sơn thấy Tùng Vàng hùng hổ vớ lấy vỏ chai bia, định phang vào đầu Thục Linh đang co rúm dưới đất.
– Tao đập chết mẹ mày! – Tùng gào lên, điên cuồng như con thú.
Một luồng sát khí lạnh lẽo bùng lên trong mắt Thái Sơn. Con sói trong nó đã thức giấc. Nó không đi nữa. Nó lao vút tới như một bóng ma.
– DỪNG TAY!
Tùng Vàng vừa giơ chai bia lên thì cảm thấy bả vai như bị kìm sắt kẹp chặt. Hắn quay phắt lại, bắt gặp một đôi mắt sâu hun hút, lạnh lẽo đầy tử khí.
– Mày làm cái trò gì vậy? – Sơn gằn giọng, tay siết mạnh hơn.
Tùng Vàng đang say, lại quen thói bắt nạt kẻ yếu, liền hất hàm sừng sộ:
– Mày là thằng nào? Thằng bồi bàn ranh con! Mày biết tao là ai không mà dám cản tao dạy vợ? Buông ra!
Hắn chỉ tay vào mặt Sơn, nước bọt văng tứ tung:
– Tao là khách VIP! Mày đụng vô tao là mày xong đời! Mày biết bố tao là ai không? Bố tao là...
Thái Sơn nhếch mép cười khẩy. Một nụ cười tàn nhẫn.
– Bố mày là ai tao đéo cần biết. Nhưng mày đánh đàn bà... thì mày không đáng làm đàn ông.
Sơn không nói nhiều. Nó chùng chân, xoay hông, tung ra một cú đấm móc hàm uppercut nhanh như điện xẹt.
BỐP!!!
Tiếng nổ khô khốc vang lên, nghe còn sướng tai hơn tiếng trống dồn. Nắm đấm bọc thép của Sơn găm thẳng vào cái cằm nhọn hoắt của Tùng.
Cú đấm uy lực đến mức nhấc bổng gã choai choai lên khỏi mặt đất. Tùng Vàng bật ngửa ra sau, hai chân chới với giữa không trung như con ếch bị điện giật. Máu mũi, máu mồm phun ra thành vòi, bắn tung tóe.
RẦM!
Hắn rơi bịch xuống sàn, dãy đành đạch, ôm mặt rên rỉ ư ử. Mấy cái răng cửa chắc đã theo hồn bay về nơi xa lắm.
Hai thằng bạn đi cùng Tùng thấy đại ca bị đánh, định lao vào:
– Đ.M mày! Mày dám đánh anh Tùng!
Thái Sơn quay lại. Nó không thủ thế. Nó chỉ đứng đó, phủi tay áo, trừng mắt nhìn hai thằng kia. Cái nhìn của một kẻ đã từng bước qua cửa tử ở K13.
– Bước vô đây tao bẻ gãy giò từng thằng. – Giọng Sơn nhẹ tênh nhưng lạnh buốt sống lưng.
Hai thằng kia khựng lại, chân run lẩy bẩy, mặt cắt không còn giọt máu. Tụi nó biết, thằng này không phải dạng vừa.
Tùng Vàng nằm dưới đất, vừa hộc máu vừa gào lên ăn vạ:
– Bớ người ta!!! Du đãng giết người! Quán này đánh khách!
Ngay lúc đó, Tâm Mắt Lộ rẽ đám đông bước vào, theo sau là Huy Lì, Kha Ghẻ và Ba Thẹo.
Tâm nhìn cảnh tượng hỗn độn, nhìn thằng Tùng Vàng đang quằn quại, rồi nhìn Thái Sơn. Hắn không chửi mắng, chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt lộ vẻ hài lòng. Được. Thằng nhỏ có khí chất. Gặp chuyện bất bình ra tay tương trợ, đúng chất anh chị.
Tâm vỗ tay bộp bộp, lớn giọng trấn an đám đông đang hoang mang:
– Xin lỗi bà con cô bác! Quán Blue Night làm ăn uy tín, tôn trọng khách hàng. Nhưng thằng nào vô đây quậy phá, đánh đập phụ nữ thì mời ra ngoài.
– Tụi bây! Dọn rác!
Huy Lì và Ba Thẹo lập tức lao tới. Hai gã hộ pháp xốc nách Tùng Vàng lên như xốc một con gà chết. – Đi mày! Ra hẻm sau anh em mình tâm sự!
– Buông tao ra! Tao kiện tụi bây! – Tùng Vàng vùng vẫy yếu ớt.
– Kiện củ khoai! – Kha Ghẻ đi bên cạnh, cốc đầu hắn một cái. – Đi lẹ, đừng để tao nóng.
Cả đám lôi tuột "vị khách VIP" ra cửa sau, trả lại không gian yên bình cho quán bar. Nhạc lại nổi lên, đèn lại chớp tắt, cuộc vui lại tiếp diễn như chưa từng có cuộc chia ly.
Khi đám đông tản ra, Thái Sơn vội vàng quay lại phía góc tường.
Thục Linh đang ngồi bệt dưới đất, tóc tai rũ rượi, một bên má sưng vù in hằn năm ngón tay đỏ chót. Nước mắt làm nhòe nhoẹt lớp phấn son rẻ tiền, khiến khuôn mặt cô lem luốc như một bức tranh bị tạt nước.
Sơn thấy lòng mình thắt lại. Nó cởi chiếc áo khoác da đang mặc, nhẹ nhàng trùm lên vai Linh để che đi phần da thịt bị lộ ra do chiếc váy xộc xệch.
– Linh... – Sơn gọi khẽ, giọng dịu dàng đến lạ, khác hẳn cái giọng sấm sét lúc nãy.
Linh ngẩng đầu lên. Đôi mắt đẫm lệ nhìn qua làn tóc rối. Cô nhận ra hắn.
–Giọng cô run rẩy, nghẹn ngào. – Có phải... anh là người hôm đó đánh tụi Bi Lớn Bi Nhỏ không?
Sơn gật đầu, ngồi xổm xuống, lấy trong túi ra chiếc khăn tay (vốn định dùng để lau mồ hôi sau khi tập tạ), lau nhẹ vết máu bên khóe môi cô.
– Ừ, anh đây. Đừng sợ nữa.
Sơn dìu Linh vào phòng nghỉ nhân viên – một căn phòng nhỏ hẹp, chất đầy két bia nhưng ít ra là yên tĩnh. Nó lấy chai nước suối lạnh, áp vào má cho cô bớt sưng.
– Sao em lại ra nông nỗi này? – Sơn hỏi, giọng trầm buồn. – Quán cà phê của dì Ba đâu? Em đang đi học mà? Sao lại chui vô cái chốn bùn nhơ này?
Linh cầm chai nước, nước mắt lại trào ra như đê vỡ. Cô cúi gầm mặt, tiếng nấc nghẹn ngào:
– Mất hết rồi anh ơi... – Sau vụ đánh nhau hồi đó... quán ế ẩm, không ai dám tới. Má em buồn, nghe lời dụ dỗ đi đánh bài gỡ gạc... Ai ngờ thua sạch. Bị tụi cho vay nặng lãi siết nợ, lấy luôn cái quán.
– Giờ má em bệnh nằm liệt giường. Em phải nghỉ học... xin vô đây làm...
Cô òa khóc, tức tưởi:
– Em chỉ muốn kiếm tiền mua thuốc cho má... Em thề em không có làm bậy... Em chỉ bưng bê thôi... mà tụi nó cứ ép em... coi em như món hàng...em không chịu tụi nó lớn tiếng đòi đánh em.
Thái Sơn nghe mà nắm chặt tay, móng tay cắm vào da thịt đau nhói. Nó thấy mình có lỗi. Chính cuộc chiến giành địa bàn của tụi nó đã gián tiếp đẩy gia đình Linh vào bi kịch này.
Nó nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt. Cô gái từng là "hoa khôi xóm Tôn Đản" trong sáng, giờ đây tàn tạ, run rẩy vì miếng cơm manh áo.
Sơn đưa bàn tay chai sạn, thô ráp của mình lên, vụng về vén lọn tóc dính bết mồ hôi trên trán Linh. Cử chỉ của nó nhẹ nhàng, nâng niu như sợ làm vỡ một món đồ sứ mong manh.
– Nín đi nhỏ. – Sơn nói, giọng ấm áp và kiên định. – Khóc sưng mắt xấu lắm.
– Từ nay... không thằng nào dám ăn hiếp em nữa đâu. Em cứ làm ở đây. Anh bảo kê cho em.
Linh ngước đôi mắt ầng ậng nước nhìn Sơn:
– Anh... anh làm gì ở đây?
Sơn cười buồn, nụ cười nửa miệng phong trần:
– Anh là... du đãng. Nhưng là du đãng bảo vệ em. – Ở cái đất Quận 4 này, anh Sơn nói một là một. Thằng nào dám đụng vô em một ngón tay nữa, anh chặt tay nó làm mắm.
– Anh xưng "anh" ngọt sớt vậy? – Linh bật cười trong nước mắt, nụ cười méo mó nhưng đã bớt đau thương.
– Em nhớ em lớn hơn anh 2 tuổi lận đó. Năm nay em 17 rồi.
Sơn nhún vai, mặt hơi đỏ lên dưới ánh đèn vàng vọt của phòng kho:
– Kệ. Trong giang hồ, ai mạnh người đó làm anh. Bây giờ anh bảo vệ em, tay anh cứng hơn em, em phải gọi anh bằng anh. Chịu không?
Thục Linh nhìn chàng trai trước mặt. Không còn là thằng nhóc bụi đời gầy gò năm xưa nữa. Nó đã lớn, bờ vai nó rộng và vững chãi như một bức tường thành. Trong ánh mắt sâu thẳm của nó, cô tìm thấy một sự bình yên kỳ lạ mà lâu lắm rồi cô mới cảm nhận được.
– Dạ... anh Sơn. – Linh lí nhí, má ửng hồng.
Ngoài hẻm sau, tiếng la hét thất thanh của thằng Tùng Vàng vọng vào, xen lẫn tiếng đấm đá bộp bộp không thương tiếc của Huy Lì và Ba Thẹo. Âm thanh bạo lực ấy, trớ trêu thay, lại trở thành khúc nhạc nền cho một mối tình chớm nở giữa chốn bùn nhơ. Một mối tình không có hoa hồng hay thơ ca, mà được xây đắp bằng máu, nước mắt và lời hứa danh dự của một kẻ bước đi trong bóng tối.
Sân trường Bắc Hải. 9 giờ 30 phút sáng hôm sau.
Sáng Sài Gòn nắng như đổ lửa. Cái nắng tháng Tư hầm hập, oi bức, nung nóng mặt đường nhựa đến mức nhìn xa xa thấy không khí bốc lên rung rinh như ảo ảnh.
Thái Sơn lại khoác lên mình bộ đồng phục học sinh "ngố tàu". Áo sơ mi trắng cài kín cổ, quần tây xanh đen sơ vin thẳng thớm, đầu tóc chải mượt bằng nước lạnh ép sát da đầu. Nhìn nó bây giờ đù đù, chậm chạp, chẳng ai dám tin đây là gã thanh niên đêm qua vừa tung cú đấm móc hàm gãy răng một thằng du côn ở quán bar Blue Night.
Huy Lì và Kha Ghẻ đi bên cạnh, mặt mày bơ phờ, ngáp ngắn ngáp dài. Đêm qua thức khuya "dọn rác", sáng nay lại phải dậy sớm ê a mấy bài thơ con cóc trong giờ Văn, tụi nó oải như bún thiu.
– Má nó... – Huy Lì lầm bầm, tay gãi gãi cái lưng đang ngứa ngáy vì mồ hôi. – Tao thề, thà tao đi vác gạo ở bến Cầu Muối còn sướng hơn cái cực hình này. Ngồi trong lớp mà cái đít tao nó mọc nhọt.
– Ráng đi con. – Kha Ghẻ cười hô hố, vỗ vai bạn.
– Mày phải tu tâm dưỡng tính. Anh Đại nói rồi, muốn làm người thì phải có chữ, không biết chữ thì chỉ có nước đi hốt cứt trâu.
Tiếng trống báo hiệu giờ Thể dục vang lên. Cả lớp 9A4 lục tục kéo xuống sân trường.
Môn thể dục ở cái trường bán công tồi tàn này chẳng có gì ngoài chạy bền và tập mấy bài tay không. Sân trường tráng xi măng nứt nẻ, lổn nhổn sỏi đá, dưới cái nắng chang chang này thì chẳng khác nào cái vỉ nướng thịt khổng lồ.
Học sinh được phép thay đồ thể dục và mang giày bata. Thái Sơn, Huy và Kha để giày dép ở dãy ghế đá dưới gốc bàng già, nơi đám con trai trong lớp hay vứt đồ lung tung, rồi chạy ra tập hợp.
Sau 15 phút khởi động tay chân uể oải, thầy giáo thể dục, một ông thầy bụng phệ, miệng ngậm còi toe toe ra lệnh:
– Rồi! Giải tán! Chạy 5 vòng sân trường tính giờ! Đứa nào chạy chậm ở lại hít đất 20 cái!
Cả đám học sinh nháo nhào chạy về phía ghế đá để mang giày vào chạy.
Nhưng khi bộ ba Thái Sơn quay lại chỗ để đồ... Đôi dép lào của Kha, đôi bata Thượng Đình cũ mèm của Huy, và đôi Biti’s mới cáu của Sơn... đã không cánh mà bay.
– Ủa? – Kha Ghẻ ngơ ngác, cúi xuống gầm ghế tìm kiếm. – Giày tao đâu rồi? Mới để đây mà?
Huy Lì lục tung đống cặp sách, mặt bắt đầu đỏ lên:
– Đù mẹ... Thằng nào chơi chó giấu giày cha mày rồi?
Thái Sơn đứng im. Nó không tìm. Đôi mắt nó nheo lại, quét nhanh một vòng quanh sân trường. Bản năng của một kẻ sống trong thế giới ngầm mách bảo nó rằng: Đây không phải là ngẫu nhiên. Đây là một cái bẫy.
Và nó nhìn thấy thủ phạm.
Trên lan can lầu 1, dãy phòng học nhìn thẳng xuống sân thể dục.
Hùng "Chó Điên" đang đứng đó, tay chống nạnh, cái mặt vênh lên tận trời xanh. Đứng bên cạnh hắn là Tèo Mắt Hí, Luân Còi và Tí Mập – bộ sậu "Tứ đại thiên vương phiên bản lỗi".
Trên tay Tí Mập đang đung đưa ba đôi giày của nhóm Thái Sơn. Nó cột dây giày lại với nhau, quay quay như quay dế.
– Ê! Mấy con gà! – Hùng Chó Điên hét lớn vọng xuống, giọng cười hô hố đầy vẻ đắc thắng. – Kiếm gì đó? Kiếm giày hay kiếm cháo?
Cả sân trường ngước lên nhìn. Đám học sinh lớp khác bắt đầu chỉ trỏ, cười khúc khích.
Huy Lì nhìn thấy đôi giày của mình đang bị thằng béo quay mòng mòng, máu nóng dồn lên não tức thì. Nó chỉ tay lên lầu, gào lên:
– Thằng chó Hùng! Mày trả giày cho tao! Mày muốn chết hả?
Hùng Chó Điên cười sằng sặc, giả bộ điếc:
– Gì? Mày nói gì tao nghe không rõ? Muốn xin lại giày hả?
– Dạ thưa anh Hùng đẹp trai đi rồi anh trả cho!
Tèo Mắt Hí chêm vào, giọng chua loét: – Mà thôi đại ca ơi, tụi nó dân quê, chân phèn quen đi đất rồi. Mang giày chi cho hư bột hư đường. Để tụi nó chạy chân đất cho nó... luyện công!
Nói xong, cả đám trên lầu cười nghiêng ngả. Tí Mập vung tay, ném mạnh chùm giày bay vèo qua mái tôn nhà xe, rớt tọt vào... bãi rác phía sau trường.
– Á đù!!! – Kha Ghẻ há hốc mồm. – Nó quăng vô bãi rác kìa trời!
Huy Lì không chịu nổi nữa. Nó gầm lên một tiếng như bò tót bị chọc tiết, định lao lên cầu thang để "xử đẹp" đám khốn nạn kia. – Mẹ kiếp! Tao lên bẻ cổ từng thằng!
Nhưng một bàn tay rắn chắc đã kịp thời nắm chặt lấy bắp tay nó, giữ lại.
Là Thái Sơn.
– Đứng lại. – Sơn nói, giọng nhẹ tênh nhưng lạnh buốt.
– Mày buông tao ra! – Huy vùng vẫy, mắt đỏ ngầu. – Anh thấy nó làm nhục mình không? Nó ném giày mình vô bãi rác! Em nhịn hết nổi rồi!
Sơn siết chặt tay hơn, móng tay cắm vào thịt Huy đau điếng:
– Mày lên đó làm gì? Đánh nó hả? – Mày đánh nó, mày bị đuổi học. Công sức anh Đại, công sức anh Ngọc lo lót cho mày đi tong. Mày muốn về lại bến xe bốc vác, cả đời làm culi cho thiên hạ sai vặt hả?
Câu nói của Sơn như gáo nước lạnh tạt vào mặt Huy. Nó khựng lại, ngực phập phồng, hơi thở rít qua kẽ răng ken két.
– Nhưng... nhưng mà nhục lắm mày ơi... – Giọng Huy nghẹn lại, uất ức.
Sơn buông tay Huy ra. Nó ngước lên nhìn Hùng Chó Điên đang cười cợt trên lầu. Ánh mắt Sơn không có sự giận dữ bùng phát, mà là một sự tĩnh lặng đáng sợ. Sự tĩnh lặng của mặt biển trước cơn sóng thần.
– Nhục? – Sơn nhếch mép cười nhạt. – Bị chó sủa mà quay lại cắn nhau với chó mới là nhục. – Quân tử trả thù mười năm chưa muộn. Hôm nay nó cười, để coi ngày mai nó có còn răng mà cười không.
Sơn quay sang thầy giáo thể dục đang thổi còi toe toe giục giã: – Chạy thôi. Coi như luyện tịch tà kiếm phổ.
Sơn xắn ống quần lên cao, để lộ đôi chân trần gân guốc. Nó bước ra vạch xuất phát. Huy và Kha nhìn nhau, nuốt cục tức xuống bụng, lầm lũi làm theo.
TOE!!!
Tiếng còi vang lên. Cả lớp ùa chạy.
Chạy chân đất trên sân xi măng giữa trưa nắng Sài Gòn là một cực hình đúng nghĩa. Mặt sân nóng hầm hập như rang, truyền nhiệt qua lòng bàn chân, bỏng rát. Những viên sỏi nhỏ, dăm đá lởm chởm cứa vào da thịt đau nhói.
Vòng thứ nhất. Còn chịu được. Vòng thứ hai. Mồ hôi bắt đầu tuôn như tắm. Lòng bàn chân bắt đầu đỏ ửng, phồng rộp. Vòng thứ ba. Cảm giác như đang chạy trên than hồng.
Huy Lì vừa chạy vừa chửi thề lầm bầm: "Đụ má nóng... đụ má thằng Hùng... đụ má cái trường...". Kha Ghẻ thì nhăn nhó như khỉ ăn ớt, nhảy lò cò mỗi khi đạp trúng sỏi bén.
Chỉ có Thái Sơn là vẫn giữ nhịp chạy đều đặn. Khuôn mặt nó lạnh tanh, không biến sắc. Mồ hôi chảy ròng ròng xuống má, xuống cằm, ướt đẫm lưng áo, nhưng hơi thở của nó vẫn đều như một cỗ máy. Nó đã từng tập võ với Phong Lân trên bãi cát nóng, từng chạy trốn cảnh sát qua những con hẻm rải đá dăm. Chút nóng này so với những gì nó đã trải qua... chỉ là muỗi đốt inox.
Trên lầu, Hùng Chó Điên vẫn chưa buông tha. Hắn cầm chai nước suối lạnh, uống một ngụm rồi phun phì phì xuống sân, trúng ngay đầu Huy Lì đang chạy ngang qua.
– Chạy lẹ lên mấy con gà! Chân đất mới khỏe! Luyện công đó! Ha ha ha!
Huy Lì gầm gừ trong cổ họng, định dừng lại chửi đổng. Nhưng Sơn chạy vượt lên, huých vai Huy một cái: – Chạy đi. Đừng nhìn lên. Nhìn thẳng phía trước.
– Sơn... chân tao phồng rộp hết rồi... – Kha Ghẻ rên rỉ.
– Đau thì nhớ lấy. – Sơn nói, mắt vẫn nhìn thẳng.
– Nỗi đau này sẽ nhắc tụi bây nhớ: Muốn không làm chuyện lớn thì ráng nhẫn nhịn chút. Mấy chiêu của đám cắc ké này có đe dọa gì được mình đâu.
Ba bóng người lầm lũi chạy dưới cái nắng thiêu đốt, bỏ lại sau lưng tiếng cười cợt của đám trên lầu và ánh mắt ái ngại của bạn bè cùng lớp. Một hình ảnh vừa bi hài, vừa toát lên một sự kiên cường lỳ lợm đến rợn người.
Trong khi đó, ở dãy ghế đá dưới tán cây phượng vĩ rợp bóng mát.
Lan "Công Chúa" cùng nhóm bạn Mỹ Linh và Đông Khanh đang ngồi nghỉ mệt sau khi chạy xong (tụi con gái được ưu tiên chạy ít hơn).
Mỹ Linh vừa phe phẩy cái nón lá, vừa nhìn lên lầu, bĩu môi: – Cái thằng Hùng Chó Điên đó hãm tài thật. Suốt ngày ăn hiếp người khác. Nhìn cái mặt vênh váo của nó mà tao muốn táng cho một dép.
Đông Khanh đẩy gọng kính, thở dài: – Mà ba cái bạn học sinh mới kia cũng... hiền quá mức quy định. Bị chơi xỏ vậy mà cũng im re chịu trận. Nhất là cái bạn tên Sơn á, nhìn mặt ngầu ngầu mà sao... nhu nhược quá.
Lan không nói gì. Cô ngồi im, tay mân mê chai nước suối ướp lạnh. Nhưng đôi mắt cô thì không rời khỏi đường chạy.
Cô nhìn thấy Thái Sơn. Dưới cái nắng gay gắt, bóng dáng cậu ta đổ dài trên mặt sân nóng bỏng. Mồ hôi ướt đẫm áo, tóc bết lại, khuôn mặt đen nhẻm lấm tấm bụi đường. Cô thấy Huy Lì vừa chạy vừa chửi, thấy Kha Ghẻ nhăn nhó đau đớn. Nhưng Sơn thì không.
