Phần 51: Tàn Dư Của Bữa Tiệc và Sự Trở Về Trong Cơn Mê
Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại sau lưng Trương Trí Giang và Vệ Ca, để lại Hà Nhi một mình trong không gian rộng lớn, lạnh lẽo và nồng nặc mùi tinh dịch.
Nàng vẫn nằm đó, trên sàn nhà lạnh buốt, xung quanh là vũng nước tiểu hòa lẫn với dâm thủy của chính mình, và trên cơ thể, trên mặt, trên ngực là những vệt tinh trùng trắng đục đang bắt đầu se lại, dính dấp.
Hà Nhi cố gắng chống tay ngồi dậy. Cả người nàng đau nhức như thể vừa bị một chiếc xe tải cán qua. Dù không bị xâm nhập thực sự vào bên trong, nhưng sự giày vò tinh thần và sự kích thích quá độ của thuốc đã vắt kiệt sức lực của nàng.
"Dơ bẩn... quá..."
Hà Nhi lẩm bẩm, nước mắt tủi nhục lại trào ra. Nàng nhìn những vệt trắng trên ngực mình, mùi tanh nồng xộc vào mũi khiến dạ dày nàng quặn thắt. Nàng vơ lấy chiếc khăn lau bàn gần đó, điên cuồng lau chùi lên da thịt. Nàng chà mạnh đến mức làn da trắng nõn đỏ ửng lên, rát buốt. Nhưng càng lau, thứ chất dịch nhầy nhụa ấy dường như càng bám chặt hơn, như một vết nhơ không thể gột rửa.
Sau gần một tiếng đồng hồ vật lộn để dọn dẹp lại căn phòng và vệ sinh sơ sài cho bản thân trong nhà tắm của biệt thự, Hà Nhi bước ra với bộ dạng thất thần.
Đúng lúc đó, điện thoại nàng rung lên. Tin nhắn từ Giang:
"Hôm nay em làm rất tốt. Ta cho phép em nghỉ ngơi một ngày. Đi spa, mua sắm hay làm gì tùy thích để phục hồi sức khỏe. Ngày mốt quay lại, ta có nhiệm vụ mới."
Đọc tin nhắn, Hà Nhi cười nhạt. "Nghỉ ngơi"? Với hắn, nàng chỉ là một cỗ máy cần bảo dưỡng để chạy tốt hơn cho lần sử dụng sau.
Nàng không muốn ở lại căn hộ Vinhome lạnh lẽo, nơi đầy ắp những ký ức về sự đơn độc và những viên thuốc màu hồng. Nàng cần một nơi có hơi người, một nơi cho nàng cảm giác được là "Hà Nhi" chứ không phải là "món đồ chơi" của Giang Rồng.
Chiếc taxi dừng lại ở đầu con hẻm nhỏ quen thuộc.
Hà Nhi bước xuống xe, kéo lê bước chân mệt mỏi về phía căn nhà trọ. Đã quá nửa đêm, xóm lao động chìm trong giấc ngủ.
Về đến phòng, nàng thấy cửa không khóa, đèn phòng khách vẫn sáng mờ mờ. Hồ Nổ không có ở đó, có lẽ cậu ta đã ngủ say trong phòng mình hoặc đi đâu đó. Hà Nhi thở phào nhẹ nhõm. Nàng không muốn ai nhìn thấy bộ dạng tàn tạ này của mình, dù là Hồ Nổ.
Nàng vứt túi xách lên ghế, đi thẳng vào nhà tắm.
Tiếng nước chảy rào rào. Hà Nhi đứng dưới vòi hoa sen, để dòng nước lạnh xối xả vào người. Nàng lấy bông tắm, đổ thật nhiều sữa tắm, chà xát khắp cơ thể. Nàng chà kỹ lưỡng lên đôi bầu ngực đã bị Vệ Ca bóp nắn, chà lên khuôn miệng đã phải ngậm nuốt dương vật của Giang, và đặc biệt là vùng hạ bộ sưng tấy.
Dù đã "xả" ra hết nước trong lúc bị kích thích, nhưng dư âm của viên thuốc kích dục loại mạnh vẫn còn đó. Nước lạnh làm da thịt nàng săn lại, nhưng bên trong, ngọn lửa ham muốn vẫn âm ỉ cháy. Mỗi khi tay nàng chạm vào nhũ hoa hay lướt qua vùng tam giác mật, một luồng điện tê dại lại chạy dọc sống lưng, khiến chân nàng run rẩy.
Tắm xong, Hà Nhi không mặc quần áo. Nàng chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm màu trắng ngang ngực. Chiếc khăn ngắn cũn cỡn, chỉ vừa đủ che đi bầu ngực và một phần mông, để lộ đôi chân dài miên man và bờ vai trần gợi cảm.
Cánh cửa phòng tắm mở ra, hơi nước nóng tỏa ra mù mịt. Hà Nhi bước ra ngoài, định về phòng ngủ. Nhưng vừa đi được vài bước, cơn choáng váng ập đến. Đầu gối nàng bủn rủn, cả thế giới như quay cuồng. Tác dụng phụ của thuốc và sự kiệt sức khiến nàng không thể đứng vững.
"Á..."
Hà Nhi kêu lên một tiếng yếu ớt, rồi ngã khuỵu xuống sàn nhà. Chiếc khăn tắm xô lệch, để lộ một mảng đùi trắng nõn nà.
"Chị Nhi!"
Cánh cửa phòng bên cạnh bật mở. Hồ Nổ lao ra như một cơn gió. Cậu ta chỉ mặc độc một chiếc quần đùi thun rộng thùng thình, ở trần trùng trục, để lộ cơ bắp săn chắc của một chàng trai lao động chân tay.
"Chị... chị sao thế này?" – Hồ Nổ hốt hoảng đỡ Hà Nhi dậy.
Bàn tay cậu chạm vào làn da mát lạnh, ẩm ướt và thơm mùi sữa tắm của Hà Nhi. Sự tiếp xúc đột ngột khiến cả hai cùng rùng mình.
"Chị... chị chóng mặt quá..." – Hà Nhi thều thào, tựa đầu vào vòm ngực trần rắn rỏi của cậu em.
Hồ Nổ không dám nhìn nhiều, cậu bế thốc Hà Nhi lên. Cơ thể nàng nhẹ bẫng trong tay cậu, mềm mại và nóng hổi. Cậu đặt nàng nằm xuống chiếc giường đơn trong phòng của nàng.
"Chị nằm nghỉ đi, để em lấy dầu... à không, chị vừa tắm xong không nên bôi dầu." – Hồ Nổ lúng túng, tay chân thừa thãi.
Hà Nhi nằm sấp xuống giường, mặt vùi vào gối. Chiếc khăn tắm xộc xệch kéo cao lên, phơi bày trọn vẹn đôi chân dài và thấp thoáng bờ mông tròn trịa.
"Người chị đau quá... ê ẩm hết cả..." – Hà Nhi rên rỉ, tiếng rên vô tình mang âm sắc gợi tình đến lạ.
Hồ Nổ đứng bên mép giường, nhìn tấm lưng trần và đường cong tuyệt mỹ của chị, cổ họng khô khốc. Trong chiếc quần đùi rộng, "cậu nhỏ" của hắn bắt đầu ngóc đầu dậy, cương cứng và dũng mãnh.
"Hay là... để em massage cho chị nhé? Mấy hôm trước em làm chị cũng thoải mái hơn mà." – Hồ Nổ đề nghị, giọng run run.
Hà Nhi im lặng một chút, rồi khẽ gật đầu: "Ừ... phiền em... giúp chị..."
Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại sau lưng Trương Trí Giang và Vệ Ca, để lại Hà Nhi một mình trong không gian rộng lớn, lạnh lẽo và nồng nặc mùi tinh dịch.
Nàng vẫn nằm đó, trên sàn nhà lạnh buốt, xung quanh là vũng nước tiểu hòa lẫn với dâm thủy của chính mình, và trên cơ thể, trên mặt, trên ngực là những vệt tinh trùng trắng đục đang bắt đầu se lại, dính dấp.
Hà Nhi cố gắng chống tay ngồi dậy. Cả người nàng đau nhức như thể vừa bị một chiếc xe tải cán qua. Dù không bị xâm nhập thực sự vào bên trong, nhưng sự giày vò tinh thần và sự kích thích quá độ của thuốc đã vắt kiệt sức lực của nàng.
"Dơ bẩn... quá..."
Hà Nhi lẩm bẩm, nước mắt tủi nhục lại trào ra. Nàng nhìn những vệt trắng trên ngực mình, mùi tanh nồng xộc vào mũi khiến dạ dày nàng quặn thắt. Nàng vơ lấy chiếc khăn lau bàn gần đó, điên cuồng lau chùi lên da thịt. Nàng chà mạnh đến mức làn da trắng nõn đỏ ửng lên, rát buốt. Nhưng càng lau, thứ chất dịch nhầy nhụa ấy dường như càng bám chặt hơn, như một vết nhơ không thể gột rửa.
Sau gần một tiếng đồng hồ vật lộn để dọn dẹp lại căn phòng và vệ sinh sơ sài cho bản thân trong nhà tắm của biệt thự, Hà Nhi bước ra với bộ dạng thất thần.
Đúng lúc đó, điện thoại nàng rung lên. Tin nhắn từ Giang:
"Hôm nay em làm rất tốt. Ta cho phép em nghỉ ngơi một ngày. Đi spa, mua sắm hay làm gì tùy thích để phục hồi sức khỏe. Ngày mốt quay lại, ta có nhiệm vụ mới."
Đọc tin nhắn, Hà Nhi cười nhạt. "Nghỉ ngơi"? Với hắn, nàng chỉ là một cỗ máy cần bảo dưỡng để chạy tốt hơn cho lần sử dụng sau.
Nàng không muốn ở lại căn hộ Vinhome lạnh lẽo, nơi đầy ắp những ký ức về sự đơn độc và những viên thuốc màu hồng. Nàng cần một nơi có hơi người, một nơi cho nàng cảm giác được là "Hà Nhi" chứ không phải là "món đồ chơi" của Giang Rồng.
