Kiến thức Những mẩu truyện ma huyền thoại bên VOZ: Quê em đất độc, Ký sư chuyển mộ...

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 4:

1 lát sau thì mọi chuyện đâu vào đó, cái mùi tanh quẩn quanh cũng dần biến mất, phía xa xa giữa dòng sông hiện lên những ánh đèn xanh đỏ của đoàn tàu đang lầm lũi tiến tới chuẩn bị vượt luồng cạn. Hôm nay là con nước đỉnh nhất, chỉ còn vài tiếng nữa là nước sẽ rút dần nếu tàu nào không qua kịp sẽ đành phải nằm lại chờ con nước tiếp theo sinh ra.

Bọn em ai vào việc người đó, em tranh thủ làm vệ sinh và chuẩn bị bữa sáng cho mọi người. Cậu út và cậu ba phóng thuyền ra thu vé và dẫn luồng. Hôm nay mở luồng là 2 con tàu chở than to vật vã, 2 tàu này chắc nằm chờ gần đây từ đêm qua đợi đến giờ sương tan mới dám vượt luồng.

2 cậu thu tiền xong 2 con đó rồi chạy tiếp ra những con sau thu tiếp. Hôm nay nước to nên chắc cậu chủ quan nên không dẫn họ đi đúng luồng. Con tàu đầu tiên lao đến đoạn cạn nhất ngang phía thuyền em đang đứng cách chừng 40m bất ngờ gặp bãi khựng lại quay ngang tàu vả đít về phía thuyền em. Em và 3 ông ở đó đang đứng bất ngờ qúa chẳng biết làm thế nào khi mà cái đít tàu đang nhằm về phía tụi em. Rồi không ai bảo ai đồng loạt nhanh tay cởi hết dây buộc ra khỏi cột và phi xuống nước bơi tới tấp. Cái tàu vả đít vào thuyền tí nữa thì làm mấy chiếc thuyền đắm, may mà chỗ đó cũng nông nên hãm được cái đít tàu lại.

Không lâu sau con tàu to đi phía sau cũng chệch luồng nằm ngả ra, 2 con đó dí mũi vào nhau chắn ngang dòng sông. Luồng ở đây bé nếu không giải thoát được 2 con này ra thì coi như đóng luồng, những tàu khác khỏi qua luôn.

Tầm 11h thì ngay cả những con mớn nước nông cũng phải thả leo hoặc dúc vào bờ nằm đỗ nguyên, chỉ có những tàu nổi tức tàu không chở hàng là qua được thôi. Cả 2 phía phải đến mấy trăm con tàu neo đậu lối đuôi nhau. Nghe cậu út nói đêm nay còn con nước xót nếu không qua được thì phải nằm im chờ hơn 10 ngày nữa mới thông được luồng.

Nhìn mầy trăm con tàu tập trung lại thấy phát khiếp, đây là lần đầu tiên em nhìn thấy nhiều đến vậy. Em và mọi người chia nhau ra đến từng tàu thu tiền vé. 1 ngày như vậy tiền thu về cũng không phải ít nhưng mà 2 cậu cũng bài bạc nhiều nên chẳng để ra được mấy. Đêm nay thì ở đấy chắc có lẽ phải đến vài chục cái xới bạc được mở ra, dân tàu bè nổi tiếng khát bạc mà.

Đi thu tiền nghe mọi người phàn nàn bàn tán về chuyện cái xác đỗ ở gần đó quá, mấy tàu lúc sáng không nhìn rõ nên leo gần cái xác chắc sắp không chịu được nữa rồi, lũi ra thì không lùi được. Cậu út thấy vậy nên kêu em cùng lên nhà ông Tầm dục ông ý giải quyết cái xác đi, kiểu này chỉ có bắt ông ấy vớt lên chôn luôn thôi chứ tàu bà đõ quanh vậy kéo ra sao được nữa.

Ở đây cũng lâu nhưng đây là lần đầu tiên em lên nhà ông Tầm, lúc đi lại gần cái xác thì thấy nó nằm 1 nửa thân trên bờ 1 nửa dưới nước bị líu vào gốc tre đầu nó hướng thẳng về phía chính diện cái túp lều của ông Tầm, cái thế nằm của nó nhìn y như người đang nằm bò vậy. Tóc tai rụng còn mấy cái lơ thơ rính 2 bên mang tai, đầu trọc lóc tay chân và mặt bắt đầu bị cháy nắng thâm đen và xám xịt lại. Mất vệ sinh qua, mấy con ruối to như đầu đũa mắt đỏ rực ngưới xanh lét bu xung quanh tập trung chổng mông làm bữa tiệc trên cái xác và đẻ trứng vào đó. Kiểu này không chôn luôn thì sáng mai đầy ròi bọ cho mà xem đến lúc đó còn kinh nữa.

Ngôi nhà của ông Tầm nhìn khá là luộm thuộm, nhà lợp bằng lá mía xung quanh được chắp ghép bới những tấm gỗ tạp mà ông vớt được ở trên sông nhưng chủ yếu là những tấm ban thờ cũ, nhìn không khác gì cái nhá táng. Đến gần cậu út cất lời gọi to nhưng không thấy ai trả lời chỉ thấy cái cửa gỗ hé hé.

Em với cậu nghĩ ông đang ngủ nên mở cửa vào, mở cửa thì thấy vướng vướng ở cánh nên em dùng 2 tay đẩy mạnh ra. 2 cậu cháu nhìn xuống chân ngay phía trước mặt là ông Tầm nằm xõng xoài giữa nhà. Biết có chuyện chẳng lành em ngồi xuống đập đập người ông thì thấy người lạnh toát và cứng đơ. Cậu út đạp mạnh 2 cái cửa ra và mở cửa sổ cho sáng. Ông Tầm chắc bị cảm nên đột tử chết từ lúc nào rồi, mắt ông chợn ngược lên toàn lòng trẵng miệng há hốc và còn đọng lại ít máu khô ở mũi và mồm 1 ít vương ra cả nền nhà. Em cuống cuồng nên chẳng biết làm gì chiu ú a ú ớ, cậu Út quát to kêu em ra sông gọi người, em nghe cái nên làm theo luôn. Lúc chạy qua cái xác 1 đoạn ngắn tự dưng chả hiểu sao em quay đầu nhìn lại cái xác, trong đầu loáng thoáng nhận ra 1 sự hơi trùng hợp là cái tư thế nằm của ông Tầm và cái xác nhìn rất là giống nhau nếu không muốn nói là giống hết luôn. Cũng cái tư thế nằm sấp, cằm chống xuống nền 2 tay vòng qua đầu và đặc biệt là nếu để ý kỹ sẽ thấy cái xác chết trôi và ông Tầm nằm thẳng hướng quay đầu vào với nhau.
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 5:

Em chạy như điên dọc bờ sông tìm mấy cái thuyền chài của mấy chú là con của ông. 1 lát sau thì mọi người họ hàng tập trung đông đủ cả, bố mẹ em cũng ở dưới quê lên luôn. Mọi người cùng với 2 cậu đều khảng định là ông cảm gió và đột tử chết và bàn bạc với nhau sẽ đưa ông Tầm về nhà người con cả trong làng để tổ chức ma chay. Đường từ bãi vào làng gồ ghề khó đi nên ông được quấn chăn quanh người và cho lên xe cải tiến (loại xe bò kéo có 2 bánh và 2 càng dài phía trước để kéo) rồi phủ 1 chiếc chiếu lên người sau đó kéo đi. Mọi người đều tập trung lo việc cho ông nên cũng không ai để ý đến cái việc có cái xác chết trôi đang nằm khô ở khuất bụi tre gần đó vả lại ở đây ngược gió nên cái mùi cũng không bốc lên được.

Chiếc xe đẩy đi được 1 đoạn thì con chó ông Tầm nuôi bị xích ở cạnh nhà bỗng tuột xích và phi về hướng bụi che rồi không thấy nó đâu nữa. Có mấy người chạy theo tính tóm nó lại mà không kịp.

Do ông cũng già và con cái đều trưởng thành hết nên đám ma cũng không có tiếng khóc, mọi người chỉ chú ý đến việc mua thực phẩm, quần áo tang, bác rạp.. Gia đình ông mời 1 thầy chùa ở làng vào làm lễ để niệm. Mấy người con trai thì phụ trách việc tắm rửa thay quần áo và lau những vết máu khô trên mặt của ông cộng luôn việc dùng vải thắt buộc chặt bụng thắt dạ đái và sau đó đặt ông chính giữa nhà để sư thầy làm lễ liệm. Không biết tại sao nhưng ông Tầm chết mà mắt vẫn chợn ngược lên, mọi người làm đủ mọi cách mà vẫn không sao cho ông nhắm lại được nên bèn nhờ sư thầy giúp.

Lúc niệm xong và chuẩn bị cho vào quan tài thì thầy rú 1 túi nhỏ vải đỏ trong túi đồ của của thầy và nhét vào miệng ông sau đó phủ lên mặt ông tờ vàng mã rồi thầy tiếp tục khấn. Khấn xong thì thầy chắp tay vái tiếp 3 vái rồi lấy tay lật tờ vàng khỏi mặt ông, mắt ông không hiểu sao nhắm lại đước và miệng cũng không còn há hốc như lúc trước nữa. Lát sau mọi người xung quanh đều hoảng hồn khi thấy mồm, mũi và cả tai ông đều rỉ máu đỏ tươi ra. Sư thầy mặt cũng chĩu lại và kêu mọi người lau máu cho ông Tầm. Lát sau thầy nói:

- Ông Tầm này bị 1 đảng ở ngoài sông bắt đi. Ngoài sông giờ nó thành lập cái đảng rồi, nghiệp chướng họ nhà mình vẫn chưa hết đâu. Mai phải hạ huyệt trước 5 giờ sáng.. Cái này thầy cũng không giúp được đâu. Oan nghiệp ngày xưa gây ra cho ai giờ thì nó thành tinh lập bè lũ đến đòi lại mạng.

Người trong nhà nghe cũng chột dạ 1 chút nhưng có vẻ không tin lắm vì sư thầy này cũng còn trẻ mà trụ trì cái chùa làng bé tẹo à. Mới lại xưa này ông Tầm sống khá tốt, ngoài cái việc vớt xác và bốc mộ ra thì cũng đâu còn gì nữa.

Liệm xong thì em ra chỗ mẹ em đang ngồi nói chuyện với mấy cụ cao tuổi ngoài sân, định chào mẹ rồi tranh thủ ra sông thay cho mấy người ngoài đó vào đây. Ra đến nơi nghe mấy bà mấy cô bàn tán sôi nổi lắm đặc biệt là mấy cụ già, nghe mấy cụ bảo là thời 2 vợ chồng ông Tầm còn trẻ có chở đò cho 1 cô gái bên kia sông qua bên này cắt cỏ. Đến giữa sông thì gặp sóng to bị lật thuyền, 2 vợ chồng ông bơi được vào bờ còn người kia chết không tìm thấy xác.

Nghe ngóng tí rồi em cũng lượn chứ em là em ghét nhất mấy chỗ đông người như vậy lắm.

Em ở 1 mình canh mấy chiếc thuyền còn những người còn lại tranh thủ lên đám ma, cũng may là ông chết đúng ngày rảnh rỗi không thì bận chết mẹ. Ngủ 1 mình chả có việc gì làm đành loanh quanh lên chơi mấy tàu bên cạnh, dân tàu bè vốn dễ tính và thoải mái mới lại biết em trong đội dẫn luồng nên tiếp đón chuyện trò thân mật lắm. Đỗ suốt sáng đến giờ lên mọi người ở đây đều phải lên bờ mua thức ăn, dự là ở đây vài ngày nữa thì gà vịt rau dưa ở cái

Xóm này chắc hết sạch bách mất. Đang ngồi hút thuốc lào chém gió với thằng con trai của chủ tàu thì thấy bên ngoài không biết có gì mà ồn ào quá nghe như dọng ai đang la hét. Em chạy ra lan can ngó xem thế nào thì thấy 1 bà chạc 40 tuổi em đứng giữa 1 đám người đang khuơ chân múa tay diễn tả cái gì đó. Tò mò quá liền chạy ra nhảy xuống xem có gì thì hóa ra là bà này vừa bị dọa ma.

Nhìn bà ấy thở hổn hển mặt như cắt không còn giọt máu đang phân trần thì có vẻ chuyện bà ấy vừa giờ gặp khá là nghiêm trọng. Bà ấy bảo vừa lên bờ tìm mua gà ở trên làng lúc gần ra đến sông thì đằng sau có giọng đứa con gái nó gọi "lại đây giúp em với chị ơi". Bà ấy quay lại thì thấy 1 đứa con gái áo trắng tóc dài nhìn bà ý rồi quay đầu bỏ chạy, bà ta tưởng đó cũng là người ở xóm tàu này bị gì đó nên đuối theo, đến bụi tre thì không thấy ai nữa, cầm đèn bin xoi xung quanh thì thấy có duy nhất 1 con chó đang gặm cánh tay của cái xác chết trôi. Hoảng quá mụ ta ném cái đèn pin xuống vừa chạy vừa hét đến tận đây.

Ơ! Chả biết có ma tà thật không nhưng chuyện con chó chắc có lẽ là thật, khéo khi con chó đấy là con chó của nhà ông Tầm lúc chiều cũng là. Nó bị xổng ra ngoài đói quá nên ra gặm rồi. Chuyện này cũng không có gì lạ mà, đợt còn ở nhà nghe mẹ kể mấy cái này suốt, mẹ kể là xác chết trôi mà dạt vào bãi là hay bị chó hoang tha lên gặm lắm đặc biệt là chó của những thuyền chài thả rông trên lều. Mấy con chó đó có khi bị bỏ đói vài ngày mới dược bữa ăn nên toàn đi tìm lơn chết, gà chết.. để ăn. Mẹ còn nói là hồi mẹ còn sống với bà ngoại nhiều lần còn gặp nó tha cả đầu lâu về đầu ngõ rồi gặm. Mỗi lần như vậy bà ngoại đều bảo đó là đầu lợn rồi lẳng lặng cầm ném ra sông.

Mấy ông tàu đứng đó nghe bà ta kể chuyện ông nào ông ấy cứ cười sằng sặc và định kéo nhau ra xem có ma tà gì không. Nói là làm, mấy lão sách đèn pin ra luôn em cũng đang rảnh lên đi cùng xem có ma thật không chứ từ bé đến giờ đâu có thấy ma bao giờ.
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 6:

Tầm gần chục người cầm đèn pin kéo nhau ra, ra gần đến nơi ai lấy đều bịt mũi vì cái mùi tanh nó bốc lên, có mấy bà không chịu được nôn thốc nôn tháo không dám lại gần nữa mà dừng lại hóng từ đừng xa. Ra đến nơi xoi chỗ gốc tre thì không thấy còn cái xác nữa, còn mỗi 1 đoạn từ khửu tay đến bàn tay bị buộc dây xót lại. Mọi người cho là chắc con cho ăn hết cái xác hoặc tha đi đâu đó rồi. Nhưng mà có mỗi con chó thì làm sao mà ăn hết hoặc tha được hẳn cái xác đi chứ, giả sử có hẳn 1 đàn chó thì cũng chả tha đi được. Mới lại cái mùi vẫn còn nặng lắm cái xác chỉ ở gần đây thôi, mấy ông tiếp tục rọi đèn ra xa xa bờ thì cách đó chừng 30m loáng thoáng thấy cái gì đó mập mờ chôi. Mọi người kêu đó là cái xác và phỏng đoán rằng con chó dựt mạnh quá nên mà cái xác lâu ngày thịt ủng eo hết rồi nên bị đứt ra và chôi mất, và tầm này là tầm thủy triều ứ nước lên vô tình kéo được cái xác trôi ra ngoài.

Thế rồi có 1 bác ra bẻ 1 cành tre khều khều đoạn thòng lọng rời khỏi cánh tay và hất hất cánh tay xuống sông, bác ấy bảo là hất xuống không lát nữa con chó quay lại tha đi nốt thì tội lắm. Lát sau thì mọi người giải tán, chả biết cái xác sẽ thế nào nữa, bao vây xung quanh kín hết tàu rồi thì thoát khỏi đây sao được. Thôi thì mong cho nó chìm sớm để khỏi phải nhìn thấy nó nữa.

Lang thang lên tàu chơi tiếp, thấy xa xa hình như có bóng dáng của mấy con phò đang chèo thuyền tới đây thì phải. Gớm ngửi hơi tiền nhanh thế, mới có mấy tiếng mà đã có mặt. Ra đây thì tha hồ mà bạnh háng kiếm tiền nhá, chỉ lo không có sức mà tiếp mấy anh tàu cao to lực lưỡng tiền nhiều nhưng bí bách lâu ngày.

Xem nào, 1 2 3 đứa, mỗi đứa 1 cái thuyền nhỏ chèo bằng tay, thuyền này chắc mượn của mấy ông dân chài gần đó, chứ phò sông chuyên nghiệp của nó có hẳn thuyền máy cơ. Mấy bà đó lượn lờ quanh đoàn tàu tìm khách, ông nào có nhu cầu thì nhảy xuống và chui vào lều hú hí. Em đang rảnh nên ngồi hóng ác lắm, thi thoảng cũng buồn cười. Có ông vừa rúc vào lều được mấy phút thì lóc ngóc chui ra cãi nhau với con đào, nghe loáng thoáng hình như vừa chạm vào thì ra mẹ nó rồi. Con đào thì đòi thêm tiền mới cho tiếp tục còn ông kia thì phản đối vì đã xơ mú được gì đâu mà mất tiền. Chả biết ai đúng ai sai ở đây cơ mà mình cũng bức xúc, thanh niên mà. Em thì chưa thử cái dịch vụ như này bao giờ nhưng nói thật là cũng thấy thèm thèm.

Cũng tò mò lắm đấy nhưng trong túi đâu có tiền nhiều vả lại mình như thằng trẻ con ấy người ta nhìn thấy người ta cười chết. Lát sau thì tự nhiên thấy con đào la hét ở trong thuyền rồi chần truồng chạy ra mũi thuyền đứng chửi um lên, rồi có thằng từ cởi trần tay xốc quần đùi từ từ chui ra. Chuyện gì đây? À hóa ra là tai nạn nghề nghiệp của chị kia, ngồi nghe mấy lão cùng tàu thằng kia bảo thằng đó vừa chơi thuốc xong mới lại nó đeo bi với kiếm ở đầu nên con đào không chịu được phải chạy ra ngoài.

Nhìn từ xa với trời tối không rõ lắm tuy vậy vẫn thích thú vì được xem miễn phí. 1 lúc sau thì mấy con đó chuyển qua dãy tàu khác để tìm khách. Mẹ! Mất cả hứng, chẳng lẽ lại lang thang theo chúng nó xem tiếp, vậy thì bôi nhếch lắm.

Em tính qua mấy tàu gia đình đỗ gần đó cua gái cho đỡ buồn, mấy cái tàu đó có con gái của chủ tàu xinh lắm. Ra đến nơi thì thấy 2 chị em nó đang ngồi giặt đồ, tính lại gần bắt chuyện thì thấy nó đang dơ dơ 1 đống dây dợ quần áo chip vò vò. Vô duyên quá thôi tủi thân đi về.

Mới hơn 10h làm gì cho nó hết đêm đây, ngủ 1 mình sợ lắm. Cứ nghĩ đến cảnh xác chết lại rùng mình, nửa đêm đang nằm biết đâu cái xác nó len lỏi luồn lách ra chỗ thuyền mình nằm cạnh thì sao. Tự nhiên muốn về nhà quá, nhớ bố mẹ nhớ cả đứa bạn gái ở trường nữa. Hồi đó em cũng có bạn gái rồi đấy, bé tên Liên xinh lắm. 2 đứa hồi đó cũng ăn nằm với nhau rồi, mình không ở bên cạnh nó không biết nó có tằng tịu với thằng nào không. Đến thời điểm này em cũng đủ 18 rồi nhá vì em nhuận năm lớp 11 mà, còn bé Liên thì đang học 12.