Cậu ta chạy một cách bình thản đến lạ lùng. Không một tiếng than vãn. Không một cái nhăn mặt. Đôi mắt cậu ta nhìn thẳng về phía trước, kiên định và... cô độc.
Sự "nhu nhược" mà Khanh nói, Lan lại cảm thấy nó không giống sự hèn nhát. Hèn nhát là sự run rẩy, là sự trốn chạy. Còn Sơn... cậu ta đang đối mặt. Cậu ta đang chịu đựng.
Lan nhớ lại ánh mắt của Sơn hôm qua khi đỡ cô. Một ánh mắt sâu thẳm, mạnh mẽ và có chút gì đó... nguy hiểm. Người sở hữu ánh mắt đó không thể là một kẻ hèn nhát được.
Tự nhiên, trong lòng cô công chúa nhỏ dấy lên một nỗi xót xa kỳ lạ. Cô nhìn xuống đôi giày bata trắng tinh, êm ái đang mang trên chân mình. Rồi nhìn đôi chân trần đen đúa của Sơn đang nện xuống mặt đường nóng rát. Sự chênh lệch ấy làm cô thấy... áy náy. Như thể sự sung sướng của cô là một tội lỗi trước nỗi khổ của người khác.
– Tụi nó... chắc đau lắm ha? – Lan buột miệng nói khẽ.
Mỹ Linh quay sang:
– Hả? Mày nói gì Lan? Mày thương tụi nó hả? Trời ơi, kệ tụi nó đi. Con trai da dày thịt béo, chạy chút xíu nhằm nhò gì.
Lan im lặng, không tranh cãi. Cô cầm chai nước suối lạnh trong tay, siết chặt. Cô muốn... cô muốn mang chai nước này ra cho cậu ấy. Nhưng cô không dám. Cái rào cản vô hình giữa "Công Chúa" và "Kẻ Bụi Đời", giữa "Con Ngoan Trò Giỏi" và "Học Sinh Cá Biệt" lớn quá. Cô sợ ánh mắt dị nghị của mọi người. Cô sợ... chính cảm xúc lạ lùng đang nhen nhóm trong lòng mình.
Vòng chạy cuối cùng.
Thái Sơn, Huy và Kha lê lết về đích. Chân tụi nó đã bỏng rát, tê dại. Huy Lì thở hồng hộc như trâu, nằm vật ra bãi cỏ. Kha Ghẻ thì ngồi xoa bóp lòng bàn chân đỏ lựng.
Chỉ có Sơn là vẫn đứng vững. Nó chống tay lên đầu gối, thở sâu để điều hòa nhịp tim. Nó đưa tay quệt mồ hôi chảy vào mắt cay xè.
Nó ngước nhìn lên lầu một lần nữa. Hùng Chó Điên và đám đàn em đã bỏ đi đâu mất, chắc là xuống canteen uống nước ngọt ăn mừng chiến tích.
Sơn đi ngang qua chỗ lan can, nơi Hùng Chó Điên vừa đứng. Nó nhìn lên khoảng không trống rỗng đó, khóe môi nhếch lên một nụ cười. Một nụ cười nửa miệng, lạnh lùng và tàn khốc – nụ cười của một kẻ đi săn vừa tìm thấy điểm yếu của con mồi.
– Cười đi. – Sơn lẩm bẩm, giọng nói nhỏ chỉ đủ mình nó nghe, nhưng nặng tựa ngàn cân. – Mày cười được ngày nào hay ngày đó đi Hùng.
– Cái giá cho tiếng cười hôm nay của mày... tao sẽ bắt mày trả bằng răng và máu.
Nó quay lại, xốc nách hai thằng bạn dậy: – Đứng dậy! Về lớp! Đừng nằm đó cho tụi nó thương hại.
Ba cái bóng liêu xiêu dìu nhau đi vào bóng râm của hành lang. Khi đi ngang qua ghế đá, Sơn vô tình chạm mắt với Lan. Cô nàng đang nhìn nó chằm chằm, ánh mắt đầy vẻ lo lắng và... tò mò. Trên tay cô cầm chai nước suối, dường như muốn đưa ra nhưng lại rụt rè.
Sơn khựng lại một giây. Cái vẻ lạnh lùng sắt đá trên mặt nó bỗng chốc tan chảy. Nó gật đầu nhẹ với Lan – một cái gật đầu chào xã giao, nhưng cũng là một lời trấn an ngầm: "Tôi ổn."
Rồi nó quay mặt đi, bước nhanh hơn, để lại Lan ngồi đó với chai nước trên tay và trái tim đập lỗi nhịp.
Chiều hôm đó, trong xưởng sửa xe của Lâm Ba Gác.
Thái Sơn ngồi trên cái ghế đẩu, ngâm đôi chân phồng rộp vào thau nước muối ấm mà Ba Thẹo vừa pha. Huy Lì và Kha Ghẻ thì đang ngồi bôi mỡ trăn lên chân, miệng chửi thề không ngớt.
– Sơn! – Ba Thẹo vừa lau dầu nhớt vừa hậm hực. – Sao tụi mày hiền quá vậy? Để thằng chó đó nó leo lên đầu lên cổ. Anh cho em một câu thôi, tối nay em vác cờ lê qua đập nát đầu gối nó!
Lâm Ba Gác đang rít thuốc lào, cũng gật gù:
– Nó nói đúng đó Sơn. Nhẫn nhịn là tốt, nhưng nhịn quá thành nhục. Tụi nó là giang hồ vặt, mình là Rồng Sài Gòn, sợ cái đéo gì?
Sơn rút chân ra khỏi thau nước, lau khô bằng cái khăn rằn. Nó nhìn đôi bàn chân đỏ ửng của mình, ánh mắt đanh lại.
– Em không sợ. – Sơn nói, giọng bình thản. – Nhưng em không muốn dùng dao mổ trâu để giết gà. – Đánh nó một trận thì dễ. Nhưng để nó tâm phục khẩu phục, để cả cái trường Bắc Hải đó nể sợ mình... thì phải chơi chiêu khác.
Sơn quay sang Kha Ghẻ:
– Kha, mày rành mấy vụ điều tra. Ngày mai, mày tìm hiểu cho tao thằng Hùng Chó Điên này có điểm yếu gì. Nó sợ cái gì nhất? Nó mê cái gì nhất? Nhà nó ở đâu? Nó hay đi đâu?
Rồi quay sang Huy Lì:
– Huy, mày ráng nhịn thêm vài bữa. Tập trung gom quân. Mày lân la làm quen với mấy thằng đầu gấu lớp khác mà ghét thằng Hùng. Địch của địch là bạn.
Sơn đứng dậy, bước ra cửa xưởng, nhìn bầu trời Sài Gòn đang chuyển màu xám xịt báo hiệu cơn mưa giông.
– Tụi nó thích chơi trò "luật rừng" trong trường học phải không? – Sơn cười nhạt.
– Được thôi. Tao sẽ cho tụi nó thấy, luật rừng của một con chó cảnh khác với luật rừng của một con sói như thế nào.
Một kế hoạch phản công tàn nhẫn và bài bản đang hình thành trong đầu Thái Sơn. Không phải là một trận đánh lộn tay chân tầm thường, mà là một cuộc lật đổ ngôi vương, để biến "những con sói non" thành những kẻ cai trị thực sự của cái chuồng cừu Bắc Hải này.
Và Hùng Chó Điên, kẻ đang say sưa trên chiến thắng hèn mọn của mình, không hề biết rằng ngày tàn của nó đã được định đoạt.
(Hết Chương 31)
CHƯƠNG 31:
Bar Blue Night, Bến Vân Đồn, Quận 4. 9 giờ 00 phút tối.
Bên ngoài, con đường Bến Vân Đồn vẫn còn vương vấn cái nóng hầm hập của một ngày hè Sài Gòn, với tiếng xe máy nổ pạch pạch và mùi hủ tiếu gõ bay trong gió. Nhưng ngay khi cánh cửa bọc nệm da dày cộm của Bar Blue Night hé mở, một thế giới hoàn toàn khác ập vào mặt người ta.
Tiếng bass của bản nhạc Brother Louie của Modern Talking dội vào lồng ngực thình thịch... thình thịch... như muốn ép tim người nghe nhảy ra ngoài. Ánh đèn Strobe light, đèn chớp xanh đỏ quét loang loáng qua những làn khói thuốc lá đặc quánh, tạo nên những ảo ảnh mờ ảo, ma mị.
Đây là Blue Night – một trong những tụ điểm ăn chơi có tiếng ở khu vực Quận 4, vừa được phe Trần Đại tiếp quản lại từ tàn dư của băng Tám Sọ.
Ở một góc quầy bar, nơi có tầm nhìn bao quát nhất quán, Tâm "Mắt Lộ" đang đứng tựa lưng vào quầy rượu, tay cầm ly Cognac xoay nhẹ.
Tâm Mắt Lộ hôm nay nhìn rất "oách". Hắn mặc áo sơ mi lụa đen bóng, cổ áo phanh rộng để lộ sợi dây chuyền vàng to như xích chó và những vết sẹo lồi lõm chằng chịt trên ngực – dấu tích của những trận thư hùng đẫm máu. Đôi mắt lồi đặc trưng của hắn dưới ánh đèn màu càng thêm phần dữ tợn, khiến đám nhân viên phục vụ đi qua đều phải cúi đầu chào một phép.
Đứng vây quanh hắn là ba thằng "lính mới": Thái Sơn, Huy "Lì" và Kha "Ghẻ".
Tụi nó đã trút bỏ bộ đồng phục học sinh ngột ngạt ban sáng. Giờ đây, trong bộ đồ đi chơi bụi bặm, quần Jean rách, áo thun ba lỗ kèm áo khoác jeans bụi bặm mua si-đa, tụi nó nhìn ra dáng dân anh chị hơn hẳn. Nhưng trước mặt "sư phụ" Tâm, ba con sói non vẫn chỉ là những đứa trẻ mắt tròn mắt dẹt, há hốc mồm nhìn vào thế giới xa hoa trụy lạc này.
– Nhìn cho kỹ đi mấy thằng em. – Tâm Mắt Lộ hất hàm về phía sàn nhảy, nơi đám thanh niên nam nữ đang lắc lư điên cuồng. – Đây là "nồi cơm" mới của anh em mình đó.
Tâm đặt mạnh chai rượu Remy Martin VSOP lên mặt bàn đá hoa cương cái Cốp.
– Bài học đầu tiên cho tụi mày: Rượu.
Tâm Mắt Lộ chỉ vào chai rượu sẫm màu, tem nhãn vàng óng ánh dưới ánh đèn.
– Tụi bây biết tại sao quán mình đông khách hơn mấy cái quán bên Quận 8 không? – Tâm hỏi.
Kha Ghẻ nhanh nhảu:
– Dạ... tại quán mình có nhiều em xinh tươi hả anh?
– Ngu! – Tâm cốc đầu Kha một cái điếng người. – Gái thì chỗ nào chả có. Cái quan trọng là Rượu. – Thời thằng Tám Sọ, nó toàn pha cồn y tế với hương liệu, bán cho khách uống. Khách uống xong sáng mai đau đầu như búa bổ, có thằng xui thì ngộ độc sùi bọt mép. Làm ăn kiểu đó là "giết gà lấy trứng", ăn xổi ở thì.
Tâm cầm chai rượu lên, lắc nhẹ một cái điệu nghệ. Những bọt khí li ti nổi lên, bám vào thành chai rồi tan rất chậm.
– Nhìn kỹ nè. – Tâm chỉ vào đám bọt khí. – Rượu xịn thì bọt khí nó mịn, tan chậm, màu rượu trong vắt như hổ phách. Còn rượu giả pha cồn, lắc lên bọt nó bự chảng như bong bóng xà bông, tan cái rẹt.
Hắn xoay cái chai lại, chỉ vào con tem nhập khẩu dán trên nắp chai:
– Tem này phải còn nguyên, in sắc nét, soi đèn tia cực tím vô nó phải sáng lên. Mấy thằng Tám Sọ toàn chơi chiêu "bình cũ rượu mới", lấy vỏ chai xịn đổ rượu dỏm vô rồi dán keo con voi lại. Tụi bây đi tuần tra, thấy bàn nào khách khui rượu mà cái nắp nó lỏng lẻo, tem bị rách là phải báo quản lý ngay. Đứa nào trong quầy bar mà dám tráo rượu, tao chặt tay.
Huy Lì nuốt nước bọt, nhìn chai rượu thèm thuồng:
– Chai này mắc không anh Tâm?
– Ba chỉ vàng một chai đó con. – Tâm cười khẩy. – Bằng tiền ăn cả năm của mày. Bởi vậy tao mới nói, làm bar là siêu lợi nhuận, nhưng phải giữ cái Uy Tín. – Anh Đại dặn rồi: "Mình là giang hồ thiệt, nhưng làm ăn là phải đàng hoàng. Bán rượu thật, giá cao, khách đại gia nó mới nể, nó mới quay lại. Chứ bán đồ dỏm, lừa được nó một lần, lần sau nó qua quán khác, mình húp cháo."
Thái Sơn gật đầu, ghi nhớ từng lời. Nó nhận ra, làm giang hồ thời nay không chỉ cần nắm đấm, mà còn phải có kiến thức về hàng hóa xa xỉ. Một chai rượu giả có thể phá hỏng cả cơ nghiệp.
Tâm Mắt Lộ rít một hơi thuốc lá 555, nhả khói thành vòng tròn, rồi chỉ tay về phía một cái bàn VIP ở góc trong cùng.
Tại đó, một gã đàn ông bụng phệ, đeo kính râm (dù đang là ban đêm), cổ đeo dây chuyền vàng to như dây xích, đang ngồi ôm hai em tiếp viên, trên bàn la liệt vỏ bia Heineken và dĩa trái cây.
– Bài học thứ hai: Nhìn người. – Trong cái hũ nút này, có đủ loại người. Tụi bây phải có cặp mắt như cú vọ để phân loại khách.
Tâm chỉ vào gã bụng phệ:
– Thấy cha mập kia không? Đó là "Cá Mập". Dân buôn gỗ lậu mới trúng mánh. Mấy cha này tiền nhiều như nước, nhưng háo sắc và thích sĩ diện. – Với loại này, tụi bây phải chiều chuộng hết nấc. Gọi mấy em đào đẹp nhất, biết nịnh nọt ra tiếp. Nó bo tiền là bo cả xấp. Thấy nó say thì đỡ nó ra xe, đừng để nó quậy. Mấy cha này là nguồn thu chính của quán.
Rồi Tâm chỉ tay sang một cái bàn nhỏ gần cửa ra vào. Ở đó có ba thằng thanh niên choai choai, tóc nhuộm vàng đỏ, ăn mặc hầm hố, ngồi gác chân lên ghế. Trên bàn chỉ có 3 chai bia Sài Gòn Đỏ uống mãi chưa hết, nhưng mắt tụi nó cứ đảo như rang lạc, soi mói mấy em gái bàn bên.
– Còn đám kia là "Cá Rô" hay còn gọi là "trẻ trâu mới nổi". – Tâm bĩu môi khinh bỉ. – Tụi này là dân anh chị nửa mùa, hoặc công nhân mới lãnh lương muốn vô đây lấy le. – Tụi nó ít tiền nhưng cái tôi to đùng. Uống thì ít mà soi mói, kiếm chuyện thì nhiều. – Tụi bây phải để mắt tới đám này kỹ nhất. Tụi nó dễ gây lộn, đập phá đồ đạc. Nếu thấy tụi nó có dấu hiệu lè nhè, sàm sỡ nhân viên hay gây sự bàn bên là phải tới "nhắc nhở" liền. Nhắc nhẹ không nghe thì... – Tâm nắm chặt nắm đấm, khớp xương kêu răng rắc. – ...Thì lôi cổ ra hẻm sau "tâm sự".
Thái Sơn nheo mắt, nhìn về phía một người đàn ông trung niên ngồi một mình ở quầy bar. Ông ta mặc áo sơ mi kẻ sọc bỏ trong quần, mặt mũi bình thường, đang uống ly Cocktail, nhưng ánh mắt ông ta không nhìn vào ly rượu, mà lén lút quan sát cách nhân viên pha chế làm việc và ghi chép gì đó vào bao thuốc lá.
– Anh Tâm, còn ông kia? – Sơn hỏi khẽ.
Tâm Mắt Lộ nhìn theo hướng tay Sơn, ánh mắt lóe lên tia cảnh giác. Hắn vỗ vai Sơn: – Khá lắm nhóc. Biết quan sát đó. – Đó là "Chim Lợn". Có thể là hình sự chìm, hoặc tai mắt của mấy băng nhóm khác qua thám thính. – Với loại này, mình không được đánh, cũng không được đuổi. Cứ để nó ngồi đó. Nhưng dặn anh em phục vụ tuyệt đối không được sơ hở. Không bán thuốc lắc, không mại dâm tại chỗ. Cứ phục vụ nó chu đáo như khách thường. Nó không kiếm được bằng chứng gì thì tự khắc nó chán nó đi.
Sau khi giảng giải một hồi, Tâm Mắt Lộ rót cho mỗi thằng một ly Coca đá vì tụi nó chưa đủ tuổi uống rượu công khai. Hắn tự hào nói:
– Tụi bây thấy cái Blue Night này hoành tráng không?
– Dạ hoành tráng anh! – Kha Ghẻ mắt sáng rỡ. – Nhạc xập xình, gái đẹp, đèn màu chớp tắt... Em muốn ở đây luôn quá.
Tâm Mắt Lộ cười khẩy, lắc đầu quầy quậy:
– Xời! Cái quán này chỉ là cái chuồng gà so với Bar Mi Nhon của tụi mình thôi.
Hắn ghé sát vào tai ba thằng nhỏ, thì thầm như kể chuyện cổ tích:
– Bar Mi Nhon là trụ sở chính của anh Đại hùn vốn với bà Mộng Lan. Bên đó hả... chà chà... – Sàn lót thảm đỏ nhập từ Pháp, đèn chùm pha lê Tiệp Khắc treo lủng lẳng giá cả tỷ bạc. Khách vô đó toàn đi xe hơi Mercedes, Toyota Crown bóng lộn, chứ không phải đi xe máy cà tàng như bên này đâu. – Đào bên đó toàn là người mẫu, hoa khôi, nói tiếng Anh như gió. Rượu thì toàn XO, Chivas 21 trở lên. – Đặc biệt, lâu lâu anh Đại còn mời ca sĩ hải ngoại như Ngọc Lan, Elvis Phương, Tuấn Ngọc về hát. Vé vô cửa tính bằng đô la Mỹ đó tụi bây!
Ba thằng nhóc nghe mà nuốt nước bọt ừng ực. Một thế giới xa hoa mà tụi nó chưa bao giờ dám mơ tới.
– Anh Đại nói rồi. – Tâm vỗ vai Huy Lì. – Tụi bây ráng mà học việc ở đây cho tốt. Đứa nào lanh lẹ, trung thành, biết cách quản lý... mốt anh Đại cho qua bển làm quản lý. Lúc đó thì tha hồ mà hưởng thụ, tiền tip mỗi đêm bằng cả tháng lương công nhân. – Nhưng muốn qua bển... thì phải nhớ kỹ cái điều cấm kỵ này.
Giọng Tâm Mắt Lộ bỗng nhiên chùng xuống, đanh lại, lạnh lẽo như tiếng dao cạo trên mặt kính. Hắn tắt nụ cười, khuôn mặt sẹo lồi lõm trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết.
Hắn nhìn thẳng vào mắt ba thằng đệ tử, gằn từng chữ:
– Điều quan trọng nhất tao muốn tụi bây khắc cốt ghi tâm: Ở bar của Trần Đại, CẤM TUYỆT ĐỐI MA TÚY.
– Hàng trắng, thuốc lắc, bồ đà... bất cứ thứ gì dính tới ma túy. CẤM.
Tâm chỉ tay xuống sàn nhà:
– Tụi bây biết tại sao thằng Tám Sọ gãy không? Tại nó tham. Nó cho tụi đàn em bán thuốc trong bar để kiếm lời nhanh. Kết quả là sao? Công an ập vô, dân nghiện ngập đánh chém nhau, quán nát bét. – Anh Đại làm ăn lớn, ảnh muốn dòng tiền "sạch". Cờ bạc, rượu chè, gái gú... ok, cái đó là nhu cầu giải trí. Nhưng ma túy là thứ giết người, là thứ làm băng hoại anh em. Anh Đại căm thù nó nhất.
Hắn đưa bàn tay phải lên, làm động tác chặt xuống cổ tay trái cái Phập: – Luật của băng Rồng Sài Gòn: Đứa nào bị bắt quả tang tuồn hàng trắng vào bar bán cho khách, hoặc bao che cho thằng khác bán... CHẶT TAY. – Không có ngoại lệ. Dù là anh em ruột thịt, dính tới cái chết trắng là anh Đại xử đẹp.
Kha Ghẻ rùng mình, mặt tái mét. Huy Lì cũng nuốt khan.
Tâm Mắt Lộ tiếp tục hướng dẫn, giọng nghiêm trọng: – Tụi bây đi tuần tra phải quan sát thật kỹ. – Thấy thằng nào ngồi trong góc tối, hay có động tác lén lút dúi đồ vào tay khách, hoặc khách vô nhà vệ sinh quá lâu, đi ra mắt lờ đờ, mũi hít hít... là phải nghi ngờ ngay. – Đặc biệt là mấy thằng "Cá Rô" trẻ trâu tao nói lúc nãy. Tụi nó hay lén đem thuốc vô cắn để nhảy cho sung. – Gặp trường hợp đó, báo ngay cho tao hoặc bảo vệ. Tụi mình sẽ lôi cổ nó ra ngoài, tịch thu tang vật rồi giao cho công an phường (để lấy điểm thi đua), hoặc đập cho một trận nhớ đời rồi cấm cửa vĩnh viễn.
– Nhớ kỹ chưa? – Tâm nạt.
– Dạ... dạ rõ! – Ba thằng đồng thanh hô, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Tiếng nhạc kích động dội vào lồng ngực thình thịch như búa tạ nện vào đe sắt. Trong cái hộp đêm nhập nhoạng ánh đèn màu này, không khí đặc quánh mùi khói thuốc Ruby, mùi rượu ngoại pha cồn và mùi nước hoa rẻ tiền của những cô gái "bán hoa" trá hình. Một thứ mùi của trụy lạc và tuyệt vọng.
Ở cái góc khuất gần nhà vệ sinh, nơi dành cho đám "dân chơi nửa mùa" ít tiền mà thích thể hiện, một gã choai choai đang làm loạn.
