Kiến thức Những mẩu truyện ma huyền thoại bên VOZ: Quê em đất độc, Ký sư chuyển mộ...

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt

Update ngày 29/10​


Khi sang nhà ông M ông em nói chuyện về người ăn mày thì ông M không nói gì lặng lẽ ngồi suy nghĩ. Lúc sau thì quay sang ông em nói.
Muốn chắc thì ông phải theo dỗi xem hai bố con ông ấy sinh hoạt thế nào sau đó mình tính tiếp. Nhưng tôi thấy làng mình sắp có cái họa rồi ông ạ.
Ông em không nói gì đi về lòng ngẫm nghĩ cả đời chả con ma nào dọa được mình không biết duyên cớ gì mà tự nhiên dính vào chuyện này. Bỏ thì thương mà vương vào thì lỡ có chuyện gì thì đúng là cả họ khổ lây..
Cái nhà ông nội thì gọi là mặt tiền thì cũng không đúng. Ngõ cũng không. Nói cho các thím dễ hình dung là trước nhà ông là một dặng dừa sau đó đến 1 cái ao to rồi đến cái đường cái đứng ở dặng dừa thì nhìn thẳng ra đường cái, cổng làng và cây đa luôn.
Ban ngày ông phải đi làm cũng không có thời gian để ý đến bố con nhà ông ăn xin nhưng cứ đêm nào ông cũng đi qua cái cây đa ấy hồi ấy ông đi bè lứa cho hợp tác xã tùy vào con nước thế nên ông toàn về đêm. Đêm nào ông cũng đi qua cây đa ấy. Ông đã di qua cây đa đó hơn nữa đời người rồi nhưng chưa lần nào ông có cảm giác sợ hãi như lần đó hết.
Hôm đó con nước lớn 3h sáng mới lên ông ăn cơm rồi đi ngủ sớm để chút nữa dậy còn đi cho kịp con nước. Gà gáy canh 3 ông lục đục dậy cầm điếu ra sân làm điếu thuốc lào cho nó tỉnh ngủ. Theo quán tính ông nhìn ra đường đưa mắt nhìn một loạt thì giật mình đôi mắt của ông dừng lại nơi gốc đa có 2 bố con ông ăn mày ở. Sao ở đó lại thấy cái 2 cái bóng người cứ múa may nhấp nhô trên 1 đống lửa. Mà tại sao đống lửa lúc đó như lửa ma trơi phụt sáng rồi phụt tắt. Trí tò mò của ông nổi lên ông liền chạy ra chỗ dặng dừa trước nhà nhìn cho rõ vẫn thấy đám lửa đấy bập bùng.. Đứng nhìn 1 lúc ông quyết định kiểu gì cũng đi làm thì đi ra đó luôn xem cho nhanh. Trời đêm về khuya tối mịt trên trời điểm 1 vài ông sao cho có lệ. Ông lặng lẽ đi theo đốm lửa tới gốc gần gốc đa thì đột nhiên đống lửa nó tắt ngóm không thấy đâu cả. Ông chạy tới sát gốc đa để nhìn cho rõ thì chỉ nghe tiếng gáy đều đều của hai bố con người câm nằm trên phiến đá trơn dưới gốc cây. (cũng chẳng ai biết phiến đá đó có mặt từ bao giờ tại sao nó ở đó. Cái phiến đá đó một người lớn có thể nằm thoải mái.) ông nhìn xung quanh không thấy tàn lửa cũng chẳng thấy cũi đuốc gì vậy thì lửa ông nhìn thấy nãy đến giờ ở đâu ra ông đứng đần người ra để nghĩ nhưng cũng không lý giải được.
Không thể hiểu nổi ánh lửa đâu mà có. Ông thở dài bước đi trong đầu còn cứ băn khoăn ông bước đi một đoạn thì tự nhiên có cục đá ném thẳng vào người cái bộp... Rồi.. Lại.. Bộp.. Ông liền quay lại xem thằng nào ném mình thì chửi cho một trận con nhà ai đêm hôm rồi mà còn trêu chọc người khác. Ngoảnh đi ngoảnh lại thì không thấy ai hết. Ông định quay mặt bước đi thì ông nhìn thấy ngay chỗ gốc đa đó thấy hai con mắt đỏ lừ như hai viên than đang nhìn ông chằm chằm. Ông lúc đó một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng da gà da cóc nổi hết cả lên tóc tai dựng đứng. Đời ông gặp biết bao nhiêu là chuyện nhưng không có lần nào ông sợ như lần này. Nhưng ông không bỏ chạy mà lao đến tay cầm cục đá định táng cho đôi mắt kia mấy cái cho đã giận thì không thấy đâu nữa. Trước mắt ông chỉ nhìn thấy hai bố con ông ăn mày ngủ hơi thở vẫn gáy đều đều như không biết xung quanh đang có chuyện gì xảy ra.
Ông thấy thế thì thở dài ném hòn đá ra xa rồi bỏ đi bụng thì nghĩ đã bao lần đi qua cây đa này rồi nhưng có lần nào mình cảm thấy hoang mang và sợ như lần này đâu chứ. Định gọi bố con ông ăn mày dậy nói chuyện nhưng người câm thì làm sao mà nói được thế nên thôi đi làm vậy.
Cũng từ đó khi đi qua cây đa ông có cảm giác cặp mắt đó đang theo dõi mình ông cũng không muốn đi qua nó nữa. Mà đi vòng sang đường khác nó xa hơn nhưng làm ông yên tâm hơn.
Lần đó hợp tác xã hết lứa ông em phải đi lên miền ngược để lấy về ở nhà có bà với bác N, bố em và hai thằng em là chú Q, và chú Q+,
Tối hôm đó bà em ra ngoài vườn đi tè thì nghe tiếng thở phì phì ở bờ rào cách chỗ bà ngồi tầm nửa mét theo phản xạ bà ngoái cổ lại nhìn dưới ánh trăng mờ mờ là con rắn hổ mang to bằng cổ tay người lớn đang nhìn bà các đầu thì ngóc lên lưỡi thè ra liên tục. Bà em ngồi đó chết trân bây giờ đứng lên thì không được. Ngồi đây thì không xong làm sao để con rắn đó nó bỏ đi bây giờ bà cứ ngồi đó miệng làm bầm khấn ông bà ông vải một lúc sao con rắn bỏ đi còn bà đứng lên nhưng hai chân vãn run không đứng vững được. ở quê người ta gặp rắn là chuyện bình thường vì cây cối nó nhiều bà em không ít lần lấy đòn gánh đánh chết mang về ngâm rượu nhưng con rắn kiểu này bà chẳng nhìn thấy bao giờ mình con rắn nó loang lổ chỗ đen chỗ trắng hai con mắt đỏ lên ném về phía bà những cái nhìn hằn học. (ngày xưa làm gì có tường xây ngăn cách nhau như bây giờ đâu ạ, toàn là cách nhau bằng cái bờ rào thôi nhà nọ chui qua nhà kia có khi chẳng cần phải đi qua ngõ).
Bà trở vào nhà nằm nhưng không chợp mắt được nữa không phải con rắn làm cho bà sợ mà bà băn khoăn sao có con rắn hình thù quái dị thế nhìn nó mà mình phát khiếp... Nằm được một lúc bà trở dậy đi quạt lò để tráng bánh. Ra góc sân lấy củi để vào nhóm lò thì nghe trong bếp có tiếng loảng xoảng xoong chạu va vào nhau. Bà sợ chó mèo hàng xóm nó vào nhảy lên chậu bột thì hỏng hết cả vội vàng vất mấy que củi ở đó chạy vào bếp xem thế nào. Bà thấy có bóng người đang cúi xuống chậu bột của bà làm cái gì đó. Quà quát lên ai... Ai... Con nhà đứa nào đấy. Nó ngửng mặt lên nhìn bà rồi nhe răng ra cười lao qua cánh cửa, chạy qua mặt bà ra phía cái ao trước nhà bà lao theo quyết không để thằng trộm thoát nó với bà cách nhau không đến 10 bước chân nhưng ra đến cái ao thì không thấy nó nữa.. Nó biến mất như chưa hề vào nhà bà. Hôm đó chậu bột khi tráng bánh phơi đều bị chua bà phải đổ cho lợn nhà hàng xóm. Bà vừa đi vừa thở dài nếu đổ them lần nữa thì bà mất vốn...
