Dục Vọng Cấm Kỵ by Viên Tử Vân

Michaeltrinh2024

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Truyện tao vẫn đang viết, ai thích thì đọc giải trí ai không thích thì thôi, tao cố ra chương. Bua gio nghiên cứu Lạng Sơn Mr. Morning nên viết không kịp
 

Michaeltrinh2024

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 31: Những Cảm Xúc Đan Xen

Ánh nắng cuối giờ trưa chói chang chiếu xuyên qua hành lang tầng 10 bệnh viện, kéo dài những bóng đổ dài ngoằng trên sàn gạch bóng loáng, tạo nên một không gian yên tĩnh nhưng đầy áp lực. Sau khi cửa thang máy đóng sầm lại sau phía sau, lòng Ngọc Linh vẫn còn ậm ực khó chịu vì cú bóp ngực bất ngờ và lời chọc ghẹo đầy nham hiểm của Minh. Cái gã trai trẻ ấy, với nụ cười tinh quái và ánh mắt gian xảo, luôn khiến nàng cảm thấy như bị cuốn vào một vòng xoáy nguy hiểm – vừa sợ hãi, vừa kích thích lạ lẫm. Nàng siết chặt tay, cố xua tan hình ảnh bàn tay hắn chạm vào bầu vú đầy đặn của mình, cảm giác râm ran khoái lạc tội lỗi vẫn còn vương vấn, khiến vùng kín nàng bất giác co thắt nhẹ, nước nhờn rỉ ra thấm ướt lớp nội y mỏng manh. “Thằng lưu manh, đừng hòng quay lại đây nữa,” nàng thầm nghĩ, mặt đỏ bừng vì giận dữ xen lẫn dục vọng dâng trào mà nàng không thể kiểm soát.

Nàng bước nhanh về hướng phòng bệnh, đôi giày cao gót vang lên những tiếng “cốc cốc” đều đặn trên sàn, như nhịp tim đang đập loạn của chính mình. Ở trong phòng, không khí trong phòng vẫn yên bình như cũ – ánh nắng dịu nhẹ qua rèm cửa sổ, chiếu lên giường bệnh nơi ông Lâm đang ngồi tựa lưng vào gối, đôi mắt sâu hun hút nhìn ra ngoài với vẻ suy tư xa xăm. Ông Lâm giật mình quay đầu, nụ cười hiền từ nở trên khuôn mặt rám nắng: “Con dâu về rồi à? Sao mặt con đỏ thế kia, có chuyện gì vậy?” Giọng ông ấm áp, đầy quan tâm, khiến Ngọc Linh chợt giật mình, cố che giấu bằng một nụ cười gượng gạo. Nàng ngồi xuống ghế sofa cạnh giường, tay vuốt nhẹ mái tóc dài đen nhánh buông xõa, cố gắng giữ giọng bình thường: “Dạ không có gì đâu cha, con chỉ hơi mệt thôi. Cậu Minh về rồi, con tiễn cậu ta ra gần đến thang máy.”

Ông Lâm gật gù, ánh mắt ông thoáng lấp lánh khi nhắc đến Minh: “Cậu ta hay lắm, khôn ngoan và có chí tiến thủ. Cha thấy cậu ấy giống cha lúc trẻ – bốc đồng, mãnh liệt, gan dạ. Hồi cha bằng tuổi cậu ta, lúc ở dưới quê, cũng vừa học vừa làm, chịu khó lắm. Sao con không thích cậu ấy hả con dâu? Cha thấy con có vẻ khó chịu khi nói chuyện với cậu ta.” Lời ông nói khiến Ngọc Linh lòng dâng trào một cơn sóng hỗn loạn. Nàng cúi đầu, cố che giấu suy nghĩ nội tâm: “Giống nhau thật sao? Đúng rồi, cả hai đều mạnh bạo khi làm tình, đều khiến con run rẩy trong khoái lạc tột độ.” Hình ảnh đêm đó với Minh ùa về – thân hình lực lưỡng của hắn đè nghiến nàng trên sofa, dương vật dài ngoằng đút sâu mạnh bạo vào âm đạo nàng, tiếng da thịt va chạm “phạch phạch pạch pạch” vang vọng, khoái lạc dâng trào khiến nàng rên rỉ dâm đãng, nước nhờn tuôn ra lênh láng. Rồi lại nghĩ đến ông Lâm đêm qua, dương vật khổng lồ của ông lấp đầy nàng dưới vòi sen, đâm sâu đến tử cung khiến nàng hét lên sung sướng. “Nếu không xấu sao lại làm ra mấy chuyện đó? Cưỡng dâm con, nhưng rồi không hiểu vì sao con lại xuôi theo vì những cảm xúc mãnh liệt ấy…” Nàng cắn môi, giọng nhỏ nhẹ trả lời: “Con không mấy cảm tình với cậu ta, người gì mà ranh ma, không thành thật lại lưu manh. Cha đừng để vẻ bề ngoài đánh lừa nhé.”

Ông Lâm nhắm mắt, tựa đầu vào gối, giọng trầm ấm đầy trải nghiệm: “Cha nhìn người không sai đâu con. Cậu ta chưa hẳn là người xấu như con nghĩ. Đời cha gặp nhiều người như vậy, bề ngoài lưu manh nhưng lòng dạ thẳng thắn, chỉ là tuổi trẻ bồng bột thôi. Cha thấy ở cậu ấy có lửa, có sức sống – giống cha ngày xưa, lao vào đời mà không sợ gì. Thôi, con đừng nghĩ nhiều, cha hơi mệt rồi, cha nằm ngủ một chút đây.” Ông khẽ thở dài, mí mắt nặng trĩu khép lại, hơi thở đều đặn vang lên trong phòng yên tĩnh. Ngọc Linh nhìn ông, lòng chợt mềm lại – ông Lâm, người cha chồng tính tình hiền lành nhưng lại có dục vọng mãnh liệt, đã đánh thức trong nàng những khát khao sâu thẳm. Nàng đứng dậy, nhẹ nhàng đắp chăn cho ông, tay vuốt ve nhẹ lên cánh tay săn chắc, cảm nhận hơi ấm da thịt khiến dục vọng nàng lại rục rịch. “Cha ngủ ngon nhé,” nàng thì thầm, rồi đi lại ngồi xuống bên cửa sổ, nhìn ra thành phố nhộn nhịp dưới ánh nắng gắt buổi cuối giờ trưa.

Ánh nắng chiếu qua kính, hắt lên khuôn mặt xinh đẹp của nàng, làm nổi bật đôi môi đỏ mọng và làn da trắng nõn mịn màng. Ngọc Linh lấy điện thoại ra, ngón tay thon dài lướt trên màn hình, nhắn tin cho mẹ – bà Ngọc Lan: “Mẹ ơi, Bé Chi hôm nay thế nào? Con báo tin vui, cha chồng con đã tỉnh từ đêm qua rồi ạ.” Tin nhắn gửi đi, nàng ngồi chờ, lòng chợt dâng lên nỗi nhớ con gái – Bé Chi, cô bé gần 3 tuổi với đôi mắt to tròn lấp lánh, luôn quấn quýt ông nội. Điện thoại rung nhẹ, bà Ngọc Lan nhắn lại: “Bé Chi đang ở trường, ngoan lắm con ơi. Luôn hỏi về ông nội, bảo nhớ ông nội kể chuyện. Ông sui tỉnh là tốt rồi, mẹ mừng cho gia đình con. Chiều nay mẹ rước Bé Chi về trường rồi ghé bệnh viện thăm ông sui luôn nhé.” Ngọc Linh đọc tin, suy nghĩ giây lát – nàng không muốn mẹ và Bé Chi vào bệnh viện lúc này, nơi đầy mùi thuốc khử trùng và không khí nặng nề, nhất là khi ông Lâm cũng sắp xin xuất viện sớm. Nàng nhắn lại: “Mẹ và Bé Chi khỏi vào ạ, con sẽ gửi lời hỏi thăm của mẹ đến cha chồng con. Cha con muốn ký giấy về nhà sớm, ông nhớ nhà rồi. Khi nào về nhà thì mẹ và Bé Chi sang chơi, thăm ông luôn thể. Con không muốn Bé Chi ra vào bệnh viện, không sạch sẽ lắm ạ.”

Bà Ngọc Lan bên kia đầu dây, ngồi trong căn chung cư cao cấp của mình, đọc tin nhắn con gái mà lòng chợt băn khoăn. Bà nhắn lại: “Sao vậy con gái? Ông sui tỉnh rồi, mẹ muốn vào thăm cho phải phép. Bé Chi cũng nhớ ông nội lắm.” Ngọc Linh cắn môi, tay lướt nhanh: “Tại cha con muốn về nhà sớm, nhớ Bé Chi rồi ạ. Bệnh viện không tốt cho trẻ con, con sợ Bé Chi bị lây bệnh gì. Khi nào về nhà biệt thự, mẹ sang chơi thoải mái hơn.” Bà Ngọc Lan thở dài, nghĩ con gái lo xa, nhưng cũng hiểu ý: “Vậy cũng được con. Khi nào ông sui xuất viện, mẹ và Bé Chi sẽ sang thăm. Mà thằng Thành đi công tác chưa về, con cứ để Bé Chi bên mẹ thêm vài ngày nữa nha. Khi nào ông sui về nhà, con cứ lo cho ông trước, Bé Chi ở bên mẹ vẫn thoải mái, nhà mẹ cũng chẳng thiếu gì cả – đồ chơi, sữa, bánh kẹo đầy đủ. Con đừng lo, mẹ chăm cháu ngoại như lúc xưa chăm sóc cho con mà.” Ngọc Linh đọc tin, lòng phân vân – nàng nhớ con, nhưng cũng biết mẹ chăm sóc cũng rất tốt, và lúc này nàng cần tập trung vào ông Lâm, vào những cảm xúc dục vọng cấm kỵ đang dâng trào. “Thôi vậy cũng được mẹ, để khi nào về nhà rồi xem như thế nào đã. Con tạm biệt mẹ nhé, con tranh thủ lúc cha chồng ngủ, đi xuống nhà hàng mua đồ ăn trưa.” Bà Ngọc Lan nhắn lại: “Ừ con, mẹ chào con. Nhớ giữ sức khỏe nhé con gái.”

Ngọc Linh cất điện thoại, đứng dậy đi lại giường bệnh. Ông Lâm vẫn đang ngủ thiếp, hơi thở đều đặn, khuôn mặt nhợt nhạt nhưng đầy sức sống sau cơn hôn mê. Nàng cúi xuống, thì thầm khẽ bên tai ông: “Cha ơi, con đi xuống nhà hàng ăn trưa, con sẽ mua đồ ăn mang lên cho cha. Cha nằm đây ngủ ngon nhé.” Hơi thở ấm áp của nàng phả vào tai ông, khiến ông Lâm khẽ động đậy nhưng vẫn nhắm mắt, lòng ông chợt ấm áp vì sự quan tâm của con dâu. Ngọc Linh mỉm cười, nhẹ nhàng mở cửa bước ra, rồi cũng khép lại một cách cẩn thận để không làm ồn.

Hành lang tầng 10 vẫn yên tĩnh như mọi ngày, tiếng máy móc “beep beep” từ các phòng bệnh khác vang vọng nhẹ nhàng. Khi đi ngang khu trực y tá, Ngọc Linh mỉm cười lịch sự chào mọi người: “Chị đi xuống nhà hàng ăn trưa, có gì mấy em giúp chị để ý cha chồng chị nhé.” Một cô y tá trẻ, mái tóc búi cao gọn gàng, đang nhấm nháp miếng bánh còn sót lại từ sáng, cười tươi: “Chị cứ yên tâm đi, chúng em sẽ chăm sóc tốt cho ông cụ. Bánh chị mua ngon lắm, cảm ơn chị nhé!” Ngọc Linh gật đầu: “Bánh ngon ăn ngon tốt rồi! Ăn cho vui miệng.” Mấy cô y tá đồng thanh: “Ngon lắm chị, ngọt vừa phải, thơm lừng!” Khi Ngọc Linh chuẩn bị bước đi, y tá trưởng – một người phụ nữ tầm tuổi trung niên với khuôn mặt nghiêm túc nhưng thân thiện – gọi giật: “À chị Linh ơi, vì ông cụ vừa mới tỉnh dậy nên cần phải được vệ sinh sạch sẽ. Đây là dịch vụ VIP cao cấp, mọi thứ đều phải tốt nhất.” Ngọc Linh khó hiểu, quay lại hỏi: “Vệ sinh là như thế nào em?” Y tá trưởng giải thích: “Dạ, nếu người nhà cần, chúng em sẽ cử y tá đến phụ giúp tắm rửa, thay đồ cho bệnh nhân, làm vệ sinh toàn thân để ông cụ thoải mái hơn.”

Lời nói ấy khiến Ngọc Linh chợt chột dạ – đêm qua, chính nàng đã tắm rửa cho ông Lâm dưới vòi sen, vuốt ve cơ thể ông, bú mút dương vật khổng lồ đến khi khoái lạc dâng trào. Hình ảnh ấy ùa về, khiến vùng kín nàng nóng ran, nước nhờn tuôn ra thêm. “Nhưng nếu không đồng ý, người ta sẽ nghi ngờ sao ông sạch sẽ thế này?” Nàng nghĩ thầm, miễn cưỡng gật đầu: “Vậy có gì tụi em giúp chị nhé. Khi nào chị đi ăn trưa về, mấy em cử người đến phòng giúp ông cụ tắm rửa và vệ sinh nha.” Y tá trưởng mỉm cười: “Dạ vâng, em sẽ cử hai y tá đến giúp. Chị yên tâm.” Ngọc Linh gật đầu, lòng chợt dâng lên một cảm giác lạ – ghen tị mơ hồ, nhưng nàng cố xua tan, bước vào thang máy xuống tầng 1.

Bên dưới tầng một bệnh viện, không khí nhộn nhịp hơn với bệnh nhân và người nhà qua qua lại lại. Ngọc Linh bước ra ngoài, gió mát buổi trưa thổi nhẹ qua mái tóc nàng, làm chiếc váy ôm sát màu hồng nhạt bay nhẹ, tôn lên đường cong cơ thể gợi cảm: bộ ngực đầy đặn rung rung theo nhịp bước, eo thon gọn dẫn xuống hông nở nang, đôi chân dài miên man khiến bao ánh mắt đàn ông đổ dồn về phía nàng. Nàng tự tin bước vào nhà hàng quen thuộc – nơi hôm trước nàng đặt bánh sinh nhật – không để ý đến những cặp mắt thèm khát xung quanh, như muốn lột trần quần áo nàng xuống để chiêm ngưỡng làn da trắng nõn mịn màng. Tiến đến quầy thu ngân, nàng order: “Cho chị một phần Salad cá ngừ rau xanh với nước chanh vắt ăn tại chỗ nhé.” Cô thu ngân nhanh nhẹn lấy order của khách cùng với bấm máy “cạch cạch”, tính tiền: “Dạ của chị tất cả là 170 ngàn ạ.” Ngọc Linh đưa tờ 200 ngàn, mỉm cười: “Giữ tiền thối nhé em.” Cô thu ngân cảm ơn rối rít, rồi hướng dẫn nàng đến một bàn sạch sẽ bên góc trong nhà hàng, kê cạnh cửa sổ nhìn ra khuôn viên bệnh viện xanh mướt.

Vừa ngồi xuống không lâu, một cô phục vụ trẻ trung – trông còn rất nhỏ tuổi, mái tóc buộc đuôi gà gọn gàng – bưng đồ ăn đến. Cô bé lịch sự đặt dĩa Salad cá ngừ rau xanh xuống bàn, với những miếng cá ngừ tươi rói lẫn trong rau củ xanh mướt, sau đó là ly nước chanh vắt vàng óng, và bộ muỗng nĩa được đặt bên phải một cách chuyên nghiệp, như phong cách nhà hàng 5 sao. “Dạ…. chị còn cần gì nữa không ạ?” Cô bé hỏi, giọng ngọt ngào. Ngọc Linh mỉm cười: “Cho chị order thêm một phần cơm thịt nướng với ly cà phê mang đi nhé em.” Cô phục vụ gật đầu: “Dạ… em sẽ mang ra khi chị dùng xong bữa. Chúc chị dùng ngon miệng ạ.” Rồi cô bé bước đi, để Ngọc Linh ngồi một mình thoải mái thưởng thức.

Nàng cầm muỗng, xiên một miếng cá ngừ tươi, nhai chậm rãi, vị chua ngọt của nước sốt hòa quyện với rau củ giòn tan, khiến nàng thư giãn. Vừa ăn, nàng vừa lướt điện thoại – xem tin tức, check email công việc, nhưng suy nghĩ vẫn lang thang về ông Lâm, về Minh, về những dục vọng đang bùng nổ trong lòng. “Cha chồng tỉnh rồi, nhưng dục vọng của ông mạnh mẽ thế, liệu mình có thỏa mãn được?” Nàng nghĩ, mặt đỏ bừng khi nhớ lại dương vật khổng lồ của ông đâm sâu vào âm đạo nàng, lấp đầy đến mức sướng điên đảo. Xung quanh, những ánh mắt đàn ông vẫn cứ thế soi mói nàng – một người đàn ông trung niên ngồi bàn bên cạnh liếc trộm bộ ngực đầy đặn nhấp nhô theo nhịp thở của nàng, tưởng tượng được bóp nắn chúng; một chàng trai trẻ hơn thì nhìn chằm chằm đôi chân dài miên man, thầm mơ mộng được vuốt ve nó. Ngọc Linh biết hết, nhưng nàng không quan tâm – nàng quen với những ánh nhìn ấy, thậm chí đôi khi nó còn kích thích dục vọng trong nàng.

Khi gần xong bữa, hộp cơm thịt nướng thơm lừng – miếng thịt nướng vàng ruộm với cơm trắng dẻo, kèm với dưa chua – cùng ly cà phê nóng hổi được gói cẩn thận mang ra. Ngọc Linh thanh toán thêm khoảng 150 ngàn nữa, nàng đưa 200 ngàn và không lấy thối, rồi đứng dậy rời đi, tay cầm túi đồ ăn, để lại những tiếng thì thầm tiếc nuối từ đám đàn ông trong nhà hàng.

Quay về tầng 10 bệnh viện, thang máy mở ra với tiếng “ting” nhẹ nhàng. Ngọc Linh đi ngang khu trực y tá, y tá trưởng mỉm cười: “Chị về rồi ạ? Tụi em đã chuẩn bị xong, em cùng một y tá nữa sẽ theo chị về phòng giúp ông cụ tắm rửa và vệ sinh.” Ngọc Linh miễn cưỡng cười đáp: “Ừ em, cảm ơn.” Cả ba cùng đi về hướng phòng bệnh – Ngọc Linh dẫn đầu, hai y tá theo sau, một cô trẻ trung với thân hình thon thả, bộ ngực vừa phải dưới lớp blouse xanh; cô kia hơi lớn tuổi hơn, nhưng vẫn gợi cảm với vòng một đầy đặn. Ngọc Linh lòng chợt dâng lên cảm giác khó chịu – ghen tuông mơ hồ, nghĩ đến hai cô y tá chạm vào cơ thể cha chồng mình, vào dương vật khổng lồ ấy cái mà có lúc nàng chỉ nó chỉ có thể là của riêng nàng.

Khi mở cửa bước vào, ông Lâm lúc này đã thức, ngồi tựa lưng lên thành giường, ánh mắt xa xăm suy tư về ký ức tuổi trẻ. Ông giật mình khi thấy Ngọc Linh và hai y tá: “Con dâu về rồi, cha vừa ngủ dậy từ lúc nãy. Sao lại có…?” Ngọc Linh hiểu ý, liền nói: “Dạ, hai y tá theo con vào để làm vệ sinh cho cha. Đây là dịch vụ VIP, họ giúp tắm rửa, thay đồ cho cha thoải mái hơn.” Ông Lâm ái ngại, mặt đỏ bừng: “Không cần đâu con, cha tự làm được.” Nhưng y tá trưởng kiên quyết: “Dạ ông ơi, đây là trách nhiệm của chúng em. Nếu không làm, em sẽ bị trách phạt vì không chu đáo với bệnh nhân.” Ông Lâm nhìn Ngọc Linh, thấy nàng gật đầu miễn cưỡng, đành đồng ý, lòng lo lắng sợ con dâu giận – ông biết dục vọng giữa hai người là bí mật, giờ để người khác chạm vào cơ thể mình, ông sợ nàng sẽ khó chịu.

Ngọc Linh đặt cơm lên bàn: “À cha… con mua cơm thịt nướng cho cha, khi nào làm vệ sinh xong, cha ăn cho mau khỏe.” Rồi quay sang y tá: “Vậy bây giờ phải làm gì em?” Y tá trẻ cười: “Chị ngồi đây chờ nhé, chúng em sẽ dìu ông cụ vào nhà tắm.” Hai y tá tiến lại, mỗi người một bên, dìu ông Lâm – thân hình cao lớn săn chắc dù tuổi 60 – đi vào nhà tắm. Tiếng cửa đóng “cạch” vang lên, khiến lòng Ngọc Linh chợt thắt lại. Nàng ngồi xuống sofa, nhìn chằm chằm vào cửa nhà tắm, cảm giác ghen tuông dâng trào: “Cha đang sung sướng bên trong với hai cô y tá xinh đẹp sao? Họ sẽ chạm vào dương vật to lớn của cha, sẽ vuốt ve nó…” Hình ảnh ấy khiến nàng nóng ran, vùng kín co thắt, nước nhờn tuôn ra, tay vô thức siết chặt váy.

Bên trong nhà tắm rộng lớn của phòng bệnh cao cấp, không khí ẩm ướt nóng hổi bao trùm, tiếng nước xối xả từ vòi sen vang vọng như một bản giao hưởng dồn dập, hòa quyện với mùi xà phòng thơm ngát quyến rũ lan tỏa khắp nơi. Ông Lâm ngồi trên chiếc ghế chuyên dụng dành cho bệnh nhân, cơ thể cao lớn săn chắc dù tuổi 60 vẫn còn phảng phất sức sống từ những năm lao động đồng áng nặng nhọc, nay được bao phủ bởi lớp bọt trắng đục lấp lánh dưới ánh đèn sáng choang. Ông nhắm nghiền mắt, cố gắng tập trung vào hơi thở đều đặn để kìm nén dục vọng đang sôi sục bên trong, lòng đầy day dứt tội lỗi: “Cha không được… con dâu mới là người của cha, không thể để ai khác chạm vào… Nhưng sao dục vọng lại mạnh mẽ thế này, như ngọn lửa độc tố rắn vẫn còn âm ỉ thiêu đốt cơ thể cha?” Hai cô y tá trẻ, chỉ khoảng 25 đến vừa ngoài 30 tuổi, với thân hình đầy đặn gợi cảm dưới lớp blouse xanh mỏng manh bó sát, lộ rõ đường cong bộ ngực to tròn núng nính và cặp mông nở nang, đang lăng xăng xung quanh ông như những nữ thần tắm rửa. Chúng thì thầm với nhau bằng giọng đầy kích thích, ánh mắt lấp lánh tò mò xen lẫn thèm thuồng: “Chị ơi, ông cụ tuổi già mà cơ thể vẫn vạm vỡ thế này, lông ngực cứng ngắc, cơ bụng còn mờ nép múi… Và xem ‘cái đó’ kìa, to lớn dài ngoằng, gân guốc nổi rõ, dù buông thõng mà đã bắt đầu cương cứng rồi… Chắc phải hơn 20cm, đầu khấc đỏ au bóng nhẫy, rỉ nước nhờn trong suốt… Lợi dụng chút đi chị!”

Y tá lớn tuổi hơn, với mái tóc búi gọn và làn da trắng hồng, mỉm cười tinh quái, tay cầm vòi sen xịt nước ấm áp xối xả lên người ông Lâm, từ vai rộng lớn xuống ngực vạm vỡ, rồi trượt xuống bụng săn chắc, cố tình để dòng nước chảy mạnh mẽ dọc theo dương vật khổng lồ của ông. “Ừ, để chị thử xem… Ông cụ khỏe thế này, chắc ‘chơi’ giỏi lắm!” Cô ta thì thầm, tay thô ráp nhưng mềm mại vì thoa xà phòng, lén lút vuốt ve từ gốc dương vật lên đầu khấc, ngón tay xoáy nhẹ quanh những đường gân guốc nổi rõ, cảm nhận nó giật giật mạnh mẽ dưới lòng bàn tay, nước nhờn rỉ ra dính nhớp nháp hòa quyện với bọt xà phòng trắng đục. Ông Lâm cắn răng, hơi thở dồn dập, dục vọng bị kích thích khiến dương vật cương cứng hết cỡ, to lớn như một con thú hoang đói khát, đầu khấc sưng đỏ phồng to, rỉ thêm nước nhờn mặn chát. Y tá thứ hai, trẻ hơn với đôi mắt long lanh và môi đỏ mọng, chen vào, tay xoa bóp bìu dái nặng trĩu đầy tinh trùng của ông, vuốt ve chậm rãi từ dưới lên trên, ngón tay day day đầu khấc khiến ông rên khẽ đầy tội lỗi: “Ưm… xin đừng… cha… tôi không muốn…” Nhưng dục vọng khiến ông không đẩy tay họ ra, lòng ông hỗn loạn: “Con dâu ơi, cha xin lỗi… Nhưng sao khoái cảm lại dâng trào thế này, như độc tố khiến ‘tính dương’ của cha bùng nổ, nhưng cha chỉ muốn con thôi…” Hai y tá cười khúc khích, thay phiên mút thử đầu khấc to lớn ấy – y tá lớn tuổi hé miệng ngậm lấy, lưỡi xoáy quanh quầng đầu đỏ au với tiếng “chụt chụt” ướt át vang vọng trong làn hơi nước mờ ảo, nuốt ực nước nhờn mặn mòi, trong khi y tá trẻ dùng tay xóc mạnh thân cây khổng lồ, khiến ông Lâm cong người run rẩy, dục vọng dâng cao đến mức suýt bùng nổ, nhưng ông cố kìm nén, nghĩ về Ngọc Linh để không xuất tinh vào miệng chúng: “Không được… chỉ con dâu mới được nhận tinh trùng của cha…”

Bên ngoài phòng bệnh, Ngọc Linh đi lại bất an dọc hành lang, bước chân nhẹ nhàng nhưng tim đập thình thịch dữ dội như trống trận, tai dỏng lên lắng nghe từng âm thanh từ nhà tắm – tiếng nước xối xả “rò rò” không ngừng, xen lẫn tiếng cười khúc khích dâm đãng của hai y tá và tiếng rên rất khẽ đầy khoái lạc của cha chồng. Lòng nàng hỗn loạn, dục vọng ghen tị trào dâng như ngọn lửa thiêu đốt: “Cha đang hưởng thụ sao? Hai con quỷ cái đó đang chạm vào ‘cái đó’ của cha, vuốt ve, mút mút… Chỉ có mình mới được làm thế, cha là của mình mà! Sao bản thân mình lại ghen tị đến thế này, như một con cái đang ra sức bảo vệ lãnh thổ… Dục vọng của mình với cha quá mạnh mẽ, độc tố rắn lại khiến cha khỏe lạ thường, nhưng con không muốn ai khác chia sẻ khoái lạc ấy…” Nàng siết chặt tay, vùng kín nóng ran ướt át, nước nhờn rỉ ra thấm ướt lớp quần lót mỏng manh dưới chiếc váy ôm sát màu hồng nhạt, bộ ngực đầy đặn nhấp nhô theo nhịp thở dồn dập, mặt đỏ bừng vì ghen tuông xen lẫn kích thích – tưởng tượng cảnh dương vật to lớn của cha chồng bị hai y tá vuốt ve, mút mút, liếm liếm khiến nàng muốn lao vào nhà tắm, đẩy chúng ra và tự mình nuốt trọn lấy nó, lấp đầy nó vào âm đạo chật hẹp của mình bằng sức mạnh khổng lồ ấy. Nhưng nàng kìm nén, cắn môi dưới như muốn rỉ máu, lòng day dứt: “Mình phải cố bình tĩnh… Cha chỉ thuộc về mình, nhưng nếu mình cứ ghen tị thế này, liệu dục vọng cấm kỵ này có nuốt chửng mình không?”