Gã tên Tùng "Vàng". Tóc nhuộm vàng khè như lông bò, vuốt keo dựng ngược. Cổ đeo sợi dây chuyền to tổ chảng mà dân trong nghề liếc qua là biết hàng mỹ ký chợ Kim Biên. Mặt gã đỏ gay vì men rượu, mắt lờ đờ hau háu nhìn cô bé phục vụ bàn.
– Ê! Con nhỏ kia! – Tùng Vàng đập tay xuống bàn cái Rầm, bọt bia văng tung tóe. – Lại đây rót bia cho anh!
Cô bé phục vụ rụt rè bước tới. Dáng người mảnh mai, lọt thỏm trong bộ đồng phục váy ngắn cũn cỡn. Khuôn mặt trát đầy phấn son vụng về để che đi nét ngây thơ, nhưng đôi mắt to tròn thì không giấu được vẻ sợ sệt như con nai lạc giữa bầy sói.
– Dạ... anh cần gì? – Giọng cô bé run rẩy.
– Cần gì hả? Cần cưng đó! – Tùng cười hô hố, đưa bàn tay dơ dáy chộp lấy cổ tay cô bé, giật mạnh. – Ngồi xuống đây uống với anh một ly! Làm giá hả mạy?
– Anh ơi... buông em ra... em chỉ bưng bê thôi... – Cô bé hoảng hốt vùng vẫy.
Trong lúc giằng co, cánh tay cô gạt trúng ly rượu Whisky pha Coca. XOẢNG! Ly rượu vỡ tan, nước nâu đỏ đổ ập vào đũng quần Jean bạc phếch của Tùng.
Cả bàn tiệc im bặt. Tùng Vàng nhìn cái quần ướt mem, máu dồn lên não. Cái sĩ diện hão của một thằng du đãng vặt bị tổn thương nghiêm trọng.
– Đ.M mày! Con đĩ này mù hả?
CHÁT!!!
Cú tát nổ giòn tan như pháo tết. Tùng Vàng vung tay tát thẳng vào mặt cô bé. Cú đánh phũ phàng hất văng cô bé ngã dúi dụi vào góc tường. Cô ôm mặt, khóc thét lên, tiếng khóc lọt thỏm giữa tiếng nhạc xập xình vô cảm.
Thái Sơn đứng dựa vào quầy bar, ánh mắt nó quét qua một lượt không gian ồn ào náo nhiệt. Nó nhìn những ly rượu đắt tiền, những cô gái nhảy bốc lửa, và cả những góc tối nơi dục vọng đang lên ngôi.
Nó hiểu rằng, để duy trì được cái vẻ hào nhoáng này, cần một bàn tay sắt bọc nhung. Và Trần Đại đang xây dựng một đế chế không chỉ dựa trên bạo lực, mà dựa trên những nguyên tắc "đạo đức giả" nhưng cực kỳ hiệu quả của thế giới ngầm.
Đúng lúc đó, ánh mắt Sơn dừng lại ở một góc khuất gần lối đi vào nhà vệ sinh.
Có tiếng ồn ào. Một thằng thanh niên tóc vàng hoe, đeo dây chuyền to tổ chảng, đang lôi kéo tay một cô bé phục vụ mặc váy ngắn. Cô bé đang cố vùng vẫy, vẻ mặt hoảng sợ.
– Có chuyện rồi. – Sơn nói khẽ, đặt ly Coca xuống bàn.
Tâm Mắt Lộ nhìn theo hướng mắt Sơn, gật đầu nhẹ: – Cá Rô đớp mồi. Tới lúc tụi bây thực hành rồi đó. Xử lý cho khéo vào.
Thái Sơn không đợi Tâm nói hết câu. Nó lao đi, lách qua đám đông đang nhảy nhót, hướng thẳng về phía gã thanh niên kia. Máu trong người nó bắt đầu sôi lên, không phải vì rượu, mà vì bản năng của một con sói nhìn thấy đồng loại bị ức hiếp.
Và khi đến gần, Sơn sững sờ nhận ra khuôn mặt quen thuộc của cô bé phục vụ.
– Mày biết cái quần này tao mua bao nhiêu không? Bán cả dòng họ mày đi cũng không đền nổi đâu con chó!
Nó nghe tiếng ly vỡ. Nó thấy cú tát. Máu trong người Thái Sơn sôi lên sùng sục. Cái thứ máu của gã đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, ghét nhất cái thói ỷ mạnh hiếp yếu, thượng đội hạ đạp.
– Thứ hèn. Đánh đàn bà là thứ bỏ đi. – Sơn rít qua kẽ răng.
Nó định bước tới "dạy dỗ" thằng kia một bài học về cách làm người. Nhưng khi cô bé phục vụ ngẩng mặt lên, gạt nước mắt... Ánh đèn Strobe light xanh lè quét qua khuôn mặt ấy.
Sơn khựng lại. Tim nó hẫng đi một nhịp.
Đôi mắt ầng ậng nước đó... Cái miệng chúm chím đó... Dù có trát cả tấn phấn son thì Sơn cũng không thể nào quên được. Là Thục Linh. Con gái bà Ba Mập quán cà phê Tôn Đản. Cô nữ sinh xinh đẹp từng bưng cho nó ly cà phê đá với nụ cười hiền hậu ngày nào.
Tại sao? Tại sao "bông hoa nhài" ấy lại rớt vào cái vũng bùn này?
Chưa kịp suy nghĩ, Sơn thấy Tùng Vàng hùng hổ vớ lấy vỏ chai bia, định phang vào đầu Thục Linh đang co rúm dưới đất.
– Tao đập chết mẹ mày! – Tùng gào lên, điên cuồng như con thú.
Một luồng sát khí lạnh lẽo bùng lên trong mắt Thái Sơn. Con sói trong nó đã thức giấc. Nó không đi nữa. Nó lao vút tới như một bóng ma.
– DỪNG TAY!
Tùng Vàng vừa giơ chai bia lên thì cảm thấy bả vai như bị kìm sắt kẹp chặt. Hắn quay phắt lại, bắt gặp một đôi mắt sâu hun hút, lạnh lẽo đầy tử khí.
– Mày làm cái trò gì vậy? – Sơn gằn giọng, tay siết mạnh hơn.
Tùng Vàng đang say, lại quen thói bắt nạt kẻ yếu, liền hất hàm sừng sộ:
– Mày là thằng nào? Thằng bồi bàn ranh con! Mày biết tao là ai không mà dám cản tao dạy vợ? Buông ra!
Hắn chỉ tay vào mặt Sơn, nước bọt văng tứ tung:
– Tao là khách VIP! Mày đụng vô tao là mày xong đời! Mày biết bố tao là ai không? Bố tao là...
Thái Sơn nhếch mép cười khẩy. Một nụ cười tàn nhẫn.
– Bố mày là ai tao đéo cần biết. Nhưng mày đánh đàn bà... thì mày không đáng làm đàn ông.
Sơn không nói nhiều. Nó chùng chân, xoay hông, tung ra một cú đấm móc hàm uppercut nhanh như điện xẹt.
BỐP!!!
Tiếng nổ khô khốc vang lên, nghe còn sướng tai hơn tiếng trống dồn. Nắm đấm bọc thép của Sơn găm thẳng vào cái cằm nhọn hoắt của Tùng.
Cú đấm uy lực đến mức nhấc bổng gã choai choai lên khỏi mặt đất. Tùng Vàng bật ngửa ra sau, hai chân chới với giữa không trung như con ếch bị điện giật. Máu mũi, máu mồm phun ra thành vòi, bắn tung tóe.
RẦM!
Hắn rơi bịch xuống sàn, dãy đành đạch, ôm mặt rên rỉ ư ử. Mấy cái răng cửa chắc đã theo hồn bay về nơi xa lắm.
Hai thằng bạn đi cùng Tùng thấy đại ca bị đánh, định lao vào:
– Đ.M mày! Mày dám đánh anh Tùng!
Thái Sơn quay lại. Nó không thủ thế. Nó chỉ đứng đó, phủi tay áo, trừng mắt nhìn hai thằng kia. Cái nhìn của một kẻ đã từng bước qua cửa tử ở K13.
– Bước vô đây tao bẻ gãy giò từng thằng. – Giọng Sơn nhẹ tênh nhưng lạnh buốt sống lưng.
Hai thằng kia khựng lại, chân run lẩy bẩy, mặt cắt không còn giọt máu. Tụi nó biết, thằng này không phải dạng vừa.
Tùng Vàng nằm dưới đất, vừa hộc máu vừa gào lên ăn vạ:
– Bớ người ta!!! Du đãng giết người! Quán này đánh khách!
Ngay lúc đó, Tâm Mắt Lộ rẽ đám đông bước vào, theo sau là Huy Lì, Kha Ghẻ và Ba Thẹo.
Tâm nhìn cảnh tượng hỗn độn, nhìn thằng Tùng Vàng đang quằn quại, rồi nhìn Thái Sơn. Hắn không chửi mắng, chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt lộ vẻ hài lòng. Được. Thằng nhỏ có khí chất. Gặp chuyện bất bình ra tay tương trợ, đúng chất anh chị.
Tâm vỗ tay bộp bộp, lớn giọng trấn an đám đông đang hoang mang:
– Xin lỗi bà con cô bác! Quán Blue Night làm ăn uy tín, tôn trọng khách hàng. Nhưng thằng nào vô đây quậy phá, đánh đập phụ nữ thì mời ra ngoài.
– Tụi bây! Dọn rác!
Huy Lì và Ba Thẹo lập tức lao tới. Hai gã hộ pháp xốc nách Tùng Vàng lên như xốc một con gà chết. – Đi mày! Ra hẻm sau anh em mình tâm sự!
– Buông tao ra! Tao kiện tụi bây! – Tùng Vàng vùng vẫy yếu ớt.
– Kiện củ khoai! – Kha Ghẻ đi bên cạnh, cốc đầu hắn một cái. – Đi lẹ, đừng để tao nóng.
Cả đám lôi tuột "vị khách VIP" ra cửa sau, trả lại không gian yên bình cho quán bar. Nhạc lại nổi lên, đèn lại chớp tắt, cuộc vui lại tiếp diễn như chưa từng có cuộc chia ly.
Khi đám đông tản ra, Thái Sơn vội vàng quay lại phía góc tường.
Thục Linh đang ngồi bệt dưới đất, tóc tai rũ rượi, một bên má sưng vù in hằn năm ngón tay đỏ chót. Nước mắt làm nhòe nhoẹt lớp phấn son rẻ tiền, khiến khuôn mặt cô lem luốc như một bức tranh bị tạt nước.
Sơn thấy lòng mình thắt lại. Nó cởi chiếc áo khoác da đang mặc, nhẹ nhàng trùm lên vai Linh để che đi phần da thịt bị lộ ra do chiếc váy xộc xệch.
– Linh... – Sơn gọi khẽ, giọng dịu dàng đến lạ, khác hẳn cái giọng sấm sét lúc nãy.
Linh ngẩng đầu lên. Đôi mắt đẫm lệ nhìn qua làn tóc rối. Cô nhận ra hắn.
–Giọng cô run rẩy, nghẹn ngào. – Có phải... anh là người hôm đó đánh tụi Bi Lớn Bi Nhỏ không?
Sơn gật đầu, ngồi xổm xuống, lấy trong túi ra chiếc khăn tay (vốn định dùng để lau mồ hôi sau khi tập tạ), lau nhẹ vết máu bên khóe môi cô.
– Ừ, anh đây. Đừng sợ nữa.
Sơn dìu Linh vào phòng nghỉ nhân viên – một căn phòng nhỏ hẹp, chất đầy két bia nhưng ít ra là yên tĩnh. Nó lấy chai nước suối lạnh, áp vào má cho cô bớt sưng.
– Sao em lại ra nông nỗi này? – Sơn hỏi, giọng trầm buồn. – Quán cà phê của dì Ba đâu? Em đang đi học mà? Sao lại chui vô cái chốn bùn nhơ này?
Linh cầm chai nước, nước mắt lại trào ra như đê vỡ. Cô cúi gầm mặt, tiếng nấc nghẹn ngào:
– Mất hết rồi anh ơi... – Sau vụ đánh nhau hồi đó... quán ế ẩm, không ai dám tới. Má em buồn, nghe lời dụ dỗ đi đánh bài gỡ gạc... Ai ngờ thua sạch. Bị tụi cho vay nặng lãi siết nợ, lấy luôn cái quán.
– Giờ má em bệnh nằm liệt giường. Em phải nghỉ học... xin vô đây làm...
Cô òa khóc, tức tưởi:
– Em chỉ muốn kiếm tiền mua thuốc cho má... Em thề em không có làm bậy... Em chỉ bưng bê thôi... mà tụi nó cứ ép em... coi em như món hàng...em không chịu tụi nó lớn tiếng đòi đánh em.
Thái Sơn nghe mà nắm chặt tay, móng tay cắm vào da thịt đau nhói. Nó thấy mình có lỗi. Chính cuộc chiến giành địa bàn của tụi nó đã gián tiếp đẩy gia đình Linh vào bi kịch này.
Nó nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt. Cô gái từng là "hoa khôi xóm Tôn Đản" trong sáng, giờ đây tàn tạ, run rẩy vì miếng cơm manh áo.
Sơn đưa bàn tay chai sạn, thô ráp của mình lên, vụng về vén lọn tóc dính bết mồ hôi trên trán Linh. Cử chỉ của nó nhẹ nhàng, nâng niu như sợ làm vỡ một món đồ sứ mong manh.
– Nín đi nhỏ. – Sơn nói, giọng ấm áp và kiên định. – Khóc sưng mắt xấu lắm.
– Từ nay... không thằng nào dám ăn hiếp em nữa đâu. Em cứ làm ở đây. Anh bảo kê cho em.
Linh ngước đôi mắt ầng ậng nước nhìn Sơn:
– Anh... anh làm gì ở đây?
Sơn cười buồn, nụ cười nửa miệng phong trần:
– Anh là... du đãng. Nhưng là du đãng bảo vệ em. – Ở cái đất Quận 4 này, anh Sơn nói một là một. Thằng nào dám đụng vô em một ngón tay nữa, anh chặt tay nó làm mắm.
– Anh xưng "anh" ngọt sớt vậy? – Linh bật cười trong nước mắt, nụ cười méo mó nhưng đã bớt đau thương.
– Em nhớ em lớn hơn anh 2 tuổi lận đó. Năm nay em 17 rồi.
Sơn nhún vai, mặt hơi đỏ lên dưới ánh đèn vàng vọt của phòng kho:
– Kệ. Trong giang hồ, ai mạnh người đó làm anh. Bây giờ anh bảo vệ em, tay anh cứng hơn em, em phải gọi anh bằng anh. Chịu không?
Thục Linh nhìn chàng trai trước mặt. Không còn là thằng nhóc bụi đời gầy gò năm xưa nữa. Nó đã lớn, bờ vai nó rộng và vững chãi như một bức tường thành. Trong ánh mắt sâu thẳm của nó, cô tìm thấy một sự bình yên kỳ lạ mà lâu lắm rồi cô mới cảm nhận được.
– Dạ... anh Sơn. – Linh lí nhí, má ửng hồng.
Ngoài hẻm sau, tiếng la hét thất thanh của thằng Tùng Vàng vọng vào, xen lẫn tiếng đấm đá bộp bộp không thương tiếc của Huy Lì và Ba Thẹo. Âm thanh bạo lực ấy, trớ trêu thay, lại trở thành khúc nhạc nền cho một mối tình chớm nở giữa chốn bùn nhơ. Một mối tình không có hoa hồng hay thơ ca, mà được xây đắp bằng máu, nước mắt và lời hứa danh dự của một kẻ bước đi trong bóng tối.
Sân trường Bắc Hải. 9 giờ 30 phút sáng hôm sau.
Sáng Sài Gòn nắng như đổ lửa. Cái nắng tháng Tư hầm hập, oi bức, nung nóng mặt đường nhựa đến mức nhìn xa xa thấy không khí bốc lên rung rinh như ảo ảnh.
Thái Sơn lại khoác lên mình bộ đồng phục học sinh "ngố tàu". Áo sơ mi trắng cài kín cổ, quần tây xanh đen sơ vin thẳng thớm, đầu tóc chải mượt bằng nước lạnh ép sát da đầu. Nhìn nó bây giờ đù đù, chậm chạp, chẳng ai dám tin đây là gã thanh niên đêm qua vừa tung cú đấm móc hàm gãy răng một thằng du côn ở quán bar Blue Night.
Huy Lì và Kha Ghẻ đi bên cạnh, mặt mày bơ phờ, ngáp ngắn ngáp dài. Đêm qua thức khuya "dọn rác", sáng nay lại phải dậy sớm ê a mấy bài thơ con cóc trong giờ Văn, tụi nó oải như bún thiu.
– Má nó... – Huy Lì lầm bầm, tay gãi gãi cái lưng đang ngứa ngáy vì mồ hôi. – Tao thề, thà tao đi vác gạo ở bến Cầu Muối còn sướng hơn cái cực hình này. Ngồi trong lớp mà cái đít tao nó mọc nhọt.
– Ráng đi con. – Kha Ghẻ cười hô hố, vỗ vai bạn.
– Mày phải tu tâm dưỡng tính. Anh Đại nói rồi, muốn làm người thì phải có chữ, không biết chữ thì chỉ có nước đi hốt cứt trâu.
Tiếng trống báo hiệu giờ Thể dục vang lên. Cả lớp 9A4 lục tục kéo xuống sân trường.
Môn thể dục ở cái trường bán công tồi tàn này chẳng có gì ngoài chạy bền và tập mấy bài tay không. Sân trường tráng xi măng nứt nẻ, lổn nhổn sỏi đá, dưới cái nắng chang chang này thì chẳng khác nào cái vỉ nướng thịt khổng lồ.
Học sinh được phép thay đồ thể dục và mang giày bata. Thái Sơn, Huy và Kha để giày dép ở dãy ghế đá dưới gốc bàng già, nơi đám con trai trong lớp hay vứt đồ lung tung, rồi chạy ra tập hợp.
Sau 15 phút khởi động tay chân uể oải, thầy giáo thể dục, một ông thầy bụng phệ, miệng ngậm còi toe toe ra lệnh:
– Rồi! Giải tán! Chạy 5 vòng sân trường tính giờ! Đứa nào chạy chậm ở lại hít đất 20 cái!
Cả đám học sinh nháo nhào chạy về phía ghế đá để mang giày vào chạy.
Nhưng khi bộ ba Thái Sơn quay lại chỗ để đồ... Đôi dép lào của Kha, đôi bata Thượng Đình cũ mèm của Huy, và đôi Biti’s mới cáu của Sơn... đã không cánh mà bay.
– Ủa? – Kha Ghẻ ngơ ngác, cúi xuống gầm ghế tìm kiếm. – Giày tao đâu rồi? Mới để đây mà?
Huy Lì lục tung đống cặp sách, mặt bắt đầu đỏ lên:
– Đù mẹ... Thằng nào chơi chó giấu giày cha mày rồi?
Thái Sơn đứng im. Nó không tìm. Đôi mắt nó nheo lại, quét nhanh một vòng quanh sân trường. Bản năng của một kẻ sống trong thế giới ngầm mách bảo nó rằng: Đây không phải là ngẫu nhiên. Đây là một cái bẫy.
Và nó nhìn thấy thủ phạm.
Trên lan can lầu 1, dãy phòng học nhìn thẳng xuống sân thể dục.
Hùng "Chó Điên" đang đứng đó, tay chống nạnh, cái mặt vênh lên tận trời xanh. Đứng bên cạnh hắn là Tèo Mắt Hí, Luân Còi và Tí Mập – bộ sậu "Tứ đại thiên vương phiên bản lỗi".
Trên tay Tí Mập đang đung đưa ba đôi giày của nhóm Thái Sơn. Nó cột dây giày lại với nhau, quay quay như quay dế.
– Ê! Mấy con gà! – Hùng Chó Điên hét lớn vọng xuống, giọng cười hô hố đầy vẻ đắc thắng. – Kiếm gì đó? Kiếm giày hay kiếm cháo?
Cả sân trường ngước lên nhìn. Đám học sinh lớp khác bắt đầu chỉ trỏ, cười khúc khích.
Huy Lì nhìn thấy đôi giày của mình đang bị thằng béo quay mòng mòng, máu nóng dồn lên não tức thì. Nó chỉ tay lên lầu, gào lên:
– Thằng chó Hùng! Mày trả giày cho tao! Mày muốn chết hả?
Hùng Chó Điên cười sằng sặc, giả bộ điếc:
– Gì? Mày nói gì tao nghe không rõ? Muốn xin lại giày hả?
– Dạ thưa anh Hùng đẹp trai đi rồi anh trả cho!
Tèo Mắt Hí chêm vào, giọng chua loét: – Mà thôi đại ca ơi, tụi nó dân quê, chân phèn quen đi đất rồi. Mang giày chi cho hư bột hư đường. Để tụi nó chạy chân đất cho nó... luyện công!
Nói xong, cả đám trên lầu cười nghiêng ngả. Tí Mập vung tay, ném mạnh chùm giày bay vèo qua mái tôn nhà xe, rớt tọt vào... bãi rác phía sau trường.
– Á đù!!! – Kha Ghẻ há hốc mồm. – Nó quăng vô bãi rác kìa trời!
Huy Lì không chịu nổi nữa. Nó gầm lên một tiếng như bò tót bị chọc tiết, định lao lên cầu thang để "xử đẹp" đám khốn nạn kia. – Mẹ kiếp! Tao lên bẻ cổ từng thằng!
Nhưng một bàn tay rắn chắc đã kịp thời nắm chặt lấy bắp tay nó, giữ lại.
Là Thái Sơn.
– Đứng lại. – Sơn nói, giọng nhẹ tênh nhưng lạnh buốt.
– Mày buông tao ra! – Huy vùng vẫy, mắt đỏ ngầu. – Anh thấy nó làm nhục mình không? Nó ném giày mình vô bãi rác! Em nhịn hết nổi rồi!
Sơn siết chặt tay hơn, móng tay cắm vào thịt Huy đau điếng:
– Mày lên đó làm gì? Đánh nó hả? – Mày đánh nó, mày bị đuổi học. Công sức anh Đại, công sức anh Ngọc lo lót cho mày đi tong. Mày muốn về lại bến xe bốc vác, cả đời làm culi cho thiên hạ sai vặt hả?
Câu nói của Sơn như gáo nước lạnh tạt vào mặt Huy. Nó khựng lại, ngực phập phồng, hơi thở rít qua kẽ răng ken két.
– Nhưng... nhưng mà nhục lắm mày ơi... – Giọng Huy nghẹn lại, uất ức.
Sơn buông tay Huy ra. Nó ngước lên nhìn Hùng Chó Điên đang cười cợt trên lầu. Ánh mắt Sơn không có sự giận dữ bùng phát, mà là một sự tĩnh lặng đáng sợ. Sự tĩnh lặng của mặt biển trước cơn sóng thần.