Trong đầu bỗng nảy ra ý tưởng điên rồ là gọi điện rủ em nó lên đây, em nó trọ ở ký túc của trường mà. Nếu gọi điện gặp em nó được và ký túc chưa đóng cửa thì tỷ lệ thành công rất là cao. Nghĩ là làm, em chạy qua muợn điện thoại của 1 ông trên tàu và gọi về cho lão bảo vệ quản lý ký túc xin gặp bé Liên. Em được cái là có cái tài thiên bẩm là có thể nhái giọng con gái được, trên điện thoại đảm bảo chẳng ai nghe mà nhận ra được. Em giả giọng là chị gái bé Liên rồi xin gặp bé đó có việc gấp. Ỏn ẻn 1 lúc lão già cũng đi gọi hộ và kêu em chờ 1 lát. Gặp được bé em dụ dỗ rủ rê rồi gạ gẫm, kể về hoàn cảnh thuận lợi hiện tại của em sau đó em cho tọa độ và kêu bé bắt xe ôm tới đây. Bé Liên này yêu em lắm, tính bé bất chấp, liều lắm cơ, sau này em sẽ kể về bé sau. Bé đồng ý luôn và kêu em cứ ra đợi trước. Vui như vớ được vàng vậy trong lòng lâng lâng khó tả, tim cứ đập thình thịch ấy không thể nào kiểm soát bản thân được. Cái cảm giác sắp được gặp người mình yêu, được nói chuyện, cầm tay.. cảm giác này thật tuyệt và hồi hộp làm sao. Từ trường của bé lên đây phải gần 30km, đi chậm và tìm đường cũng phải mất 1 tiếng mới tới nơi. Em tranh thủ đi tắm lại 1 lần nữa cho thơm tho, vào balo lục tìm mấy lọ sữa rửa mặt và dầu gội ra dùng đồng thời tìm bộ quần áo mới mua đợt mới lên nhưng không dùng đến nó. Từ hồi bị cải tạo ở đây nhìn mình khác hẳn, đen hơn, luộm thuộm và đỡ đẹp trai hơn trước nhưng người rắn chắc hơn 1 chút. Nhảy xuống sông tắm táp sạch sẽ mặc bộ đồ mới rồi nhảy lên tàu bên soi nhờ cái gương. Lâu lắm mới soi gương, thất vọng quá, người từng là niềm mơ ước của bao nhiêu cô gái làng đây sao! Thôi kệ, chắc ẻm vẫn thích. Xong xuôi em ra nhờ mấy mấy ông tàu bên cạnh trông giúp mấy cái thuyền rồi tung tăng đi lên con đê trong làng để chờ bé. Mà muốn lên chỗ đó thì bắt buộc phải đi gần qua cái bụi tre nhà ông Tầm, nếu không thì phải rúc vào bãi ngô mới đi được. Mà rúc vào bãi ngô thì bẩn và ngứa chết. Lúc này tâm trạng đang vui không biết sợ là gì nên quyết định đi qua cái gốc tre đó cũng được. Đi đến gần đó đầu óc tự nhiên nhớ đến vụ bà lúc tối gặp ma nên cũng hoảng, em cứ thế cắm đầu chạy thật nhanh qua chỗ đó. Chạy thấy khá xa rồi dừng lại, đúng là tự tay bóp dái, có thấy ma tà gì đâu nào.

Đứng chờ 1 tầm 15 phút thì bé Liên đi xe ôm xuống, lâu không gặp nhìn vẫn xinh như ngày nào, tóc dài da trắng khuôn mặt tròn tròn, dáng người dong dỏng. Bé mặc chiếc quần vải màu đen và chiếc áo phông dài tay màu trắng. Bộ này cũng khá giống với bộ của con bé chết trôi kia nhờ.

Em rủ bé đi ra bờ sông để lên tàu, 2 đứa tung tăng đi tay trong tay thỉnh thoảng em lại dừng lại ghé miệng thơm 1 cái vào má cho bõ công chờ từ nãy đến giờ. Vừa đi vừa chò truyện chêu đùa, ở bên cạnh người yêu mình có khác có cảm giác rất là bình an, vô lo. 2 đứa đi lại đi đến bụm tre thì lại ngửi thoáng

Thấy mùi oi của cái xác. Chắc là mùi của cái tay mà ông đó hất xuống sông nên ngửi không nặng mùi lắm. Bé Liên lấy 2 tay che kín miệng hỏi em là mùi con gì

Vậy. Em nói dối là ở đó có con lợn chết bé cũng tin luôn vì từ bé giờ bé đâu có gặp hay ngửi thấy mùi chết trôi đâu.

Đi qua đó 1 đoạn thì bé kêu mệt và muốn nghỉ, 2 đứa ngồi xuống vệ cỏ lấy dép kê mông. Ngồi lát thì em chủ động quay sang hôn bé, 1 tay đỡ lưng bé 1 tay quờ quạng linh tinh khắp người bé. Hôn nhau được hơn phút thì theo thói quen ngày trước của em hay làm với bé mỗi lúc tối ở bờ sông 2 đứa trên đường đi học về. Em cởi chiếc áo ngoài của em ra và đặt ở sau lưng bé. Mặc kệ chỗ này giờ này chắc cũng không có ai qua đâu, mà có qua cũng chả sao, ở trên kia chúng nó còn công khai ấy chứ.

Dải áo xuống xong em hôn tiếp và từ từ ngả lưng bé xuống, 2 đứa cứ thế hôn nhau. Em kéo chiếc áo ngoài và áo lót của bé và chuyển xuống hôn ngực của bé, vừa được lát thì bé lấy 2 tay đấy đầu em ra khỏi ngực miệng lẩm bẩm:

- Thôi D ơi.. có người nhìn kìa.. có người nhìn kìa..

Em ngó lại nhìn xung quanh thì không thấy ai và tiếp tục xục xạo. Bé Liên đẩy mạnh ra và ngồi hẳn dậy kéo áo xuống:

- Đã bảo có người rồi. Thôi đi.

Em nhìn lại không thấy ai nghĩ là bé hoa mắt nhìn lộn liền liền hỏi lại. Bé Liên chỉ tay chỉ tay tay vế phía cái hướng bụi tre:

- Kia thế, áo trắng trắng đang đi kia kìa. Vừa bà ấy cứ đứng gần đây nhìn chằm chằm chỗ 2 đứa mình, em sợ quá!

Em nhìn theo hướng chỉ tay của bé Liên vẫn không thấy gì cả nhưng trong đầu nghĩ là bé nhìn thấy thật, nghe bé tả thì giông hệt với bà lúc tối nhìn thấy, mà lại hướng bụi tre nữa chứ. Thôi đúng là ma của con bé chết trôi luẩn quẩn quanh đây hù người rồi. Em cố giữ bình tĩnh và giục bé Liên đi lên về thuyền.

2 đứa nhảy xuống thuyền của em, em kéo tấm dèm che 2 bên xuống và 2 đứa nằm. 2 đứa nằm chung với nhau trên con thuyền nho nhỏ, con thuyền nghiêng ngả bập bềnh nhè nhẹ theo từng nhịp của con sóng như người đưa nôi. Liên gối đầu vào tay em tay vòng qua ngực ôm lấy eo của em. 2 đứa cứ nằm lặng im mà không nói câu gì, thực sự lúc này em cảm thấy bình an và hạnh phúc vô cùng. Rồi bé đó bỗng nhiên thỏ thẻ:

- Anh! Sau này em có chết ở dưới sông thì anh phải đi tìm xác em nhé!
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 7:

Em nghe câu đó hoảng hồn qúa, đang đêm ma nhập hay sao mà lảm nhảm mấy câu xui xẻo:

- Em nói linh tinh gì vậy, đang đêm hâm vừa thôi. Gở chết à.

- Em chả biết, tự nhiên nghĩ vậy thôi. Ngủ trên sông ở cái thuyền bé tẹo thế này em sợ lắm anh ạ. Em có biết bơi đâu.

Hóa ra là nói nhảm chứ không phải là ma nhập, làm mình cứ tưởng. Xong cái em ghì chặt bé vào lòng, thơm lên mắt bé 1 cái rồi 2 đứa lại tiếp tục hôn nhau.

Ngày hôm nay sao vậy trời. Cứ đang hứng thì lại bị làm phiền. Lão tàu bên í ới gọi hỏi mượn đoạn cáp, lại phải chui ra đi tìm cho lão. Bực cả mình, xong xuôi em ra tháo mẹ nó dây thuyền ra tính phi xuống dưới kia nằm cho yên tĩnh khỏi ai làm phiền xoi mói. Mới lại mấy ông đó lại nghĩ bé Liên là phò thì sao, bạn gái của mình mà bị gán cho cái đó thì mang tiếng lắm.

Phi xuống chừng hơn trăm mét thì em ghé vào cái mom bãi ném chiếc leo nhỏ lên bờ sau đó gá máy dựt thuyền cho ăn leo. Ở đây thì 1 mình 1 cõi nhá, làm gì thì làm. Rồi đôi nam nữ trong cái thuyền bé nhỏ lại cuộn lấy nhau, thôi đoạn này không tả chi tiết nữa nhá KIA vì tội viết sex thì bỏ mợ. Chỉ biết là rất tuyệt vời, bé Liên trắng lắm body khá chuẩn, nói chung là ngon từ thịt ngọt từ sương.

Sau khi 2 đứa thỏa mãn thì em cũng khá là mệt mỏi rồi, đêm hôm trước rồi cả ngày nay có được ngủ đâu. Nằm ôm bé Liên, 2 đứa người không mảnh vải ôm nhau ngủ. Đang liu thiu thì bé Liên lay lay người em:

- Anh ơi bật đèn lên xem cái gì rớt trên ngực em mà tanh như máu vậy này.

Em vớ lấy cái đèn pin soi vào ngực thì thấy 1 giọt máu ở giữa khe ngực của Liên. Giọt máu to đỏ tươi to bằng đầu đũa vậy. Xoi lên mái liếp và xung quanh thì không thấy cái gì nữa, 2 đứa cùng sợ sợ và tự an ủi nhau rằng đó là máu của con muỗi nào đốt xong rớt vào đó. An ủi vậy thôi chứ tuyệt nhiên không phải máu muỗi, chả có cách nào giải thích được. Cái chuyện đó đến tận bây giờ em cũng không hiểu được luôn.

Rồi tiếp tục ngủ, đến tầm hơn 4h sáng thì em hơi mê man có cảm giác gì đó không ổn. Người lành lạnh và có vẻ như thuyền như là đang bị trôi tự do. Lúc này vẫn đang ngủ say và mê man nhá, kiểu như là do bản năng vậy. Giống khi mà ta đang ngủ say trên giường nhưng khi gần rớt xuống đất thì đột nhiên phát hiện ra vậy. Mắt vẫn nhắm và quờ tay sang bên cạnh xem thì không thấy bé Liên đâu nữa, em bừng dậy mở tấm liếp phía sau lái ra nhưng không nhìn thấy bé Liên đâu. Chạy hẳn ra ngoài nhìn thì hóa ra thuyền bị trôi thật, đang ở mãi giữa sông rồi, nhưng không thấy bé Liên đâu cả, quay người lại nhìn về phía bên kia thấy bé Liên đang trần truồng đứng ở sát mũi thuyền có vẻ như là đang định nhảy xuống sông. Em quát to:

- Liên! Quay lại đây.

Bé vẫn không để ý gì đến em và đột nhiên bước thêm bước nữa sau đó hẫng chân bị rơi xuống sông. Em thấy vậy nhảy xuống luôn và bơi về phía trước, bé Liên đập đập 1 chút rồi chìm nghỉm luôn. Em ra gần đến nơi rồi lặn xuống tìm bé Liên, trời tối om đâu thấy gì đâu, cứ quờ quạng dưới nước mà không thấy bé đâu. Em hết hơi định nhoi lên mặt nước lấy hơi rồi lặn xuống mò tiếp, bỗng nhiên thấy tay bé Liên đập vào tay em, em cố chúi xuống nhằm sốc nách bé kéo lên mặc dù cảm thấy đuối hơi và 2 cái tai buốt đến tận óc. Cái tay em vừa đặt chớm đến ngực thì bị bé Liên nhoài lên 2 tay cứ ôm đầu em kéo xuống. 2 đứa cú vùng vẫy sau trong nước, em có cảm giác như là mình sắp chết đến nơi theo bản năng mồm và mũi đói hơi cứ liên tục sặc nước vào miệng. Thế rồi cong 2 chân lên đạp mạnh vào đầu bé, dựt dựt lát thì tay bé cũng bung ra. Em ngoi lên mặt nước nhưng vẫn cảm nhận được cánh tay của em đang quờ quạng yếu dần chới với trong nước.

Nhoi lên được mới biết là mình còn sống, thở 1 lát rồi nghĩ đến bé Liên còn nằm bên dưới nên quyết định xuống kéo em ấy lên bằng được. Chả nghĩ được nhiều đến vậy đâu cứ thế phi xuống, vừa xuống vừa quờ quạng và xác định cái vị trí vừa rồi. Xuống phải đến 4m thì chạm đáy, tay em đụng trúng đầu bé. 2 tay em túm tóc bé rồi dùng chân đạp mạnh xuống đáy đẩy lên trên. Có vẻ như là bé chưa chết vì thấy cái đầu bé cứ ngắc ngắc đập vào tay em.

Lôi được hẳn lên mặt nước em nhoai người ra tay víu lấy mạn thuyền. Rồi cũng kéo được bé lên, người bé mềm nhũn lạnh toát. Nhìn da bé nhợt nhạt, môi thâm đen, thậm chí 2 cái đầu vú cũng tóp lại thâm đen sì luôn. Em kéo hẳn vào trong lều, qườ được cái đèn bật sáng lên và để cạnh. Lấy 2 tay ấn ngực 1 lúc thì bé phụt nước khỏi miệng ra và từ từ thở được.

Giờ bình tĩnh mới nhận ra mình khóc từ lúc nào không hay, bé Liên cũng bắt đầu khóc. Đúng là phải ở giữa cái ranh giới giữa sống và chết thì mới nhận ra nó đáng sợ đến thế nào, việc chứng kiến tận mắt người mình yêu thương mất đi nó sợ hãi ra sao. 2 đứa ôm nhau 1 lúc rồi tìm quần áo mặc vào. Bé Liên ngồi im trong lều còn em ra nổ máy phóng về. Có chuyện gì không biết, cái thuyền mình leo chắc rồi mà, bé Liến tự nhiên sao lại như người vô hồn nhảy xuống sông. Dù sao cũng may mắn và từ giờ sẽ chẳng bao giờ dám dẫn người thân mình ra sông nước như vậy nứa. Âu cũng là 1 kinh nghiệm, nếu lần sau cứu người chết đuối thì nên để người ta gần chết hãy phi xuống không thì bị kéo chết cùng như chơi, thế nên việc nhiều người rõ ràng bơi giỏi chết cùng với đám không biết bơi là ở cái chỗ đó.

Ngồi đợi đến tầm 6h thì em dẫn bé Liên lên đường để bắt xe ôm về. Xong xuôi lững thững ghé vào đám ma 1 chút xem đưa đi chôn chưa tiện thể gặp mẹ xin mẹ cho về chứ sợ lắm rồi ở đây nữa có mà chết lúc nào không biết. Vào đám ma thì vẫn thấy đông người lắm, đội cờ quạt chiếng trống và chiếc xe tang vẫn còn nguyên. Tưởng phải nghe lời thầy hạ huyệt từ lúc 5h rồi chứ, vào hỏi mẹ mới biết được là khi mấy ông khiêng quan tài vừa ra khỏi cửa thì đột nhiên 2 ông đi đầu vấp phải cái thành gỗ giáp hiên ngã bò xoài ra làm rớt cỗ quan tài xuống. Quan tài ông Tầm bị bung 2 tấm vách ra, 1 tấm gãy nên không dùng được nữa. Chắc là người nhà mua phải gỗ đểu, mọi người đâm ra phải chờ người nhà

Đi mua cỗ quan tài mới. Em vào được 1 lát thì mọi chuyện đâu vào đó và chuẩn bị rước ông đi.
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 8:

Lúc sư thầy làm lễ hạ huyệt xong mọi người bắt đầu lấp đất xuống thì có 1 chuyện xảy ra. Cô con gái út của ông Tầm đang đứng ở miệng hố bồng đứa con nhỏ bỗng nhiên ném phịch đứa bé xuống đất rồi nhảy xuống huyệt mộ. Mặt bà ấy giữ tợn lắm, mắt chợn to nhe răng ra như mèo rồi đập tay liên tiếp vào quan tài gào thét:

- Tao chưa tới số sao mày giết tao.. sao giết tao.. cả nhà mày sẽ phải theo mày..

Nói đoạn xong cô ấy rụp xuống ngay mặt quan tài ông Tầm ngất lịm đi. Mọi người kéo cô ấy lên khỏi mặt đất vào xoa bóp tay chân cho cô. Lát sau cô tỉnh luôn, có hỏi cô là còn nhớ gì không thì cô ú ớ nói không biết gì cả.

Ai cũng nghĩ là cô ấy bị ma nhập và xúm xít vào hỏi sư thầy, thầy chỉ nói:

- Thầy đã bảo là phải hạ huyệt trước 5h rồi nếu không thì sẽ xảy ra chuyện. Vừa là vong cô chết oan ở bến sông làng mình nhập vào đòi mạng. Chết oan nghĩa là chưa tới số phải chết nhưng bị hãm hại oan ức mà chết, vong hồn không thể nương tựa vào đâu được. Thiên đường không lên được mà địa ngục cũng không xuống được, vong không đầu thai siêu thoát được nên vất vưởng đòi mạng. Nhà mình nên nhờ thầy lập đàn ở sông giải oan và làm hình nhân thế mạng cho người nhà mình. Đàn này thầy không làm được, xuống nhờ cụ X đó.

Thầy nói xong thì mọi người bắt đầu bàn tán và lo lắng, người thì bảo vong đó là người ngày xưa đắm đò mà chết. Người thì bảo là do ông làm cụt tay cái xác chết trôi ngoài bờ sông nên nó vật ông chết. Xôn xao lên chả biết đâu mà lần, em thì em tin là có chuyện đó vì tối qua đã chứng kiến đến tận 3 lần.

Càng nghĩ càng thấy sợ, trên đường về nhà ông Tầm em có xin mẹ về nhà nhưng mẹ nhất quyết không chịu, mẹ chưa tin tưởng lắm hay sao ấy lại còn nói với cậu út là phải quản lý chặt hơn nữa. Em xôi máu lắm đấy, tính bài liều hay là chốn khỏi đây đi bụi bây giờ. Nhưng mà kiếm tiền đâu ra bây giờ, chẳng lẽ lấy chộm của cậu à, không được đâu. Em có cái tính là chỉ có phá của nhà thôi chứ không dám phá của ai mới lại lần trước bỏ đi bụi đánh đấm nhau bị nó chém mấy chục mũi vào đầu rồi. Mà giờ mà bỏ đi thì y rằng mẹ lại lên trường làm khổ bé Liên.. hàng tỷ cái lý do để phải ở lại đây. Thôi cũng được, từ giờ có cậu và mấy anh nữa rồi, chắc sẽ không sau đâu.

Vào đám ma lamg bữa cỗ no nê rồi ra tàu, mệt mỏi đánh giấc đến tận chiều mới dậy. Tầm chiều thì cậu ra và kêu 2 cậu cháu đánh thuyền cầm sào ra dò luống thử mấy đoạn xem luồng có bị sói đi không, tàu đỗ linh tinh này nước chảy siết nên cát hay đánh ụ lại lắm. 1 hồi loay hoay giữa sông tiện mồm em có hỏi chuyện về nhà ông Tầm, về cái chuyện vợ chồng ông làm chết người hồi trẻ. Cậu chỉ tay ra xa đúng cái đoạn giữa sông lúc dạng sáng thuyền bị trôi ra đó và bảo là thuyền ông Tầm ngày xưa bị đắm đúng chỗ đó. Giật mình nghĩ có lẽ lại có sự trùng hợp đến thế sao, hay chỉ là tình cờ thuyền bị trôi ra đó và bé Liên mộng du tự nhảy xuống sông. Tưởng tượng xa hơn 1 chút thì bà chết trôi năm nào nhập vào bé Liên sau đó cởi dây thuyền đò đưa ra đến chỗ bà ấy chết sau đó tính kéo bé Liên xuống cùng.

