Phần 49: Sự Từ Chối Của Kẻ Đứng Đầu và Cơn Mưa Nhục Nhã
Căn phòng VIP chìm trong bầu không khí đặc quánh mùi dục vọng. Hà Nhi đang nằm ngửa, lưng tựa vào lồng ngực vững chãi của Vệ Ca, hai chân vẫn dang rộng tê dại sau trận mây mưa hụt hẫng. Cảm giác trống rỗng nơi hạ bộ khi Trương Trí Giang rút dương vật ra khiến nàng bứt rứt đến mức các ngón chân co quắp lại.
"Vệ, thay tao." – Giang ra lệnh, giọng điệu như ban phát một ân huệ. – "Chịch nó đi. Cho tao xem mày làm thế nào."
Hà Nhi nín thở, tim đập thình thịch. Nàng cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể Vệ Ca phía sau lưng, cảm nhận được vật cứng rắn trong quần hắn đang ấn vào hông nàng. Thuốc kích dục khiến nàng khao khát được lấp đầy, dù là bởi ai đi chăng nữa.
Nhưng Vệ Ca không động đậy.
Gã đàn ông đứng đầu Tứ đại thiên vương, cánh tay đắc lực nhất của ông trùm Lý Thế Thiên, lạnh lùng buông tay khỏi eo Hà Nhi. Hắn đứng thẳng dậy, bước lùi lại một bước, tách mình ra khỏi cơ thể nóng hổi của nàng.
"Xin lỗi Giang ca." – Giọng Vệ Ca trầm đục, vang lên dứt khoát, không hề có chút khúm núm của kẻ bề tôi. – "Tôi không có thói quen dùng lại đồ thừa của người khác, dù đó là của anh."
Lời từ chối thẳng thừng, ngạo nghễ, đúng chất của kẻ đứng đầu trong hàng ngũ tay chân thân tín của Thiên. Hắn thèm khát Hà Nhi, nhưng lòng kiêu hãnh của hắn không cho phép hắn lao vào như một con chó đói ăn tranh phần. Hắn muốn chiếm đoạt nàng khi nàng hoàn toàn sạch sẽ, hoặc khi nàng thuộc về hắn, chứ không phải là một cú "ké" trong cuộc vui của Giang.
Giang nhướng mày, ánh mắt lóe lên một tia sắc lạnh, nhưng rồi hắn bật cười khanh khách. Hắn biết tính cách của Vệ Ca – kẻ chỉ trung thành với anh trai hắn (Lý Thế Thiên) và luôn giữ cái tôi cao ngạo.
"Khá lắm. Mày chê hàng của tao bẩn sao?" – Giang châm một điếu thuốc, nhả khói. – "Được thôi. Tao tôn trọng nguyên tắc của mày. Nhưng nếu không chịch, thì mày phải giúp tao dạy dỗ con mèo này. Nó cần biết thế nào là khao khát mà không được đáp ứng."
Hà Nhi nằm chơ vơ trên đệm ghế, cảm giác hụt hẫng ập đến như một gáo nước lạnh. Nàng quay đầu nhìn Vệ Ca, rồi nhìn sang Giang. Sự từ chối của Vệ Ca còn đau đớn hơn cả việc bị cưỡng bức. Nó biến nàng thành một món đồ rẻ tiền bị chuyền tay nhau nhưng bị vứt bỏ giữa chừng.
"Giang ca... đừng... đừng bỏ mặc em..." – Hà Nhi nức nở, nàng lồm cồm bò dậy, tiến về phía Giang đang ngồi ung dung trên ghế đối diện. Hai bầu ngực căng tròn, nặng trĩu đung đưa theo từng nhịp di chuyển, đầu nhũ hoa đỏ lựng sưng tấy cọ xát vào không khí lạnh lẽo của căn phòng.
Giang nhìn nàng bò đến chân mình. Hắn mỉm cười tàn nhẫn, dùng mũi giày da bóng loáng nâng cằm nàng lên.
"Sao thế? Muốn à?" – Hắn hỏi, giọng đầy trêu ngươi.