– Nhục? – Sơn nhếch mép cười nhạt. – Bị chó sủa mà quay lại cắn nhau với chó mới là nhục. – Quân tử trả thù mười năm chưa muộn. Hôm nay nó cười, để coi ngày mai nó có còn răng mà cười không.
Sơn quay sang thầy giáo thể dục đang thổi còi toe toe giục giã: – Chạy thôi. Coi như luyện tịch tà kiếm phổ.
Sơn xắn ống quần lên cao, để lộ đôi chân trần gân guốc. Nó bước ra vạch xuất phát. Huy và Kha nhìn nhau, nuốt cục tức xuống bụng, lầm lũi làm theo.
TOE!!!
Tiếng còi vang lên. Cả lớp ùa chạy.
Chạy chân đất trên sân xi măng giữa trưa nắng Sài Gòn là một cực hình đúng nghĩa. Mặt sân nóng hầm hập như rang, truyền nhiệt qua lòng bàn chân, bỏng rát. Những viên sỏi nhỏ, dăm đá lởm chởm cứa vào da thịt đau nhói.
Vòng thứ nhất. Còn chịu được. Vòng thứ hai. Mồ hôi bắt đầu tuôn như tắm. Lòng bàn chân bắt đầu đỏ ửng, phồng rộp. Vòng thứ ba. Cảm giác như đang chạy trên than hồng.
Huy Lì vừa chạy vừa chửi thề lầm bầm: "Đụ má nóng... đụ má thằng Hùng... đụ má cái trường...". Kha Ghẻ thì nhăn nhó như khỉ ăn ớt, nhảy lò cò mỗi khi đạp trúng sỏi bén.
Chỉ có Thái Sơn là vẫn giữ nhịp chạy đều đặn. Khuôn mặt nó lạnh tanh, không biến sắc. Mồ hôi chảy ròng ròng xuống má, xuống cằm, ướt đẫm lưng áo, nhưng hơi thở của nó vẫn đều như một cỗ máy. Nó đã từng tập võ với Phong Lân trên bãi cát nóng, từng chạy trốn cảnh sát qua những con hẻm rải đá dăm. Chút nóng này so với những gì nó đã trải qua... chỉ là muỗi đốt inox.
Trên lầu, Hùng Chó Điên vẫn chưa buông tha. Hắn cầm chai nước suối lạnh, uống một ngụm rồi phun phì phì xuống sân, trúng ngay đầu Huy Lì đang chạy ngang qua.
– Chạy lẹ lên mấy con gà! Chân đất mới khỏe! Luyện công đó! Ha ha ha!
Huy Lì gầm gừ trong cổ họng, định dừng lại chửi đổng. Nhưng Sơn chạy vượt lên, huých vai Huy một cái: – Chạy đi. Đừng nhìn lên. Nhìn thẳng phía trước.
– Sơn... chân tao phồng rộp hết rồi... – Kha Ghẻ rên rỉ.
– Đau thì nhớ lấy. – Sơn nói, mắt vẫn nhìn thẳng.
– Nỗi đau này sẽ nhắc tụi bây nhớ: Muốn không làm chuyện lớn thì ráng nhẫn nhịn chút. Mấy chiêu của đám cắc ké này có đe dọa gì được mình đâu.
Ba bóng người lầm lũi chạy dưới cái nắng thiêu đốt, bỏ lại sau lưng tiếng cười cợt của đám trên lầu và ánh mắt ái ngại của bạn bè cùng lớp. Một hình ảnh vừa bi hài, vừa toát lên một sự kiên cường lỳ lợm đến rợn người.
Trong khi đó, ở dãy ghế đá dưới tán cây phượng vĩ rợp bóng mát.
Lan "Công Chúa" cùng nhóm bạn Mỹ Linh và Đông Khanh đang ngồi nghỉ mệt sau khi chạy xong (tụi con gái được ưu tiên chạy ít hơn).
Mỹ Linh vừa phe phẩy cái nón lá, vừa nhìn lên lầu, bĩu môi: – Cái thằng Hùng Chó Điên đó hãm tài thật. Suốt ngày ăn hiếp người khác. Nhìn cái mặt vênh váo của nó mà tao muốn táng cho một dép.
Đông Khanh đẩy gọng kính, thở dài: – Mà ba cái bạn học sinh mới kia cũng... hiền quá mức quy định. Bị chơi xỏ vậy mà cũng im re chịu trận. Nhất là cái bạn tên Sơn á, nhìn mặt ngầu ngầu mà sao... nhu nhược quá.
Lan không nói gì. Cô ngồi im, tay mân mê chai nước suối ướp lạnh. Nhưng đôi mắt cô thì không rời khỏi đường chạy.
Cô nhìn thấy Thái Sơn. Dưới cái nắng gay gắt, bóng dáng cậu ta đổ dài trên mặt sân nóng bỏng. Mồ hôi ướt đẫm áo, tóc bết lại, khuôn mặt đen nhẻm lấm tấm bụi đường. Cô thấy Huy Lì vừa chạy vừa chửi, thấy Kha Ghẻ nhăn nhó đau đớn. Nhưng Sơn thì không.
Cậu ta chạy một cách bình thản đến lạ lùng. Không một tiếng than vãn. Không một cái nhăn mặt. Đôi mắt cậu ta nhìn thẳng về phía trước, kiên định và... cô độc.
Sự "nhu nhược" mà Khanh nói, Lan lại cảm thấy nó không giống sự hèn nhát. Hèn nhát là sự run rẩy, là sự trốn chạy. Còn Sơn... cậu ta đang đối mặt. Cậu ta đang chịu đựng.
Lan nhớ lại ánh mắt của Sơn hôm qua khi đỡ cô. Một ánh mắt sâu thẳm, mạnh mẽ và có chút gì đó... nguy hiểm. Người sở hữu ánh mắt đó không thể là một kẻ hèn nhát được.
Tự nhiên, trong lòng cô công chúa nhỏ dấy lên một nỗi xót xa kỳ lạ. Cô nhìn xuống đôi giày bata trắng tinh, êm ái đang mang trên chân mình. Rồi nhìn đôi chân trần đen đúa của Sơn đang nện xuống mặt đường nóng rát. Sự chênh lệch ấy làm cô thấy... áy náy. Như thể sự sung sướng của cô là một tội lỗi trước nỗi khổ của người khác.
– Tụi nó... chắc đau lắm ha? – Lan buột miệng nói khẽ.
Mỹ Linh quay sang:
– Hả? Mày nói gì Lan? Mày thương tụi nó hả? Trời ơi, kệ tụi nó đi. Con trai da dày thịt béo, chạy chút xíu nhằm nhò gì.
Lan im lặng, không tranh cãi. Cô cầm chai nước suối lạnh trong tay, siết chặt. Cô muốn... cô muốn mang chai nước này ra cho cậu ấy. Nhưng cô không dám. Cái rào cản vô hình giữa "Công Chúa" và "Kẻ Bụi Đời", giữa "Con Ngoan Trò Giỏi" và "Học Sinh Cá Biệt" lớn quá. Cô sợ ánh mắt dị nghị của mọi người. Cô sợ... chính cảm xúc lạ lùng đang nhen nhóm trong lòng mình.
Vòng chạy cuối cùng.
Thái Sơn, Huy và Kha lê lết về đích. Chân tụi nó đã bỏng rát, tê dại. Huy Lì thở hồng hộc như trâu, nằm vật ra bãi cỏ. Kha Ghẻ thì ngồi xoa bóp lòng bàn chân đỏ lựng.
Chỉ có Sơn là vẫn đứng vững. Nó chống tay lên đầu gối, thở sâu để điều hòa nhịp tim. Nó đưa tay quệt mồ hôi chảy vào mắt cay xè.
Nó ngước nhìn lên lầu một lần nữa. Hùng Chó Điên và đám đàn em đã bỏ đi đâu mất, chắc là xuống canteen uống nước ngọt ăn mừng chiến tích.
Sơn đi ngang qua chỗ lan can, nơi Hùng Chó Điên vừa đứng. Nó nhìn lên khoảng không trống rỗng đó, khóe môi nhếch lên một nụ cười. Một nụ cười nửa miệng, lạnh lùng và tàn khốc – nụ cười của một kẻ đi săn vừa tìm thấy điểm yếu của con mồi.
– Cười đi. – Sơn lẩm bẩm, giọng nói nhỏ chỉ đủ mình nó nghe, nhưng nặng tựa ngàn cân. – Mày cười được ngày nào hay ngày đó đi Hùng.
– Cái giá cho tiếng cười hôm nay của mày... tao sẽ bắt mày trả bằng răng và máu.
Nó quay lại, xốc nách hai thằng bạn dậy: – Đứng dậy! Về lớp! Đừng nằm đó cho tụi nó thương hại.
Ba cái bóng liêu xiêu dìu nhau đi vào bóng râm của hành lang. Khi đi ngang qua ghế đá, Sơn vô tình chạm mắt với Lan. Cô nàng đang nhìn nó chằm chằm, ánh mắt đầy vẻ lo lắng và... tò mò. Trên tay cô cầm chai nước suối, dường như muốn đưa ra nhưng lại rụt rè.
Sơn khựng lại một giây. Cái vẻ lạnh lùng sắt đá trên mặt nó bỗng chốc tan chảy. Nó gật đầu nhẹ với Lan – một cái gật đầu chào xã giao, nhưng cũng là một lời trấn an ngầm: "Tôi ổn."
Rồi nó quay mặt đi, bước nhanh hơn, để lại Lan ngồi đó với chai nước trên tay và trái tim đập lỗi nhịp.
Chiều hôm đó, trong xưởng sửa xe của Lâm Ba Gác.
Thái Sơn ngồi trên cái ghế đẩu, ngâm đôi chân phồng rộp vào thau nước muối ấm mà Ba Thẹo vừa pha. Huy Lì và Kha Ghẻ thì đang ngồi bôi mỡ trăn lên chân, miệng chửi thề không ngớt.
– Sơn! – Ba Thẹo vừa lau dầu nhớt vừa hậm hực. – Sao tụi mày hiền quá vậy? Để thằng chó đó nó leo lên đầu lên cổ. Anh cho em một câu thôi, tối nay em vác cờ lê qua đập nát đầu gối nó!
Lâm Ba Gác đang rít thuốc lào, cũng gật gù:
– Nó nói đúng đó Sơn. Nhẫn nhịn là tốt, nhưng nhịn quá thành nhục. Tụi nó là giang hồ vặt, mình là Rồng Sài Gòn, sợ cái đéo gì?
Sơn rút chân ra khỏi thau nước, lau khô bằng cái khăn rằn. Nó nhìn đôi bàn chân đỏ ửng của mình, ánh mắt đanh lại.
– Em không sợ. – Sơn nói, giọng bình thản. – Nhưng em không muốn dùng dao mổ trâu để giết gà. – Đánh nó một trận thì dễ. Nhưng để nó tâm phục khẩu phục, để cả cái trường Bắc Hải đó nể sợ mình... thì phải chơi chiêu khác.
Sơn quay sang Kha Ghẻ:
– Kha, mày rành mấy vụ điều tra. Ngày mai, mày tìm hiểu cho tao thằng Hùng Chó Điên này có điểm yếu gì. Nó sợ cái gì nhất? Nó mê cái gì nhất? Nhà nó ở đâu? Nó hay đi đâu?
Rồi quay sang Huy Lì:
– Huy, mày ráng nhịn thêm vài bữa. Tập trung gom quân. Mày lân la làm quen với mấy thằng đầu gấu lớp khác mà ghét thằng Hùng. Địch của địch là bạn.
Sơn đứng dậy, bước ra cửa xưởng, nhìn bầu trời Sài Gòn đang chuyển màu xám xịt báo hiệu cơn mưa giông.
– Tụi nó thích chơi trò "luật rừng" trong trường học phải không? – Sơn cười nhạt.
– Được thôi. Tao sẽ cho tụi nó thấy, luật rừng của một con chó cảnh khác với luật rừng của một con sói như thế nào.
Một kế hoạch phản công tàn nhẫn và bài bản đang hình thành trong đầu Thái Sơn. Không phải là một trận đánh lộn tay chân tầm thường, mà là một cuộc lật đổ ngôi vương, để biến "những con sói non" thành những kẻ cai trị thực sự của cái chuồng cừu Bắc Hải này.
Và Hùng Chó Điên, kẻ đang say sưa trên chiến thắng hèn mọn của mình, không hề biết rằng ngày tàn của nó đã được định đoạt.
(Hết Chương 31)
CHƯƠNG 31:
Bar Blue Night, Bến Vân Đồn, Quận 4. 9 giờ 00 phút tối.
Bên ngoài, con đường Bến Vân Đồn vẫn còn vương vấn cái nóng hầm hập của một ngày hè Sài Gòn, với tiếng xe máy nổ pạch pạch và mùi hủ tiếu gõ bay trong gió. Nhưng ngay khi cánh cửa bọc nệm da dày cộm của Bar Blue Night hé mở, một thế giới hoàn toàn khác ập vào mặt người ta.
Tiếng bass của bản nhạc Brother Louie của Modern Talking dội vào lồng ngực thình thịch... thình thịch... như muốn ép tim người nghe nhảy ra ngoài. Ánh đèn Strobe light, đèn chớp xanh đỏ quét loang loáng qua những làn khói thuốc lá đặc quánh, tạo nên những ảo ảnh mờ ảo, ma mị.
Đây là Blue Night – một trong những tụ điểm ăn chơi có tiếng ở khu vực Quận 4, vừa được phe Trần Đại tiếp quản lại từ tàn dư của băng Tám Sọ.
Ở một góc quầy bar, nơi có tầm nhìn bao quát nhất quán, Tâm "Mắt Lộ" đang đứng tựa lưng vào quầy rượu, tay cầm ly Cognac xoay nhẹ.
Tâm Mắt Lộ hôm nay nhìn rất "oách". Hắn mặc áo sơ mi lụa đen bóng, cổ áo phanh rộng để lộ sợi dây chuyền vàng to như xích chó và những vết sẹo lồi lõm chằng chịt trên ngực – dấu tích của những trận thư hùng đẫm máu. Đôi mắt lồi đặc trưng của hắn dưới ánh đèn màu càng thêm phần dữ tợn, khiến đám nhân viên phục vụ đi qua đều phải cúi đầu chào một phép.
Đứng vây quanh hắn là ba thằng "lính mới": Thái Sơn, Huy "Lì" và Kha "Ghẻ".
Tụi nó đã trút bỏ bộ đồng phục học sinh ngột ngạt ban sáng. Giờ đây, trong bộ đồ đi chơi bụi bặm, quần Jean rách, áo thun ba lỗ kèm áo khoác jeans bụi bặm mua si-đa, tụi nó nhìn ra dáng dân anh chị hơn hẳn. Nhưng trước mặt "sư phụ" Tâm, ba con sói non vẫn chỉ là những đứa trẻ mắt tròn mắt dẹt, há hốc mồm nhìn vào thế giới xa hoa trụy lạc này.
– Nhìn cho kỹ đi mấy thằng em. – Tâm Mắt Lộ hất hàm về phía sàn nhảy, nơi đám thanh niên nam nữ đang lắc lư điên cuồng. – Đây là "nồi cơm" mới của anh em mình đó.
Tâm đặt mạnh chai rượu Remy Martin VSOP lên mặt bàn đá hoa cương cái Cốp.
– Bài học đầu tiên cho tụi mày: Rượu.
Tâm Mắt Lộ chỉ vào chai rượu sẫm màu, tem nhãn vàng óng ánh dưới ánh đèn.
– Tụi bây biết tại sao quán mình đông khách hơn mấy cái quán bên Quận 8 không? – Tâm hỏi.
Kha Ghẻ nhanh nhảu:
– Dạ... tại quán mình có nhiều em xinh tươi hả anh?
– Ngu! – Tâm cốc đầu Kha một cái điếng người. – Gái thì chỗ nào chả có. Cái quan trọng là Rượu. – Thời thằng Tám Sọ, nó toàn pha cồn y tế với hương liệu, bán cho khách uống. Khách uống xong sáng mai đau đầu như búa bổ, có thằng xui thì ngộ độc sùi bọt mép. Làm ăn kiểu đó là "giết gà lấy trứng", ăn xổi ở thì.
Tâm cầm chai rượu lên, lắc nhẹ một cái điệu nghệ. Những bọt khí li ti nổi lên, bám vào thành chai rồi tan rất chậm.
– Nhìn kỹ nè. – Tâm chỉ vào đám bọt khí. – Rượu xịn thì bọt khí nó mịn, tan chậm, màu rượu trong vắt như hổ phách. Còn rượu giả pha cồn, lắc lên bọt nó bự chảng như bong bóng xà bông, tan cái rẹt.
Hắn xoay cái chai lại, chỉ vào con tem nhập khẩu dán trên nắp chai:
– Tem này phải còn nguyên, in sắc nét, soi đèn tia cực tím vô nó phải sáng lên. Mấy thằng Tám Sọ toàn chơi chiêu "bình cũ rượu mới", lấy vỏ chai xịn đổ rượu dỏm vô rồi dán keo con voi lại. Tụi bây đi tuần tra, thấy bàn nào khách khui rượu mà cái nắp nó lỏng lẻo, tem bị rách là phải báo quản lý ngay. Đứa nào trong quầy bar mà dám tráo rượu, tao chặt tay.
Huy Lì nuốt nước bọt, nhìn chai rượu thèm thuồng:
– Chai này mắc không anh Tâm?
– Ba chỉ vàng một chai đó con. – Tâm cười khẩy. – Bằng tiền ăn cả năm của mày. Bởi vậy tao mới nói, làm bar là siêu lợi nhuận, nhưng phải giữ cái Uy Tín. – Anh Đại dặn rồi: "Mình là giang hồ thiệt, nhưng làm ăn là phải đàng hoàng. Bán rượu thật, giá cao, khách đại gia nó mới nể, nó mới quay lại. Chứ bán đồ dỏm, lừa được nó một lần, lần sau nó qua quán khác, mình húp cháo."
Thái Sơn gật đầu, ghi nhớ từng lời. Nó nhận ra, làm giang hồ thời nay không chỉ cần nắm đấm, mà còn phải có kiến thức về hàng hóa xa xỉ. Một chai rượu giả có thể phá hỏng cả cơ nghiệp.
Tâm Mắt Lộ rít một hơi thuốc lá 555, nhả khói thành vòng tròn, rồi chỉ tay về phía một cái bàn VIP ở góc trong cùng.
Tại đó, một gã đàn ông bụng phệ, đeo kính râm (dù đang là ban đêm), cổ đeo dây chuyền vàng to như dây xích, đang ngồi ôm hai em tiếp viên, trên bàn la liệt vỏ bia Heineken và dĩa trái cây.
– Bài học thứ hai: Nhìn người. – Trong cái hũ nút này, có đủ loại người. Tụi bây phải có cặp mắt như cú vọ để phân loại khách.
Tâm chỉ vào gã bụng phệ:
– Thấy cha mập kia không? Đó là "Cá Mập". Dân buôn gỗ lậu mới trúng mánh. Mấy cha này tiền nhiều như nước, nhưng háo sắc và thích sĩ diện. – Với loại này, tụi bây phải chiều chuộng hết nấc. Gọi mấy em đào đẹp nhất, biết nịnh nọt ra tiếp. Nó bo tiền là bo cả xấp. Thấy nó say thì đỡ nó ra xe, đừng để nó quậy. Mấy cha này là nguồn thu chính của quán.
Rồi Tâm chỉ tay sang một cái bàn nhỏ gần cửa ra vào. Ở đó có ba thằng thanh niên choai choai, tóc nhuộm vàng đỏ, ăn mặc hầm hố, ngồi gác chân lên ghế. Trên bàn chỉ có 3 chai bia Sài Gòn Đỏ uống mãi chưa hết, nhưng mắt tụi nó cứ đảo như rang lạc, soi mói mấy em gái bàn bên.
– Còn đám kia là "Cá Rô" hay còn gọi là "trẻ trâu mới nổi". – Tâm bĩu môi khinh bỉ. – Tụi này là dân anh chị nửa mùa, hoặc công nhân mới lãnh lương muốn vô đây lấy le. – Tụi nó ít tiền nhưng cái tôi to đùng. Uống thì ít mà soi mói, kiếm chuyện thì nhiều. – Tụi bây phải để mắt tới đám này kỹ nhất. Tụi nó dễ gây lộn, đập phá đồ đạc. Nếu thấy tụi nó có dấu hiệu lè nhè, sàm sỡ nhân viên hay gây sự bàn bên là phải tới "nhắc nhở" liền. Nhắc nhẹ không nghe thì... – Tâm nắm chặt nắm đấm, khớp xương kêu răng rắc. – ...Thì lôi cổ ra hẻm sau "tâm sự".
Thái Sơn nheo mắt, nhìn về phía một người đàn ông trung niên ngồi một mình ở quầy bar. Ông ta mặc áo sơ mi kẻ sọc bỏ trong quần, mặt mũi bình thường, đang uống ly Cocktail, nhưng ánh mắt ông ta không nhìn vào ly rượu, mà lén lút quan sát cách nhân viên pha chế làm việc và ghi chép gì đó vào bao thuốc lá.
– Anh Tâm, còn ông kia? – Sơn hỏi khẽ.
Tâm Mắt Lộ nhìn theo hướng tay Sơn, ánh mắt lóe lên tia cảnh giác. Hắn vỗ vai Sơn: – Khá lắm nhóc. Biết quan sát đó. – Đó là "Chim Lợn". Có thể là hình sự chìm, hoặc tai mắt của mấy băng nhóm khác qua thám thính. – Với loại này, mình không được đánh, cũng không được đuổi. Cứ để nó ngồi đó. Nhưng dặn anh em phục vụ tuyệt đối không được sơ hở. Không bán thuốc lắc, không mại dâm tại chỗ. Cứ phục vụ nó chu đáo như khách thường. Nó không kiếm được bằng chứng gì thì tự khắc nó chán nó đi.
Sau khi giảng giải một hồi, Tâm Mắt Lộ rót cho mỗi thằng một ly Coca đá vì tụi nó chưa đủ tuổi uống rượu công khai. Hắn tự hào nói:
– Tụi bây thấy cái Blue Night này hoành tráng không?
– Dạ hoành tráng anh! – Kha Ghẻ mắt sáng rỡ. – Nhạc xập xình, gái đẹp, đèn màu chớp tắt... Em muốn ở đây luôn quá.
Tâm Mắt Lộ cười khẩy, lắc đầu quầy quậy:
– Xời! Cái quán này chỉ là cái chuồng gà so với Bar Mi Nhon của tụi mình thôi.
Hắn ghé sát vào tai ba thằng nhỏ, thì thầm như kể chuyện cổ tích:
– Bar Mi Nhon là trụ sở chính của anh Đại hùn vốn với bà Mộng Lan. Bên đó hả... chà chà... – Sàn lót thảm đỏ nhập từ Pháp, đèn chùm pha lê Tiệp Khắc treo lủng lẳng giá cả tỷ bạc. Khách vô đó toàn đi xe hơi Mercedes, Toyota Crown bóng lộn, chứ không phải đi xe máy cà tàng như bên này đâu. – Đào bên đó toàn là người mẫu, hoa khôi, nói tiếng Anh như gió. Rượu thì toàn XO, Chivas 21 trở lên. – Đặc biệt, lâu lâu anh Đại còn mời ca sĩ hải ngoại như Ngọc Lan, Elvis Phương, Tuấn Ngọc về hát. Vé vô cửa tính bằng đô la Mỹ đó tụi bây!
Ba thằng nhóc nghe mà nuốt nước bọt ừng ực. Một thế giới xa hoa mà tụi nó chưa bao giờ dám mơ tới.
– Anh Đại nói rồi. – Tâm vỗ vai Huy Lì. – Tụi bây ráng mà học việc ở đây cho tốt. Đứa nào lanh lẹ, trung thành, biết cách quản lý... mốt anh Đại cho qua bển làm quản lý. Lúc đó thì tha hồ mà hưởng thụ, tiền tip mỗi đêm bằng cả tháng lương công nhân. – Nhưng muốn qua bển... thì phải nhớ kỹ cái điều cấm kỵ này.
Giọng Tâm Mắt Lộ bỗng nhiên chùng xuống, đanh lại, lạnh lẽo như tiếng dao cạo trên mặt kính. Hắn tắt nụ cười, khuôn mặt sẹo lồi lõm trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết.
Hắn nhìn thẳng vào mắt ba thằng đệ tử, gằn từng chữ:
– Điều quan trọng nhất tao muốn tụi bây khắc cốt ghi tâm: Ở bar của Trần Đại, CẤM TUYỆT ĐỐI MA TÚY.
– Hàng trắng, thuốc lắc, bồ đà... bất cứ thứ gì dính tới ma túy. CẤM.
Tâm chỉ tay xuống sàn nhà:
– Tụi bây biết tại sao thằng Tám Sọ gãy không? Tại nó tham. Nó cho tụi đàn em bán thuốc trong bar để kiếm lời nhanh. Kết quả là sao? Công an ập vô, dân nghiện ngập đánh chém nhau, quán nát bét. – Anh Đại làm ăn lớn, ảnh muốn dòng tiền "sạch". Cờ bạc, rượu chè, gái gú... ok, cái đó là nhu cầu giải trí. Nhưng ma túy là thứ giết người, là thứ làm băng hoại anh em. Anh Đại căm thù nó nhất.
Hắn đưa bàn tay phải lên, làm động tác chặt xuống cổ tay trái cái Phập: – Luật của băng Rồng Sài Gòn: Đứa nào bị bắt quả tang tuồn hàng trắng vào bar bán cho khách, hoặc bao che cho thằng khác bán... CHẶT TAY. – Không có ngoại lệ. Dù là anh em ruột thịt, dính tới cái chết trắng là anh Đại xử đẹp.
Kha Ghẻ rùng mình, mặt tái mét. Huy Lì cũng nuốt khan.
Tâm Mắt Lộ tiếp tục hướng dẫn, giọng nghiêm trọng: – Tụi bây đi tuần tra phải quan sát thật kỹ. – Thấy thằng nào ngồi trong góc tối, hay có động tác lén lút dúi đồ vào tay khách, hoặc khách vô nhà vệ sinh quá lâu, đi ra mắt lờ đờ, mũi hít hít... là phải nghi ngờ ngay. – Đặc biệt là mấy thằng "Cá Rô" trẻ trâu tao nói lúc nãy. Tụi nó hay lén đem thuốc vô cắn để nhảy cho sung. – Gặp trường hợp đó, báo ngay cho tao hoặc bảo vệ. Tụi mình sẽ lôi cổ nó ra ngoài, tịch thu tang vật rồi giao cho công an phường (để lấy điểm thi đua), hoặc đập cho một trận nhớ đời rồi cấm cửa vĩnh viễn.
– Nhớ kỹ chưa? – Tâm nạt.
– Dạ... dạ rõ! – Ba thằng đồng thanh hô, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Tiếng nhạc kích động dội vào lồng ngực thình thịch như búa tạ nện vào đe sắt. Trong cái hộp đêm nhập nhoạng ánh đèn màu này, không khí đặc quánh mùi khói thuốc Ruby, mùi rượu ngoại pha cồn và mùi nước hoa rẻ tiền của những cô gái "bán hoa" trá hình. Một thứ mùi của trụy lạc và tuyệt vọng.
Ở cái góc khuất gần nhà vệ sinh, nơi dành cho đám "dân chơi nửa mùa" ít tiền mà thích thể hiện, một gã choai choai đang làm loạn.
Gã tên Tùng "Vàng". Tóc nhuộm vàng khè như lông bò, vuốt keo dựng ngược. Cổ đeo sợi dây chuyền to tổ chảng mà dân trong nghề liếc qua là biết hàng mỹ ký chợ Kim Biên. Mặt gã đỏ gay vì men rượu, mắt lờ đờ hau háu nhìn cô bé phục vụ bàn.
– Ê! Con nhỏ kia! – Tùng Vàng đập tay xuống bàn cái Rầm, bọt bia văng tung tóe. – Lại đây rót bia cho anh!
Cô bé phục vụ rụt rè bước tới. Dáng người mảnh mai, lọt thỏm trong bộ đồng phục váy ngắn cũn cỡn. Khuôn mặt trát đầy phấn son vụng về để che đi nét ngây thơ, nhưng đôi mắt to tròn thì không giấu được vẻ sợ sệt như con nai lạc giữa bầy sói.
– Dạ... anh cần gì? – Giọng cô bé run rẩy.
– Cần gì hả? Cần cưng đó! – Tùng cười hô hố, đưa bàn tay dơ dáy chộp lấy cổ tay cô bé, giật mạnh. – Ngồi xuống đây uống với anh một ly! Làm giá hả mạy?
– Anh ơi... buông em ra... em chỉ bưng bê thôi... – Cô bé hoảng hốt vùng vẫy.
Trong lúc giằng co, cánh tay cô gạt trúng ly rượu Whisky pha Coca. XOẢNG! Ly rượu vỡ tan, nước nâu đỏ đổ ập vào đũng quần Jean bạc phếch của Tùng.
Cả bàn tiệc im bặt. Tùng Vàng nhìn cái quần ướt mem, máu dồn lên não. Cái sĩ diện hão của một thằng du đãng vặt bị tổn thương nghiêm trọng.
– Đ.M mày! Con đĩ này mù hả?
CHÁT!!!
Cú tát nổ giòn tan như pháo tết. Tùng Vàng vung tay tát thẳng vào mặt cô bé. Cú đánh phũ phàng hất văng cô bé ngã dúi dụi vào góc tường. Cô ôm mặt, khóc thét lên, tiếng khóc lọt thỏm giữa tiếng nhạc xập xình vô cảm.
Thái Sơn đứng dựa vào quầy bar, ánh mắt nó quét qua một lượt không gian ồn ào náo nhiệt. Nó nhìn những ly rượu đắt tiền, những cô gái nhảy bốc lửa, và cả những góc tối nơi dục vọng đang lên ngôi.
Nó hiểu rằng, để duy trì được cái vẻ hào nhoáng này, cần một bàn tay sắt bọc nhung. Và Trần Đại đang xây dựng một đế chế không chỉ dựa trên bạo lực, mà dựa trên những nguyên tắc "đạo đức giả" nhưng cực kỳ hiệu quả của thế giới ngầm.
Đúng lúc đó, ánh mắt Sơn dừng lại ở một góc khuất gần lối đi vào nhà vệ sinh.
Có tiếng ồn ào. Một thằng thanh niên tóc vàng hoe, đeo dây chuyền to tổ chảng, đang lôi kéo tay một cô bé phục vụ mặc váy ngắn. Cô bé đang cố vùng vẫy, vẻ mặt hoảng sợ.
– Có chuyện rồi. – Sơn nói khẽ, đặt ly Coca xuống bàn.
Tâm Mắt Lộ nhìn theo hướng mắt Sơn, gật đầu nhẹ: – Cá Rô đớp mồi. Tới lúc tụi bây thực hành rồi đó. Xử lý cho khéo vào.
Thái Sơn không đợi Tâm nói hết câu. Nó lao đi, lách qua đám đông đang nhảy nhót, hướng thẳng về phía gã thanh niên kia. Máu trong người nó bắt đầu sôi lên, không phải vì rượu, mà vì bản năng của một con sói nhìn thấy đồng loại bị ức hiếp.
Và khi đến gần, Sơn sững sờ nhận ra khuôn mặt quen thuộc của cô bé phục vụ.
– Mày biết cái quần này tao mua bao nhiêu không? Bán cả dòng họ mày đi cũng không đền nổi đâu con chó!
Nó nghe tiếng ly vỡ. Nó thấy cú tát. Máu trong người Thái Sơn sôi lên sùng sục. Cái thứ máu của gã đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, ghét nhất cái thói ỷ mạnh hiếp yếu, thượng đội hạ đạp.
– Thứ hèn. Đánh đàn bà là thứ bỏ đi. – Sơn rít qua kẽ răng.
Nó định bước tới "dạy dỗ" thằng kia một bài học về cách làm người. Nhưng khi cô bé phục vụ ngẩng mặt lên, gạt nước mắt... Ánh đèn Strobe light xanh lè quét qua khuôn mặt ấy.
Sơn khựng lại. Tim nó hẫng đi một nhịp.
Đôi mắt ầng ậng nước đó... Cái miệng chúm chím đó... Dù có trát cả tấn phấn son thì Sơn cũng không thể nào quên được. Là Thục Linh. Con gái bà Ba Mập quán cà phê Tôn Đản. Cô nữ sinh xinh đẹp từng bưng cho nó ly cà phê đá với nụ cười hiền hậu ngày nào.
Tại sao? Tại sao "bông hoa nhài" ấy lại rớt vào cái vũng bùn này?
Chưa kịp suy nghĩ, Sơn thấy Tùng Vàng hùng hổ vớ lấy vỏ chai bia, định phang vào đầu Thục Linh đang co rúm dưới đất.
– Tao đập chết mẹ mày! – Tùng gào lên, điên cuồng như con thú.
Một luồng sát khí lạnh lẽo bùng lên trong mắt Thái Sơn. Con sói trong nó đã thức giấc. Nó không đi nữa. Nó lao vút tới như một bóng ma.
– DỪNG TAY!
Tùng Vàng vừa giơ chai bia lên thì cảm thấy bả vai như bị kìm sắt kẹp chặt. Hắn quay phắt lại, bắt gặp một đôi mắt sâu hun hút, lạnh lẽo đầy tử khí.
– Mày làm cái trò gì vậy? – Sơn gằn giọng, tay siết mạnh hơn.
Tùng Vàng đang say, lại quen thói bắt nạt kẻ yếu, liền hất hàm sừng sộ:
– Mày là thằng nào? Thằng bồi bàn ranh con! Mày biết tao là ai không mà dám cản tao dạy vợ? Buông ra!
Hắn chỉ tay vào mặt Sơn, nước bọt văng tứ tung:
– Tao là khách VIP! Mày đụng vô tao là mày xong đời! Mày biết bố tao là ai không? Bố tao là...
Thái Sơn nhếch mép cười khẩy. Một nụ cười tàn nhẫn.
– Bố mày là ai tao đéo cần biết. Nhưng mày đánh đàn bà... thì mày không đáng làm đàn ông.
Sơn không nói nhiều. Nó chùng chân, xoay hông, tung ra một cú đấm móc hàm uppercut nhanh như điện xẹt.
BỐP!!!
Tiếng nổ khô khốc vang lên, nghe còn sướng tai hơn tiếng trống dồn. Nắm đấm bọc thép của Sơn găm thẳng vào cái cằm nhọn hoắt của Tùng.
Cú đấm uy lực đến mức nhấc bổng gã choai choai lên khỏi mặt đất. Tùng Vàng bật ngửa ra sau, hai chân chới với giữa không trung như con ếch bị điện giật. Máu mũi, máu mồm phun ra thành vòi, bắn tung tóe.
RẦM!
Hắn rơi bịch xuống sàn, dãy đành đạch, ôm mặt rên rỉ ư ử. Mấy cái răng cửa chắc đã theo hồn bay về nơi xa lắm.
Hai thằng bạn đi cùng Tùng thấy đại ca bị đánh, định lao vào:
– Đ.M mày! Mày dám đánh anh Tùng!
Thái Sơn quay lại. Nó không thủ thế. Nó chỉ đứng đó, phủi tay áo, trừng mắt nhìn hai thằng kia. Cái nhìn của một kẻ đã từng bước qua cửa tử ở K13.
– Bước vô đây tao bẻ gãy giò từng thằng. – Giọng Sơn nhẹ tênh nhưng lạnh buốt sống lưng.
Hai thằng kia khựng lại, chân run lẩy bẩy, mặt cắt không còn giọt máu. Tụi nó biết, thằng này không phải dạng vừa.
Tùng Vàng nằm dưới đất, vừa hộc máu vừa gào lên ăn vạ:
– Bớ người ta!!! Du đãng giết người! Quán này đánh khách!
Ngay lúc đó, Tâm Mắt Lộ rẽ đám đông bước vào, theo sau là Huy Lì, Kha Ghẻ và Ba Thẹo.
Tâm nhìn cảnh tượng hỗn độn, nhìn thằng Tùng Vàng đang quằn quại, rồi nhìn Thái Sơn. Hắn không chửi mắng, chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt lộ vẻ hài lòng. Được. Thằng nhỏ có khí chất. Gặp chuyện bất bình ra tay tương trợ, đúng chất anh chị.
Tâm vỗ tay bộp bộp, lớn giọng trấn an đám đông đang hoang mang:
– Xin lỗi bà con cô bác! Quán Blue Night làm ăn uy tín, tôn trọng khách hàng. Nhưng thằng nào vô đây quậy phá, đánh đập phụ nữ thì mời ra ngoài.
– Tụi bây! Dọn rác!
Huy Lì và Ba Thẹo lập tức lao tới. Hai gã hộ pháp xốc nách Tùng Vàng lên như xốc một con gà chết. – Đi mày! Ra hẻm sau anh em mình tâm sự!
– Buông tao ra! Tao kiện tụi bây! – Tùng Vàng vùng vẫy yếu ớt.
– Kiện củ khoai! – Kha Ghẻ đi bên cạnh, cốc đầu hắn một cái. – Đi lẹ, đừng để tao nóng.
Cả đám lôi tuột "vị khách VIP" ra cửa sau, trả lại không gian yên bình cho quán bar. Nhạc lại nổi lên, đèn lại chớp tắt, cuộc vui lại tiếp diễn như chưa từng có cuộc chia ly.
Khi đám đông tản ra, Thái Sơn vội vàng quay lại phía góc tường.
Thục Linh đang ngồi bệt dưới đất, tóc tai rũ rượi, một bên má sưng vù in hằn năm ngón tay đỏ chót. Nước mắt làm nhòe nhoẹt lớp phấn son rẻ tiền, khiến khuôn mặt cô lem luốc như một bức tranh bị tạt nước.
Sơn thấy lòng mình thắt lại. Nó cởi chiếc áo khoác da đang mặc, nhẹ nhàng trùm lên vai Linh để che đi phần da thịt bị lộ ra do chiếc váy xộc xệch.
– Linh... – Sơn gọi khẽ, giọng dịu dàng đến lạ, khác hẳn cái giọng sấm sét lúc nãy.
Linh ngẩng đầu lên. Đôi mắt đẫm lệ nhìn qua làn tóc rối. Cô nhận ra hắn.
–Giọng cô run rẩy, nghẹn ngào. – Có phải... anh là người hôm đó đánh tụi Bi Lớn Bi Nhỏ không?
Sơn gật đầu, ngồi xổm xuống, lấy trong túi ra chiếc khăn tay (vốn định dùng để lau mồ hôi sau khi tập tạ), lau nhẹ vết máu bên khóe môi cô.
– Ừ, anh đây. Đừng sợ nữa.
Sơn dìu Linh vào phòng nghỉ nhân viên – một căn phòng nhỏ hẹp, chất đầy két bia nhưng ít ra là yên tĩnh. Nó lấy chai nước suối lạnh, áp vào má cho cô bớt sưng.
– Sao em lại ra nông nỗi này? – Sơn hỏi, giọng trầm buồn. – Quán cà phê của dì Ba đâu? Em đang đi học mà? Sao lại chui vô cái chốn bùn nhơ này?
Linh cầm chai nước, nước mắt lại trào ra như đê vỡ. Cô cúi gầm mặt, tiếng nấc nghẹn ngào:
– Mất hết rồi anh ơi... – Sau vụ đánh nhau hồi đó... quán ế ẩm, không ai dám tới. Má em buồn, nghe lời dụ dỗ đi đánh bài gỡ gạc... Ai ngờ thua sạch. Bị tụi cho vay nặng lãi siết nợ, lấy luôn cái quán.
– Giờ má em bệnh nằm liệt giường. Em phải nghỉ học... xin vô đây làm...
Cô òa khóc, tức tưởi:
– Em chỉ muốn kiếm tiền mua thuốc cho má... Em thề em không có làm bậy... Em chỉ bưng bê thôi... mà tụi nó cứ ép em... coi em như món hàng...em không chịu tụi nó lớn tiếng đòi đánh em.
Thái Sơn nghe mà nắm chặt tay, móng tay cắm vào da thịt đau nhói. Nó thấy mình có lỗi. Chính cuộc chiến giành địa bàn của tụi nó đã gián tiếp đẩy gia đình Linh vào bi kịch này.
Nó nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt. Cô gái từng là "hoa khôi xóm Tôn Đản" trong sáng, giờ đây tàn tạ, run rẩy vì miếng cơm manh áo.
Sơn đưa bàn tay chai sạn, thô ráp của mình lên, vụng về vén lọn tóc dính bết mồ hôi trên trán Linh. Cử chỉ của nó nhẹ nhàng, nâng niu như sợ làm vỡ một món đồ sứ mong manh.
– Nín đi nhỏ. – Sơn nói, giọng ấm áp và kiên định. – Khóc sưng mắt xấu lắm.
– Từ nay... không thằng nào dám ăn hiếp em nữa đâu. Em cứ làm ở đây. Anh bảo kê cho em.
Linh ngước đôi mắt ầng ậng nước nhìn Sơn:
– Anh... anh làm gì ở đây?
Sơn cười buồn, nụ cười nửa miệng phong trần:
– Anh là... du đãng. Nhưng là du đãng bảo vệ em. – Ở cái đất Quận 4 này, anh Sơn nói một là một. Thằng nào dám đụng vô em một ngón tay nữa, anh chặt tay nó làm mắm.
– Anh xưng "anh" ngọt sớt vậy? – Linh bật cười trong nước mắt, nụ cười méo mó nhưng đã bớt đau thương.
– Em nhớ em lớn hơn anh 2 tuổi lận đó. Năm nay em 17 rồi.
Sơn nhún vai, mặt hơi đỏ lên dưới ánh đèn vàng vọt của phòng kho:
– Kệ. Trong giang hồ, ai mạnh người đó làm anh. Bây giờ anh bảo vệ em, tay anh cứng hơn em, em phải gọi anh bằng anh. Chịu không?
Thục Linh nhìn chàng trai trước mặt. Không còn là thằng nhóc bụi đời gầy gò năm xưa nữa. Nó đã lớn, bờ vai nó rộng và vững chãi như một bức tường thành. Trong ánh mắt sâu thẳm của nó, cô tìm thấy một sự bình yên kỳ lạ mà lâu lắm rồi cô mới cảm nhận được.
– Dạ... anh Sơn. – Linh lí nhí, má ửng hồng.
Ngoài hẻm sau, tiếng la hét thất thanh của thằng Tùng Vàng vọng vào, xen lẫn tiếng đấm đá bộp bộp không thương tiếc của Huy Lì và Ba Thẹo. Âm thanh bạo lực ấy, trớ trêu thay, lại trở thành khúc nhạc nền cho một mối tình chớm nở giữa chốn bùn nhơ. Một mối tình không có hoa hồng hay thơ ca, mà được xây đắp bằng máu, nước mắt và lời hứa danh dự của một kẻ bước đi trong bóng tối.
Sân trường Bắc Hải. 9 giờ 30 phút sáng hôm sau.
Sáng Sài Gòn nắng như đổ lửa. Cái nắng tháng Tư hầm hập, oi bức, nung nóng mặt đường nhựa đến mức nhìn xa xa thấy không khí bốc lên rung rinh như ảo ảnh.
Thái Sơn lại khoác lên mình bộ đồng phục học sinh "ngố tàu". Áo sơ mi trắng cài kín cổ, quần tây xanh đen sơ vin thẳng thớm, đầu tóc chải mượt bằng nước lạnh ép sát da đầu. Nhìn nó bây giờ đù đù, chậm chạp, chẳng ai dám tin đây là gã thanh niên đêm qua vừa tung cú đấm móc hàm gãy răng một thằng du côn ở quán bar Blue Night.
Huy Lì và Kha Ghẻ đi bên cạnh, mặt mày bơ phờ, ngáp ngắn ngáp dài. Đêm qua thức khuya "dọn rác", sáng nay lại phải dậy sớm ê a mấy bài thơ con cóc trong giờ Văn, tụi nó oải như bún thiu.
– Má nó... – Huy Lì lầm bầm, tay gãi gãi cái lưng đang ngứa ngáy vì mồ hôi. – Tao thề, thà tao đi vác gạo ở bến Cầu Muối còn sướng hơn cái cực hình này. Ngồi trong lớp mà cái đít tao nó mọc nhọt.
– Ráng đi con. – Kha Ghẻ cười hô hố, vỗ vai bạn.
– Mày phải tu tâm dưỡng tính. Anh Đại nói rồi, muốn làm người thì phải có chữ, không biết chữ thì chỉ có nước đi hốt cứt trâu.
Tiếng trống báo hiệu giờ Thể dục vang lên. Cả lớp 9A4 lục tục kéo xuống sân trường.
Môn thể dục ở cái trường bán công tồi tàn này chẳng có gì ngoài chạy bền và tập mấy bài tay không. Sân trường tráng xi măng nứt nẻ, lổn nhổn sỏi đá, dưới cái nắng chang chang này thì chẳng khác nào cái vỉ nướng thịt khổng lồ.
