Có video 🌸Đời người rốt cuộc đang theo đuổi điều gì?🌸

TrìnhCa

Tiến sĩ


🌸Đời người rốt cuộc đang theo đuổi điều gì?

Cả đời, con người vẫn miệt mài đi tìm một thứ gọi là ý nghĩa.

Khi trẻ, ta tin nó nằm ở phía trước: một ngôi nhà, một danh vị, một tình yêu.

Khi lớn hơn, ta tưởng nó nằm trong ký ức: tiếng cười đã mất, người ta từng thương.

Đến cuối đời, ta mới nhận ra - ý nghĩa không ở đâu cả.

Nó nằm trong chính khoảnh khắc này, khi ta dừng lại, và nghe được tiếng thở của chính mình.

Có người dành nửa đời để leo lên một ngọn núi, rồi khi đến đỉnh, mới phát hiện ra:

bình yên vẫn ở nơi mình từng đứng chỉ là ngày ấy quá vội vàng để nhìn xuống.

Có người tưởng hạnh phúc là tìm được người hiểu mình,

rồi sau này mới biết - hiểu được chính mình còn khó hơn.

Một ông lão bảy mươi từng nói:

“May mắn nhất trong đời ta là vẫn còn được nghe tiếng người mình thương cằn nhằn mỗi sáng."

Ngày còn trẻ, ta ghét những điều nhỏ nhặt ấy như vết sỏi trong giày.

Đến khi bước đủ xa, ta lại muốn nhặt viên sỏi ấy về,

vì chỉ nó mới cho ta cảm giác đang được sống thật.

Con người ta lạ lắm:

trẻ thì sợ nghèo,

già lại sợ cô đơn

có tiền thì sợ mất,

không tiền thì sợ thiếu.

Nhưng sau tất cả, ai rồi cũng phải học cùng một bài học:

Không có điều gì là mãi mãi, và cũng không điều gì là vô nghĩa.

Bởi nếu sống đủ lâu, ta sẽ thấy những điều khiến ta khóc năm 20, đến năm 50 lại thành kỷ niệm dịu dàng.

Những người từng rời đi, hóa ra không mang theo điều gì, ngoài việc dạy ta cách ở lại với chính mình.

Đời người ngắn đến nỗi, sáng mở mắt đã là một phép màu.

Mỗi hơi thở là một lần được bắt đầu lại.

Thế mà ta cứ mải chạy theo những thứ chưa đến,

rồi ngoảnh lại, chẳng còn ai để ngồi cùng một bữa cơm, chẳng còn ai để gọi tên trong đêm.

Cuối cùng, ta mới hiểu:

Hạnh phúc không nằm ở những điều trọn vẹn,

mà ở chỗ ta còn đủ lòng để thương giữa những điều dở dang.

Cơm có thể nguội, người có thể xa, nhưng nếu lòng ta vẫn còn ấm, thì cuộc đời vẫn chưa lạnh.

Thời gian sẽ lấy đi tất cả thanh xuân, danh vọng, người thân, và cả chính ta.

Nhưng trước khi điều đó xảy ra, ta hãy thử sống một lần cho trọn vẹn

không phải để được nhớ, mà để không hối tiếc.

Bởi cuối cùng, đời người chẳng phải là một cuộc đua.

Ai đến trước hay đến sau, rồi cũng sẽ ngồi chung dưới ánh hoàng hôn.

Điều quan trọng không phải ta đã đi xa đến đâu mà là trên đường đi, ta có còn giữ được bình yên trong tim mình hay không.

Bình yên không phải là phần thưởng cuối cùng.

Nó là cách ta bước đi giữa đời mà không đánh rơi linh hồn mình

🌸🌸
 

Damon90

Yếu sinh lý
Nhìn lên bầu trời đêm để thấy sự rộng lớn của vũ trụ, mỗi chấm sáng là 1 mặt trời thì con người công bằng mà nói chả là cái thá gì trong thời gian và không gian vô tận này :))

Sau khoảng 50 năm qua đời thì sự tồn tại của mỗi người gần như chỉ còn trên giấy, vì tất cả những người có ký ức liên quan đến mình đều không còn...

Nên đến thế giới này, tận hưởng tối đa những cảm xúc, trải nghiệm, làm những gì nên làm, trao đi và nhận lại... chắc vậy, rồi ra đi.

P/s, đọc truyện tu tiên chỉ ước sống mấy vạn năm, đi đến các tiên vực trong vũ trụ gieo mầm mống, hưởng lạc cùng các tiên tử =))
 

TrìnhCa

Tiến sĩ
Chủ thớt
Nhìn lên bầu trời đêm để thấy sự rộng lớn của vũ trụ, mỗi chấm sáng là 1 mặt trời thì con người công bằng mà nói chả là cái thá gì trong thời gian và không gian vô tận này :))

Sau khoảng 50 năm qua đời thì sự tồn tại của mỗi người gần như chỉ còn trên giấy, vì tất cả những người có ký ức liên quan đến mình đều không còn...