Cuối cùng, sau gần 30 phút dài dằng dặc như tra tấn, cửa nhà tắm mở ra với tiếng “kẹt” nhẹ. Ông Lâm bước ra, sạch sẽ thơm tho trong bộ quần áo bệnh nhân mới, khuôn mặt rám nắng đỏ bừng ái ngại, dương vật vẫn còn cương cứng nửa vời dưới lớp quần mỏng, khiến ông phải đi khập khiễng để che giấu. Hai y tá chào tạm biệt với nụ cười tinh nghịch, ánh mắt lấp lánh thỏa mãn, để lại không khí nặng nề đầy dục vọng vương vấn. Ông Lâm nhìn Ngọc Linh, giọng run run đầy tội lỗi: “Con… đừng giận cha nhé… Cha không muốn, nhưng…” Nàng mỉm cười gượng gạo, cố che giấu ghen tuông đang sôi sục, giọng dịu dàng nhưng đầy chiếm hữu: “Con không giận đâu cha, cha ăn cơm đi, để con lo cho cha… Nhưng lần sau, chỉ con mới được tắm cho cha thôi.” Lòng nàng hỗn loạn, dục vọng và ghen tuông đan xen như một cơn bão tố, khiến không khí phòng bệnh càng thêm căng thẳng hấp dẫn.
 

Michaeltrinh2024

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 32: Cơn Mưa Bất Chợt

Sau khi hai y tá rời đi, không khí trong phòng bệnh trở nên yên lặng đến ngột ngạt, chỉ còn tiếng máy điều hòa “ù ù” nhẹ nhàng và tiếng thở dài khe khẽ của ông Lâm. Ông ngồi trên giường bệnh, khuôn mặt rám nắng đỏ bừng vì ái ngại, ánh mắt sâu hun hút liếc nhìn con dâu Ngọc Linh đang ngồi trên sofa với vẻ mặt lạnh lùng, đôi môi đỏ mọng mím chặt như cố kìm nén cơn giận dữ. Ông biết rõ Ngọc Linh đang khó chịu – sự ghen tuông mơ hồ lấp đầy không gian, khiến ông cảm thấy tội lỗi xen lẫn kích thích lạ lẫm. “Con dâu giận rồi, mình phải ngoan ngoãn thôi,” ông thầm nghĩ, đứng dậy chậm rãi, chân vẫn còn khập khiễng nhẹ vì vết thương cũ, nhưng ông cố gắng không kêu ca. Ông đi lại bàn ăn, ngồi ngay ngắn trên ghế, mở hộp cơm thịt nướng mà Ngọc Linh mua, mùi thơm lừng của thịt nướng vàng ruộm quyện với cơm trắng dẻo và rau củ tươi lan tỏa khắp phòng, khiến ông nuốt nước bọt. Bên cạnh là ly cà phê nóng hổi, khói bốc lên nghi ngút mang theo hương đắng thanh tao. Ông cầm muỗng, bắt đầu ăn chậm rãi, từng miếng thịt mềm mại tan trong miệng, nhưng lòng ông không yên – ông liếc nhìn Ngọc Linh, thấy nàng kéo ghế ngồi đối diện, lặng lẽ quan sát ông với đôi mắt long lanh đầy ẩn ý.

Ngọc Linh phá vỡ sự yên lặng, giọng nàng ngọt ngào nhưng đầy móc mỉa, như một mũi kim châm nhẹ vào tim ông: “Cha lúc nãy trong nhà tắm chắc thích lắm phải không? Hai cô y tá trẻ đẹp thế kia, phục vụ tận tình…” Lời nói ấy khiến ông Lâm giật mình, miếng cơm đang nhai suýt nghẹn. Ông không suy nghĩ kỹ, buột miệng trả lời theo bản năng: “Ờ, cũng thích…” Nhưng ngay lập tức, ông nhận ra mình đã hớ lời, mặt đỏ bừng như lửa đốt, vội chống chế: “Không, không phải vậy con ơi! Trong đó nước nóng, mờ mờ ảo ảo, cha không thấy gì cả. Cha nhắm mắt lại thôi vì còn mệt lắm, cũng không biết họ làm gì. Được một lúc thì họ giúp cha lau người và thay áo mới thôi, cha cũng không để ý gì cả.” Ông cúi đầu, tay cầm muỗng run run, lòng đầy lo lắng – ông không muốn Ngọc Linh hiểu lầm, dù dục vọng từ bàn tay y tá vuốt ve dương vật khổng lồ của ông vẫn còn vương vấn, khiến “nó” dưới lớp quần hơi cương cứng.

Ngọc Linh lườm ông bằng ánh mắt sắt lạnh, đôi mắt long lanh giờ đây lóe lên tia ghen tị: “Cô y tá trẻ tuổi lúc nãy chắc đẹp lắm phải không cha? Con thấy thân hình cô ta quyến rũ lắm, eo thon, ngực nở, da trắng mịn hồng hào. Còn cô y tá lớn tuổi hơn chút thì lại có sự mặn mà của phụ nữ, chắc kinh nghiệm phục vụ đàn ông cũng nhiều…” Lời nàng đầy sân si, lòng nàng dâng trào cơn ghen – hình ảnh hai cô y tá chạm vào cơ thể ông Lâm, vuốt ve dương vật to lớn dài ngoằng của ông, khiến nàng tưởng tượng mà nóng ran, vùng kín co thắt, nước nhờn rỉ ra thấm ướt lớp nội y mỏng manh. “Cha là của mình mà, sao lại để họ chạm vào?” Nàng nghĩ thầm, mặt đỏ bừng vì ghen tị xen lẫn dục vọng.

Ông Lâm lúc này đã chuẩn bị tâm lý, suy nghĩ kỹ trước khi trả lời. Ông vừa ăn vừa nói, giọng trầm ấm đầy trải nghiệm: “Đúng thật là cô y tá trẻ tuổi có thân hình khá đẹp và quyến rũ, da dẻ mịn màng, vòng một săn chắc. Còn cô y tá lớn tuổi hơn thì đậm vị đàn bà, hông nở nang, mông tròn lẳn, toát lên sức hút của người phụ nữ từng trải.” Lời ông nói khiến Ngọc Linh càng ghen tị, lòng nàng như bị kim châm – “Cha thừa nhận họ đẹp sao? Cha thích họ hơn con à?” Nhưng ông Lâm nhanh chóng nói thêm, ánh mắt nhìn nàng trìu mến: “Nhưng suy cho cùng, họ không thể nào so sánh được với con dâu của cha. Họ mà so với con cũng như ánh đom đóm so với ánh trăng rằm sáng ngời, như sẻ sẻ so với họa mi hót vang, như nước mưa đục ngầu so với giọt sương sớm trong veo lấp lánh. Con là tuyệt tác của tạo hóa, thân hình con nóng bỏng, ngực đầy đặn căng tròn, eo thon gọn, hông nở nang, đôi chân dài miên man – cha nhìn con là dục vọng dâng trào, không gì có thể sánh bằng.” Lời nịnh nọt ấy khiến Ngọc Linh lòng vui lạ thường, mặt nàng đỏ ửng, dục vọng rục rịch – nàng nhớ lại đêm qua, dương vật khổng lồ của ông đút sâu vào âm đạo nàng, lấp đầy đến mức sướng điên đảo, tiếng rên rỉ vang vọng.

Nàng nhìn thẳng vào mắt ông, giọng thì thầm đầy quyến rũ: “Cha nhìn vào mắt con đi, con có đẹp không?” Ông Lâm nhìn sâu vào đôi mắt long lanh của nàng, giọng khàn đục đầy dục vọng: “Con đẹp lắm, con là biểu tượng của sắc đẹp, là nữ thần trong lòng cha. Khuôn mặt con xinh đẹp như hoa nở, đôi môi đỏ mọng khiến cha muốn hôn mãi, bộ ngực đầy đặn khiến cha muốn nhào nặn, vùng kín ướt át khiến cha muốn lấp đầy…” Ngọc Linh nghe mà lòng rung động, dục vọng dâng trào, nhưng nàng cố kìm nén: “Thôi cha ăn nhanh đi kẻo nguội, con lại sofa nằm ngủ một chút đây.” Ông Lâm gật đầu: “Con lên giường bệnh ngủ đi, rộng rãi hơn.” Ngọc Linh lắc đầu: “Thôi, bữa giờ con quen nằm ở sofa này ngủ rồi, cũng thoải mái lắm.” Ông Lâm cũng không dám miễn cưỡng cô con dâu: “Vậy con đi ngủ xíu cho khỏe, lát cha ăn xong sẽ tự dọn.” Ngọc Linh lo lắng: “Chân cha có đi được không?” Ông Lâm cười hiền: “Có chút đau nhẹ nhưng từ từ đi sẽ không sao.” Ngọc Linh an lòng, đi lại sofa, đặt lưng xuống và nhắm mắt, để lại ông Lâm lặng lẽ ngồi ăn một mình.

Ngọc Linh nằm trên sofa, trong chiếc váy ôm sát màu hồng nhạt, thân hình gợi cảm lộ rõ dưới ánh đèn vàng vọt – bộ ngực đầy đặn ẩn hiện nhấp nhô theo từng nhịp thở dồn dập, eo thon gọn uốn cong duyên dáng, hông nở nang khiến váy hơi tốc lên lộ đôi chân dài miên man trắng nõn. Nàng như một nàng công chúa đang ngủ say, mái tóc dài đen nhánh buông xõa óng ả, khuôn mặt xinh đẹp bình yên nhưng toát lên sức hút quyến rũ chết người. Ông Lâm vừa ăn vừa ngắm nhìn, lòng dâng trào dục vọng – “Mình thật may mắn khi được chạm vào thân hình ấy, được cảm nhận hơi ấm da thịt con, được vò nặn bộ ngực đầy đặn đến khi núm vú cương cứng, được đút sâu dương vật vào âm đạo chật hẹp ướt át của con đến khi con rên rỉ dâm đãng…” Dương vật ông dưới lớp quần bắt đầu cương cứng, gân guốc nổi rõ, đầu khấc rỉ nước nhờn, nhưng ông cố kìm nén, ăn hết miếng cơm cuối cùng.

Sau khi ăn xong, ông Lâm gắng đứng dậy, từng bước khập khiễng đi đến sofa. Thấy nhiệt độ phòng lạnh dần khi vào giờ cuối chiều, ông kéo chiếc chăn mỏng đắp lên mình Ngọc Linh, tay vô tình chạm nhẹ vào bộ ngực nàng qua lớp vải, cảm nhận sự mềm mại đàn hồi khiến dục vọng ông thêm phần dữ dội. “Con ngủ ngon nhé,” ông thì thầm, rồi quay lại bàn ăn, nhẹ nhàng lau chùi dọn dẹp hộp đồ ăn, ly cà phê. Xong xuôi, ông cũng quay lại giường bệnh, khẽ đặt lưng xuống và nhắm mắt nghỉ ngơi, lòng đầy suy tư về những dục vọng cấm kỵ.

Đầu giờ tối, khoảng hơn 6 giờ, tiếng gõ cửa “cốc cốc” vang lên từ bên ngoài, không lớn nhưng đủ làm ông Lâm tỉnh giấc. Ông mở mắt, thấy Ngọc Linh vẫn còn say giấc trên sofa, nên không dám làm phiền, nhẹ nhàng lê từng bước chân khập khiễng để đi mở cửa. Khi vừa mở, Minh tưởng là Ngọc Linh nên buột miệng: “Em có mua chút đồ ăn và ly trà sữa cho chị nè, chị thích không?” Ông Lâm giật mình nhưng bình tĩnh: “Là ông đây, đừng làm ồn, con dâu ông đang ngủ.” Minh chút ngại ngùng, mặt đỏ bừng: “Con xin lỗi, con tưởng chị Ngọc Linh ra mở cửa nên muốn chọc chị ấy. Con cũng có mua đến tận ba ổ bánh mì thịt đặc biệt cho mỗi người một ổ, còn trà sữa thì chỉ cho một mình chị Linh thôi, con xin lỗi.” Minh cố giải thích, tay cầm túi đồ ăn và bộ cờ Tướng: “Nhưng con có mang bộ cờ Tướng để vào đây chơi với ông như hứa.” Ông Lâm thấy Minh lúng túng nên cười hiền: “Thôi không sao, vào phòng đi, mà nhẹ nhàng thôi tránh làm ồn.”

Vào đến bên trong phòng bệnh cao cấp, không khí ấm áp dịu nhẹ từ ánh đèn vàng hắt xuống, mang theo mùi thuốc khử trùng thoang thoảng hòa quyện với hương cà phê còn vương vấn từ trưa, ông Lâm về giường ngồi tựa lưng vào đầu giường, khuôn mặt rám nắng lộ rõ vẻ khỏe khoắn sau những ngày hôn mê, ánh mắt ông lấp lánh sự tỉnh táo và hứng khởi. Ông mỉm cười hiền từ nhìn Minh, giọng trầm ấm nhưng đầy sức sống: “Minh… cậu đặt túi đồ ăn lên bàn đi, để tối xíu rồi ăn, tại lúc nãy ông có ăn cơm thịt nướng của con dâu mua cho nên còn khá là no bụng. Ăn vội vàng quá e không tiêu hết.” Minh gật đầu ngoan ngoãn, nhẹ nhàng đặt túi đồ ăn lên bàn gỗ bóng loáng – bên trong không gì khác ngoài 3 ổ bánh mì thịt thơm lừng. Minh ngồi xuống chiếc ghế da êm ái cạnh giường, lòng lúc này chợt rạo rực khi vô tình liếc sang Ngọc Linh đang say giấc trên sofa đối diện – thân hình nàng uốn cong gợi cảm trong giấc ngủ sâu, chiếc váy ôm sát màu hồng nhạt hơi tốc lên lộ ra đôi đùi non trắng mịn màng lấp lánh dưới ánh đèn, bộ ngực đầy đặn nhấp nhô theo nhịp thở đều đặn, khiến Minh nuốt nước bọt khan, dương vật dưới lớp quần jean bắt đầu cương cứng, căng tức đầy dục vọng thầm kín: “Chị ấy đẹp quá… Chỉ muốn lao đến ôm lấy, nhưng giờ phải kìm chế, trước mặt ông cụ mà.”

Để giết thời gian và xua tan sự bồn chồn đang dâng trào, Minh nhanh tay mở túi, trải bàn cờ tướng cũ kỹ nhưng sạch sẽ ra trên mặt bàn nhỏ, những quân cờ gỗ bóng loáng được sắp xếp gọn gàng, chữ Hán khắc sâu như những chiến binh sẵn sàng lâm trận. “Ông ơi, mình đánh cờ chờ chị Linh dậy rồi cùng ăn nhé? Cháu thấy ông thích cờ, cháu cũng mê lắm, chơi cho vui.” Ông Lâm mắt sáng lên, nụ cười hiền hậu nở rộng trên khuôn mặt sạm nắng, lòng ông chợt dâng trào niềm vui hiếm hoi sau những ngày nằm viện: “Được chứ, chàng trai trẻ! Mấy ngày nay tay chân ông ngứa ngáy rồi, cứ nằm một chỗ mãi cũng buồn. Ông nhường cháu đi trước đi, để xem tài nghệ của cậu thế nào.” Minh mỉm cười tự tin, lòng anh thoáng phấn khích – không chỉ vì cờ, mà còn vì cơ hội gần gũi hơn với ông Lâm, người đàn ông từng trải mà anh bất ngờ thấy hợp gu. Anh cầm con pháo trung tâm, đi nước đầu tiên theo lối “Pháo Đầu” kinh điển, pháo bắn thẳng vào trung lộ như một mũi tên lao vút, mở ra thế trận tấn công dồn dập. “Ông xem, cháu đi thế này để thăm dò trung tâm ông nhé!”

Ông Lâm gật gù, ánh mắt lấp lánh sự đánh giá cao, tay cầm con chốt giữa, đẩy nhẹ một bước với nước “Tiên Nhân Chỉ Lộ” – chốt tiến thăm dò, vừa phòng thủ vừa mở đường cho các quân lớn hơn, như một lão tướng khôn ngoan đang dò xét ý đồ đối thủ. “Được được, nước đi hay đấy cậu. Nhưng cờ như đời, phải biết chờ thời cơ.” Minh bất ngờ trước sự tinh tế của ông, nhưng nhanh chóng đáp trả bằng những nước đi sắc bén: mã nhảy linh hoạt bao vây cánh phải, xe lao ra như tia chớp hỗ trợ pháo, tạo thế trận bao vây chặt chẽ, khiến bàn cờ rung nhẹ theo từng tiếng “tách tách” của quân cờ chạm mặt gỗ. Ông Lâm cũng không kém cạnh, dùng sĩ và tượng để củng cố trung lộ, pháo phản công bất ngờ khiến Minh phải lùi mã, giọng ông trầm ấm xen lẫn vui vẻ: “Chàng trai trẻ… cậu chơi cờ hay đấy, tư duy sắc bén, giống như tuổi trẻ của ông ngày xưa – lao vào nhanh nhưng phải tính toán kỹ. Ông từng dùng nước này để thắng ông Lương hàng xóm dưới quê, giờ cậu thử xem có phá được không.” Hai người vừa chơi vừa nói chuyện tâm đầu ý hợp, như hai người bạn cũ – Minh kể về hành trình từ quê lên thành phố, những khó khăn một mình bươn chải rồi từ từ dẫn đến công việc shipper ban đêm và học sửa xe ban ngày, giọng anh chân thành: “Cháu từ quê lên, ban đầu lạ nước lạ cái, nhưng cháu nghĩ đời như cờ, phải đi từng bước chắc chắn.” Ông Lâm gật đầu đồng cảm, chia sẻ trải nghiệm tuổi trẻ lao động đồng áng, dùng những nước cờ để ẩn dụ cuộc đời: “Nước cờ này như đời người, phải tính trước ba bước mới thắng, đừng vội vàng kẻo rơi vào bẫy. Ông từng thua nhiều ván vì nóng vội, nhưng giờ già rồi, biết chờ đợi.” Họ chơi đến hai ba ván, tiếng cười khẽ vang lên xen lẫn tiếng quân cờ va chạm, ông Lâm luôn thắng nhờ kinh nghiệm lão luyện – ông dùng xe chiếu tướng tinh tế, pháo hậu công bất ngờ khiến Minh phải đầu hàng – nhưng Minh cũng khiến ông phải vất vả, mồ hôi lấm tấm trên trán, ông khen ngợi: “Cậu giỏi đấy, suýt nữa ông thua ván thứ hai. Lần sau chơi lại nhé, ông thấy hợp ý cậu lắm!” Không khí phòng bệnh lúc này ấm áp như một buổi tối gia đình, với bàn cờ làm cầu nối, nhưng sâu thẳm trong lòng Minh, dục vọng vẫn âm ỉ khi liếc sang Ngọc Linh vẫn đang say ngủ, khiến anh mong chờ khoảnh khắc nàng tỉnh dậy.

Những tiếng quân cờ gỗ va chạm mặt bàn “tách tách” vang vọng đều đặn như nhịp tim đập dồn, dần kéo Ngọc Linh ra khỏi giấc ngủ vùi, lúc này đồng hồ đã điểm gần 10 giờ đêm, không khí phòng bệnh cao cấp trở nên yên tĩnh hơn với ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt xuống sàn gỗ bóng loáng. Nàng vô tư ngái ngủ trở mình trên sofa êm ái, chiếc váy ôm sát màu hồng nhạt hơi xộc xệch do tư thế nằm cong queo, lộ ra khe ngực sâu hun hút trắng nõn nà, bộ ngực đầy đặn căng tròn rung nhẹ theo từng cử động uể oải, núm vú hồng hào mờ ảo in hằn qua lớp vải mỏng manh, khiến không khí phòng bệnh chợt nóng ran. Ánh mắt hai người đàn ông – ông Lâm và Minh – không giấu nổi vẻ thèm thuồng cháy bỏng, lén lút dán chặt vào đường cong mê hoặc ấy, dương vật cả hai cương cứng căng tức dưới lớp quần, ông Lâm nuốt nước bọt khan cố kìm nén dục vọng âm ỉ, còn Minh thì siết chặt tay ghế, lòng rạo rực tưởng tượng được nhào nặn bộ ngực ấy. Ngọc Linh tỉnh hẳn, dụi mắt nhìn quanh, rồi chợt nhận ra Minh ngồi đó với nụ cười tinh quái, khuôn mặt điển trai ranh ma dưới ánh đèn vàng khiến nàng giật mình phản ứng dữ dội, vội kéo váy xuống che đùi non mịn màng, giọng the thé đầy bực bội: “Cậu đến đây lúc nào? Sao lại vào đây? Tôi đã bảo cậu đừng quay lại mà!” Mặt nàng đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa giận dữ, lòng hỗn loạn nhớ đến video quay lén và sức hút nguy hiểm từ gã trai trẻ này.

Ông Lâm vội chen vào, giọng hiền từ nhưng ý đầy bênh vực, tay vuốt nhẹ mép bàn cờ như để xoa dịu không khí: “Thôi mà con, cậu Minh đến lúc con đang ngủ say, nên cha với cậu ấy nãy giờ chỉ ngồi chơi cờ thôi. Cậu ta còn tốt bụng mua ba ổ bánh mì lên đây để ăn cùng mình, với lại mua cho con ly trà sữa nữa kìa – vị kem cheese con thích ấy. Đừng có đuổi cậu ấy vội, khuya rồi mà.” Ngọc Linh vẫn bực bội, lườm Minh đầy cảnh cáo, nhưng mùi thơm lừng từ túi đồ ăn và ly trà sữa bốc khói khiến lòng nàng dịu lại phần nào, dục vọng thầm kín xen lẫn ghen tị khi nghĩ đến việc Minh đang len lỏi vào không gian riêng tư này. Nàng im lặng đứng dậy, bước vào nhà tắm rửa mặt bằng nước mát lạnh, dòng nước xối xả lên khuôn mặt xinh đẹp khiến nàng tỉnh táo hơn, nhưng lòng vẫn hỗn loạn: “Gã này ranh ma quá, mua đồ ăn để lấy lòng cha chồng… Mình phải cảnh giác, nhưng sao dục vọng lại râm ran thế này, nhớ đến sức mạnh của hắn đêm ấy…” Bên ngoài, ông Lâm và Minh tranh thủ cho xong ván cờ dở dang, tiếng “tách” cuối cùng vang lên khi ông Lâm chiếu tướng, mỉm cười đắc thắng: “Thắng cậu rồi, chàng trai trẻ. Nhưng cậu chơi hay lắm, suýt nữa ông thua.”

Bước ra khỏi nhà tắm với khuôn mặt tươi tắn hơn, mái tóc dài đen nhánh còn ướt nước buông xõa, Ngọc Linh thấy Minh và ông Lâm đã dọn bàn cờ gọn gàng, bày ra ba ổ bánh mì thịt đặc biệt còn ấm hổi trên bàn – thịt nướng thơm lừng vàng ruộm, pate béo ngậy tan chảy, rau củ giòn tan xen lẫn dưa leo và ngò rí tươi xanh, mùi hương quyện lẫn khiến không khí phòng bệnh trở nên ấm cúng như một bữa tối gia đình bất đắc dĩ. Ông Lâm cười hiền hậu, giọng ấm áp mời gọi: “Lại đây ăn luôn nha con cho vui, cậu Minh mua lên để ăn cùng mình. Bánh mì vẫn còn nóng hổi, ăn khuya thế này mới ngon.” Ngọc Linh miễn cưỡng ngồi vào ghế giữa bàn, ông Lâm ngồi góc bên phải nàng với vẻ trìu mến, Minh ngồi góc bên trái với nụ cười tinh quái, cả ba cùng ăn trong không khí gượng gạo nhưng đầy dục vọng ngầm. Ngọc Linh tập trung cắn miếng bánh mì đầu tiên, vị thịt nướng đậm đà quyện với pate béo ngậy lan tỏa trên đầu lưỡi, nhấm nháp ly trà sữa kem cheese – vị ngọt béo mịn màng của kem quyện với trà đen đắng nhẹ khiến nàng dễ chịu hơn, mồ hôi lấp lánh trên cổ trắng ngần dưới ánh đèn. Hai người đàn ông lâu lâu lén ngắm nàng – ông Lâm nhìn bộ ngực nhấp nhô theo nhịp nhai, dục vọng dâng trào nhớ đến những khoảnh khắc cấm kỵ với con dâu, dương vật ông cương cứng đau nhức dưới quần; Minh liếc đôi chân dài miên man bắt chéo dưới bàn, tưởng tượng được vuốt ve đùi non ấy, lòng anh rạo rực đầy ham muốn. Không khí căng thẳng, Ngọc Linh cố tránh ánh mắt Minh, nhưng dục vọng thầm kín khiến vùng kín nàng nóng ran, nước nhờn rỉ ra nhẹ nhàng.