Học sinh được phép thay đồ thể dục và mang giày bata. Thái Sơn, Huy và Kha để giày dép ở dãy ghế đá dưới gốc bàng già, nơi đám con trai trong lớp hay vứt đồ lung tung, rồi chạy ra tập hợp.
Sau 15 phút khởi động tay chân uể oải, thầy giáo thể dục, một ông thầy bụng phệ, miệng ngậm còi toe toe ra lệnh:
– Rồi! Giải tán! Chạy 5 vòng sân trường tính giờ! Đứa nào chạy chậm ở lại hít đất 20 cái!
Cả đám học sinh nháo nhào chạy về phía ghế đá để mang giày vào chạy.
Nhưng khi bộ ba Thái Sơn quay lại chỗ để đồ... Đôi dép lào của Kha, đôi bata Thượng Đình cũ mèm của Huy, và đôi Biti’s mới cáu của Sơn... đã không cánh mà bay.
– Ủa? – Kha Ghẻ ngơ ngác, cúi xuống gầm ghế tìm kiếm. – Giày tao đâu rồi? Mới để đây mà?
Huy Lì lục tung đống cặp sách, mặt bắt đầu đỏ lên:
– Đù mẹ... Thằng nào chơi chó giấu giày cha mày rồi?
Thái Sơn đứng im. Nó không tìm. Đôi mắt nó nheo lại, quét nhanh một vòng quanh sân trường. Bản năng của một kẻ sống trong thế giới ngầm mách bảo nó rằng: Đây không phải là ngẫu nhiên. Đây là một cái bẫy.
Và nó nhìn thấy thủ phạm.
Trên lan can lầu 1, dãy phòng học nhìn thẳng xuống sân thể dục.
Hùng "Chó Điên" đang đứng đó, tay chống nạnh, cái mặt vênh lên tận trời xanh. Đứng bên cạnh hắn là Tèo Mắt Hí, Luân Còi và Tí Mập – bộ sậu "Tứ đại thiên vương phiên bản lỗi".
Trên tay Tí Mập đang đung đưa ba đôi giày của nhóm Thái Sơn. Nó cột dây giày lại với nhau, quay quay như quay dế.
– Ê! Mấy con gà! – Hùng Chó Điên hét lớn vọng xuống, giọng cười hô hố đầy vẻ đắc thắng. – Kiếm gì đó? Kiếm giày hay kiếm cháo?
Cả sân trường ngước lên nhìn. Đám học sinh lớp khác bắt đầu chỉ trỏ, cười khúc khích.
Huy Lì nhìn thấy đôi giày của mình đang bị thằng béo quay mòng mòng, máu nóng dồn lên não tức thì. Nó chỉ tay lên lầu, gào lên:
– Thằng chó Hùng! Mày trả giày cho tao! Mày muốn chết hả?
Hùng Chó Điên cười sằng sặc, giả bộ điếc:
– Gì? Mày nói gì tao nghe không rõ? Muốn xin lại giày hả?
– Dạ thưa anh Hùng đẹp trai đi rồi anh trả cho!
Tèo Mắt Hí chêm vào, giọng chua loét: – Mà thôi đại ca ơi, tụi nó dân quê, chân phèn quen đi đất rồi. Mang giày chi cho hư bột hư đường. Để tụi nó chạy chân đất cho nó... luyện công!
Nói xong, cả đám trên lầu cười nghiêng ngả. Tí Mập vung tay, ném mạnh chùm giày bay vèo qua mái tôn nhà xe, rớt tọt vào... bãi rác phía sau trường.
– Á đù!!! – Kha Ghẻ há hốc mồm. – Nó quăng vô bãi rác kìa trời!
Huy Lì không chịu nổi nữa. Nó gầm lên một tiếng như bò tót bị chọc tiết, định lao lên cầu thang để "xử đẹp" đám khốn nạn kia. – Mẹ kiếp! Tao lên bẻ cổ từng thằng!
Nhưng một bàn tay rắn chắc đã kịp thời nắm chặt lấy bắp tay nó, giữ lại.
Là Thái Sơn.
– Đứng lại. – Sơn nói, giọng nhẹ tênh nhưng lạnh buốt.
– Mày buông tao ra! – Huy vùng vẫy, mắt đỏ ngầu. – Anh thấy nó làm nhục mình không? Nó ném giày mình vô bãi rác! Em nhịn hết nổi rồi!
Sơn siết chặt tay hơn, móng tay cắm vào thịt Huy đau điếng:
– Mày lên đó làm gì? Đánh nó hả? – Mày đánh nó, mày bị đuổi học. Công sức anh Đại, công sức anh Ngọc lo lót cho mày đi tong. Mày muốn về lại bến xe bốc vác, cả đời làm culi cho thiên hạ sai vặt hả?
Câu nói của Sơn như gáo nước lạnh tạt vào mặt Huy. Nó khựng lại, ngực phập phồng, hơi thở rít qua kẽ răng ken két.
– Nhưng... nhưng mà nhục lắm mày ơi... – Giọng Huy nghẹn lại, uất ức.
Sơn buông tay Huy ra. Nó ngước lên nhìn Hùng Chó Điên đang cười cợt trên lầu. Ánh mắt Sơn không có sự giận dữ bùng phát, mà là một sự tĩnh lặng đáng sợ. Sự tĩnh lặng của mặt biển trước cơn sóng thần.
– Nhục? – Sơn nhếch mép cười nhạt. – Bị chó sủa mà quay lại cắn nhau với chó mới là nhục. – Quân tử trả thù mười năm chưa muộn. Hôm nay nó cười, để coi ngày mai nó có còn răng mà cười không.
Sơn quay sang thầy giáo thể dục đang thổi còi toe toe giục giã: – Chạy thôi. Coi như luyện tịch tà kiếm phổ.
Sơn xắn ống quần lên cao, để lộ đôi chân trần gân guốc. Nó bước ra vạch xuất phát. Huy và Kha nhìn nhau, nuốt cục tức xuống bụng, lầm lũi làm theo.
TOE!!!
Tiếng còi vang lên. Cả lớp ùa chạy.
Chạy chân đất trên sân xi măng giữa trưa nắng Sài Gòn là một cực hình đúng nghĩa. Mặt sân nóng hầm hập như rang, truyền nhiệt qua lòng bàn chân, bỏng rát. Những viên sỏi nhỏ, dăm đá lởm chởm cứa vào da thịt đau nhói.
Vòng thứ nhất. Còn chịu được. Vòng thứ hai. Mồ hôi bắt đầu tuôn như tắm. Lòng bàn chân bắt đầu đỏ ửng, phồng rộp. Vòng thứ ba. Cảm giác như đang chạy trên than hồng.
Huy Lì vừa chạy vừa chửi thề lầm bầm: "Đụ má nóng... đụ má thằng Hùng... đụ má cái trường...". Kha Ghẻ thì nhăn nhó như khỉ ăn ớt, nhảy lò cò mỗi khi đạp trúng sỏi bén.
Chỉ có Thái Sơn là vẫn giữ nhịp chạy đều đặn. Khuôn mặt nó lạnh tanh, không biến sắc. Mồ hôi chảy ròng ròng xuống má, xuống cằm, ướt đẫm lưng áo, nhưng hơi thở của nó vẫn đều như một cỗ máy. Nó đã từng tập võ với Phong Lân trên bãi cát nóng, từng chạy trốn cảnh sát qua những con hẻm rải đá dăm. Chút nóng này so với những gì nó đã trải qua... chỉ là muỗi đốt inox.
Trên lầu, Hùng Chó Điên vẫn chưa buông tha. Hắn cầm chai nước suối lạnh, uống một ngụm rồi phun phì phì xuống sân, trúng ngay đầu Huy Lì đang chạy ngang qua.
– Chạy lẹ lên mấy con gà! Chân đất mới khỏe! Luyện công đó! Ha ha ha!
Huy Lì gầm gừ trong cổ họng, định dừng lại chửi đổng. Nhưng Sơn chạy vượt lên, huých vai Huy một cái: – Chạy đi. Đừng nhìn lên. Nhìn thẳng phía trước.
– Sơn... chân tao phồng rộp hết rồi... – Kha Ghẻ rên rỉ.
– Đau thì nhớ lấy. – Sơn nói, mắt vẫn nhìn thẳng.
– Nỗi đau này sẽ nhắc tụi bây nhớ: Muốn không làm chuyện lớn thì ráng nhẫn nhịn chút. Mấy chiêu của đám cắc ké này có đe dọa gì được mình đâu.
Ba bóng người lầm lũi chạy dưới cái nắng thiêu đốt, bỏ lại sau lưng tiếng cười cợt của đám trên lầu và ánh mắt ái ngại của bạn bè cùng lớp. Một hình ảnh vừa bi hài, vừa toát lên một sự kiên cường lỳ lợm đến rợn người.
Trong khi đó, ở dãy ghế đá dưới tán cây phượng vĩ rợp bóng mát.
Lan "Công Chúa" cùng nhóm bạn Mỹ Linh và Đông Khanh đang ngồi nghỉ mệt sau khi chạy xong (tụi con gái được ưu tiên chạy ít hơn).
Mỹ Linh vừa phe phẩy cái nón lá, vừa nhìn lên lầu, bĩu môi: – Cái thằng Hùng Chó Điên đó hãm tài thật. Suốt ngày ăn hiếp người khác. Nhìn cái mặt vênh váo của nó mà tao muốn táng cho một dép.
Đông Khanh đẩy gọng kính, thở dài: – Mà ba cái bạn học sinh mới kia cũng... hiền quá mức quy định. Bị chơi xỏ vậy mà cũng im re chịu trận. Nhất là cái bạn tên Sơn á, nhìn mặt ngầu ngầu mà sao... nhu nhược quá.
Lan không nói gì. Cô ngồi im, tay mân mê chai nước suối ướp lạnh. Nhưng đôi mắt cô thì không rời khỏi đường chạy.
Cô nhìn thấy Thái Sơn. Dưới cái nắng gay gắt, bóng dáng cậu ta đổ dài trên mặt sân nóng bỏng. Mồ hôi ướt đẫm áo, tóc bết lại, khuôn mặt đen nhẻm lấm tấm bụi đường. Cô thấy Huy Lì vừa chạy vừa chửi, thấy Kha Ghẻ nhăn nhó đau đớn. Nhưng Sơn thì không.
Cậu ta chạy một cách bình thản đến lạ lùng. Không một tiếng than vãn. Không một cái nhăn mặt. Đôi mắt cậu ta nhìn thẳng về phía trước, kiên định và... cô độc.
Sự "nhu nhược" mà Khanh nói, Lan lại cảm thấy nó không giống sự hèn nhát. Hèn nhát là sự run rẩy, là sự trốn chạy. Còn Sơn... cậu ta đang đối mặt. Cậu ta đang chịu đựng.
Lan nhớ lại ánh mắt của Sơn hôm qua khi đỡ cô. Một ánh mắt sâu thẳm, mạnh mẽ và có chút gì đó... nguy hiểm. Người sở hữu ánh mắt đó không thể là một kẻ hèn nhát được.
Tự nhiên, trong lòng cô công chúa nhỏ dấy lên một nỗi xót xa kỳ lạ. Cô nhìn xuống đôi giày bata trắng tinh, êm ái đang mang trên chân mình. Rồi nhìn đôi chân trần đen đúa của Sơn đang nện xuống mặt đường nóng rát. Sự chênh lệch ấy làm cô thấy... áy náy. Như thể sự sung sướng của cô là một tội lỗi trước nỗi khổ của người khác.
– Tụi nó... chắc đau lắm ha? – Lan buột miệng nói khẽ.
Mỹ Linh quay sang:
– Hả? Mày nói gì Lan? Mày thương tụi nó hả? Trời ơi, kệ tụi nó đi. Con trai da dày thịt béo, chạy chút xíu nhằm nhò gì.
Lan im lặng, không tranh cãi. Cô cầm chai nước suối lạnh trong tay, siết chặt. Cô muốn... cô muốn mang chai nước này ra cho cậu ấy. Nhưng cô không dám. Cái rào cản vô hình giữa "Công Chúa" và "Kẻ Bụi Đời", giữa "Con Ngoan Trò Giỏi" và "Học Sinh Cá Biệt" lớn quá. Cô sợ ánh mắt dị nghị của mọi người. Cô sợ... chính cảm xúc lạ lùng đang nhen nhóm trong lòng mình.
Vòng chạy cuối cùng.
Thái Sơn, Huy và Kha lê lết về đích. Chân tụi nó đã bỏng rát, tê dại. Huy Lì thở hồng hộc như trâu, nằm vật ra bãi cỏ. Kha Ghẻ thì ngồi xoa bóp lòng bàn chân đỏ lựng.
Chỉ có Sơn là vẫn đứng vững. Nó chống tay lên đầu gối, thở sâu để điều hòa nhịp tim. Nó đưa tay quệt mồ hôi chảy vào mắt cay xè.
Nó ngước nhìn lên lầu một lần nữa. Hùng Chó Điên và đám đàn em đã bỏ đi đâu mất, chắc là xuống canteen uống nước ngọt ăn mừng chiến tích.
Sơn đi ngang qua chỗ lan can, nơi Hùng Chó Điên vừa đứng. Nó nhìn lên khoảng không trống rỗng đó, khóe môi nhếch lên một nụ cười. Một nụ cười nửa miệng, lạnh lùng và tàn khốc – nụ cười của một kẻ đi săn vừa tìm thấy điểm yếu của con mồi.
– Cười đi. – Sơn lẩm bẩm, giọng nói nhỏ chỉ đủ mình nó nghe, nhưng nặng tựa ngàn cân. – Mày cười được ngày nào hay ngày đó đi Hùng.
– Cái giá cho tiếng cười hôm nay của mày... tao sẽ bắt mày trả bằng răng và máu.
Nó quay lại, xốc nách hai thằng bạn dậy: – Đứng dậy! Về lớp! Đừng nằm đó cho tụi nó thương hại.
Ba cái bóng liêu xiêu dìu nhau đi vào bóng râm của hành lang. Khi đi ngang qua ghế đá, Sơn vô tình chạm mắt với Lan. Cô nàng đang nhìn nó chằm chằm, ánh mắt đầy vẻ lo lắng và... tò mò. Trên tay cô cầm chai nước suối, dường như muốn đưa ra nhưng lại rụt rè.
Sơn khựng lại một giây. Cái vẻ lạnh lùng sắt đá trên mặt nó bỗng chốc tan chảy. Nó gật đầu nhẹ với Lan – một cái gật đầu chào xã giao, nhưng cũng là một lời trấn an ngầm: "Tôi ổn."
Rồi nó quay mặt đi, bước nhanh hơn, để lại Lan ngồi đó với chai nước trên tay và trái tim đập lỗi nhịp.
Chiều hôm đó, trong xưởng sửa xe của Lâm Ba Gác.
Thái Sơn ngồi trên cái ghế đẩu, ngâm đôi chân phồng rộp vào thau nước muối ấm mà Ba Thẹo vừa pha. Huy Lì và Kha Ghẻ thì đang ngồi bôi mỡ trăn lên chân, miệng chửi thề không ngớt.
– Sơn! – Ba Thẹo vừa lau dầu nhớt vừa hậm hực. – Sao tụi mày hiền quá vậy? Để thằng chó đó nó leo lên đầu lên cổ. Anh cho em một câu thôi, tối nay em vác cờ lê qua đập nát đầu gối nó!
Lâm Ba Gác đang rít thuốc lào, cũng gật gù:
– Nó nói đúng đó Sơn. Nhẫn nhịn là tốt, nhưng nhịn quá thành nhục. Tụi nó là giang hồ vặt, mình là Rồng Sài Gòn, sợ cái đéo gì?
Sơn rút chân ra khỏi thau nước, lau khô bằng cái khăn rằn. Nó nhìn đôi bàn chân đỏ ửng của mình, ánh mắt đanh lại.
– Em không sợ. – Sơn nói, giọng bình thản. – Nhưng em không muốn dùng dao mổ trâu để giết gà. – Đánh nó một trận thì dễ. Nhưng để nó tâm phục khẩu phục, để cả cái trường Bắc Hải đó nể sợ mình... thì phải chơi chiêu khác.
Sơn quay sang Kha Ghẻ:
– Kha, mày rành mấy vụ điều tra. Ngày mai, mày tìm hiểu cho tao thằng Hùng Chó Điên này có điểm yếu gì. Nó sợ cái gì nhất? Nó mê cái gì nhất? Nhà nó ở đâu? Nó hay đi đâu?
Rồi quay sang Huy Lì:
– Huy, mày ráng nhịn thêm vài bữa. Tập trung gom quân. Mày lân la làm quen với mấy thằng đầu gấu lớp khác mà ghét thằng Hùng. Địch của địch là bạn.
Sơn đứng dậy, bước ra cửa xưởng, nhìn bầu trời Sài Gòn đang chuyển màu xám xịt báo hiệu cơn mưa giông.
– Tụi nó thích chơi trò "luật rừng" trong trường học phải không? – Sơn cười nhạt.
– Được thôi. Tao sẽ cho tụi nó thấy, luật rừng của một con chó cảnh khác với luật rừng của một con sói như thế nào.
Một kế hoạch phản công tàn nhẫn và bài bản đang hình thành trong đầu Thái Sơn. Không phải là một trận đánh lộn tay chân tầm thường, mà là một cuộc lật đổ ngôi vương, để biến "những con sói non" thành những kẻ cai trị thực sự của cái chuồng cừu Bắc Hải này.
Và Hùng Chó Điên, kẻ đang say sưa trên chiến thắng hèn mọn của mình, không hề biết rằng ngày tàn của nó đã được định đoạt.
(Hết Chương 31)
CHƯƠNG 31:
Bar Blue Night, Bến Vân Đồn, Quận 4. 9 giờ 00 phút tối.
Bên ngoài, con đường Bến Vân Đồn vẫn còn vương vấn cái nóng hầm hập của một ngày hè Sài Gòn, với tiếng xe máy nổ pạch pạch và mùi hủ tiếu gõ bay trong gió. Nhưng ngay khi cánh cửa bọc nệm da dày cộm của Bar Blue Night hé mở, một thế giới hoàn toàn khác ập vào mặt người ta.
Tiếng bass của bản nhạc Brother Louie của Modern Talking dội vào lồng ngực thình thịch... thình thịch... như muốn ép tim người nghe nhảy ra ngoài. Ánh đèn Strobe light, đèn chớp xanh đỏ quét loang loáng qua những làn khói thuốc lá đặc quánh, tạo nên những ảo ảnh mờ ảo, ma mị.
Đây là Blue Night – một trong những tụ điểm ăn chơi có tiếng ở khu vực Quận 4, vừa được phe Trần Đại tiếp quản lại từ tàn dư của băng Tám Sọ.
Ở một góc quầy bar, nơi có tầm nhìn bao quát nhất quán, Tâm "Mắt Lộ" đang đứng tựa lưng vào quầy rượu, tay cầm ly Cognac xoay nhẹ.
Tâm Mắt Lộ hôm nay nhìn rất "oách". Hắn mặc áo sơ mi lụa đen bóng, cổ áo phanh rộng để lộ sợi dây chuyền vàng to như xích chó và những vết sẹo lồi lõm chằng chịt trên ngực – dấu tích của những trận thư hùng đẫm máu. Đôi mắt lồi đặc trưng của hắn dưới ánh đèn màu càng thêm phần dữ tợn, khiến đám nhân viên phục vụ đi qua đều phải cúi đầu chào một phép.
Đứng vây quanh hắn là ba thằng "lính mới": Thái Sơn, Huy "Lì" và Kha "Ghẻ".
Tụi nó đã trút bỏ bộ đồng phục học sinh ngột ngạt ban sáng. Giờ đây, trong bộ đồ đi chơi bụi bặm, quần Jean rách, áo thun ba lỗ kèm áo khoác jeans bụi bặm mua si-đa, tụi nó nhìn ra dáng dân anh chị hơn hẳn. Nhưng trước mặt "sư phụ" Tâm, ba con sói non vẫn chỉ là những đứa trẻ mắt tròn mắt dẹt, há hốc mồm nhìn vào thế giới xa hoa trụy lạc này.
– Nhìn cho kỹ đi mấy thằng em. – Tâm Mắt Lộ hất hàm về phía sàn nhảy, nơi đám thanh niên nam nữ đang lắc lư điên cuồng. – Đây là "nồi cơm" mới của anh em mình đó.
Tâm đặt mạnh chai rượu Remy Martin VSOP lên mặt bàn đá hoa cương cái Cốp.
– Bài học đầu tiên cho tụi mày: Rượu.
Tâm Mắt Lộ chỉ vào chai rượu sẫm màu, tem nhãn vàng óng ánh dưới ánh đèn.
– Tụi bây biết tại sao quán mình đông khách hơn mấy cái quán bên Quận 8 không? – Tâm hỏi.
Kha Ghẻ nhanh nhảu:
– Dạ... tại quán mình có nhiều em xinh tươi hả anh?
– Ngu! – Tâm cốc đầu Kha một cái điếng người. – Gái thì chỗ nào chả có. Cái quan trọng là Rượu. – Thời thằng Tám Sọ, nó toàn pha cồn y tế với hương liệu, bán cho khách uống. Khách uống xong sáng mai đau đầu như búa bổ, có thằng xui thì ngộ độc sùi bọt mép. Làm ăn kiểu đó là "giết gà lấy trứng", ăn xổi ở thì.
Tâm cầm chai rượu lên, lắc nhẹ một cái điệu nghệ. Những bọt khí li ti nổi lên, bám vào thành chai rồi tan rất chậm.
– Nhìn kỹ nè. – Tâm chỉ vào đám bọt khí. – Rượu xịn thì bọt khí nó mịn, tan chậm, màu rượu trong vắt như hổ phách. Còn rượu giả pha cồn, lắc lên bọt nó bự chảng như bong bóng xà bông, tan cái rẹt.
Hắn xoay cái chai lại, chỉ vào con tem nhập khẩu dán trên nắp chai:
– Tem này phải còn nguyên, in sắc nét, soi đèn tia cực tím vô nó phải sáng lên. Mấy thằng Tám Sọ toàn chơi chiêu "bình cũ rượu mới", lấy vỏ chai xịn đổ rượu dỏm vô rồi dán keo con voi lại. Tụi bây đi tuần tra, thấy bàn nào khách khui rượu mà cái nắp nó lỏng lẻo, tem bị rách là phải báo quản lý ngay. Đứa nào trong quầy bar mà dám tráo rượu, tao chặt tay.
Huy Lì nuốt nước bọt, nhìn chai rượu thèm thuồng:
– Chai này mắc không anh Tâm?