Mọi việc vẫn diễn ra bình thường bà cũng không nói với ai thứ mà bà nhìn thấy tối đến ăn cơm xong ngồi 1 lúc bà chuẩn bị đi nằm. Còn bố em với bác N thì đi chơi. ở quê em dân đa số họ ngủ rất muộn vì ban ngày còn đi buôn bán, đồng áng có tối thì mới tập trung nhau lại tán tỉnh và buôn chuyện trẻ con cũng vì thế mà ngủ rất muộn bố em và bác N cũng không ngoại lệ.
Hôm đó bố em cùng bác N với lũ trẻ con hàng xóm chơi trốn tìm đứa nào cũng muốn trốn cho kỹ để thằng khác không phát hiện ra mình. Bố và bác N trốn đằng sau cái bụi tre mà ở đó người ta thường làm cọc buộc trâu mỗi khi đi làm về. Nên cứt trâu nhiều bọn nó ngại tìm, kiểu gì cũng không bị bắt bọn kia tìm mãi không thấy bố với bác N thì đâm chán không muốn tìm nữa. Rủ nhau đi chơi chỗ khác hai anh em đợi lâu quá liền lò cò đi ra. Bác N đi trước bố em đi sau. Thì đột nhiên bố em nói thầm với bác N
Ê... Anh có thấy ai ở ngoài ao kia không sao cứ đứng nhìn anh em mình thế.. Mồm nói tay chỉ ra phía giữa ao.
N: Ai là ai tao có thấy ai đâu mắt mày lác ah vừa nói bác N vừa đưa tay đánh vào đầu bố em sau đó định quay người lại đi về thì ngọn tre tự nhiên nằm rạp xuống.
Bố: Sao ngọn tre nó nằm rạp xuống đây. Lúc trước có thấy đâu.
N: Thằng này ngu thế bây giờ nó gẫy chứ sao.
Bố: Sao chú kia cứ đứng nhìn mình vậy thôi đi về thôi.
Bác N anh hùng đạp ngọn tre đi qua để về thì tự nhiên ngọn tre vút thẳng lên bác N mất thăng bằng ngã mặt vục vào bãi cứt trâu gần đó đau quá mà bất tỉnh. Bố em thấy thế hoảng hồn thì khóc ầm lên kêu làng kêu nước những nhà gần đó nghe thấy tiếng kêu thì vội chạy ra đỡ bác N dậy đưa vào trong nhà lau mặt cho bác nhưng bác cứ ngơ ngơ người này nói người kia thằng này ngã sợ quá mất vía rồi. Lúc đó bà em đi khắp làng tay vãi muối gạo miệng kêu ba... Hồn... Bảy... Vía... Thằng... N... ở... Đâu thì về... Một lúc sau thì bác tỉnh nhưng bác chẳng nhớ gì. Cũng từ đó bác N có biệt danh là N (trâu).
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt

Kho báu người tàu ngày 5-11​


Nói về hai bố con ông ăn mày thì. Sáng đi xin ăn xung quanh làng còn tối về gốc đa ngủ giữa hai bố con và dân làng họ đều có khoảng cách đặc biệt ánh mắt của người bố ai nhìn vào cũng phải lãng tránh đôi mắt sắc và lạnh.
Người trong làng thấy thế cũng không ai lân la hỏi chuyện làm gì. Thời gian cứ thế trôi đi cho đến trăng tròn. Trăng tháng tám thì sáng lắm trẻ con ở làng chơi với nhau đủ các trò, đuổi bắt, bịt mắt bắt dê, rồng rắn lên mây nhưng không đứa nào dám đến gốc đa chơi như mọi lần vì sợ bắt gặp ánh mắt lạnh người của ông bố thằng ăn mày. Bọn trẻ con chơi cho đến khi thấy trăng đứng trên đỉnh đầu thì đứa nào về nhà đứa đấy ngủ mai đứa thì đi học đứa thì theo mẹ đi chợ lên đồng bắt đầu ngày mới.
Đêm hôm đó ông nội em kết thúc 1 tháng lên miền ngược lấy nứa mang về cho hợp tác xã, ông lầm lũi từ bờ sông đi lên lần này ông đi qua gốc đa vì đi như thế về nhà nhanh hơn ông muốn gặp vợ con và nằm nghỉ vì kéo nứa từ sáng đêm gặp con nước ngược ông cảm thấy mệt mỏi lắm.
Lê những bước chân mệt nhọc về phía cổng làng xa xa... Tiếng chó cắn ma ở đâu thỉnh thoảng lùa về.. Trăng thanh gió mát ông thấy thoải mái hít căng không khí buổi đêm muộn ông dảo bước về nhà nhanh hơn. Bước chân đưa ông đến gốc đa thì đột nhiên dừng lại. Trước mặt ông là ông ăn mày hôm nay ăn mày và thằng con đang ngồi kính cẩn trước phiến đá mà hàng đêm họ vẫn làm giường để ngủ. Trên bàn có đặt một số thứ mà ông không nhìn rõ được là thứ gì... Trong đầu ông bắt đàu đặt ra những câu hỏi mà không lời giải đáp.
Hai bố con lão ăn mày làm gì giờ này. Sao họ quỳ trước phiến đá vẻ kính cẩn thê. Những câu hỏi gợi trí tò mò của ông khiến ông dừng lại nép mính vào cái tường phía bên ngoài cổng làng ghe ngóng...
Trước mắt ông không phải là người ăn mày bị câm bẩn thỉu hàng ngày vẫn vào trong làng ăn xin mà là 1 người hoàn toàn khác, ông ăn mày đó quỳ gối lầm dầm khấn rồi đứng thắng nhìn về hướng đông đầu ngửng lên nhìn mặt trăng đọc lầm rầm cái gì đó rồi sau đó quay lại thì thầm với người con trai cả hai đứng đó im lặng chờ đợi... Không thấy có gì xảy ra cứ lần đầu như thế rồi lại lần 2 ông bố lại cúi xuống đọc, tay chỉ vào những hiện vật để trên phiến đá sau đó tạ ơn...
Ông ngồi đó nhìn chỉ thấy được hành động và tiếng lầm rầm khấn của ông bố thằng ăn mày dù cố lắm nhưng ông không hiểu được đó là nói về cái gì.
Ông nghĩ liệu cái này có liên quan đến những gì ông M nói khi ông qua chơi và kho báu ở dưới ngốc đa là có thật..
Những câu hỏi ngổn ngang trong đầu ông. Nếu giờ chạy sang nhà ông M thì khog kịp nữa đêm hôm mà phiền người ta thì cũng kỳ thôi kệ cứ ngồi ở đây nhìn xem thế nào thì ngày mai tính tiếp...
Ông ngồi xuống nhìn xem hai bố con lão ăn mày còn giở trò gì nữa. Lão ăn mày lầm dầm nói gì đó đến lần thứ 3 thì thằng con trai cầm những thứ trên phiến đá lên cẩn thận bỏ lên trê n gốc đa sau đó cầm cái đòn tre đực đẩy phiến đá dời khỏi mặt đất hai bố con lão lấy hết sức vần cái hòn đá sang một bên sau đó lật ngửa hòn đá ra không biết hòn đá đó nằm ở đo bao lâu mà phía dưới phiến đá bị lõm vào 1 chỗ sâu lắm. Dưới ánh trăng ông thấy hai bố con lão ăn mày cầm 1 thanh đóm châm lửa soi vào trong đó, sau đó thằng con trai đặt bàn tay trái của mình vào cái lỗ đó nó lấy ra được 1 cái gói gì đấy được gói kỹ bằng nhiều lớp.. Hai bố con hì hục bóc nhứng lớp gói đấy ra một lúc thì lộ ca được cục gì hình tròn lão ăn mày đưa lên nhìn qua ánh trăng xoay xoay một lúc thì ném xuống chiếc lỗ mà khi nãy được phiến đá che lấp..
Sau khi ném cái cục đó xuống thì thằng con vội vàng lao tới nhưng lão ăn mày ngăn lại lắc đầu hai bố con lão đứng khá xa miệng lỗ và nhìn cứ đứng đó khoảng hơn nữa canh giờ thì lão ăn mày dần dần tiến lại và ngó xuống dưới sau đó gật đầu ra hiệu cho thằng con trai ra điều ở đó là được rồi...
Thằng con trai liền đi tới miệng hố sau đó câm mấy cái đóm tre châm lửa soi cho rõ miệng hố. Miệng hố hình tròn bằng cái chậu nhôm to liên xô ngày xưa, 1 người thanh niên có thể nhảy xuống được, con lão ăn mày tay cầm bó đóm cho hai chân xuống trước rồi cái thân dần tuột xuống sau, lão ăn mày ngồi trên miệng hố ngó xuống một lúc sau thì thấy thằng con trai ở dưới trồi lên nói lão ăn mày đưa cho nó cái gì đó như là cái túi vải rồi nó lai chui xuống hố.
Khi nó đưa lên thì tay nó cầm 1 túi vải nặng nó phải đưa người lên trước hai bố con xúm lại nhấc cái túi vải lên.
Lão ăn mày cho tay vào túi vải bốc ra trước mặt một mớ thằng con cầm ngọn đóm nhỏ soi vào trước mặt ông nào là vòng ngọc lắc tay màu vàng lấp lánh.
Lúc này ông thấy không còn nghi ngờ gì nữa chúng nó lấy đi kho báu mà làng đã đồn bấy lâu nay thì ông liền chạy ra và đó cũng là sai lầm của ông.
Ông lao ra đưng trước mặt bố con lão ăn mày quát.
Chúng mày là dân xứ nào mà dám vào làng tao ăn trôm hả tao la lên cho cả làng biết bắt hết bố con nhà m lại đưa lên chính quyền. Vừa nói xong thì lão ăn mày ném thẳng vào mặt ông một thứ bột màu trắng ông lấy tay che mặt nhưng không kịp rồi ông không biết đâu là thật đâu là giả nữa. Trước mặt ông lúc thì lửa lập lòe như ma trơi lúc thì có ai đó kéo ông đi ông giằng lại mãi mà không được. Ông liêu siêu như thế đi về nhà đến nhà ông kêu bà ra mở cửa không nói một lời nào đi vào giường nằm người ông run lên từng cơn mồ hôi vã ra như tắm, bà tưởng ông sốt và mệt lấy nước nóng lau cho ông rồi lấy chăn đắp cho ông để cho ông nghỉ.
Sáng ra mọi người trong làng thức sớm vì tiếng la hét của ông... Làng ơi nó ăn cắp vàng của làng mình đấy nhanh... Nhanh... Chạy ra giữ chúng nó lại không mất... Nó... Nó... Nó lấy đấy... Ông cứ thế miệng không thôi gào thét. Bà nội và các bác không biết sao tự nhiên ông lại thế thì khóc uum cả nhà lên hàng xóm láng giềng chạy sang xem mỗi người một tay giữ ông em lại. Người nọ nói người kia hay ông em bị ma nhập nhưng sao lại vàng vọt ở đâu ra... Ai cũng lắc đầu khó hiểu.
Bà e nghe ma mộc nhập vào ông em thì cũng bán tín bán nghi có bệnh thì vái tứ phương, bà đi lấy nước tiểu trẻ con rồi cành dâu dình đổ vào người ông em rồi đánh ông nhưng chẳng ăn thua mà càng lúc ông càng bị nặng hơn nhất là khi trời đứng bóng là ông cứ lao ra ngoài đường gặp ai ông cũng chỉ vào nói mày... Sao... Mày lấy của cải của làng tao đưa mày ra chính quyền... Đi.. Đi.. Rồi ông bắt họ ai thấy ông cũng chạy và họ tưởng ông là người điên.
Cái gốc đa đó sáng hôm sau dân làng đi qua không thấy bố con ông ăn mày đâu nữa ai cũng thắc mắc không biết họ đi đâu, nhiều người đi qua nói chắc bố con họ bỏ làng này sang làng khác kiếm ăn rồi. Ăn mày mà xin mãi một chỗ đâu có được. Ai cũng thấy cái phiến đá dưới gốc đa như có ai xê dịch nó vì chỗ nó có đất mới lộ ra nhưng họ trấn an nhau là chắc bon trẻ con nó chơi nó đào đất ra đấy thôi. Nỗi lo cơm áo gạo tiền hàng ngày cũng không làm họ quan tâm nhiều những việc lặt vặt xung quanh.
Ông em gần như ngày nào cũng thế người ông dần dại đi tóc tai thì bù xù quần áo thì xộc xệch... Cái gốc đa gần như là chỗ của ông em ai đi qua đấy cũng phải chạy thật nhanh sợ ông bắt được tóm tay tóm chân quy cho tội trôm vàng đưa lên chính quyền. Đánh thì không nỡ vì ông có uy tín trong làng nay ông như thế thì ai nhìn cũng tôi nghiệp.
Cứ tầm khoảng 12h trưa và 3h sáng là ông lên cơn mạnh ông chạy xung quanh nhà tà tìm được bất kể chỗ nào núp là ông chui vào trong đó miệng thì lẩm bẩm chúng nó mạnh quá... Mình yếu quá rồi. Mắt thì long lên đừng có đụng vào tao... Bỏ tao ra... Bỏ tao ra... Chân tay ông khua loạn xạ như có người đang cố bắt và trói ông lại. Rồi ông cứ nhảy lên đưa tay ra trước sau như vồ cái gì đấy rất mạnh và rứt khoát xong không được mắt ông lại long lên ra diều tức giận rồi. 1 lúc sau ông lại sợ co người lại kêu lên: Nó đấy... Mày bắt tao ah... Khoảng h sau đó ông lại ngủ thiếp đi một cách mệt mỏi và không biết gì nữa.
Bà nội 1 mình nuôi 7 người con nay ông bị như thế gánh nặng dường như đổ hết lên vai bà. Bà thương ông không có tâm trí đâu mà làm nữa. Không biết nguồn cơn bệnh từ đâu mà chữa. Ngày ấy thầy mo thầy lang không nhiều như bây giờ có nhưng hiếm lắm. Suốt ngày bà đi theo ông sợ ông rơi xuống mương xuống sông. Mấy bác ở nhà hàng xóm cho gì thì ăn nấy thằng lớn đi mót cá con lớn đi mót khoai bé hơn tí nữa ở nhà trông mấy đứa em đằng sau cho chúng nó khỏi ngịch dại.
Hôm đó vào ngày mồng 1 cuối tháng tám ông em cũng vẫn thế nhưng lúc chập choạng tối thì thấy ông nhìn bà với ánh mắt tỉnh táo nắm tay bà thều thào nói.
Sang làng bên tìm ông M.
Bà nghe được không biết ông mê hay tỉnh nhưng nhìn vào mắt ông bà tin rằng chồng mình tỉnh táo tối đó bà dặn mấy đứa ở nhà canh ông bà đi sag làng bên 1 chuyến đêm bà về. Bà nói rồi cắp cái nón đi mang theo cả nỗi khổ về chồng từng bước bà đi như mang theo cả hi vọng gửi vào đó...
P/s: Chuyện này em nghe bố và ông bà kể lại thì em kể cho các bác nghe vì nó là chuyện của nhà em. Em cũng không biết ông bà có gió gì trong đấy không nhưng các bác nghe xong thì gạch đá và nhận xét thế nào thì tùy...
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt

Update chuyện ngày 14/3 - Cửa hàng vật liệu xây dựng​


Sau khi giải được trùng tang cho bố em nhà em cũng nhẹ nhõm được phần nào băt đầu ổn định làm ăn. Vì em ngày trước ở trong sài gòn khi bố ốm xin nghỉ ngang về chăm bố nên giờ nếu vào cũng phải xin lại việc. Bố mất mẹ không muốn em đi xa nũa muốn em ở ngoài này luôn. Anh G đang chung với một người bạn mở cửa hàng vật liệu ở Đông Anh nay muốn anh kia nhường lại cửa hàng cho nhà em quản lý. Anh kia là anh V nhà ở hà nội luôn.
Anh V cũng đồng ý và nói anh em phải chuyển hết số tiền vốn ban đầu 2 người chung nhau + lợi nhuận chia đôi.
Em thì không biết đông anh là chỗ nào vì từ bé có được ra hà nội lần nào đâu.
Anh G thấy bạn mình đồng ý cũng mừng.
Nhà em lo tiền só tiền cũng lên tới gần 100tr cả nhà bàn bạc thì cho em với anh D làm còn anh G sẽ hỗ trợ lúc đầu.
2 ngày nữa thì chồng tiền cho bạn anh G thì anh G nói.
D: Em hỏi bố xem có làm được không.
Em lúc đó cũng ngại vì những chuyện xảy ra em cũng hãi lắm rồi. Em không nói gì nhưng cũng nghe anh G vào thắp hương cho bố nói sự tình nó thế.
Que hương chỉ cháy được 1 đoạn đầu tiên rồi tắt, em phải thắp lại 2 lần thì que hương mới cháy được bình thường.
Tối đó em ngủ thì bố em về.
Bố em nghe bên tai: Không được gọi bố thình lình như thế nữa sáng quân lính họ tắt hương đấy bố mới hết chịu tội trùng thôi. Dưới đó họ đang còn luận các tội trên dương nữa, chuyện con hỏi để bố tìm hiểu đã nhé rồi bố mới biết được là có làm hay không. Nói với cả nhà cúng không goi bố về nữa vì đi lại giờ tốn kém lắm đang trong thời gian lục vấn không làm phiền qua quân dưới đó được, cúng cơm hay thắp hương cứ thắp thôi khi nào bố về con sẽ biết.
Nói xong bố đi vội vàng lắm ko quên quay lại nói cái vườn cây chúng m cắt lá đi cái giờ bố ít về được đừng có để cây nó phá thế đi nhé. Mai để cái địa chỉ cửa hàng trên bàn thờ bố lúc 12h trưa thì đọc lên nhé.
Nói xong ông đi luôn em cũng chẳng kịp nói cái gì.
Sáng ra em nói với anh G thì anh nói thế từ hãy đưa tiền cho thằng V đợi bố nói xem thế nào đã.
Đêm hôm đó em ngủ thì bố về bố cũng vội lắm bố nói bố thấy cửa hàng đó rồi to rộng mặt tiền tốt nhưng trước cửa có cây đa cảnh vong nó tụ ở đấy nhiều muốn làm ăn được thì tặng cây đa đó vào chùa không chúng nó phá, làm thì đợi tầm 6 tháng nữa hãy làm, thế nhé. Nói xong ông đi
Sáng hôm sau nói với ông anh thế anh G nghe thế cũng yên tâm.
Bữa trưa hôm đó em đang vo gạo nấu cơm thì đột nhiên có tiếng quát. Nhanh không mất hết tiền. Em nghe giật mình rồi nồi cơm xuống đất.
Em hỏi: Đâu mất đâu?
Thì có tiếng của ông: Cửa hàng nó đang bán cửa hàng
Em nghe thì biết ngay cửa hàng của anh G chung
Em chạy lên nói anh G đang ở trên nhà.
Em: Anh ra hà nội đi anh V đang dấu anh bán cửa hàng cho ai đấy. Nhanh bố nói đấy.
G: Mặt tái mét lên vì tức giận. Anh vơ vội chìa khóa lên xe phóng thẳng ra hà nội. Anh nói ở nhà có gì thì gọi cho anh luôn.
Một lúc sau em ngồi nghệt mặt ra trên bàn uống nước nghĩ vơ vẩn thì ghe giọng nói bố em.
Mai người ta qua nhận cửa hàng với chồng tiền hẹn 5h chiều lúc đó hãy nói anh con ra mặt.
Em nói: Bố hỏi ai.
Bố: Mấy cái vong trên cây đa cảnh nhớ nói anh m giải quyết xong việc mua con gà cúng cho chúng nó bố hứa rồi.
Nghe xong em nhắn tin cho anh G luôn.
Anh em ra hà nội cả nhà không ai biết ngoài em ai hỏi anh cũng nới là đi hải phòng anh V có điện về nhà mấy lần gặp anh G vì không liên lạc qua đt di động được nhưng em nói anh đi hải phòng chưa về.
5h chiều hôm đó. Anh G theo giỏi thấy anh V đưa người tới xem cửa hàng rồi khi người ta vừ rút tiền ra thì anh G đi tới coi như ko biết chuyện gì hỏi anh V
G: Khách đặt hàng gì đấy?
V: Mặt tái mét và lúng túng chưa kịp nói gì?
Khách hàng: Tôi mua lại cửa hàng này.
G: Nhìn anh V không nói câu gì quay sang nói với khách đây là cửa hàng của 2 người chung anh này có nói cho hai vị biết không. (chỉ vào anh V)
KH: Mặt ngơ ngác nói không vì anh V nói cần tiền sang gấp.
Sau khi giải quết với khách hàng xong thì anh G quay lại nói chuyện với anh V đêm hôm đó anh có mặt ở nhà và kể chuyện cho cả nhà nghe.
Anh nói đã cũng con gà như lời bố nói nhưng tàn hương con gà nhớt lắm ko ăn được cứ như bị thiu ý.
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt

Căn nhà kho​

Đây là một câu chuyện do chính anh họ mình chứng kiến và kể lại sau lần đi bụi. Mức độ thực tế thì không rõ, chỉ biết sau này anh ấy thề không bao giờ bỏ nhà đi bụi hoặc đi mướn nhà nữa.
---
Nam được sinh ra trong 1 gia đình khá giả nhưng không hạnh phúc vì gia đình luôn gặp mâu thuẫn. Giữa Nam và mẹ luôn có những mâu thuẫn gay gắt. Ba mẹ Nam có 2 người con, đó là Nam và đứa em tên là Sanh. Ba nam thì đi công tác suốt, ở nhà chỉ có ba mẹ con. Vậy mà lúc nào giữa Nam và mẹ luôn có những sự xung khắc. Bất cứ Nam làm việc gì hay bàn luận 1 việc gì đó với mẹ là ngay lập tức có sự tranh cãi gay gắt. Chính vì vậy Nam rất bực bội trong lòng và quyết định dọn ra ở riêng.
Hùng và Nam là đôi bạn chí thân học chung từ thời cấp 2 đến giờ. Hùng sống trong ký túc xá của trường, hôm ấy nghe Nam đến bàn ra mướn một căn nhà sống riêng cho thoải mái không bị gò bó thời gian như trong ký túc xá nhưng thực tế là do Nam thích sống riêng không phải đối mặt với mẹ mỗi ngày, thà mỏi chân còn hơn mỏi miệng. Hùng rất tán thành ý kiến của Nam. Loay hoay mãi suốt một tuần, Hùng gọi cho Nam báo tin đã tìm được 1 căn nhà như ý với giá rất rẻ. Thế là cả 2 liên hệ với chị chủ nhà hẹn ngày mai ký hợp đồng thuê nhà.
