M dám chửi a khạc sĩ của t xạo l, ảnh đi ăn trứng 50k cho m biết độ giàu có bây giờ
@thanhbt @minhhoang95 @vhcuong01
iờ bảo tao hiểu được tụi mày trải qua những gì, chắc… khó lắm. Tao đi học đại học, đi làm ăn bên Thượng Hải, nhấc mông là có tiền, có người trả, có người lo. Còn tụi mày? Tụi mày phải tích góp mấy năm trời ở xó quê nghèo, mới dám đặt chân ra một thành phố khác, mà trong đầu thì cứ ám ảnh “nhà Hà Nội, nhà Hà Nội” như thể đó là thiên đường. Haha. Tao thì ngồi trong giảng đường, tiêu tiền ông bà cho, yêu đương, đi chơi, đi bay — mọi thứ tự do, không phải nghĩ ngợi. Còn tụi mày, ngày ngày đứng quầy fast food, chiên khoai, cắt đồ, thậm chí còn phải cọ nhà xí, rồi cuối cùng tự hỏi vì sao đời mình luôn bị hạn chế.
Khoảng cách ấy không chỉ là tiền, mà là trải nghiệm, là tự do, là lựa chọn. Tao học được thứ mà tụi mày không thể mua nổi: quyền tự quyết, quyền đi trước, quyền sống theo đam mê mà không bị ràng buộc bởi nhu cầu sinh tồn. Tụi mày mơ về một cuộc sống bên ngoài, nhưng mọi bước đi đều bị kéo lại bởi nghèo đói và lo sợ. Cái lo sợ ấy tạo ra âm thanh trong đầu tụi mày — lo sợ khi thấy người khác sống tốt hơn, lo sợ khi thấy tự do, lo sợ khi thấy cơ hội trôi qua.
Tao đi, tao chọn, tao thất bại và tao thắng theo cách tao muốn. Tụi mày đứng nhìn, ước ao, lén lút, nhưng chỉ là bóng đen trong thế giới mà tao tạo ra. Khoảng cách này không phải chuyện may mắn, mà là thứ tao xây bằng lựa chọn, bằng tư duy, bằng can đảm.
“Privilege is not shame; it is responsibility. Poverty is not failure; it is a challenge to rise.”
The higher you go, the clearer the difference between those who create and those who only wish.