TrìnhCa
Tiến sĩ
Hôm nay tôi rất mệt, buồn đến mức không muốn chia sẻ với ai.
Mọi thứ trong ngày dường như đều chống lại tôi.
Đi ngang qua thang máy, tôi thấy hình ảnh bản thân trong gương phản chiếu quá là xinh đẹp, quá là chỉn chu:
mái tóc gọn gàng, bộ đồ vừa vặn, một chút son nhẹ trên môi.
Xong tôi thấy vui, và bất chợt, tôi thấy lòng dịu lại.
Tôi tự hỏi: Sao lại để một người xinh đẹp như vậy phải buồn?
Xinh đẹp không làm nỗi buồn biến mất,
nhưng là lời nhắc:
dù có mệt mỏi, dù thế giới có hỗn độn, tôi vẫn đáng được yêu thương,
vẫn xứng đáng được chăm sóc chính mình,
và vẫn đủ sức đứng vững để bước tiếp.