– Ba chỉ vàng một chai đó con. – Tâm cười khẩy. – Bằng tiền ăn cả năm của mày. Bởi vậy tao mới nói, làm bar là siêu lợi nhuận, nhưng phải giữ cái Uy Tín. – Anh Đại dặn rồi: "Mình là giang hồ thiệt, nhưng làm ăn là phải đàng hoàng. Bán rượu thật, giá cao, khách đại gia nó mới nể, nó mới quay lại. Chứ bán đồ dỏm, lừa được nó một lần, lần sau nó qua quán khác, mình húp cháo."
Thái Sơn gật đầu, ghi nhớ từng lời. Nó nhận ra, làm giang hồ thời nay không chỉ cần nắm đấm, mà còn phải có kiến thức về hàng hóa xa xỉ. Một chai rượu giả có thể phá hỏng cả cơ nghiệp.
Tâm Mắt Lộ rít một hơi thuốc lá 555, nhả khói thành vòng tròn, rồi chỉ tay về phía một cái bàn VIP ở góc trong cùng.
Tại đó, một gã đàn ông bụng phệ, đeo kính râm (dù đang là ban đêm), cổ đeo dây chuyền vàng to như dây xích, đang ngồi ôm hai em tiếp viên, trên bàn la liệt vỏ bia Heineken và dĩa trái cây.
– Bài học thứ hai: Nhìn người. – Trong cái hũ nút này, có đủ loại người. Tụi bây phải có cặp mắt như cú vọ để phân loại khách.
Tâm chỉ vào gã bụng phệ:
– Thấy cha mập kia không? Đó là "Cá Mập". Dân buôn gỗ lậu mới trúng mánh. Mấy cha này tiền nhiều như nước, nhưng háo sắc và thích sĩ diện. – Với loại này, tụi bây phải chiều chuộng hết nấc. Gọi mấy em đào đẹp nhất, biết nịnh nọt ra tiếp. Nó bo tiền là bo cả xấp. Thấy nó say thì đỡ nó ra xe, đừng để nó quậy. Mấy cha này là nguồn thu chính của quán.
Rồi Tâm chỉ tay sang một cái bàn nhỏ gần cửa ra vào. Ở đó có ba thằng thanh niên choai choai, tóc nhuộm vàng đỏ, ăn mặc hầm hố, ngồi gác chân lên ghế. Trên bàn chỉ có 3 chai bia Sài Gòn Đỏ uống mãi chưa hết, nhưng mắt tụi nó cứ đảo như rang lạc, soi mói mấy em gái bàn bên.
– Còn đám kia là "Cá Rô" hay còn gọi là "trẻ trâu mới nổi". – Tâm bĩu môi khinh bỉ. – Tụi này là dân anh chị nửa mùa, hoặc công nhân mới lãnh lương muốn vô đây lấy le. – Tụi nó ít tiền nhưng cái tôi to đùng. Uống thì ít mà soi mói, kiếm chuyện thì nhiều. – Tụi bây phải để mắt tới đám này kỹ nhất. Tụi nó dễ gây lộn, đập phá đồ đạc. Nếu thấy tụi nó có dấu hiệu lè nhè, sàm sỡ nhân viên hay gây sự bàn bên là phải tới "nhắc nhở" liền. Nhắc nhẹ không nghe thì... – Tâm nắm chặt nắm đấm, khớp xương kêu răng rắc. – ...Thì lôi cổ ra hẻm sau "tâm sự".
Thái Sơn nheo mắt, nhìn về phía một người đàn ông trung niên ngồi một mình ở quầy bar. Ông ta mặc áo sơ mi kẻ sọc bỏ trong quần, mặt mũi bình thường, đang uống ly Cocktail, nhưng ánh mắt ông ta không nhìn vào ly rượu, mà lén lút quan sát cách nhân viên pha chế làm việc và ghi chép gì đó vào bao thuốc lá.
– Anh Tâm, còn ông kia? – Sơn hỏi khẽ.
Tâm Mắt Lộ nhìn theo hướng tay Sơn, ánh mắt lóe lên tia cảnh giác. Hắn vỗ vai Sơn: – Khá lắm nhóc. Biết quan sát đó. – Đó là "Chim Lợn". Có thể là hình sự chìm, hoặc tai mắt của mấy băng nhóm khác qua thám thính. – Với loại này, mình không được đánh, cũng không được đuổi. Cứ để nó ngồi đó. Nhưng dặn anh em phục vụ tuyệt đối không được sơ hở. Không bán thuốc lắc, không mại dâm tại chỗ. Cứ phục vụ nó chu đáo như khách thường. Nó không kiếm được bằng chứng gì thì tự khắc nó chán nó đi.
Sau khi giảng giải một hồi, Tâm Mắt Lộ rót cho mỗi thằng một ly Coca đá vì tụi nó chưa đủ tuổi uống rượu công khai. Hắn tự hào nói:
– Tụi bây thấy cái Blue Night này hoành tráng không?
– Dạ hoành tráng anh! – Kha Ghẻ mắt sáng rỡ. – Nhạc xập xình, gái đẹp, đèn màu chớp tắt... Em muốn ở đây luôn quá.
Tâm Mắt Lộ cười khẩy, lắc đầu quầy quậy:
– Xời! Cái quán này chỉ là cái chuồng gà so với Bar Mi Nhon của tụi mình thôi.
Hắn ghé sát vào tai ba thằng nhỏ, thì thầm như kể chuyện cổ tích:
– Bar Mi Nhon là trụ sở chính của anh Đại hùn vốn với bà Mộng Lan. Bên đó hả... chà chà... – Sàn lót thảm đỏ nhập từ Pháp, đèn chùm pha lê Tiệp Khắc treo lủng lẳng giá cả tỷ bạc. Khách vô đó toàn đi xe hơi Mercedes, Toyota Crown bóng lộn, chứ không phải đi xe máy cà tàng như bên này đâu. – Đào bên đó toàn là người mẫu, hoa khôi, nói tiếng Anh như gió. Rượu thì toàn XO, Chivas 21 trở lên. – Đặc biệt, lâu lâu anh Đại còn mời ca sĩ hải ngoại như Ngọc Lan, Elvis Phương, Tuấn Ngọc về hát. Vé vô cửa tính bằng đô la Mỹ đó tụi bây!
Ba thằng nhóc nghe mà nuốt nước bọt ừng ực. Một thế giới xa hoa mà tụi nó chưa bao giờ dám mơ tới.
– Anh Đại nói rồi. – Tâm vỗ vai Huy Lì. – Tụi bây ráng mà học việc ở đây cho tốt. Đứa nào lanh lẹ, trung thành, biết cách quản lý... mốt anh Đại cho qua bển làm quản lý. Lúc đó thì tha hồ mà hưởng thụ, tiền tip mỗi đêm bằng cả tháng lương công nhân. – Nhưng muốn qua bển... thì phải nhớ kỹ cái điều cấm kỵ này.
Giọng Tâm Mắt Lộ bỗng nhiên chùng xuống, đanh lại, lạnh lẽo như tiếng dao cạo trên mặt kính. Hắn tắt nụ cười, khuôn mặt sẹo lồi lõm trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết.
Hắn nhìn thẳng vào mắt ba thằng đệ tử, gằn từng chữ:
– Điều quan trọng nhất tao muốn tụi bây khắc cốt ghi tâm: Ở bar của Trần Đại, CẤM TUYỆT ĐỐI MA TÚY.
– Hàng trắng, thuốc lắc, bồ đà... bất cứ thứ gì dính tới ma túy. CẤM.
Tâm chỉ tay xuống sàn nhà:
– Tụi bây biết tại sao thằng Tám Sọ gãy không? Tại nó tham. Nó cho tụi đàn em bán thuốc trong bar để kiếm lời nhanh. Kết quả là sao? Công an ập vô, dân nghiện ngập đánh chém nhau, quán nát bét. – Anh Đại làm ăn lớn, ảnh muốn dòng tiền "sạch". Cờ bạc, rượu chè, gái gú... ok, cái đó là nhu cầu giải trí. Nhưng ma túy là thứ giết người, là thứ làm băng hoại anh em. Anh Đại căm thù nó nhất.
Hắn đưa bàn tay phải lên, làm động tác chặt xuống cổ tay trái cái Phập: – Luật của băng Rồng Sài Gòn: Đứa nào bị bắt quả tang tuồn hàng trắng vào bar bán cho khách, hoặc bao che cho thằng khác bán... CHẶT TAY. – Không có ngoại lệ. Dù là anh em ruột thịt, dính tới cái chết trắng là anh Đại xử đẹp.
Kha Ghẻ rùng mình, mặt tái mét. Huy Lì cũng nuốt khan.
Tâm Mắt Lộ tiếp tục hướng dẫn, giọng nghiêm trọng: – Tụi bây đi tuần tra phải quan sát thật kỹ. – Thấy thằng nào ngồi trong góc tối, hay có động tác lén lút dúi đồ vào tay khách, hoặc khách vô nhà vệ sinh quá lâu, đi ra mắt lờ đờ, mũi hít hít... là phải nghi ngờ ngay. – Đặc biệt là mấy thằng "Cá Rô" trẻ trâu tao nói lúc nãy. Tụi nó hay lén đem thuốc vô cắn để nhảy cho sung. – Gặp trường hợp đó, báo ngay cho tao hoặc bảo vệ. Tụi mình sẽ lôi cổ nó ra ngoài, tịch thu tang vật rồi giao cho công an phường (để lấy điểm thi đua), hoặc đập cho một trận nhớ đời rồi cấm cửa vĩnh viễn.
– Nhớ kỹ chưa? – Tâm nạt.
– Dạ... dạ rõ! – Ba thằng đồng thanh hô, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Tiếng nhạc kích động dội vào lồng ngực thình thịch như búa tạ nện vào đe sắt. Trong cái hộp đêm nhập nhoạng ánh đèn màu này, không khí đặc quánh mùi khói thuốc Ruby, mùi rượu ngoại pha cồn và mùi nước hoa rẻ tiền của những cô gái "bán hoa" trá hình. Một thứ mùi của trụy lạc và tuyệt vọng.
Ở cái góc khuất gần nhà vệ sinh, nơi dành cho đám "dân chơi nửa mùa" ít tiền mà thích thể hiện, một gã choai choai đang làm loạn.
Gã tên Tùng "Vàng". Tóc nhuộm vàng khè như lông bò, vuốt keo dựng ngược. Cổ đeo sợi dây chuyền to tổ chảng mà dân trong nghề liếc qua là biết hàng mỹ ký chợ Kim Biên. Mặt gã đỏ gay vì men rượu, mắt lờ đờ hau háu nhìn cô bé phục vụ bàn.
– Ê! Con nhỏ kia! – Tùng Vàng đập tay xuống bàn cái Rầm, bọt bia văng tung tóe. – Lại đây rót bia cho anh!
Cô bé phục vụ rụt rè bước tới. Dáng người mảnh mai, lọt thỏm trong bộ đồng phục váy ngắn cũn cỡn. Khuôn mặt trát đầy phấn son vụng về để che đi nét ngây thơ, nhưng đôi mắt to tròn thì không giấu được vẻ sợ sệt như con nai lạc giữa bầy sói.
– Dạ... anh cần gì? – Giọng cô bé run rẩy.
– Cần gì hả? Cần cưng đó! – Tùng cười hô hố, đưa bàn tay dơ dáy chộp lấy cổ tay cô bé, giật mạnh. – Ngồi xuống đây uống với anh một ly! Làm giá hả mạy?
– Anh ơi... buông em ra... em chỉ bưng bê thôi... – Cô bé hoảng hốt vùng vẫy.
Trong lúc giằng co, cánh tay cô gạt trúng ly rượu Whisky pha Coca. XOẢNG! Ly rượu vỡ tan, nước nâu đỏ đổ ập vào đũng quần Jean bạc phếch của Tùng.
Cả bàn tiệc im bặt. Tùng Vàng nhìn cái quần ướt mem, máu dồn lên não. Cái sĩ diện hão của một thằng du đãng vặt bị tổn thương nghiêm trọng.
– Đ.M mày! Con đĩ này mù hả?
CHÁT!!!
Cú tát nổ giòn tan như pháo tết. Tùng Vàng vung tay tát thẳng vào mặt cô bé. Cú đánh phũ phàng hất văng cô bé ngã dúi dụi vào góc tường. Cô ôm mặt, khóc thét lên, tiếng khóc lọt thỏm giữa tiếng nhạc xập xình vô cảm.
Thái Sơn đứng dựa vào quầy bar, ánh mắt nó quét qua một lượt không gian ồn ào náo nhiệt. Nó nhìn những ly rượu đắt tiền, những cô gái nhảy bốc lửa, và cả những góc tối nơi dục vọng đang lên ngôi.
Nó hiểu rằng, để duy trì được cái vẻ hào nhoáng này, cần một bàn tay sắt bọc nhung. Và Trần Đại đang xây dựng một đế chế không chỉ dựa trên bạo lực, mà dựa trên những nguyên tắc "đạo đức giả" nhưng cực kỳ hiệu quả của thế giới ngầm.
Đúng lúc đó, ánh mắt Sơn dừng lại ở một góc khuất gần lối đi vào nhà vệ sinh.
Có tiếng ồn ào. Một thằng thanh niên tóc vàng hoe, đeo dây chuyền to tổ chảng, đang lôi kéo tay một cô bé phục vụ mặc váy ngắn. Cô bé đang cố vùng vẫy, vẻ mặt hoảng sợ.
– Có chuyện rồi. – Sơn nói khẽ, đặt ly Coca xuống bàn.
Tâm Mắt Lộ nhìn theo hướng mắt Sơn, gật đầu nhẹ: – Cá Rô đớp mồi. Tới lúc tụi bây thực hành rồi đó. Xử lý cho khéo vào.
Thái Sơn không đợi Tâm nói hết câu. Nó lao đi, lách qua đám đông đang nhảy nhót, hướng thẳng về phía gã thanh niên kia. Máu trong người nó bắt đầu sôi lên, không phải vì rượu, mà vì bản năng của một con sói nhìn thấy đồng loại bị ức hiếp.
Và khi đến gần, Sơn sững sờ nhận ra khuôn mặt quen thuộc của cô bé phục vụ.
– Mày biết cái quần này tao mua bao nhiêu không? Bán cả dòng họ mày đi cũng không đền nổi đâu con chó!
Nó nghe tiếng ly vỡ. Nó thấy cú tát. Máu trong người Thái Sơn sôi lên sùng sục. Cái thứ máu của gã đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, ghét nhất cái thói ỷ mạnh hiếp yếu, thượng đội hạ đạp.
– Thứ hèn. Đánh đàn bà là thứ bỏ đi. – Sơn rít qua kẽ răng.
Nó định bước tới "dạy dỗ" thằng kia một bài học về cách làm người. Nhưng khi cô bé phục vụ ngẩng mặt lên, gạt nước mắt... Ánh đèn Strobe light xanh lè quét qua khuôn mặt ấy.
Sơn khựng lại. Tim nó hẫng đi một nhịp.
Đôi mắt ầng ậng nước đó... Cái miệng chúm chím đó... Dù có trát cả tấn phấn son thì Sơn cũng không thể nào quên được. Là Thục Linh. Con gái bà Ba Mập quán cà phê Tôn Đản. Cô nữ sinh xinh đẹp từng bưng cho nó ly cà phê đá với nụ cười hiền hậu ngày nào.
Tại sao? Tại sao "bông hoa nhài" ấy lại rớt vào cái vũng bùn này?
Chưa kịp suy nghĩ, Sơn thấy Tùng Vàng hùng hổ vớ lấy vỏ chai bia, định phang vào đầu Thục Linh đang co rúm dưới đất.
– Tao đập chết mẹ mày! – Tùng gào lên, điên cuồng như con thú.
Một luồng sát khí lạnh lẽo bùng lên trong mắt Thái Sơn. Con sói trong nó đã thức giấc. Nó không đi nữa. Nó lao vút tới như một bóng ma.
– DỪNG TAY!
Tùng Vàng vừa giơ chai bia lên thì cảm thấy bả vai như bị kìm sắt kẹp chặt. Hắn quay phắt lại, bắt gặp một đôi mắt sâu hun hút, lạnh lẽo đầy tử khí.
– Mày làm cái trò gì vậy? – Sơn gằn giọng, tay siết mạnh hơn.
Tùng Vàng đang say, lại quen thói bắt nạt kẻ yếu, liền hất hàm sừng sộ:
– Mày là thằng nào? Thằng bồi bàn ranh con! Mày biết tao là ai không mà dám cản tao dạy vợ? Buông ra!
Hắn chỉ tay vào mặt Sơn, nước bọt văng tứ tung:
– Tao là khách VIP! Mày đụng vô tao là mày xong đời! Mày biết bố tao là ai không? Bố tao là...
Thái Sơn nhếch mép cười khẩy. Một nụ cười tàn nhẫn.
– Bố mày là ai tao đéo cần biết. Nhưng mày đánh đàn bà... thì mày không đáng làm đàn ông.
Sơn không nói nhiều. Nó chùng chân, xoay hông, tung ra một cú đấm móc hàm uppercut nhanh như điện xẹt.
BỐP!!!
Tiếng nổ khô khốc vang lên, nghe còn sướng tai hơn tiếng trống dồn. Nắm đấm bọc thép của Sơn găm thẳng vào cái cằm nhọn hoắt của Tùng.
Cú đấm uy lực đến mức nhấc bổng gã choai choai lên khỏi mặt đất. Tùng Vàng bật ngửa ra sau, hai chân chới với giữa không trung như con ếch bị điện giật. Máu mũi, máu mồm phun ra thành vòi, bắn tung tóe.
RẦM!
Hắn rơi bịch xuống sàn, dãy đành đạch, ôm mặt rên rỉ ư ử. Mấy cái răng cửa chắc đã theo hồn bay về nơi xa lắm.
Hai thằng bạn đi cùng Tùng thấy đại ca bị đánh, định lao vào:
– Đ.M mày! Mày dám đánh anh Tùng!
Thái Sơn quay lại. Nó không thủ thế. Nó chỉ đứng đó, phủi tay áo, trừng mắt nhìn hai thằng kia. Cái nhìn của một kẻ đã từng bước qua cửa tử ở K13.
– Bước vô đây tao bẻ gãy giò từng thằng. – Giọng Sơn nhẹ tênh nhưng lạnh buốt sống lưng.
Hai thằng kia khựng lại, chân run lẩy bẩy, mặt cắt không còn giọt máu. Tụi nó biết, thằng này không phải dạng vừa.
Tùng Vàng nằm dưới đất, vừa hộc máu vừa gào lên ăn vạ:
– Bớ người ta!!! Du đãng giết người! Quán này đánh khách!
Ngay lúc đó, Tâm Mắt Lộ rẽ đám đông bước vào, theo sau là Huy Lì, Kha Ghẻ và Ba Thẹo.
Tâm nhìn cảnh tượng hỗn độn, nhìn thằng Tùng Vàng đang quằn quại, rồi nhìn Thái Sơn. Hắn không chửi mắng, chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt lộ vẻ hài lòng. Được. Thằng nhỏ có khí chất. Gặp chuyện bất bình ra tay tương trợ, đúng chất anh chị.
Tâm vỗ tay bộp bộp, lớn giọng trấn an đám đông đang hoang mang:
– Xin lỗi bà con cô bác! Quán Blue Night làm ăn uy tín, tôn trọng khách hàng. Nhưng thằng nào vô đây quậy phá, đánh đập phụ nữ thì mời ra ngoài.
– Tụi bây! Dọn rác!
Huy Lì và Ba Thẹo lập tức lao tới. Hai gã hộ pháp xốc nách Tùng Vàng lên như xốc một con gà chết. – Đi mày! Ra hẻm sau anh em mình tâm sự!
– Buông tao ra! Tao kiện tụi bây! – Tùng Vàng vùng vẫy yếu ớt.
– Kiện củ khoai! – Kha Ghẻ đi bên cạnh, cốc đầu hắn một cái. – Đi lẹ, đừng để tao nóng.
Cả đám lôi tuột "vị khách VIP" ra cửa sau, trả lại không gian yên bình cho quán bar. Nhạc lại nổi lên, đèn lại chớp tắt, cuộc vui lại tiếp diễn như chưa từng có cuộc chia ly.
Khi đám đông tản ra, Thái Sơn vội vàng quay lại phía góc tường.
Thục Linh đang ngồi bệt dưới đất, tóc tai rũ rượi, một bên má sưng vù in hằn năm ngón tay đỏ chót. Nước mắt làm nhòe nhoẹt lớp phấn son rẻ tiền, khiến khuôn mặt cô lem luốc như một bức tranh bị tạt nước.
Sơn thấy lòng mình thắt lại. Nó cởi chiếc áo khoác da đang mặc, nhẹ nhàng trùm lên vai Linh để che đi phần da thịt bị lộ ra do chiếc váy xộc xệch.
– Linh... – Sơn gọi khẽ, giọng dịu dàng đến lạ, khác hẳn cái giọng sấm sét lúc nãy.
Linh ngẩng đầu lên. Đôi mắt đẫm lệ nhìn qua làn tóc rối. Cô nhận ra hắn.
–Giọng cô run rẩy, nghẹn ngào. – Có phải... anh là người hôm đó đánh tụi Bi Lớn Bi Nhỏ không?
Sơn gật đầu, ngồi xổm xuống, lấy trong túi ra chiếc khăn tay (vốn định dùng để lau mồ hôi sau khi tập tạ), lau nhẹ vết máu bên khóe môi cô.
– Ừ, anh đây. Đừng sợ nữa.
Sơn dìu Linh vào phòng nghỉ nhân viên – một căn phòng nhỏ hẹp, chất đầy két bia nhưng ít ra là yên tĩnh. Nó lấy chai nước suối lạnh, áp vào má cho cô bớt sưng.
– Sao em lại ra nông nỗi này? – Sơn hỏi, giọng trầm buồn. – Quán cà phê của dì Ba đâu? Em đang đi học mà? Sao lại chui vô cái chốn bùn nhơ này?
Linh cầm chai nước, nước mắt lại trào ra như đê vỡ. Cô cúi gầm mặt, tiếng nấc nghẹn ngào:
– Mất hết rồi anh ơi... – Sau vụ đánh nhau hồi đó... quán ế ẩm, không ai dám tới. Má em buồn, nghe lời dụ dỗ đi đánh bài gỡ gạc... Ai ngờ thua sạch. Bị tụi cho vay nặng lãi siết nợ, lấy luôn cái quán.
– Giờ má em bệnh nằm liệt giường. Em phải nghỉ học... xin vô đây làm...
Cô òa khóc, tức tưởi:
– Em chỉ muốn kiếm tiền mua thuốc cho má... Em thề em không có làm bậy... Em chỉ bưng bê thôi... mà tụi nó cứ ép em... coi em như món hàng...em không chịu tụi nó lớn tiếng đòi đánh em.
