Mấy ngày qua, tao như người mất hồn, tao cứ đi lang thang 1 mình, tao chạy xe theo quán tính cứ đi vòng vòng mà tận thâm tâm tao không biết tao đã đi qua những cung đường nào… Tao đấu tranh tư tưởng, tao làm gì? Tao phải như thế nào? Tao thấy dì tao mắt khóc sưng lên, tay chân trầy sướt, tao bị mủi lòng nhưng tao không chắc chắn được là tình thân hay tình cảm nam nữ?!? Tao mua thuốc bôi, mua băng gạc đem qua cho dì, mua cơm đem qua để dì ăn… rất nhiều chuyện nhỏ nhặt tao làm hết, tao muốn chăm sóc cho dì dù đó là tình cảm gì đi nữa nhưng cũng là tận thâm tâm tao muốn phải như vậy chứ không có một ý định là lấy lòng hay gì gì cả. Đến 11h , tao ghé qua chỗ dì, dì ngồi ở phòng khách đó, mắt nhìn đăm chiêu ra cửa, tao ngồi xuống đưa tay định vỗ về dì, dì không biết nghĩ gì đó mà đưa tay gạt đi(có lẽ dì nghĩ tao sờ soạng dì). Tao thấy vậy, nên cũng ngồi im đó nhìn dì, một lúc lâu dì cất giọng, mắt vẫn không nhìn tao:
-Sơn biết không, dì nghĩ gia đình dì đến lúc như này có lẽ cũng 1 phần do dì, trong chính sự việc này dì cũng không có quyền được hờn giận, phán xét hay đánh giá chồng dì vì đơn giản là dì là người phản bội trước…Một phút thoả mãn dục vọng bản thân dì xem như đã tự tay vứt bỏ cuộc sống gia đình mình rồi.......(im lăng)….. Đúng ra, lúc Sơn đòi hỏi thân xác dì, dì phải kháng cự dì phải đứng ra dạy bảo chỉnh đốn con, dì phải là 1 bà dì gương mẫu, dì phải như bà dì đã từng chăm chút cho con từ nhỏ chứ không phải ngã theo dục vọng mà đồng thuận với con như vậy, để rồi dì cũng đã dành một phần tình yêu cho con, rồi ít nhiều gì đó nó phai nhạt tình cảm cho chồng…Mọi việc do dì cả, lỗi là ở dì!!!
Tao im lặng 1 chút rồi cất giọng:
-Dì đừng nói vậy, nếu phải suy xét ai là người có lỗi thì chúng ta đều có lỗi, thực sự cái nguyên nhân để xảy ra chính là từ chồng dì mà… Việc dục vọng cá nhân không phải là cái tội, con người ta tươi trẻ, được hưởng thụ hay không thì tình dục cũng là 1 phần tất yếu của cuộc sống dì ạ, dì không có lỗi gì khi đòi hỏi cơ thể lên tiếng cả, nếu không phải là con cũng là người khác thôi ,trước sau gì thì cuộc sống gia đình dì cũng đi đến bước này bởi vì bản thân chồng dì không có con, gđ chồng không công nhận, việc đơn giản nhất để gắn kết vợ chồng là tình dục cũng không thoả mãn thì thử hỏi: dì chịu đựng được đến khi nào??? Con không chối cãi việc sai trái của 2 ta, cái làm dì buông thả cơ thể sớm hơn đó là từ việc quan hệ cận huyết làm gì kích thích hơn, rồi điều dì thiếu ở chồng là sự thấu hiểu sinh ra tình cảm trai gái với con, bản thân con cũng vậy mà, hình như con cũng yêu gì rồi đấy ạ….
-Nhiều khi trong vô thức dì vẫn ước, nếu con chưa có gia đình, có khi nào dì cháu mình có thể dắt nhau đi xa để sống như vợ chồng không? Dì muốn có con với con, dì muốn nhiều thứ lắm nhưng khi trở về với thực tại, dì hiểu rằng tất cả chỉ là ước muốn, chỉ là dì tự luyến thôi, rất nhiều lần dì gạt bỏ đi rồi, nhưng khi đối diện với con thì dì bỗng mềm nhũn, đòi hỏi cơ thể nó dâng lên làm dì mất hết lý trí, bởi vậy dì sẽ không oán trách chồng, dì đáng phải bị như vậy, dì chỉ mong mối quan hệ dì cháu mình thực sự dừng lại trước khi gia đình cháu đổ vỡ… Đây là hệ quả dì đánh đổi trong khoảng thời gian dì hạnh phúc tâm hồn lẫn thể xác, giờ thì phải chịu trách nhiệm cho thời gian hạnh phúc đó, dù sao dì cũng không hối hận… Sơn cũng thế, quên đi nhé!!!