"Dạ... muốn... em muốn..." – Hà Nhi gật đầu lia lịa, nước mắt rơi lã chã xuống mũi giày hắn. Cơn ngứa ngáy từ sâu trong tử cung lan ra, châm chích như hàng ngàn con kiến lửa đang cắn xé. Thuốc đã ngấm quá sâu, đánh sập mọi liêm sỉ còn sót lại.
"Muốn ta đụ em sao?"
"Vâng... xin anh... đụ em đi... lấp đầy em đi..." – Hà Nhi van xin, giọng nàng vỡ vụn. Nàng đưa tay định ôm lấy chân hắn, định kéo khóa quần hắn xuống một lần nữa.
Nhưng Giang đá nhẹ chân, hất tay nàng ra.
"Không." – Hắn phán một câu xanh rờn. – "Ta hết hứng rồi. Thuốc làm em nứng, chứ không phải em thực sự muốn ta. Ta muốn nhìn thấy sự phục tùng từ tận tâm can em, chứ không phải từ con đàn bà đang phê thuốc."
Hà Nhi chết lặng. Nàng co rúm người lại dưới sàn, hai tay ôm lấy bụng dưới đang quặn thắt.
"Vệ!" – Giang ra lệnh. – "Giữ chặt tay nó lại. Banh hai chân nó ra."
Vệ Ca bước tới. Dù từ chối quan hệ, nhưng hắn không từ chối việc tham gia vào màn hành hạ này. Hắn đứng sau lưng Hà Nhi, nắm lấy hai cổ tay nàng, bẻ quặt ra sau và giữ chặt.
Hà Nhi bị ép vào tư thế quỳ, ngực ưỡn cao về phía trước, hoàn toàn bất lực.
Giang cúi xuống, trên tay hắn là điếu thuốc đang cháy dở. Hắn đưa đầu lọc đỏ rực lại gần núm vú bên trái của Hà Nhi. Hơi nóng phả vào da thịt nhạy cảm khiến nàng giật bắn người, hét lên thất thanh.
"Áaaa!!!"
Nhưng hắn không châm vào. Hắn chỉ để hơi nóng lướt qua, kích thích đầu nhũ hoa co rút lại, sần sùi lên. Rồi hắn thổi nhẹ một hơi khói thuốc vào đó.
"Đẹp lắm." – Giang cười, ngón tay hắn búng mạnh vào núm vú đang cương cứng.
Tách.
Tiếng búng tay khô khốc vang lên, Hà Nhi rên rỉ, nước mắt trào ra. Cảm giác đau rát hòa lẫn với khoái cảm kỳ dị chạy dọc sống lưng.
Trong khi đó, bàn tay còn lại của Vệ Ca cũng không để yên. Hắn luồn tay xuống dưới bụng dưới của Hà Nhi, không thâm nhập vào hang động đang thèm khát kia, mà chỉ lướt nhẹ trên vùng mu nhẵn thín. Những ngón tay thô ráp, chai sạn của kẻ đứng đầu Tứ đại thiên vương cào nhẹ vào làn da non nớt. Hắn túm lấy hai mép môi lớn của Hà Nhi, banh rộng ra hai bên, phơi bày hoàn toàn cửa mình đang sưng tấy, đỏ hỏn trước mắt Giang.
"Nhìn xem, nó chảy nước như suối." – Vệ Ca nói, giọng lạnh lùng nhưng ánh mắt hắn dán chặt vào nơi đó, yết hầu chuyển động.
Dâm thủy từ bên trong tuôn ra ồ ạt, nhỏ giọt xuống tấm thảm đắt tiền. Hà Nhi cảm thấy xấu hổ tột cùng. Nàng đang bị phơi bày, bị soi mói như một vật thí nghiệm giữa hai gã đàn ông nguy hiểm nhất.
Giang nhìn vào "cái động" đang co bóp liên hồi đó. Hắn thò một ngón tay vào, nhưng chỉ ở ngay cửa, xoay tròn, ấn nhẹ vào hột le đang sưng to như hạt đậu đỏ.