Chiếc taxi dừng lại ở đầu con hẻm nhỏ quen thuộc.
Hà Nhi bước xuống xe, kéo lê bước chân mệt mỏi về phía căn nhà trọ. Đã quá nửa đêm, xóm lao động chìm trong giấc ngủ.
Về đến phòng, nàng thấy cửa không khóa, đèn phòng khách vẫn sáng mờ mờ. Hồ Nổ không có ở đó, có lẽ cậu ta đã ngủ say trong phòng mình hoặc đi đâu đó. Hà Nhi thở phào nhẹ nhõm. Nàng không muốn ai nhìn thấy bộ dạng tàn tạ này của mình, dù là Hồ Nổ.
Nàng vứt túi xách lên ghế, đi thẳng vào nhà tắm.
Tiếng nước chảy rào rào. Hà Nhi đứng dưới vòi hoa sen, để dòng nước lạnh xối xả vào người. Nàng lấy bông tắm, đổ thật nhiều sữa tắm, chà xát khắp cơ thể. Nàng chà kỹ lưỡng lên đôi bầu ngực đã bị Vệ Ca bóp nắn, chà lên khuôn miệng đã phải ngậm nuốt dương vật của Giang, và đặc biệt là vùng hạ bộ sưng tấy.
Dù đã "xả" ra hết nước trong lúc bị kích thích, nhưng dư âm của viên thuốc kích dục loại mạnh vẫn còn đó. Nước lạnh làm da thịt nàng săn lại, nhưng bên trong, ngọn lửa ham muốn vẫn âm ỉ cháy. Mỗi khi tay nàng chạm vào nhũ hoa hay lướt qua vùng tam giác mật, một luồng điện tê dại lại chạy dọc sống lưng, khiến chân nàng run rẩy.
Tắm xong, Hà Nhi không mặc quần áo. Nàng chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm màu trắng ngang ngực. Chiếc khăn ngắn cũn cỡn, chỉ vừa đủ che đi bầu ngực và một phần mông, để lộ đôi chân dài miên man và bờ vai trần gợi cảm.
Cánh cửa phòng tắm mở ra, hơi nước nóng tỏa ra mù mịt. Hà Nhi bước ra ngoài, định về phòng ngủ. Nhưng vừa đi được vài bước, cơn choáng váng ập đến. Đầu gối nàng bủn rủn, cả thế giới như quay cuồng. Tác dụng phụ của thuốc và sự kiệt sức khiến nàng không thể đứng vững.
"Á..."
Hà Nhi kêu lên một tiếng yếu ớt, rồi ngã khuỵu xuống sàn nhà. Chiếc khăn tắm xô lệch, để lộ một mảng đùi trắng nõn nà.
"Chị Nhi!"
Cánh cửa phòng bên cạnh bật mở. Hồ Nổ lao ra như một cơn gió. Cậu ta chỉ mặc độc một chiếc quần đùi thun rộng thùng thình, ở trần trùng trục, để lộ cơ bắp săn chắc của một chàng trai lao động chân tay.
"Chị... chị sao thế này?" – Hồ Nổ hốt hoảng đỡ Hà Nhi dậy.
Bàn tay cậu chạm vào làn da mát lạnh, ẩm ướt và thơm mùi sữa tắm của Hà Nhi. Sự tiếp xúc đột ngột khiến cả hai cùng rùng mình.
"Chị... chị chóng mặt quá..." – Hà Nhi thều thào, tựa đầu vào vòm ngực trần rắn rỏi của cậu em.
Hồ Nổ không dám nhìn nhiều, cậu bế thốc Hà Nhi lên. Cơ thể nàng nhẹ bẫng trong tay cậu, mềm mại và nóng hổi. Cậu đặt nàng nằm xuống chiếc giường đơn trong phòng của nàng.
"Chị nằm nghỉ đi, để em lấy dầu... à không, chị vừa tắm xong không nên bôi dầu." – Hồ Nổ lúng túng, tay chân thừa thãi.
Hà Nhi nằm sấp xuống giường, mặt vùi vào gối. Chiếc khăn tắm xộc xệch kéo cao lên, phơi bày trọn vẹn đôi chân dài và thấp thoáng bờ mông tròn trịa.
"Người chị đau quá... ê ẩm hết cả..." – Hà Nhi rên rỉ, tiếng rên vô tình mang âm sắc gợi tình đến lạ.
Hồ Nổ đứng bên mép giường, nhìn tấm lưng trần và đường cong tuyệt mỹ của chị, cổ họng khô khốc. Trong chiếc quần đùi rộng, "cậu nhỏ" của hắn bắt đầu ngóc đầu dậy, cương cứng và dũng mãnh.
"Hay là... để em massage cho chị nhé? Mấy hôm trước em làm chị cũng thoải mái hơn mà." – Hồ Nổ đề nghị, giọng run run.
Hà Nhi im lặng một chút, rồi khẽ gật đầu: "Ừ... phiền em... giúp chị..."