Sáng hôm sau, như đã hẹn Nam và Hùng đèo nhau đến 1 con hẻm rộng nằm trên đường Lý Chiêu Hoàng, đến nơi đã thấy chị chủ ngồi chờ sẵn. Bước vào sân, Nam ngắm nhìn chung quanh tỏ vẻ hài lòng vì nhà khá rộng và thoáng mát, lại có thêm 1 khoảng sân rộng sau nhà. Giá thuê nhà là 900.000đ/ tháng, một giá tiền khá rẻ. Do vậy mọi điều khoản trong hợp đồng Nam và Hùng đều hài lòng trừ việc chị chủ ra thêm điều kiện phải đóng tiền nhà trước 1 năm thì mới đồng ý cho thuê còn nếu không thì thôi. Ban đầu cả 2 rất là thắc mắc nhưng khi chị chủ giải thích là do chị ở xa nên việc đi lại thu tiền mỗi tháng khá bất tiện nên cả 2 không hỏi gì thêm và hẹn chiều sẽ giao đủ tiền.
Sau khi ký xong hợp đồng và giao tiền, chị chủ đưa chìa khóa nhà và cổng cho Nam rồi ra về. Nam và Hùng loay hoay dọn đồ vào nhà. Căn nhà gồm 3 gian, gian ngoài gồm 1 bộ bàn ghế bằng gỗ đã sờn cũ nhưng vẫn dùng được, 1 cái tủ nhỏ. Gian giữa khá rộng đủ cho 5 người ở, gian cuối là bếp và nhà tắm thông với vườn sau, cách đó 5 thước là 1 căn nhà kho cũ kỹ, ổ khóa bị gỉ sét, Nam không quan tâm cho lắm vì cho rằng mình không cần dùng đến nó nên đi vào dọn dẹp với Hùng.
Dọn xong thì trời đã tối mịt, Hùng vào gian sau tắm thì bổng nhiên nhìn thấy một cái gò khá cao phủ đầy lá chuối nằm bên hông nhà kho mà buổi sáng cả 2 không để ý. Hùng kể lại cho Nam nghe nhưng vì trời đã tối, bên ngoài sân lại không có đèn nên Nam bảo để hôm sau sẽ đi ra xem.
Ngày hôm sau, cả 2 cùng ra ngoài sân đi xem xét cái gò, phần vì tò mò, phần vì muốn dọn dẹp lại nhìn cho đẹp nhà đẹp cửa. Nam dọn hết đống lá chuối phủ trên gò thì thấy đây là một cái giếng bị lấp tảng đá khá to che gần hết miệng giếng. Khó khăn lắm cả 2 mới hất được tảng đá xuống. Thì ra đây ko phải là 1 cái giếng khô mà trái lại nước trong giếng rất sạch, nhìn trong vắt, không hiểu sao chủ nhà lại đi lấp lại quá uổng phí. Với cái giếng này, mỗi tháng cũng tiết kiệm được vài chục nghìn tiền nước máy nên Hùng quyết định sử dụng cái giếng này để tắm và giặt đồ, rửa xe.
Chiều hôm đó, Hùng mang sợi dây thừng và cái gàu nước khá lớn về dùng để múc nước trong giếng lên, mới 5h chiều mà trời đã khá tối nên nước trong giếng nhìn không còn trong vắt nữa mà chuyển sang màu đục, Hùng thả gàu nước xuống múc nước, khi kéo lên Hùng có cảm giác bị vướng và nặng nên réo: "Nam ơi ra giúp tao một tay". Nam từ trong nhà vừa bước ra vừa càm ràm: "có cái gàu nước múc cũng chả xong".
Cả 2 ra sức kéo cái gàu lên, Hùng dự đoán cái gàu mắc phải cái gờ dưới giếng nên kéo không lên nổi, nhưng Nam cho rằng chỉ là vướng dây leo không chừng. Không biết là do dùng sức quá mạnh hay vướng ngay mối nối nên mới kéo thả khoảng 1 lúc thì cái gàu tuột ra khỏi sợi dây nên cả 2 bật ngửa. Kéo sợi dây lên, Hùng tiếc cái gàu nên không để ý gì mà chỉ chăm chăm nhìn xuống giếng. Nam thì đặc biệt chú ý đến sợi dây thừng bởi vì phần tiếp xúc giữa sợi dây với giếng nước bị chuyển sang màu đen đục, ngửi có mùi tanh tanh rất tởm, Nam đến gần miệng giếng, cố gắng nhìn xuống để xem xét nhưng trời tối quá không thấy rõ, chỉ nghe tanh tanh.
Nam kêu Hùng vào nhà, anh quyết định sáng sớm mai phải kiểm tra cái giếng cho rõ, nếu sử dụng bậy bạ có thể sẽ bị ngộ độc không chừng. Trước khi vào nhà, Nam bảo Hùng cùng khiêng tảng đá lấp miệng giếng lại trước.
Bữa cơm tối hôm đó thật chẳng ngon miệng tí nào, Nam thì cứ nghĩ đến cái mùi tanh kinh khủng đó là không nuốt nổi. Khuya hôm đó, Nam đang ngon giấc thì chợt tỉnh dậy vì nghe thấy tiếng động lạ, nhìn sang bên cạnh thì ra Hùng cũng đang lắng nghe. Những tiếng cộp cộp liên tiếp, lâu lâu lại có thêm tiếng rin rít như đang cào cấu kết hợp với đêm khuya thanh vắng làm rợn người kể cả những ai gan dạ. Hùng nói nhỏ: "Cầm cây ra ngoài, coi chừng trộm". Cả 2 đi từ buồng giữa ra ngoài cửa chính thì tiếng kêu nhỏ dần, rõ ràng tiếng động không xuất phát từ cửa chính mà từ buồng sau. Nghĩ vậy, cả 2 lại tiến về buồng sau, khung cảnh vẫn như cũ, không có một bóng người nhưng tiếng động thì ngày càng lớn dần, sau một lúc suy tính, Hùng đưa đầu vào khe hở của cửa sổ nhìn ra sân sau, dưới ánh trăng sáng tỏ, Hùng nhìn rõ ràng bên ngoài sân không có một ai nhưng những âm thanh đó vẫn còn, tưởng chừng tiếng động phát ra từ 1 nơi xa xăm nào đó nhưng lại vang đến tai họ. Đứng một hồi lâu không thấy gì xảy ra, cả 2 lại vào buồng ngủ, một lúc sau, họ cũng quen với tiếng động đó nên mau chóng đi vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, Nam dậy sớm ra nhà tắm súc miệng, sẵn tiện mở cánh cửa sau ra cho sáng cái bếp, bỗng Nam giật mình hoảng hốt bước lùi lại bởi vì tảng đá hôm qua lấp giếng giờ nằm lù lù ngay cửa. Hùng cũng đã tỉnh giấc sau tiếng la hoảng của Nam, anh chạy ra nhà sau hỏi lớn: "cái gì thế?". Nhưng chính Hùng cũng không thể đứng vững ngay sau khi nhìn thấy tảng đá to mà đêm qua chính anh đã cùng Nam khiêng lên lấp miệng giếng lại nằm ngay cửa sau.
Sau một lúc định thần, Nam với Hùng mang sợi dây thừng cùng ra giếng xem xét tình hình, nước giếng trong vắt, không hề có mùi như chiều qua, điều này khiến cả 2 thật sự bất ngờ và bị sốc nặng. "Không thể thế được", Hùng la lên. Nam đệm thêm một câu: " rõ ràng đêm qua miệng giếng nghe mùi tanh, dây thả xuống giếng bị dính nước bẩn, vậy mà hôm nay nước lại trong vắt. Nếu có người cố ý phá hoại thì chỉ có thể làm bẩn giếng, không thể nào làm sạch giếng chỉ trong một đêm được".
Tối đêm nay là 1 đêm khá đặc biệt, bởi vì Nam đã bí mật bàn với Hùng sẽ bỏ ra cả đêm để rình xem kẻ lạ mặt nào đã làm chuyện hù ma dọa quỷ này(nói là bí mật nhưng thật ra cũng chỉ có 2 người trong căn nhà mà thôi). Đồng hồ điểm 12h đêm, ngoài sân vẫn yên tĩnh, riêng trong nhà bếp thì 2 anh chàng đang khổ sở vì muỗi vẫn cố gắng nhìn qua khe cửa sổ theo dõi cái giếng.
