Phần 66: Màn Đấu Giá Của Dục Vọng và Cái Bẫy Ngọt Ngào
Không khí trong khán phòng nhà hát nóng lên hầm hập, không phải vì nhiệt độ, mà vì cuộc đua tiền bạc đang hồi gay cấn giữa hai phe. Trên sân khấu, MC đang giới thiệu vật phẩm đinh của đêm nay: Một bức tượng Phật ngọc bích cổ, được cho là có niên đại hàng trăm năm, giá khởi điểm lên tới cả triệu đô.
Nhưng ở dưới hàng ghế VIP, một cuộc chiến khác, thầm lặng hơn nhưng khốc liệt gấp bội, đang diễn ra ngay dưới lớp khăn trải bàn nhung đỏ.
Trương Trí Giang vẫn giữ vẻ mặt lạnh băng, đôi mắt hắn nhìn thẳng lên sân khấu như đang chăm chú nghe giới thiệu sản phẩm. Nhưng bên dưới, bàn tay phải của hắn đang hoạt động không ngừng nghỉ bên trong cơ thể Hà Nhi.
"Hai triệu đô!" – Tam Báo hô lớn, giọng hắn vang rền, đầy vẻ thách thức. Hắn nhìn về phía Giang, nhếch mép cười cợt, tay nâng ly rượu lên như chúc mừng chiến thắng sớm.
Giang không vội đáp trả. Hắn khẽ nhếch môi, ngón tay trỏ và ngón giữa đang nằm sâu trong âm đạo Hà Nhi bất ngờ cong lại, móc mạnh vào thành vách nhạy cảm bên trong.
"Ư... hực..."
Hà Nhi giật nảy người, hai tay bám chặt vào mép bàn đến mức móng tay muốn găm thủng lớp gỗ. Cơn khoái cảm ập đến quá đột ngột khiến nàng suýt chút nữa hét lên. Nàng cắn chặt môi, nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mi.
"Sao thế? Tam Báo ra giá cao đấy, em có thấy kích thích không?" – Giang thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho Hà Nhi nghe thấy, nhưng lại mang sức nặng ngàn cân.
Hắn xoay cổ tay. Những ngón tay thô bạo khuấy đảo bên trong "cái động" ướt át. Tiếng nước chép... chép... vang lên nhỏ xíu nhưng dâm dục, bị tiếng ồn ào của buổi đấu giá lấn át.
"Dạ... kích... kích thích lắm..." – Hà Nhi hổn hển đáp, đầu óc nàng quay cuồng. Thuốc kích dục khiến nàng không thể nói dối về cảm giác của cơ thể. Sự xâm phạm này, dù nhục nhã, nhưng lại khiến hạ bộ nàng co bóp điên cuồng, siết chặt lấy ngón tay hắn như muốn nuốt chửng.
"Tốt. Vậy để ta làm em kích thích hơn nữa."
Giang rút nhẹ tay ra, rồi bất ngờ thúc mạnh vào tận cùng tử cung.
"Hai triệu rưỡi." – Hắn hô giá, giọng bình thản, trái ngược hoàn toàn với hành động bạo lực bên dưới.
Bên kia, Tam Báo đỏ mặt tía tai. Hắn ghét cái vẻ ung dung của Giang. Hắn muốn đè bẹp Giang, muốn cướp lấy con "mèo cưng" xinh đẹp kia để về giày vò cho bõ ghét. Hắn biết luật chơi ngầm của đêm nay: Kẻ thắng vật phẩm cuối cùng sẽ có quyền yêu cầu "người mẫu đại diện" – chính là Hà Nhi – đi theo phục vụ riêng một đêm.
"Ba triệu!" – Tam Báo gầm lên, đập tay xuống bàn.
Giang cười nhạt. Hắn biết con chuột đã say mồi. Hắn tiếp tục tra tấn Hà Nhi. Ngón tay cái của hắn ở bên ngoài tìm đến hột le đang sưng tấy, đỏ lựng của nàng, day nghiến không thương tiếc. Trong khi đó, chiếc đuôi mèo ở phía sau vẫn cắm chặt trong hậu môn nàng, mỗi khi nàng giật mình co thắt, cái nút kim loại lạnh lẽo lại xoay chuyển, tạo ra sự kích thích kép: trước và sau đều bị tấn công.
"A... Giang ca... em... em sắp..." – Hà Nhi rên rỉ, người nàng run lên bần bật, mồ hôi túa ra ướt đẫm lớp váy lụa mỏng tang. Nàng cảm thấy một cơn cao trào đang tích tụ ở bụng dưới, chực chờ bùng nổ.
"Chưa được." – Giang lạnh lùng ra lệnh. – "Nuốt nó vào. Không được ra khi ta chưa cho phép."
Hắn đột ngột rút tay ra khỏi âm đạo nàng, để lại cảm giác trống rỗng hụt hẫng đến đau đớn. Nhưng hắn không buông tha nàng. Hắn luồn tay ra sau, nắm lấy cái đuôi mèo, giật nhẹ.
"Ưhhhh..." – Hà Nhi cong người, cơn nứng bị chặn đứng lưng chừng khiến nàng bứt rứt muốn phát điên. Nàng nhìn Giang với ánh mắt van lơn, ướt át.
"Ba triệu rưỡi." – Giang hô tiếp, mắt vẫn nhìn Tam Báo đầy khiêu khích.
Tam Báo nóng máu. Hắn đứng phắt dậy. Hắn không thể thua thằng 'ranh con' này được.. Tiền hắn không thiếu, cái hắn cần là mặt mũi, là sự hả hê khi cướp được đồ chơi của Giang.
"Bốn triệu đô! Đụ mẹ, tao chơi tới bến với mày!" – Tam Báo hét lên, khiến cả khán phòng im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía gã giang hồ cục súc.
Vệ Ca ngồi đối diện, nãy giờ vẫn im lặng quan sát. Hắn thấy rõ từng cử chỉ nhỏ nhặt của Giang dưới gầm bàn. Hắn thấy Hà Nhi đang quằn quại, thấy váy nàng ướt đẫm một mảng lớn ở giữa hai đùi. Hắn biết Giang đang chơi trò gì. Một cái bẫy hoàn hảo.
Giang quay sang nhìn Hà Nhi, mỉm cười – một nụ cười của kẻ đi săn vừa thấy con mồi sập bẫy.
Hắn đưa tay lên, vuốt nhẹ mái tóc rối bời của nàng, rồi ghé sát tai nàng thì thầm:
"Em thấy không? Hắn ta thèm khát em đến mức sẵn sàng vung tiền qua cửa sổ. Bốn triệu đô cho một bức tượng vô tri và một đêm với em. Em có thấy mình giá trị không?"
Hà Nhi không trả lời được, nàng chỉ biết thở dốc, hai đùi kẹp chặt vào nhau để xoa dịu cơn ngứa ngáy.
Giang quay sang Tam Báo, nhún vai, vẻ mặt tỏ ra tiếc nuối giả tạo:
"Anh Ba hào phóng quá. Thôi, phận làm em không dám tranh giành. Bức tượng này... và cả cô thư ký này đêm nay... xin nhường lại cho anh Ba."
Cả khán phòng ồ lên. Tam Báo cười ha hả, vẻ mặt đắc thắng tột độ. Hắn đâu biết rằng, bức tượng đó là đồ giả được làm tinh vi, và số tiền 4 triệu đô kia sẽ chảy thẳng vào túi của tổ chức, còn hắn thì vừa rước về một rắc rối lớn.
"Được! Được lắm!" – Tam Báo bước tới, ánh mắt hau háu nhìn vào Hà Nhi đang ngồi rũ rượi trên ghế. – "Em gái, tối nay em là của anh. Anh sẽ cho em biết thế nào là đàn ông thực thụ."
Giang đứng dậy, kéo Hà Nhi đứng lên. Nàng lảo đảo, chân tay bủn rủn, phải bám vào tay hắn mới đứng vững. Dâm thủy từ trong người nàng theo tư thế đứng chảy dọc xuống đùi, nhỏ giọt xuống sàn nhà.
"Giao người cho anh." – Giang đẩy nhẹ Hà Nhi về phía Tam Báo.
Nhưng trước khi buông tay hoàn toàn, hắn ghé tai nàng, nói lời cuối cùng, lạnh lẽo như băng:
"Đừng quên nhiệm vụ. Hắn ta đang nắm giữ danh sách các tuyến vận chuyển lẻ của phe đối lập. Tối nay, hãy dùng cái cơ thể dâm đãng này của em... moi cho bằng được thông tin đó. Nếu thất bại... em biết Vệ Ca sẽ làm gì rồi đấy."
Hà Nhi rùng mình. Nàng nhìn sang Vệ Ca. Gã sát thủ vẫn ngồi đó, ánh mắt nhìn nàng chằm chằm, không cảm xúc, nhưng bàn tay đang xoay nhẹ con dao gọt hoa quả trên bàn. Một lời cảnh cáo không lời.
Tam Báo thô bạo nắm lấy cổ tay Hà Nhi, kéo nàng về phía mình. Hắn ôm eo nàng, bàn tay to bè bóp mạnh vào mông, ngay vị trí chiếc đuôi mèo đang cắm vào.
"Á..." – Hà Nhi kêu lên đau đớn.
"Ha ha, cái đuôi này thú vị đấy. Về phòng tao sẽ kiểm tra kỹ hơn." – Tam Báo cười khả ố, rồi quay sang Giang. – "Cảm ơn chú em nhé. Sáng mai tao sẽ trả nó về... hi vọng là nó còn đi nổi."
Giang mỉm cười lịch sự: "Chúc anh vui vẻ. Nhớ nhẹ tay, nó là hàng dễ vỡ đấy."
Hà Nhi bị Tam Báo lôi đi xềnh xệch. Nàng quay đầu lại nhìn Giang lần cuối. Hắn đã ngồi xuống, điềm nhiên nâng ly rượu lên uống, như thể vừa vứt bỏ một món đồ chơi cũ kỹ.
Nàng biết, mình vừa bước từ hang hùm sang hang sói. Và đêm nay, sẽ là một đêm dài đằng đẵng của sự nhục nhã và toan tính.