Khi ăn xong, Ngọc Linh liền đứng dậy, giọng lạnh lùng: “Khuya rồi, cậu về đi Minh. Cảm ơn bánh mì.” Minh gật đầu, phụ dọn dẹp rác gọn gàng, rồi chuẩn bị chào ra về với nụ cười tinh nghịch, nhưng bất chợt một cơn mưa bất ngờ kéo đến – tiếng sấm chớp ầm ầm vang vọng ngoài cửa sổ, mưa như trút nước xối xả xuống thành phố, gió hú vi vu khiến không gian phòng bệnh rung nhẹ. Ông Lâm lo lắng nhìn ra ngoài, giọng đầy quan tâm: “Mưa lớn quá, sấm sét kinh thế này, cậu ở đây khi nào tạnh rồi hãy về kẻo nguy hiểm. Cậu đi xe máy mà, ướt hết người.” Minh mừng rỡ trong lòng, cố giấu nụ cười đắc ý: “Dạ… vâng ông ạ, con sẽ ở lại khi nào hết mưa sẽ về.” Ngọc Linh khó chịu ra mặt, lườm hắn đầy cảnh cáo, lòng nàng hỗn loạn: “Gã này may mắn quá, mưa đến đúng lúc… Mình phải cẩn thận, không để hắn làm bậy thêm lần nữa.”

Hơn 11 giờ đêm, mưa vẫn rơi xối xả không ngớt, tiếng mưa đập lộp độp vào cửa kính như bản nhạc dồn dập, ông Lâm lúc này đã ngủ say trên giường bệnh, hơi thở đều đặn vang nhẹ sau ngày dài mệt mỏi. Vì có Minh, hai cha con không thể làm gì riêng tư, Ngọc Linh nằm co ro trên sofa ngủ, trước lúc ngủ nàng lườm Minh ngồi ghế đối diện: “Cậu mà làm gì là biết tay tôi đấy, đừng có mơ.” Minh cười tinh quái, ánh mắt lấp lánh dục vọng: “Em biết rồi chị, em hiền mà.” Nàng an tâm phần nào vì có ông Lâm, đắp chăn mỏng nhắm mắt, cơ thể mệt mỏi chìm dần vào giấc ngủ chập chờn. Đang mơ màng trong cơn mộng mị đầy dục vọng – hình ảnh dương vật to lớn của cha chồng lấp đầy nàng xen lẫn sức mạnh trẻ trung của Minh – Ngọc Linh chợt cảm giác có người lẻn vào chăn sau lưng mình, bàn tay thô ráp nhưng mạnh mẽ luồn vào dưới váy, kéo quần lót mỏng manh qua một bên, lộ ra âm đạo ướt át hồng hào đang co thắt thèm thuồng. Nàng giật mình, biết là Minh, định la lên thì bàn tay hắn bịt chặt miệng nàng, hơi thở nóng hổi phả vào tai: “Chị nè im lặng đi, để em lấp đầy chị… Em biết chị cũng muốn, vùng kín chị ướt nhẹp rồi kìa.” Dục vọng dâng trào như ngọn lửa bùng nổ, Ngọc Linh run rẩy toàn thân, lòng hỗn loạn giữa kháng cự và khoái lạc tột độ – dương vật nóng hổi của hắn cọ xát vào mông nàng, đầu khấc đỏ au rỉ nước nhờn chuẩn bị chui vào âm đạo chật hẹp, khiến nàng cong người rên khẽ đầy tội lỗi, nước nhờn tuôn ra lênh láng, không gian phòng bệnh lúc này căng thẳng đến nghẹt thở dưới tiếng mưa ầm ầm ngoài kia.
 

Michaeltrinh2024

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 33: Dục Vọng Dưới Cơn Mưa

-Khoảng 30 phú trước:
Ánh đèn vàng vọt từ phòng bệnh hắt ra hành lang tối om, hòa quyện với tiếng mưa rơi lộp độp bên ngoài cửa sổ, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của đêm khuya – sấm chớp lóe sáng từng hồi như những tia lửa dục vọng đang nhen nhóm trong bóng tối. Ngọc Linh đang nằm co ro trên sofa, cơ thể vẫn mệt mỏi sau nhiều ngày dài chăm sóc cho cha chồng, chìm dần vào giấc ngủ chập chờn đầy mộng mị, nơi hình ảnh dương vật to lớn của ông Lâm xen lẫn sức mạnh trẻ trung của Minh khiến nàng rạo rực thầm kín. Chiếc chăn mỏng đắp hờ lên người nàng, che đi phần nào thân hình gợi cảm trong chiếc váy ôm sát màu hồng nhạt, nhưng vẫn lộ rõ đường cong bộ ngực đầy đặn nhấp nhô theo nhịp thở đều đặn, đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở như lời mời gọi vô thức. Bên kia giường bệnh, ông Lâm đã ngủ say, hơi thở nặng nề vang vọng như lời nhắc nhở về sức khỏe vẫn còn chưa thật sự ổn định sau cơn hôn mê, cơ thể cao lớn của ông nằm yên bình dưới lớp chăn trắng, không hay biết gì về cơn bão dục vọng đang ập đến trong căn phòng. Minh ngồi một góc ghế, mắt không rời khỏi Ngọc Linh, lòng chàng trai trẻ rạo rực dục vọng cháy bỏng – thân hình nàng như một lời mời gọi cấm kỵ, bộ ngực rung nhẹ theo hơi thở khiến dương vật Minh cương cứng đau nhức dưới lớp quần jeans bó sát, nước nhờn rỉ ra thấm ướt lớp vải, khiến anh siết chặt tay ghế để kìm nén ham muốn lao đến ngay lập tức.

Minh chờ đợi, tim đập thình thịch như trống trận, ánh mắt lấp lánh gian xảo dưới ánh đèn mờ ảo. Khi đồng hồ điểm gần 12 giờ đêm, mưa vẫn rơi xối xả không ngớt, chàng lén lút đứng dậy, chân bước nhẹ nhàng như mèo hoang săn mồi, tiến lại sofa mà không gây ra tiếng động. Ngọc Linh vẫn say giấc, không hay biết gì, hơi thở đều đặn khiến bộ ngực nàng nhấp nhô đầy mê hoặc. Minh khẽ luồn vào dưới chăn, nằm sát sau lưng nàng, hơi thở nóng hổi phả vào gáy khiến da thịt nàng nổi gai ốc trong vô thức, dục vọng tiềm ẩn bắt đầu thức tỉnh. Bàn tay chàng thô ráp nhưng mạnh mẽ luồn xuống dưới váy, khéo léo kéo quần lót mỏng manh của nàng qua một bên, lộ ra vùng kín ướt át hồng hào đang co thắt thèm thuồng – dù lý trí trong tiềm thức có kháng cự, nhưng dục vọng từ những lần trước đã khiến âm đạo nàng sẵn sàng, nước nhờn rỉ ra lấp lánh dưới ánh đèn mờ, mùi hương nữ tính lan tỏa khiến Minh hít sâu đầy khoái trá. Ngọc Linh chợt cảm giác có người lẻn vào chăn sau lưng mình, bàn tay thô ráp vuốt ve đùi non mịn màng, rồi kéo quần lót qua một bên, lộ ra âm đạo ướt át đang co thắt thèm thuồng. Nàng giật mình tỉnh giấc, mắt mở to kinh hãi, định la lên thì bàn tay Minh đã bịt chặt miệng nàng: “Suỵt, chị… chị im lặng đi, đừng làm ồn kẻo ông tỉnh… Cho em thêm một lần nữa nha chị… Em biết chị cũng muốn, vùng kín chị ướt nhẹp rồi kìa.” Giọng chàng khàn đục đầy dục vọng, tay còn lại giữ chặt eo thon gọn của nàng, không cho vùng vẫy, dương vật nóng hổi của hắn cọ xát vào mông nàng, đầu khấc đỏ au rỉ nước nhờn chuẩn bị chui vào âm đạo chật hẹp, khiến nàng cong người rên khẽ đầy tội lỗi, nước nhờn tuôn ra lênh láng, dục vọng dâng trào như ngọn lửa bùng nổ, lòng hỗn loạn giữa kháng cự và khoái lạc tột độ – không gian phòng bệnh lúc này căng thẳng đến nghẹt thở dưới tiếng mưa ầm ầm ngoài kia, như đang che đậy bí mật dâm đãng sắp bùng nổ.

-Trở lại hiện tại
Ngọc Linh hoảng loạn tột độ, cơ thể nàng giãy giụa dữ dội như một con thú hoang bị mắc bẫy, tay cào cấu mạnh mẽ vào cánh tay lực lưỡng của Minh, móng tay sắc nhọn để lại những vết xước đỏ ửng rỉ máu, miệng nàng cắn chặt vào bàn tay bịt miệng đến mức răng nghiến ken két, vị máu mặn chát lan tỏa trên đầu lưỡi. “Thằng khốn nạn, buông tôi ra ngay! Tôi sẽ giết cậu!” Nàng nghĩ thầm trong cơn giận dữ và sợ hãi ngập tràn, tim đập loạn xạ như muốn vỡ tung – ông Lâm đang ngủ say cách đó chỉ vài mét, hơi thở đều đặn vang nhẹ từ giường bệnh, nếu ông tỉnh dậy và chứng kiến cảnh tượng cấm kỵ này, mọi thứ sẽ tan vỡ: gia đình hạnh phúc, bí mật dục vọng với cha chồng, tất cả sẽ sụp đổ như tòa tháp cát dưới cơn mưa dữ dội ngoài kia. Nhưng Minh mạnh mẽ hơn hẳn, thân hình cao lớn lực lưỡng của thanh niên đã trải đời qua nhiều công việc đè nghiến nàng xuống sofa êm ái, cơ bắp cuồn cuộn ép sát vào lưng nàng nóng ran, dương vật dài ngoằng cương cứng hết cỡ – đầu khấc đỏ au bóng nhẫy rỉ nước nhờn dính nhớp – chạm vào cửa âm đạo ướt sũng của nàng, cọ xát nhẹ nhàng như lời khiêu khích dâm đãng. Không cần phút dạo đầu nào, chàng hẩy mạnh hông một cái quyết liệt, đầu khấc xé toạc lớp thịt mềm mại hồng hào, luồn sâu vào tận bên trong âm đạo chật hẹp đang co thắt dữ dội, lấp đầy nàng đến tận cùng với sức mạnh trẻ trung đầy bạo lực.

Ngọc Linh đau rát ban đầu như bị xé toạc, mắt long lanh nước mắt lăn dài trên má hồng hào, cơ thể cong lên vì sự đột ngột ấy, nhưng khi dương vật đi vào hết chiều dài ngoằng ngoằng, chạm đến điểm nhạy cảm sâu thẳm nhất bên trong – tử cung rung động – dục vọng bất chợt dâng trào như ngọn lửa bùng nổ từ địa ngục, lan tỏa khắp cơ thể khiến nàng run rẩy không kiểm soát. Nàng vùng vẫy yếu dần, tay buông thõng khỏi cánh tay Minh, miệng chỉ còn tiếng rên rỉ khe khẽ đầy tội lỗi: “Ư… ư… ưm… aaa… đừng… mạnh quá… em làm chị đau mà sướng chết mất…” Lý trí nàng bị dục vong đánh bại hoàn toàn, cơ thể phản bội lại chính mình, âm đạo co thắt siết chặt lấy dương vật gân guốc của Minh như lời mời gọi dâm mỹ, nước nhờn tuôn ra lênh láng thấm ướt sofa và bụng dưới của chàng, mùi dục tình nồng nàn lan tỏa trong không khí phòng bệnh ẩm ướt dưới tiếng mưa ầm ầm ngoài cửa sổ.

Minh cảm nhận rõ ràng sự thay đổi ấy – Ngọc Linh không còn giãy dụa nữa, thay vào đó là những tiếng rên rỉ hưởng thụ đầy dâm đãng vang vọng khe khẽ, cơ thể nàng uốn éo theo nhịp thúc như một vũ công mê hoặc, âm đạo siết chặt lấy dương vật chàng khiến khoái cảm điện giật lan tỏa. Chàng buông bàn tay bịt miệng xuống, vết cắn rướm máu đỏ tươi nhưng chàng không quan tâm, dục vọng đã lấn át hết thảy đau đớn – hai tay Minh vin chặt lấy eo thon gọn săn chắc của nàng làm điểm tựa, rồi ra sức thúc dương vật ra vào trong âm đạo trong tư thế thìa nghiêng – nằm sát sau lưng, dương vật dài ngoằng trượt sâu vào với nhịp độ lúc nhanh lúc mạnh, chạm đến tử cung khiến Ngọc Linh cong người lên vì những đợt sóng khoái lạc dữ dội. Tiếng da thịt va chạm “phạch phạch pạch pạch” ướt át vang vọng nhẹ nhàng trong phòng, hòa quyện với tiếng mưa rơi lộp độp bên ngoài như một bản nhạc dâm đãng che đậy bí mật, nước nhờn và mồ hôi trộn lẫn nhỏ giọt xuống sàn gỗ tạo âm thanh “tí tách” đầy gợi tình. “Chị sướng không? Âm đạo chị chặt quá, siết em chết mất… Chị dâm thế này, em muốn đút chị cả đêm!” Minh thì thầm dâm đãng vào tai nàng, hơi thở hổn hển phả vào gáy khiến da thịt nàng nổi gai ốc, lưỡi chàng liếm nhẹ vành tai hồng hào khiến nàng run rẩy thêm. Ngọc Linh cắn môi dưới muốn rỉ máu để kìm tiếng rên lớn, nhưng khoái cảm dâng trào khiến nàng không thể kháng cự: “Aaa… sâu quá… em… mạnh nữa đi… đút chị mạnh đi… em làm chị sướng chết mất… aaa… ưm!” Cơ thể nàng như bay bổng trên mây, nước nhờn tuôn ra lênh láng, thấm ướt sofa và quần Minh, mùi dục tình nồng nàn lan tỏa khiến không khí phòng bệnh càng thêm ngột ngạt đầy cám dỗ.

Ngọc Linh chủ động chổng mông tròn lẳn ra sau, để dương vật Minh đút sâu và dễ dàng hơn, mông nở nang cọ xát vào bụng chàng săn chắc, tạo nên những đợt sóng khoái lạc dữ dội lan tỏa từ vùng kín lên tận óc, khiến nàng lắc lư hông theo nhịp thúc như một con thú hoang đang say mê. Minh biết nàng đã hoàn toàn chiều theo dục vọng của bản thân, lòng chàng bùng nổ – hai tay chàng luồn vào dưới váy, ra phía trước bóp mạnh hai bầu vú đầy đặn căng tròn của nàng qua lớp vải mỏng manh, ngón tay thô ráp nhào nặn thành muôn hình vạn trạng, vê nhẹ núm vú hồng hào cương cứng đến khi chúng sưng đỏ au, gửi những dòng điện giật khoái cảm lan tỏa khắp cơ thể khiến Ngọc Linh cong người rên rỉ mê đắm. “Vú chị to quá, săn chắc thế này, em bóp mãi không chán… Núm vú cứng ngắc, em muốn cắn chúng!” Minh gầm gừ dâm đãng, bên dưới vẫn nhịp nhàng ra vào với tốc độ hung bạo, dương vật gân guốc cọ xát thành âm đạo chật hẹp khiến nước nhờn phun ra tung tóe, nhỏ giọt xuống sàn như cơn mưa của sự dâm đãng. Ngọc Linh rên rỉ lạc giọng: “Ối… bóp mạnh nữa… núm vú chị… aaa… á… chị chịu hết nổi rồi… mạnh nữa đi em… em làm chị sướng quá!” Tay nàng bấu chặt vào sofa, cơ thể uốn éo theo nhịp thúc, dục vọng mãnh liệt như ngọn lửa thiêu đốt, xóa nhòa mọi lý trí và đạo đức – quên mất ông Lâm đang ngủ cách đó không xa, quên mất cơn mưa đang trút nước như muốn nhấn chìm mọi bí mật cấm kỵ.

Dưới nhịp điệu cuồng nhiệt không ngừng, âm đạo Ngọc Linh co thắt mạnh mẽ như muốn nuốt trọn dương vật Minh, nước dâm thủy òa vỡ quyện cùng tinh tương rỉ ra từ đầu khấc chàng, tạo thành một dung dịch trắng đục dâm đãng nhỏ giọt xuống sàn, tiếng “tí tách” hòa lẫn với tiếng mưa bên ngoài như bản giao hưởng dục tình bí mật. Minh thúc mạnh hơn nữa, tiếng “phạch phạch pạch pạch pạch” vang to, cảm nhận âm đạo nàng siết chặt lấy dương vật mình như lời van xin, khiến chàng gầm gừ khoái lạc: “Chị dâm quá… âm đạo chị ướt át thế này, em muốn đút mãi không thôi… Chị là của em đêm nay!” Ngọc Linh đáp lại bằng tiếng rên lạc giọng đầy mê đắm: “Em… đút sâu nữa… lấp đầy chị đi… aaa… chị là của em… mạnh nữa… chị sắp ra rồi!” Hai người chìm đắm trong dục vọng nguyên thủy, quên hết thế gian, phòng bệnh lúc này như một hang động bí mật nơi dục vọng cấm kỵ bùng nổ dưới tiếng mưa ầm ầm, che đậy mọi tiếng rên rỉ dâm đãng và bí mật đen tối đang diễn ra.

Ngọc Linh vẫn còn run rẩy dư âm từ cú thúc mãnh liệt, nhưng Minh không cho nàng thời gian nghỉ ngơi – chàng đột ngột kéo nàng ngồi dậy một cách mạnh bạo, hai tay vin chặt eo thon gọn săn chắc, đặt nàng ngồi lên trên đùi mình trong tư thế mặt đối mặt đầy thân mật dâm đãng, dương vật dài ngoằng vẫn cắm sâu ngập tận gốc vào âm đạo chật hẹp ướt át của nàng, đầu khấc đỏ au cọ xát vào tử cung khiến khoái cảm điện giật lan tỏa. Ngọc Linh há hốc miệng rên khẽ, mắt long lanh nước mắt xen lẫn dục vọng bùng nổ, cơ thể nàng vô thức đẩy mông tròn lẳn xuống dưới để nuốt trọn chiều dài gân guốc ấy, trong khi Minh hẩy hông thúc từ dưới lên với sức mạnh trẻ trung hung hãn, tiếng da thịt va chạm “phạch phạch pạch pạch… pạch pạch pạch pạch…” dâm đãng vang vọng ướt át, sofa rung lắc kẽo kẹt theo nhịp điệu cuồng loạn, nước nhờn tuôn ra lênh láng thấm ướt đùi trong và bìu dái nặng trĩu của chàng. Ngọc Linh vẫn cố rên rỉ khẽ khàng vì sợ ông Lâm tỉnh giấc cách đó chỉ vài mét, hơi thở đều đặn của ông như lời cảnh báo nguy hiểm, nhưng chính sự kìm nén ấy càng làm tăng dục vọng bùng cháy trong nàng – khoái cảm bị dồn nén như ngọn lửa địa ngục muốn bùng nổ, khiến âm đạo nàng co thắt siết chặt hơn, nuốt lấy dương vật Minh như con thú hoang đói khát: “Ưm… ư ư… á… aaa… đừng mạnh thế… cha chồng chị tỉnh bây giờ… Nhưng em… đút sâu… mạnh nữa đi… chị chịu hết nổi rồi…”

Dục vọng dâng cao đến mức không thể kiểm soát, Ngọc Linh chủ động kéo hai dây áo mỏng manh xuống vai, lộ ra bộ ngực trần đầy đặn căng tròn rung rung dưới ánh đèn vàng vọt mờ ảo, núm vú hồng hào cương cứng như hai hạt cherry chín mọng lấp lánh mồ hôi dục tình, mời gọi đầy khiêu khích. Minh mắt sáng rực lên như sói đói, miệng úp ngay vào một bên vú, mút mạnh mẽ “chùn chụt… chụt chụt chụt…” ướt át vang vọng, lưỡi dài ngoằng xoáy quanh quầng vú hồng hào, cắn nhẹ núm vú bằng răng khiến Ngọc Linh cong người hét khẽ đầy đau đớn xen lẫn khoái lạc tột độ: “Á… a… a… cắn em đi… mạnh nữa… chị sướng quá… núm vú chị đau nhưng sướng chết mất!” Tay chàng vẫn bóp vú kia, nhào nặn mạnh bạo như muốn vắt sữa, ngón tay vê kéo núm vú đến đỏ au sưng mọng, những dòng điện dâm đãng lan tỏa từ ngực xuống vùng kín, khiến nước nhờn phun ra thêm tung tóe. Ngọc Linh lắc hông dâm đãng cuồng nhiệt, xoay tròn âm đạo siết chặt dương vật Minh như muốn nghiền nát nó, mông nàng cọ xát vào bụng chàng săn chắc, tạo nên những đợt sóng khoái cảm dữ dội khiến chàng rên lớn đầy gầm gừ: “Chị… chị nhấp mạnh nữa… lắc mông dâm thế này, em chịu hết nổi rồi… Âm đạo chị chặt quá, nuốt trọn cặc em luôn!”

Khoái cảm dâng trào như thủy triều, Ngọc Linh lên đỉnh đầu tiên trong cơn run rẩy dữ dội – cơ thể nàng giật giật liên hồi như bị điện giật, âm đạo co thắt siết chặt dương vật Minh đến mức chàng phải cắn răng chịu đựng, nước nhờn phun ra tung tóe như suối nóng hổi, lênh láng thấm ướt sofa và đùi chàng, khoái lạc lan tỏa khắp cơ thể khiến nàng ngất ngây mê đắm: “Aaa… chị ra rồi… sướng chết mất… em làm chị bắn nước tùm lum… aaa… ưm!” Nhưng Minh vẫn cố thúc mạnh hơn, nhịp độ hung bạo như máy khoan, dương vật đâm sâu đến tận cùng khiến nàng la hét khẽ trong khoái lạc đau đớn xen lẫn: “Em… chậm lại… chị chịu hết nổi… âm đạo chị rát bỏng rồi… Nhưng đừng dừng… đút chị nữa đi!” Chàng chưa thỏa mãn, dục vọng trẻ trung khiến chàng muốn lấp đầy nàng hoàn toàn, mồ hôi nhễ nhại nhỏ giọt từ cơ bụng sáu múi xuống vùng kín đang va chạm dồn dập.

Bất ngờ, Minh bế bổng Ngọc Linh lên như một con búp bê dâm đãng, đặt lưng nàng dựa sát vào thành sofa cao, tay mạnh mẽ ép hai chân dài miên man của nàng dang rộng hết cỡ, lộ ra âm đạo ướt át lấp lánh nước nhờn dâm thủy, âm vật sưng đỏ nhô ra thèm thuồng như lời van xin, lông mu đen nhánh gọn gàng ướt sũng mời gọi. Chàng quỳ xuống, úp mặt vào vùng kín nóng ran ấy, lưỡi dài ngoằng liếm láp âm vật cương cứng với tiếng “slurp slurp slurp” ướt át vang vọng dâm mỹ, hút mạnh những giọt nước nhờn tuôn trào mặn chát tan trên đầu lưỡi, mùi dục tình nữ tính nồng nàn khiến chàng mê mẩn. Tay chàng vẫn luồn lên trên bóp vú nàng, nhào nặn mạnh mẽ đến khi núm vú đỏ au sưng mọng, gửi khoái cảm kép khiến Ngọc Linh sướng đến chết đi sống lại, cơ thể cong vút: “Aaa… liếm sâu nữa… em làm chị điên rồi… lưỡi em dài quá… ray âm vật chị mạnh đi… aaa!” Minh dùng lưỡi thọc sâu vào âm đạo, ray ray điểm G nhạy cảm với nhịp độ cuồng bạo, lưỡi dài ngoằng xoáy vòng khiến nàng cong người hét lên mê đắm: “Ối… sâu quá… chị sướng… aaa… uống hết nước nhờn của chị đi… em liếm chị bắn nước nữa kìa!” Tay nàng nắm chặt tóc Minh rối bù, ép đầu chàng sâu hơn vào âm hộ mình, hông nàng nhấp nhô theo nhịp lưỡi, nước nhờn phun ra tung tóe nhỏ lên sàn “tách tách tách tách” dâm đãng, hòa quyện với tiếng mưa bên ngoài như bản nhạc tình dục bí mật.

Trong khoái lạc ngập tràn, Minh thì thầm khẩu dâm đầy dâm đãng vào vùng kín nàng: “Chị dâm quá trời, nước nhờn ngọt lịm thế này, em uống mãi không chán. Âm đạo chị chặt khít, vú chị to bự, chị đúng là cực phẩm của em rồi… Muốn em đút dương vật vào miệng chị không? Hay chị muốn em xé toạc âm đạo chị nữa?” Ngọc Linh rên rỉ đáp lại, giọng lạc đi vì sướng: “Em… em hư quá… liếm chị mạnh nữa… chị đêm nay là… aaa… của em… đút cặc vào mồm chị đi… chị muốn nuốt trọn nó!” Lời khẩu dâm thô tục ấy càng kích thích dục vọng cả hai, khiến không khí phòng bệnh nóng bỏng như lò lửa địa ngục, tiếng rên rỉ dâm mỹ vang vọng khe khẽ dưới tiếng mưa ầm ầm che đậy.

