Không ai xấu hoàn toàn, cũng không ai tốt trọn vẹn.
Nhưng mỗi người có một điểm lệch khác nhau.
bố vợ bạn hông phải người xấu.
Có cho, có giúp (dù ít).
Không lừa, không chiếm đoạt, không phá hoại trực tiếp.
Không ngăn cản con rể làm ăn.
Nhưng ông có tật là
Háo danh, thích được nhắc công.
Hay ăn theo thành tựu của người khác để giữ vị thế.
Và không biết giữ ranh giới lời nói.
Nên thật ra ông là người tốt tính nhưng thiếu tinh tế, dễ làm tổn thương người khác bằng lời nói.

con rể là bạn cũng không xấu. Tự lực đi lên. Có hiếu, có cho, có nhịn.
Cay nhưng vẫn không làm ầm, không trở mặt.
Nhưng nó có vấn đề ở chỗ là bạn tự ái cao, cái này có thể hiểu được
Đè nén lâu nên bạn bức xúc.
Bạn muốn được công nhận tuyệt đối.
Nên bạn là người có năng lực nhưng đang bị tổn thương sĩ diện, dễ chuyển từ nhịn sang cay ổng.
Sự thật nằm ở đây không phải là 1 câu chuyện thiện ác,
mà là xung đột giữa một bên muốn giữ vai người có công
Một bên muốn giữ trọn công sức đời mình
Hai cái tôi va nhau, thế là mâu thuẫn thôi.
Nếu giờ bạn hỏi ai sai hơn? Thì tôi nói bố vợ sai ở miệng
Con rể như bạn khổ ở lòng
Không ai ác, chỉ là không hiểu nhau và không biết dừng đúng lúc thôi.
chốt 1 câu rất đời là
Người tốt mà không biết giữ lời thì vẫn làm người khác đau.
Người giỏi mà không biết xả bớt tự ái thì sẽ khổ.
Đó là tôi phân tích cho bạn hiểu.
Còn nếu để tâm sự giữa 1 ng phụ nữ như tôi với bạn thì tôi nghĩ là thôi bạn à.
Bạn có con bạn nuôi lớn cực khổ lắm.
Sau này bạn gã đi. Bạn mới biết bao đêm thức trắng nhớ những ngày âu yếm thương yêu.
Nuôi lớn hiếu chưa trả. Đã phải về nhà ng ta chăm sóc ng khác rồi.
Hơn thua với người ngoài thôi.
Đừng hơn thua với người nhà mình.
Bố già rồi cho bố hơn cũng được
Rồi bạn sẽ nhận lại quả ngọt thôi.
Yên tâm người làm trời sẽ thấy.