nuthansieudep
Yếu sinh lý
Phần 67: Trong Hang Ổ Của Kẻ Phản Bội và Trò Chơi Bạo Lực
Tam Báo không đưa Hà Nhi về nhà riêng. Hắn lôi tuột nàng lên chiếc xe Hammer hầm hố đậu ngay cửa sau nhà hát, đẩy mạnh nàng vào băng ghế sau rộng lớn được thiết kế như một phòng khách di động.
Cánh cửa xe đóng sầm lại, nhốt chặt Hà Nhi trong không gian nồng nặc mùi da thuộc và mùi xì gà rẻ tiền. Tam Báo không ngồi ghế lái, hắn có tài xế riêng. Hắn ngồi phịch xuống cạnh Hà Nhi, thân hình to bè của hắn ép sát vào người nàng, chèn ép nàng vào góc xe.
"Được rồi, để tao xem 'hàng độc' của thằng Giang nó ngon lành cỡ nào mà tốn của tao 4 triệu đô." – Tam Báo cười khành khạch, bàn tay hộ pháp của hắn thô bạo giật phăng chiếc mặt nạ kim cương trên mặt Hà Nhi xuống, ném sang một bên.
Khuôn mặt xinh đẹp, ướt đẫm mồ hôi và đỏ bừng vì thuốc của Hà Nhi lộ ra. Đôi mắt nàng lờ đờ, dại đi vì cơn nứng chưa được giải tỏa trọn vẹn lúc nãy, lại cộng thêm nỗi sợ hãi trước gã đàn ông thô lỗ này.
"Đẹp... Đẹp thật..." – Tam Báo chép miệng, hắn thô bỉ đưa ngón tay cái quệt ngang môi Hà Nhi, rồi trượt xuống cằm, xuống cổ. – "Nhưng tao ghét cái vẻ thanh cao giả tạo này của mày. Ở với thằng Giang, mày được chiều chuộng như bà hoàng. Nhưng vào tay tao, mày chỉ là con đĩ thôi. Hiểu chưa?"
Hà Nhi không dám trả lời. Nàng co rúm người lại. Chiếc đuôi mèo phía sau vẫn cắm chặt trong hậu môn, mỗi khi nàng cựa quậy, cái nút kim loại lại xoay nghiến vào thành ruột, tạo ra cảm giác thốn đến tận óc nhưng cũng kích thích vô cùng.
Tam Báo dường như phát hiện ra sự khó chịu của nàng. Hắn nhoài người ra sau lưng Hà Nhi, nắm lấy cái đuôi lông lá.
"Cái này... vướng víu quá nhỉ?"
Hắn nói, rồi không báo trước, giật mạnh một cái.
"ÁAAAAAA!!!"
Hà Nhi hét lên thất thanh, người ưỡn cong lên như con tôm luộc. Chiếc nút kim loại to tướng bị lôi tuột ra khỏi lỗ hậu môn đang co thắt, kéo theo một ít dịch nhầy. Cảm giác đau rát như bị xé toạc hòa lẫn với sự trống rỗng đột ngột khiến nàng choáng váng.
Tam Báo cầm cái đuôi ướt nhẹp, dính đầy dịch vị đưa lên mũi ngửi, cười hô hố: "Thằng Giang biến thái thật. Nhưng tao thích cái lỗ này của mày hơn."
Hắn ném cái đuôi đi, rồi thô bạo xé toạc chiếc váy dạ hội mỏng manh trên người Hà Nhi. Tiếng vải rách xoạt vang lên chói tai.
Trong tích tắc, Hà Nhi trần trụi hoàn toàn trước mắt hắn. Cơ thể trắng nõn, đẫm mồ hôi, bầu ngực căng tròn với hai đầu nhũ hoa sưng tấy vì bị giày vò lúc nãy, và vùng tam giác mật trơn láng đang rỉ nước dâm thủy lênh láng.
"Ngon... Ngon quá..." – Tam Báo nuốt nước bọt, mắt vằn lên những tia máu đỏ. Hắn không kìm được nữa, lao vào nàng như một con thú đói.
Hắn không hôn môi, cũng không vuốt ve. Hắn cúi xuống, ngoạm chặt lấy bầu ngực trái của Hà Nhi, cắn mạnh.
"A... đau... xin anh..." – Hà Nhi khóc thét lên. Răng của hắn sắc nhọn, nghiến vào da thịt non nớt khiến nàng đau điếng.