Bất ngờ, Minh đứng dậy với dương vật cương cứng lấp lánh nước nhờn, chống một chân lên sofa, một chân trên sàn lấy thế vững vàng như một chiến binh sẵn sàng chinh phục. Ngọc Linh bất ngờ nhưng dục vọng dâng cao, ép mình sát vào thành ghế sofa, mắt long lanh đầy thèm thuồng nhìn dương vật dài ngoằng gân guốc. Minh ép đầu khấc đỏ au vào miệng nàng, Ngọc Linh hé miệng đỏ mọng ra sức mút liếm cuồng nhiệt – lưỡi nàng xoáy quanh đầu khấc mặn mòi nước nhờn, mút mạnh “chụt chụt chụt chụt” ướt át vang vọng, nuốt ực tinh tương rỉ ra tan chảy, miệng nàng nuốt trọn chiều dài đến khi chạm họng khiến Minh cong người rên lớn đầy khoái trá. Đồng thời, tay chàng luồn xuống dưới, dùng hai ngón tay thô ráp thọc sâu vào âm đạo ướt át và ray ray điểm G nhạy cảm với nhịp độ hung bạo, khiến Ngọc Linh giật nảy người vì khoái lạc tột độ: “Ưm… aaa… sâu quá… em làm chị sướng… dương vật em dài quá… chị nuốt hết nổi không… aaa!” Ngọc Linh lúc này không còn ép buộc mà hòa mình hoàn toàn vào cuộc làm tình dâm loạn cùng chàng trai trẻ, lưỡi nàng liếm từ gân guốc nổi rõ đến bìu dái nặng trĩu, nuốt trọn dương vật sâu đến họng với tiếng “ọc ọc” ướt át, tay nàng vuốt ve bắp đùi săn chắc của chàng, dục vọng khiến nàng trở thành con người khác, cuồng nhiệt dưới ánh đèn mờ ảo, quên hết thế gian và ông Lâm ngủ say gần đó.

Minh hỏi, giọng khàn đục đầy dục vọng sôi sục, hơi thở nóng hổi phả vào tai Ngọc Linh khiến da thịt nàng nổi gai ốc: “Chị muốn cảm giác mới không? Ngoài trời mưa lớn thế này, em muốn đút chị dưới cơn mưa lạnh buốt, và để lửa dục vọng thiêu đốt hết thảy…” Không chờ nàng trả lời, chàng lột phăng chiếc váy ôm sát màu hồng nhạt khỏi cơ thể nàng, quăng xuống sàn gỗ ướt át với tiếng “phịch” nhẹ, lộ ra thân hình trần truồng trắng nõn nà lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt – bộ ngực đầy đặn căng tròn rung rung theo nhịp thở dồn dập, núm vú hồng hào cương cứng như hai hạt cherry chín mọng mời gọi, vùng kín ướt át lấp lánh nước nhờn dâm thủy tuôn trào, lông mu đen nhánh gọn gàng ướt sũng như lời van xin dâm đãng. Ngọc Linh đỏ mặt xấu hổ xen lẫn kích thích tột độ, cơ thể run rẩy dưới cái nhìn thèm thuồng của chàng, nhưng dục vọng đã lấn át lý trí: “Em… em điên rồi… ngoài trời mưa lớn thế mà…” Minh cười gian, bế bổng nàng lên như một con búp bê dâm loạn, tay Ngọc Linh vô thức cũng choàng vào cổ chàng trai trẻ lực lưỡng, chân dài miên man vòng chặt vào eo săn chắc của chàng, dương vật dài ngoằng lúc này lại cắm sâu ngập tận gốc vào âm đạo chật hẹp, đầu khấc đỏ au cọ xát vào thành thịt mềm mại khiến khoái cảm điện giật lan tỏa mỗi bước chân.

Minh bế Ngọc Linh lại gần cửa sổ, mở toang cửa kính bước ra lan can phòng bệnh – gió mưa lạnh buốt ùa vào như dao cắt da thịt, nước mưa xối xả trút xuống cơ thể trần truồng của hai người, nhưng dục vọng nóng bỏng như lò lửa xua tan hết thảy giá lạnh, khiến da thịt nàng nổi da gà xen lẫn râm ran khoái lạc lạ lẫm. Mưa vẫn rơi như trút nước, sấm chớp lóe sáng ầm ầm chiếu lên hai cơ thể quấn quýt dâm mỹ, nước mưa chảy dài trên bộ ngực đầy đặn của Ngọc Linh, nhỏ giọt từ núm vú xuống bụng phẳng lì, hòa quyện với mồ hôi dục tình. Minh buông Ngọc Linh đứng xuống sàn lan can ướt át lạnh buốt, kéo một chân dài mịn màng của nàng lên cao, ép sát vào ngực chàng, rồi đút dương vật gân guốc vào âm đạo nàng từ phía trước – đầu khấc đỏ au xé toạc lớp thịt mềm mại hồng hào, đâm sâu mạnh bạo với nhịp độ hung hãn, chạm đến tử cung khiến Ngọc Linh cong người hét khẽ đầy đau đớn sướng khoái: “Aaa… lạnh quá… mưa thấm hết người chị rồi… Nhưng em… đút sâu nữa… xé chị ra đi… aaa… sướng chết mất!” Minh gầm gừ dâm đãng, tay vin chặt lan can lấy điểm tựa, thúc “phạch phạch pạch pạch pạch” ướt át vang vọng dưới tiếng mưa ầm ầm, nước mưa hòa quyện với nước nhờn tuôn ra lênh láng nhỏ giọt xuống sàn: “Chị… mưa lạnh thế này, âm đạo chị vẫn nóng hổi siết chặt cặc em… em đút mãi không chán… rên lớn nữa đi chị, để mưa che lấp tiếng dâm của chị!” Miệng chàng úp vào vú nàng, mút mạnh “chùn chụt chùn chụt” ướt át, lưỡi xoáy quanh quầng vú hồng hào, cắn nhẹ núm vú khiến nàng giật nảy người vì khoái cảm kép – lạnh buốt ngoài da thịt xen lẫn lửa dục thiêu đốt bên trong.

Sau đó, Minh đặt Ngọc Linh nằm ngửa lên sàn lan can ướt át nước mưa lạnh buốt, sàn đá trơn trượt thấm vào lưng nàng khiến da thịt nổi gai ốc, nhưng dục vọng khiến nàng không quan tâm, chỉ thèm thuồng dương vật dài ngoằng ấy lấp đầy mình. Chàng ép hai chân dài miên man của nàng dang rộng hết cỡ như lời mời gọi dâm loạn, rồi nhấp theo tư thế truyền thống cổ điển nhưng đầy bạo lực – dương vật khổng lồ đâm sâu từ trên xuống dưới với sức mạnh trẻ trung, chạm đến tử cung khiến Ngọc Linh cong người hét lên mê đắm: “Aaa… mạnh nữa… em xé chị ra đi… đút sâu quá… chị sướng… mưa lạnh thấm hết vú chị rồi… aaa… ưm!” Mưa lớn che lấp tiếng rên rỉ dâm đãng vang vọng của nàng, sấm chớp lóe sáng ầm ầm chiếu lên thân hình hai người quấn quýt, nước mưa chảy dài trên da thịt trắng nõn nà của Ngọc Linh, nhỏ giọt từ núm vú xuống vùng kín, hòa quyện với mồ hôi và nước nhờn tuôn trào như suối dâm. Minh thúc hung bạo, cơ bụng sáu múi siết chặt lấp lánh nước mưa, dương vật ra vào sâu thẳm với nhịp độ dồn dập: “Chị… chị rên lớn nữa… em muốn nghe chị hét vì sướng… Âm đạo chị ướt nhẹp, siết cặc em chặt quá… chị dâm quá, nằm dưới mưa mà vẫn lắc mông mời gọi!” Ngọc Linh lắc hông cuồng nhiệt đáp lại, âm đạo co thắt siết chặt gân guốc, nước nhờn phun ra tung tóe hòa với mưa lạnh, khiến sàn lan can trơn trượt đầy dâm thủy.

Ngọc Linh lên đỉnh nhiều lần liên tiếp, cơ thể giật giật dữ dội như cơn co giật khoái lạc, âm đạo phun nước nhờn tùm lum tung tóe lên bụng chàng, khoái cảm lan tỏa khiến nàng ngất ngây mê đắm: “Aaa… chị lại ra nữa rồi… sướng chết mất… em… dừng lại đi… chị chịu hết nổi… âm đạo chị rát bỏng vì mưa lạnh và vì dương vật của em!” Nhưng Minh vẫn cố thục mạnh hơn, dục vọng trẻ trung chưa thỏa mãn, nhịp độ dồn dập đến khi chàng sắp bùng nổ, gầm gừ: “Chị… em sắp ra… chị siết chặt quá… aaa!” Cuối cùng, chàng rút dương vật ra khỏi âm đạo đang co thắt thèm thuồng, bắn hết tinh dịch trắng đục nóng hổi lên vú và bụng Ngọc Linh – dòng tinh phun vọt mạnh mẽ, nhỏ giọt xuống sàn hòa với nước mưa lạnh buốt, tinh trùng dính nhớp nháp trên da thịt trắng nõn, lấp lánh dưới sấm chớp lóe sáng. Ngọc Linh nằm đó thở hổn hển, cơ thể run rẩy dư âm khoái lạc tột độ, lườm Minh đầy thỏa mãn xen lẫn giận dữ dâm mỹ: “Em… em hư quá… làm chị lên đỉnh bao nhiêu lần… ngoài trời mưa thế này mà em dám… nhưng sướng thật… chị ghét em!”

Ngọc Linh đứng dậy với đôi chân run rẩy, nước mưa và tinh dịch nhỏ giọt từ cơ thể trần truồng, đi vào phòng bệnh rồi thẳng vào nhà tắm, để lại Minh thở hỗn hển như trâu nước ngoài lan can, dương vật vẫn còn cương cứng nửa vời lấp lánh nước mưa. Nàng mở vòi sen ấm áp, nước xối xả nóng hổi trút xuống thân hình gợi cảm, rửa sạch nước mưa lạnh buốt và tinh dịch dính nhớp nháp, hơi nước bốc lên mù mịt khiến phòng tắm như một khu vực bí mật dâm đãng. Bất ngờ, nàng gọi vọgn ra ngoài với giọng dịu dàng xen lẫn dâm mỹ: “Sao không vào đây tắm? Nước mưa bên ngoài dơ và lạnh lắm, vào đây đi…” Minh mừng rỡ chạy vào, hai người trần truồng kỳ cọ tắm cho nhau dưới vòi sen ấm áp – tay Minh thô ráp vuốt ve da thịt trắng nõn nà của nàng, xoa bóp bộ ngực đầy đặn căng tròn khiến núm vú cương cứng rung rung, ngón tay day day âm vật sưng đỏ khiến nước nhờn rỉ ra thêm; tay Ngọc Linh trắng muốt lau rửa dương vật dài ngoằng của chàng, vuốt ve từ đầu khấc đỏ au xuống bìu dái nặng trĩu, khiến chàng rên khẽ đầy khoái trá: “Chị… tay chị mềm quá… xoa em sướng chết…” Ngọc Linh cười khúc khích dâm đãng, nhưng rồi Minh đột ngột nói thật, giọng chân thành xen lẫn áy náy: “Chị ơi, thật sự em đã xóa đoạn video từ hôm đó rồi. Tại em quá thích chị nên mới nói dối là còn để… để được làm tình với chị như thế này.” Ngọc Linh lườm, giọng có chút nũng nịu đầy dục vọng: “Vậy sao giờ nói thật làm gì? Em muốn chị giận à?” Minh cúi đầu, dương vật vẫn cương cứng chạm vào đùi nàng: “Tại em không muốn chị nghĩ xấu em. Em không phải người tốt nhưng em thích chị là thật. Bây giờ em không còn gì uy hiếp chị nữa rồi, nên sau chị đừng lo nữa.” Ngọc Linh không trả lời ngay, chỉ mỉm cười bí ẩn, tay vuốt ve dương vật chàng chậm rãi: “Để xem đã… nếu em ngoan… Nhưng giờ chị tắm xong rồi, chị ra bên ngoài đây.” Nàng trần truồng bước ra ngoài phòng tắm, để Minh một mình vẫn còn tắm bên trong, lòng chàng đầy hy vọng và dục vọng cháy bỏng, tự hỏi liệu có cơ hội nào nữa với người phụ nữ mê hoặc này.
 

Michaeltrinh2024

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 34: Nói Chuyện Đêm Khuya

Nước ấm từ vòi sen vẫn còn đọng lại trên làn da trắng nõn mịn màng của Ngọc Linh, tạo nên những giọt nước lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt của phòng tắm. Nàng bước ra khỏi vòi sen đi ngoài mà không một mảnh vải che thân, thân hình gợi cảm lộ rõ dưới ánh sáng dịu nhẹ – bộ ngực đầy đặn căng tròn rung nhẹ theo từng bước chân, eo thon gọn dẫn xuống hông nở nang, đôi chân dài miên man trắng muốt như ngọc, và vùng kín vẫn còn sưng đỏ dư âm từ cuộc làm tình cuồng nhiệt với Minh trong phòng và dưới cơn mưa ngoài lan can. Ngọc Linh cảm thấy cơ thể mình như được tái sinh sau những đợt lên đỉnh liên hồi đêm nay, dục vọng thỏa mãn khiến nàng mỉm cười hài lòng, đôi môi đỏ mọng cong lên đầy quyến rũ. Nàng đi đến chiếc gương lớn kế bên vanity, mở tủ bên dưới lấy ra máy sấy tóc, cắm điện và bắt đầu sấy mái tóc dài đen óng ả của mình. Tiếng máy sấy “ù ù” vang vọng nhẹ nhàng, gió ấm thổi tung những sợi tóc ướt, khiến chúng bay múa như lụa đen óng ánh. Trong gương, hình ảnh phản chiếu của nàng như một bức tranh quả thân đầy khiêu gợi – làn da trắng hồng lấp lánh nước, bộ ngực nhấp nhô theo nhịp thở, nụ cười thỏa mãn dục vọng của một người phụ nữ vừa trải qua khoái lạc tột độ, khiến bất kỳ đàn ông nào nhìn thấy cũng phải nóng ran dục vọng.

Bên trong phòng tắm, Minh vẫn còn đang tắm dưới vòi sen, nước xối xả rửa sạch mồ hôi và nước mưa trên thân hình lực lưỡng của chàng trai trẻ. Khi tắt vòi và bước ra, Minh cũng trần truồng tồng ngồng, cơ bắp săn chắc từ những năm tháng lao động tay chân – cơ ngực vạm vỡ, cơ bụng sáu múi rõ nét, và dương vật dài ngoằng vẫn còn bán cương sau cuộc ái ân, gân guốc nổi rõ dưới lớp da mỏng. Chàng nhìn Ngọc Linh đang sấy tóc trước gương, thân hình nàng phản chiếu lộng lẫy, khiến dục vọng Minh lại rục rịch: “Thân hình chị đẹp quá à chị Linh, như nữ thần ấy, em nhìn mãi không chán.” Giọng chàng khàn đục đầy thèm thuồng, mắt dán chặt vào đường cong cơ thể nàng. Ngọc Linh nghe thấy, quay sang, ánh mắt long lanh liếc nhìn xuống dương vật Minh – “nó” vẫn còn rỉ nước nhờn, dài ngoằng và to lớn khiến nàng bất giác nuốt nước bọt, dục vọng lại thoáng dâng trào. Nhưng nàng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, giọng dịu dàng nhưng kiên quyết: “Cậu ra ngoài mặc lại quần áo vào đi, chị muốn nói chuyện. Nhớ là nhẹ nhàng thôi, cha chồng chị vẫn còn đang ngủ.” Minh gật đầu, không dám cãi, bước ra ngoài phòng tắm, đóng cửa nhẹ nhàng.

Bên ngoài phòng bệnh, mưa vẫn rơi như trút nước, sấm chớp lóe sáng từng hồi chiếu qua cửa kính lan can, tạo nên những bóng đổ loang lổ trên sàn. Minh đóng cửa sổ lan can lại để ngăn gió lạnh ùa vào, rồi gom quần áo của mình – chiếc áo thun bó sát và quần jeans – mặc lại một cách nhanh chóng. Thân hình chàng vẫn còn ướt át, cơ bắp lấp lánh dưới ánh đèn, nhưng chàng cố gắng nhẹ nhàng để không làm ồn. Sau đó, Minh rón rén đi đến giường ông Lâm, kiểm tra – ông vẫn đang say giấc, hơi thở đều đặn, khuôn mặt nhợt nhạt nhưng bình yên sau cơn hôn mê. Minh thở phào, rồi ngồi xuống ghế chờ, lòng chàng hồi hộp – đây là lần đầu chàng nói chuyện thật lòng với Ngọc Linh, không còn video uy hiếp, chỉ còn lại dục vọng và tình cảm quý mến chân thành dành cho nàng.

Không quá lâu sau, Ngọc Linh cũng bước ra khỏi phòng tắm, trên người vẫn không một mảnh vải che thân – thân hình trần truồng trắng nõn nà lộ rõ dưới ánh đèn, bộ ngực đầy đặn rung rung theo nhịp bước, vùng kín hồng hào vẫn còn ướt át dư âm. Nàng hỏi, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy quan tâm: “Cha chồng chị vẫn còn đang ngủ hả?” Minh gật đầu, mắt không rời khỏi cơ thể nàng: “Vâng chị, lúc nãy em kiểm tra, cha chồng chị vẫn đang ngủ say ạ.” Ngọc Linh gật đầu, đi về hướng tủ áo, mở ra lấy một chiếc váy ngủ ren đen mỏng manh – chất liệu lụa đen ôm sát, ren hoa văn khiêu gợi lộ da thịt trắng hồng, dây vai mỏng manh tôn lên bộ ngực đầy đặn. Nàng mặc vào một cách chậm rãi, váy ôm sát đường cong cơ thể, khiến Minh nuốt nước bọt ực một cái, dục vọng lại dâng trào. Sau đó, Ngọc Linh ngồi xuống sofa đối diện Minh, ánh mắt giờ đây sắt lạnh, giọng nghiêm nghị: “Tại sao cậu lại làm vậy với tôi nữa? Cậu không sợ tôi báo công an à?”

Minh không chút e dè, nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh của Ngọc Linh dưới ánh đèn vàng vọt, giọng chàng khàn khàn chân thành nhưng đầy lửa dục vọng vẫn âm ỉ sau cuộc ái ân cuồng nhiệt: “Tại vì lần đầu gặp chị cùng với chị Hà Thư trong phòng VIP quán bar, em đã rất thích chị. Chị đẹp, chị quyến rũ, chị toát lên sức hút mà em chưa từng thấy ở ai – thân hình nóng bỏng, nụ cười mê hoặc, và cách chị uốn éo dưới dục vọng khiến em không kìm chế được.” Ngọc Linh cau mày, giọng đầy sân si xen lẫn giận dữ: “Thích ai là cậu cưỡng dâm người đó hả? Đây là đạo lý gì?” Lòng nàng hỗn loạn, vừa giận Minh vì hành động liều lĩnh, nhưng sâu thẳm dục vọng lại râm ran khi nhớ đến sức mạnh trẻ trung của chàng – dương vật dài ngoằng đút sâu, mang lại khoái lạc đê mê mà nàng có thể thoải mái dâm đãng, không vướng víu đạo đức như với cha chồng ông Lâm, nơi tình cảm cha con khiến nàng có chút gì đó, luôn day dứt tội lỗi. Minh cúi đầu, giọng hối hận nhưng chân thật, ánh mắt lấp lánh sự quý mến thực sự: “Lần đầu, cái hôm vô tình gặp lại chị khi đang làm shipper, mang đồ ăn lên phòng, em không kìm chế được dục vọng, nên làm liều rồi quay video để khống chế chị, để chị sợ mà không báo công an, và có thể dùng video đó để còn được quan hệ với chị thêm nhiều lần nữa. Nhưng sau khi về nhà trọ, em xem lại một vài lần, rồi cũng đã xóa nó đi rồi. Tại thật sự em thích chị, em không muốn thấy chị lo lắng khi cứ nghĩ về đoạn video đó.” Lòng Minh trào dâng sự quý mến chân thành – chàng muốn Ngọc Linh xem mình là bạn, nhưng theo kiểu bạn tình thân mật, nơi chàng có thể thỏa mãn dục vọng của nàng và được nàng đáp lại mà không phải dùng thủ đoạn.

Ngọc Linh dịu giọng hơn một chút, ánh mắt long lanh tò mò xen lẫn chút rung động – nàng bắt đầu nhận ra sức hút của Minh, chàng trai trẻ mang lại khoái lạc mãnh liệt, khiến nàng thỏa mãn theo cách khác với cha chồng nàng, ông Lâm: “Vậy đêm nay là sao? Cậu lại làm liều?” Minh thở dài, giọng áy náy nhưng đầy chân tình: “Tại chị đẹp quá, em làm liều thôi. Tại sau khi cha chồng chị xuất viện, em không chắc có còn được gặp lại chị nữa không, tại em không biết chị ở đâu và làm gì.” Ngọc Linh lườm nhẹ, lòng nàng thoáng mềm lại, dục vọng tiềm ẩn khiến nàng nghĩ thầm: “Dương vật của ông Lâm to lớn, mang lại sự lấp đầy cấm kỵ ấm áp… nhưng dương vật của Minh dài ngoằng, trẻ trung, hung bạo, làm liều, lại khiến nàng đê mê theo cách khác… Nàng đang dần cảm giác cần cả hai để thỏa mãn dục vọng này sao?” Nàng lắc đầu xua ý nghĩ dâm đãng ấy, giọng đe dọa: “Vậy bây giờ cậu không còn có gì để uy hiếp tôi nữa, tôi sẽ báo công an nha.” Minh cười tự tin, ánh mắt sâu thẳm: “Em tin chị không làm vậy.” Ngọc Linh bất ngờ: “Tại sao?” Minh nhìn sâu vào mắt nàng, giọng khàn khàn đầy dục vọng: “Tại em thật sự mang lại cảm giác thăng hoa trong tình dục, mang lại cho chị cảm giác đê mê, lên đỉnh. Chị thích những gì em mang lại, dù chị không thừa nhận.” Ngọc Linh cười nhẹ, lòng nàng rung động vì lời nói ấy chạm đúng dục vọng thầm kín – với Minh, nàng có thể buông thả dâm đãng mà không vướng đạo đức cha chồng con dâu: “Đừng nghĩ mình thông minh.” Minh lắc đầu: “Em không nghĩ mình thông minh, mà em chỉ tự tin thôi.” Ngọc Linh hỏi tiếp, giọng dịu dàng hơn: “Nếu sau này không gặp lại tôi nữa thì sao?” Minh thở dài, ánh mắt đầy quý mến: “Thì chịu thôi chứ sao, nhưng em hy vọng chị xem em là bạn… bạn tình, để em có thể ở bên chị khi chị cần.” Ngọc Linh lườm nhẹ: “Thôi không nói việc này nữa…”

Nàng đứng dậy, đi lại tủ lạnh nhỏ bên cạnh giường bệnh, mở ra lấy chai nước mát lạnh uống – cơ thể trong chiếc váy ren đen uốn cong gợi cảm, lộ rõ đường cong bộ ngực đầy đặn và mông tròn lẳn, khiến Minh dõi theo không rời mắt, dương vật chàng dưới quần lại thoáng cương cứng đầy thèm thuồng. Ngọc Linh uống nước xong, quay lại nhưng lần này không ngồi sofa, mà ngồi trên chiếc ghế bàn ăn đối diện Minh, chồm người về phía trước một chút, tay chống cằm, chiếc áo ngủ hai dây hé lộ bầu vú căn tròn núng nính trước mặt chàng, núm vú hồng hào mờ ảo khiến Minh nuốt nước bọt ực một cái đầy dục vọng: “Cậu bây giờ không còn làm quán bar đó nữa à? Tại sao vậy? Nói thật với tôi, thì tôi có thể sẽ kết bạn với cậu.” Minh không chút giấu diếm, giọng chân thành: “Em không còn làm ở đó nữa, tại mẹ em ở quê không thích những đồng tiền làm ra từ nơi đó. Nên giờ em chỉ học sửa xe ở một shop sửa xe lớn trong thành phố, họ chỉ bao cơm cho em vì em chỉ là thằng học việc, tối thì em làm shipper kiếm tiền gửi về quê lo cho mẹ và thằng Long em trai của em.” Ngọc Linh tò mò, lòng nàng thoáng ấm áp trước sự hiếu thảo của chàng, khiến nàng dần có chút thích Minh – không chỉ vì khoái lạc tình dục, mà còn vì sự chân thành: “Em trai cậu tên Long à?” Minh gật đầu: “Đúng rồi, em tên Hoàng Minh, nó tên Hoàng Long, mới 16 tuổi, ở dưới quê vừa học vừa phụ mẹ.” Ngọc Linh chồm người hơn, bộ ngực rung rung đầy mê hoặc: “Vậy chắc cậu thương mẹ và em trai lắm hả? Mà mẹ cậu tên gì?” Minh cũng ít nhiều nhìn vào bên trong áo nàng, giọng đầy quý mến gia đình: “Mẹ em tên Trang, em thương mẹ và em trai em lắm.” Ngọc Linh hiếu kỳ: “Vậy mẹ cậu bao nhiêu tuổi?” Minh trả lời: “Mẹ em 40 tuổi, mà sao chị điều tra em dữ vậy? Em làm gì em chịu, không liên quan đến họ đâu.” Ngọc Linh cười: “Tôi chỉ hiếu kỳ muốn biết thôi.”

Minh cười: “Vậy chỉ hỏi em thì em hỏi lại chị, chị thật sự bao nhiêu tuổi vậy?” Ngọc Linh lườm: “Hỏi tuổi phụ nữ là không lịch sự nha.” Minh cười lớn: “Vậy thôi, chị bao nhiêu tuổi cũng được, nhưng chị đẹp thật sự.” Minh nói tiếp: “Thế chồng chị tên gì?” Ngọc Linh: “Hỏi cái này thì được, chồng chị tên Thành.” Minh: “Chắc chồng chị giỏi lắm nên mới lo cho gia đình được như vậy.” Ngọc Linh tự hào: “Đương nhiên là chồng chị giỏi rồi.” Minh ngồi trầm ngâm xíu rồi nói: “Chị ơi, mình kết bạn nha.” Ngọc Linh: “Em làm vậy rồi bây giờ muốn kết bạn với chị à?” Minh chân thành, ánh mắt lấp lánh quý mến: “Thật sự em rất thích chị, chị xem em là gì cũng được, kết bạn với em, em có thể trò chuyện với chị, nếu chị thiếu thốn em cũng sẽ giúp chị… giúp chị thỏa mãn dục vọng, như bạn tình ấy.” Ngọc Linh cười nghĩ thầm, lòng nàng rung động vì lời ấy – nàng dần nhận ra dục vọng mãnh liệt của mình cần cả dương vật to lớn của ông Lâm để lấp đầy cấm kỵ, và dương vật dài ngoằng của Minh để thỏa mãn dâm đãng: “Em đưa điện thoại cho chị kiểm tra được không? Nếu thật sự đoạn video đó em đã xóa thì chị sẽ kết bạn với em.”
Minh nhanh tay đưa điện thoại – một chiếc smartphone cũ kỹ nhưng sạch sẽ. Ngọc Linh kiểm tra kỹ lưỡng, vốn là vợ của Thành – trưởng phòng công ty công nghệ – nên nàng khá am hiểu về các loại thiết bị, lòng nàng thoáng tin tưởng hơn khi thấy không còn dấu vết. Sau khi kiểm tra không còn video, nàng reset luôn máy để chắc chắn, nghĩ thầm: “Nếu Minh thật lòng, chị sẽ cho cậu cơ hội… Vì cậu mang lại khoái lạc mà ông Lâm không thể – thoải mái dâm đãng, không vướng bận đạo đức.” Minh bực mình: “Sao chị làm vậy? Em nói em xóa rồi mà.” Ngọc Linh: “Chị làm vậy cho chắc, mà trong đây cũng đâu có gì đâu.” Minh: “Có tấm hình em chụp lén khi chị ngồi uống ly cocktail cái đêm chị và chị Hà Thư trong phòng VIP bar đó. Em quý tấm ảnh đó lắm.” Ngọc Linh không nói gì, chờ reset xong, bấm bấm thêm số điện thoại mình vào danh bạ, đặt tên “Ngọc Linh”, rồi đưa lại. Minh kiểm tra, thấy không còn ảnh: “Chị làm mất của em rồi.” Ngọc Linh: “Cậu kiểm tra danh bạ đi.” Minh làm theo, thấy số mới, vui mừng rạng rỡ: “Đây là số số điện thoại của chị hả?” Ngọc Linh: “Nếu không muốn thì thôi để tôi xóa.” Minh: “Không không, nhưng mà tấm ảnh em chụp chị bị mất rồi.” Ngọc Linh suy nghĩ giây lát, lòng nàng thoáng có chút thích thú trước sự chân thành của chàng: “Giờ tôi trả lại cho cậu một tấm ảnh, cậu chụp đi.” Nàng ngồi tạo kiểu – mái tóc óng ả buông xõa óng ánh, váy ren đen hé lộ đường cong mê hoặc, nụ cười quyến rũ đầy sức hút, bộ ngực đầy đặn hơi lộ ra khiến Minh nuốt nước bọt. Minh chụp xong, giọng run run: “Cảm ơn chị.” Minh: “Em có thể gọi cho chị lúc nào cũng được hả?” Ngọc Linh: “Gọi là việc của cậu, trả lời hay không là việc của tôi.” Nàng cười khúc khích khi thấy mặt bí xị của Minh, lòng nghĩ thầm: “Cậu trai trẻ này… Có lẽ chị sẽ cần cậu để thỏa mãn dục vọng, bên cạnh ông Lâm.”

Sau khi nói chuyện xong, Ngọc Linh nhìn đồng hồ – lúc này cũng đã gần 3 giờ sáng. Nàng cũng cảm giác đói bụng sau cuộc làm tình cuồng nhiệt, dục vọng vẫn âm ỉ khiến bụng dưới râm ran. Nàng đứng lên kiểm tra ông Lâm – ông vẫn ngủ say, hơi thở đều đặn vang nhẹ. “Trời vẫn đang mưa lớn qua, chắc sáng mới tạnh thôi. Cậu ở lại sáng rồi về.” Minh: “Dạ.” Ngọc Linh: “Cha chồng tôi vẫn đang ngủ, cậu muốn xuống dưới nhà hàng bên cạnh bệnh viện ăn gì không? Nhà hàng đó phục vụ 24 tiếng.” Minh cũng đói vì tốn sức lực, lòng chàng vui mừng vì có thêm thời gian bên cạnh Ngọc Linh: “Em cũng thấy đói, vậy để em mời chị nha, xem như làm quen.” Ngọc Linh cười: “Vậy cũng được.” Khi chuẩn bị ra cửa, Ngọc Linh thấy Minh kiểm tra ví tiền, rồi Minh ái ngại nói: “Mình… mình ăn món rẻ tiền thôi nha, em chỉ còn 100 ngàn thôi.” Ngọc Linh cười dịu dàng, lòng nàng thoáng ấm áp trước sự chân chất của chàng: “Đi đi rồi tính.” Nàng khoác áo khoác mỏng che cơ thể gợi cảm, hai người nhẹ nhàng ra khỏi phòng, đi thang máy xuống tầng 1, mưa vẫn rơi lộp độp bên ngoài như che giấu những bí mật đêm khuya, lòng Ngọc Linh hỗn loạn nhưng đầy hứng khởi – nàng nhận ra dục vọng của mình ngày càng lớn, cần cả ông Lâm và Minh để lấp đầy, như một cơn nghiện không lối thoát.
 

Michaeltrinh2024

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 35: Về Nhà

Ánh sáng bình minh yếu ớt len qua những đám mây xám xịt, chiếu xuống thành phố vẫn còn ướt át khi cơn mưa kéo dài suốt đêm vẫn chưa có dấu hiệu ngừng. Ngọc Linh và Minh bước ra khỏi tòa nhà bệnh viện, không khí lạnh giá ùa vào như một lớp sương mù bao phủ, gió heo may từ cơn mưa còn sót lại thổi nhẹ qua hành lang liên kết giữa bệnh viện và nhà hàng. Minh ga lăng quay sang Ngọc Linh đang đi bên cạnh, giọng quan tâm: “Chị có lạnh không? Hay là chị lên phòng đi, em đi mua đồ ăn mang lên phòng cũng được. Trời mưa to thế này, em sợ chị lạnh.” Lời nói ấy khiến Ngọc Linh lòng ấm áp lạ thường – dù Minh là chàng trai trẻ ranh ma, nhưng sự quan tâm chân thành này khiến nàng mỉm cười nhẹ, đôi môi đỏ mọng cong lên đầy quyến rũ. Nàng khoác chặt áo khoác mỏng hơn, giọng dịu dàng: “Chị có mặc áo khoác nên không thấy lạnh lắm. Cảm ơn cậu nhé.” Minh gật đầu, lòng chàng trai trẻ rung động – thân hình Ngọc Linh trong váy ren đen dưới lớp áo khoác vẫn toát lên sức hút chết người, bộ ngực đầy đặn rung nhẹ theo nhịp bước, khiến dục vọng Minh thoáng dâng trào, nhưng chàng cố kìm nén.

Hai người đi men theo mái che liên kết, tránh những giọt mưa còn rơi “lộp độp” từ mái hiên, không dính chút nước nào. Ngọc Linh vô tình đi sát bên cạnh Minh hơn để tránh gió lạnh, và chàng nhận ra điều đó – Minh khéo léo che chắn cho nàng bằng thân hình lực lưỡng của mình, vai chạm nhẹ vào vai nàng, hơi ấm từ cơ thể chàng lan tỏa khiến Ngọc Linh vừa bực vừa thích. “Cậu ga lăng đấy,” nàng nghĩ thầm, ánh mắt long lanh liếc nhìn Minh, nhớ lại sức mạnh của chàng trong cuộc làm tình cuồng nhiệt đêm qua – dương vật dài ngoằng đút sâu vào âm đạo nàng dưới cơn mưa, khoái lạc dâng trào đến mức nàng hét lên trong sung sướng. Dục vọng thoáng dâng, vùng kín nàng nóng ran, nhưng nàng nhanh chóng xua tan, tập trung vào bước chân.

Khi bước vào nhà hàng khuya bên cạnh bệnh viện, không khí bên trong ấm áp hơn hẳn so với gió lạnh buốt xương đang rít ngoài kia, mùi thức ăn lan tỏa quyến rũ – mì xào hải sản thơm lừng với tôm mực tươi rói, phở nóng hổi bốc khói nghi ngút, và bánh mì kẹp thịt nướng vàng ruộm tan chảy pate béo ngậy. Lúc này chỉ lác đác vài khách, đa phần là bác sĩ và y tá ca đêm đang nghỉ ngơi mệt mỏi, ngồi lơ đãng bên tách cà phê đen đặc, ánh mắt họ thoáng lướt qua Ngọc Linh với vẻ thèm thuồng không giấu giếm – như muốn lột trần lớp áo khoác mỏng manh để chiêm ngưỡng thân hình nóng bỏng của nàng, bộ ngực đầy đặn căng tròn, eo thon gọn dẫn xuống hông nở nang gợi cảm. Ngọc Linh quen thuộc nơi đây hơn Minh, nên nàng chọn một chiếc bàn nơi góc khuất, vừa tránh gió lạnh từ cửa chính ùa vào, vừa che chắn khỏi những ánh mắt dâm đãng xung quanh, lòng nàng nghĩ thầm: “Mình đang dần thích cậu trai trẻ này… Với Minh, chị có thể buông thả dâm đãng, thỏa mãn dục vọng mà không vướng víu đạo đức như với cha chồng. Dương vật dài ngoằng của cậu ấy mang lại khoái lạc trẻ trung, hung bạo, bổ sung cho sự lấp đầy to lớn của ông Lâm… Chị cần cả hai để dập tắt cơn khát dục vọng này sao?”

Minh định tiến lại quầy order, trước khi đi chàng hỏi, giọng chân thành xen lẫn ngại ngùng: “Chị muốn ăn gì?” Ngọc Linh mỉm cười quyến rũ, đôi môi đỏ mọng cong lên đầy mê hoặc, khiến Minh nuốt nước bọt: “Cho cậu quyết định đi, nhưng nhớ chọn món ngon cho chị nhé.” Minh lưỡng lự giây lát, nhìn menu giá cả với vẻ lo lắng – chàng không dám gọi nhiều vì sợ không đủ tiền, cuối cùng order hai tô mì: mì hải sản đầy topping tôm, mực, cá viên cùng rau củ giòn tan cho Ngọc Linh, và mì gói không topping đơn giản cho mình. Tổng cộng 90 ngàn, Minh có 100 ngàn thì vừa đủ, trả tiền xong với vẻ mặt đỏ bừng, chàng quay lại bàn, ngồi đối diện Ngọc Linh với nụ cười ngại ngùng, lòng chàng ấm áp vì được ở bên nàng: “Em quý chị lắm, muốn chị xem em là bạn – và em có thể thỏa mãn dục vọng của chị, và chị đáp lại mà không cần thủ đoạn.”

Minh vừa ngồi xuống không lâu, phục vụ – một cô gái trẻ với nụ cười thân thiện, thân hình đầy đặn trong bộ đồng phục bó sát – bưng hai tô mì ra, khói bốc lên nghi ngút mang theo mùi thơm lừng của nước dùng hải sản đậm đà và gia vị cay nồng. Minh chỉ tô mì hải sản: “Cái này cho chị Linh ạ.” Phục vụ gật đầu vui vẻ: “Dạ, chúc anh chị dùng ngon miệng!” Ngọc Linh nhìn tô mì của Minh – chỉ mì trắng với nước dùng đơn giản, không topping – liền gọi phục vụ lại, giọng dịu dàng: “Em ơi, cho chị một dĩa thịt bò xào ăn với mì cho tô này nhé, thêm chút rau sống nữa.” Phục vụ vui vẻ: “Dạ vâng, em mang ra ngay ạ.” Khi phục vụ đi khỏi, Minh đỏ mặt, giọng lắp bắp: “Em ăn mì không topping được mà chị.” Ngọc Linh nhìn chàng trìu mến, tay khẽ chạm nhẹ vào tay chàng dưới bàn, khiến dục vọng thoáng dâng: “Cậu sợ không đủ tiền trả phải không?” Minh gật đầu ngại ngùng: “Dạ… em chỉ còn 100 ngàn thôi.” Ngọc Linh cười nhẹ, nghiêng người thì thầm vào tai chàng, hơi thở ấm áp phả vào da thịt khiến Minh run rẩy: “Không đủ để chị trả thêm cho, không sao đâu. Chứ cậu thanh niên ăn mì không topping như thế kia sao có sức? Cậu cần sức để… thỏa mãn chị chứ?” Lời nói dâm đãng ấy khiến Minh đỏ mặt, dục vọng bùng nổ khi nhớ lại đêm qua – dương vật mình đút sâu vào âm đạo nàng dưới mưa, nước nhờn tuôn trào, tiếng rên rỉ vang vọng: “Chị… chị hư quá,” chàng thì thầm, nhưng ngoan ngoãn gật đầu, lòng đầy quý mến và ham muốn được làm bạn tình của nàng.

Hai người cùng ăn trong không khí vui vẻ ấm áp, tô mì hải sản của Ngọc Linh thơm lừng với tôm mực tươi rói tan trong miệng, nàng nhấm nháp chậm rãi, đôi môi đỏ mọng chạm vào sợi mì khiến Minh lâu lâu nhìn trộm vào bên trong áo khoác của nàng – váy ngủ ren đen hé lộ khe ngực sâu hun hút, bộ ngực đầy đặn rung nhẹ theo cử động, khiến dương vật chàng dưới quần jeans căng cứng đau nhức. Ngọc Linh biết rõ những ánh mắt thèm thuồng ấy, nhưng nàng không phản kháng, thậm chí còn cố tình nghiêng người để lộ hơn, dục vọng tiềm ẩn khiến vùng kín nàng nóng ran ướt át – “Để cho cậu nhìn đi, mình thích được ngắm nhìn… Với cậu ấy, mình có thể sự ham muốn cuồng nhiệt, bổ sung cho những khoái lạc cấm kỵ với cha chồng, ông Lâm. Mình thật sự cần cả hai dương vật ấy để thỏa mãn cơn khát dục vọng này.” Minh nuốt nước bọt, cố tập trung ăn nhưng dục vọng khiến chàng siết chặt đùi, không khí ấm cúng xen lẫn tiếng mưa rơi lộp độp bên ngoài như bản nhạc nền cho cuộc trò chuyện nhẹ nhàng – Minh kể về cuộc sống học sửa xe đầy vất vả nhưng chân thành, Ngọc Linh chia sẻ về công việc nghiên cứu với giọng tự hào, nhưng cả hai đều tránh nhắc đến dục vọng đêm qua, dù nó vẫn lởn vởn trong đầu, khiến không khí càng thêm căng thẳng hấp dẫn.

Ăn xong, Ngọc Linh tiến lại quầy tính thêm tiền – dĩa thịt bò xào 30 ngàn. Nàng đưa 50 ngàn và không cần thối: “Giữ lấy em nhé, boa cho em.” Nhân viên cảm ơn rối rít, ánh mắt thoáng ghen tị với vẻ đẹp quyến rũ của nàng. Ngọc Linh hỏi về chiếc bánh sinh nhật cho ông Lâm: “Em ơi, bánh sinh nhật chị đặt hôm trước thế nào rồi?” Nhân viên kiểm tra hệ thống, hỏi thông tin người đặt: “Dạ chị, bánh đã chuẩn bị xong, khi nào cần chị cứ việc gọi xuống nhà hàng, nhà hàng sẽ có người mang ra đến tận phòng bệnh cho chị.” Ngọc Linh gật đầu hài lòng: “Ừ em, cảm ơn nhé.” Minh đứng bên cạnh, ngạc nhiên: “Hôm nay là sinh nhật ông hả chị? Sao em không biết.” Ngọc Linh cười, giọng ấm áp: “Ừ, cha chồng chị sinh nhật hôm nay, chị chuẩn bị bánh kem rồi – một bất ngờ nhỏ cho ông.” Minh gật đầu, lòng thầm nghĩ về ông Lâm – người đàn ông hiền lành nhưng dục vọng mạnh mẽ, khiến chàng tò mò về mối quan hệ cấm kỵ giữa ông và Ngọc Linh, và tự hỏi liệu mình có thể trở thành phần bổ sung cho dục vọng của nàng.

Hai người rời khỏi nhà hàng, trong những ánh mắt vừa ghen tị với Minh vì được đi bên cạnh mỹ nhân nóng bỏng, vừa thèm thuồng Ngọc Linh như muốn lột trần nàng để chiêm ngưỡng thân hình mê hoặc – bộ ngực rung rung theo bước đi, hông nở nang uốn éo đầy sức hút. Vẫn theo đường cũ dưới mái che, họ quay về bệnh viện mà không dính mưa, không khí lạnh buốt khiến Ngọc Linh siết chặt áo khoác, nhưng dục vọng ngầm khiến nàng nghĩ thầm: “Cậu trai này… mình đang dần thích cậu ta, vì cậu mang lại khoái lạc thoải mái, dâm đãng mà không day dứt. Cùng với ông Lâm, mình sẽ thỏa mãn hoàn toàn.” Khi bước vào cửa bệnh viện, Ngọc Linh nhận được cuộc gọi – màn hình hiển thị “Thành – Chồng Yêu”. Nàng đưa ngón tay thon dài lên miệng ra dấu im lặng với Minh, rồi đi vào một góc tối trong hành lang bệnh viện, nơi ít người qua lại và không có camera, lòng nàng hỗn loạn giữa tình yêu chồng và dục vọng với hai người đàn ông khác. Minh theo sau trong im lặng, lòng tò mò và dục vọng khiến chàng đứng sát bên, hít hà mùi hương cơ thể nàng đầy mê hoặc.

Ngọc Linh bắt máy, giọng ngọt ngào ấm áp vang lên trong hành lang tối om, cố che giấu dục vọng đang râm ran dưới lớp váy ren đen: “Chồng hả, em nè.” Thành bên kia đầu dây, giọng mệt mỏi sau ngày làm việc dài dằng dặc ở xứ người: “Em đang làm gì đó? Sao nghe giọng em lạ lạ?” Ngọc Linh liếc Minh đứng sát bên, chàng trai trẻ với thân hình lực lưỡng và nụ cười tinh quái khiến lòng nàng hỗn loạn, giọng nàng cố giữ bình tĩnh: “Em mới vừa ăn xong, em ăn tô mì vì ở đây trời đang mưa lớn, ăn tô mì cho ấm người.” Thành: “Bên Việt Nam chắc 3 hay 4 giờ sáng hả?” Ngọc Linh: “Cũng gần 4 giờ sáng rồi anh.” Thành: “Anh bên đây thì trời mới vừa chiều tối, anh mới làm việc xong, cũng chưa đâu vào đâu.” Ngọc Linh quan tâm, giọng dịu dàng: “Anh gắng giữ gìn sức khỏe đừng làm việc quá nhiều.” Nhưng lúc này, Minh tinh nghịch tiến lại gần hơn, nhìn quanh không có người, tay chàng từ từ luồn vào trong áo khoác Ngọc Linh, bóp nhẹ bầu vú đầy đặn căng tròn qua lớp váy ren mỏng manh, ngón tay thô ráp vê nhẹ núm vú hồng hào cương cứng khiến khoái cảm điện giật lan tỏa, Ngọc Linh cắn răng kìm chế, khẽ rên trong cổ họng đầy tội lỗi: “A… ừ anh…” Thành hỏi tiếp: “Hôm nay sinh nhật cha, em có chuẩn bị chưa?” Ngọc Linh vừa rên khẽ vừa nói, dục vọng dâng trào khiến giọng nàng run run: “Em có mua bánh kem cho cha rồi anh đừng lo.” Minh thấy nàng đê mê, tay còn lại liều lĩnh luồn xuống dưới, Ngọc Linh cầm giữ lại tay chàng, lắc đầu ánh mắt cầu xin đầy hỗn loạn – nhưng Minh vẫn cố, ngón tay thô ráp chạm đến âm đạo qua lớp quần lót ướt át, ray ray điểm G nhạy cảm khiến nước nhờn tuôn ra lênh láng, Ngọc Linh cong người rên lạc giọng: “Ối… anh… em sẽ gắng lo cho cha mà…” Thành nghe lạ, giọng lo lắng: “Em sao vậy? Giọng em run run kìa?” Ngọc Linh cố gắng kìm chế, dục vọng khiến vùng kín nóng ran co thắt: “Không sao anh… anh đi ngủ đi, anh chắc là mệt lắm rồi.” Thành: “Nè vợ…. cha mà muốn gì em cũng gắng chiều nha.” Ngọc Linh, dục vọng dâng trào đến mức không kiểm soát, lỡ miệng hỏi với giọng run rẩy: “Nếu cha bí bách quá muốn làm tình với em, anh có cho không?” Thành lặng người giây lát, Ngọc Linh biết mình lỡ lời nhưng không rút lại được, dục vọng khiến nàng hứng thú với ý tưởng ấy. Minh nghe rõ, mắt chàng sáng lên kích thích tột độ, ngón tay ray mạnh hơn khiến nàng cắn môi rên khẽ. Thành sau giây lát, giọng khàn khàn đầy dục vọng cuckold: “Nếu điều đó cần thiết cho cha và em không phản đối thì anh cũng chấp nhận.” Ngọc Linh vui trong bụng, dục vọng bùng nổ khiến âm đạo co thắt siết chặt ngón tay Minh: “Vâng anh… em biết rồi” Thành: “Nếu có làm tình với cha thì về nhà nha em.” Ngọc Linh không hiểu lắm nhưng gật đầu, giọng rên rỉ khe khẽ: “Vâng ạ,” rồi vội cúp máy, lòng hỗn loạn giữa tình yêu chồng và dục vọng đang thiêu đốt.

Bên kia đầu dây, Thành ngồi trong phòng khách sạn sang trọng, lòng khó tả – hình ảnh cha ruột quan hệ với vợ mình, dương vật to lớn của ông lấp đầy âm đạo Ngọc Linh khiến chàng kích thích tột độ, dục vọng cuckold dâng trào như ngọn lửa địa ngục, dương vật cương cứng đau nhức dưới quần, nước nhờn rỉ ra thấm ướt lớp vải. “Mình điên rồi sao? Nhưng nghĩ thôi đã sướng thế này… Vợ mình phóng túng dưới cha, rên rỉ khoái lạc, mình muốn chứng kiến hết thảy.” Chàng thầm nghĩ, quyết định ngày mai kiểm tra lại kết nối những camera ẩn lắp đặt bí mật trong biệt thự – chàng đã lén lắp chúng khắp nhà để theo dõi, giờ đây chúng sẽ ghi lại mọi thứ dâm đãng, từ góc phòng ngủ đến tận bên ngoài sân và hồ bơi, với chất lượng cao để chàng có thể xem từ xa. “Mình không muốn bỏ lỡ giây phút nào, xem vợ mình rên siết lên đỉnh bên dưới cái dương vật to lớn ấy của cha…” Thành nghĩ, dục vọng khiến chàng siết chặt dương vật, lòng đầy hứng khởi đen tối.

Bên đây, sau khi cúp máy, Ngọc Linh vừa rên khẽ vừa lườm Minh đầy giận dữ xen lẫn dục vọng cháy bỏng: “Em… em hư quá… dám làm thế khi chị đang gọi chồng!” Minh rút tay ra, ngón tay ướt nhẹp nước nhờn dâm thủy của nàng, chàng liếm nhẹ với nụ cười ranh mảnh: “Em giỡn xíu thôi mà chị, nhưng chị ướt nhẹp rồi kìa… em ray cái âm đạo mà chị rên lạc cả giọng với chồng.” Ngọc Linh: “Mà nè… nãy em nghe hết rồi phải không?” Minh gật đầu, mắt chàng sáng lên kích thích tột độ: “Em nghe rồi nhưng em không nói ai đâu chị đừng lo. Thật sự chồng chị chấp nhận cho chị quan hệ với cha chồng à? Em có nghe nói về những thứ như vậy lúc còn làm trong quán bar, mấy khách kể về dục vọng cuckold.” Ngọc Linh: “Đúng thì sao, không đúng thì sao.” Minh gật gù: “Việc đó cũng không liên quan gì đến em, nhưng khi nghe như vậy em cũng kích thích thật sự – nghĩ đến chị rên rỉ dưới cha chồng, rồi dưới em… Sướng quá!” Ngọc Linh nghe mà dục vọng rạo rực, vùng kín nóng ran co thắt, nước nhờn rỉ ra thêm: “Em không được nói cho ai biết nha.” Minh: “Em đâu có ngu, em nói cái em được gì. Em chỉ muốn chị xem em là bạn tình, để em thỏa mãn chị lúc cần.” Ngọc Linh lườm sắt lạnh nhưng dục vọng khiến nàng nghĩ thầm: “Cậu ấy đúng… Sức trẻ của cậu ấy mang lại khoái lạc tuột độ, bổ sung cho ông Lâm. Chị cần cả hai để dập tắt cơn khát này.” Nàng nói: “Thôi không giỡn nữa, trời gần sáng rồi, lên phòng đi, chị sợ cha chồng chị ngủ dậy.” Lúc này cũng hơn 4 giờ sáng, mưa vẫn rơi lộp độp như che giấu dục vọng đang sôi sục trong lòng hai người.

Hai người bước vào thang máy rộng rãi ở tầng 1 bệnh viện, không khí mát lạnh từ máy điều hòa hòa quyện với mùi khử trùng thoang thoảng, Ngọc Linh bấm nút tầng 10 với nụ cười mệt mỏi nhưng đầy hứng khởi, lòng nàng hỗn loạn khi luôn ám ảnh nghĩ đến dục vọng đang dần lớn mạnh – nàng cần dương vật to lớn của ông Lâm để lấp đầy cấm kỵ ấm áp, và dương vật dài ngoằng của Minh để thỏa mãn sự phóng đãng của bản thân, không vướng đạo đức cha chồng con dâu. Minh đứng sát bên, thân hình lực lưỡng của chàng trai trẻ khiến không gian thang máy chật hẹp hơn, ánh mắt chàng lén lút lướt qua đường cong gợi cảm dưới lớp áo khoác mỏng manh của nàng, dục vong thoáng dâng khi nhớ đến đêm qua – cơ thể nàng uốn éo dưới mưa, âm đạo siết chặt lấy chàng. Ngọc Linh cảm nhận ánh nhìn ấy, vùng kín nóng ran rỉ nước nhờn nhẹ, nhưng nàng chỉ mỉm cười nghĩ thầm: “Cậu trai này… Chị đang dần thích cậu, vì cậu mang lại khoái lạc trẻ trung, buông thả mà không day dứt như với cha chồng.”

Khi đi qua hành lang dài hun hút về phòng bệnh số 2, Ngọc Linh vẫn không quên chào các y tá trực ca đêm đang chuẩn bị chuyển giao cho ca sáng, giọng nàng dịu dàng ấm áp: “Chào mấy em, sáng sớm rồi.” Các y tá – những cô gái trẻ với thân hình đầy đặn trong bộ đồng phục bó sát, lộ rõ đường cong bộ ngực và mông nở nang – cười tươi rói, ánh mắt thoáng ghen tị với vẻ đẹp quyến rũ của nàng: “Chào chị Linh, chị dậy sớm quá!” Một y tá trẻ, đôi mắt long lanh tò mò, nhìn Minh đứng bên với thân hình cao ráo cơ bắp: “Ai vậy chị Linh? Anh chàng đẹp trai quá!” Ngọc Linh cười khúc khích, liếc Minh đầy ý nhị: “Em chị vào phụ chị chuẩn bị thu dọn cho cha chồng chị xuất viện hôm nay.” Y tá trưởng gật đầu, giọng vui vẻ: “Hôm nay ông cụ thấy khỏe chưa ạ? Mọi thứ đã chuẩn bị xong, chị có thể ký giấy, trả thêm viện phí rồi về trong buổi sáng.” Ngọc Linh: “Vậy mấy giờ vậy em?” Y tá: “Để có gì chúng em thông báo chị nhé.” Rồi Ngọc Linh cùng Minh đi tiếp về phòng, lòng nàng rạo rực khi nghĩ đến không khí riêng tư sắp tới với ông Lâm, và có lẽ cả Minh – chàng trai khiến nàng thỏa mãn theo cách cuồng nhiệt và liều lĩnh.

Khi bước vào phòng bệnh, Ngọc Linh hơi bất ngờ – ông Lâm đã thức dậy từ sớm, ngồi tựa lưng vào đầu giường king size, khuôn mặt rám nắng lộ rõ vẻ khỏe khoắn hơn, ánh mắt ông sáng lên đầy trìu mến khi thấy nàng, dục vọng tiềm ẩn lóe lên thoáng chốc khi lướt qua đường cong gợi cảm dưới lớp áo khoác: “Cậu Minh đâu con, đêm qua mưa lớn quá, không biết cậu Minh có sao không? Cha lo cậu ấy về khuya nguy hiểm.” Minh bước vào sau, mỉm cười hiền lành nhưng ánh mắt lấp lánh quý mến Ngọc Linh như bạn tình thân mật: “Dạ con không sao, chỉ mới cùng chị Linh xuống nhà hàng ăn vừa mới lên thôi ạ. Con ở lại qua đêm vì mưa lớn, sáng nay thấy đói nên rủ chị Linh ăn.” Ngọc Linh: “Sao cha dậy sớm vậy, mới hơn 5 giờ sáng.” Ông Lâm cười hiền hậu, giọng trầm ấm nhưng đầy sức sống, dục vong âm ỉ khi nhìn con dâu xinh đẹp: “Cha dậy sớm quen rồi, với lại dậy sớm để bác sĩ làm thủ tục sớm để còn xuất viện. Ở đây bức bách quá, cha muốn về nhà để thoải mái hơn, có con và Bé Chi bên cạnh.” Ngọc Linh mỉm cười trìu mến, lòng nàng rung động trước ông – người đàn ông mang lại khoái lạc lấp đầy cấm kỵ: “Vậy xíu nữa mình về nhà nha cha.” Ông Lâm mừng rỡ, mắt lấp lánh: “Bây giờ về luôn cũng được.” Ngọc Linh: “Vậy để con ra ngoài nói họ giấy tờ xuất viện, để về nhà trong buổi sáng hôm nay luôn.” Rồi nàng bước ra cửa, để lại Minh và ông Lâm, lòng nàng hứng khởi khi nghĩ đến không gian riêng tư ở nhà, nơi dục vong có thể bùng nổ.
Khi Ngọc Linh vừa đi, Minh hỏi ông Lâm với giọng quan tâm chân thành, lòng chàng quý mến ông như một người bạn lớn tuổi: “Hôm nay ông thấy khỏe chưa mà muốn xuất viện hả?” Ông Lâm vui vẻ, giọng đầy sức sống nhưng dục vong tiềm ẩn khiến ông nghĩ đến Ngọc Linh: “Cũng chưa khỏe lắm nhưng trong đây bức bách quá, về nhà thoải mái hơn, có con dâu chăm sóc… Và cậu nữa, rảnh đến đánh cờ.” Rồi ông hỏi: “Tối qua cậu ở qua đêm trong đây phải không?” Minh chột dạ nhớ đêm qua làm tình cuồng nhiệt với Ngọc Linh – dương vật mình đút sâu vào âm đạo nàng dưới mưa, nước nhờn tuôn trào – giọng chàng hơi run nhưng che giấu khéo: “Trời mưa lớn nên con không về được, nên kiếm một góc trong phòng ngủ tạm, gần sáng thì được chị Linh mới xuống nhà hàng ăn.” Ông Lâm gật đầu đồng cảm: “Sau này rảnh đến nhà đánh cờ Tướng với ông nha, con có biết nhà chị Linh chưa?” Minh: “Dạ chưa ạ.” Ông Lâm: “Lát Ngọc Linh về ông kêu nó cho con địa chỉ, cậu chơi cờ hay, hợp ý ông lắm.” Minh: “Dạ vâng, con sẽ đến thường xuyên.” Hai người tiếp tục chơi cờ, tiếng quân gỗ “tách tách” vang vọng, không khí ấm cúng nhưng dục vong ngầm khiến Minh nghĩ đến Ngọc Linh như bạn tình – chàng muốn thỏa mãn nàng, và được nàng đáp lại.

Ngọc Linh sau khi ra khỏi phòng đến khu trực y tá, giọng dịu dàng: “Em ơi, cha chị muốn xuất viện.” Y tá trưởng mỉm cười, ánh mắt thoáng ghen tị với vẻ đẹp quyến rũ của nàng: “Mọi thứ đã chuẩn bị xong, chị có thể ký giấy, trả thêm viện phí rồi về trong buổi sáng.” Ngọc Linh ký giấy tờ nhanh chóng, trả thêm 50 triệu viện phí bằng thẻ, nói: “Mọi giấy tờ gửi qua email nhé em.” Sau đó quay trở lại phòng, lòng hứng khởi khi nghĩ đến nhà – nơi nàng có thể thỏa mãn dục vong với ông Lâm.

Khi quay về, Ngọc Linh thấy Minh và ông Lâm đang chơi cờ say sưa, tiếng cười khẽ vang lên: “Mình có thể về nhà được rồi.” Ông Lâm vui mừng, mắt sáng rỡ đầy dục vong ngầm khi nhìn con dâu: “Thế hôm nay ông thấy khỏe hơn hẳn!” Minh: “Còn sớm để em giúp mọi người thu dọn rồi về.” Chỉ khoảng 30 phút, mọi thứ gọn gàng, Ngọc Linh gọi y tá lấy xe lăn đưa ông Lâm xuống sảnh tầng 1. Minh giúp mang đồ với sức lực trẻ trung, Ngọc Linh gọi xe grab lớn. Ông Lâm và Ngọc Linh lên xe với sự giúp đỡ của y tá và Minh, ông ngồi thoải mái, Ngọc Linh bên cạnh với thân hình gợi cảm khiến dục vong ông thoáng dâng. Trước khi đi, ông Lâm: “Cậu có muốn theo xe để biết nhà không? Rảnh đến đánh cờ với ông.” Minh nhìn Ngọc Linh cầu xin, nàng không trả lời – nghĩa là đồng ý, lòng nàng nghĩ thầm: “Cậu ấy có thể đến… Để chị thỏa mãn dục vong với cả hai.” Minh nói với tài xế grab: “Em phải chạy theo xe anh nha, để biết đường.”

Khoảng hơn 30 phút, xe về đến căn biệt thự sang trọng ngoại ô – khu vườn xanh mướt lấp lánh dưới nắng sớm, hồ bơi lớn lấp loáng nước, nội thất xa hoa đón chào. Ông Lâm về nhà sau tuần nằm viện, cảm giác thoải mái tràn ngập, dục vong ngầm dâng khi nhìn Ngọc Linh: “Về nhà rồi, sướng quá! Không khí trong lành, có con dâu bên cạnh.” Minh lần đầu vào, choáng ngợp trước sự xa xỉ: “Nhà chị đẹp quá! Như biệt thự trong phim ấy.” Chàng giúp mang đồ vào với sức mạnh cơ bắp, ông Lâm ngồi sofa thư giãn. Sau khi xong, Minh: “Em phải phải về để chuẩn bị đi học việc ở tiệm sửa xe.” Minh chào ông Lâm chân thành: “Ông giữ sức khỏe nhé, con sẽ ghé đánh cờ.” Ngọc Linh tiễn ra cổng, dưới nắng sớm dịu nhẹ, Minh trước khi chạy xe về, vẫn không quên xàm sở – tay bóp nhẹ bầu vú đầy đặn của nàng qua lớp áo, ngón tay vê núm vú khiến khoái cảm điện giật lan tỏa, Ngọc Linh vừa bực vừa thích, vùng kín nóng ran: “Em hư quá… dám làm thế ngoài cổng nhà chị.” Minh cười ranh mảnh, dục vong lấp lánh: “Em thích chị mà, không kìm được.” Ngọc Linh vào nhà, căn nhà bây giờ chỉ có cha chồng ông Lâm và con dâu Ngọc Linh, không khí ấm cúng gia đình nhưng đầy dục vong tiềm ẩn.
 

Michaeltrinh2024

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 36: Món Quà Đặc Biệt

Sau khi đã tiễn Minh ra cổng biệt thự, Ngọc Linh khẽ đóng cửa cổng lại, tiếng “lạch cạch” nhẹ vang lên trong không gian yên tĩnh buổi sáng. Nắng sớm dịu dàng len qua những tán cây xanh mướt trong khu vườn rộng lớn, chiếu lấp lánh trên mặt hồ bơi phía sau nhà, tạo nên những gợn sóng lung linh như một bức tranh thủy mặc sống động. Căn biệt thự hai tầng với thiết kế hiện đại, tường kính lớn đón ánh sáng tự nhiên, nội thất gỗ quý hiếm tỏa mùi hương quen thuộc ấm áp, như ôm ấp lấy cơ thể nàng sau những ngày dài mệt mỏi ở bệnh viện. Ngọc Linh thở dài nhẹ nhõm, quay vào phòng khách, nơi ông Lâm đang ngồi tựa lưng trên chiếc sofa da mềm mại, khuôn mặt rám nắng lộ rõ vẻ thoải mái sau bao ngày bức bối trong mùi khử trùng nồng nặc.

Ông Lâm hít sâu một hơi, mắt nhìn ra khu vườn xanh tươi ngoài cửa kính: “Về nhà rồi, sướng quá con ơi. Không khí trong lành thế này, cha cảm giác khỏe hẳn ra. Ở bệnh viện bức bối quá, cứ như bị nhốt ấy.” Giọng ông trầm ấm, nhưng ánh mắt lâu lâu lại lén lút lướt qua Ngọc Linh đang cúi người dọn dẹp vài món đồ lặt vặt trên bàn trà. Nàng mặc chiếc váy ôm sát cơ thể, chất liệu cotton mỏng manh tôn lên đường cong gợi cảm: bộ ngực đầy đặn rung nhẹ theo từng cử động, eo thon gọn dẫn xuống hông nở nang, và cặp mông tròn lẳn uốn éo theo nhịp bước. Dục vọng âm ỉ trong ông Lâm lại trỗi dậy, dương vật dưới lớp quần rộng bắt đầu cương cứng nhẹ, khiến ông phải ngồi bắt chéo chân để che giấu. “Con dâu mình đẹp quá… Lại khiến mình không thể kìm chế được mất,” ông nghĩ thầm, mặt hơi đỏ lên, cố nhìn sang hướng khác nhưng không thể rời mắt khỏi thân hình kiều diễm ấy.

Ngọc Linh mỉm cười, giọng dịu dàng: “Cha nghỉ ngơi đi, con dọn dẹp chút xíu thôi. Mấy ngày nay nhà không ai ở, bụi bẩn tùm lum. Xong con nấu gì nhẹ cho cha ăn trưa nhé.” Nàng cúi xuống nhặt một chiếc khăn rơi dưới sàn, chiếc váy hơi trễ xuống, lộ khe ngực sâu hun hút trắng nõn, núm vú hồng hào mờ ảo dưới lớp áo lót mỏng. Ông Lâm nuốt nước bọt ực một cái, tim đập thình thịch, dục vọng như ngọn lửa âm ỉ bùng lên sau những ngày kìm nén ở bệnh viện. Nhưng ông cố giữ bình tĩnh, chỉ gật đầu: “Ừ, con cứ làm đi. Cha ngồi đây ngắm vườn là khỏe rồi.”

Gần trưa, sau khi lau chùi bếp núc và phòng khách một lượt, Ngọc Linh ngồi xuống sofa, lấy điện thoại ra. Nàng nhắn tin cho mẹ mình – bà Ngọc Lan: “Mẹ ơi, cha chồng con đã xuất viện và về nhà rồi ạ. Hôm nay con sẽ đón Bé Chi về sớm. À, hôm nay sinh nhật cha chồng con, chiều tối mẹ sang chơi nhé, sẵn thăm ông sui luôn.” Tin nhắn gửi đi, chỉ vài giây sau, bà Ngọc Lan trả lời: “Vui quá con ơi! Mẹ sẽ sang chơi, mang ít trái cây qua cho ông sui. Chúc ông khỏe mạnh nhé!” Ngọc Linh mỉm cười, lòng ấm áp. Bà Ngọc Lan, 45 tuổi, là một người phụ nữ trung niên vẫn giữ được vẻ đẹp mặn mà, thân hình đầy đặn với những đường cong quyến rũ, luôn quan tâm đến con gái và gia đình sui gia.

Nhắn tin xong, Ngọc Linh gọi điện cho trường mầm non của Bé Chi: “A lô, cô giáo ơi, em là mẹ Bé Chi đây. Hôm nay em muốn đón con về sớm vì sinh nhật ông nội ạ. Khoảng trưa được không cô?” Giọng cô giáo vui vẻ: “Dạ được chị ơi, em chuẩn bị cho Bé Chi nhé. Con bé đang chơi vui lắm.” Ngọc Linh cúp máy, đứng dậy đi xuống gara dưới tầng hầm. Chiếc sedan trắng sang trọng nổ máy êm ru, lăn bánh ra khỏi cổng biệt thự, hướng về trường mầm non cách đó không xa. Trên đường đi, nàng nghĩ về những ngày qua: những khoái lạc cấm kỵ với ông Lâm, sức mạnh trẻ trung của Minh, và lời chồng chấp nhận trong cuộc gọi đêm qua. Lòng nàng rung động xen lẫn tội lỗi, vùng kín thoáng nóng ran khi hình ảnh dương vật to lớn của ông Lâm lấp đầy mình, so sánh với dương vật dài ngoằng hung bạo liều lĩnh của Minh. “Mình nghiện cả hai rồi sao? Một bên ấm áp cấm kỵ, một bên phóng túng tự do… Mình điên mất,” nàng nghĩ, mặt đỏ bừng.

Đến trường, Bé Chi reo lên vui mừng khi thấy mẹ: “Mẹ ơi! Con nhớ mẹ quá à!” Ngọc Linh ôm con gái vào lòng, hôn nhẹ lên má: “Mẹ cũng nhớ con lắm con gái yêu. Ông nội về nhà rồi con, và hôm nay sinh nhật của ông, mình về nhà chơi với ông nhé.” Bé Chi gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn lấp lánh. Về đến biệt thự, Bé Chi chạy ùa vào nhà, lao vào lòng ông nội: “Ông nội! Con về rồi! Sinh nhật vui vẻ ông ơi!” Ông Lâm cười hiền từ, ôm cháu nội chặt, lòng xúc động: “Công chúa nhỏ của ông! Ông nhớ con quá.” Không khí ấm cúng ngây thơ lan tỏa, Bé Chi nghịch ngợm chạy quanh phòng khách, tiếng cười giòn tan vang vọng. Ông Lâm chơi đùa với cháu, nhưng ánh mắt lâu lâu lại lén lút lướt qua Ngọc Linh đang mặc tạp dề dọn dẹp bàn ăn, chuẩn bị cho buổi tiệc sinh nhật đơn giản ấm cúng vào buổi chiều tối nay. Khi nàng cúi xuống sắp chén đũa, chiếc áo hơi trễ, lộ khe ngực sâu hun hút trắng nõn, bộ ngực đầy đặn rung nhẹ. Ông Lâm đỏ mặt, dương vật cương cứng hơn, phải giả vờ ôm Bé Chi để che giấu cơn rạo rực trong người.

Ngọc Linh chợt nhớ lại cuộc gọi với Thành đêm qua ở hành lang bên dưới tầng 1 của bệnh viện: “Nếu cha bí bách quá muốn làm tình với em, anh có cho không?” Và lời chồng: “Nếu điều đó cần thiết cho cha và em không phản đối thì anh cũng chấp nhận.” Lòng nàng rung động, tội lỗi xen lẫn hứng khởi. “Anh chấp nhận rồi… Vậy mình không cần giấu nữa sao?” Nàng nghĩ, dục vọng trỗi dậy khi so sánh: Minh mang lại khoái lạc trẻ trung, hung bạo, liều lĩnh, khiến nàng thoải mái rên rỉ dâm đãng; còn ông Lâm là sự lấp đầy ấm áp, cấm kỵ, đạo đức, khiến tim nàng đập loạn. “Mình nghiện cả hai… Cần cả hai để thỏa mãn cơn dục vọng lớn dần trong cơ thể mình.” Đang suy nghĩ miên man, điện thoại rung nhẹ – tin nhắn từ Minh: “Chị nhớ em chưa nè? Em nhớ chị quá, nhớ thân gợi cảm của chị hình chị dưới mưa…” Ngọc Linh đỏ mặt, vùng kín nóng ran nhẹ, nước nhờn rỉ ra thoáng qua lớp quần lót. Nàng cắn môi, không trả lời ngay, nhưng lòng rạo rực.

Nàng chợt nhớ đến bánh kem, bí mật gọi cho nhà hàng cạnh bệnh viện: “A lô, em ơi, chị Linh đây. Bánh kem chị đặt hôm trước, giao đến địa chỉ biệt thự này nhé. Bánh hình trái tim, dòng chữ ‘Chúc cha khỏe mạnh, gia đình yêu cha’.” Nhân viên xác nhận: “Dạ, sẽ giao trong chiều nay chị ạ.” Cúp máy, Ngọc Linh lên phòng thay đồ. Nàng chọn chiếc áo hai dây hở vai quyến rũ, lộ phần vai trắng nõn và khe ngực thoáng, bên trong áo ngực đen mỏng manh tôn lên bộ ngực đầy đặn quyến rũ, kết hợp với váy ngắn củn cỡn lộ đôi chân dài miên man. “Để làm vui lòng cha chồng… Nhưng thực ra là kích thích dục vọng bản thân,” nàng nghĩ, soi gương, mỉm cười hài lòng khi thấy thân hình gợi cảm phản chiếu.

Tầm giờ chiều, tiếng chuông cửa “ting tong” vang lên bên ngoài. Ngọc Linh ra mở, biết là mẹ mình. Bà Ngọc Lan bước vào, trang phục có phần gợi cảm: chiếc áo sơ mi hở nút trên lộ khe ngực sâu của người phụ nữ trung niên vẫn còn đầy đặn, váy ôm sát tôn lên hông nở và mông tròn, làn da trắng hồng mịn màng. Bà ôm con gái: “Con yêu, mẹ đến rồi!” Rồi bà đi thẳng vào phòng khách, hỏi thăm ông sui: “Ông sui ơi, khỏe chưa ạ? Mẹ con tôi lo cho ông lắm.” Ông Lâm mỉm cười, nhưng ánh mắt thoáng ái ngại khi lướt qua thân hình bà Ngọc Lan – đường cong khiêu gợi không kém con gái là mấy, bộ ngực đầy đặn có phần to hơn của Ngọc Linh rung nhẹ theo bước đi. “Hai mẹ con ai cũng đẹp… Ông già như mình thật là may mắn quá,” ông nghĩ thầm, mặt đỏ bừng, cố nhìn sang Bé Chi đang chơi đồ chơi bên cạnh.

Ngọc Linh và mẹ bày biện bàn ăn với thức ăn nhẹ: cháo gà bổ dưỡng nóng hổi cho ông Lâm, salad trái cây tươi mát, bánh mì nướng vàng ruộm với patê béo ngậy. Bé Chi reo lên: “Con hát cho ông nghe nhé!” Con bé hát bài “Happy Birthday” vụng về, giọng lanh lảnh: “Happy birthday to you… Happy birthday ông nội…” Ông Lâm cười hiền từ, mắt long lanh xúc động, ôm cháu: “Cảm ơn cô công chúa nhỏ!” Ngọc Linh tắt đèn phòng khách, mang bánh kem ra với nến sáng lung linh, hình trái tim đỏ rực với dòng chữ “Chúc cha khỏe mạnh, gia đình yêu cha”. Ông Lâm bất ngờ, đứng dậy ôm con dâu: “Con… cha cảm ơn con!” Tay ông vô tình chạm vào bộ ngực đầy đặn qua lớp vải mỏng, gửi khoái cảm điện giật lan tỏa, núm vú cương cứng cọ xát vào lòng bàn tay thô ráp. Ngọc Linh run nhẹ, vùng kín nóng ran, nhưng chỉ mỉm cười: “Cha thổi nến đi!”

Ông Lâm thổi nến, mọi người vỗ tay. Trong lúc ăn tiệc, ông kể chuyện quá khứ: “Hồi xưa, vợ cha mất sớm, cha một mình nuôi Thành dưới quê. Ruộng vườn, đàn gà… Đơn giản nhưng bình yên. Giờ có các con, có Bé Chi, cha mãn nguyện rồi.” Ngọc Linh mềm lòng, ngồi sát bên, vuốt ve tay ông dịu dàng nhưng gợi cảm, ngón tay thon dài trượt từ vai xuống đùi, gần vùng nhạy cảm. “Cha kể tiếp đi,” nàng thì thầm, mắt long lanh. Ông Lâm run rẩy, dục vọng dâng trào. Bất ngờ, Bé Chi nghịch ngợm, làm đổ kem lên áo bà ngoại Ngọc Lan. Bà Ngọc Lan cười: “Ôi con bé!” Lau kem, chiếc áo sơ mi ướt át dính sát, lộ da thịt trắng nõn mịn màng của bộ ngực đầy đặn, núm vú hồng hào mờ ảo. Ông Lâm đỏ mặt, dương vật cương cứng hết cỡ dưới quần, phải ngồi bắt chéo chân, lòng nóng ran: “Bà sui đẹp quá… Nhưng con dâu còn mê hoặc hơn.”

Khi cắt bánh, Ngọc Linh cố cúi thấp người, chiếc áo hai dây trễ xuống, lộ khe ngực sâu hun hút và núm vú hồng hào mờ ảo dưới lớp ren đen. Ông Lâm liếc nhìn, dục vọng bùng nổ, nhớ lại hình ảnh Ngọc Linh trong bikini trước đây, nay gần gũi hơn, thân hình gợi cảm gọi mời. Ngọc Linh nhận ra, cố tình chạm tay ông lâu hơn, lòng rung động khi nghĩ về lời Thành: “Nếu cần thiết thì anh chấp nhận.” “Cha thích bánh không?” Nàng hỏi, giọng thì thầm dâm mỹ.

Ngay lúc này, tại một nơi khác, Thành ở nước ngoài, trong khách sạn sang trọng với nội thất gỗ óc chó bóng loáng, đèn chùm pha lê lấp lánh. Anh đang làm việc muộn trên laptop, nhưng lòng bồn chồn. Mở app camera bí mật đã lắp khắp nhà: phòng khách, bếp, phòng ngủ ông Lâm, hồ bơi, khu vườn – chất lượng cao, zoom rõ cận cảnh. Xem trực tiếp bữa tiệc, thấy vợ mặc gợi cảm bên cha, mẹ vợ Ngọc Lan cũng quyến rũ, dục vọng cuckold bùng nổ mãnh liệt. Dương vật cương cứng dưới quần tây, nước nhờn rỉ ra. “Vợ mình đẹp quá… Bên cha, em uốn éo thế kia… Cha liếc ngực em, chắc cha cứng rồi.” Anh nghĩ, ghen tị xen lẫn kích thích, tự hỏi: “Mình điên rồi sao? Nhưng nghĩ thôi đã sướng thế này… Muốn xem em rên dưới cha.” Tay anh luồn xuống quần, vuốt ve dương vật, hơi thở hổn hển.

Sau tiệc, Ngọc Lan ra về: “Mẹ về đây, chúc ông sui khỏe!” Ngọc Linh ôm mẹ: “Mẹ về cẩn thận nhé.” Sau đó, nàng dẫn Bé Chi về phòng con, đã lâu không về, Bé Chi mừng rỡ: “Mẹ kể chuyện cho con nghe!” Ngọc Linh ru con ngủ bằng giọng dịu dàng, Bé Chi nhanh chóng chìm vào giấc mộng. Ông Lâm về phòng riêng trên tầng, phòng tối om chỉ đèn ngủ vàng vọt, không khí ngột ngạt dục vọng khó chịu. Ông nằm trên giường king size, lòng rạo rực, dương vật cương cứng đau nhức khi nhớ lại khe ngực Ngọc Linh, tay vuốt ve qua quần: “Con dâu… Cha muốn con quá…”

Bất ngờ, tiếng gõ cửa “cộc… cộc… cộc” vang lên nhẹ nhàng nhưng đầy ý nhị, như một lời mời gọi thầm lặng trong đêm khuya tĩnh mịch. Ông Lâm nằm trên giường, cơ thể nóng ran với dục vọng bị kìm nén suốt cả ngày, lập tức nhận ra tiếng gõ quen thuộc ấy. Giọng ông khàn khàn, pha lẫn hồi hộp và thèm khát: “Con vào đi, Linh ơi.” Cánh cửa hé mở, Ngọc Linh bước vào phòng với dáng vẻ quyến rũ chết người, chiếc váy ngủ lụa đen mỏng manh ôm sát lấy đường cong cơ thể, lớp vải óng ánh dưới ánh đèn mờ ảo, lộ rõ làn da trắng hồng mịn màng và những đường nét gợi cảm đến mê hoặc. Nàng ngồi xuống cạnh giường, gần sát ông, mùi hương cơ thể nữ tính thoang thoảng lan tỏa, khiến ông Lâm hít hà đầy say đắm. “Cha chưa ngủ hả? Sao trông cha mệt mỏi thế này?” Nàng hỏi, giọng dịu dàng nhưng ánh mắt long lanh dục vọng, tay khẽ vuốt ve cánh tay ông, những ngón tay thon dài lướt nhẹ như lời mời gọi.

Ông Lâm nuốt nước bọt, cố gắng kìm chế nhưng dương vật to lớn dưới lớp quần đã cương cứng hết cỡ, in hằn rõ ràng như một ngọn núi lửa sắp phun trào, đầu khấc đỏ au rỉ ra những giọt nước nhờn lấp lánh. Giọng ông run run, giả vờ làm nũng như một đứa trẻ thèm kẹo: “Cha ngủ chưa được, con ơi… Cha khó chịu quá, cả người nóng ran như lửa đốt.” Ngọc Linh mỉm cười đầy ý nhị, ánh mắt lướt xuống đũng quần phồng to của ông, tim nàng đập thình thịch với dục vọng đang trào dâng. Nàng nghiêng người sát hơn, bộ ngực đầy đặn rung nhẹ theo nhịp thở, thì thầm: “Cha khó chịu chỗ nào? Để con… massage cho cha nhé?” Ông Lâm mở mắt, giọng khàn đục đầy khát khao: “Khó chịu cả người… Hôm nay sinh nhật cha, mà con đâu có tặng quà cho cha đâu. Cha buồn lắm…” Ông nhắm mắt lại, ra vẻ tủi thân, nhưng cơ thể ông đã bán đứng ông – dương vật giật giật dưới lớp vải, sẵn sàng bùng nổ.

Ngọc Linh không nói gì thêm, chỉ đứng dậy một cách chậm rãi, tắt đèn chính để căn phòng chìm trong ánh sáng vàng vọt mờ ảo từ chiếc đèn ngủ, tạo nên không khí bí mật đầy cám dỗ. Nàng đứng trước mặt cha chồng, ánh mắt khóa chặt vào đôi mắt ông đang hé mở đầy thèm thuồng, rồi từ từ kéo hai dây áo mỏng manh xuống vai. Chiếc váy lụa đen tuột dần khỏi cơ thể, trượt xuống sàn như một lớp da rắn lột bỏ, lộ ra thân hình trần truồng hoàn hảo: bộ ngực to tròn căng đầy, núm vú hồng hào cương cứng như hai viên ngọc trai mời gọi, eo thon gọn dẫn xuống hông nở nang, đôi chân dài miên man trắng muốt, và vùng kín bí ẩn với lông mu cắt tỉa gọn gàng hình tam giác nhỏ xinh, âm đạo đỏ hồng đã ướt át lấp lánh nước nhờn dưới ánh đèn. Nàng thì thầm, giọng run run đầy dâm mỹ: “Đêm nay… con sẽ là món quà cho cha. Cha muốn con thế nào cũng được… con cho cha tất cả.” Cơ thể nàng nóng ran, dục vọng khiến vùng kín co thắt nhẹ, nước nhờn rỉ ra thêm, lan tỏa mùi hương quyến rũ đầy kích thích.

Ông Lâm run rẩy dữ dội, mở to mắt chiêm ngưỡng thân hình con dâu như một bức tượng nữ thần sống động, dục vọng kìm chế hôm nay bị đánh thức giờ đây bùng nổ không thể kìm nén thêm nữa. Giọng ông khàn khàn, pha lẫn cầu xin và gầm gừ: “Con… đừng trêu cha nữa… Cha không kìm được đâu… Cho cha nha, Linh? Cha thèm con quá rồi…” Ngọc Linh mỉm cười dâm đãng, bước lại gần hơn, đứng cạnh giường đối diện ông Lâm và cúi xuống thì thầm vào tai ông: “Con cho cha tất cả đêm nay… Cha muốn đút vào con… muốn làm con rên rỉ… con sẽ chiều cha hết mình.” Nghe xong, ông Lâm không chờ đợi nữa, hai tay vòng ra phía sau, ôm chặt lấy hai mông đít tròn lẳn săn chắc của nàng, bóp nắn mạnh mẽ như muốn nghiền nát, móng tay cào nhẹ tạo những vệt đỏ mờ trên da thịt trắng hồng. Ông kéo nàng sát vào mặt mình, úp miệng vào âm đạo ướt át, lưỡi đút sâu ray ray điểm G nhạy cảm với nhịp độ cuồng nhiệt. “Slurp… slurp…” tiếng liếm ướt át vang vọng khắp phòng, lưỡi ông xoáy vòng quanh âm vật sưng đỏ, hút mạnh những giọt nước nhờn tuôn trào như suối, uống ngấu nghiến như kẻ khát nước giữa sa mạc. Tay ông bóp mông nàng đỏ au, ngón tay trượt vào khe mông chạm hậu môn, khiến Ngọc Linh cong người la hét quằn quại trong khoái lạc tột độ: “Á… aaa… ưm… cha… liếm sâu nữa đi… con sướng chết mất… ưm… cha uống hết nước dâm của con đi… con ướt hết vì cha rồi!” Nàng bấu chặt vào vai ông, mồ hôi lấp lánh trên da thịt, cơ thể run rẩy như lên cơn co giật đầu tiên.

Không dừng lại, Ngọc Linh xô cha chồng nằm ngửa ra giường, thân hình lực lưỡng của ông giờ đây nằm dưới sự kiểm soát của nàng. Nàng hôn từ cổ xuống ngực ông, lưỡi đá đầu ngực săn chắc, cắn nhẹ bằng răng khiến ông tê dại toàn thân, rên rỉ đầy khoái trá: “Cha thích con làm vậy không? Con có dâm không cha? Con muốn làm cha sướng điên lên…” Ông Lâm cong người, giọng lạc đi vì kích thích: “Cha sướng lắm… con dâm quá… làm cha chịu hết nổi… tiếp đi con…” Ngọc Linh cười khúc khích dâm mỹ, dần trượt miệng xuống thấp hơn, kéo quần ông ra một cách thô bạo, lộ ra dương vật to lớn dài ngoằng gân guốc nổi rõ, đầu khấc đỏ au rỉ nước nhờn liên tục. Nàng vuốt ve từ gốc đến ngọn, tay siết chặt cảm nhận độ cứng như sắt nóng, rồi ngậm sâu vào miệng, mút “chụt… chụt…” ướt át, lưỡi xoáy vòng quanh đầu khấc, nuốt nước nhờn mặn mòi: “Cha… dương vật của cha to quá… dài ngoằng thế này… con mút mãi không chán… con muốn nuốt hết tinh tương của cha…” Ông Lâm cong người lên, tay ấn đầu nàng sâu hơn, hông nhấp nhô theo nhịp: “Con… sướng quá… mút mạnh nữa đi… cha sướng lắm…. cha thích… cha muốn… vì con đẹp quá…”

Hai người quấn lấy nhau cuồng nhiệt, hôn nhau say đắm, lưỡi quấn quýt nước bọt hòa quyện thành dòng dâm đãng, thân thể trần truồng cọ xát nóng bỏng, da thịt trắng nõn của Ngọc Linh chạm vào cơ thể săn chắc rám nắng của ông Lâm, tạo nên những đợt sóng khoái cảm lan tỏa. Ông Lâm lật nàng nằm ngửa, tách đôi đùi dài miên man dang rộng như lời mời gọi, dương vật to lớn đâm sâu vào âm đạo ướt át đỏ hồng: “Phạch… phạch… pạch… pạch…” tiếng da thịt chạm nhau vang vọng dồn dập, âm đạo co bóp siết chặt như muốn nuốt chửng toàn bộ chiều dài, chạm đến tử cung khiến Ngọc Linh hét lên mê đắm: “Aaa… á á… cha… sâu quá… xé con ra đi… con chịu hết nổi… mạnh nữa đi cha… đút con mạnh hơn đi cha!” Ông đút từ chậm rãi để cảm nhận độ đàn hồi chặt chẽ, rồi tăng tốc hung bạo như thú dữ, tay nhào nặn bộ ngực đầy đặn thành muôn hình vạn trạng, ngón tay vê núm vú cương cứng, miệng cúi xuống mút “chụt… chụt…” ướt át, cắn nhẹ khiến nàng giật nảy người vì khoái cảm kép.

Chuyển sang tư thế doggy, Ngọc Linh quỳ gối, mông tròn lẳn chổng cao mời gọi, ông Lâm quỳ sau thúc mạnh từ phía sau, hai tay bóp mông đỏ au như muốn in dấu, rồi luồn lên trước bóp vú rung rung theo nhịp đâm: “Con… mông con đẹp quá… chặt quá… cha đút mãi không chán… rên lớn nữa đi con!” Ngọc Linh lắc hông cuồng nhiệt đáp lại, âm đạo co thắt siết chặt gân guốc, nước nhờn phun ra lênh láng: “Ối… sâu nữa… đút con mạnh đi cha… con là của cha đêm nay… aaa… á á… con nghiện dương vật của cha rồi!” Sau đó, Ngọc Linh đứng dậy, rồi từ từ cưỡi lên cái thứ ‘to lớn’ ấy, dương vật lấp đầy sâu thẳm, nàng nhấp nhô cuồng nhiệt như cưỡi ngựa hoang, ngực rung rung lấp lánh mồ hôi dưới ánh đèn mờ, tay chống ngực ông bóp mạnh, lên đỉnh nhiều lần liên tiếp, cơ thể giật giật dữ dội, nước nhờn phun tùm lum tung tóe lên bụng ông: “Aaa… á á á á… ưm ư…. con lại ra nữa rồi… sướng chết mất… cha… con muốn cha xuất vào con… lấp đầy con đi!”

Ông Lâm gầm gừ như thú dữ, siết chặt hông nàng, xuất tinh sâu vào trong âm đạo đang co thắt thèm thuồng, dòng tinh nóng hổi trắng đục tràn ra nhỏ giọt xuống ga giường nhăn nhúm. Cả hai nằm thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại hòa quyện, Ngọc Linh ôm chặt ông, thì thầm đầy dâm mỹ: “Con yêu cha… đam mê cha theo cách dâm đãng nhất… dương vật cha làm con nghiện mất rồi.” Ông Lâm vuốt tóc nàng ướt át, giọng khàn khàn xúc động: “Cha cũng vậy… con là món quà tuyệt vời nhất đời cha… cha muốn con mãi mãi.”

Song song đó, ở bên kia Đai Tây Dương, Thành ngồi trong phòng khách sạn sang trọng, mắt dán chặt vào màn hình laptop với app camera bí mật chất lượng cao, zoom cận cảnh mọi chi tiết dâm loạn: Thấy vợ cởi đồ trần truồng, ông Lâm úp miệng mút âm đạo ướt át “slurp slurp”, rồi sex cuồng nhiệt – tiếng “phạch phạch” da thịt chạm nhau, tiếng rên “Aaa… cha… sâu quá…” của Ngọc Linh khiến anh kích thích tột độ, dục vọng cuckold bùng nổ như lửa địa ngục. Tay anh vuốt dương vật nhanh hơn, siết chặt cảm nhận độ cứng đau nhức, xuất tinh đồng thời với cha, tinh dịch bắn vọt lên bụng anh: “Vợ… em dâm quá… cha đút em sướng thế kia… rên lớn vì cha đi em… anh sướng theo… anh muốn xem em bị lấp đầy mãi mãi!” Lòng anh hỗn loạn giữa ghen tị và khoái lạc đen tối, nhưng dục vọng thắng thế, khiến anh lưỡng lự quyết định: “Anh phải về… để xem tận mắt, thậm chí… tham gia.”

Ngọc Linh và ông Lâm nằm ôm nhau trong dư âm khoái lạc, nàng day dứt nghĩ về chồng và con gái: “Mình làm vậy có sai không? Nhưng… sướng quá… mình thật sự nghiện rồi.” Nhưng dục vọng thỏa mãn khiến nàng mỉm cười, vuốt ve dương vật ông vẫn còn bán cương. Ông Lâm thì thầm áy náy: “Cha xin lỗi con… nhưng cha không hối hận về đều mình đã làm… con làm cho cha sống lại với những cảm xúc tưởng như đã chết.” Ngọc Linh an ủi, hôn nhẹ môi ông: “Con cũng vậy cha ơi… con muốn đêm nào cũng thế này.” Bất ngờ, điện thoại rung nhẹ – tin nhắn từ Minh: “Em nhớ chị quá… nhớ âm đạo chị siết chặt dương vật em… chị cho em ghé thăm nhé?” Nàng đỏ mặt, vùng kín lại nóng ran co thắt, dục vọng trào dâng thêm lần nữa, tự hỏi: “Mình cần cả hai… để thỏa mãn cơn khát này sao?”

Thành ngồi bất động trong phòng khách sạn tối om, ánh sáng xanh từ màn hình laptop hắt lên khuôn mặt anh, phản chiếu đôi mắt đỏ hoe rực lửa hỗn loạn. Tay anh vẫn còn run run sau cơn cực khoái, tắt ứng dụng camera, hình ảnh cuối cùng – vợ anh, Ngọc Linh, nằm ôm cha ruột anh sau cuộc ân ái cuồng nhiệt – vẫn ám ảnh như một thước phim dâm loạn quay chậm trong đầu. Dòng tinh dịch của anh vẫn còn dính nhớp nháp trên bụng, dư âm của khoái lạc, nhưng giờ đây nó hòa lẫn với cơn ghen tị cháy bỏng và dục vọng cuckold đang thiêu đốt anh từ bên trong. “Vợ ơi… em rên vì cha thế kia… anh sướng, nhưng… anh… anh cũng đau quá…” Anh lẩm bẩm, dương vật vẫn còn bán cương dưới quần, giật giật theo từng nhịp tim đập loạn. Không kìm được nữa, anh cầm điện thoại, bấm gọi video cho vợ, lòng hỗn loạn như bão tố: Anh muốn nghe giọng em, muốn xác nhận, muốn… kích thích thêm nữa.

Bên kia đầu dây, Ngọc Linh đang vội vã mặc lại chiếc váy ngủ lụa đen mỏng manh, lớp vải dính sát vào da thịt ướt át mồ hôi và tinh dịch còn sót lại từ cuộc làm tình với cha chồng. Cơ thể nàng vẫn run rẩy dư âm khoái lạc, vùng kín đỏ hồng sưng tấy, nước nhờn hòa quyện với tinh ông Lâm vẫn rỉ ra nhẹ theo từng bước chân. Nàng liếc nhìn ông Lâm đang ngủ say trên giường, hơi thở đều đặn, rồi cầm điện thoại rung nhẹ, màn hình hiển thị “Chồng Yêu”. Tim nàng đập thình thịch, mặt đỏ bừng như lửa: “Sao anh gọi lúc này… chắc chắn anh biết rồi?” Nàng bắt máy, cố giữ giọng bình thường nhưng run run đầy tội lỗi: “Anh yêu, em đây… Sao anh gọi khuya thế này?”

Thành cố gắng giả vờ bình thường, giọng anh khàn khàn, pha lẫn kích thích ngầm mà anh cố che giấu: “Anh nhớ em quá… Sinh nhật cha vui không? Em… chiều cha thế nào rồi? Anh bảo em chăm sóc ông mà, phải không vợ?” Lời nói của anh như một quả bom nổ chậm, đầy ý nhị dâm mỹ, khiến Ngọc Linh đỏ mặt tía tai, tay siết chặt điện thoại, vùng kín bất giác co thắt nóng ran nhớ lại dương vật to lớn của ông Lâm lấp đầy mình. Lòng nàng hỗn loạn, nghĩ thầm: “Anh biết hết rồi sao? Anh thấy hết qua… cái gì đó? Hay anh chỉ đoán?” Không khí đêm khuya đột ngột nặng nề, những dòng ý nghỉ treo lơ lửng như một sợi dây dục vọng căng thẳng, sẵn sàng đứt bất cứ lúc nào, kéo theo những bí mật dâm loạn sắp bung vỡ.
 

Michaeltrinh2024

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 37: Sáng Tinh Mơ

Sau khi cuộc gọi video với Thành kết thúc, Ngọc Linh đặt điện thoại xuống đầu giường, lòng hỗn loạn với những suy nghĩ rối ren. Lời chồng: “Em chiều cha thế nào rồi?” vang vọng trong đầu, khiến nàng đỏ mặt, tim đập thình thịch, lòng có chút bất an. “Anh biết hết rồi sao? Hay chỉ là lời nói đùa?” Nàng nghĩ, nhưng dục vọng thỏa mãn từ cuộc ân ái cuồng nhiệt với ông Lâm khiến cơ thể mệt mỏi rã rời. Nàng nằm bên cha chồng, thân hình trần truồng dính sát vào lồng ngực ông, hơi thở đều đặn của ông Lâm như lời ru êm ái. Dần dần, Ngọc Linh chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay, giấc mơ lẫn lộn giữa hình ảnh chồng mỉm cười chấp nhận và những khoái lạc cấm kỵ đang bao trùm lấy nàng.

Ánh nắng buổi sớm len lỏi qua rèm cửa sổ, chiếu những vệt sáng vàng nhạt vào căn phòng ngủ rộng lớn của ngày mới. Không khí se lạnh của buổi sáng cuối thu khiến da thịt nổi gai ốc, nhưng ông Lâm tỉnh dậy đầu tiên, cơ thể già nua nhưng vẫn dẻo dai nhờ những năm tháng lao động đồng áng. Ông mở mắt, nhìn sang bên cạnh: Ngọc Linh vẫn đang ngủ say, thân hình trần truồng nằm nghiêng, bộ ngực đầy đặn căng tròn nhấp nhô theo nhịp thở, eo thon gọn dẫn xuống hông nở nang, và cặp mông tròn lẳn trắng nõn như mời gọi. Dòng tinh dịch từ đêm qua vẫn còn đọng lại giữa hai đùi nàng, lấp lánh dưới ánh nắng yếu ớt, khiến dục vọng trong ông Lâm lại dâng trào như con thú hoang bị đánh thức.

Ông Lâm nuốt nước bọt ực một cái, dương vật to lớn dài ngoằng dưới lớp chăn bắt đầu lại cương cứng đau nhức, gân guốc nổi rõ dưới lớp da mỏng, đầu khấc rỉ nước nhờn nhớp nháp. “Con dâu mình… đẹp quá… Mình lại chịu hết nổi rồi,” ông nghĩ thầm, quay người lại, nhẹ nhàng đẩy Ngọc Linh nằm sấp xuống nệm êm ái. Nàng vẫn ngủ say, không hề hay biết gì, mái tóc dài đen nhánh xõa tung trên gối. Ông Lâm cúi xuống, hôn dày đặc từ gáy trắng ngần xuống lưng thon thả, lưỡi liếm nhẹ nhàng những đường cong mịn màng, rồi xuống đôi mông căn tròn săn chắc. Ông tách nhẹ hai mông nàng, lưỡi xoáy quanh lỗ hậu môn hồng hào, liếm láp chậm rãi với tiếng “slurp slurp” ướt át, khiến Ngọc Linh rùng mình rên rỉ trong giấc ngủ: “Ưm… ư… ư… á… aaa…” Cơ thể nàng vô thức cong lên, vùng kín bắt đầu nóng ran, nước nhờn rỉ ra thoáng qua.

Không kìm được nữa, ông Lâm đột ngột đè lên lưng con dâu, thân hình cao lớn lực lưỡng bao phủ lấy Ngọc Linh như một bóng tối nóng bỏng, nuốt chửng lấy cơ thể mềm mại của nàng. Dương vật cương cứng to lớn, gân guốc nổi rõ dưới lớp da nóng ran, tìm đến lỗ âm đạo ướt át đang co thắt thèm thuồng, rồi đút mạnh một cái “phập” sâu thẳm, xé toạc không khí buổi sáng tinh mơ. Ngọc Linh “ú” lên một tiếng lớn đầy bất ngờ, mắt mở to tỉnh giấc khỏi giấc mộng mị, cơ thể giật nảy như bị điện giật, chưa kịp phản ứng thì ông Lâm đã bắt đầu nhấp mạnh bạo từ phía sau, như một con thú hoang bị dục vọng chi phối hoàn toàn.

“Phạch… phạch… pạch… pạch…” tiếng da thịt chạm nhau vang vọng dồn dập trong phòng, dương vật to lớn ra vào sâu thẳm với nhịp độ hung hãn, chạm đến tử cung khiến âm đạo nàng co bóp siết chặt như muốn nghiền nát, nước nhờn tuôn trào lênh láng hòa quyện với tinh dịch còn sót từ đêm qua. Tay ông luồn ra phía trước, bóp mạnh bộ ngực đầy đặn thành muôn hình vạn trạng, ngón tay thô ráp vê núm vú hồng hào cương cứng đến mức đau nhói khoái lạc: “Con… cha sướng quá… âm đạo con siết chặt cặc cha như muốn nuốt chửng… con dâm quá Linh ơi…” Ông Lâm gầm gừ đầy thú tính, nhịp thúc dồn dập như piston máy, mồ hôi túa ra lấp lánh trên lưng rám nắng, mùi mồ hôi nam tính lan tỏa quyện lẫn hương dục vọng nồng nặc.

Ngọc Linh ban đầu bất ngờ, cơ thể cứng đờ trong khoảnh khắc, nhưng dục vọng mãnh liệt nhanh chóng bùng nổ như ngọn lửa địa ngục, lan tỏa từ vùng kín lên tận óc, khiến nàng cong người đáp lại cuồng nhiệt, rên rỉ sung sướng trong buổi sáng tinh mơ còn vương chút sương mù ngoài cửa sổ: “Aaa… cha… mạnh nữa đi… đút con sâu nửa đi… con đau nhưng sướng chết mất… ưm… phạch phậc… cha xé con ra đi… con nghiện cái dương vật của cha rồi!” Nàng lắc hông cuồng nhiệt như đĩ điếm thèm khát, đẩy mông tròn lẳn về phía sau đón nhận từng cú thúc, nước nhờn tuôn trào như suối dâm hòa quyện với tiếng da thịt ướt át, nhỏ giọt xuống ga giường nhăn nhúm nhớp nháp. Khoái cảm dâng trào khiến nàng cắn răng, móng tay cào nhẹ lên tay ông, để lại những vệt đỏ mờ, toàn thân run rẩy như lên cơn sốt tình ái, âm đạo co thắt liên hồi siết chặt gân guốc, khiến ông Lâm rên rỉ đầy khoái trá: “Con… lắc mông đi… cha chịu hết nổi rồi… con làm cha điên mất!”

Ông Lâm nhấp được gần 30 phút, cơ bụng sáu múi siết chặt lấp lánh mồ hôi, hơi thở hổn hển như trâu nước, rồi đột ngột gầm lên như thú dữ, xuất tinh sâu vào âm đạo nàng đang co bóp thèm thuồng, dòng tinh nóng hổi trắng đục tràn ra lênh láng, lấp đầy tử cung khiến Ngọc Linh lên đỉnh lần nữa, cơ thể giật giật dữ dội như cơn co giật khoái lạc tột cùng: “Aaa… con ra rồi… cha… nóng quá… lấp đầy con đi… con muốn là của cha… aaa!” Cả hai thở hổn hển, ông Lâm nằm đè lên lưng nàng, dương vật vẫn còn giật giật bên trong âm đạo ướt át, hôn nhẹ gáy nàng đầy trìu mến xen lẫn dâm mỹ: “Con… tha lỗi cho cha nhé… Cha dậy sớm, thấy con trần truồng nằm kế bên, cơ thể đẹp mê hồn thế này… cha chịu không nổi, nên muốn thêm một lần nữa để thỏa mãn cơn thèm khát.”

Ngọc Linh hờn trách, giọng nũng nịu xen lẫn dâm mỹ đầy quyến rũ, quay người ôm ông, bộ ngực đầy đặn ép sát vào ngực cha chồng, núm vú cọ xát tạo khoái cảm nhẹ nhàng: “Cha hư quá đi… làm gì mà mạnh bạo vậy, như thú hoang ấy… con đau đó. Âm đạo con rát bỏng hết rồi, cha đút sâu quá… nhưng… sướng thật đó” Nàng mỉm cười, tay vuốt ve lưng ông, lòng rung động với dục vọng cấm kỵ đang ngày càng sâu đậm. Ông Lâm cười xòa, vuốt tóc nàng ướt át mồ hôi: “Tại con đẹp quá… gợi cảm quá… Cha không kìm được, nhìn con là cha muốn nuốt chửng em ấy.” Ngọc Linh chọc ghẹo, giọng đầy ý nhị: “Nếu chồng con Thành có ở đây thì sao? Cha không sợ con trai cha à? Anh ấy mà biết cha làm con dâu thế này…” Ông Lâm nghe nhắc đến con trai, có phần chột dạ, mặt đỏ bừng như lửa, dục vọng thoáng nguội nhưng nhanh chóng bùng lên lại: “Cha… cha cũng không biết nữa. Bây giờ cha chỉ làm theo cảm xúc trong con người cha thôi. Cha biết như vậy là sai trái, là loạn luân… nhưng cha không thể kìm được lòng ham muốn của bản thân. Con… con làm cha điên đảo mất rồi.” Ngọc Linh nghe vậy cũng nao lòng, vuốt ve lưng ông an ủi, nhưng dục vọng khiến nàng siết chặt hơn: “Chuyện đến như vậy không thể thay đổi, nên mình chỉ cần đối xử tốt hơn với anh Thành là được. Con sẽ giữ bí mật… và tiếp tục chiều cha.” Ông Lâm gật đầu, ôm nàng chặt hơn, dục vọng vẫn âm ỉ như ngọn lửa chưa tắt, cả hai nằm im lặng trong không khí nồng nặc mùi tình ái.

Rồi ông Lâm cùng Ngọc Linh đi vào nhà tắm chung, nước ấm từ vòi sen xối xả xuống hai thân thể trần truồng còn dính nhớp nháp tinh dịch và nước nhờn, hơi nước bốc lên mù mịt như một khu vực bí mật dâm đãng. Ông Lâm không thể phủ nhận thân thể con dâu cực kỳ quyến rũ dưới dòng nước: làn da trắng mịn lấp lánh nước, bộ ngực đầy đặn rung rung theo cử động, núm vú hồng hào cương cứng như mời gọi, vùng kín hồng hào vẫn còn sưng đỏ dư âm từ những cú thúc hung bạo, lông mu ướt át dính sát da thịt. Họ kỳ cọ cho nhau, tay ông vuốt ve da thịt nàng nhẹ nhàng nhưng đầy ý đồ, xoa bóp bộ ngực tròn trịa khiến núm vú cọ xát vào lòng bàn tay thô ráp, ngón tay trượt xuống vùng kín day day âm vật sưng đỏ: “Con… đẹp quá… cha muốn nữa rồi…” Ngọc Linh rên khẽ, giọng run run đầy kích thích: “Cha… đừng chạm chỗ đó… con lại ướt rồi… nước nhờn chảy ra nữa kìa.” Nhưng họ chỉ vệ sinh sạch sẽ, không đi xa hơn vì thời gian đã muộn, ánh nắng buổi sáng len qua cửa sổ nhà tắm, nhắc nhở một ngày mới đầy dục vọng đang chờ đợi. Ngọc Linh nghĩ thầm, lòng hỗn loạn: “Mình thật sự nghiện rồi… cha mang lại khoái lạc cấm kỵ, nhưng Minh… cậu ấy mang sức trẻ dâm đãng. Mình cần cả hai sao?”

Sau khi vệ sinh buổi sáng xong dưới dòng nước ấm áp trong nhà tắm, Ngọc Linh lau khô cơ thể vẫn còn râm ran dư âm khoái lạc, rồi chọn một chiếc váy ngủ lụa mỏng manh màu đen óng ánh, lớp vải ôm sát lấy đường cong gợi cảm của nàng – bộ ngực đầy đặn rung nhẹ theo từng cử động, eo thon gọn dẫn xuống hông nở nang, và đôi chân dài miên man lộ rõ dưới lớp vải gần như trong suốt. Nàng liếc nhìn ông Lâm đang mặc xong bộ quần áo đơn giản, thoải mái – chiếc áo thun cũ kỹ ôm lấy thân hình lực lưỡng vẫn còn vương mùi dục vọng từ đêm qua – rồi mỉm cười dịu dàng, nắm tay ông dẫn xuống dưới nhà. Không khí biệt thự buổi sáng tinh mơ thật yên bình, ánh nắng đầu ngày len qua cửa kính lớn, hắt những vệt vàng ấm áp lên sàn gỗ bóng loáng, xen lẫn tiếng chim hót ríu rít từ khu vườn xanh mướt ngoài kia.
Cả hai vui vẻ bước vào nhà bếp rộng lớn, nơi ánh sáng tự nhiên tràn ngập qua cửa sổ lớn có thể phóng tầm mắt nhìn ra hồ bơi lấp lánh. Đồng hồ treo tường chỉ hơn 6 giờ sáng, nhưng không khí đã tràn đầy sức sống với mùi cà phê Pháp thơm lừng bốc lên từ máy pha tự động, hòa quyện cùng hương bánh mì nướng giòn tan và món trứng chiên patê béo ngậy, vàng ruộm. Ngọc Linh khéo léo sắp đĩa thức ăn lên bàn gỗ dài, tay nàng nhẹ nhàng gắp miếng trứng đặt vào đĩa ông Lâm, giọng dịu dàng ấm áp như lời thì thầm yêu thương: “Cha ăn nhiều vào cho khỏe nhé, hôm nay con nấu đặc biệt để cha mau hồi phục.” Ông Lâm ngồi xuống, ánh mắt trìu mến lướt qua thân hình gợi cảm của con dâu dưới lớp váy mỏng, rồi mỉm cười hiền từ, cầm thìa lên: “Con nấu ngon quá, Linh ơi. Mùi thơm thế này, cha ăn hết sạch cho con vui lòng.” Nụ cười của ông khiến Ngọc Linh lòng ấm áp, nhưng sâu thẳm trong nàng vẫn thoáng day dứt về những bí mật dâm đãng đêm qua, dù vậy, khoảnh khắc gia đình này khiến nàng cảm thấy mọi thứ vẫn đáng giá.

Sau khi chuẩn bị xong, Ngọc Linh nhẹ nhàng đi lên lầu, mở cửa phòng con gái với nụ cười rạng rỡ: “Công chúa nhỏ của mẹ, dậy ăn sáng nào! Hôm nay có ông nội chờ con dưới nhà đấy.” Bé Chi dụi mắt ngái ngủ, mái tóc rối bù đáng yêu, rồi reo lên vui mừng khi nhận ra giọng mẹ: “Mẹ ơi! Ông nội khỏe rồi phải không? Con mơ thấy ông nội hôm qua!” Con bé nhảy phắt khỏi giường, chạy ùa vào lòng Ngọc Linh, rồi lon ton chạy xuống lầu với tiếng cười khúc khích vang vọng khắp hành lang.
Cả ba người – ông Lâm, Ngọc Linh, và Bé Chi – ngồi quây quần quanh bàn ăn, không khí ấm cúng như một bức tranh gia đình hoàn hảo. Bé Chi ngồi trên ghế cao, đôi mắt to tròn lấp lánh, cầm thìa nghịch ngợm miếng bánh mì, rồi quay sang ông nội nói chuyện líu lo: “Ông ơi, hôm qua con mơ thấy ông khỏe rồi, mình đi chơi công viên nhé! Có đu quay và kem nữa, ông đẩy con đu cao cao luôn!” Ông Lâm cười hiền từ, xoa đầu cháu nội với bàn tay thô ráp nhưng đầy yêu thương: “Ừ, ông khỏe rồi mà, công chúa nhỏ. Mai mốt ông dẫn con đi, đẩy đu cao thật cao, ăn kem thỏa thích luôn!” Ngọc Linh ngồi bên, vừa nhấm nháp miếng trứng chiên vừa ngắm nhìn cảnh tượng ấy, lòng tràn đầy ấm áp xen lẫn một chút ngọt ngào day dứt: “Gia đình mình… dù có những bí mật dâm đãng che giấu, nhưng vẫn hạnh phúc thế này. Mình phải giữ gìn nó, cho Bé Chi thật thuần khiết… và phải cố che dấu tất cả dục vọng đang cháy bỏng trong lòng.” Tiếng cười của Bé Chi vang vọng, hòa quyện với mùi thức ăn thơm lừng, khiến buổi sáng ấy trở nên thật sự đáng nhớ, như một khoảng lặng bình yên trước những cơn sóng dục vọng sắp ập đến.

Hôm nay là chủ nhật, một ngày cuối tuần yên bình sau bữa sáng ấm cúng bên ông Lâm và Bé Chi. Ngọc Linh dọn dẹp sạch sẽ nhà bếp, mùi cà phê Pháp vẫn còn thoang thoảng trong không khí, rồi nhẹ nhàng bước lên phòng ngủ của mình và chồng Thành. Căn phòng rộng lớn với giường king size êm ái, rèm cửa trắng mỏng đón ánh nắng dịu nhẹ, tạo nên không gian riêng tư đầy thư giãn. Nàng nằm dài trên giường, chiếc váy ngủ mỏng manh ôm sát cơ thể, lộ rõ đường cong gợi cảm – bộ ngực đầy đặn rung nhẹ theo nhịp thở, eo thon gọn dẫn xuống hông nở nang. Ngọc Linh cầm điện thoại, lòng chợt buồn chán vì công việc bù đầu và những bí mật dục vọng đang giày vò, rồi nhắn tin cho Hà Thư – cô bạn thân thiết nhất, người luôn chia sẻ mọi điều, kể cả những bí mật dâm đãng nhất: “Thư ơi, mày đang làm gì đó? Tao đang nằm nhà buồn chán đây.”

Hà Thư trả lời gần như ngay lập tức, hào hứng qua tin nhắn: “Tao đang nằm nhà một mình, buồn chán vãi luôn. Cha chồng mày xuất viện rồi hả? Sao mày không đi làm đi?” Ngọc Linh mỉm cười, nằm nghiêng người, tay vuốt ve đùi mình vô thức khi nghĩ về những ngày qua, rồi kể về công việc: “Ừ, ông về rồi… hôm qua. Công việc tao bận rộn lắm, lo cho ông nên chưa đi làm được. Mày kể tao nghe tình hình Viện Nghiên Cứu đi, tao nhớ mọi người quá.” Hà Thư nhanh chóng trả lời, chi tiết và vui vẻ: “Dự án hoàn thành tốt đẹp lắm mày ơi, sếp Hùng ghi công mày lớn, khen mày thông minh và siêng năng suốt. Bây giờ công việc tương đối ít, cả team đang lên kế hoạch đi du lịch. Mọi người mong mày quay lại đầu tuần lắm, không có mày văn phòng buồn hẳn đi, thiếu tiếng cười và ý tưởng điên rồ của mày!”

Sau khi nói chuyện công việc xong, Hà Thư chuyển chủ đề, giọng tò mò qua tin nhắn: “Mày kể tao nghe những ngày chăm sóc cha chồng trong bệnh viện đi, có gì thú vị không? Ông khỏe hẳn chưa?” Ngọc Linh cắn môi, mặt đỏ bừng khi nhớ lại những khoảnh khắc dâm đãng – hơi thở nóng hổi của ông Lâm, dương vật to lớn lấp đầy nàng, và cả những cú thúc hung bạo của Minh dưới mưa. Vì hai nàng là bạn rất thân, luôn chia sẻ mọi thứ mà không giấu giếm, Ngọc Linh quyết định kể hết: “Thư ơi, tao kể mày nghe… Tao quan hệ với cha chồng rồi, và cả với thằng Minh nữa. Trong bệnh viện luôn đó, tao không kìm được dục vọng nữa.”

Hà Thư bất ngờ đến mức reply ngay lập tức với hàng loạt biểu tượng cảm xúc sốc: “Trời ơi mày!!! Quan hệ với cha chồng á? Trong bệnh viện luôn hả? Mày điên rồi sao? Kể chi tiết đi, tao đang ngồi dậy chuẩn bị nghe đây, tim đập thình thịch luôn!” Ngọc Linh cười khúc khích, nằm sấp trên giường, tay vuốt ve ngực mình khi dục vọng thoáng dâng lên qua lời kể: “Ừ, với cha chồng thì ấm áp, dương vật to lớn kinh khủng làm tao kích thích lắm, rồi đút sâu đến mức tao hét lên vì sướng. Dương vật ông to lớn lấp đầy tao, sướng đến lên đỉnh liên tục, tao nghiện mất rồi, không thể cưỡng lại.” Hà Thư càng bất ngờ hơn khi nghe đến Minh, reply với giọng văn kích động: “Cái gì? Còn với thằng Minh nữa á? Thằng trai trẻ đó hả? Trời ơi mày, mày dâm quá rồi! Cảm giác thế nào? Sướng không? Thích không? Kể chi tiết đi, tao đang ướt hết quần lót đây này!” Ngọc Linh đỏ mặt, vùng kín nóng ran khi nhớ lại, kể chi tiết hơn: “Với thằng Minh thì trẻ trung, hung bạo lắm, dương vật nó dài ngoằng đút sâu dưới mưa ngoài lan can bệnh viện, tao rên như điên, nước nhờn phun tùm lum. Tao lên đỉnh bao nhiêu lần không đếm nổi, Thư ơi… Tao nghiện cả hai rồi, một bên ấm áp cấm kỵ, bên kia dâm đãng liều lĩnh.”

Hà Thư kích thích tột độ, reply với giọng dâm mỹ: “Nghe mà tao ướt hết rồi… Tao tưởng tượng cảnh mày rên rỉ dưới cha chồng, rồi bị thằng trai trẻ đút mạnh… Sướng chết mất! Tao muốn cũng muốn thử quá mày ơi! Để tao thử cảm giác đó, dương vật to lớn với dài ngoằng, tao chịu hết nổi.” Ngọc Linh cười khúc khích, dục vọng rạo rực qua màn hình: “Ừ, tao hứa, lần sau tao rủ mày tham gia. Mày sẽ nghiện luôn đấy.” Rồi Hà Thư nói thêm, giọng buồn chán xen lẫn hứng khởi: “Hôm nay thằng chồng già lại đi công tác, tao một mình nhà buồn quá. Tao muốn qua nhà mày chơi, kể chuyện trực tiếp đi, nhắn tin không đã.” Ngọc Linh chấp nhận ngay, lòng vui vì có bạn thân bên cạnh: “Ừ, qua đi, tao đang rảnh rang đây. Tao chờ mày.”

Chỉ sau 15 phút, Hà Thư đã có mặt tại cổng biệt thự sang trọng của Ngọc Linh, tiếng chuông cửa reo vang. Ngọc Linh xuống mở cửa, mỉm cười rạng rỡ khi thấy bạn thân – Hà Thư bước vào với dáng vẻ quyến rũ chết người, mặc chiếc váy ngắn ôm sát tôn lên thân hình nóng bỏng: bộ ngực đầy đặn căng tròn lấp ló sau cổ áo khoét sâu, eo thon gọn uốn éo theo từng bước, mông tròn lẳn rung nhẹ dưới lớp vải mỏng, đôi chân dài miên man trắng muốt khiến bất kỳ ai nhìn cũng phải nuốt nước bọt. “Mày đến nhanh quá, vào đi!” Ngọc Linh ôm bạn, cảm nhận hơi ấm cơ thể Hà Thư, dục vọng thoáng dâng lên. Hai nàng lên thẳng phòng Ngọc Linh, ngồi trên giường king size êm ái, mở chai rượu vang đỏ đã chuẩn bị sẵn, rót đầy hai ly, cụng ly và uống ngụm đầu tiên với tiếng cười khúc khích. Mùi rượu nồng nàn lan tỏa, không khí riêng tư khiến cả hai thoải mái hơn.

“Mày kể tiếp đi, quan hệ với cha chồng có day dứt không? Có sợ chồng mày biết không?” Hà Thư hỏi, mắt long lanh tò mò, tay vuốt ve đùi mình vô thức khi nghĩ về những câu chuyện dâm đãng. Ngọc Linh nhấp ngụm rượu, mặt đỏ bừng vì rượu và dục vọng: “Day dứt chứ, Thư ơi, nhưng sướng quá nên tao không dừng được. Còn mày, với chồng mày thế nào? Vẫn chán à?” Hà Thư nhún vai, giọng đầy bất mãn xen lẫn dâm mỹ: “Chán lắm mày ơi, già rồi, chắc không thể mạnh bạo như thằng Minh mày kể. Tao thèm được đút sâu, rên rỉ như mày quá. Kể tao nghe thêm đi, tao đang nóng ran đây này!” Hai nàng cười lớn, không khí càng lúc càng nóng bỏng, rượu vang khiến dục vọng dần trào dâng, hứa hẹn những chia sẻ dâm đãng hơn nữa trong căn phòng riêng tư.

Đầu giờ chiều, thời tiết nóng ran và oi bức như một lò lửa khổng lồ bao trùm lấy căn biệt thự, không khí ngột ngạt khiến da thịt ai cũng dính nhớp nháp mồ hôi. Hà Thư lau trán, cười rạng rỡ với Ngọc Linh đang ngồi bên ly rượu vang đỏ còn vương chút men say: “Nóng quá mày ơi, chịu hết nổi rồi! Xuống hồ bơi sau vườn đi, ngâm mình trong nước mát cho đã!” Ngọc Linh, mặt còn đỏ bừng từ những câu chuyện dâm đãng vừa kể, gật đầu đồng ý ngay lập tức, dục vọng tiềm ẩn khiến nàng hứng khởi với ý tưởng thân hình ướt át dưới nắng: “Ừ, hay đấy, tao đang bức bối đây. Đi thôi!” Hai nàng nhanh chóng mang theo khăn tắm và bộ bikini, bước xuống hồ bơi sau vườn biệt thự – nơi mặt nước lấp lánh dưới ánh nắng chói chang, khu vườn xanh mướt bao quanh tạo nên không gian riêng tư đầy mê hoặc.

Trong nhà tắm nhỏ bên hồ, hai cô gái thay đồ với tiếng cười khúc khích vang vọng. Hà Thư mặc bộ bikini đỏ rực rỡ, lớp vải mỏng manh ôm sát lấy thân hình nóng bỏng: bộ ngực đầy đặn căng tròn lấp ló sau dây áo mỏng, khe ngực sâu hun hút mời gọi, eo thon gọn dẫn xuống mông tròn lẳn săn chắc, đôi chân dài miên man trắng muốt lấp lánh dưới ánh đèn. Ngọc Linh chọn bộ bikini đen huyền bí, ôm sát tôn lên đường cong chết người: ngực to tròn rung rung theo từng cử động, quần lọt khe lộ rõ mông nở nang, vùng kín hồng hào mờ ảo dưới lớp vải mỏng. “Mày đẹp quá Thư ơi, nhìn mà tao muốn cắn một cái!” Ngọc Linh chọc ghẹo, tay vuốt nhẹ lên mông bạn, khiến Hà Thư cười lớn: “Mày mới đẹp chứ, bộ ngực mày rung rung thế kia, đàn ông nhìn là cứng hết!” Hai nàng nhảy ùm xuống làn nước mát lạnh, tiếng nước bắn tung tóe vang vọng, cơ thể ướt át lấp lánh dưới nắng vàng rực rỡ. Hà Thư té nước vào Ngọc Linh, những giọt nước li ti bắn lên bộ ngực nàng, khiến núm vú cương cứng lộ rõ dưới lớp vải mỏng: “Chịu thua chưa mày!” Ngọc Linh đáp trả, đuổi theo bạn, hai thân hình gợi cảm quấn quýt nô đùa, bộ ngực rung rung theo cử động, mông tròn uốn éo dưới nước, tiếng cười khúc khích vang vọng khắp khu vườn.

Ông Lâm từ phòng khách nhìn ra qua cửa kính lớn, cảnh tượng hai cô gái đẹp như nữ thần đang tắm nắng dưới hồ khiến dục vọng ông lại dâng trào như thủy triều. Thân hình Ngọc Linh ướt át, nước nhỏ giọt lấp lánh trên da trắng nõn, bộ ngực đầy đặn nhấp nhô theo từng cú bơi, khiến dương vật ông cương cứng đau nhức dưới quần, ông hít hà sâu, nghĩ thầm: “Con dâu đẹp quá… và bạn con cũng quyến rũ… Cha muốn nuốt chửng cả hai.” Nhưng ông chỉ mỉm cười hiền từ, giả vờ như đang ngắm cảnh: “Con dâu và bạn vui vẻ quá… Cha mừng cho con.”

Đang nô đùa vui vẻ, Hà Thư nhận tin nhắn từ chị Hồng – vợ sếp Hùng, một người phụ nữ khoảng hơn 40 tuổi nhưng vẫn giữ vẻ đẹp mặn mà, quyến rũ: “Thư ơi, hôm nay Chủ Nhật, anh Hùng không ở nhà, chị rủ em đi shopping đi, mua sắm cho thư giãn.” Hà Thư cười lớn, gửi lại ngay: “Ok chị, em đi ngay đây, em dẫn theo Ngọc Linh nữa nhé, nàng ấy đang rảnh.” Bà Hồng reply nhanh chóng, giọng văn vui mừng: “Ngọc Linh về rồi à? Hay quá, chị đang ở City Center Mall trung tâm thành phố, vừa đến thôi, ngồi uống cà phê chờ các em. Mau tới đi, chị chờ!” Hà Thư quay sang Ngọc Linh, nước nhỏ giọt từ mái tóc ướt: “Mày có muốn đi shopping với tao và chị Hồng vợ sếp Hùng không? Chị ấy đang chờ ở mall, mua sắm cho khuây khỏa.” Ngọc Linh không suy nghĩ nhiều, dục vọng từ buổi sáng vẫn còn âm ỉ khiến nàng muốn ra ngoài thư giãn: “Ừ, đi đi, tao bức bối gần cả tuần trong bệnh viện, muốn shopping mua đồ mới cho Thành và thư giãn chút.” Hà Thư gửi tin nhắn cho bà Hồng: “Sẽ đến ngay chị ơi, tụi em đang khởi hành!”

Nói xong, hai nàng leo lên khỏi hồ bơi, nước nhỏ giọt lấp lánh trên da thịt gợi cảm, khiến ông Lâm nuốt nước bọt từ xa. Ngọc Linh về phòng thay quần áo đẹp và quyến rũ, chọn chiếc váy ngắn ôm sát tôn lên đôi chân dài miên man, kết hợp với áo sơ mi hở nút lộ khe ngực sâu hun hút trắng nõn, trang điểm nhẹ nhàng với son đỏ mọng, eyeliner sắc sảo khiến nàng càng mê hoặc, mùi nước hoa quyến rũ lan tỏa. Hà Thư mặc lại bộ quần áo lúc đến, vẫn giữ vẻ nóng bỏng với váy ngắn ôm sát. Cả hai ra gara biệt thự, lên chiếc sedan trắng sang trọng, Ngọc Linh ngồi ghế lái với dáng vẻ tự tin, Hà Thư bên cạnh hào hứng. Trên đường đi đến City Center Mall, hai nàng vui vẻ nói chuyện, tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên từ radio: “Mày nghĩ chị Hồng sẽ mua gì? Chị ấy giàu lắm đấy, vợ của sếp Hùng mà, chắc toàn đồ luxury,” Hà Thư cười khúc khích, tay vuốt ve đùi mình. Ngọc Linh mỉm cười, mắt nhìn đường nhưng dục vọng thoáng dâng: “Chắc mua túi xách, giày dép hàng hiệu. Tao muốn mua vài bộ đồ mới cho Thành, và có lẽ vài bộ nội y gợi cảm… để chiều chồng.” Hà Thư chọc ghẹo: “Chiều chồng hay chiều cha chồng và thằng Minh hả mày? Nghe mày kể mà tao vẫn còn sốc, quan hệ với cha chồng trong bệnh viện luôn á? Bất ngờ quá, mày dâm thật! Và thằng Minh nữa, trai trẻ hung bạo… tao cũng muốn thử một lần cho biết lắm!” Ngọc Linh đỏ mặt, cười lớn: “Ừ, bất ngờ thật, nhưng sướng kinh khủng mày ơi. Lần sau tao rủ mày tham gia, đảm bảo mày nghiện luôn!”

Sau khoảng 20 phút lái xe qua những con phố đông đúc, Ngọc Linh đậu xe vào bãi đỗ rộng lớn của mall, rồi hai nàng tiến vào cổng chính, nơi không khí mát lạnh từ máy điều hòa ùa ra, xen lẫn mùi nước hoa và đồ ăn từ các quán cà phê. Bà Hồng đang ngồi chờ ở tiệm cà phê gần cổng, nhấm nháp ly latte nóng hổi, với vẻ đẹp mặn mà ở tuổi 40: thân hình đầy đặn quyến rũ, mặc váy ôm sát tôn lên bộ ngực lớn căng tròn và mông nở nang, khuôn mặt trang điểm tinh tế với son đỏ rực rỡ. Ba người phụ nữ đẹp – Ngọc Linh với vẻ quyến rũ trí thức, Hà Thư nóng bỏng dâm đãng, và bà Hồng mặn mà trưởng thành – kéo theo ánh mắt thèm thuồng của bọn đàn ông gần đó, họ thì thầm to nhỏ: “Đẹp quá trời… ba mỹ nhân luôn, muốn nhìn mãi không thôi. Bộ ngực kia… mông kia… trời ơi!” Bà Hồng đứng dậy, ôm chặt hai nàng với nụ cười rạng rỡ: “Các em đến rồi! Chị chờ lâu quá, tưởng các em quên chị luôn. Đi, mình shopping thôi, có ăn uống gì chị mời hết hôm nay!” Tiếng cười vang vọng, ba nàng bước đi, thân hình uốn éo quyến rũ khiến cả mall như nóng ran hơn, hứa hẹn một buổi chiều mua sắm đầy thú vị
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo