Kiến thức 🖐️ Đưa tay đây nào – để vận mệnh kể chuyện!

TrìnhCa

Tiến sĩ
Chủ thớt

Đính kèm

  • Screenshot_20260129_071704_Samsung Internet.jpg
    Screenshot_20260129_071704_Samsung Internet.jpg
    235.6 KB · Xem: 0

TrìnhCa

Tiến sĩ
Chủ thớt


🌸TƯƠNG SINH TƯƠNG KHẮC-TRONG ĐƯỢC LUÔN CÓ MẤT VÀ NGƯỢC LẠI
(Một góc nhìn triết lý về cân bằng trong vũ trụ và con người)

Con người thường vui mừng khi có được điều mình muốn,

và buồn khổ khi mất đi điều mình yêu.

Nhưng nếu đi sâu vào bản chất của mọi hiện tượng, ta sẽ thấy:

“được” và “mất” không phải hai thái cực, mà là hai mặt của cùng một dòng chảy.

Tương sinh không tách rời tương khắc.

Ngũ hành sinh khắc là cách cổ nhân mô tả sự chuyển hóa trong vũ trụ.

Mộc sinh Hỏa – nhưng Hỏa cũng thiêu rụi Mộc.

Thủy sinh Mộc – nhưng cũng có thể cuốn trôi, làm mục rễ.

Kim sinh Thủy – nhưng Thủy nhiều quá lại khiến Kim hoen rỉ.

Sự sinh ra không bao giờ đơn thuần là tặng thưởng.

Trong mỗi sự nâng đỡ đều tiềm ẩn nguy cơ ràng buộc.

Trong mỗi điều “tốt” mà ta nhận, luôn có một mặt khuất mà nếu không tỉnh thức,

chính mặt khuất đó sẽ trở thành lực kéo ta đi xuống.

Khi bạn "được" một điều, cũng là lúc bạn đánh đổi một điều khác mà có thể chưa kịp nhận ra:

Được sự nghiệp, có thể mất sự thảnh thơi.

Được người mình yêu, có thể mất một phần không gian tự do.

Được hiểu biết, có thể mất cảm giác hồn nhiên.

Nhưng nghịch lý lớn nhất là:

chính nhờ có “mất”, mà "được" mới trở nên đáng quý.

Nếu không từng cô đơn, ta sẽ không trân trọng sự hiện diện.

Nếu không từng thất bại, ta sẽ không biết nâng niu thành công.

Nếu không từng mất phương hướng, ta sẽ không bao giờ thật sự tìm được con đường của chính mình.

Buông không phải là bỏ, mà là trở về với cân bằng.

Khi hiểu sâu sắc nguyên lý “tương sinh ắt tương khắc", "trong được luôn có mất",

ta thôi không mong mọi thứ mãi mãi như ý.

Ta bắt đầu sống trong tỉnh thức – lựa chọn với sự khiêm nhường, và buông bỏ với sự an nhiên.

Không còn khát khao mọi thứ phải vẹn toàn.

Vì hiểu: vẹn toàn là ảo ảnh.

Không còn bám víu vào những gì đã qua.

Vì biết: mất mát là một phần tự nhiên.

Không còn mù quáng theo đuổi điều tốt. Vì thấy: cái tốt nếu không đặt đúng chỗ, cũng có thể sinh ra hệ quả xấu.

Đó không phải là bi quan.

Mà là sự thấu suốt sau khi đã đi qua nhiều lớp vọng tưởng.

Đời là một bài học về cân bằng, không phải về sở hữu.

Tương sinh, tương khắc. Được, mất.

Là hai mặt của một chân lý lớn: không có gì tồn tại vĩnh viễn dưới một dạng.

Người sống sâu không tìm cách tránh mất, cũng không nắm giữ cái được.

Họ chỉ lặng lẽ sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc, và biết ơn với cả hai chiều của đời sống.

Bởi đôi khi, chính thứ ta tưởng là "được" lại khiến ta mất chính mình.

Và chính thứ ta tưởng là “mất” lại mở ra cánh cửa để ta trở về...

Với chân tâm. Với sự tự do.

Với đời sống giản dị mà sâu xa.
🌸
 

TrìnhCa

Tiến sĩ
Chủ thớt


🌸Đi một mình chưa chắc cô đơn, đi sai người mới thật sự mệt mỏi

Con người ai cũng muốn có người đi cùng.

Nhưng không phải đồng hành nào cũng mang lại bình an.

Có những mối quan hệ, càng đi chung càng kiệt sức.

Kết hôn sai, khổ ba đời.

Không phải lời hù dọa, mà là thực tế rất gần.

Khổ bản thân trước tiên.

Sống trong một cuộc hôn nhân lệch nhịp, mỗi ngày là một lần gồng mình.

Nói không được nghe,

buồn không dám buồn,

mệt cũng không được nghỉ.

Ở cạnh nhau, nhưng lòng luôn cô độc.

Khổ con cái tiếp theo.

Trẻ con lớn lên trong không khí căng thẳng sẽ học cách thu mình,

hoặc lặp lại đúng mô thức hôn nhân sai mà cha mẹ đang sống.

Chúng không cần một mái nhà đủ người,

chúng cần một mái nhà đủ bình an.

Khổ cha mẹ sau cùng.

Nhìn con chịu đựng mà không giúp được, nhìn cháu chịu ảnh hưởng mà lòng quặn thắt.

Nỗi đau ấy âm thầm, nhưng rất sâu.

Vì vậy, đi một mình không đáng sợ.

Đáng sợ là chọn sai người chỉ vì sợ cô đơn.

Đáng sợ là bước vào hôn nhân khi tâm chưa vững,

chưa hiểu mình cần gì,

chưa biết mình có thể chịu đựng đến đâu.

Đi một mình là thời gian để lắng nghe chính mình,

để nuôi dưỡng nội tâm,

để học cách đứng vững mà không cần bám víu.

Khi tâm đủ an, ta không còn vội vàng kết hôn cho kịp tuổi,

không chọn ai đó chỉ để lấp chỗ trống.

Ta chọn người khiến mình nhẹ hơn khi ở cạnh, chứ không nặng thêm.

Nếu chưa gặp được người phù hợp,

đi chậm cũng được,

đi một mình cũng được.

Bởi một cuộc hôn nhân đúng không chỉ cứu lấy một đời người,

mà còn giữ yên cho cả những đời sau.🌸🌸
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo