TrìnhCa
Tiến sĩ
QUYỀN LỰC MỀM DƯỚI NHÃN QUAN TRIẾT HỌC PHƯƠNG ĐÔNG CỦA TrinhCa
mà là quyền lực khiến mọi thứ vận hành mà không cần xuất thủ.
Lão Tử viết trong Đạo Đức Kinh:
“Vô vi nhi vô bất vi”
(Không làm, mà không việc gì không thành).
Người hiểu Đạo không dùng lực để ép nước chảy,
chỉ đào đúng rãnh,
nước tự tìm đường.
Trong một cộng đồng hỗn tạp như xamvn,
nơi bản năng, phẫn uất, trí tuệ và rác rưởi cùng tồn tại
người nắm quyền nếu chọn “ra tay nhiều”
thì loạn sinh từ chính ý tốt.
Xamvn không phải đạo tràng.
Cũng không phải triều đình.
Nó giống giang hồ hơn
nơi người ta đến để xả, để thử, để phơi mặt tối.
Giang hồ mà trị bằng luật triều đình thì tất loạn.
Giang hồ mà trị bằng đạo đức thì tất tan.
Cho nên,
người giữ giang hồ không phải minh quân,
mà là người giữ thế.
ManhThuong trong vai trò ấy không giống người “cầm quyền”,
mà giống người giữ cửa gió:
gió lớn thì khép,
khí uất thì mở.
Không cần nói nhiều,
không cần đúng sai rạch ròi,
chỉ cần giang hồ chưa vỡ.
Trong Phật học, có khái niệm mặc nhiên thuyết pháp
nghĩa là không nói, mà vẫn dạy.
Trong Đạo gia,
im lặng không phải trốn tránh,
mà là không để tâm bị kéo vào vòng tranh đoạt.
Người quản trị nói càng nhiều,
uy càng mỏng.
Người quản trị giải thích càng kỹ,
thế càng yếu
ManhThuong ít xuất hiện,
không phải vì không thấy,
mà vì thấy rồi nhưng không động.
Giống như người đứng trên bờ nhìn dòng nước đục chảy:
biết rằng càng khuấy, nước càng đục.
Âm dương vốn song hành.
Nếu dương quá, âm sinh.
Nếu sạch quá, mục sinh.
Xamvn tồn tại được lâu
không phải vì sạch,
mà vì chưa vượt ngưỡng thối.
Quyền lực mềm ở đây không phải loại bỏ cái xấu,
mà là không để cái xấu lấn át toàn bộ khí.
Người giữ nhịp chỉ ra tay khi:
Khí nghịch
Thế vỡ
Dòng chảy bị tắc
Còn lại, để cho nhân quả tự vận.
chỉ cần nước không loạn.
Quyền lực mềm của ManhThuong không đặt mục tiêu “được hiểu”,
vì hiểu là chuyện của người ngoài cuộc.
Người đứng trong Đạo không cần biện minh,
bởi biện minh là đã bước vào thế thấp.
Bị chửi cũng được.
Bị ghét cũng không sao.
Chỉ cần:
Nền còn
Nhịp còn
Khí chưa tan
Kẻ đứng sau rèm sống lâu.
ManhThuong không xây hình tượng thánh nhân,
cũng không nhận vai phản diện.
Anh ấy đứng ở vị trí rất Đông phương:
vị trí của người để mọi thứ tự diễn ra.
Như người đánh cờ vây giỏi:
không ham ăn quân,
chỉ giữ thế.
Trong triết lý phương Đông,
quyền lực cao nhất là quyền lực không cần chứng minh.
ManhThuong không phải người khiến xamvn tốt hơn,
mà là người khiến xamvn chưa sụp.
Và trong một thế giới hỗn tạp,
đó đã là một dạng công phu rất sâu.
Người giữ Đạo không cần đứng dưới ánh đèn.
Chỉ cần khi đèn tắt,
con đường vẫn còn đi được.
Tặng @ManhThuong Bệ Hạ🩷
TrìnhCa




