TrìnhCa
Tiến sĩ
Người khiến bạn đau lòng cũng là do bạn cho phép.
Đường khó là do bạn chọn.
Không phải lúc nào vì hoàn cảnh éo le, cũng không hẳn vì đời quá khắt khe.
Nhiều khi, chỉ là ta cứ quen đi về phía gai góc,
vì lầm tưởng rằng chịu đựng là một dạng của yêu thương,
rằng nhẫn nhịn là cách để giữ lại điều mình sợ mất.
Người khiến bạn đau lòng cũng là do bạn cho phép.
Không ai có thể làm tổn thương ta lâu dài, nếu ta không mở cửa trái tim cho họ bước vào hết lần này đến lần khác.
Trong tâm lý học, đó là ranh giới cá nhân.
Khi ranh giới mờ nhạt, yêu thương dễ biến thành sự xâm lấn, và đau khổ xuất hiện như một hệ quả tất yếu.
Phật giáo gọi đó là chấp.
Chấp vào một hình ảnh, một kỳ vọng, một vai trò mà ta nghĩ mình phải gánh.
Khi chấp còn nặng, ta sẵn sàng hy sinh bình an của mình chỉ để níu một mối quan hệ đã không còn nuôi dưỡng.
"Ta tưởng mình đang giữ người,
Thật ra là đang bỏ quên chính mình.
Ta tưởng mình đi vì yêu,
Hóa ra là đi vì sợ cô đơn.”
Không phải ai bước vào đời ta cũng xứng đáng ở lại lâu.
Không phải con đường nào khó đi cũng là con đường đúng.
Trưởng thành đôi khi chỉ đơn giản là dám dừng lại, dám quay đầu, và dám nói không với những gì khiến lòng mình hao mòn.