Nhưng Tam Báo mặc kệ. Hắn vừa cắn, vừa dùng tay bóp mạnh bầu ngực còn lại, nhào nặn nó méo mó. Hắn muốn để lại dấu vết, muốn hủy hoại vẻ đẹp hoàn mỹ mà Giang đã gìn giữ. Hắn muốn biến nàng thành một món đồ nát bấy.
Bên dưới, bàn tay thô ráp của hắn thọc thẳng vào giữa hai chân Hà Nhi. Hắn không dạo đầu, ngón tay to bè, sần sùi thọc mạnh vào âm đạo đang ướt át.
"Ưm... ư..." – Hà Nhi giật nảy người. Móng tay hắn xước xát, cào vào niêm mạc bên trong khiến nàng đau rát. Nhưng thuốc kích dục trong người nàng quá mạnh. Cơn đau nhanh chóng bị cơn nứng lấn át. Âm đạo nàng co bóp, siết chặt lấy ngón tay thô bỉ của hắn.
"Chặt quá! Mẹ kiếp, sướng tay thật!" – Tam Báo gầm gừ. Hắn rút tay ra, rồi lại thọc vào, nhanh và mạnh bạo. Tiếng nước chép chép vang lên dâm tục trong xe.
Hà Nhi không thể chống cự. Nàng nằm đó, chịu đựng sự giày vò. Nàng phải tìm cách. Nàng phải nhớ nhiệm vụ.
"Anh Ba... nhẹ... nhẹ thôi..." – Hà Nhi cố gắng thốt lên, giọng nàng chuyển sang tông nũng nịu, lả lơi. Nàng vươn tay lên, vuốt ve cái đầu hói lưa thưa tóc của hắn. – "Anh làm em đau... nhưng mà... sướng quá..."
Câu nói của nàng như dầu đổ vào lửa. Tam Báo ngẩng đầu lên, nhìn nàng đầy bất ngờ và thích thú.
"Mày cũng dâm nhỉ? Tao tưởng mày thanh cao lắm?"
"Em... em chỉ thích đàn ông mạnh mẽ thôi..." – Hà Nhi cắn môi, ánh mắt lúng liếng nhìn xuống đũng quần đang căng phồng của hắn. – "Của anh... to quá... em sợ..."
Lời khen ngợi đánh trúng vào cái tôi to lớn của Tam Báo. Hắn cười khoái trá, buông ngực nàng ra, ngồi thẳng dậy. Hắn tháo thắt lưng, kéo tuột quần xuống.
Một khúc thịt đen đúa, ngắn và to bè như một khúc giò lụa bật ra. Nó không dài và đẹp như của Giang, nhưng lại to và thô kệch, đầy những mụn cóc li ti, trông rất gớm ghiếc.
"Sợ à? Sợ thì bú cho tao. Làm cho nó mềm ra đi." – Hắn ra lệnh, ấn đầu Hà Nhi xuống háng mình.
Hà Nhi nín thở. Mùi hôi nách, mùi mồ hôi chua loét và mùi khai nồng từ hạ bộ hắn xộc vào mũi khiến nàng buồn nôn. Nhưng nàng không được phép nôn. Nàng phải làm hắn sướng. Nàng phải khiến hắn lơ là để moi tin.
Nàng nhắm mắt, há miệng ngậm lấy đầu khấc to bè của hắn.
"Ục..." – Hắn ấn mạnh hông, tống cả cây hàng vào họng nàng.
Hà Nhi bị nghẹn, nước mắt trào ra. Nàng cố gắng điều khiển lưỡi, liếm láp xung quanh, mút nhẹ.
"Tốt... tốt lắm... mút mạnh vào con đĩ..." – Tam Báo ngửa cổ ra sau ghế, rên rỉ. Tay hắn đặt lên đầu nàng, giật tóc nàng theo nhịp đẩy đưa.
Lợi dụng lúc hắn đang đê mê nhất, Hà Nhi nhả ra một chút để lấy hơi, rồi hỏi nhỏ, giọng ngây thơ:
"Anh Ba... anh giỏi thật đấy... Mấy người kia nói anh không bằng Giang ca... đúng là sai lầm..."
"Thằng Giang?" – Tam Báo hừ một tiếng, mắt vẫn lim dim nhưng giọng điệu đầy khinh bỉ. – "Nó chỉ là thằng ranh con gặp thời. Tao mới là người nắm giữ huyết mạch của cái đất này."
"Thật ạ? Nhưng em nghe nói... Giang ca đang nắm hết các tuyến đường vận chuyển lớn..." – Hà Nhi vừa nói vừa dùng lưỡi liếm dọc theo thân dương vật hắn, kích thích hắn nói tiếp.
"Hahaha! Ngu ngốc!" – Tam Báo cười khinh khỉnh, tay vỗ vỗ vào má Hà Nhi. – "Nó chỉ nắm đường cái quan thôi. Còn tao... tao nắm những 'con đường chuột'. Những tuyến đường mà cảnh sát không bao giờ ngờ tới, những bến đò nhỏ, những xe tải chở rác... Đó mới là nơi tiền chảy về."
Hắn cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Hà Nhi, vẻ mặt đầy tự mãn:
"Mày biết tại sao tao dám chơi mày không? Vì tao sắp lật đổ nó rồi. Danh sách các tuyến đường đó... tao đã mã hóa và giấu ở nơi mà cả đời nó cũng không tìm ra được. Chỉ cần tao tung ra, thằng Giang sẽ mất hết uy tín với các đối tác, và tao sẽ lên nắm trùm."
Tim Hà Nhi đập thình thịch. Danh sách. Mã hóa. Giấu kín.
"Anh... anh giấu ở đâu mà hay vậy?" – Nàng hỏi, cố giữ vẻ ngưỡng mộ, tay vuốt ve hai hòn bi của hắn.
Tam Báo đang sướng điên người, lí trí mờ đi. Hắn cười hinh hích:
"Ở nơi an toàn nhất... ngay trên người tao đây này..."
Hắn vỗ vỗ vào chiếc nhẫn to bản, mặt đá đen sì trên ngón tay cái của bàn tay trái đang nắm tóc Hà Nhi.
"Trong này... có một con chip nhỏ xíu. Hahaha! Ai mà ngờ được chứ?"
Hà Nhi nhìn chiếc nhẫn. Ánh mắt nàng lóe lên một tia sắc lạnh. Mục tiêu đã xác định.
Nhưng đúng lúc đó, Tam Báo bỗng nhiên giật mạnh tóc nàng, ép mặt nàng dính chặt vào háng hắn.
"Đủ chuyện rồi! Giờ thì bú cho tao ra! Tao muốn bắn đầy mồm mày! Nhanh lên!"
Hắn bắt đầu thúc hông điên cuồng. Khúc thịt thô kệch đâm thọc vào họng Hà Nhi không thương tiếc, khiến nàng nghẹt thở, nôn khan. Nàng phải dùng hết kỹ năng để không cắn vào hắn, đồng thời chịu đựng sự nhục nhã và ghê tởm đang dâng trào.
(Còn tiếp...)
Tam Báo không đưa Hà Nhi về nhà riêng. Hắn lôi tuột nàng lên chiếc xe Hammer hầm hố đậu ngay cửa sau nhà hát, đẩy mạnh nàng vào băng ghế sau rộng lớn được thiết kế như một phòng khách di động.
Cánh cửa xe đóng sầm lại, nhốt chặt Hà Nhi trong không gian nồng nặc mùi da thuộc và mùi xì gà rẻ tiền. Tam Báo không ngồi ghế lái, hắn có tài xế riêng. Hắn ngồi phịch xuống cạnh Hà Nhi, thân hình to bè của hắn ép sát vào người nàng, chèn ép nàng vào góc xe.
"Được rồi, để tao xem 'hàng độc' của thằng Giang nó ngon lành cỡ nào mà tốn của tao 4 triệu đô." – Tam Báo cười khành khạch, bàn tay hộ pháp của hắn thô bạo giật phăng chiếc mặt nạ kim cương trên mặt Hà Nhi xuống, ném sang một bên.
Khuôn mặt xinh đẹp, ướt đẫm mồ hôi và đỏ bừng vì thuốc của Hà Nhi lộ ra. Đôi mắt nàng lờ đờ, dại đi vì cơn nứng chưa được giải tỏa trọn vẹn lúc nãy, lại cộng thêm nỗi sợ hãi trước gã đàn ông thô lỗ này.
"Đẹp... Đẹp thật..." – Tam Báo chép miệng, hắn thô bỉ đưa ngón tay cái quệt ngang môi Hà Nhi, rồi trượt xuống cằm, xuống cổ. – "Nhưng tao ghét cái vẻ thanh cao giả tạo này của mày. Ở với thằng Giang, mày được chiều chuộng như bà hoàng. Nhưng vào tay tao, mày chỉ là con đĩ thôi. Hiểu chưa?"
Hà Nhi không dám trả lời. Nàng co rúm người lại. Chiếc đuôi mèo phía sau vẫn cắm chặt trong hậu môn, mỗi khi nàng cựa quậy, cái nút kim loại lại xoay nghiến vào thành ruột, tạo ra cảm giác thốn đến tận óc nhưng cũng kích thích vô cùng.
Tam Báo dường như phát hiện ra sự khó chịu của nàng. Hắn nhoài người ra sau lưng Hà Nhi, nắm lấy cái đuôi lông lá.
"Cái này... vướng víu quá nhỉ?"
Hắn nói, rồi không báo trước, giật mạnh một cái.
"ÁAAAAAA!!!"
Hà Nhi hét lên thất thanh, người ưỡn cong lên như con tôm luộc. Chiếc nút kim loại to tướng bị lôi tuột ra khỏi lỗ hậu môn đang co thắt, kéo theo một ít dịch nhầy. Cảm giác đau rát như bị xé toạc hòa lẫn với sự trống rỗng đột ngột khiến nàng choáng váng.
Tam Báo cầm cái đuôi ướt nhẹp, dính đầy dịch vị đưa lên mũi ngửi, cười hô hố: "Thằng Giang biến thái thật. Nhưng tao thích cái lỗ này của mày hơn."
Hắn ném cái đuôi đi, rồi thô bạo xé toạc chiếc váy dạ hội mỏng manh trên người Hà Nhi. Tiếng vải rách xoạt vang lên chói tai.
Trong tích tắc, Hà Nhi trần trụi hoàn toàn trước mắt hắn. Cơ thể trắng nõn, đẫm mồ hôi, bầu ngực căng tròn với hai đầu nhũ hoa sưng tấy vì bị giày vò lúc nãy, và vùng tam giác mật trơn láng đang rỉ nước dâm thủy lênh láng.
"Ngon... Ngon quá..." – Tam Báo nuốt nước bọt, mắt vằn lên những tia máu đỏ. Hắn không kìm được nữa, lao vào nàng như một con thú đói.
Hắn không hôn môi, cũng không vuốt ve. Hắn cúi xuống, ngoạm chặt lấy bầu ngực trái của Hà Nhi, cắn mạnh.
"A... đau... xin anh..." – Hà Nhi khóc thét lên. Răng của hắn sắc nhọn, nghiến vào da thịt non nớt khiến nàng đau điếng.
Nhưng Tam Báo mặc kệ. Hắn vừa cắn, vừa dùng tay bóp mạnh bầu ngực còn lại, nhào nặn nó méo mó. Hắn muốn để lại dấu vết, muốn hủy hoại vẻ đẹp hoàn mỹ mà Giang đã gìn giữ. Hắn muốn biến nàng thành một món đồ nát bấy.
Bên dưới, bàn tay thô ráp của hắn thọc thẳng vào giữa hai chân Hà Nhi. Hắn không dạo đầu, ngón tay to bè, sần sùi thọc mạnh vào âm đạo đang ướt át.
"Ưm... ư..." – Hà Nhi giật nảy người. Móng tay hắn xước xát, cào vào niêm mạc bên trong khiến nàng đau rát. Nhưng thuốc kích dục trong người nàng quá mạnh. Cơn đau nhanh chóng bị cơn nứng lấn át. Âm đạo nàng co bóp, siết chặt lấy ngón tay thô bỉ của hắn.
"Chặt quá! Mẹ kiếp, sướng tay thật!" – Tam Báo gầm gừ. Hắn rút tay ra, rồi lại thọc vào, nhanh và mạnh bạo. Tiếng nước chép chép vang lên dâm tục trong xe.
Hà Nhi không thể chống cự. Nàng nằm đó, chịu đựng sự giày vò. Nàng phải tìm cách. Nàng phải nhớ nhiệm vụ.
"Anh Ba... nhẹ... nhẹ thôi..." – Hà Nhi cố gắng thốt lên, giọng nàng chuyển sang tông nũng nịu, lả lơi. Nàng vươn tay lên, vuốt ve cái đầu hói lưa thưa tóc của hắn. – "Anh làm em đau... nhưng mà... sướng quá..."
Câu nói của nàng như dầu đổ vào lửa. Tam Báo ngẩng đầu lên, nhìn nàng đầy bất ngờ và thích thú.
"Mày cũng dâm nhỉ? Tao tưởng mày thanh cao lắm?"
"Em... em chỉ thích đàn ông mạnh mẽ thôi..." – Hà Nhi cắn môi, ánh mắt lúng liếng nhìn xuống đũng quần đang căng phồng của hắn. – "Của anh... to quá... em sợ..."
Lời khen ngợi đánh trúng vào cái tôi to lớn của Tam Báo. Hắn cười khoái trá, buông ngực nàng ra, ngồi thẳng dậy. Hắn tháo thắt lưng, kéo tuột quần xuống.
Một khúc thịt đen đúa, ngắn và to bè như một khúc giò lụa bật ra. Nó không dài và đẹp như của Giang, nhưng lại to và thô kệch, đầy những mụn cóc li ti, trông rất gớm ghiếc.
"Sợ à? Sợ thì bú cho tao. Làm cho nó mềm ra đi." – Hắn ra lệnh, ấn đầu Hà Nhi xuống háng mình.
Hà Nhi nín thở. Mùi hôi nách, mùi mồ hôi chua loét và mùi khai nồng từ hạ bộ hắn xộc vào mũi khiến nàng buồn nôn. Nhưng nàng không được phép nôn. Nàng phải làm hắn sướng. Nàng phải khiến hắn lơ là để moi tin.
Nàng nhắm mắt, há miệng ngậm lấy đầu khấc to bè của hắn.
"Ục..." – Hắn ấn mạnh hông, tống cả cây hàng vào họng nàng.
Hà Nhi bị nghẹn, nước mắt trào ra. Nàng cố gắng điều khiển lưỡi, liếm láp xung quanh, mút nhẹ.
"Tốt... tốt lắm... mút mạnh vào con đĩ..." – Tam Báo ngửa cổ ra sau ghế, rên rỉ. Tay hắn đặt lên đầu nàng, giật tóc nàng theo nhịp đẩy đưa.
Lợi dụng lúc hắn đang đê mê nhất, Hà Nhi nhả ra một chút để lấy hơi, rồi hỏi nhỏ, giọng ngây thơ:
"Anh Ba... anh giỏi thật đấy... Mấy người kia nói anh không bằng Giang ca... đúng là sai lầm..."
"Thằng Giang?" – Tam Báo hừ một tiếng, mắt vẫn lim dim nhưng giọng điệu đầy khinh bỉ. – "Nó chỉ là thằng ranh con gặp thời. Tao mới là người nắm giữ huyết mạch của cái đất này."
"Thật ạ? Nhưng em nghe nói... Giang ca đang nắm hết các tuyến đường vận chuyển lớn..." – Hà Nhi vừa nói vừa dùng lưỡi liếm dọc theo thân dương vật hắn, kích thích hắn nói tiếp.
"Hahaha! Ngu ngốc!" – Tam Báo cười khinh khỉnh, tay vỗ vỗ vào má Hà Nhi. – "Nó chỉ nắm đường cái quan thôi. Còn tao... tao nắm những 'con đường chuột'. Những tuyến đường mà cảnh sát không bao giờ ngờ tới, những bến đò nhỏ, những xe tải chở rác... Đó mới là nơi tiền chảy về."
Hắn cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Hà Nhi, vẻ mặt đầy tự mãn:
"Mày biết tại sao tao dám chơi mày không? Vì tao sắp lật đổ nó rồi. Danh sách các tuyến đường đó... tao đã mã hóa và giấu ở nơi mà cả đời nó cũng không tìm ra được. Chỉ cần tao tung ra, thằng Giang sẽ mất hết uy tín với các đối tác, và tao sẽ lên nắm trùm."
Tim Hà Nhi đập thình thịch. Danh sách. Mã hóa. Giấu kín.
"Anh... anh giấu ở đâu mà hay vậy?" – Nàng hỏi, cố giữ vẻ ngưỡng mộ, tay vuốt ve hai hòn bi của hắn.
Tam Báo đang sướng điên người, lí trí mờ đi. Hắn cười hinh hích:
"Ở nơi an toàn nhất... ngay trên người tao đây này..."
Hắn vỗ vỗ vào chiếc nhẫn to bản, mặt đá đen sì trên ngón tay cái của bàn tay trái đang nắm tóc Hà Nhi.
"Trong này... có một con chip nhỏ xíu. Hahaha! Ai mà ngờ được chứ?"
Hà Nhi nhìn chiếc nhẫn. Ánh mắt nàng lóe lên một tia sắc lạnh. Mục tiêu đã xác định.
Nhưng đúng lúc đó, Tam Báo bỗng nhiên giật mạnh tóc nàng, ép mặt nàng dính chặt vào háng hắn.
"Đủ chuyện rồi! Giờ thì bú cho tao ra! Tao muốn bắn đầy mồm mày! Nhanh lên!"
Hắn bắt đầu thúc hông điên cuồng. Khúc thịt thô kệch đâm thọc vào họng Hà Nhi không thương tiếc, khiến nàng nghẹt thở, nôn khan. Nàng phải dùng hết kỹ năng để không cắn vào hắn, đồng thời chịu đựng sự nhục nhã và ghê tởm đang dâng trào.
(Còn tiếp...)