Đã gần 2 giờ đêm nhưng không hề có hiện tượng gì xảy ra, toan bảo Hùng bỏ cuộc thì đột nhiên Nam thấy 1 bóng người thấp thoáng phía bên hông nhà kho như đang vẫy gọi, Nam lập tức kéo Hùng chạy ra ngoài sân, không quên cầm theo 2 cây gỗ vuông để bắt trộm. Gần đến nơi thì cả 2 lại quay vào nhà. Thì ra chỉ là một vài tàu lá chuối bị gió đong đưa. Nam thở phào nhẹ nhõm bởi vì nếu gặp trộm thì anh cũng không biết sẽ ra sao. Khi đi ngang cái giếng, đột nhiên Nam và Hùng cùng hét to lên kinh hãi. Trong ánh sáng trăng mờ mở, những vệt nước kéo dài từ thành giếng xuống mặt đất, mùi hôi tanh bốc lên khiến cả 2 muốn nôn ọe, vệt nước kéo dài đến tận cửa nhà kho thì biến mất, để lại vài vết xước trên cánh cửa và một vài vệt nước trên tay cầm.
Phần 2
Không có chìa khóa cửa nhà kho, Nam bèn cuối xuống nhìn vào khe nhỏ dưới cánh cửa thì thấy một bệt nước khá to bên dưới sàn xi măng đang chảy ra gần tới khe cửa. Hùng không ngăn nổi sự tò mò, Nam chưa kịp nói gì thì đã kéo Nam dậy và hỏi:" thấy gì không?". Gương mặt Nam lúc này như người mất hồn, mãi một lúc sau Nam mới đáp bằng giọng run run: "Nước ở đâu mà chảy ra cả vũng?" Hùng chẳng hiểu gì cả nên cuối xuống nhìn, mặt sàn xi măng khô ráo bám bụi lâu ngày, không hề thấy nước non gì như lời Nam đã nói. Hùng gắt nhẹ: "có gì đâu ba! ". Nam cúi xuống nhìn lần nữa thì quả thật bên dưới không có vũng nước nào cả. "Chẳng lẽ mình hoa mắt?" Nam tự hỏi. Trong đầu Nam, một ý nghĩ táo bạo đột nhiên xuất hiện: "bẻ khóa vào trong nhà kho để kiểm tra cho chắc ăn".
Nam nói ý định kiểm tra căn nhà kho cho Hùng biết, cứ ngỡ Hùng sẽ đồng ý, không ngờ Hùng phản đối: "nhà người ta không giao chìa khóa, là đủ hiểu có gì đó quan trọng cất trong đó. Vả lại trong hợp đồng mình đâu có mướn căn nhà kho này, nếu nạy khóa ra nghĩa là mình vi phạm hợp đồng, chưa kể còn có khi mắc tội ăn trộm nữa thì khổ. Thôi vào trong ngủ, không có ai quậy phá là yên tâm rồi". Nam bực mình phản bác: "yên tâm thế nào được, mày nhìn đi, vũng nước kéo dài từ giếng đến cửa ở đâu ra? không lẽ nước nó tự trào dưới giếng lên trên rồi chảy vào nhà kho à? vô lý! ". Hùng đuối lý nên không tranh cãi với Nam nữa mà đi vào trong ngủ bỏ mặc thằng bạn đứng suy tư giữa sân. Đúng như dự đoán, Nam cũng nhanh chân bước vào trong.
Thật ra, Hùng còn lo lắng hơn cả Nam. Đối với Hùng, việc nước trào từ giếng lên chảy vào nhà kho là hết sức vô lý nhưng bắt anh mở cửa nhà kho ra kiểm tra thì anh lại không dám, không phải vì sợ mang tiếng ăn trộm mà là anh ngại 1 điều gì đó cực kỳ mơ hồ nhưng đáng sợ ẩn chứa bên trong cái nhà kho cũ kỹ kia. Về phần Nam, hình ảnh bệt nước dưới sàn xi măng vẫn cứ lảng vảng trong đầu, nhiều câu hỏi xuất hiện trong đầu nhưng tất cả đều không có câu trả lời". Theo như suy đoán của Nam, phải có một ai đó hoặc một vật gì đó ướt nhẹp nằm bên trong nhà kho thì mới tạo ra một vũng nước đọng lớn như vậy. Bên ngoài trời không mưa, không thể nào nước dột từ mái nhà vào trong nhà kho được. Nam có cái tật là một khi muốn tìm hiểu một vấn đề chưa có câu trả lời thì anh không ngủ được. Trời bắt đầu sáng, Nam vẫn thao thức không ngủ được, nhưng đâu biết được rằng Hùng có hơn gì Nam.
-8h sáng, cả 2 không hẹn mà cùng đi ra bên giếng xem thử. Nước trong giếng vẫn trong vắt, hai bên thành và dưới đất không hề bị ướt như đêm qua, không hiểu vì nước bị bay hơi hay vì buồn ngủ quá mà bị hoa mắt. Tuy thắc mắc muốn kiểm tra nhưng thời gian không cho phép, Hùng phải lên lớp còn Nam phải ra quán net đầu đường vì công việc chính hiện nay của Nam là mua bán trên mạng để kiếm lời. Cả 2 ra đi, trả lại sự tĩnh lặng cho căn nhà.
Khoảng 6 giờ chiều, Nam trở về nhà trước Hùng vì có hẹn khách đến nhà mua cái card VGA 9800GT với giá 2, 5tr mà trước đó anh mua lại trên mạng với giá 2, 1tr. Gần 6h30 thì anh chàng nọ đến và chạy xe thẳng ra sân sau để xe, ma xui quỷ khiến thế nào mà anh ta lại để xe kế bên cái giếng. Anh chàng này khá khó tính, mặc dù trên card vẫn còn bảo hành 10 tháng nhưng anh ta vẫn yêu cầu Nam phải bao test 1 tuần, nghĩa là nếu có lỗi thì Nam phải trả tiền lại ngay để tránh phải xách đi bảo hành. Nam vui vẻ đồng ý vì theo kinh nghiệm của anh mấy cái card trâu bò này ít khi hư, và nếu hư thì bảo hành xong bán lại vẫn có giá.
Tiễn khách ra sân lấy xe, Nam cảm thấy ái ngại khi nhìn thẳng vào cái giếng gần nhà kho. Cậu thanh niên mua hàng vui vẻ tạm biệt rồi leo lên xe đề máy, bất thình lình cậu buông tay lái nhảy ra khỏi xe.
Trong ánh trăng mờ ảo, Nam nhìn thấy tay khách hàng dính đầy nước dơ và bùn đen từ tay lái xe bên phải cạnh thành giếng. Dưới đất, nhiều vệt nước bùn nhầy nhụa kéo dài từ giếng đến tận cửa nhà kho. Trên nền đất xốp in rõ dấu cào khá sâu và biến mất khi đến nền gạch ngay cửa nhà kho.
Phần 3
Anh chàng khách hàng bắt đầu nổi quạo nhìn Nam, bao nhiêu vui vẻ lúc nãy tan biến, nhường lại cho sự bực dọc, anh ta gay gắt: "Ai trong nhà quậy xe tui vậy? chơi gì kỳ thế? tui đến mua hàng mà quậy dơ xe tui thì sau này ai dám đến mua đồ của anh?" Nam hoảng hốt chạy vào nhà lấy giẻ lau xe cho khách hàng. Mặc dù trong lòng rất lo sợ nhưng vẫn gượng cười nói với khách hàng: "xin lỗi em nha, chắc tại mấy đứa con nít leo vào phá phách chứ anh đâu muốn vậy. Thôi bỏ qua cho anh nha! "
Khách vừa đi khỏi, Nam vội vã chạy vào nhà xem xét chung quanh, anh hy vọng tóm được thủ phạm của trò đùa quái ác này, nhưng xung quanh vẫn yên tĩnh không có gì thay đổi. Hùng vẫn chưa đi học về, nếu nói rằng là do người trong nhà quậy phá thì không lẽ lại là Hùng? Nếu là trộm thì tại sao không lấy xe mà lại đi trét bùn lên xe? nếu là trẻ em quậy phá thì con nhà nào mà đêm qua 2h khuya lại đi phá phách? Bao nhiêu câu hỏi ập đến làm Nam nhức cả đầu. Từ xưa đến nay trừ Hùng hơi nhát gan ra, còn Nam có bao giờ tin trên đời có ma quỷ vô hình đâu. Thế mà giờ này, trước những việc không thể giải thích nổi, trong đầu Nam lại xuất hiện cách giải thích tiêu cực này.