Lượn 1 vòng mới nhận ra là cái xác chết trôi hôm tối qua không còn thấy đâu, chắc bị chìm rồi, không biết chìm ở đây hay len lỏi qua được dãy tàu đỗ bên ngoài rồi. Chìm đâu thì chìm chứ đừng ra đến đại bản doanh của em rồi nằm nghỉ tại đó nhá, em phi xuống tắm rồi 2 chị em giáp mặt dưới sông thì sợ lắm. Nghĩ đôi lúc cũng tội quê quán ở đâu mà giờ thân nằm đáy sông hồn chui dạ cá thế này.

Cậu thấy ở gần đó có thuyền của 1 cố chú trong họ liền kêu em đánh qua đó

Chơi. Ra thấy 2 cô chú đang hì hục gỡ cá, chắc trúng mẻ hay sao thấy toàn cá ngạnh mà. Đúng là nhiều cá thât mà toàn cá to chứ, lát sau thì bắt len được 1 con to vật luôn. Cậu út chả biết đùa hay thật:

- Cứ cá to thế này là dưới có chết trôi quanh đây đấy, ngày xưa đi đánh lưới với bà toàn gặp kiểu vậy anh ạ. Kéo nhanh lên không nó cuộn vào lưới giờ.

Chả biết đúng hay sai nhưng thấy 2 vợ chồng cũng ậm ừ rồi kéo nhanh thật thậm chí không thèm gỡ cá nữa, nghi lắm chứ vì hôm qua mới thấy cái xác chết trôi gần đây mà. Kéo được vài quãng nữa thì tay bà vợ thấy kéo nằng nặng. Tay lần lần được đoạn nữa thì tay cô ấy nhấc không nổi nữa, cả 4 người chắc trong đầu đều suy nghĩ như nhau. Chú ấy ra bèn ra kéo cùng cô, tay lần lần được hơn 1 m thì bắt đầu thấy váng mỡ nổi lên mặt nước lềnh bềnh và có mùi oi đặc trưng. Thôi đúng nó quấn vào lưới rồi, chú ấy tiếp tục kéo thì cái chân theo lên khỏi mặt nước dính lằng nhằng vào lưới. Mới có 1 ngày mà nhìn kinh vậy trời, thịt rũa hết cả ra rồi, cá gặm vào tận xương nham nhở đến lỗi mấy cái móng chân cũng sắp bung hẳn ra. Bà vợ xua tay:

- Thôi Thôi đừng kéo lên nữa, lấy dao cắt lưới đi anh ơi..

Ông chồng vẫn tiếp tục kéo miệng làu bàu vẻ tức tối:

- Thì phải kéo lên xem nó quấn đến đâu rồi mới cắt được chứ, lưới thì mới mua hôm qua cứ lồn xồn hết cả lên.

Tiếp tục nhấc lên thì thấy 1 cái chân còn lại khoặc ngược gập lại vo tròn trong lưới. Cái quần chun trên người cái xác bị tụt hẳn xuống đùi nhìn phát gớm lên. Ông ấy tiếp tục kéo mạnh lên chân ghì lưới vào thành thuyền cho chắc chắn tay cầm đoạn lưới quấn chỗ ngực từ từ lần theo, phần trên từ từ nhô lên khỏi mặt nước, cái xác không còn nguyên vẹn như hôm trước rồi, 1 tay gần như cụt hẳn cong 1 tay mất từ khửu trở xuống, tay này mất là cái tay mà ông hôm qua cầm ném xuống sông đây. Bên kia thấy mấy cái tay áo rách tơi tả thì chắc là do con chó nó nhay đứt được và tha đi. Trên người nói chung những chỗ hở ra đều nham nhở hết, màu vàng trắng đen lẫn lộn cả lên.

Rồi tự nhiên ông chồng choài tay rút con dao khỏi ngực xúc xúc xuống nước cho sạch máu và ném vào thuyền của ông ý. Cái dao dài chừng hơn 30cm theo kiểu 2 lưỡi và đầu nhọn ý. Thấy lưới bị quấn khá nhiều có vẻ tiếc của, mặt ông thần lại chịp chịp:

- Phải gỡ thôi chứ cắt thế này thì hỏng hết, lưới mới này tiếc lắm. Thôi kéo nó vào đoạn nông nông để tao nhảy xuống nước gỡ 1 tí là ra ấy mà.
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 9:

Ông chồng và bà vợ cuộn 2 đầu lưới cho lên thuyền, người chồng lái còn vợ thì tay cầm lưới kéo cái xác hướng vào bờ. Cái xác cuộn tròn trong lưới hệt kén tằm bị lôi đi, đằng sau những thứ váng mỡ rồi 1 ít thịt màu vàng gạch cua tủa ra nổi lều bều lên mặt nước, đàn cá mương từ đâu phi đến lao nhanh như những mũi tên vào tranh nhau đớp. Em cũng đang rảnh nên rủ cậu phóng theo xem.

Vào gần đến bờ thì ông chồng tắt máy và nhảy xuống bắt đầu gỡ. Cái xác không nổi hẳn lên mặt nước mà cứ lơ lửng cách mặt nước tầm 40cm, có lẽ do bị đâm thủng bụng hoặc dạ dày nên hết hơi, không đủ hơi để nổi phềnh lên giống những cái xác bình thường. Vì người này mới chết có hơn 1 tuần thôi mà, nếu xác bình thường thì cỡ chục ngày nữa lúc mà vỡ ruột bục dạ dày hoặc thủng bụng thì mới dần chìm xuống đáy. Cho nên điều kiện lý tưởng để tìm xác chết trôi là dưới 20 ngày đổ lại. Như vụ Cát Tường đó, em là em nghi rất có thể tay bác sỹ đã chọc thủng ruột, bụng và dạ dày của nạn nhân sau đó mới ném xuống sông. Nếu thế thật thì xác chị ấy cứ nổi lập lờ hệt như cái xác đang ở trước mặt em vậy, rất khó nhìn thấy và đặc biệt rất ít mùi bốc lên. May mắn thì chị Huyền bị dính vào lưới của thuyền chài như cái xác này, nhưng mà hiếm lắm vì xác thường trôi ở giữa dòng theo luồng tàu chạy, mà dân chài thì không bao giờ thả lưới giữa luồng tàu. Mập mờ như vậy lại dễ bị hút vào chân vịt của tàu chứ, mà vào chân vịt thì cứ gọi là tan tành mây khói nhá.

Hôm nay dân ra làm bãi đông lắm, đầu tiên 1 2 người gần đó phát hiện ra là đang gỡ xác rồi rỉ tai nhau kéo ra bu đông kín bên bờ để xem. Cảm tưởng như ông chú đang run lắm đấy, thấy tay chân loạng quạng lắm. Lão lội nước đến ngực đứng tay vần vò cái xác, việc này không hề đơn giản chút nào, kéo ra kéo vào lật ngửa lật xuôi gỡ từng chút một ra. Nó khó như việc mặc đồ cho đứa trẻ con vậy. Đoạn nào mà gỡ được rồi nhưng thịt bung ra dính vào lưới thì lão ta lại rũ rũ lưới xuống nước cho bong ra, miếng thịt nào cứng đầu qúa không chịu bong ra thì lão lại phải dùng tay vuốt và vẩy tay làm miếng thịt bắn hẳn ra phía ngoài xa. Vất vả nhất có lẽ là đoạn đầu và 2 bên cánh tay bị cụt, ở đầu thịt bong tróc dữ dội nhất, da đầu và tóc cứ cuộn quanh dây lưới bám chặt đến nỗ dùng tay vuốt cũng chả hết. 2 bên tay thì đỡ hơn là chỉ dính thịt thôi. Ở phía vai nhìn rõ tận xương như người tháo khớp luôn.

Mới có hơn 15 phút mà đến cả dân ở trong làng cũng bò ra xem cả. 1 số bà trung niên cố gọi to cho ông chú đang gỡ lưới kêu là gỡ xong rồi kéo vào bờ để mọi người báo chính quyền ra vớt lên chôn. Ông chú thì cứ giả điếc không nghe thấy mà chăm chú vào việc giải thoát đoạn lưới của mình. Đúng là không ai như dân mình thật, mọi người chỉ có thích hóng và giúp đỡ nạn nhân bằng mồm. Mọi người trên bờ khi nghe đến việc dân sông nước coi người chết trôi như con lợn, con gà chết không thèm để ý hoặc báo cho công an biết. Một số người coi đó là nhẫn tâm, độc ác nhưng mà đó, 1 lũ ở trên bờ đó cũng có giúp được gì đâu hay chỉ là đứng xem bàn tán 1 lúc rồi phủi đít đi về. Có ai dám đứng ra vớt lên làm thủ tục rồi chôn cất cho người ta không. À cũng được 1 số người ra báo cho công an, thực ra báo cho công an cũng bằng phí lời. Nếu không phải chỉ thị của cấp trên thì ít ông công an khu vực nào dám đứng ra lắm.

Trong ngành nó dường như có 1 quy luật ngầm là không được tự tiện xử lý mấy xác trôi sông này, ngân sách địa phương sẽ mất 1 khoản kha khá lo hậu sự mà lại kéo thêm mấy ông hình sự và pháp y khổ lây nữa. Vì vậy nên chả ngu gì mà mua dây buộc mình cả. Nên mấy AHBP trên mạng cũng đừng ngồi sau màn hình và phán bậy lên mặt đạo đức. Mày giỏi thì ra giữa sông xem, ngày ngày gặp vài cái xác chết trôi xem mày xử lý thế nào?

Cuối cùng sau 1 hồi vật lộn với cái xác thì cũng gần xong. Bà vợ ở trên tranh thủ giúp chồng rũ lại lưới cho sạch, mà rũ sạch làm gì chứ, cứ để đó mang đi đánh tiếp có phải hay không. Cá khoái nhất là mùi thịt người thối mà.

Từ đằng xa bỗng đâu thấy 1 thuyền giống thuyền chở đò đang phi thẳng hướng vào khu này, trên thuyền có 1 ông 1 tay đang vịn thành 1 tay chỉ thẳng hướng vào đây. Gần đến nơi nhìn kỹ thì hóa ra là 2 thằng lái đò ở bến đò bên trên xuống đây. Có việc gì đây không biết, nhưng nhất định là không phải nó xuống xem xác rồi.

Chap 10:

Lát sau thì 2 thằng thuyền đó tới áp mạn vào chiếc thuyền của em. 2 ông đó chừng hơn 30 tuổi là anh em ruột của nhau. 2 thằng chào cậu em xong rồi chạy ra nhìn chằm chằm vào cái xác nghiêng ngó rất là kỹ. Cậu út hỏi:

- 2 thằng mày không trở đò mà ra đây làm gì, hay ra tính cướp luồng của anh à.

Thằng anh nhanh nhảu:

- Anh cứ đùa em, em ra xem cái xác có phải là cái xác mà người ta dặn bọn em tìm mấy hôm nay không. Nó trôi đêm nên bọn em không thấy, vừa nghe mấy người nói là nó bị quấn vào lưới nên chúng em xuống xem.

Vừa lúc đó thì ông kia cũng gỡ xong, ông thả cái xác ra, cái xác từ từ chìm dần xuống nước chỉ nhìn thấy mập mờ màu áo và quần. Lão lái đò vội vàng:

- Anh.. Anh ơi! Tiện tay kéo vào mũi hộ em cái. Quần đen áo trắng đúng là nó rồi đấy.

Ông chú đánh lưới có vẻ khó chịu làu bàu:

- Tiền chúng mày cầm chứ tao được gì đâu mà tao phải làm. Đưa tao ít rồi tao dìu ra cho. Mà cái xác tao mà không kéo vào đây thì chìm lâu rồi..

Sau 1 hồi 2 bên làu bàu qua lại với nhau mà không được kết qủa gì hết. Ông đánh lưới thì ngỏ ý kiếm chút và không muốn 2 thằng lái đò mang xác đi, 2 thằng lái đò thì có vẻ mạnh miệng dọa dẫm và lôi 1 mớ đạo lý ra, ý là chỉ làm phúc chứ không lấy tiền công của người nhà cái xác. Rồi cậu Út đứng ra giàn hòa kêu 2 thằng kia đưa cho chú đánh lưới ít tiền rồi kéo đi. 2 thằng kia thấy cậu nói vậy cũng nghe theo và rút 100k ra đưa, 100k hồi đó cũng to rồi, gần bằng 2 ngày công đánh lưới của 2 vợ chồng nhà chài.

Sau khi cầm tiền thì ông chú thuyền chài lại nhảy xuống nước cúi xuống tóm lấy chân cái xác và kéo ra phía thuyền đò. 1 thằng thì ra hạ xích cho tấm ván lên xuống chúi xuống mé nước còn 1 thằng thì ra trải 1 tấm nilon rách xuống dưới nền thuyền và ném chiếc chiếu cũ bên cạnh.

Ông chú lôi cái xác ra mũi rồi quay ngang cái xác ra cúi xuống dùng 2 tay tính nhấc nó lên đẩy vào tấm sắt lên xuống nhưng không được, cái xác vừa trồi lên được mặt nước hết sức lão lại nới tay ra. Thấy không ăn được lão cầu cứu:

- 2 thằng đứng trên phụ tao kéo lên đi. Nặng lắm, như con trâu trương ấy.

2 thằng lái đò có vẻ ngần ngại sợ bẩn, 1 thằng vào trong lấy sợi dây thừng ra và ném xuống nước:

- Anh cứ buộc vào bụng nó cho em để em lôi lên chứ bẩn lắm.

Ông chú liền lấy 1 đầu và quấn quanh bụng buộc chết luôn sau đó quăng đầu dây còn lại lên cho 2 thằng. 2 thằng ở trên khom người và mím môi kéo cái xác lên. Chiếc dây thừng từ từ tượt vào nách và nằm chết ở đó, cái áo của cô gái chết trôi cũng bị tuột theo sợi dây vén lên tận cổ che kín nửa mặt hở ra cái bụng trắng hếu ủng eo. Gần đến nơi thì cái quần cũng bị dính vào tấm sắt và bị kéo lại như người tuột. Phần trên nhìn đã tởm phần dưới em chả dám nhìn mà cứ ngoảnh mặt đi, nhìn nó chả hiểu sao cứ tưởng tượng đến thân thể bé Liên đêm qua lúc nàng sắp chết đuối. Kinh bỏ mẹ đi được, mà có điều lạ là cô này không có mặc đồ lót gì hết. Chả biết là có phải bị hiếp xong nó giết rồi mặc vội cho bộ quần áo ngoài rồi bồi thêm cái dao vào ngực không nữa.

Cái xác bị kéo lên để lại ở tấm đan ít thịt bong ra rồi tóc, mỡ máu me lẫn lộn nhìn phát tởm. Nó bị lôi ra giữa tấm nilon rồi được phủ cái chiếu rách lên người thò 2 chiếc chân nham nhở xương lẫn thịt ra ngoài. Thấy chiếc quần bị tuột ra có cái gì đó cộm lên chỗ túi và thò ra ngoài 1 chút màu đỏ. Thằng đò liền nhặt lên và moi ra được cái ví vải màu đỏ. Mở ra thì thấy 1 chiếc chứng minh thư, 1 tấm ảnh và mấy đồng tiền lẻ với 1 tờ giấy gì đó đã bị nát bét. Mở chiếc chứng minh thư ra thì em tò mò nên cũng nhảy qua xem, tuy bị ngâm dưới nước lâu ngày nhưng vẫn có thể nhìn rõ được, công nghệ ép dẻo ngày xưa đúng là tốt thật. Tấm hình thì mờ qúa chỉ thấy tóc dài chấm vai, mặt tròn tròn thôi. Xem họ tên quê quán nào:

- Nguyễn Thị Hương Thảo

- 15/06/1982

Phường X Quận Y Thành phố Z..

Ơ người thành phố cơ à. Thành phố vậy chắc gia đình khá giả lắm đây, cái xác này nghe chừng lại có giá trị để đem gia mặc cả với gia đình rồi. Xem xong

Thì thấy lão lái đò có vẻ tươi tỉnh ra mặt lão quay sang thằng em lão gật gù:

- Đúng rồi đấy, kéo về bến đi, người nhà chắc cũng sắp tới nhận.

Nói dứt lời hắn ra sau nổ máy chuẩn bị quay đầu chạy thì thấy trên bờ có mấy bóng dáng áo xanh vẫy lại:

- Quay lại đây đi.. Quay lại đây đi..

Mặc áo này chắc công an huyện chứ không phải địa phương rồi, ngửi hơi nhanh thế, mọi lần đâu có quan tâm cơ chứ kiểu này chắc là liên quan đến án mạng và được gia đình lót tay cho ít để điều tra. 2 ông lái đò đành phải tiu nghỉu làm theo đâm mũi vào bờ phía mấy ông công an. Mấy ông có hỏi qua lại 1 lúc rồi kêu 2 ông lái đò bưng xác lên bờ. 2 ông lái đò không chịu kêu là đợi người nhà tới thì mới bàn giao cái xác nếu không được thì sẽ lái ra giữa dòng trả lại chỗ cũ.

Thường thì dân ở đây cứng lắm, mấy ông công an đành chịu và đành ngồi đợi gia đình tới rồi tính tiếp. 2 vợ chồng nhà chài thì nhanh tay vứt lại con dao lên đò rồi luổn đi đánh cá tiếp. Và như vậy, cái xác trước kia bị coi là thứ ghê rợn không bị hắt hủi thì nay bỗng dưng trở thành vật có giá trị để đem ra làm giá với nhau. Đảm bảo là gia đình này sau khi lo liệu ổn thỏa với 2 tay lái đò còn phải mất 1 khoản kha khá với Công An thì mới được đem xác đi về và đằng sau còn 1 đống chi phí phát sinh theo nữa.

Em và cậu đứng nán lại chút rồi 2 cậu cháu cũng nổ máy đi về đại bản doanh. Tầm tờ mờ tối thì cậu Ba bảo tối nay không phải nấu cơm, mấy cậu cháu lên bờ nhậu thịt chó ở nhà bác Cả. Thấy bảo bác Cả hôm nay đập được con chó ngoài bãi nên mang về nhà làm thịt. Em tắm rửa xong xuôi và lượn phượn chờ đến tối rồi đi nhậu. Hôm nay mấy em đào lượn sớm ghê, lần trước tối quá nhìn không kỹ hôm nay lại gần xem có ngon không nào. Em đầu tiên thì nhìn từ đằng sau rất là chứa chan, nhìn đằng trước thì chán chưa. Em thứ 2 thì hơi vô duyên 1 chút, cứ tồng ngồng mặc váy và dạng 2 chân ra đạp mái chèo. Còn em thứ 3 thì đang đứng ở đít tàu tàm chuyện với mấy thằng tàu. Buổi tối ở đây khung cảnh rất là nhộn nhịp tựa như 1 cái chợ nổi vậy.
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 11:

Đến tầm 6h tối thì cậu kêu đi qua nhà bác Cả, có việc gì thì giúp bác ấy chứ để 1 mình bác ấy làm thì lâu lắm. Nhà bác cũng ở giáp với sông nếu đi bộ lên thì xa lắm, 2 cậu cháu liền lấy lấy thuyền phóng đi cho nhanh. Đi qua chỗ cái xác lúc chiều thì thấy vẫn còn thuyền đò ở đó và trên bờ khá là đông người đèn đóm thắp sáng chưng 1 góc sông. Tối quá chẳng nhìn rõ nhưng có vẻ như là cái xác vẫn nằm ở dưới đò thì phải.

Qua nhà bác Cả thì thấy cậu Út và 2 ông anh đang ở đó rồi. 3 người đó vừa làm lông xong và đang phủ rơm đem thui. Con chó nhìn khá to có mấy người thế này vừa ăn vừa ném nhau chắc cũng chả hết. Thui xong thì em và ông anh họ được phân công đi làm bộ lòng, em là em ghét nhất cái việc này vì lòng chó làm bẩn kinh khủng. Hai anh em sách nguyên bộ lòng mề ra vệ sông ngồi tuôn. Con chó này ăn lo hay sao ấy mà bộ lòng to tròn gớm sách nặng cả tay. Lúc tuồn lòng thì ngửi thấy mùi lạ lạ nhưng vẫn cố nhắm mắt làm. Ông anh tay đang mân mê tách cái dạ dày thì khịt mũi quay sang em:

- Con này ăn cái gì mà dạ dày kinh quá mày ạ. Toàn thịt với máu me..

Em quay sang ngó, ông anh thò tay vào móc ra 1 ít và cho xuống nước vò vò nó ra thì thấy xào xạo cái gì đó. Nhúng xuống nước khua khua xem đó là cái gì thì nó giống cái móng tay người bị nhai nát. Ông đó chắc cũng nghĩ như mình và đưa cái dạ dày lại gần mũi và ngửi, lão vừa ngửi xong thì tay ném luôn đoạn dạ dày xuống và ngồi phắt dạy:

- ĐM con chó nhà ông Tầm nó ăn xác con chết trôi ở đó rồi. Thôi vứt đi.

Mình cũng giật thót mình đứng dạy ném đoạn lòng xuống và lùi lùi lại. Hóa ra con chó này là con chó nhà ông Tầm, mình mà biết trước thì thì đã không ra đây. Đúng cái con này tối hôm trước nó gặm cái tay tha đi mà. Phải lên bảo cho mấy ông dừng lại mới được.

Em lên hỏi bác Cả xem đúng là chó nhà ông Tầm không thì bác gật đầu, nói về chuyện mổ lòng vừa nãy và chuyện hôm trước trông thấy nó gặm cái tay thì bác Cả vẫn cứ ngồi mổ tiếp và bộ mặt tỏ ra hơi nghiêm khắc:

- Ối zời! Cá ở sông nó cũng ăn mà mình ăn có sao đâu, cứ ném bộ lòng đi, ăn thịt nó thôi thì làm sao. Hm!

Quay sang 2 ông cậu để tìm kiếm sự đồng tình thì 2 ông cậu có vẻ về phe bác Cả, mà có vẻ như ông anh họ cũng không sợ như mình thì phải ông ấy vẫn lăng xăng đi phụ mấy lão làm tiếp. Biết là chả ngăn nổi mấy lão bơm rượu này nên mặc kệ, lát không ăn gì nữa. Chả biết làm gì đành ra ôm cái điếu cày làm bạn. Đến tầm 8h thì mọi việc xong xuôi và bắt đầu nhậu, em thì thịt chó không dám ăn mặc dù nhìn cũng thèm đành phải ngồi ăn vã bún và rau cho nó lo cái bụng. Ăn 1 lát thì em ra ghế ngồi xem TV hút thuốc lào, ngồi gật gù buồn ngủ chờ 2 cậu xong để về.

Mấy lão này là chúa lai rai, đến mãi hơn 12h mà vẫn còn cà kê, mình thì ríu hết cả mắt rồi. Cậu Út kêu em đánh xuồng về trước để chông đồ đạc còn mấy người lát sẽ mượn xe bác Cả đi về. Hôm nay trời tối om lại có sương mù giày đặc nữa chứ, 1 mình chạy ở sông cũng có vẻ hơi rờn rợn. Nước đang chảy ngược tính đi theo men bờ bắt nước đi cho nhẹ nhưng nghĩ đến cái chết trôi lúc chiều nên chả dám nữa, cứ giữa sông bám rìa bãi mà chạy. Chạy gần đến đoạn mà hôm trước bé Liên bị ngã thì tự nhiên thấy máy mất ga và khực lại, quay thử mà không lên, cầm đèn pin kiểm tra kỹ thì hóa ra hết dầu. Mẹ! Đen thế không biết, thuyền thì đang trôi giữa dòng, xung quanh không thấy 1 bóng chài nào cả. Lại còn đếch có cái gì để chèo tay nữa cơ. Đứng 1 lúc nhìn kỹ lại xem có ông nào đánh lưới không nhưng sương mù chả thấy gì cả, làm sao bây giờ cứ để thuyền trôi mãi sao được. 1 lúc sau thì em quyết định cởi hết quần áo nhảy xuống sông để kéo nó vào bãi. Nước lạnh ngắt như muốn cắt da cắt thịt, đoạn này khá sâu đứng không tới chân nên cứ dùng chân đạp cho thuyền trôi theo hướng vào bãi. Mệt thì không mệt lắm nhưng cảm giác sợ hãi bắt đầu xuất hiện, trong đầu cứ nghĩ đến cảnh bé Liên bị té đoạn này và cũng chính đoạn này là nơi ngày xưa ông Tầm làm chết 1 cô bên kia sông. Cảm giác gai người xuất hiện, rùng mình và gai ốc nổi lên, tim bắt đầu đập loạn xạ, trong đầu tưởng tượng ra 1 đống những cái kinh dị. Có cảm giác như ai đó đang ở gần mình, theo dõi mình, thỉnh thoảng ngoái đầu xung quanh để trấn an lại. Ko thấy gì cả, chỉ thấy sương mù mịt chia thành từng đám nhỏ đầy đủ hình thù kỳ dị vờn trên mặt nước để chọc ghẹo con sóng. Tuy nhiên cũng không tốt là mấy khi bất giác lại nghĩ đến dưới đáy sông, dưới ngay chân mình, nơi mà hôm trước bị bé Liên kéo xuýt chết, nơi mà có người ngày xưa nằm chết tại đó, biết đâu đột nhiên có ma nước kéo chân mình xuống thì biết làm sao. Đầu óc tưởng tượng loạn xạ, chân càng đập mạnh hơn, 2 tay cố bám thật chắc vào mạn thuyền. 1 lúc thì với với cái chân được vào bãi, nhìn được mờ mờ cái bờ mới an tâm phần nào. Sau khi kéo được vài chục met thì vào được bờ, an tâm phần nào, nhảy lên thuyền mặc lại quần áo và châm điếu thuốc cho ấm để lấy lại bình tĩnh. Sau đó thì cầm sợi dây vắt chéo ngược mũi thuyền và đứng trên bờ kéo đi, chỉ còn 1 đoạn nữa là về tới nơi nhưng có vẻ như là không dễ dàng cho lắm. Bờ này là bờ mà con bé chết trôi lúc chiều kéo vào, chắc lúc chiều người ta đưa lên bờ và mổ xẻ khám nghiệm luôn ở đó. Còn tầm 20m thì đến, bắt đầu ngửi thấy mùi thơm thơm của vàng hương, thấy mấy que hương cắm sát vệ nước và trên bờ cứ loé lên đỏ rực rồi vụt tắt theo từng nhịp gió thổi tựa như mấy mắt qủy đang lấp ló rình rập 1 thứ gì đó, phía xa 1 đoạn người ta cũng cắm thì phải nơi đó là nơi mà ông Tầm hồi còn sống hay kéo xác lên chôn. Lúc chiều mình còn đứng ngay cạnh cái xác mà không có cảm giác gì, sao giờ lại thấy sợ thế không biết. Đến nơi thì vàng mã bay tứa tung trên bờ và nổi vàng cả mặt nước, nhìn dưới chân nhang đèn cháy dở vứt la liệt và có 2 đoạn vải dài màu trắng vứt ở sát mép nước. Chiếc áo giống giống với chiếc áo của con bé chết trôi mặc cung đang luẩn quẩn ở đó. Cũng hơi run nhưng đành phải đi vì chỗ này cũng gần đoàn tàu đang đỗ rồi, có gì thì cứ hét toáng lên. Lúc kéo chiếc thuyền qua thì đếch hiểu sao cả cái áo và tấm vải trắng đều mắc vào chân vịt của thuyền, nó cứ lượn lờ như cái đuôi vậy. Thấy vướng và ngứa mắt nhưng chả dám nhảy xuống kéo.

Kéo thật nhanh cuối cùng cũng đến nơi, đến cái bụi che nhà ông Tầm lại thấy rợn roạn tiếp, khúc này phải ép sát mé nước luồn qua bụi tre thì mới kéo qua được. Đi thật chậm và chần chừ thì bỗng nghe thấy mấy tiếng chó chu lên dài dăng dẳng của mấy nhà trên bờ, bất giác nghĩ đến con chó nhà ông Tầm vừa bị đập chết, nghĩ đến cái xác nổi lều phều cắm ở ngay gốc tre rồi bị mắc cạn nằm vắt vẻo trên bờ nhìn về phía trước. Không biết tính sao, dù sao chỗ này cũng gần, lội xuống leo lên thuyền cầm con neo ném lên bờ và sau đó chạy thật nhanh, có gì sáng mai qua đó lấy. Em vòng qua bụi tre luồn vào ruộng ngô chạy như điên. Cuối cùng cũng thoát, leo qua 1 đống tàu, tầm này mọi người đã ngủ hết, thỉnh thoảng có mấy tàu đánh bạc thì sáng đèn. Gần đến nơi thì nghe thấy tiếng động ở ngoài xa xa, nhìn kỹ thì thấy cái chóp thuyền nho nhỏ giống của mấy con cave đang trôi ngoài xa. Trông rất giống như đang thả trôi chứ không phải là có người đạp thuyền, chẳng lẽ hôm nay chúng nó lại ra mãi giữa dòng hành lạc cơ à. Thường thì mọi hôm chúng nó hay líu dây vào đít tàu, xong công việc thì nằm luôn ở đó đến sáng hôm sau mới về, có hôm chúng nó tiếp cả đêm không hết khách.

Cũng hơi nghi nghi là thuyền bị tuột và trôi như hôm nọ nhưng chắc không phải, định gọi cái nhưng thôi đang đêm hôm gọi người ta lại tỉnh dạy thì mất hay, lặng lẽ bước xuống thuyền rửa chân tay và chui vào trong ngủ cho ấm.
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 12: Kết

Sáng hôm sau hơn 7h thì 2 cậu lếch thếch lên thuyền, em ra mua ít đồ ăn làm bữa sáng. Ở đây thuyền bán hàng nhiều lắm, chỉ tội đắt 1 chút và chúng nó còn hay cân điêu nên tính ra phải đắt gấp đôi so với trên bờ. Cậu Ba thì tính cẩn thận nên trong thuyền luôn có cái cân treo, lúc nào mua cũng phải mang ra cân lại, bọn bán hàng là ghét tụi em lắm nhưng không làm gì được. 1 số tàu thì lên đi bộ lên chợ ở trong làng mua, vừa rẻ mà lại ngon tiết kiệm được ối.

Ăn xong đang ở mũi thuyền thò cổ xuống sông rửa bát thì thấy mấy bà đi chợ về đang kể với nhau là ở đầu đằng kia có người chết đuối. Em hóng hớt được ít thì đó là bà cave bị lật thuyền ở giữa sông và chết từ đêm qua, sáng nay mấy bà đồng nghiệp của bà đó chèo thuyền ngang qua thấy cái thuyền bị up trôi gần bờ và dép guốc chăn gối nổi lều phều xung quanh đó. Ở đó dân đang ra xem đông lắm, nghe nói đang chờ người nhà tới để mò xác lên.

Em nghĩ đến chuyện đêm qua, không biết có phải là cái thuyền mà mình nhìn thấy không nữa. Cầu mong đó là không phải, nhưng mà nghi lắm. Em sợ kể ra nếu đúng thì mọi người sẽ trách móc nên không dám nói với ai cả. Dọn dẹp xong thì em cũng ra đó hóng hớt, lúc này người nhà cũng đến rồi, bà này ở tỉnh bên kia sông chứ không phải dân vùng này. Cái thuyền bị úp và trôi vào bờ đúng cái nơi chiều qua người ta vớt chết trôi xong, thẳng đó ra 1 đoạn thì lại là nơi tối hôm đó bé Liên bị ngã và cũng là nơi ngày xưa có cô gái bị lật thuyền chết do vợ chồng ông Tầm. Hôm nay đứng ngắm kỹ và nghe mấy ông lái tàu phân tích thì khả năng là bị nước vật và úp ở giữa sông, chỗ đó có xoáy nước giao nhau cuộn thành hình phễu, tàu mỗi khi chạy qua đó đều bị nước vật cho bổ nhào. Nhưng cái thuyền của bà chết đuối bé tý tẹo thế kia thì nước khó vật lắm.

Thấy bà mẹ đang lăn lộn trên bờ khóc lóc nhìn cũng thảm thương, 1 số người tỉnh táo hơn thì đang đi thuê người để tìm xác. Tưởng thuê ai chứ hoá ra 4 cái thuyền câu đang đến toàn người trong họ nhà em, trong đó có cả vợ chồng bác Cả nhà em. 4 thuyền chia làm 2 dùng lưỡi câu tra để dà đi dà lại dưới lòng sông. Lần mò xung quanh bờ, dà sát đáy rồi thả lửng ở giữa sông trong phạm vi gần 1km mà vẫn không thấy có gì mắc câu. Mọi người bất lực và dừng lại rồi dự đoán là xác đã bị trôi đi xa.

Gia đình cuối cùng không biết làm sao đành nghe theo người dân tức tốc nhờ vả ông X thầy pháp số 1 trong vùng đến. Nhìn ông có lẽ phải hơn 80 rồi, ông bận đồ trắng, tóc cũng bạc trắng để dài búi kiểu củ hành, râu cũng dài và trắng luôn. Làn da đồi mồi khoẻ khoắn với khuôn mặt tròn cộng với chòm lông mi giáp sống mũi dài, cong vút khá là có tướng. Nhìn hệt như mấy bô lão trong phim kiếm hiệp trung quốc thời xưa vậy.

Ông thả 2 dải lụa trắng bắc xuống sông và ở trên làm lễ giống như là kiều hồn vậy. Cơ mà không biết phù phép thế nào nhưng sau khì làm lễ xong mọi người nhìn vào giải lụa trắng thì thấy có 1 vài vết hình chân chim hằn lên mặt vải thật. Rồi ông chỉ tay ra phía giữa sông và nói:

- Cô này bị dìm chết ngay giữa sông, ở đây có vong chết đuối từ thời xưa. Hợp tuổi với cô này lên người ta kéo xuống chết thế mạng. Vong ở dưới sông bị chết oan vào đúng ngày con nước chết nên độc vô cùng. Cứ ra khoảng đó dà lại sẽ thấy cái xác chết ngồi ở đáy sông.

Người nhà nghe theo và kêu dà lại khúc đó nhưng tuyệt nhiên không thấy, ông X kêu dừng lại rồi đốt nắm hương khấn vái và mang trống ra sát mép vệ sông đánh. Ông đánh 1 lúc thì từ từ ở giữa sông đúng chỗ nước vật cái xác từ từ nổi lưng và chổng mông lên sau đó bị xoáy nước cuộn tròn vần vò. Mọi người lôi lên thuyền và mang vào bờ đặt sát mé nước, cái xác mặc dù bị lôi lên và đặt trên bờ nhưng người cứng đơ 2 chân quắp lại như đang ngồi, 2 tay co quắp như người khoanh tay, da bệch lại đôi mắt trợn ngược trắng dã, quần áo và da thịt dính đầy bùn phù sa đỏ au. Lúc mẹ cô ấy lại ôm và lay người thì cũng giống như những người chết sông khác, máu tươi từ trong miệng từ từ rỉ ra. Người nhà cô đó tập trung xoa bóp chân tay cho hết co quắp và đồng thời lột hết quần áo và kì cọ cho sạch bùn đất ngay tại đó, sau đó thì được quấn cái chăn mỏng quanh người và đưa lên võng 2 người khiêng vào trong làng để ô tô trở về quê mai táng.

Ngồi hóng nghe ông X nói chuyện với những người xung quanh cũng thú vị phết, ông bảo những người chết oan và đặc biệt là chết dưới nước như vậy thì hồn vía sẽ ở quanh quẩn khu này, không thể vào kiếp luân hồi mà siêu thoát được. Nếu muốn siêu thoát và thoát khỏi cảnh ma nước thì bắt buộc phải kéo theo ai đó xuống thế chân. Vì vậy nên cứ người này kéo theo người khác xuống để thế mạng cho mình.

Thôi có lẽ em xin tóm tắt cho kết thúc phần này thôi, vì nếu kể rõ từng chi tiết thì dài lắm. Kết thúc phần này em sẽ viết Phần 2 kể về chuyện trên bờ cho các bác nghe vậy. Chứ sông nước kể mãi rồi.

Rồi mọi việc cũng trở lại bình thường, em thì có vẻ hơi trách bản thân vì tối hôm đó nếu mình cất lời gọi chị ấy thì chắc mọi chuyện đã khác. Nhưng cũng tự nhủ âu cũng là cái số mạng rồi chẳng thể nào mà tránh được. Từ tối hôm đó em chẳng bao giờ dám nhảy xuống sông tắm vào buổi tối nữa, nhiều lúc nửa đêm dậy đi vệ sinh nhìn về phía đó cũng cảm thấy rờn rợn. Cho đến hơn 1 năm sau thì liên tiếp nhiều chuyện xảy ra với gia đình ông Tầm, đầu tiên là con trai cả ông Tầm 1 lần lặn mò tàu cũ dưới lòng sông do phao bị trôi mất mà lại mò gần luồng tàu chạy nên bị tàu chạy qua chém chân vịt vào người và mất. Chú thứ 2 không hiểu sao tự nhiên nổi điên lên và nửa đêm đóng cửa lại cầm búa chim chém chết hết vợ và 2 con trong nhà sau đó cắt cổ và uống thuốc sâu tự vẫn, còn duy nhất đứa con gái chui xuống gầm giường thì thoát tội, cái vụ đó xôn xao đến cả năm trời. Còn cô con gái Út ông Tầm thì cái nhau với chồng và ôm đứa bé 8 tuổi ra nhả sông tự vẫn, đứa bé thoát khỏi lòng mẹ bò được lên bờ còn cô ây thì chết. Người trong họ đi xem bói thì bảo là do vong của cô chết đuối ngày xưa nhập vào và đòi mạng do ngày xưa 2 vợ chồng đã làm chết cô ấy, rồi mọi người lập đàn chỗ cô ấy cầu xin và giải oan sau đó rước cô ấy về thờ trong nhà thì mọi chuyện dần yên ổn trở lại. Cái bãi cạn 1 năm sau đó cũng mất do dòng sông đổi luồng, em thì tiếp tục theo 1 cậu khác và lênh đêng kiếp sông nước.

Nếu các bác thích nghe chuyện của em thời trẻ trâu thì em xin hầu các bác ở Phần 2, phần này sẽ không 1 câu gió máy vẽ vời chủ yếu là lời tâm sự với các anh em thôi.

Chào thân ái và quyết thắng.
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
CÂY TRÚC MA
Chap 1:

Đêm nay em lại ko thể nhắm mắt dc. Cái cảm giác lành lạnh dờn dợn cứ đeo bám em mãi ko thôi. Vì vậy em đã quyết định lên forum để tâm sự cũng như chia sẽ câu chuyện đang sảy ra vs cuộc đời mình cho các bác nghe. Nhất là những bác giống em ngày trước, ko hề tin vào ma quỷ

Chuyện bắt đầu từ tháng 5

Khi đó em đang trọ tại 1 dãy nhà 40 phòng toàn cho sv thuê, do thời tiết nắng nóng, ko chịu dc nên em đã quyết định tìm 1 phòng trọ ms
Vì công việc hay phải đi làm đêm nên em sống 1 mình. Sau 2 tuần thì em cũng tìm dc 1 phòng ko xa chỗ cũ lắm, đó là 1 dãy nhà cấp 4 lụp xụp gồm 5 phòng riêng lẻ, nhưng nhà vs chung nên hơi bất tiện. Phòng em ở đầu nhà, trên mái là 1 cây xoài to che kín cả mái blo, chính vì điều này nên em đã quyết định chọn ngay khi vừa đến xem phòng, sau này hỏi ra em ms biết phòng trước đây của 1 đôi vợ chồng đi buôn thuê, nhưng ông chồng gặp tai nạn chết nên cô vợ đã trả phòng về quê lo mai táng cho chồng.

Các bác biết đấy sống 1 mình lại chả nấu nướng gì nên đồ đạc của em cũng khá đơn giản, sau 3 lần chở là hết veo. Khi bà chủ mở cửa phòng thì em rất thích vì phòng mát lắm, rù lúc đó cũng khoảng 4h chiều, phòng rộng chừng 12m2 đồ đạc của chủ cũ đã dọn đi hết chỉ còn lại 1 chiếc giường và chiếc chiếu trúc cùng với cái gương treo tường dc gắn vào sau cánh cửa

Khi đến em cũng định vứt bỏ cái chiếu đi ( nếu biết đó là cái chiếu ông chồng vừa chết ) nhưng thấy còn mới tiếc của nên em đã giữ lại, đem ra giặt

Rọn đến từ đầu tháng 6 đến ngày 13/7 thì mọi chuyện vẫn bình thường ngày ngày em đi làm tối về chơi game dota, lên nằm vùng forum ném đá quăng gạnh vài đứa rồi đi ngủ, cũng có lần ngủ mê man gặp ác mộng nhưng sáng ra thì chẳng nhớ gì nữa.
Mọi chuyện có lẽ sẽ vẫn như nếu như em ko có 1 quyết định ngu ngốc

Đó là chuyển chiếc gương đằng sau cánh cửa đi để lấy chỗ làm móc treo quần áo
1 việc khiến em ân hận vô cùng…

Khi tháo chiếc gương ra thì em chợt giật mình, đằng sau chiếc giương là 1 lá bùa bát quái ghi vô vàn chữ màu đỏ, lúc đó em thấy rất khó chịu và thẳng tay xé ngay lá bùa vứt vào sọt rác, vừa khi xé là bùa xong, em có 1 cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng. Chiếc gương trên tay bỗng rơi xuống vỡ tan. Vì từ trước giờ em ko tin vào chuyện ma quỷ gì cả nên coi đó là chuyện bình thường, tối hôm đó tắm giặt xong có ông anh mời đi nhậu nên em về muộn và đã ngà ngà say ( mai là ngày nghỉ ko sợ )
Về đến nhà nằm vật ra giường định ngủ 1 giấc đến tận trưa hôm sau, nào ngờ….

Cứ vừa thiu thiu ngủ thì lại có cảm giác bị dốc ngược người lên và đầu óc quay cuồng, lúc đầu em nghĩ là do mình say rượi, nhưng về sau ko chỉ bị dốc ngược mà còn có tiếng trẻ con cười rồi tiếng đàn bà khóc, khi đó em tỉnh hẳn ko còn lơ mơ gì nữa và sờ tay xuống chiếc chiếu thì thấy lạnh toát giống như có ai vừa đem đi dội nước vậy

Ngồi bật dậy và định thần lại thì ko thấy gì cả, em ra mở nhạc ở lap lên và cứ như thế thức đến sáng.

Ngày chủ nhật nên mọi nhà xung quanh ngủ dậy khá muộn, phải chờ đến 9h ms có người ra đánh răng rửa mặt. Em mom men hỏi rò và biết dc rằng chiếc chiếu là của đôi vợ chồng xấu số. Ngay lập tức em mang nó ra gỡ thành từng miếng nhỏ và đem ra sân trước phòng mình đốt, nghĩ rằng có lẽ ông chồng ko cho mình nằm nên muốn đòi lại

Em đâu biết mình vừa phạm phải 1 sai lầm chết người và ông chồng kia cũng chỉ là nạn nhân mà thôi….và địa ngục thực sự bây giờ ms xuất hiện

Định viết hết 1 lượt nhưng giờ em đang phải ở nhờ nên ko tiện.
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 2:
Xin lỗi mọi người !
Em ko định són hay gì gì đó đâu các bạn ạ
Mọi người vào đọc cười xem như 1 chuyện giải trí rồi đi ra cũng ko sao cũng giống em lúc trước đọc chuyện ma vậy
Câu chuyện của em chưa đến hồi kết, mới chỉ là bắt đầu, em viết ra chỉ mong có ai đó tin mình và chia sẻ cùng mình
Bởi vì hiện tại đến nhà của mình emi còn ko rám về và ông anh cùng cơ quan đang cho em ở nhờ cũng ko hề hay biết về chuyện này
Mọi người đã đi ngủ nên em lấy đt ra viết tiếp cho mọi người cùng hiểu
Ko biết mọi người nghĩ ra sao chứ từ trước đến này em luôn nghĩ chiếu trúc thì toàn nhập ở tàu về…
Khi châm lửa đốt những miếng chiếu nhỏ em cũng lẩm bẩm khấn adi đà phật adi đà phật…
Giống như 1 cách trấn an tinh thân cho mình, ngọn lửa ko cháy dc to vì tôi sợ bà chủ nhà biết sẽ quát mình vì vậy nhìn nó cứ chập chờn xanh đỏ nhìn cũng đủ ghê rù là giữa trưa, thú thật là lúc đó em cũng chùn lắm rồi.
Muốn chuyển đi nhưng trót đặt cọc 3 tháng và có muốn đi cũng chưa tìm dc phòng. Đốt xong em gọi ngay cho ông bác bên nhà ngoại và kể sơ qua tình hình đêm hôm trước.
Nói về nhà ngoại thì mẹ em có 10 anh chị em ( ngày xưa các cụ đẻ nhiều ) trong đó có 3 bác làm thầy bói và lập điện. Nhưng em ko tin 2 bác kia lắm. Chỉ có 1 bác ở Bắc Giang là nổi tiểng, ngày trước ông ở Hà Nội nhưng theo vợ 2 lên Bắc Giang sống, nghe đâu bảo trên đó dc cô dc cậu phù trợ. Qua điện thoại bác bảo xem thì thấy tháng này em có hoạ sát thân phải cẩn thận, có thể thằng đó chết giờ trùng nên mới có lá bùa ở cửa. Ông còn rặn 3 ngày nữa ông mang về cho 1 lá bùa bình an, đi đứng cản thận, cháu cao số và có quý nhân phù trợ nên rù là oan hồn cũng ko hại dc đâu.
Nghe thế em cũng an tâm phần nào….
Đêm đến em đi ngủ rất sớm, phần vì hôm qua thức trắng đêm nên mệt phần vì sợ…
Ngủ mơ màng dc đến khảng 1h-1h30′ thì em cứ nghe thấy tiếng mèo kêu trên mái nhà và tiếng móng nó cào xuống nghe soạt soạt rất khó chịu, mà cũng lạ nhà bà chủ nuôi 4 con chó đêm nào cũng sủa loạn lên khi có ai phóng xe máy qua hoặc có thằng đi chơi đêm về đứng đái bậy. Vậy mà đêm nay ko thấy con nào ư ư rù chỉ 1 tiếng, thay vào đó là tiếng mèo kêu, thật sự lúc đấy em hãi vãi đái ra. Vì nghĩ chẳng lẽ hồn thằng chó đó lại về, mà mình trả nó cái chiếu rồi còn đầu???
Nghĩ 1 lúc em lấy cái cán chổi đập mạnh lên trên mái xốp thì tiếng mèo cào biến mất, nhưng thay vào đó nó lại kêu, tiếng kêu nghe như tiếng trẻ con khóc, nó giống hệt tiếng đêm qua em nghe thấy. Vì bản thân em cũng cứng vía nên bực mình em vơ cái vượt muỗi bật đèn lên mở cửa, quyết tâm xem mặt mũi nó ra làm sao. Khi bước ra khỏi phòng đập thẳng vào mắt em là hình ảnh 3 cặp mắt xanh lè đang nhìn chằm chằm vào mình, và điều làm em sợ nhất đó là chúng đứng ở đúng nơi em đã đốt cái chiếu lúc trưa………..
Tay quơi vội cái công tác đèn ở tường, em run run quay lại nhìn…..thì 3 con mèo chết tiệt đã biến mất. Em vào nhà bật hết những gì chạy dc rồi mở mắt đến khi trời sáng.
Từ chỗ em đi đến công ty cũng chỉ vài km nhưng em luôn cẩn thận mũ mã rất đầy đủ và đi đứng chậm dãi
Sáng ra lấy dắt xe đi mà người nặng như chì hai mắt sưng tím vì mất ngủ, định đến cơ quan viết đơn xin nghỉ rồi về, em quyết định phải tìm hiểu cho rõ mình đang gặp phải chuyện gì?.?
đường đến cơ quan đa phần là ngõ lên em ko thể nào phóng nhanh dc, chỉ có 1 đoạn cách cơ quan 1 cây là đường rộng rãi và rất nhiều taxi đỗ, đang đi và đầu óc nghĩ miên man bỗng em nghe ở trong đầu có 1 giọng trẻ con nói thì thầm tiếng gì đó mà chưa thể hiểu dc, Đó là điều cuối cùng em nhớ trước khi tỉnh dậy thấy mình bị khâu 5 mũi ở miệng và toàn thân xước sát. Theo thằng taxi kể lại thì nó đang đỗ ở ven đường bỗng em ở dưới vít ga lên rồi tông thẳng từ đuôi xe đến đầu xe nó, đâm tan 1 cái gương và em phải đền mất 2tr ( Đúng ra nó định bắt đền hơn nhưng vì đường đó ko dc đỗ xe), lúc đó có nhiều người cùng cơ quan đi làm nên họ nhận ra và đưa em vào viện, mọi người hỏi thì em chỉ nói do ốm nên bị ngất đâm vào đó. Ngay lập tức em đt cho bác và nhờ ông đừng nói gì vs bố mẹ em cả. Ko muốn để các cụ phải lo nên em nghĩ mình sẽ tìm hiểu mọi chuyện này 1 mình. Đến khoảng 12h trưa thì bác cũng đến và đưa em về nhà bác, vì bị thương toàn phần mềm nên cũng ko có gì ái ngại lắm. Sau khi gieo quẻ bằng bài tây thì bác bảo em đang bị 3 cái tinh nó theo và trả thù, ông nói do ngày xưa búi trúc làm chiếc chiếu đó mọc trên phần mộ của 3 cái vong chết oan nên chúng đã theo nhập vào cây trúc và giờ em đốt chiếc chiếu đi chúng mất nhà vì vậy nó ms tìm cách báo thù.
Thật sự nếu ko phải chuyện này sảy ra vs chính bản thân em thì chắc có lẽ sẽ chẳng bao giờ em tin dc. Và em cũng ko hi vọng các bác sẽ tin. Nhưng em xin nhắc lại đó là những gì diễn ra vs cuộc đời của em và nó vẫn đang sảy ra.
Bác nói cách tốt nhất là tìm dc phần mộ của 3 cái tinh đó và bốc lên xây dựng lại tử tế. Nhưng việc đó thì quá khó, vì vậy chỉ còn cách làm lễ cầu siêu cho chúng hoặc vào chùa nhờ các sư thầy. Mà cầu siêu thì bác em lượng sức mình ko thể làm dc. Chỉ còn cách lên chùa nhờ giúp. Bác cũng cho em 1 lá bùa hộ thân và bảo tốt nhất ko nên về nhà, vì nếu nó ko hại dc mình thì sẽ tìm cách hại người thân mình. Cũng vì vậy mà em ko rám kể cho ai nghe vì sợ họ xa lánh mình, sau hơn 1 tuần ở nhà bác với đôi môi sưng vều thì chủ nhật này em cũng phải đến chùa Hàm Long 1 chuyến, hi vọng ai quen nơi đó giúp đỡ …. Để em có thể gặp chụ trì
Em sẽ kể cho các bạn nghe sau khi e về
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 3:
Nếu cách đây 1 tháng có ai hỏi mình : bạn có tin vào chuyện ma quỷ. Em sẽ trả lời rằng
” nhà em sống cách 100m có 1 nghĩa trang ngày nào cũng có người chết dc trôn xuống đó. Đêm em đi chơi 11-12h về mà có thấy ma quỷ gì đâu??? Toàn chuyện tào lao….
Nhưng nếu bây giờ bạn hỏi lại tôi câu đó tôi sẽ nói rằng: em tin! Tin lắm…
Cái đáng sợ nhất khi bị ma ám ko phải là điều nó có thể làm hại mình như thế nào, mà là cảm giác nó đem lại cho mình. Em giờ cứ ở 1 mình là sợ lắm, mỗi khi nghe tiếng bước chân, tiếng mèo kêu, hay tiếng vật gì rơi là giật bắn mình. Ngay cả trong giấc ngủ cũng ko dc nhiều hơn 2 tiếng. Nó khiến em suy sụp trầm trọng. Thần kinh lúc nào cũng căng ra, và điều em cần nhất lúc này là 1 vòng tay ôm ghì thật chặt, em chỉ sợ khi mình ngủ sẽ bị mộng du và nhảy cầu thang giống như cái clip bên tàu khựa xem trên mạng. Có lúc em nằm và khóc như 1 đứa trẻ tuy ko thành tiếng nhưng nước mắt cũng thấm ướt gối. Em sợ … Sợ chết… Sợ giống như thằng chồng xấu số kia …..
Sau thời gian cái miệng sưng vù và phải húp cháo, rất khó để nc, giờ em cũng đã đỡ hơn nhiều vì vậy em quyết định phải tìm hiểu về đôi vợ chồng kia và cả lá bùa dán trên cánh cửa là để dành cho thứ gì? Cho người chồng hay cho 3 cái vong?
Vào đề bằng lời hỏi thăm xã giao vs mụ chủ nhà ( từ này xin phép gọi vậy )
Em xin dc sđt của cô vợ và tuyệt nhiên em ko hề hé răng nhắc tới điều gì bất thường đang diễn ra vs mình cả. Em chỉ đề cập tháng sau chuyển công tác nên muốn xin lại số tiền đặt cọc…
Cô vợ tên trang kém em 1 tuổi, ông chồng xấu số kia tên Kiên. Hai vợ chồng ms lấy nhau dc hơn 1 năm. Vợ bán rau củ quả ở chợ còn chồng sáng sáng chạy xe đưa vợ đến chợ đầu mối để nhập hàng rồi phụ vợ. Nghe bà chủ kể thì khoảng đầu tháng 5 buổi sáng hai vợ chồng đang đi lấy hàng về bán thì Kiên mất tay lái và tông vào con xe 3,5t chạy ngược chiều khiến Kiên chết trên đường đến bệnh viện nhưng cô vợ bật ra vỉa hè và chả bị làm sao cả (quá nhọ) đến cuối tháng năm thì Trang lên thu dọn đồ đạc, bảo về quê ở vĩnh phúc nhưng ko rõ huyện nào. Em dập máy vs mụ chủ và gọi cho Trang, khi vừa nghe em nhắc đến 2 từ phòng trọ thì đầu dây bên kia có tiếng tút tút tút…rù rất điên tiết bởi vì cái hoạ của mình là do lũ cờ hó này để lại nhưng em vẫn phải nhẫn nhịn và lịch sự nt cho chị trang trình bày sự việc đang sẩy ra. Em mong chị cho em biết mọi chuyện để em có thể cứu cuộc đời của mình. Sau đó em đã có cuộc đt kéo dài hơn 30′ và mọi chuyện cũng dần dc sáng tỏ: Kiên và Trang trọ ở đây cũng dc nửa năm rồi, mọi chuyện diễn ra bình thường cho đến ngày 28/4 Kiên mang ở đâu về 1 cái chiếu trúc và nói mua nằm cho mát, kể từ ngày đó hai vợ chồng luôn sảy ra khúc mắc hay cãi cọ nhau. Và Kiên thường xuyên bị bóng đè. Đến 6/5 ngày xấu số của Kiên thì hai vợ chồng cãi nhau nên Trang ngồi sau ko ôm Kiên mà bám vào đuôi xe. Chắc cũng nhờ vậy mà khi sẩy ra tai nạn Trang ms bắn lên vỉa hè. Sau khi Kiên mất người nhà đi gọi hồn Kiên vì bị chết ngang đường. Họ ms biết rằng đó ko hẳn là 1 tai nạn. Trang lo tang lễ xong đã đi gặp rất nhiều thầy và xin bùa trấn yểm và dán lên cánh cửa. Trang chỉ muốn chặn những cái vong đó lại ko cho theo cô về nhà, nhưng cô ko nghĩ tới việc như bây giờ cô cũng xin lỗi đã mang tai hoạ đến cho em. Ko nói gì chỉ lặng lẽ cúp máy bởi em nghĩ họ cũng đã mất mát quá nhiều rồi. Giờ em phải lo cho mình…
Ngày mai em sẽ lên đường sớm, chậm ngày nào thì tôi ko thể sống yên ổn ngày đó

Đôi lời gửi đến các bạn
Tôi ko phải là 1 nhà văn hay nhà thơ nên viết lách ko phải sở trường của tôi.
Vì vậy đừng bắt lỗi chính tả nữa giờ tâm trạng tôi rất bất ổn. Chỉ muốn nói ra vs 1 ai đó và mong sẽ có ng tin mình.
Tôi ko cần viu veo gì của các bạn đâu mà phải câu ms chả kéo,
Có thể tôi sẽ kể đến đây thôi, nếu ai tin tưởng và muốn xem phòng trọ đó cũng như gặp những con người liên quan, tôi ở Khu Cầu Giấy
Và tôi sẽ rành phần còn lại cho ai muốn nghe, các bạn đó có thể thay tôi kể lại. Có lẽ sẽ đáng tin hơn. Chào mọi người
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt

[Review] Nghi có ma xung quanh nhà!​

Chap 1:
Chẳng là hồi chủ nhật vừa rồi, em từ TP về nhà để lấy tiền với lại có chút chuyện, thế là ba mẹ kêu ở lại ngủ một đêm rồi mai hãy lên lại thành phố..! Em nghĩ cũng được, mai rùi lên cũng có sao..!

Tới tối..em đi chơi với tụi bạn cũ..! Ăn nhậu một chầu chả giò cá sau lâu ngày gặp lại, em lên xe về nhà! Tự nhiên tới trước nhà e có cảm giác lạnh lạnh rùi..nhìn xung quanh thì gió thổi xào xạt xào xạt, mấy cây mận nhà e nó cung đung qua đung lại..nhìn mà sởn cả gai ốc ( Dưới wê nên cây cối nhiều, nhà cửa cách xa nhau một cái vườn, nhà e có hàng rào đầy đủ nhé)
E dùng chìa khóa mở cổng, mà đút qoài không vào, tới lần thứ 6 thứ 7 gì á thì được! Em lật đật vác chiếc xe vào nhà, ba mẹ e vẫn còn thức ( coi phim )..Leo lên giường bật lap, nhà không gắn mạng, e thử share mạng từ điện thoại vào máy tính thì tốc độ như GPRS..bực mình, check cái facebook với forum rồi out..ngủ sớm!

Nằm lăn qua lăn lại mà vẫn không ngủ được, trong phòng e có một cái cửa số, nhìn thẳng ra là một cây mít tố nữ ( khá lớn rồi)..Hồi xưa ngủ woài quen, còn giờ ngủ lại thấy hãi quá, thế là chùm mền kín mít..Nhờ lạnh lạnh với có chút bia Vậy mà lại ngủ được

Đang say giấc, thì tự nhiên e giựt mình, buồn xí..Thế là e phóng vào..Bỗng e nghe tiếng ngáy..”Khòooo…khòooooo”
Nhà xí kế phòng ba mẹ e nên e tưởng ông ba ổng ngáy… ngủ tiếp

Vừa nằm xuống..vẫn nghe tiếng ngáy tiếp, e nghĩ:
-“Quái , ngáy gì mà lớn, rồi sao bà mẹ ngủ không biết nữa”
Mặc, e trùm mền phủ đầu, nhưng vẫn nghe rõ băng..e lấy cái gối ụp luôn đầu mà vẫn nghe..bắt đầu thấy nể ông ba mình rùi đó..
Em ráng nằm xíu nữa…lúc này tiếng ngáy không nghe nữa..e thở phào..Nhưng chưa được 3s thì e lại nghe tiếng cào tường..
“Xoạt xoạt…xoạt xoạt” – nghe nhứt đầu kinh khủng
Vì dân chuyên ngành nên e nhớ tới chú Ngạn liền…bắt đầu thấy hãi tập hai..

“Xoạt xoạt..xoạt xoạt..”
“Vù vù…vù vù..” – gió thổi làm cái cánh cửa sổ phòng e đập một cái rầm..
Em phóng dậy..bay ra ngoài…vừa cảm thấy sợ sợ, vừa cảm thấy lạnh..khoảng 30s sau thì ba mẹ e cũng ra ( vì nghe cửa đập)
“Mày làm gì zậy mày?”
“Gió đập cửa ba ơi”
“Thì mày đóng lại đi, làm tao với mẹ mày giựt mình”
“Dạ..” – vừa định bước đi đóng cửa thì sựt nhớ
“Ủa..mà mà..nãy giờ ba ngáy hả?”
“Khùng hả mày, t làm gì ngáy”
“Mà quên, ba có ngáy thì sao ba biết được” – e cười rồi quay sang hỏi mẹ
“Làm gì có, ngáy thì sao mà mẹ ngủ được” – mẹ e nói
“Axx..chứ không phải ba ngáy sao”
“Thằng quỉ..mới ngủ lại nhà có một đêm mà mơ dữ mày”
“Con..” – lúc này e đứng đơ luôn..
“Nhớ đóng cửa sổ”
Ba mẹ e đã quay vào ngủ tiếp, e thì quay sang nhìn cái cánh cửa sổ vẫn còn đung đưa ngoài gió…nhìn woãi woãi..Cơ mà nãy giờ lại không nghe tiếng xoạt xoạt nữa..

Em bắt đầu nhớ lại mấy câu chuyện của chú Ngạn..( thật sự không phải e nhát mà là do cái khung cảnh ở wê nó rợn người quá )..
Phóng lại đóng cái cửa sổ, rồi đắp mền ngủ tiếp…Vừa mới có nhắm cái mắt thì lại nghe tiếng ngáy…E tưởng mình bị quáng, chắc nghĩ nhiều quá nên mơ tưởng..cố gắng ngủ…càng cố thì càng nghe…lúc này e nghe thêm tiếng “Xoạt xoạt” nữa…
E lấy hết can đảm, lật mền ra phóng tới cửa sổ, nhìn thử..

Chỉ một màn đêm tối thui…
“Cộc cộc…cộc cộc” – e giựt cả mình, quay phắt lại.. Cái tiếng vang lên sau cánh cửa..Đang định “thủ thế” thì:

“Mở cửa M ơi…” – tiếng mẹ, thở nhẹ nhõm
“Có gì vậy mẹ..?”
“Nãy giờ con có nghe gì k?”
“Nghe gì mẹ?”
“Thì tiếng cào tường, rồi tiếng ngáy nữa” – axx, giờ mẹ mới nghe
“Trời, con nghe từ lúc nãy rồi..nên mới hỏi mẹ đó”
“Ờ ờ…ba mẹ cũng nghe, mà ba con chưa có ngủ lại mà” giọng mẹ sợ sợ
“Dạ..thì..mà ba đâu mẹ?”
“Ba mày đang kiếm đèn pin..đi coi thử có ăn trộm hay không?”
Lúc này mới e mới nghĩ “Ờ, lỡ biết đâu là ăn trộm”..Thế là e cầm một cái cây gỗ dài bằng cánh tay…đi theo ông ba…bà mẹ thì không dám ở một mình nên cũng đi sau lưng hai người…

Ông ba e mở nhẹ cái cửa rồi 3 người rón rén đi…vòng qua bên hông nhà, bật đèn lên một cái..Trời…

“Sao không có gì hết ba ơi..” – e nhìn theo đường đèn pin thì không thấy gì hết
Ông ba e ổng rọi qua rọi lại tìm thử coi có gì không..
“Nhìn..nhìn kìa.” mẹ e lấy tay chỉ chỉ
Ba e lấy đèn rọi về hướng mẹ chỉ thì thấy một con chó..đang nhăn răn “Grừ grừ”.
Nhà e có một con chó..nhưng xích rùi..nên con này đích thị không phải..?

Nhìn con chó vào ban đêm trong rất gê…bik không phải hàng nhà nên e cầm cái cây lên vừa định phóng tới “chiến” với nó thì ông ba e kéo lại
“Coi chừng đó mày..” – cái giọng của ông ba cũng đổi 180 độ..e nghe là hiểu liền..Thế là e xùy xùy nó đi chứ không dùng cây nữa..Xùy hoài mà nó không chịu đi, cứ đứng grừ grừ…e tức quá đập mạnh cây xuống dưới đất thì nó sủa gâu gâu lên rồi phóng bặt…Ba e rọi đèn lại thử thì không thấy nữa..

Mẹ e đòi vô..thì e mới kêu là rọi đèn vào vách tường thử coi có vết gì không?
“Ừ..” ba e rọi khắm vách tường thì không thấy gì hết..
Qoái..có tiếng cào Xoẹt xoẹt vậy mà lại không có dấu gì…E chợt lạnh sương sống..vì có cơn gió thổi mạnh qua..đến nỗi cái cây mít nghiên qua một bên…
“Thôi đi vào..đi vào” mẹ e chịu hết nổi rồi..nên 3 người cùng vào..

Khóa cửa lại, ba người nhìn nhau..hình như ai cũng nghĩ tới một điều..
“Thôi kệ..chắc không có gì” ba lên tiếng..rồi ba mẹ về phòng ngủ..E thì ngồi một lát nữa mới dám vào…
“Đêm nay quả là một đêm dài..” – e nghĩ trong đầu, vừa đắp mền lại thì….

Viết tới đây, e có chút chuyện, gấu mới kêu..xíu post tăng 2..hé lộ nhiều bí mật..lí do..Quyết tâm ở lại đây thêm vài ngày nữa..mới lên TP tối hôm qua…
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 2 :
Vừa đắp mền lại thì
“I don’t care, who you are, where you’re from…” tiếng chuông điện thoại vang lên làm giựt cả mình . Loay hoay cuối xuống lấy cái điện thoại ở dưới chân và nghĩ trong đầu “Giờ này mà còn điện với chả thoại”..Tầm 1,2h sáng rồi..cầm đt lên chưa kịp nhìn thử ai gọi thì nghe tiếng:
“Húuuuuuuuuu Húuuuuuuuuuuu” y chang như tiếng cho sói chu trong mấy bộ phim hay coi, nhưng vấn đề là ở wê thì kiếm đâu ra một con chó sói
E xoay nhóm người nhòm thử..quay qua quay lại thì không thấy gì, nhưng vẫn còn tiếng chó hú…Chợt có một tiếng xào xạt, giống như tiếng con gì chạy trong đống lá, tiếng đó ở phía vườn bên kia hàng rào…Xoay đầu qua nhìn thử thì e giật bắn người ra đằng sau..
Có một cái bóng gì như con thú, lao cực nhanh và có một đôi mắt sáng rực nhìn thẳng vào e…( Đôi mắt đó giống như kiểu đôi mắt của con chó, con mèo lúc rọi đèn vào khoảng trời tối á) Sáng rực một cách ghê rợn…(E đang viết mà nhớ lại lúc đó vẫn còn run)…

Nó nhìn e như muốn cắn, rồi lao vào trong bóng tối mất hút…5s sau e định thần lại thì nghĩ có thế mình trong gà hóa cuốc..Hình như gió lại thổi lên lần nữa, e thấy cây mít nghiên ngã ( lúc này e đã đóng cửa sổ)… Tiếng chó hú không còn nữa…

E xách cái lap ra ngoài phòng khách chơi, quyết seach mạng thử coi có thông tin gì…nào là Ma cây, ma gió, ma chó, ma sói, lại còn có cả ma tu hú nữa chứ ?? Mạng thì vừa chậm lại thêm phần chém gió nên e không seach nữa, định bật bài nhạc nghe thì ba mẹ e ra…

“Ủa, sao mày ngồi đây..” ông ba hỏi
“Con không ngủ được”
“Nghe tiếng hú phải k con?” mẹ hỏi làm tôi giật mình
“Hả…vậy là” tôi lấy tay chỉ chỉ rồi quay nhìn ông ba
“…Ừ” ba gật đầu rồi ừ một cái…
“Chắc tối nay thức cho rồi, để tao đi pha bình trà, mày uống cà fê không?”
“Dạ..cũng được”
Lúc này mẹ e đã mở đèn phòng khách với nhà ăn sáng trưng lên rồi…Rồi bà cũng lên thắp vài cây nhang (Nghĩ tội mẹ, tối nay bị mất ngủ)

E bật tivi lên coi thử…nhà không có cáp nên không còn đài nào phát sóng..
“Dạo này ở nhà có hay bị vầy không ba??” ba vừa lên
“Lâu lâu cũng có, nhưng từ vụ ông Lý thì thấy gặp liên tục.. ” ba đặt ly cà fê xuống…
“Ông Lý..Lý khơ me hả ba”
“Ừ..” mẹ e nói

Chẳng qua ông Lý đó có cái tên đó là vì ổng người Kinh, nhưng có vợ là người Khơ me, riếc rồi xóm e bọi là Ông Lý khơme luôn…
“Rồi sao pa..vụ gì pa?”
“Con không nhớ đợt trước mẹ có nói rồi hả??” mẹ e uống trà rồi nói
“Dạ..không” thật tình là e không nhớ gì
“Thằng quỉ..thì vầy..”
Đầu đuôi câu chuyện để e tóm tắt cho dễ:
Vợ cửa ông Lý khơme chết từ hồi lâu, lúc e khoảng lớp 5 lớp 6…ổng có đứa con gái, khá xinh, e cũng thường hay nói chuyện, lớn hơn e 3,4 tuổi…Hồi về lúc tết cũng có gặp chị ấy..chào hỏi bình thường..Ai ngờ đâu vào khoảng đầu giữa tháng 7..bả đi làm về khuya, bị tụi sì ke ma túy bắt cóc, hiếp d*m…Bắt ông Lý phải nộp tiền..ổng chạy khắp nơi, nhà e cũng cho ổng vay 5 triệu…Chạy đầu nọ đầu kia cuối cùng cũng đủ, nhưng hên là công an đã tóm được, chị ấy trở về nhìn xơ xát, rất tội (như lời mẹ e nói chứ e không có gặp)…Sau này một vài ngày, chị ấy lại bị chó dại cắn, thêm sida…nên chết tức chết tưởi… ( Đúng là mẹ có nói với e rồi, lúc đó e mần project nên không chú tâm lắm, chủ yếu là mẹ nói tháng này gửi ít tiền hơn vì phải cho ông Lý mượn..)

Cuối cùng, vào cái đêm con gái ông Lý qua đời, ổng hét lên trong trạm xá, rùi lang thang đi bụi…Người ta làm đám tang cho chị ấy rùi mấy ngày sau thấy ông Lý quay về nhà, bơ phờ, hốc hát, rồi ổng đóng cửa nhà “tu luyện”…Vì sao gọi là tu luyện thì là do: trong mấy ngày đó, không ai thấy ông Lý ra ngoài, suốt ngày trong nhà, cứ tới tối là bầy chó tru như điên cuồng, lúc đầu hàng xóm còn thông cảm, nhưng sau đó họ phải nhờ công an đến làm việc, mà công an lại nói là gõ cửa hoài mà không có người ra…cũng không thấy bầy chó đâu mà bắt…
Vậy mà cứ đến tối là có chó tru…

– E uống một hơi hết nữa ly cà fê

Mẹ e kể đến đây thì ông ba kể tiếp…
Sau đó thời gian, thì không còn nữa, nhưng tới lúc tự nhiên gà của nhà ai cũng chết từ từ, bị cắn giống chó cắn nhưng không ăn thịt, chỉ cắn rùi để đó…Tiếp tục là chó, tới tối là ẳng ẳng, sáng dậy thì không thấy đâu, nhưng qua hôm sau là xác có ở trước nhà…Khốn nạn một cái là chó nhà e lại không bị chết..

“Ừ, mẹ mày cũng sợ, kêu là bán đi, nhưng tao không bán, cứ để đó thử” ba e trả lời..

Nghe tới đây e không tin lắm, nhưng đều do ba mẹ nói nên e cũng có phần nào tin..

Ngoài ra còn chuyện nữa: Đó là vào cái lúc sửa đường của xóm, xóm e có đường nhựa nhưng hàng bị “móc ruột” nên hư hoài…Hôm đó người ta cho xe cần cẩu, xe ben xuống đổ đá sửa..nhưng cứ đi tới đoạn nhà ông Lý là chết máy, cở nào cũng không đi…Đến khi họ lập bàn cúng, vừa thấp cay nhang thì xe nổ máy lại..

Chuyện này thằng bạn e có nói trên face..nhưng e chỉ đọc sơ, tưởng nó chém, ai ngờ giờ ba nói mới biết là có thiệt…
Ba người nói chuyện một hồi tới gần 5h sáng…e vào ngủ một xíu lại..Nhưng tới 7h cũng zậy, giờ này quá buổi nên không ngủ ngon được nữa…

Vệ sinh, ăn sáng xong, e với ba đi vòng ra bên hông nhà lại thử, xem một hồi thì cũng không thấy vết cào, có một vài vết đào bới dưới đất, e liếc mắt qua cái vườn chỗ hồi tối có con gì chạy thì cũng không thấy có gì…
E quyết tâm ở lại một hôm nữa, xem thử có gì…gọi điện cho gấu nói không lên cho khỏi trông… rồi vác chiếc xe phóng qua nhà thằng bạn ở xóm dưới…Và vô tình biết thêm nhiều chuyện nữa mà ba mẹ e không biết…

Tạm ngưng, đi lấy đồ cái đã…
-Đọc comment của mấy thím có mấy thím cho rằng nên post vào giờ linh..Vậy e chuyển sang 9,10h tối post..ai chịu thì vote..
-Có thím kêu ma chó… phần sau sẽ rõ….
-Ai kêu gió…thì e chịu

-Có thím bảo có ma thì phải có lâu rùi, tự nhiên giờ lù lù ra,dự là chủ thớt đem ma về nhà…
Trả lời:Có lâu rùi thím à…lần này là trùng hợp với đợt e về thui…

Phần sau e sẽ nói về chuyện tối 30-7…đến lượt con chó nhà e gặp chuyện và lần này thêm sự góp mặt của thằng bạn e…Thêm nhiều tình tiết mới…

Ai làm Gia Cát Dự…dự cho zui nào…
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 3:
8h30…E vác xe xuống nhà thằng bạn ở xóm dưới! E với nó học chung từ lớp 1-> 9 nên khá là thân, hồi xưa có gì cùng ăn, có game cùng chơi…Lên TP nhưng cũng hay liên lạc với nó, có lần kiếm việc làm cho nó trên TP mà nó làm được thời gian rồi bỏ, về lại quê…

“Dạ chào cô, có P ở nhà không cô?” tới nhà thì gặp mẹ của thằng P, nhìn qua nhìn lại thấy nhà không có con chó nào hết…
“Ủa..M con..mới về hả con?” – cô đang quét sân
“Dạ..mới về cô à”
“Ừ..vô nhà ngồi chơi xíu con”
“Dạ..”
Gia đình e với gia đình thằng P cũng khá thân thiết..nên cô đây cũng rất thương e!
“Mới về hả mày..?” thằng P lù lù từ trong phòng ra
“Ừ..”
Ba thằng P đi làm thợ hồ, đi từ hồi sáng nên không có gặp được! Hiên tại thì thằng P đang canh quán net..Cô 6( mẹ thằng P) thì ở nhà làm ruộng..

“Rồi tiền bạc sao?” e hỏi về vụ canh quán net
“Không cao lắm, đủ xài..”
“Mà sao hôm nay không đi..?”
“Sửa quán…”
“Ừm”
Cả nhà ngồi tán chuyện với nhau tới 10h, lúc nào e mới bắt đầu vào chuyện..

“Dạo này ở xóm mình có chuyện gì hả mày?” e vừa nói tới đây thì cô 6 nhìn e
“Là sao con?”
“Dạ..thì tối hôm qua xung quanh nhà con có gì lạ lắm..mà nói thẳng ra là con nghi là ma! “😓
“À….”
“Sao cô?”
“Lại là chó…” thằng P lắc đầu nói
“Hả..sao mày biết” e quên mất là nó ở đây
“Tao ở đây mà sao lại không biết, nhà ai cũng bị hai,ba lần rồi..”
Nó nói tiếp
“Mày nhớ ông Trung không?”
“ờ..ông Trung xẹo..thì sao?”
“Bán nhà đi chổ khác luôn rồi..”
“axx..dụ gì nữa?”
Cô 6 tiếp lời
“Cả nhà đó bị ám, rồi phần sợ bà 3 (mẹ vợ của ông Trung) bị giật mình, tăng song bất tử thì chết mất”
“Ám..??” e ngồi ngơ ra
“Thì vầy để cô nói cho nghe”
E chỉnh trang lại tư thế, thằng P đi cắt xoài với ổi, đem lên cùng muối ớt cả nhà vừa ăn vừa kể…
Cô 6 vào đề…:shame:

-Chẳng là vào tối hôm đó, chú Trung đi lấy hàng về..lúc đó khoảng chừng 11h đêm, khi tới nhà..chưa kịp vào thì ổng nghe tiếng chó sủa, tưởng là chó nhà sủa chủ nên ổng bình thường..Nhưng con chó vẫn cứ sủa, mà không thấy nó đâu..tới lúc này ổng mới ra sân coi thử, trời tối mù mà chỉ có cái đèn của xe mờ mờ, vàng vàng, ổng khựng người lại…”Trời ơi..!!!”
Con chó của ổng nằm dài ra sân, dưới gốc cây me, trên cổ bị trụi lông và có vết cắn, máu chảy be bét…Ổng lật đật chạy lại xem thì thấy thân con chó cứng ngắt, có vẻ như chết lâu rồi…Rồi ổng mới chợt giựt mình “Quái, thế nãy con nào sủa, chả lẽ nhà mới mua chó mới..?”
Quay qua quay lại, tới mấy chuồng gà thì cũng không thấy..rồi ổng đi vào nhà..hỏi người nhà cho lẹ! Nhưng bà vợ nói là không có mua, rồi chạy ra ngoài xem xác con chó thì nói là thằng Tí (con của chú T, 14t) không thấy con chó từ hồi sáng, sao giờ lại ở đây…( Lúc này là sau vụ chó chu nhà ông Lý rồi, nên hai người thấy hãi)

“Rồi bộ ông Trung kể lại hả cô?” e thắc mắc thử ( xoài ngon phết)
“Ừ..mà sáng hôm sau, ở xóm dưới đây rùm ben nè..Có cô với mẹ con coi nữa”
“Hả..có mẹ con nữa hả?”
“Ừ..” – mẹ biết mà sao không kể ta..chắc quên
“Tiếp đi cô..”
“Để tao kể tiếp..” thằng P vô

Sau đó là tới lượt bị ám, bà Trung đang ngủ trưa thì nghe có tiếng gì như tiếng “ẳng ẳng..ẳng ẳng” rồi tỉnh giấc, tưởng là mơ, bả nằm xíu nữa thì vẫn nghe, lần này nghe rỏ hơn cực..Nhưng bả kiểm tra xung quanh nhà thì cũng không thấy gì..Nghe thêm vài lần nữa thì hết, tới tối…khi chú Trung về, lại có tiếng chó sủa..
Cả nhà vác gậy vác cây ra đi xung quanh nhà xem..thì không có gì…Tối hôm đó thì bị như nhà e..
Thằng Tí ngủ thì nghe tiếng cào vách và tiếng ngáy…rồi sáng ra thì bầy gà chết sạch, bà T khóc quá trời là khóc, ai cũng đến an ủi…có cô 6 nữa..

Lần này đến lượt bà ngoại của thằng Tí ( gọi là bà 3) bị ám, ngủ không được, cứ khuya là kêu chú T dậy và nói là chó sủa nhứt đầu, mà cả nhà có ai nghe đâu, biết là có biến..Sau đó vài hôm thì nhà treo bản bán nhà và dọn đi ra chỗ khác ở..không ở đây nữa…

“Ừ..chuyện thằng T giống y như tao bị tối hôm qua.” e nói
“Nhà tao cũng bị..mày biết vụ ông Lý khơme chưa?”
“Rồi..tao mới nghe tối hôm qua..”
“Ừ..rồi mày biết vụ chị H (con ông Lý khơme) chưa?” thằng P hỏi tiếp
“Thì chị ấy chết rùi phải không?”
“Ừ..nhưng có cái này tao nói cho nghe..chính tao gặp…”
“Chuyện gì?” tự nhiên nét mặt của thằng P nghiêm trọng lên :shame:

“Sau đám tang chị H vài ngày, tao gặp bả”
“Bả nào?”
“Chị H chứ ai..”
“Hả..sao chết rùi mà còn gặp..chẳng lẽ..” e nghĩ tới một điều “Ma”
“Ừ..” cô 6 nói..
“Cô cũng không tin, nhưng lúc đó cô thấy mặt nó xanh lè xanh lét..nên cũng..”
“Sao, mày kể tao nghe thử P”
Nó nốc hết ly nước rồi nói:
“Tao đi canh tiệm net về, lúc đó là 8h tối…lao vào tắm rửa thì gặp..”
“Gặp..lúc tắm..” tuy là gê nhưng e vẫn mắc cười
“Bậy mày..lúc tắm thì tao nhìn qua phía kia cửa sổ, có ai như đang nhìn tao..nhưng tưởng bị quáng, nên hồi sau tao không thấy nữa..Rồi vòng ra sau nhà coi con khỉ của tao..đang vuốt thì tao giựa bắn mình…”
Nó nhai miếng xoài , e cũng làm một miếng nữa..cô 6 đi làm gì đó không biết??
“Tiếp..”
“Tao thấy dáng ai như chị H đang đi, xung quanh có bầy chó..”
“Saxxx”
“Chưa đâu, tao đang định hồn lại..thì bả quay lại nhìn tao, lúc này tao chắc 100% là chị H” nó giựt người một cái, làm e giựt cả mình
“Nhìn gê lắm, rồi bầy chó quay lại grừ grừ…với tao..Không đứng vững được tao lao thẳng vào nhà..nhưng quên mất còn con khỉ, khựng lại gỡ xích cho nó, bầy chó gầm to hơn..Tao phóng thẳng vào nhà..đóng cửa cái rầm..sau đó ngồi hoàn hồn lại….Ai thì còn không tin, chứ đi mà gặp chị H thì tao chắc chắn là ma”

“Rầm..xoảng..”- tiếng vang lên làm e với thằng P giựt bắn người…E xoay phắt người lại, thằng P cũng quay qua quay lại thì……
“Cô cô…nè.” cô 6 dưới bếp lên
“Trời…có gì vậy mẹ?”
“Bị rớt chén thôi chứ không có gì…”
“Dạ..làm hết hồn..tưởng chỉ về” e phán
“Chỉ..?..à..à..nhìn vậy chứ cũng nhát gê mày” – thằng P cười cười
“Mày cũng vậy mà…hề hề.”
“Thôi thì để con dọn cho..”
“Thôi …mày ngồi chơi với M..”
“À..mà giờ con về nhà..mai rãnh con xuống chơi tiếp..” e nhìn đồng hồ thì lúc này đã 1h trưa, về ăn uống rồi còn ngủ nghĩ
“Về hả con? Ừ..cũng được..”
“Dạ..con về”
Bước ra khỏi nhà..e chợt nhớ..
“À, tối nay rãnh không, lên chơi”
“Ừ..để coi thử..lên được thì lên”
“Ừ..về nha mày..chào cô”

Chạy xe về nhà có chừng 2 phút mà sao thấy đường dài thấy sợ, ngẫm lại mấy chuyện nãy giờ thì thấy hơi woãi…

Tối 30-7
Thằng P lên hồi 6h tối.. nhà bày ra ăn uống xíu, rồi e chạy đi mua ít đồ ăn vặt, tối có cái nhai tán dốc..

10h tối..ba mẹ e vào ngủ, hôm nay ngủ sớm bù hôm qua..
“Hy vọng tối nay không có gì..” mẹ e nói
“Dạ..hề hề, có con với thằng P mà mẹ”
“Bậy mày..ma cỏ thì đừng có giỡn” mẹ e vẫn ngại chuyện đó
“Thôi, P chơi xíu rồi về sớm nha con” ba e nói
“Dạ…”

E lấy lap bật lên, xem một số phim, định mở Châu Tinh Trì, thì nó kêu mở phim kinh dị coi cho đã…Bình thường ở phòng trọ thì e đồng ý liền, nhưng giờ ở đây e hơi ngán…Nhưng nó kêu mở coi cho hấp dẫn, đánh bụng..thôi kệ..

10h30…chưa có gì hot..đang coi phim “Oan hồn” của hải ngoại đóng thì..

“Xạch xạch, xạch xạch…” không biết diễn tả sao, nhưng giống như tiếng dây xích chà trên đất…Lúc đầu tưởng phim, nhưng nghe liên tục, e nhào tới tắt tiếng..lúc này tự dưng im bặt…Tưởng mình nhầm…thì tiếng đó lại xuất hiện..

E với thằng P nhìn nhau…????
“Cái gì nữa đây..” e nói
“Không biết..”
Tiếng này ngày cành lớn, và nghe tiếp “Ẳng ẳng..ẳng ẳng”..E suỵt nhớ là con chó bị xích của nhà e.
E liền phóng tới cửa sổ, hướng từ nhà nhìn được con chó, thằng P nhìn theo…Con chó nhà e đang giựt giựt cái cỗ, y như muốn giựt cái dây xích ra để mà chạy,..miệng thì nhe răng nhìn kinh đởm…
“Ra coi thử mày..” thằng P đụng cái vai làm hết hồn
“Ra…chi?”
“Thì ra…đi..chẳng lẽ 2 thằng đàn ông mà lại sợ..”
“….”
“Đi…” nó không chờ e nữa, lao ra cửa chính…E đi theo luôn..
Vừa mở cửa ra thì…gió thổi ùa vào nhà, hai đứa lanh run người nhưng vẫn đi…Tới nơi phát hiện…

Viết tới đây nhé..mới về ăn có chút cơm thì phải viết cho mấy thím, giờ đi ăn khuya, có gì xíu e viết tiếp part4.
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 4:
Tối 30-7 (tt) Chú thích: tt là tiếp theo
Vừa mở cửa ra thì…gió thổi ùa vào nhà, hai đứa lanh run người nhưng vẫn đi…Tới nơi phát hiện…không có gì hết! Xung quanh vẫn bình thường ngoại trừ gió thổi mạnh liên tục..cho là có bão, nhưng sao giờ này mới có gió…?!?
Con chó nhà e nó cứ nhảy nhảy liên tục, miệng thì grừ grừ..
“Tao nghi có ma mày ơi..” thằng P nói
“Sao mà nghi..?”
“Người ta nói chó nhìn thấy được ma…”
Cũng đúng..mà với lại các chuyện lạ cứ xuất hiện quanh xóm e nên e lại càng tin hơn..đang suy nghĩ thì một tiếng chó sủa phát ra..”Gâu gâu, gâu gâu gâu..”
Hai đứa giựt bắn cả người, tiếng cực kì lớn, nghe cứ như là cả bầy chó..hai đứa quay phắt người lại, nhòm theo theo hướng tiếng chó sủa…..
Từ đằng xa, ngoài tít hàng rào nhà e là ba con chó, khá to, đôi mắt cứ trừng trừng nhìn vào, vậy chắc có lẽ con chó nhà e nó có hành động kì lạ là vì chuyện này..
“Sao giờ mày…” thằng P hỏi
“Thì có sao..nó đứng ngoài hàng rào mà sợ gì..” có hàng rào nên e cũng k ngán lắm
“Điên mày, ai chã biết là có hàng rào, nhưng bầy chó này là của ai..” nó vừa nói vừa run
“Chít mịe…” giờ e mới nhớ là bầy chó ở xóm này đâu còn nhiều, mà có còn thì làm gì mà lại “tụ tập” lại thành một cụm thế này..:shame:
“Reng reng reng…” đại khái là tiếng điện thoại e hát ở trong nhà..
“Điện thoại mày hả..?”
“Ừ…”
“Zô nghe đi..”
“Còn con chó…”
“Mày gỡ xích rồi đem nó lại ở cây cột trước cửa đi…”
“Ừ…”
E lật đật cho con chó vào trước nhà rồi…rồi phóng vào lấy cái điện thoại..Gấu gọi
“Anh làm gì đó…”
“À…à…ngồi chơi à e” nói xạo chứ mà nói thiệt chắc ẻm sợ chết mất
…Nói qua nói lại vài ba câu rồi cúp máy…Lúc này tiếng chó sủa không còn nữa, chạy ra kiếm thằng P
“Sao rồi mày..”
“Không biết, không nghe cũng không thấy gì nữa..”
“Còn con chó..”
“Im ru…”
Tự nhiên, tiếng “Xoạt xoạt” phát ra bên hông nhà e phát lên, làm run cả người..
E với thằng P nghe thêm 2,3 chập nữa thì e cầm đt phóng qua bên hông nhà, bật cái đèn flash lên (thay thế đèn bin), lò mò nhìn qua nhìn lại thì lần này xuất hiện mấy cái vết cào cấu trên tường, cơ mà lại không thấy cái vật gì cả…
“Đi…” thằng P lên tiếng..
“Đi đâu..?”
“Ra sau vườn nhà mày..”
“Chi…”
“Tao không biết…nhưng cứ đi đại đi…”
“Lỡ gặp gì rồi sao..”
“Dắt theo con chó của mày đi..”
Không biết nó kêu dắt theo con chó để làm gì, nhưng e cũng vòng vào dắt con chó ra…Đi đường từ bên hông nhà, ra sau vườn…Vườn nhà e trồng chuối, với mấy cây ăn trai là chính, ngoài ra còn một cái giếng để lấy nước ở ngoài đó…Hồi nhỏ chơi năm mười qoài…
Đèn flash rọi đủ sáng để tụi e đi khỏi bị vấp…xung quanh tiếng tắc kè kêu loạn xạ ngầu, gió thì vẫn cứ thổi,…Nghĩ đi nghĩ lại mới thấy lạ chuyện ông Lý khơme..
Mẹ nói rằng:
“Ổng đóng cửa ở trong nhà, tới tối thì chó chu, công an đến nhà thì không gặp..”
Woái..vậy hổng lẽ ổng không ăn không uống, có đói cũng phải đi mua đồ ăn, mà đi mua thì người ta cũng phải thấy ổng chứ…Chợt một phát hiện xuất hiện trong đầu e hiện lên:
Tại sao mấy ngày sau chó không chu nữa và cũng không còn thấy chó nhà ổng nữa…lúc đó e nghĩ: chỉ có chết mới không còn thấy nữa, mà chết thì sao mà chết, người ngoài thì không thể giết, cũng chả ai rãnh mà vào nhà ông Lý Khơme để giết chó…Chỉ có một chuyện: đó là chính ổng giết…
Đang nghĩ tới đó thì thằng P giựt người một cái, hất cái tay vào người e làm rớt cái đt xuống dưới đất…
“Móa..gì zậy mày..”
“Chị H…chị H…ma ma..” lần đầu tiên e nghe thằng P nói với cái giọng sợ hãi như vậy
“Ở…ở…đâu…?”
Cái đt rớt xuống dưới đất nên xung quanh chỉ còn màu đen…vậy mà lúc e nhìn ra phía bên kia hàng rào thì lại có bóng vàng vàng, như một cô gái…Cha mẹ ơi..lại còn cười nữa chứ…:sosad:
E la lớn:
“Chạy…chạy…” con chó e sủa ầm lên…
E lấy tay mò mò dưới đất kiếm cái đt rồi xách dép phóng..thằng P theo sau, trên tay vác con chó..vì kéo dây xích mà nó không chịu đi…
Hai thằng chạy bán sống bán chết vào nhà…nhưng được nữa đường e quay đầu lại nhìn thử thì không phải là bóng người mà là………….. cái bóng đèn dây tóc, treo ở sát hàng rào….
“Ê…ê …khoan khoan..”
“…..”
“Nhìn kìa mày..” e kêu thằng P..
“Nữa hả..?”
“Không…trông gà hóa cuốc…không phải ma”
Nó quay người lại, nhìn…rồi nó lấy tay dụi mắt..nhìn thật kĩ..
“Ờ..mày, bóng đèn chứ đâu phải ma..”
“Móa nó..làm giựt hết cả hồn..”
“Mà..đệt…hùi nãy tao đâu có nhìn cái đó…”
“Là sao…chứ mày nhìn cái gì..”
“Lúc tao nhìn là ở ngay trước mặt mình chừng 100m…có bóng người con gái..”
“Lại nữa…vậy mà sao tao lại …thấy ở bên kia hàng rào..”
“Ai biết…thôi vô”
“Ừ…”
Nó thả con có xuống, lúc này con chó không còn sủa nữa…
Hai thằng vào nhà, để con chó ở trước sân,..e tắt cái lap rồi hai đứa đi rửa mặt…
E khui mấy bịch snack ra ăn..rồi bàn….
“Móa…hai đứa thấy hai nơi, mà chạy như bay..”
“Sợ như nhau..” e cười
“Mà mày thấy xa zậy thì sao biết là chị H..mà hét lớn vậy..” e tiếp
“Mày nghĩ coi ma nữ trong xóm này thì có ai…”
“Ừ..cũng có thể” đuối lí
“Mà lỡ trông gà hóa cuốc sao…như cái bóng đèn đó…”
“Có mày trông thì có, tao đâu có nhìn cái bóng đèn..mà mày thấy gì nữa..?”
“Thì bóng người vàng vàng, với lại còn cười với tao nữa..”
“Tao với mày gặp chung rồi…”
“Ruốt cuột là gì nữa đây…sao xóm mình dạo này hãi quá vậy..”
“Tao nghi có chuyện này là do ông Lý…” thằng P nhắc ông Lý..
“Sao lại nghi..” e nhớ lại lúc nãy e suy nghĩ
“Không biết, chỉ thấy nghi nghi…”
Hai đứa ngồi trầm ngâm nhìn nhau, nhưng chắc chắn là nghĩ về một chuyện…
Ăn miếng bánh lấy tinh thần, mẹ ra..
“Ủa..P chưa về nữa hả con”
“Ơ…dạ…”
“Con kêu nó ở lại ngủ luôn mẹ à”
“Ờ..cũng được..mà 2 đứa thức khuya dữ..”
“Dạ..mà mẹ có nghe thấy gì không?”
“Nghe gì..”
“Dạ không..con hỏi thử, mà sao mẹ dạy”
“Tụi bây mở đèn sáng, nên mẹ giựt mình..”
Wên, hai đứa vào nhà cái mở đèn sáng trưng…Mẹ e nói thêm vài câu nữa rồi quay về phòng..E với thằng P mở đèn ở hiên nhà rùi xách mấy bịch bánh ra trước ngồi…
“Hay là giờ đi nữa không..?”
“Điên hả mày…nãy mày cũng đòi đi..rồi cũng xém té đái..chưa sợ hay sao mà đòi đi nữa”
“Đi xem thử..”
“Xem gì nữa”
“Qua nhà ông Lý khơme”
Nói tới đây…e tưởng giỡn..mà nó nói thiệt..kêu xíu nữa đi..
“Sao không đi buổi sáng mà đi giờ này”
“Đi giờ này ổng mới không biết..đi buổi sáng ổng biết sao”
“Ổng có ở đó đâu mà biết..”
“Sao mày biết…?” nó hỏi một câu e cứng họng..
“Ừ..thì lỡ rồi..chơi luôn..”
Giờ này đã 12h kém..e với nó vác mấy cái cây gỗ đi..thêm cái đt của e..e kêu đem theo con chó..nhưng thằng P không chịu….
Nhà ông Lý khơme..cách nhà e ba cái vườn…tới trước cổng (hàng rào cây lá)..e nhìn vào cứ như là nghĩ địa..u ám gê sợ..đã vậy trong nhà…còn có cái bóng đèn đỏ của Bàn thờ…nhìn mà hãi..E với nó phóng đi nhà xí phát rồi mới đi tiếp…
Viết tới đây nhé…Anh e đòi quá…Mai e tiếp…
Part5: Khám phá khu nhà ông Lý khơme…nhiều thứ được phát hiện nữa…
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 5
Tối 30-7 (tt2)

Hai đứa đứng trước nhà ông Lý khơme nhìn ngó một hồi…thằng P ra dấu, ngoắc cái tay..ý kêu “tiến vào”

“Lỡ có chuyện gì rồi sao mày..?” e sợ có biến
“Chuyện gì là chuyện gì…gặp..thì chạy…”
“Không…ý tao là lỡ bị ông Lý nhìn thấy thì sao…chứ gặp “cái đó” thì phải chạy là cái chắc rồi!”
“Giờ này ổng mà ở nhà thì cũng ngủ rồi..không thức khuya dữ vậy đâu!” thằng P nói vẻ chắc chắn
“Ừ…”
“Vô…”

Tụi e tiếp tục đi mon men theo sát cái hàng rào “cây lá”, thằng nhìn trước, thằng nhìn sau..”canh chừng” 😓 Xung quanh toàn là cây dong với đọt tiêu, gió thì cứ thổi, tắc kè cứ kêu….

“Ê, coi chừng có chó…bật đèn lên mày”
“Đèn gì..?”
“Thì đèn flash đt mày đó…”
“Ừ..ừ..”
Móc cái đt trong túi ra..vừa nhấn nút bật, thì..
“Chết mịe…”
“Dụ gì nữa…”
“Low baterry mẹ rồi”
“Là gì…”
“Hết bin…rồi..không bật đèn flash nổi nữa”
“Saxxx..” thằng P quay lại nhìn nhăn mặt
“Giờ sao…”
“Tiếp luôn..vào tới đây rồi hổng lẽ về”
“Nhưng có thấy đường gì đâu mà lần…”
“Vô sát nhà luôn…gần nhà thì thấy đường mà..”
“Thiệt hả pa…”
“Vô…”
Làm như trí tò mò của thằng này nó lên đỉnh điểm rùi hay sao á, nó không còn sợ cái vụ mới vừa rồi nữa…Nhưng kệ, giờ cũng đã đứng trước hang cọp rồi..tiến vào luôn cho đỡ vã…
Hai thằng tiếp tục đi sát vào nhà…Hai đứa đã đứng trước hiên, nhìn thẳng vào trong nhà thông qua một cái cửa kiếng…Phía trong nhà chỉ toàn là màu đỏ, cái màu đó phát ra từ ánh sáng của bóng đèn trái ớt..mọi thứ thì chỉ thấy được mờ mờ, không rõ lắm…
Chợt, e nghe được mùi gì hôi hôi, ẩm ẩm, cái mùi khó chịu vô cùng..nghe một cái là muốn ói ngay..
“Ngửi thấy gì không mày…” e quay qua nói với thằng P
“Chứ mày không thấy tao đang làm gì à…” e nhìn thì thấy ảnh đang bit mũi..😓
“Mùi gì vậy mày..” e hỏi tiếp
“Ai biết…”
“Giống mùi chuột chết…”
“Còn ghê hơn nữa”
“Ừ…”
“Giờ hổng lẽ đứng vừa nhìn vừa ngửi à..”
“Ra đằng sau..”
“Ừ..đi..”

Tiếp tục mon men ra đằng sau nhà…cơ mà lúc này tối thui, hết thấy đường…lúc nãy còn thấy là vì phía trước nhà có cái ánh đèn đỏ đó..còn giờ là tối thui…nhưng càng đi thì càng cảm nhận được cái mùi đó rõ hơn…

“Bẹp..” hình như e đạp trúng cái gì đó…
“Ơi mày ơi..hình như..hình như tao đạp trúng cái gì rồi…”
“Cái gì là cái gì..”
E thử lấy cái chân chà lên chà xuống thử…nó to to..dài..chợt e giựt mình
“Móa..hình như con chó mày ơi…” chân e đạp lên ngay “cái mõm” của cái “vật đó”
“Xác chó hả..”
“Chắc vậy..”
“Hèn gì có mùi gê dữ vậy..mà kệ nó, đi tiếp”
“Đi đâu nữa, ra đằng sau rùi..”
“Ờ…quên..”
“Làm gì tiếp..?”
“Vô nhà…”
“Đừng có điên..”
“Ê…khoan khoan..nhìn kìa..”

Nhìn theo hướng của tay nó chỉ..thì có một cái lỗ trong cái bức tường, khá to, vừa một cái đầu người..E với nó tiến tới, hên là từ cái lỗ đó có thể nhìn thẳng vào nhà được…

Tới đây nhé…mấy thím hét quá…30-60 phút nữa e tiếp Part6…
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 6:
Tối 30-7 (tt3) Rạng Sáng ngày 31-7

Ngó đầu nhìn vào thử bên trong thì…nhìn được nhà dưới..khá rõ, không biết ánh sáng từ phòng nào mà phát mạnh đến vậy..Quan sát một hồi thì thấy trong đó rất là bừa bộn, mấy kệ để chén thì vỡ nát, chén bát rớt lung tung…Ngoài ra có mấy vệt đỏ đỏ dính đầy trên tường..

“Cứ như bùa ấy..” e phán
“Cái gì…”
“Không biết..thấy trên tường”
“Để tao coi thử..”
E xê ra cho nó xem…nhìn ngó một hồi nó cũng phán..
“Chắc bùa thiệt rồi..”
“Bùa gì mới được”
“Ai biết…”
“Mà làm bùa chi..sợ ăn trộm à…nhưng còn đống đổ nát thì sao..”
“Không biết..”

Đang suy nghĩ thì từ xa xa…e nghe thấy tiếng…
“Gâu gâu…gâu gâu..” lại là tiếng chó sủa..
“Ê..ê..có biến..có biến” e lắc vai thằng P
“Đi đi…” thằng P nói
“Về hả…”
“Ừ…”
“Còn mấy chuyện trong nhà thì sao…”
“Xíu về nhà mày rồi tính tiếp..”
“Ừ..”

Tiếp tục lần theo vách tường…hai đứa tiến ra cổng…nhưng đi được nữa đường thì e với thằng P thấy có một đám người đang rọi đèn pin đi phía bên kia hàng rào nhà ông Lý…

“Ai vậy mày..”
“Tối quá sao thấy..”
“Coi chừng ăn trộm..”
Nói tới đây, biết là trời tối, không thể thấy gì, nhưng hai đứa vẫn nấp vào sát bụi cây…Rình xem tụi nó làm gì…
Trước mắt là thấy tụi nó..đang đi về phía con đường cụt của xóm..

“Quái..đường đó là đường cụt..tụi nó xuống đó chi..” thằng P hỏi
“Chứ trước giờ mày không biết tụi này à..” e hỏi
“Tao đi làm về là về nhà luôn, ít khi đi chơi…mà với lại giờ này nữa..”
“Ừ..đi xem thử tụi nó làm gì..”
“Giờ hả..”
“Chứ gì nữa…tao nghi nghi lắm”
“Nghi gì…”
“Mà kệ nó..đi thử..ma còn không sợ huống hồ chi tụi này” :shame:
“Ừ..chơi luôn…”

Tụi e lại tiếp tục đi rình..con đường cụt này là con đường của xóm..nên khá thân quen, trời tối nhưng cũng đi bình thường…lâu lâu tụi đám phía trên nó cũng có nhìn qua nhìn lại…chắc sợ theo dõi…
Phía cuối của con đường này là một cái nhà…nhà này hồi đó bị sét đánh, cháy rụi, hên là cả nhà đó hôm đó đi du lich, nên không ai bị chết..từ đó gia đình này chuyển đi..không bán lại đất..nên không có ai ra vào chỗ này làm gì..

“Ê…”
“Ờ..thấy rồi..”
Trước mắt tụi e bây giờ là đám đó đang chui vào trong cái sân của cái nhà đó..thông qua một lỗ hỏng lớn của lưới B40..bình thường nhìn vào thì bị một bụi cây to che khuất…

“Mờ ám chắc rồi..”
“Vậy mà sao k có ai biết hết vậy mày..”
“Tụi nó đi giờ này…ai mà biết”
“Ừ..dám vào không..?”
“Thôi..ma thì chỉ hù..chứ lỡ tụi này làm gì đó mờ ám..biết tụi mình theo dõi thì tụi mình chỉ có nước ăn hành…”
“Vậy hổng lẽ giờ chỉ ngồi đây..rồi hóng..”
“Về mịa chứ ở đây chi…còn bàn vụ ông Lý nữa…”
“Ừ..đi”

Lúc này đã 2h hơn…tụi e về đến nhà..ngồi bàn về vụ ông Lý khơme..rồi suy qua suy lại..Sáng đi kiếm thầy về…rồi tính tiếp..Còn vụ kia..tính sau…

Tới đây nha mấy thím..Mọi chuyện dần sáng tỏ khi qua ngày mai…Mai e post tiếp..chúc các thím ngủ ngon..không sợ gì hết
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 7:
Tối qua thức tới gần 4h sáng…hai đứa ngủ bê bết tới 8h..Hên sao tối nay không có biến gì, hay là tại có mà ngủ say quá nên không nghe gì hết :shame:

“Dậy..dậy mấy đứa ơi..ra ăn sáng” tiếng mẹ e gọi
“Dạ….” định ngủ nữa, mà mẹ kêu woài nên phải dậy

Thằng P không ăn, nó kêu cũng trễ rồi, với lại để nó đi kiếm người nào biết “thầy pháp” cao tay mời về..! E cũng chỉ ậm ừ vài tiếng rồi chuẩn bị dọn dẹp đồ đạt, chiều nay là lên TP rồi..
E xách xe chạy đi hóng mát vài nơi, đi ngang chỗ đường cụt có nhìn vào nhưng không dám vào, sợ còn thằng nào trong đó nó úp sọt là tiêu..
Đi làm ly càfê sáng..thì nghe có tiếng điện thoại, thằng P gọi
“Gì mày..có thầy chưa??”
“Chưa, tao mới hỏi mấy người, mà họ k biết”
“Vậy giờ sao, tối nay không đi hóng được nữa đâu, chiều nay phải lên TP rồi”
“Sao k chờ tìm hiểu xong rồi lên pa..”
“Có chuyện, ở tới hôm nay là cao lắm rồi”
“Ờ..”
“Ờ gì..vậy sao giờ?”
“Hay mày kiếm thử đi”
“Mịe..t lâu rồi mới về wê, mày ở đây mà k kiếm được thì sao t kiếm được ” :canny:
“..wên”
Hai thằng im lặng trong tầm 10s (tốn mớ tiền đt) thì e chợt nhớ:
“Ê..ê..nhớ thằng Bi không?”
“Nhớ..tao gặp nó chơi net woài mà, rồi sao?”
“Thì..” chưa kịp nói nữa thì
“À..à..mẹ nó, hồi xưa nhờ người cầu hồn cho pa nó”
“Đúng rồi..tới hỏi mẹ nó”
“Ừ..mày đi không?”
“Cũng được..giờ tao xuống nhà mày rồi đi chung một xe luôn hen..”
“Ừ..”

E nốc nốt ly cà fê rùi phóng vù xuống nhà thằng P, hay đứa tới nhà thằng Bi, không gặp mẹ nó, phải chạy ra chợ kiếm chỗ mẹ nó bán

“Hai đứa kiếm thầy chi…hay là vụ ông Lý khơme”
“Cô cũng biết nữa hả cô..?”
“Ừ..có vài người biết à..phần còn lại người ta không có tin”
“Dạ..”
“Rồi..để cô cho địa chỉ một người, nhưng cô nói trước, đừng có tham gia vào mấy vụ này, lỡ có bị gì rồi hối hận không kịp..” :hang:
“Dạ..tụi con biết rồi cô..”

Cô đưa địa chỉ, khá xa, tầm 15km chứ chả chơi…mời được một thầy, sư thì đúng hơn..Tại vì trước mắt hai đứa e là một cái chùa..vô cầu khẩn thì được một sư chịu đi..
Lúc đầu định tống 3..:shame: cơ mà sư không chịu, phải mượn xe của người nào đó..e không biết

Đoạn tiếp theo lan man lắm, e vào thẳng lúc tới nhà ông Lý khơme luôn:

Vừa tới cổng nhà..sư lấy cái chuỗi hạt ra xoay liên tục..

“Có chuyện nặng..sao giờ mấy đứa mới nói với ta..”
“Dạ..tới giờ con mới biết ạ”
“Ừ..”

Lúc này chỉ có hai đứa e với ông sư..đi thẳng vào nhà..vừa vào trước cửa, tụi e đang đứng trầm ngâm tìm cách vào nhà, thì sư đi lách ra bên hông, rồi tiến thẳng vào chuồn chó (hay gà)..nhìn qua nhìn lại một hồi

“Hai đứa có cuốc xẻng gì không?”
“Dạ..làm chi vậy sư”
“Đào chỗ này lên, có “khí” nặng ở đây ” 😓
“Dạ..để con kiếm thử”

Hai thằng e chạy qua, chạy lại, hên là ở sát hàng rào có cái xẻng với vài cái cuốc..
Xong, làm theo lời sư, đào banh cái lỗ ở chính giữa chuồng chó lên..mùi hôi bốc lên nồng nặc..cơ mà lúc này cái cuốc của e nó đã đụng một cái gì đó, không biết được,…cố gắng moi thêm vài phát nữa..tụi e thả cuốc xuống đất, đứng nhìn :confused:

Quay qua sư..thì thấy sư đang nhắm mắt, tay xoay xoay cái chuỗi hạt, miệng thì hình như đang niệm cái gì đó!! Ở dưới cái lỗ tụi e đào nãy giờ là……một mớ đầu chó, dòi bu đầy, xác đâu thì không biết, chỉ thấy toàn đầu….

“Bầy chó bị sát hại…vong hồn bị luẩn quẩn trên dương gian, vì một tà thuật nào đó..”
“Trời..thiệt hả sư?” thằng P hỏi
“Còn thiệt với giả gì nửa..” e nói
“Mà tà thuật gì vậy sư..”
“Ở trong nhà!”
Sư phán một tiếng, e với thằng P đứng tê người, tối hôm qua còn dám lần vào sát nhà…hên là k bị gì..😓

“Các con có biết lúc mới vào ta nghe và thấy gì không?”
“Dạ?”
“Một bầy chó đứng trước cổng và sủa..”
“Hả..sao tụi con không thấy gì?”
“Chuyện này các con không hỉu được, nhưng đặt biệt bầy chó này cứ tới tối là “bị gọi”..chắc nhà xung quanh đây hay bị “quấy rầy” lắm nhỉ..?”
“Dạ..đúng đó sư ạ.” mèn ơi, sư đoán đúng hết..vậy là có ma thiệt 😓
“Ta đã “giải” cho bầy chó, nhưng vẫn còn một chuyện..”
“Chuyện gì thưa sư?”
“Vong…một vong hồn bị “yểm”…”
“Rồi…đúng rồi..” hai tụi e quay qua nhìn nhau..nghĩ tới ngay một người..(hẳn các bạn biết chứ nhỉ)..

Hai tụi e dẫn sư vào phía sau nhà..cái chỗ mà có cái lỗ tối hôm qua hai tụi e thấy…

“Trong đó..có gì bừa bộn lắm sư ạ”
“Để ta xem..”
Sư nhìn..rồi chắp chắp miệng…

Tới đây nhà mấy thím…Làm tăng hai sau..nãy giờ forum bị database woài…nóng :canny:không biết có bị “ai ghé” không nữa
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 8:
Sư quay ra…nhìn có vẻ căng thẳng:

“Ta cần một số vật, phải chuẩn bị để giải “thứ” này..”
“Vậy giờ sư phải về chùa hả?” e hỏi
“Ừ..”

Sư ra lấy xe, rồi chạy đi..e với thằng P vẫn còn ngồi lại..chờ…

“Móa..vậy là bửa giờ tao với mày gặp ma thiệt rồi” e lên tiếng
“Giờ mới tin hả mày..?”
“Ai biết..tưởng có người hù”
“Từ hồi tao gặp chi H ở sau nhà là tao hơi tin rồi” :shame:
“Ờ..vậy là mấy vụ chó hú, chó sủa, chó nhìn, rồi còn cào tường nữa..là thiệt mịe rồi”
“Chứ gì nữa.. :canny:”
“Ghê quá..hên là tao với mày chưa bị gì..”
“Nhưng mà lạ..”
“Dụ gì..?”
“Vậy còn đám người hôm qua..mấy thằng ở đường cụt đó”
“Ai biết..nhưng chắc chắn là không phải ma…”
“Biết rồi..nhưng tụi nó làm gì mới được..?”
“Mày hỏi tao?”
“……..”

Hai đứa ngưng nói chuyện, ngồi nhìn tới nhìn lui, thì lúc này sư tới..30 phút rồi chứ chẳng chơi, biết vậy hồi nãy chở sư đi cho nhanh :nosebleed:
Tới nơi, sư vác một cái bao đồ, đem ra đằng sau..e với thằng P đứng nhìn chứ chẳng biết làm gì…sư lấy ra để xuống đất..Những đồ này như là: một chai nước, vài cái bát, vài cây nhang và vài tờ giấy, còn lại thì e không biết là gì..định móc con phone ra chụp lại, nhưng sư quắc tay..không cho..:go:

Tiếp theo là đến đoạn giải bùa nha mấy thím, khuyến cáo: Yếu tim, buồn xí, cho con bú,…dễ bị ảnh hưởng đến tinh thần thì ngưng..không đọc nữa

B1: Sư trải một tấm bạc ra đất (là cái tấm đựng đồ hồi nãy), sau đó sắp xếp những vật lên tấm bạc, theo một thứ tự nhất định (e nghĩ vậy)

B2: Sư lấy 3 cây nhang, thắp lên, rồi kêu hai tụi e đứng yên, không được nói hay làm bất cứ chuyện gì ra tiếng, rồi tay cầm chuỗi hạt xoay dần, miệng đọc kinh..!

Lúc này, từ đâu đó có một cơn gió kéo tới, e lạnh sương sống ngay lập tức, cảm giác y hệt cảm giác mỗi lần gặp “ma” chó và lần gặp chị H. E quay qua nhìn thằng P, mặt nó xah lè, có lẽ mặt e cũng vậy…
Cũng đúng, những lần trước gặp nhưng không chắc, còn lần này chính sư ra tay…nên :sosad: Một hồi sau khoảng 30s: cái bát có bắt đầu có “biến”, e cảm thấy nó như rung rung lên, rồi nước trong bát cũng bắt đầu tràn ra ngoài…

Đang nhìn cái bát thì sư lên tiếng nói nhiều thứ, đại khái trong đó là gọi “vong” lên…Sau đó e nghe một tiếng nói, không chắc, vì nghe không rõ…
Tiếp theo là nghe tiếng đỗ bể ở trong nhà, rồi tự nhiên cánh cửa sau của nhà ông Lý khơme, mở tung ra..Các tờ giấy, có những vết đỏ đỏ bay tứ tung ra…Và e nhìn thấy hình như sư đang chãy mồ hôi..

Đoạn tiếp theo diễn biến giống vậy, sư niệm kinh, gió vẫn thổi, e vẫn rung

Xong, tô nước lúc nãy đã cạn, còn e với thằng P thì ngồi bệt xuống đất sau khi sư ra hiệu…Nhìn sư có vẻ mệt:

“Chuyện gì mà ghê dữ vậy sư!!??”
“Ta vừa niệm kinh siêu thoát cho 2 “vong” ”
“2 vong???” e với thằng P nhìn nhau
“Đúng..”
“Mà 2 vong đó là ai vậy sư?”
“Ta không biết, nhưng một là nam, một là nữ”
“Hả???”
“Một người đã được chôn, còn một người đang nằm trong nhà..”
“….”
“Vong nữ là một người bị “yểm”, không siêu thoát, bị chính vong nam cầu hồn lại, cách cầu hồn này có thể được diễn ra ở trong nhà..Còn vong nam, do oán hận quá nhiều nên đã dùng một loại “ngải” hoặc “bùa” nào đó để “trút” giận lên những người đã gây ra oán hận cho vong nam…Nhưng do tâm tính quá độc nên nó đã làm cho vong nam này không thể siêu thoát…Họ luôn tìm những người cho là thân quen để báo tin, cầu siêu cho họ nhưng không được…”

Đến đây e với thằng P đã ngờ ngợ ra được mọi chuyện, thì ra chị H cố tình báo tin cho e với thằng P biết và còn nhiều người nữa, nhưng có ai biết được…chạy muốn chết luôn chứ nói chi…Nhưng tụi e có gặp vong nam nào báo tin đâu? :shame:

“Vong nam bị “nhốt” trong nhà..không thể thoát ra ngoài được! Ta đoán họ là gia đình..”
“Đúng rồi sư ạ..”
Sau đó e với thằng P tường thuật lại những chuyện xảy ra với ông Lý khơme..sư hiểu ra, và chỉ lắc đầu…
Tiếp theo là tụi e đi báo cho mọi người, rồi đem xác ông Lý đi chôn,…Sau đó là e lên thành phố, thằng P có gọi điện lên báo cáo là không còn chó hú nữa…cũng không còn gặp chị H nữa….

Mọi chuyện đã xong…những chuyện kì bí đã được giải thích, thế giới tâm linh quá huyền bí, e không ngờ đợt về quê đó e lại “được” gặp nhiều chuyện như vậy….

Chân thành cám ơn các bạn đã hóng, theo giõi, comment trong thời gian vừa qua…Câu chuyện: “Nghi có ma…xung quanh nhà” xin được đóng lại…Chúc mấy thím ngủ ngon, chào thân ái và quyết thắng!!
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt

Truyện Ma Ở Công Ty Em làm​

Truyện em sắp kể là hoàn toàn thật, thật sự sợ vãi linh hồn, giờ em không biết có nên đi làm tiếp nữa hay không
Do em vẫn còn làm nên không nói rõ tên công ty được , các thím đừng hỏi làm khó em.
Lúc mới vô làm cũng nghe mấy anh chị trong cty kể nhiều rồi mà không tin, thanh niên trai tráng sợ gì mấy cái hư hư ảo ảo đó. Mấy lần gặp trường hợp kỳ lạ rồi mà vẫn tự trấn an là do hoa mắt này nọ, nhưng giờ em hết chịu nổi rồi
Em sẽ kể truyện tối qua em chứng kiến trước, rồi sẽ từ từ kể mấy truyện lạ em gặp ở công ty từ lúc đi làm tới giờ.

Truyện 1 : Bóng ma anh công nhân ở máy hồ

Em làm vi tính , hôm qua có cái máy tính chạy phần mềm điều khiển máy hồ tự nhiên dở chứng không lên, em nghĩ chắc do lâu ngày quạt bị khô dầu không quay, mà dưới vùng máy hồ thì nóng khủng khiếp ( ai làm bên khâu nhuộm, dệt vải chắc biết máy này )

Lúc đó mới có 7h30 – 8h tối thôi, nhưng do đang bảo trì lò hơi nên có mấy vùng tắt điện , cho công nhân nghỉ sớm, không làm ca đêm. Em nghe sếp nói máy vi tính chỗ máy hồ dạo này hay trục trặc lúc bật lúc tắt, nên tranh thủ hôm nay bảo trì lò hơi, em xuống sửa.

Đường vào nhà máy dệt tối thui tối mò, còn có mấy ngọn đèn ở hành lang, kinh vãi nồi , em lò mò cái điện thoại tới gần chỗ máy hồ thì thấy có một anh công nhân đang đứng đó. Ảnh đang ghi ghi chép chép gì đó em cũng không rõ, nhìn động tác đoán vậy thôi vì không đủ sáng. Em lại gần hỏi ảnh làm gì thì ảnh không trả lời. Lúc này em mới nhìn kỹ, thấy ảnh mặc áo công nhân theo kiểu đồng phục cũ cách đây 2 năm rồi ( công ty em năm nào cũng cấp vải mới may đồ ). Em vô làm được 1 năm nhưng cũng chưa gặp anh này bao giờ.

Anh công nhân đó không nói gì hết nên em quay lại việc chính, bật thử cái máy tính chạy máy hồ thì thấy ok, màn hình lên bình thường. Em lui cui tắt máy tính lôi nó ra ( cpu nằm trong tủ ), tính đem đi thổi bụi, tự nhiên thấy sống lưng, tay chân lạnh ngắt . Lúc đó em đơ đơ mất mấy phút không rõ nữa. Xong quay lại không thấy anh công nhân đó đâu nữa. Lúc đó em sợ lắm nhưng cũng không chạy nổi, cứ ngồi mịa xuống đất một lúc cho bình tĩnh lại rồi mới mò ra khỏi nhà máy dệt

Sáng nay em có điện hỏi thì nghe chị Hà thủ kho vật tư phụ tùng nói là em gặp anh Bình rồi. Anh Bình trước làm vùng máy hồ, bị tai nạn lao động chết. Mấy anh em công nhân vùng đó vẫn thỉnh thoảng gặp ảnh lui tới khu vực đó. Cuốn sổ ghi chép công việc của anh Bình vẫn để chỗ cũ, nghe mọi người bảo để đó cho a Bình ghi báo cáo, công việc quen thuộc của ảnh, không ai dám bỏ.
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo