TrìnhCa
Tiến sĩ
nhưng khi chạm vào đời sống thật, nó mở ra cả một vùng sâu của tỉnh thức và đau lòng.
Người ta nói, nếu một ngày bạn yêu hai người cùng một lúc, hãy chọn người thứ hai.
Không phải vì người đến sau quan trọng hơn,
mà vì người đến sau đã đánh thức điều gì đó đang ngủ quên trong bạn.
Bởi nếu tình yêu đầu tiên còn nguyên vẹn,
trái tim bạn đã không có chỗ trống cho một rung động khác len vào.
Điều khiến bạn bối rối không phải là sự xuất hiện của người thứ hai,
mà là sự thật rằng mối quan hệ đầu tiên đã mỏi mệt từ lâu, chỉ là bạn chưa dám nhìn thẳng.
Trong Phật pháp có nói về “vô thường”.
Mọi cảm xúc đều sinh – trụ – dị – diệt.
Tình yêu cũng vậy.
Có những mối quan hệ không kết thúc bằng cãi vã hay phản bội, mà kết thúc trong sự im lặng kéo dài, trong cảm giác ở bên nhau nhưng không còn chạm được vào nhau.
Người thứ hai thường không đến để phá hoại.
Họ đến như một tấm gương, phản chiếu lại phần sống động mà bạn đã đánh rơi khi cố gắng trở thành “người đúng” trong một mối quan hệ đã cạn năng lượng.
Có một câu chuyện ngụ ngôn phương Tây kể rằng:
Một người lữ hành mang theo hai chiếc đèn lồng trong đêm tối.
Chiếc đèn đầu đã cũ, ánh sáng yếu dần, nhưng anh vẫn giữ vì nó đã đi cùng anh suốt chặng đường dài.
Rồi anh nhặt được một chiếc đèn khác, nhỏ hơn, nhưng ánh sáng ấm và rõ.
Anh hoang mang, không biết mình sai ở đâu khi muốn đổi đèn.
Một vị hiền triết nói:
“Không phải anh phản bội chiếc đèn cũ. Chỉ là nó đã hoàn thành sứ mệnh soi đường của nó rồi.”
Tâm lý học gọi điều này là “nhu cầu chưa được đáp ứng”.
Khi một mối quan hệ không còn nuôi dưỡng cảm xúc an toàn, được lắng nghe và được là chính mình,
tâm trí sẽ tự động hướng về nơi khác để tìm sự sống còn cảm xúc.
Yêu hai người cùng lúc không làm bạn trở thành kẻ xấu.
Nó chỉ cho thấy bạn đang bị kẹt giữa thói quen và sự thật, giữa nỗi sợ làm tổn thương người khác và nỗi đau khi phản bội chính mình.
Nhưng điều quan trọng nhất không phải là chọn ai.
Mà là bạn có đủ tỉnh thức để dừng lại, nhìn sâu vào lòng mình, và chịu trách nhiệm cho cảm xúc của mình hay không.
Trong giáo lý nhà Phật, khổ đau sinh ra khi ta bám chấp.
Bám vào hình ảnh “đã từng”,
bám vào lời hứa cũ,
bám vào ý nghĩ rằng rời đi là sai.
Trong khi đôi khi,
buông mới là từ bi – cho mình và cho người.
Tình yêu không phải là phép chia.
Khi bạn thật sự an trú trong một mối quan hệ, trái tim sẽ không còn phân tán.
Nếu nó đã phân tán, đó là dấu hiệu cần lắng nghe,
không phải để tự kết tội,
mà để hiểu mình đang thiếu điều gì.
Có những rung động đến không để giữ lại, mà để nhắc bạn nhớ rằng bạn vẫn còn cảm xúc,
vẫn còn khả năng yêu, và vẫn xứng đáng với một mối quan hệ khiến bạn thấy bình an khi nhắm mắt lại.
Nếu một ngày bạn đứng giữa hai người, hãy chọn sự trung thực.
Không phải trung thực để làm đau ai, mà là trung thực để không tiếp tục sống trong dối lòng.





)