Thái Sơn nghe mà nắm chặt tay, móng tay cắm vào da thịt đau nhói. Nó thấy mình có lỗi. Chính cuộc chiến giành địa bàn của tụi nó đã gián tiếp đẩy gia đình Linh vào bi kịch này.
Nó nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt. Cô gái từng là "hoa khôi xóm Tôn Đản" trong sáng, giờ đây tàn tạ, run rẩy vì miếng cơm manh áo.
Sơn đưa bàn tay chai sạn, thô ráp của mình lên, vụng về vén lọn tóc dính bết mồ hôi trên trán Linh. Cử chỉ của nó nhẹ nhàng, nâng niu như sợ làm vỡ một món đồ sứ mong manh.
– Nín đi nhỏ. – Sơn nói, giọng ấm áp và kiên định. – Khóc sưng mắt xấu lắm.
– Từ nay... không thằng nào dám ăn hiếp em nữa đâu. Em cứ làm ở đây. Anh bảo kê cho em.
Linh ngước đôi mắt ầng ậng nước nhìn Sơn:
– Anh... anh làm gì ở đây?
Sơn cười buồn, nụ cười nửa miệng phong trần:
– Anh là... du đãng. Nhưng là du đãng bảo vệ em. – Ở cái đất Quận 4 này, anh Sơn nói một là một. Thằng nào dám đụng vô em một ngón tay nữa, anh chặt tay nó làm mắm.
– Anh xưng "anh" ngọt sớt vậy? – Linh bật cười trong nước mắt, nụ cười méo mó nhưng đã bớt đau thương.
– Em nhớ em lớn hơn anh 2 tuổi lận đó. Năm nay em 17 rồi.
Sơn nhún vai, mặt hơi đỏ lên dưới ánh đèn vàng vọt của phòng kho:
– Kệ. Trong giang hồ, ai mạnh người đó làm anh. Bây giờ anh bảo vệ em, tay anh cứng hơn em, em phải gọi anh bằng anh. Chịu không?
Thục Linh nhìn chàng trai trước mặt. Không còn là thằng nhóc bụi đời gầy gò năm xưa nữa. Nó đã lớn, bờ vai nó rộng và vững chãi như một bức tường thành. Trong ánh mắt sâu thẳm của nó, cô tìm thấy một sự bình yên kỳ lạ mà lâu lắm rồi cô mới cảm nhận được.
– Dạ... anh Sơn. – Linh lí nhí, má ửng hồng.
Ngoài hẻm sau, tiếng la hét thất thanh của thằng Tùng Vàng vọng vào, xen lẫn tiếng đấm đá bộp bộp không thương tiếc của Huy Lì và Ba Thẹo. Âm thanh bạo lực ấy, trớ trêu thay, lại trở thành khúc nhạc nền cho một mối tình chớm nở giữa chốn bùn nhơ. Một mối tình không có hoa hồng hay thơ ca, mà được xây đắp bằng máu, nước mắt và lời hứa danh dự của một kẻ bước đi trong bóng tối.
Sân trường Bắc Hải. 9 giờ 30 phút sáng hôm sau.
Sáng Sài Gòn nắng như đổ lửa. Cái nắng tháng Tư hầm hập, oi bức, nung nóng mặt đường nhựa đến mức nhìn xa xa thấy không khí bốc lên rung rinh như ảo ảnh.
Thái Sơn lại khoác lên mình bộ đồng phục học sinh "ngố tàu". Áo sơ mi trắng cài kín cổ, quần tây xanh đen sơ vin thẳng thớm, đầu tóc chải mượt bằng nước lạnh ép sát da đầu. Nhìn nó bây giờ đù đù, chậm chạp, chẳng ai dám tin đây là gã thanh niên đêm qua vừa tung cú đấm móc hàm gãy răng một thằng du côn ở quán bar Blue Night.
Huy Lì và Kha Ghẻ đi bên cạnh, mặt mày bơ phờ, ngáp ngắn ngáp dài. Đêm qua thức khuya "dọn rác", sáng nay lại phải dậy sớm ê a mấy bài thơ con cóc trong giờ Văn, tụi nó oải như bún thiu.
– Má nó... – Huy Lì lầm bầm, tay gãi gãi cái lưng đang ngứa ngáy vì mồ hôi. – Tao thề, thà tao đi vác gạo ở bến Cầu Muối còn sướng hơn cái cực hình này. Ngồi trong lớp mà cái đít tao nó mọc nhọt.
– Ráng đi con. – Kha Ghẻ cười hô hố, vỗ vai bạn.
– Mày phải tu tâm dưỡng tính. Anh Đại nói rồi, muốn làm người thì phải có chữ, không biết chữ thì chỉ có nước đi hốt cứt trâu.
Tiếng trống báo hiệu giờ Thể dục vang lên. Cả lớp 9A4 lục tục kéo xuống sân trường.
Môn thể dục ở cái trường bán công tồi tàn này chẳng có gì ngoài chạy bền và tập mấy bài tay không. Sân trường tráng xi măng nứt nẻ, lổn nhổn sỏi đá, dưới cái nắng chang chang này thì chẳng khác nào cái vỉ nướng thịt khổng lồ.
Học sinh được phép thay đồ thể dục và mang giày bata. Thái Sơn, Huy và Kha để giày dép ở dãy ghế đá dưới gốc bàng già, nơi đám con trai trong lớp hay vứt đồ lung tung, rồi chạy ra tập hợp.
Sau 15 phút khởi động tay chân uể oải, thầy giáo thể dục, một ông thầy bụng phệ, miệng ngậm còi toe toe ra lệnh:
– Rồi! Giải tán! Chạy 5 vòng sân trường tính giờ! Đứa nào chạy chậm ở lại hít đất 20 cái!
Cả đám học sinh nháo nhào chạy về phía ghế đá để mang giày vào chạy.
Nhưng khi bộ ba Thái Sơn quay lại chỗ để đồ... Đôi dép lào của Kha, đôi bata Thượng Đình cũ mèm của Huy, và đôi Biti’s mới cáu của Sơn... đã không cánh mà bay.
– Ủa? – Kha Ghẻ ngơ ngác, cúi xuống gầm ghế tìm kiếm. – Giày tao đâu rồi? Mới để đây mà?
Huy Lì lục tung đống cặp sách, mặt bắt đầu đỏ lên:
– Đù mẹ... Thằng nào chơi chó giấu giày cha mày rồi?
Thái Sơn đứng im. Nó không tìm. Đôi mắt nó nheo lại, quét nhanh một vòng quanh sân trường. Bản năng của một kẻ sống trong thế giới ngầm mách bảo nó rằng: Đây không phải là ngẫu nhiên. Đây là một cái bẫy.
Và nó nhìn thấy thủ phạm.
Trên lan can lầu 1, dãy phòng học nhìn thẳng xuống sân thể dục.
Hùng "Chó Điên" đang đứng đó, tay chống nạnh, cái mặt vênh lên tận trời xanh. Đứng bên cạnh hắn là Tèo Mắt Hí, Luân Còi và Tí Mập – bộ sậu "Tứ đại thiên vương phiên bản lỗi".
Trên tay Tí Mập đang đung đưa ba đôi giày của nhóm Thái Sơn. Nó cột dây giày lại với nhau, quay quay như quay dế.
– Ê! Mấy con gà! – Hùng Chó Điên hét lớn vọng xuống, giọng cười hô hố đầy vẻ đắc thắng. – Kiếm gì đó? Kiếm giày hay kiếm cháo?
Cả sân trường ngước lên nhìn. Đám học sinh lớp khác bắt đầu chỉ trỏ, cười khúc khích.
Huy Lì nhìn thấy đôi giày của mình đang bị thằng béo quay mòng mòng, máu nóng dồn lên não tức thì. Nó chỉ tay lên lầu, gào lên:
– Thằng chó Hùng! Mày trả giày cho tao! Mày muốn chết hả?
Hùng Chó Điên cười sằng sặc, giả bộ điếc:
– Gì? Mày nói gì tao nghe không rõ? Muốn xin lại giày hả?
– Dạ thưa anh Hùng đẹp trai đi rồi anh trả cho!
Tèo Mắt Hí chêm vào, giọng chua loét: – Mà thôi đại ca ơi, tụi nó dân quê, chân phèn quen đi đất rồi. Mang giày chi cho hư bột hư đường. Để tụi nó chạy chân đất cho nó... luyện công!
Nói xong, cả đám trên lầu cười nghiêng ngả. Tí Mập vung tay, ném mạnh chùm giày bay vèo qua mái tôn nhà xe, rớt tọt vào... bãi rác phía sau trường.
– Á đù!!! – Kha Ghẻ há hốc mồm. – Nó quăng vô bãi rác kìa trời!
Huy Lì không chịu nổi nữa. Nó gầm lên một tiếng như bò tót bị chọc tiết, định lao lên cầu thang để "xử đẹp" đám khốn nạn kia. – Mẹ kiếp! Tao lên bẻ cổ từng thằng!
Nhưng một bàn tay rắn chắc đã kịp thời nắm chặt lấy bắp tay nó, giữ lại.
Là Thái Sơn.
– Đứng lại. – Sơn nói, giọng nhẹ tênh nhưng lạnh buốt.
– Mày buông tao ra! – Huy vùng vẫy, mắt đỏ ngầu. – Anh thấy nó làm nhục mình không? Nó ném giày mình vô bãi rác! Em nhịn hết nổi rồi!
Sơn siết chặt tay hơn, móng tay cắm vào thịt Huy đau điếng:
– Mày lên đó làm gì? Đánh nó hả? – Mày đánh nó, mày bị đuổi học. Công sức anh Đại, công sức anh Ngọc lo lót cho mày đi tong. Mày muốn về lại bến xe bốc vác, cả đời làm culi cho thiên hạ sai vặt hả?
Câu nói của Sơn như gáo nước lạnh tạt vào mặt Huy. Nó khựng lại, ngực phập phồng, hơi thở rít qua kẽ răng ken két.
– Nhưng... nhưng mà nhục lắm mày ơi... – Giọng Huy nghẹn lại, uất ức.
Sơn buông tay Huy ra. Nó ngước lên nhìn Hùng Chó Điên đang cười cợt trên lầu. Ánh mắt Sơn không có sự giận dữ bùng phát, mà là một sự tĩnh lặng đáng sợ. Sự tĩnh lặng của mặt biển trước cơn sóng thần.
– Nhục? – Sơn nhếch mép cười nhạt. – Bị chó sủa mà quay lại cắn nhau với chó mới là nhục. – Quân tử trả thù mười năm chưa muộn. Hôm nay nó cười, để coi ngày mai nó có còn răng mà cười không.
Sơn quay sang thầy giáo thể dục đang thổi còi toe toe giục giã: – Chạy thôi. Coi như luyện tịch tà kiếm phổ.
Sơn xắn ống quần lên cao, để lộ đôi chân trần gân guốc. Nó bước ra vạch xuất phát. Huy và Kha nhìn nhau, nuốt cục tức xuống bụng, lầm lũi làm theo.
TOE!!!
Tiếng còi vang lên. Cả lớp ùa chạy.
Chạy chân đất trên sân xi măng giữa trưa nắng Sài Gòn là một cực hình đúng nghĩa. Mặt sân nóng hầm hập như rang, truyền nhiệt qua lòng bàn chân, bỏng rát. Những viên sỏi nhỏ, dăm đá lởm chởm cứa vào da thịt đau nhói.
Vòng thứ nhất. Còn chịu được. Vòng thứ hai. Mồ hôi bắt đầu tuôn như tắm. Lòng bàn chân bắt đầu đỏ ửng, phồng rộp. Vòng thứ ba. Cảm giác như đang chạy trên than hồng.
Huy Lì vừa chạy vừa chửi thề lầm bầm: "Đụ má nóng... đụ má thằng Hùng... đụ má cái trường...". Kha Ghẻ thì nhăn nhó như khỉ ăn ớt, nhảy lò cò mỗi khi đạp trúng sỏi bén.
Chỉ có Thái Sơn là vẫn giữ nhịp chạy đều đặn. Khuôn mặt nó lạnh tanh, không biến sắc. Mồ hôi chảy ròng ròng xuống má, xuống cằm, ướt đẫm lưng áo, nhưng hơi thở của nó vẫn đều như một cỗ máy. Nó đã từng tập võ với Phong Lân trên bãi cát nóng, từng chạy trốn cảnh sát qua những con hẻm rải đá dăm. Chút nóng này so với những gì nó đã trải qua... chỉ là muỗi đốt inox.
Trên lầu, Hùng Chó Điên vẫn chưa buông tha. Hắn cầm chai nước suối lạnh, uống một ngụm rồi phun phì phì xuống sân, trúng ngay đầu Huy Lì đang chạy ngang qua.
– Chạy lẹ lên mấy con gà! Chân đất mới khỏe! Luyện công đó! Ha ha ha!
Huy Lì gầm gừ trong cổ họng, định dừng lại chửi đổng. Nhưng Sơn chạy vượt lên, huých vai Huy một cái: – Chạy đi. Đừng nhìn lên. Nhìn thẳng phía trước.
– Sơn... chân tao phồng rộp hết rồi... – Kha Ghẻ rên rỉ.
– Đau thì nhớ lấy. – Sơn nói, mắt vẫn nhìn thẳng.
– Nỗi đau này sẽ nhắc tụi bây nhớ: Muốn không làm chuyện lớn thì ráng nhẫn nhịn chút. Mấy chiêu của đám cắc ké này có đe dọa gì được mình đâu.
Ba bóng người lầm lũi chạy dưới cái nắng thiêu đốt, bỏ lại sau lưng tiếng cười cợt của đám trên lầu và ánh mắt ái ngại của bạn bè cùng lớp. Một hình ảnh vừa bi hài, vừa toát lên một sự kiên cường lỳ lợm đến rợn người.
Trong khi đó, ở dãy ghế đá dưới tán cây phượng vĩ rợp bóng mát.
Lan "Công Chúa" cùng nhóm bạn Mỹ Linh và Đông Khanh đang ngồi nghỉ mệt sau khi chạy xong (tụi con gái được ưu tiên chạy ít hơn).
Mỹ Linh vừa phe phẩy cái nón lá, vừa nhìn lên lầu, bĩu môi: – Cái thằng Hùng Chó Điên đó hãm tài thật. Suốt ngày ăn hiếp người khác. Nhìn cái mặt vênh váo của nó mà tao muốn táng cho một dép.
Đông Khanh đẩy gọng kính, thở dài: – Mà ba cái bạn học sinh mới kia cũng... hiền quá mức quy định. Bị chơi xỏ vậy mà cũng im re chịu trận. Nhất là cái bạn tên Sơn á, nhìn mặt ngầu ngầu mà sao... nhu nhược quá.
Lan không nói gì. Cô ngồi im, tay mân mê chai nước suối ướp lạnh. Nhưng đôi mắt cô thì không rời khỏi đường chạy.
Cô nhìn thấy Thái Sơn. Dưới cái nắng gay gắt, bóng dáng cậu ta đổ dài trên mặt sân nóng bỏng. Mồ hôi ướt đẫm áo, tóc bết lại, khuôn mặt đen nhẻm lấm tấm bụi đường. Cô thấy Huy Lì vừa chạy vừa chửi, thấy Kha Ghẻ nhăn nhó đau đớn. Nhưng Sơn thì không.
Cậu ta chạy một cách bình thản đến lạ lùng. Không một tiếng than vãn. Không một cái nhăn mặt. Đôi mắt cậu ta nhìn thẳng về phía trước, kiên định và... cô độc.
Sự "nhu nhược" mà Khanh nói, Lan lại cảm thấy nó không giống sự hèn nhát. Hèn nhát là sự run rẩy, là sự trốn chạy. Còn Sơn... cậu ta đang đối mặt. Cậu ta đang chịu đựng.
Lan nhớ lại ánh mắt của Sơn hôm qua khi đỡ cô. Một ánh mắt sâu thẳm, mạnh mẽ và có chút gì đó... nguy hiểm. Người sở hữu ánh mắt đó không thể là một kẻ hèn nhát được.
Tự nhiên, trong lòng cô công chúa nhỏ dấy lên một nỗi xót xa kỳ lạ. Cô nhìn xuống đôi giày bata trắng tinh, êm ái đang mang trên chân mình. Rồi nhìn đôi chân trần đen đúa của Sơn đang nện xuống mặt đường nóng rát. Sự chênh lệch ấy làm cô thấy... áy náy. Như thể sự sung sướng của cô là một tội lỗi trước nỗi khổ của người khác.
– Tụi nó... chắc đau lắm ha? – Lan buột miệng nói khẽ.
Mỹ Linh quay sang:
– Hả? Mày nói gì Lan? Mày thương tụi nó hả? Trời ơi, kệ tụi nó đi. Con trai da dày thịt béo, chạy chút xíu nhằm nhò gì.
Lan im lặng, không tranh cãi. Cô cầm chai nước suối lạnh trong tay, siết chặt. Cô muốn... cô muốn mang chai nước này ra cho cậu ấy. Nhưng cô không dám. Cái rào cản vô hình giữa "Công Chúa" và "Kẻ Bụi Đời", giữa "Con Ngoan Trò Giỏi" và "Học Sinh Cá Biệt" lớn quá. Cô sợ ánh mắt dị nghị của mọi người. Cô sợ... chính cảm xúc lạ lùng đang nhen nhóm trong lòng mình.
Vòng chạy cuối cùng.
Thái Sơn, Huy và Kha lê lết về đích. Chân tụi nó đã bỏng rát, tê dại. Huy Lì thở hồng hộc như trâu, nằm vật ra bãi cỏ. Kha Ghẻ thì ngồi xoa bóp lòng bàn chân đỏ lựng.
Chỉ có Sơn là vẫn đứng vững. Nó chống tay lên đầu gối, thở sâu để điều hòa nhịp tim. Nó đưa tay quệt mồ hôi chảy vào mắt cay xè.
Nó ngước nhìn lên lầu một lần nữa. Hùng Chó Điên và đám đàn em đã bỏ đi đâu mất, chắc là xuống canteen uống nước ngọt ăn mừng chiến tích.
Sơn đi ngang qua chỗ lan can, nơi Hùng Chó Điên vừa đứng. Nó nhìn lên khoảng không trống rỗng đó, khóe môi nhếch lên một nụ cười. Một nụ cười nửa miệng, lạnh lùng và tàn khốc – nụ cười của một kẻ đi săn vừa tìm thấy điểm yếu của con mồi.
– Cười đi. – Sơn lẩm bẩm, giọng nói nhỏ chỉ đủ mình nó nghe, nhưng nặng tựa ngàn cân. – Mày cười được ngày nào hay ngày đó đi Hùng.
– Cái giá cho tiếng cười hôm nay của mày... tao sẽ bắt mày trả bằng răng và máu.
Nó quay lại, xốc nách hai thằng bạn dậy: – Đứng dậy! Về lớp! Đừng nằm đó cho tụi nó thương hại.
Ba cái bóng liêu xiêu dìu nhau đi vào bóng râm của hành lang. Khi đi ngang qua ghế đá, Sơn vô tình chạm mắt với Lan. Cô nàng đang nhìn nó chằm chằm, ánh mắt đầy vẻ lo lắng và... tò mò. Trên tay cô cầm chai nước suối, dường như muốn đưa ra nhưng lại rụt rè.
Sơn khựng lại một giây. Cái vẻ lạnh lùng sắt đá trên mặt nó bỗng chốc tan chảy. Nó gật đầu nhẹ với Lan – một cái gật đầu chào xã giao, nhưng cũng là một lời trấn an ngầm: "Tôi ổn."
Rồi nó quay mặt đi, bước nhanh hơn, để lại Lan ngồi đó với chai nước trên tay và trái tim đập lỗi nhịp.
Chiều hôm đó, trong xưởng sửa xe của Lâm Ba Gác.
Thái Sơn ngồi trên cái ghế đẩu, ngâm đôi chân phồng rộp vào thau nước muối ấm mà Ba Thẹo vừa pha. Huy Lì và Kha Ghẻ thì đang ngồi bôi mỡ trăn lên chân, miệng chửi thề không ngớt.
– Sơn! – Ba Thẹo vừa lau dầu nhớt vừa hậm hực. – Sao tụi mày hiền quá vậy? Để thằng chó đó nó leo lên đầu lên cổ. Anh cho em một câu thôi, tối nay em vác cờ lê qua đập nát đầu gối nó!
Lâm Ba Gác đang rít thuốc lào, cũng gật gù:
– Nó nói đúng đó Sơn. Nhẫn nhịn là tốt, nhưng nhịn quá thành nhục. Tụi nó là giang hồ vặt, mình là Rồng Sài Gòn, sợ cái đéo gì?
Sơn rút chân ra khỏi thau nước, lau khô bằng cái khăn rằn. Nó nhìn đôi bàn chân đỏ ửng của mình, ánh mắt đanh lại.
– Em không sợ. – Sơn nói, giọng bình thản. – Nhưng em không muốn dùng dao mổ trâu để giết gà. – Đánh nó một trận thì dễ. Nhưng để nó tâm phục khẩu phục, để cả cái trường Bắc Hải đó nể sợ mình... thì phải chơi chiêu khác.
Sơn quay sang Kha Ghẻ:
– Kha, mày rành mấy vụ điều tra. Ngày mai, mày tìm hiểu cho tao thằng Hùng Chó Điên này có điểm yếu gì. Nó sợ cái gì nhất? Nó mê cái gì nhất? Nhà nó ở đâu? Nó hay đi đâu?
Rồi quay sang Huy Lì:
– Huy, mày ráng nhịn thêm vài bữa. Tập trung gom quân. Mày lân la làm quen với mấy thằng đầu gấu lớp khác mà ghét thằng Hùng. Địch của địch là bạn.
Sơn đứng dậy, bước ra cửa xưởng, nhìn bầu trời Sài Gòn đang chuyển màu xám xịt báo hiệu cơn mưa giông.
– Tụi nó thích chơi trò "luật rừng" trong trường học phải không? – Sơn cười nhạt.
– Được thôi. Tao sẽ cho tụi nó thấy, luật rừng của một con chó cảnh khác với luật rừng của một con sói như thế nào.
Một kế hoạch phản công tàn nhẫn và bài bản đang hình thành trong đầu Thái Sơn. Không phải là một trận đánh lộn tay chân tầm thường, mà là một cuộc lật đổ ngôi vương, để biến "những con sói non" thành những kẻ cai trị thực sự của cái chuồng cừu Bắc Hải này.
Và Hùng Chó Điên, kẻ đang say sưa trên chiến thắng hèn mọn của mình, không hề biết rằng ngày tàn của nó đã được định đoạt.
(Hết