"Ư... ưm... Giang ca... cho vào đi... làm ơn..." – Hà Nhi uốn éo, cố gắng đẩy hông lên để nuốt lấy ngón tay hắn, nhưng Vệ Ca đã dùng đầu gối chèn chặt vào lưng nàng, khóa cứng nàng tại chỗ.
"Cầu xin đi. Van lạy đi." – Giang lạnh lùng nói, ngón tay hắn tăng tốc độ day ấn vào hột le, tạo ra một sự ma sát điên cuồng.
"Em xin anh... em van anh... cho em... a... a..."
Hà Nhi lắc đầu quầy quậy, mái tóc xõa tung rũ rượi. Cơn khoái cảm tích tụ ở bụng dưới ngày càng lớn, căng tức như một quả bóng sắp nổ tung. Nhưng Giang không cho nàng lên đỉnh. Mỗi khi nàng sắp đạt cực khoái, hắn lại đột ngột dừng tay, hoặc bóp mạnh vào bầu ngực khiến nàng đau điếng mà tụt hứng.
Cứ như vậy, hắn tra tấn nàng hàng chục lần. Đưa nàng lên đỉnh dốc rồi lại đạp nàng xuống vực thẳm.
Cơ thể Hà Nhi ướt đẫm mồ hôi, nhớp nháp dâm thủy. Nàng thở không ra hơi, mắt trợn ngược, miệng há hốc như cá mắc cạn. Sự kích thích quá độ khiến các cơ vòng của nàng mất kiểm soát. Bàng quang của nàng, vốn dĩ đã căng tức vì uống nhiều rượu trong bữa tiệc, giờ đây bị chèn ép bởi những cơn co thắt dữ dội của tử cung và sự kích thích liên tục vào điểm G.
"A... không chịu nổi... em... em..."
Hà Nhi hét lên, cơ thể co giật mạnh. Giang và Vệ Ca đều nhìn thấy sự biến đổi trên gương mặt nàng.
Bất ngờ, từ niệu đạo của nàng, một dòng nước vàng nhạt, nóng hổi phun trào ra mạnh mẽ.
Xè... xè...
Hà Nhi đã mất kiểm soát hoàn toàn. Nàng đái ra sàn. Dòng nước tiểu hòa lẫn với dâm thủy tạo thành một vũng nước lênh láng dưới chân nàng, bắn cả vào giày của Giang.
Mùi khai nồng hòa lẫn với mùi dâm dục bốc lên trong không gian kín.
Hà Nhi chết lặng. Nàng vừa đái dầm trước mặt hai người đàn ông quyền lực nhất của xã đoàn. Sự nhục nhã này còn kinh khủng hơn cái chết. Nàng muốn ngất đi, nhưng thuốc kích dục vẫn giữ cho thần kinh nàng tỉnh táo một cách tàn nhẫn để cảm nhận từng chút một sự ê chề này.
Giang nhìn vũng nước dưới sàn, rồi nhìn Hà Nhi đang run rẩy, mặt đỏ bừng vùi đầu xuống đất, không dám ngẩng lên. Hắn không tức giận, trái lại, hắn bật cười sảng khoái.
"Hahaha! Nhìn xem, con mèo nhỏ của chúng ta... sướng đến mức đái cả ra sàn rồi này. Vệ, mày thấy cảnh này thế nào?"
Vệ Ca buông tay Hà Nhi ra, để nàng đổ gục xuống vũng nước thải của chính mình. Hắn nhìn thân thể trắng ngần đang co giật từng cơn trong vũng nước, đẹp một cách bi thảm và dơ bẩn. Ánh mắt hắn tối sầm lại. Hắn không cười. Hắn đang nứng. Nứng điên dại trước sự thảm hại và quyến rũ chết người này.
"Rất... gợi tình." – Vệ Ca đáp, tay hắn trong túi quần đã nắm chặt lấy dương vật đang cương cứng như đá.
(Còn tiếp...)