Cứ như vậy, cả 2 ngồi bất động rất lâu, rất lâu…. Tao thì ngồi im nhưng nhìn dì với khuôn mặt buồn buồn đó tao lại không nghĩ đến việc gì trải qua, tao lại liên tưởng đến những giây phút trên giường, đã 2 tháng rồi tao có được đụ dì được thoả mãn vì được chiều chuộng trên giường đâu, tao có được liếm đít bú lồn chơi dơ để thoả mãn đâu, nhưng tao chưa có thể làm gì được khi cả 2 ngồi ở phòng khách…. DÌ cố tình không vô phòng cơ mà… Rất lâu sau dì đứng dậy đi toilet, tao nghe tiếng dì đái tao như quỷ dẫn lối nhè nhẹ đi ra sau, đứng trước cửa toilet thấy dì cuối đầu đái, tao nhìn chằm chằm vào lồn dì đang xả nước đái, mắt tao mờ đục, tao nuốt nước bọt nhìn không rời, bất chợt dì ngước lên thấy tao đứng đó, dì hoảng hồn, đưa tay lấy vòi xịt định rửa lồn đứng lên, nhưng tao đâu đứng im được, tao lao tới kéo dì đứng lên tham lam vùi đầu úp mặt vô lồn ẩm ướt vì nước đái, tao vội vã bú liếm, dì không làm gì khác được vì quần còn mắc ở 2 chân…Dì dãy giụa vô vọng trước tao, tao thì như con thú xổ chuồng vì đói ăn đã lâu, tao kéo quần bật con cặt cứng ngắt ra… ngước lên tao nhìn thấy lúc này nước mắt dì giàn giụa mà không chống cự gì cả, dì chắp tay:
-Tha cho dì được không Sơn??!?
ĐCM đời tao sợ nhất nước mắt phụ nữ, thêm cái cảnh dì tao chắp tay với giọng nhỏ nhẹ đó làm tao khựng người lại, bao thú tính trong tao biến mất hết, tự nhiên lương tâm tao nó thức tỉnh, tao ngồi bệt xuống sàn dựa lưng vào tường 2 tay ôm đầu gục mặt xuống. Dì rửa lồn kéo quần lên xong, dì nhẹ nhàng bước lại kéo tao đứng lên rồi dì cầm cặt tao bỏ vào quần kéo quần tao lên rồi dì hôn lên trán tao dì nói: Bỏ đi con, quên đi đừng như vậy nữa!. Rồi dì kéo tao lên nhà, tao lẽo đẽo theo sau như 1 đứa trẻ có lẽ hình ảnh đứa bé 5 tuổi ngày nào đã trở về ngoan ngoãn trong vòng tay dì chăm sóc….
Tao ngồi lại với hàng loạt suy nghĩ chạy trong đầu tuy nhiên cái hình ảnh với câu nói van xin tha của dì chắc ám ảnh tao cả đời. Tao đi về mà không nói gì cả.
Qua hôm sau tao mua hộp cơm cho dì, đến nhà khoá cửa, tao điện thoại không được tự nhiên con người tao bất an, tao nháo nhào đi kiếm, tao chạy đến phòng tập thể dục, tao đến các quán cf, thậm chí chạy đến các khách sạn từng đến… Vẫn không gặp dì, lòng tao như lửa đốt nhưng tất cả chỉ là vô vọng, dì biến mất như chưa bao giờ hiện diện ở đây.
10h đêm, đt tao hiển thị tin nhắn: DÌ VỀ QUY NHƠN Ở VỚI MẸ CON RỒI, CON QUÊN ĐI ĐỪNG LIÊN LẠC DÌ NỮA, HÃY CHO DÌ VÀ CON 1 CƠ HỘI LÀM LẠI… DÌ CŨNG QUYẾT ĐỊNH LI DỊ RỒI KHÔNG PHẢI VÌ CON ĐÂU, SỰ VIỆC NÀY NÊN DỪNG LẠI VÌ TẤT CẢ.