TrìnhCa
Tiến sĩ
“Đừng trách ai 'dễ cáu'...
Có khi, tôi đã nhịn cả ngàn lần rồi."
anh.moe
Không ai thấy bạn đã nhịn bao nhiêu lần,
họ chỉ thấy bạn bùng nổ một lần mà thôi...
Có một câu nói tôi rất thích:
"Không ai quan tâm bạn đã chịu bao nhiêu ấm ức.
Họ chỉ trách bạn không biết điều khi bạn không kìm được nữa.
Trong giới hạn của tôn trọng, tôi luôn là người có lễ nghĩa.
Nhưng nếu một ngày tôi thất lễ,
xin lỗi, là vì bạn đã quá trớn trước."
Thật ra ai ở ngoài cuộc cũng dễ nói “bình tĩnh đi”
chỉ khi ở trong, mới biết để bình tĩnh là chuyện khó đến mức nào.
Có những cảm xúc, giống như giọt sương sớm, trong veo, mong manh,
chỉ cần ai đó chạm mạnh một chút, là vỡ tan.
Chúng ta được dạy phải làm người “trưởng thành",
phải biết “kiểm soát cảm xúc",
nhưng mấy ai dạy ta cách xử lý những nỗi tủi thân bị bỏ lại trong lòng.
Cái đau nhất là bạn đã nhịn rất lâu, đến khi không chịu nổi mới lên tiếng, thì người ta lại nói:
“Trời, có gì đâu mà làm quá."
Họ không biết, bạn đã phải nuốt bao nhiêu lần im lặng,
bao nhiêu lần nước mắt chảy ngược, mới đến lúc không thể nhịn thêm được nữa.
Bạn thấy cây trúc bên vách đá không?
Bị gió quật cong nhưng không bao giờ gãy.
Người ngoài chỉ thấy nó vẫn “đứng vững”,
chứ không ai nghe được tiếng nó rên khe khẽ trong gió.
Sự mạnh mẽ thật sự, không phải lúc nào cũng thẳng đứng,
mà là biết cúi đầu khi bão đi qua, rồi đứng dậy như chưa từng đổ gục.
Có người lấy “lễ nghĩa” làm lý do để yêu cầu người khác phải nhẫn nhịn, phải mềm mỏng, phải luôn biết điều.
Nhưng họ quên rằng, con người cũng có cảm xúc, cũng cần được xả.
Cảm xúc bị đè nén lâu ngày, sẽ không biến mất, nó chỉ đổi hình:
thành giận dữ, thành mệt mỏi, thành xa cách.
Một mối quan hệ tốt, không phải là lúc nào cũng vui vẻ,
mà là có thể cho nhau quyền được mệt, được giận, được thật.
Bạn hiểu góc cạnh của tôi, tôi chấp nhận những chỗ xù xì của bạn vậy là đủ.
Những người chưa từng đi qua nỗi đau của bạn, sẽ luôn dễ dàng nói
“đừng buồn nữa",
nhưng họ không hiểu, để “đừng buồn" đôi khi phải mất cả nửa thanh xuân.
Thế nên, đừng cố làm người lúc nào cũng vui vẻ,
đừng cố “trưởng thành” đến mức đánh mất cảm xúc của mình.
Nếu thấy mệt, cứ nghỉ.
Nếu thấy buồn, cứ khóc.
bằng chính sức của mình.
Biển có lúc dâng, có lúc rút.
Con người cũng vậy.
Rồi lau nước mắt, và đứng dậy
Quan trọng là khi thủy triều lòng mình rút xuống, vẫn còn sót lại niềm tin rằng mai này, sóng sẽ lại dâng lên.
Thể diện quý nhất của một người, không phải là luôn “ngoan ngoãn biết điều”,
mà là biết dựng cho mình một ngọn đèn,
khi thế giới xung quanh chỉ còn bóng tối.
Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng!


Có khi, tôi đã nhịn cả ngàn lần rồi."
lv 7384497852568882487 20250705112049
Image lv 7384497852568882487 20250705112049 hosted in Anh.Moe
họ chỉ thấy bạn bùng nổ một lần mà thôi...
Có một câu nói tôi rất thích:
"Không ai quan tâm bạn đã chịu bao nhiêu ấm ức.
Họ chỉ trách bạn không biết điều khi bạn không kìm được nữa.
Trong giới hạn của tôn trọng, tôi luôn là người có lễ nghĩa.
Nhưng nếu một ngày tôi thất lễ,
xin lỗi, là vì bạn đã quá trớn trước."
Thật ra ai ở ngoài cuộc cũng dễ nói “bình tĩnh đi”
chỉ khi ở trong, mới biết để bình tĩnh là chuyện khó đến mức nào.
Có những cảm xúc, giống như giọt sương sớm, trong veo, mong manh,
chỉ cần ai đó chạm mạnh một chút, là vỡ tan.
Chúng ta được dạy phải làm người “trưởng thành",
phải biết “kiểm soát cảm xúc",
nhưng mấy ai dạy ta cách xử lý những nỗi tủi thân bị bỏ lại trong lòng.
Cái đau nhất là bạn đã nhịn rất lâu, đến khi không chịu nổi mới lên tiếng, thì người ta lại nói:
“Trời, có gì đâu mà làm quá."
Họ không biết, bạn đã phải nuốt bao nhiêu lần im lặng,
bao nhiêu lần nước mắt chảy ngược, mới đến lúc không thể nhịn thêm được nữa.
Bạn thấy cây trúc bên vách đá không?
Bị gió quật cong nhưng không bao giờ gãy.
Người ngoài chỉ thấy nó vẫn “đứng vững”,
chứ không ai nghe được tiếng nó rên khe khẽ trong gió.
Sự mạnh mẽ thật sự, không phải lúc nào cũng thẳng đứng,
mà là biết cúi đầu khi bão đi qua, rồi đứng dậy như chưa từng đổ gục.
Có người lấy “lễ nghĩa” làm lý do để yêu cầu người khác phải nhẫn nhịn, phải mềm mỏng, phải luôn biết điều.
Nhưng họ quên rằng, con người cũng có cảm xúc, cũng cần được xả.
Cảm xúc bị đè nén lâu ngày, sẽ không biến mất, nó chỉ đổi hình:
thành giận dữ, thành mệt mỏi, thành xa cách.
Một mối quan hệ tốt, không phải là lúc nào cũng vui vẻ,
mà là có thể cho nhau quyền được mệt, được giận, được thật.
Bạn hiểu góc cạnh của tôi, tôi chấp nhận những chỗ xù xì của bạn vậy là đủ.
Những người chưa từng đi qua nỗi đau của bạn, sẽ luôn dễ dàng nói
“đừng buồn nữa",
nhưng họ không hiểu, để “đừng buồn" đôi khi phải mất cả nửa thanh xuân.
Thế nên, đừng cố làm người lúc nào cũng vui vẻ,
đừng cố “trưởng thành” đến mức đánh mất cảm xúc của mình.
Nếu thấy mệt, cứ nghỉ.
Nếu thấy buồn, cứ khóc.
bằng chính sức của mình.
Biển có lúc dâng, có lúc rút.
Con người cũng vậy.
Rồi lau nước mắt, và đứng dậy
Quan trọng là khi thủy triều lòng mình rút xuống, vẫn còn sót lại niềm tin rằng mai này, sóng sẽ lại dâng lên.
Thể diện quý nhất của một người, không phải là luôn “ngoan ngoãn biết điều”,
mà là biết dựng cho mình một ngọn đèn,
khi thế giới xung quanh chỉ còn bóng tối.
Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng!





))