Nên đến thế giới này, tận hưởng tối đa những cảm xúc, trải nghiệm, làm những gì nên làm, trao đi và nhận lại... chắc vậy, rồi ra đi.

P/s, đọc truyện tu tiên chỉ ước sống mấy vạn năm, đi đến các tiên vực trong vũ trụ gieo mầm mống, hưởng lạc cùng các tiên tử =))
Nhìn từ thước đo vũ trụ, con người đúng là rất nhỏ.

Nhưng chính vì nhỏ và ngắn ngủi, nên từng cảm xúc, từng khoảnh khắc mới trở nên có giá trị.

Ý nghĩa không nằm ở việc ta tồn tại bao lâu trong không gian và thời gian,

mà ở chỗ trong quãng rất ngắn ấy, ta đã sống có mặt đến mức nào.

Được tận hưởng, trải nghiệm, trao đi rồi rời đi
Tôi nghĩ cũng không mâu thuẫn với bình yên.

Chỉ khác nhau ở chỗ: sống cho “đã” hay sống cho “đủ”.

Với tôi, đủ là khi ra đi không còn phải tiếc những điều mình đã bỏ lỡ với chính mình và với người khác.

Trước vũ trụ, ta rất nhỏ.

Nhưng trong một bữa cơm ấm, một cái nắm tay thật, ta lại là cả một đời của ai đó.

Có lẽ vậy là đủ.😊
 

Helu1299

Tao là gay
Bản chất cuộc đời là vô nghĩa, chúng ta tạo ra ý nghĩa cho nó tuỳ vào tam quan mỗi người để có động lực sống
 

TrìnhCa

Tiến sĩ
Chủ thớt
Bản chất cuộc đời là vô nghĩa, chúng ta tạo ra ý nghĩa cho nó tuỳ vào tam quan mỗi người để có động lực sống
Tôi đồng ý là con người tạo ra ý nghĩa để có động lực sống.

Chỉ là có lẽ khác nhau ở cách nhìn

với tôi, đời không hẳn vô nghĩa, mà là không có sẵn ý nghĩa cố định.

Khi ta sống đủ chậm và đủ thật, có những khoảnh khắc tự nó mang ý nghĩa, không cần ta gán thêm.

Ý nghĩa lúc đó không phải để sống tiếp, mà là hệ quả của việc đã sống trọn.

Có khi là đời không vô nghĩa, chỉ là nó im lặng. Ta sống thế nào, ý nghĩa tự hiện ra.
 

TrìnhCa

Tiến sĩ
Chủ thớt
Mỗi ng một kiểu
Chung quy lại thì cũng tiền tài, danh vọng
Đúng là mỗi người một kiểu.

Tiền tài, danh vọng cũng là nhu cầu rất người.

Chỉ là

đến một lúc nào đó, nhiều người nhận ra chúng không phải đích đến cuối cùng,

mà chỉ là phương tiện để sống dễ thở hơn.

Sau cùng, thứ giữ con người lại với đời thường không phải là có bao nhiêu,

mà là còn thấy mình sống có ý nghĩa hay không thôi.
 

Bep

Yếu sinh lý
Đúng là mỗi người một kiểu.

Tiền tài, danh vọng cũng là nhu cầu rất người.

Chỉ là

đến một lúc nào đó, nhiều người nhận ra chúng không phải đích đến cuối cùng,

mà chỉ là phương tiện để sống dễ thở hơn.

Sau cùng, thứ giữ con người lại với đời thường không phải là có bao nhiêu,

mà là còn thấy mình sống có ý nghĩa hay không thôi.
Lúc này là lúc gần đất xa trời rồi
Con người coi mọi thứ đều vô thường
Quý ở mặt tình cảm thôi
 

minhngoc1

Tao là gay
Chắc tiền r, ai nhiều tiền rồi thì kiếm Quyền, rồi niềm vui nữ sắc... E 2k5 nhưng đã coi tiền tài là vật ngoài thân, giờ còn thiếu người cùng chí hướng cùng tận hưởng niềm vui csong. Lúc nào vào đà neng, hi vọng có dịp hú hí tâm sự, à trao đổi nhân sinh vơi chị 😆
 

TrìnhCa

Tiến sĩ
Chủ thớt
Chắc tiền r, ai nhiều tiền rồi thì kiếm Quyền, rồi niềm vui nữ sắc... E 2k5 nhưng đã coi tiền tài là vật ngoài thân, giờ còn thiếu người cùng chí hướng cùng tận hưởng niềm vui csong. Lúc nào vào đà neng, hi vọng có dịp hú hí tâm sự, à trao đổi nhân sinh vơi chị 😆

Um
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo