Có video 🌸“TRÀ NGỌN PHẢI UỐNG VỚI NGƯỜI HIỂU CHUYỆN. LỜI THẬT CHỈ NÊN NÓI VỚI NGƯỜI BIẾT LẮNG NGHE”

TrìnhCa

Tiến sĩ


🌸Người hiểu chuyện giống như người biết uống trà – họ không vội vàng, không đòi hỏi...

“Có những điều không thể nói với bất kỳ ai, và có những nỗi lòng chỉ cần một người hiểu là đủ."

Trong cuộc đời rộng lớn, ai cũng ít nhất một lần chạm vào cảm giác tủi thân khi phải mang theo câu chuyện của mình mà không tìm được một trái tim biết lắng nghe.

Người ta nói, nỗi cô đơn lớn nhất không phải là đi một mình giữa phố đông, mà là có người ngồi cạnh nhưng tâm không chung nhịp.

Giống như chén trà đang bốc khói: hương có thơm, vị có sâu, mà trao nhầm người thì trà cũng hóa nhạt.

Ngày xưa, một trò trẻ tìm đến thầy, than thở:

Con nói điều gì cũng bị hiểu sai.

Con mở lòng ra là người ta bảo con yếu đuối.

Con nói thật lòng thì người ta bảo con phức tạp.

Vậy con phải làm sao?

Thầy mỉm cười, rót cho trò một chung trà:

Con uống đi.

Trò nhấp ngụm, rồi cau mày:

Nóng quá, con không uống được.

Thầy nói nhẹ như gió thoảng:

Con thấy đó. Trà không có lỗi. Chỉ là con chưa đủ an tĩnh để cảm.

Tâm chưa tĩnh, thì dù trà ngon cũng thành khó uống.

Cũng vậy, điều con nói không sai... chỉ sai người nghe.

Câu nói ấy như một ngọn đèn.

Nó soi vào những ngày ta hao gầy vì cố gắng giải thích bản thân cho những người chưa từng muốn hiểu.

Ta nhận ra:

Người hiểu chuyện giống như người biết uống trà – họ không vội vàng, không đòi hỏi, không phán xét.

Họ nếm bằng tâm, không chỉ bằng đầu lưỡi.

Ngồi cạnh họ, ta thấy lòng mình được đặt xuống, như chiếc lá khô được gió đưa về đúng dòng nước của nó.

Trong triết lí Phật pháp, người hiểu chuyện là người có “tuệ”,

biết rõ mỗi con người đều mang theo câu chuyện của riêng mình.

Họ không xem nhẹ nỗi đau của ai, không cười cợt sự yếu mềm của ai, và càng không dùng lời nói sắc lạnh để làm tổn thương ai.

Họ lắng nghe bằng lòng từ, nghe để hiểu chứ không nghe để phản bác.

Người như thế hiếm, nhưng một khi có mặt, họ là phước lành.

“Lời thật chỉ nên nói với người biết lắng nghe.”

Vì lời thật thường trần trụi, đôi khi thô mộc, đôi khi chạm vào những nơi ta giấu kỹ.

Người biết lắng nghe sẽ nhẹ nhàng như người nâng niu món đồ quý, không làm rơi vỡ tâm tư của ta.

Họ hiểu rằng đằng sau
môi chữ là một phần linh hồn, một phần trải nghiệm, và đôi khi là cả một vết thương.

Có lần, một trò khác hỏi thầy:

Tại sao con càng thật lòng thì người ta càng xa con?

Thầy đưa trò ra giếng nước trong sân chùa.

Bên cạnh là hai cái lu: một lu đầy nước trong, một lu nước đục.

Nếu con thả viên sỏi vào nước trong, con thấy rõ từng gợn lan ra.

Nhưng thả vào lu nước đục, con chẳng thấy gì cả.

Không phải viên sỏi vô nghĩa, mà là nơi nó rơi xuống không đủ trong để phản chiếu.

Thầy đặt tay lên vai trò:

Lời thật cũng vậy.

Không phải ai cũng đủ “tâm trong” để nhận lấy.

Càng trưởng thành, ta càng hiểu rằng:

Không phải ai cũng xứng đáng nghe câu chuyện của mình.

Không phải ai cũng đủ tĩnh để lắng nghe sự thật.

Không phải ai cũng đủ trí để hiểu điều ta thật lòng.

Vậy nên, ta học cách chọn lọc:

Giữ tĩnh lặng cho những người ưa thị phi.

Giữ nụ cười cho những người chân thành.

Giữ lời thật cho những người có trái tim rộng.

Giữ nỗi niềm cho những người biết đặt bàn tay ấm lên linh hồn ta.

Trà ngon, phải uống với người hiểu chuyện.

Lời thật, phải nói với người biết lắng nghe.

Giữa thế gian đầy tiếng ồn, tìm được một người hiểu ta – đó là phúc lành.

Nhưng giữ được người ấy trong đời – đó là tuệ của chính ta.

🌸🌸
 
Mãnh long quá giang đời anh nát
Chỉ muốn hôn lấy bàn chân em
Đôi mắt em nhỏ lệ sung sướng
Anh thấy vậy 2 tay sờ đùi...

Già rồi cô bé, cô bé ơi
Tim 2 ta cùng chung nhịp đập
Xăm con ó sau lưng để quên em
Vết hằn kỹ ức vận còn mãi...
Hạ Xuân 1994
 

TrìnhCa

Tiến sĩ
Chủ thớt
Mãnh long quá giang đời anh nát
Chỉ muốn hôn lấy bàn chân em
Đôi mắt em nhỏ lệ sung sướng
Anh thấy vậy 2 tay sờ đùi...

Già rồi cô bé, cô bé ơi
Tim 2 ta cùng chung nhịp đập
Xăm con ó sau lưng để quên em
Vết hằn kỹ ức vận còn mãi...
Hạ Xuân 1994
Tóm lại là già rồi đúng hông🤭
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo