meomeooi
Yếu sinh lý
Mấy ae xàm chắc sẽ có những thằng ghét chính bố mình phải không ? T cũng vậy
Bố t hồi trẻ phong lưu nghịch ngợm , 30t thì lấy mẹ t . Mẹ t hồi đó mới 21 , con nhà lành có lẽ vì non nớt nên mới nghe lời ngon ngọt r lấy bố t .
Bố t là người thô lô , cục cằn , hồi mẹ t mang thai t ngày ngày vẫn đi gặt thuê cấy thuê , đi vác nước . Có lần sắp sinh bố t đi làm về thấy nấu cơm nát là hất đổ hết mâm, tát mẹ t vài phát , trong khi chỉ vài hôm nữa là đẻ . Tuổi thơ của t gắn liền với hình ảnh bố đánh mẹ , mẹ khóc , mẹ trốn sau bể nước , bố ngủ mới dám vào nhà , mẹ k dám về ngoại dù chỉ 1 đêm vì nhiều lần bị bố dọa nếu dám đi 1 đêm thì k có đường về , 1 phần nhỏ sợ mn biết bị chồng đánh . Hồi nhỏ t vẫn luôn thắc mắc tại sao mẹ không ly hôn , t sống trong gia đình như vậy t cũng rất sợ sệt những lúc bố ở nhà . Mẹ t quanh năm k dám mua qao mặc , đồ toàn đi xin hàng xóm hoặc dưới quê , răng mẹ bị bệnh , đau liên tục và bị xỉn màu nhưng k dám bỏ tiền đi khám , t còn nhớ mẹ từng bảo sau này con lớn cho mẹ tiền mẹ lắp răng sứ nhé ! Tới giờ t vẫn nhớ câu nói ấy . Lúc nhỏ t đã từng rất muốn bố mẹ ly hôn vì t ghét bố , k chỉ ghét t còn hận . Ông có bao tiền đem đi đánh bạc hết . Nhiều đêm đi đánh bạc thua tiền , chạy về nhà đòi mẹ t đưa thêm , mẹ t bảo k có thì lối ra đánh giữa đêm . Còn cầm then cửa sắt vụt , ném , mẹ chạy quanh xóm . Những kí ức ấy luôn giày xéo , luôn hiện về những lúc t đi ngủ . T đi học câp1 2 3 t sợ k dám về nhà . Về là sẽ bị sai làm việc, mà làm sai thì ăn vả . Tiền đóng học cũng lấy đi đánh bạc . T luôn muốn hỏi mẹ rằng tại sao mẹ lại có thể chịu đựng được từng ấy năm ? Mẹ có bao giờ muốn ly hôn chưa ? Có phải mẹ chấp nhận ở lại là vì chúng con không ? Tại sao bố lại trở thành người như vậy ? Bao nhiêu câu hỏi nhưng chưa 1 lần mở miệng hỏi mẹ . T từng hứa sau này lớn lên nhất định k uống rượu bia , k đánh bạc , k trở thành con người giống bố của mình . Và đúng t k uống rượu k đánh bạc , có lẽ đó là niềm vui duy nhất , niềm tự hào mà mẹ hay kẻ với hàng xóm rằng thằng nhà tôi k giống bố nó !
20t t ra nước ngoài lao động . Có bao nhiêu t gửi hết về cho mẹ . Ước mơ lớn nhất đời mẹ là mong tao khỏe mạnh và thứ hai là muốn xây 1 ngôi nhà cho ra nhà . 30 năm cả nhà sống lụp sụp trong ngôi nhà cấp 4 đã nứt hết tường ẩm mốc khắp nơi . Mẹ ngại k dám mời bạn bè , họ hàng hay mấy cô làm cùng về chơi . Bố t giờ cũng ít đánh mẹ , có lẽ có tuổi , suy nghĩ cũng tốt lên , k có sức mà chơi bời như lúc trẻ . Nhưng t vẫn hận bố . Bố gọi điện facetime nhưng rất hiếm khi t nghe . T k muốn nhìn mặt bố hay đúng hơn k dám nhìn vì nhìn là hình ảnh thơ ấu hiện về . Sống xa môi trường toxic của bố t cảm thấy thật thoải mái nhưng lại xót xa cho mẹ . Mẹ chắc muốn , rất muốn như tao , có lẽ cuộc sống giờ của tao đã từng là ước mơ của mẹ .
Tgian trước bố t ốm , đi viện , bị K dạ dày . Nằm liệt giường hai tháng sau đó trở nặng , nhà t để ông nằm viện theo dõi . T về vn và trông bố t mấy hôm . Lần đầu tiên t và bố gần nhau lâu tới vậy . T có nhiều câu hỏi muốn hỏi đợi ông ngủ say t mới dám hỏi . Tại sao bố lại là người như vậy , tại sao bố không kiếm tiền , thương vợ , thương con như bố người ta , tại sao bố lại đánh mẹ đánh con , tại sao bố lại đốt hết tiền vào cờ bạc , bố có bao giờ hối hận không ? Vừa hỏi t vừa khóc , t khóc vì đã nói ra hết nỗi lòng trôn bấy lâu nay , ngoài mẹ ra chắc k ai biết t từng trải qua những gì và thật sự t k muốn chia sẻ cho bạn bè hay ny . ( vì trên này ẩn danh nên t viết ) . Vài hôm sau , bố t đc chuẩn đoán trở nặng , gia đình chuẩn bị tâm lí . Lúc này t vào nắm tay ông , t và bố tâm sự . Vừa run rẩy t vừa hỏi bố có đau lắm không ? Bố t đeo ống thở nên k nói đc chỉ hấp háy miệng . Lúc này t mới dám nói hết nỗi lòng : bố à con đã từng rất ghét bố , con hận bố , còn nghĩ rằng bản thân thật xấu hổ tự ti khi nhà mình nghèo , con từng cảm thấy tuổi thơ sẽ hạnh phúc biết bao nếu bố và mẹ ly hôn , bố có sợ 1 ngày mẹ và con sẽ bỏ bố đi không ? Bố t chảy nc mắt nắm chặt tay t hơn . T k biết ông như vậy vì hối hận hay vì điều gì nữa . Trước khi mất , mẹ vào trong phòng nói chuyện với ông rất lâu , suốt 1 đêm . Ông nhờ lấy điện thoại ra gõ phím để nhắn , ông viết xin lỗi em xin lỗi con rồi ông mất . Tới cuối đời ông mới nói được câu vậy , ông làm khổ cuộc đời hai người rồi ông ra đi nhẹ nhàng vậy . Nhưng sao t lại khóc nhỉ t nhớ ông ấy quá . T k còn nhớ những lần ông đánh mẹ đánh con nữa . T nhớ những lần bố t trời lạnh cắt da cắt thịt vẫn xuống ao vớt tép vớt tôm rồi chạy ra chợ bán , t nhớ những trưa mùa hè nóng nực ông đầm đìa mồ hôi gánh lúa thuê lúc hàng trăm mét từ ruộng lên bờ . T nhớ bố từng biết làm mọi thứ sửa điện , sửa xe , ông tự xây tường ông tự làm 1 khu vườn rộng nuôi gà trồng rau cho mẹ . Ông từng đứng ra bảo vệ khi t đi học bị bắt nạt , ông từng chở t bằng xe đạp đạp 30km lên thành phố mua kính khi biết t bị cận . T nhớ đang đêm ngủ có chuyến bốc hàng ông cũng dậy để kiếm chút mai mua đồ ăn ... có lẽ khi mất khi thứ gì đó ngta mới có xu hướng nghĩ tích cực về nó . T mất bố rồi , t nhớ bố rồi , mẹ t cũng vậy .... có lẽ t không phải ghét bố , thứ t ghét là những điều tiêu cực , guồng quay cuộc sống tiêu cực đã biến ông từ người chồng mà mẹ tin tưởng thành con người như vậy , có lẽ mẹ t cũng hiểu và từng tin rằng 1 ngày nào đó ông sẽ thay đổi và trở về con người ngày ấy ...
Bố t hồi trẻ phong lưu nghịch ngợm , 30t thì lấy mẹ t . Mẹ t hồi đó mới 21 , con nhà lành có lẽ vì non nớt nên mới nghe lời ngon ngọt r lấy bố t .
Bố t là người thô lô , cục cằn , hồi mẹ t mang thai t ngày ngày vẫn đi gặt thuê cấy thuê , đi vác nước . Có lần sắp sinh bố t đi làm về thấy nấu cơm nát là hất đổ hết mâm, tát mẹ t vài phát , trong khi chỉ vài hôm nữa là đẻ . Tuổi thơ của t gắn liền với hình ảnh bố đánh mẹ , mẹ khóc , mẹ trốn sau bể nước , bố ngủ mới dám vào nhà , mẹ k dám về ngoại dù chỉ 1 đêm vì nhiều lần bị bố dọa nếu dám đi 1 đêm thì k có đường về , 1 phần nhỏ sợ mn biết bị chồng đánh . Hồi nhỏ t vẫn luôn thắc mắc tại sao mẹ không ly hôn , t sống trong gia đình như vậy t cũng rất sợ sệt những lúc bố ở nhà . Mẹ t quanh năm k dám mua qao mặc , đồ toàn đi xin hàng xóm hoặc dưới quê , răng mẹ bị bệnh , đau liên tục và bị xỉn màu nhưng k dám bỏ tiền đi khám , t còn nhớ mẹ từng bảo sau này con lớn cho mẹ tiền mẹ lắp răng sứ nhé ! Tới giờ t vẫn nhớ câu nói ấy . Lúc nhỏ t đã từng rất muốn bố mẹ ly hôn vì t ghét bố , k chỉ ghét t còn hận . Ông có bao tiền đem đi đánh bạc hết . Nhiều đêm đi đánh bạc thua tiền , chạy về nhà đòi mẹ t đưa thêm , mẹ t bảo k có thì lối ra đánh giữa đêm . Còn cầm then cửa sắt vụt , ném , mẹ chạy quanh xóm . Những kí ức ấy luôn giày xéo , luôn hiện về những lúc t đi ngủ . T đi học câp1 2 3 t sợ k dám về nhà . Về là sẽ bị sai làm việc, mà làm sai thì ăn vả . Tiền đóng học cũng lấy đi đánh bạc . T luôn muốn hỏi mẹ rằng tại sao mẹ lại có thể chịu đựng được từng ấy năm ? Mẹ có bao giờ muốn ly hôn chưa ? Có phải mẹ chấp nhận ở lại là vì chúng con không ? Tại sao bố lại trở thành người như vậy ? Bao nhiêu câu hỏi nhưng chưa 1 lần mở miệng hỏi mẹ . T từng hứa sau này lớn lên nhất định k uống rượu bia , k đánh bạc , k trở thành con người giống bố của mình . Và đúng t k uống rượu k đánh bạc , có lẽ đó là niềm vui duy nhất , niềm tự hào mà mẹ hay kẻ với hàng xóm rằng thằng nhà tôi k giống bố nó !
20t t ra nước ngoài lao động . Có bao nhiêu t gửi hết về cho mẹ . Ước mơ lớn nhất đời mẹ là mong tao khỏe mạnh và thứ hai là muốn xây 1 ngôi nhà cho ra nhà . 30 năm cả nhà sống lụp sụp trong ngôi nhà cấp 4 đã nứt hết tường ẩm mốc khắp nơi . Mẹ ngại k dám mời bạn bè , họ hàng hay mấy cô làm cùng về chơi . Bố t giờ cũng ít đánh mẹ , có lẽ có tuổi , suy nghĩ cũng tốt lên , k có sức mà chơi bời như lúc trẻ . Nhưng t vẫn hận bố . Bố gọi điện facetime nhưng rất hiếm khi t nghe . T k muốn nhìn mặt bố hay đúng hơn k dám nhìn vì nhìn là hình ảnh thơ ấu hiện về . Sống xa môi trường toxic của bố t cảm thấy thật thoải mái nhưng lại xót xa cho mẹ . Mẹ chắc muốn , rất muốn như tao , có lẽ cuộc sống giờ của tao đã từng là ước mơ của mẹ .
Tgian trước bố t ốm , đi viện , bị K dạ dày . Nằm liệt giường hai tháng sau đó trở nặng , nhà t để ông nằm viện theo dõi . T về vn và trông bố t mấy hôm . Lần đầu tiên t và bố gần nhau lâu tới vậy . T có nhiều câu hỏi muốn hỏi đợi ông ngủ say t mới dám hỏi . Tại sao bố lại là người như vậy , tại sao bố không kiếm tiền , thương vợ , thương con như bố người ta , tại sao bố lại đánh mẹ đánh con , tại sao bố lại đốt hết tiền vào cờ bạc , bố có bao giờ hối hận không ? Vừa hỏi t vừa khóc , t khóc vì đã nói ra hết nỗi lòng trôn bấy lâu nay , ngoài mẹ ra chắc k ai biết t từng trải qua những gì và thật sự t k muốn chia sẻ cho bạn bè hay ny . ( vì trên này ẩn danh nên t viết ) . Vài hôm sau , bố t đc chuẩn đoán trở nặng , gia đình chuẩn bị tâm lí . Lúc này t vào nắm tay ông , t và bố tâm sự . Vừa run rẩy t vừa hỏi bố có đau lắm không ? Bố t đeo ống thở nên k nói đc chỉ hấp háy miệng . Lúc này t mới dám nói hết nỗi lòng : bố à con đã từng rất ghét bố , con hận bố , còn nghĩ rằng bản thân thật xấu hổ tự ti khi nhà mình nghèo , con từng cảm thấy tuổi thơ sẽ hạnh phúc biết bao nếu bố và mẹ ly hôn , bố có sợ 1 ngày mẹ và con sẽ bỏ bố đi không ? Bố t chảy nc mắt nắm chặt tay t hơn . T k biết ông như vậy vì hối hận hay vì điều gì nữa . Trước khi mất , mẹ vào trong phòng nói chuyện với ông rất lâu , suốt 1 đêm . Ông nhờ lấy điện thoại ra gõ phím để nhắn , ông viết xin lỗi em xin lỗi con rồi ông mất . Tới cuối đời ông mới nói được câu vậy , ông làm khổ cuộc đời hai người rồi ông ra đi nhẹ nhàng vậy . Nhưng sao t lại khóc nhỉ t nhớ ông ấy quá . T k còn nhớ những lần ông đánh mẹ đánh con nữa . T nhớ những lần bố t trời lạnh cắt da cắt thịt vẫn xuống ao vớt tép vớt tôm rồi chạy ra chợ bán , t nhớ những trưa mùa hè nóng nực ông đầm đìa mồ hôi gánh lúa thuê lúc hàng trăm mét từ ruộng lên bờ . T nhớ bố từng biết làm mọi thứ sửa điện , sửa xe , ông tự xây tường ông tự làm 1 khu vườn rộng nuôi gà trồng rau cho mẹ . Ông từng đứng ra bảo vệ khi t đi học bị bắt nạt , ông từng chở t bằng xe đạp đạp 30km lên thành phố mua kính khi biết t bị cận . T nhớ đang đêm ngủ có chuyến bốc hàng ông cũng dậy để kiếm chút mai mua đồ ăn ... có lẽ khi mất khi thứ gì đó ngta mới có xu hướng nghĩ tích cực về nó . T mất bố rồi , t nhớ bố rồi , mẹ t cũng vậy .... có lẽ t không phải ghét bố , thứ t ghét là những điều tiêu cực , guồng quay cuộc sống tiêu cực đã biến ông từ người chồng mà mẹ tin tưởng thành con người như vậy , có lẽ mẹ t cũng hiểu và từng tin rằng 1 ngày nào đó ông sẽ thay đổi và trở về con người ngày ấy ...