Ngoài sân có tiếng xe, Hùng vừa đi học về, vào đến nhà vui vẻ hỏi: "Sao rồi, bán được cái card chưa mày?" Nam im lặng ko đáp, đầu óc suy nghĩ mông lung. Nếu người lúc nãy gặp chuyện là Hùng thì có lẽ Hùng cũng làm vậy. Là bạn thân bao nhiêu năm, Hùng cũng đã quá quen với tính của Nam nên lẳng lặng đi vào nhà sau để tắm rửa.
Trời bắt đầu mưa nhẹ, Hùng vừa xối nước tắm vừa run rẩy. Trong lúc đang gội đầu, Hùng nghe lẫn trong tiếng mưa rơi là âm thanh gõ cửa cồm cộp từ phía bên ngoài sân. Hùng hỏi lớn: "Nam hả? có gì không?". Không có tiếng trả lời. Hùng lau vội lớp xà bông dính trên mặt nhìn ra cánh cửa. Cánh cửa nhà sau vẫn đóng chặt và tiếng đập cửa côm cốp dưởng như phát ra từ phía sân sau hay chính xác hơn là ngay cửa nhà kho bởi vì bên ngoài sân ngoại trừ cửa nhà kho ra thì không còn cánh cửa nào khác. Vừa ló đầu ra cửa sổ, đột nhiên Hùng ú ớ kêu rú lên rồi té vật xuống sàn làm đổ cả xô nước vừa hứng.
Nam từ bên ngoài hoảng hốt chạy vào trong, nhìn thấy Hùng trần truồng nằm la lối um sùm thì bật cười lớn: "hô hô hô biểu diễn thoát y hả mậy? Tiếng cười đột nhiên khựng lại bởi chính Nam vừa nghe thấy tiếng gõ cửa côm cốp rất lớn lấn át cả tiếng mưa rì rào. Nhưng bắt đầu từ lúc đó, ngoài tiếng thở mạnh của 2 người bên trong phòng và tiếng mưa rơi ngày càng nặng hạt thì không còn âm thanh gì khác.
Một lúc sau, xà bông ăn da rát quá chịu không nổi, Hùng bật dậy mở vòi nước dội liên tục vào người trong khi Nam đi đến khe cửa đưa mắt nhìn ra sân. Mưa vẫn rơi nặng hạt, cảnh vật không có gì khác lạ ngoài những bụi chuối ở phía nhà kho cứ lắc lư trong gió như vẫy gọi những con người tò mò. Nam quay vào trong thì Hùng đang mặc quần áo, nét hoảng loạn trên gương mặt vẫn chưa tan biến. Hùng kéo tay Nam đi vào gian giữa rồi mới nói: "Dưới giếng... Giếng có người ở mày ơi!". Nam gắt nhẹ: "nhưng mà tại sao mày dám chắc? mày thấy cái gì mà la lối um sùm?". Hùng uống ngụm nước cho đỡ khát rồi nói tiếp: " Lúc nãy đang tắm, tao nghe cộp cộp nên chùi xà bông rồi nhìn ra cửa sổ, tao thấy rõ ràng, thấy nó rõ ràng...".
Nam bực mình: "nó là cái gì? nói thì nói cho rõ coi!". Hùng nói bằng giọng run run: " tao thấy nó mặc áo ngủ bò từ dưới giếng lên, rõ ràng là chui từ dưới giếng lên".
Những lời kể của Hùng làm Nam mất ngủ cả đêm dù trời khá lạnh chứ không nóng như thường ngày vì cơn mưa buổi tối hôm đó. Nam bàn với Hùng sáng mai mượn máy quay phim của ông chú để thâu lại toàn bộ tình hình trong đêm rồi tính tiếp, chứ sống mà ăn không ngon ngủ không yên thế này thì sống làm sao nổi. Hùng đồng ý ngay nhưng giọng vẫn hơi run run khi nghĩ đến việc phải đối mặt với những cảnh đáng sợ hôm qua, dù là qua máy quay phim.
Sáng hôm ấy, như đã dự tính, Nam chạy qua nhà ông chú ruột để mượn cái máy quay phim có thể quay gần 8 tiếng đồng hồ mà cả nhà thường hay sử dụng mỗi khi đi chơi xa. Đem về Nam lắp máy quay ngay khe cửa sổ hướng về phía nhà kho. Hùng thì mua bóng đèn tròn kéo dây lắp vào cạnh nhà kho để có ánh sáng dễ thu hình.
-5 giờ chiều, Nam bật camera bắt đầu quay phim vì theo Nam lần trước 5h chiều đã gặp phải đủ thứ chuyện kỳ lạ nên Nam chọn 5h làm thời điểm bắt đầu. Cả 2 yên tâm ra gian trước ăn cơm coi phim như không có chuyện gì xảy ra. Theo dự tính thì máy chỉ quay được đến gần 1h khuya là đầy thẻ nhớ nên Nam chỉnh đồng hồ báo thức lúc 1h khuya. Đêm hôm nay là đêm bình yên nhất từ lúc dọn vào nhà, từ lúc đặt máy quay phim đến lúc đi vào giấc ngủ, cả 2 không gặp bất cứ sự cố nào hay nghe âm thanh gì khác lại.
Tít tít tít tít... Tít tít tít tít. Đồng hồ báo thức vang lên lúc 1h khuya, Nam vặn vẹo 1 lúc rồi kêu Hùng dậy chung để đi ra chép phim trong thẻ nhớ vào máy tính rồi xóa hết để quay tiếp cho đến sáng. Hùng tỉnh ngủ ngay khi nghĩ đến phải đi ra sau bếp, cả 2 bước chậm rãi ra gian sau.
Lấy thẻ nhớ ra khỏi máy, Nam đưa mắt liếc quanh 1 lần ngoài sân cho chắc ăn rồi cùng Hùng đi ra gian trước để chép vào vi tính. Kết thúc công việc, Nam xóa thẻ nhớ rồi lại ra gian sau gắn vào máy quay, tiếp tục thu cho đến sáng hôm sau. Lẽ ra theo kế hoạch thì bật máy quay xong sẽ đi ngủ nhưng Nam kéo Hùng lại: "Ra ngoài bật lên coi nha ku!". Hùng cũng không muốn xem mấy cảnh này vào giữa đêm nhưng nghĩ đến việc phải nằm ngủ một mình ở gian giữa thì Hùng hơi ngán nên miễn cưỡng đáp: "đi thì đi".
Tua gần hết phim, mọi chuyện vẫn không có gì khác lạ, Hùng toan bảo Nam đi ngủ thì giật mình đưa mắt nhìn chăm chăm vào màn hình, nhìn từ xa xa, dưới ánh sáng vàng vọt từ bóng đèn tròn, từ bên dưới thành giếng có một bàn tay đưa lên khỏi miệng giếng, năm ngón tay bấu mạnh vào thành lần mò xung quanh tìm chỗ bấu víu để ngoi lên khỏi miệng giếng đúng ngay lúc đoạn phim quay được vừa hết.
Nam thoáng giật mình, cái gì diễn ra trong đoạn phim này? Nam tự nhủ: "hay là mình hoa mắt?". Nam bèn bật lại đoạn phim để kiểm chứng thêm lần nữa thì quái lạ, tại sao đoạn cuối của phim lại bị nhòa đi không thấy được gì cả, chỉ thấy màn hình bị nhòa đi. Nam bật lại lần nữa, lại y như ban nãy không thấy bất cứ gì. Hùng quay sang Nam và nói: "quái lạ, sao mọi thứ càng ngày càng khó hiểu. Nam ơi, tao thấy nhà này quái dị quá, hay nhà này có ma mày ơi...". Chưa nói dứt câu thì Nam bèn gạt ngang: "bậy mày, trên đời này làm gì có ma quỷ, tao không tin". Hùng vặt lại: "vậy theo mày trong những ngày qua, mọi chuyện quái lạ đang diễn ra là gì? hay mày nghĩ có người phá hoại hoặc là cái gì đó trùng hợp?". Nam đứng suy nghĩ một hồi rồi nói:"thôi đi không tranh cãi mấy chuyện vớ vẩn nữa, có phải do mệt mỏi quá nên hoa mắt cũng nên. Thần hồn nát thần tính rồi đâm ra suy nghĩ tùm lum, thôi đi ngủ mày tao mệt rồi". Không chờ Hùng nói tiếp, Nam đi vào trong ngủ còn Hùng cũng lật đật chạy theo sau.
Tuy Nam nói vậy để trấn an Hùng chứ thật ra trong đầu Nam suy nghĩ đủ thứ, cứ thế cả 2 chìm vào giấc ngủ.
Đêm ấy Nam nằm mơ thấy đủ thứ chuyện kỳ quái, những gương mặt thật xa lạ, cảnh vật xung quanh vừa quen vừa lạ lẫm với Nam. Những gương mặt ấy chưa bao giờ Nam gặp qua dù chỉ 1 lần vậy mà sao hiện ra thật rõ ràng đến như vậy. Trong cơn mơ Nam thấy mọi người nói cười thật vui vẻ, bổng nhiên lại vụt qua hình ảnh khác lại vẫn những gương mặt ấy đứng cãi cọ nhau, họ trợn mắt nhìn nhau như muốn ăn tươi nuốt sống lẫn nhau vậy, rồi họ xô xát máu me đầm đìa văng khắp nơi, văng cả vào Nam. Rồi bất chợt từ đâu một người hung hăng cầm thanh sắt thật to lao đến trước mặt Nam làm Nam giật mình, cơ thể cứng đờ không nhúc nhích được và người ấy cứ lao đến giáng thanh sắt đó xuống đầu Nam. Thôi rồi lần này chết chắc, Nam nhắm chặt mắt lại. "Phập", một tiếng kêu thật lớn, Nam mở mắt ra và thốt lên: " trời ơi một cái đầu", một cái đầu người rớt ngay chân Nam lăn lông lốc, máu chảy đầm đìa. Ôi lạy chúa, cái gì đang diễn ra thế này và từ đâu một bàn tay lôi thẳng Nam xuống nước dìm Nam xuống, Nam thở không được nữa, nước tràn vào miệng, vào mũi. "Khó thở quá, cứu với, có ai không cứu với"...
Nam, Nam tỉnh dậy đi, mày bị làm sao vậy? dậy dậy. Hùng lay mạnh Nam và vứt cái mền đang trùm kín mặt Nam sang một bên. Nam giật mình tỉnh giấc. Nam thở hổn hển, Hùng hỏi: "mày gặp ác mộng hả sao mày la dữ vậy?" Nam giật mình rồi cười khẩy: "Uhm, chỉ là nằm mơ thôi mà", rồi đứng dậy ra nhà sau rửa mặt, còn Hùng đi học.
Vừa đi vừa huýt sáo, Nam dắt xe ra ngoài khóa cửa lại và đi mua 1 số đãi game mới để về cài vào mấy chơi. Trên đường đi Nam ghé vào nhà Tuấn, bạn thời cấp 3 học chung mượn 1 số đĩa phim "con heo" về xem, ko quên mượn thêm vài đĩa phim "kinh dị".
Chiều Hùng đi học về, ghé vào mua 1 bóng đèn neon. Loay hoay mở cửa cũng là lúc Nam vừa về tới nhà. Nhìn thấy Hùng cầm trên tay bóng đèn liền hỏi:" ủa, mày mua đèn về làm gì vậy?", Hùng đáp:"ờ, tao muốn gắn thêm cái đèn này ngoài sân sau cho nó đỡ âm u, nhìn sáng sủa 1 tí mà, chứ nửa đêm mà đi toalet nhìn ra ngoài vườn ớn thấy mồ". Mày vớ vẩn quá!". Rồi cả 2 đi vô nhà.
Lúc ngồi ăn cơm, Hùng tươi rói nói với Nam: "trưa mai tao về quê, mẹ tao điện lên báo tin cho hay là anh ba tao cưới vợ, kêu tao về phụ, mày có đi ko?". Nam đáp: "ah, anh Sơn mới đây ma đã lấy vợ rồi hả, mừng cho ảnh, nhưng thôi, mày đi đi, tao còn công việc nhiều lắm, có gì mày cho tao gời lời chúc mừng nha".
Ăn cơm xong, Hùng lấy cây đèn ra gắn thêm ngoài sân. Tối hôm ấy, trời mưa rất to, gió bật vào các cánh cửa ầm ầm, dường như sắp có bão. Nam và Hùng lật đật đi đóng tất cả mọi cửa nẻo trong nhà, yên tâm bước lên nhà trên xem phim. Nam nói:"ê mày, coi phim kinh dị hén, tao mới mượn bên nhà thằng Tuấn, nó nói phim hay lắm". Hùng tán thành, tuy là người rất sợ ma nhưng bản tính tò mò nên Hùng xem cho biết.
Ngoài trời mưa mỗi lúc 1 to hơn, cả 2 chăm chú xem, chốc chốc Hùng lại lấy tay che mặt vì tới những đoạn thật dễ sợ, Nam ngồi kế bên khúc khích cười thằng bạn nhát gan. Mưa như trút nước, 2 thằng bạn mải mê xem, đâu hay biết bên ngoài sân trước đang diễn ra những gì. Có tiếng bước chân lộp cộp, mỗi lúc 1 nhanh hơn, dồn dập, nặng nề, thở gấp gáp, càng ngày càng tiến sát hơn đến bên cửa nhưng cả 2 vẫn ko hay biết. Cánh cửa từ từ hé mở ra, nhẹ nhàng, tiếng bước chân chậm lại dần về phía 2 người, nước nhỏ xuống từng giọt, từng giọt trên sàn nhà. Bất chợt 1 tiếng la thật lớn "HÙ UUUU". Cả 2 giật mình quay đầu lại, Nam trố mắt ra nhìn, còn Hùng cả thân mình đã nhẩy phọt lên ghế, la oai oái cả lên. Sanh cười sặc sụa:"bình tĩnh, em đây mà, Sanh đây", nói đoạn Sanh liền cởi áo mưa ra máng lên bên cánh cửa. Hùng phát cấu nhẩy xuống kí vào đầu của Sanh 1 cái:"thằng quỷ, chơi gì ác vậy mày, làm giật mình ah", Nam phì cười vì trò đùa tinh nghịch của mình. Nam hỏi:"ủa mày đi đâu mà tới đây vậy?". Sanh đáp"àh, em đi chơi với người yêu, mới chở nó về nhà xong, trời mưa to quá nên thôi em ghé qua anh luôn, mai về, kêu khang cổ ko ai nghe, thấy cổng ko khóa nêN em bước vào lun". Nam dắt Sanh vào trong thay quần áo, Hùng loay hoay đóng cửa lại, tắt tivi và vào trong cùng với 2 anh em. Trời cũng đã khuya, cả 3 nằm xuống trò chuyện và ngủ.
Sáng hôm sau, Nam dậy, nhìn qua bên cạnh thằng Sanh vẫn ngáy o... O. Hùng thì đang sắp xếp lại đồ đạc để chuẩn bị trưa này về quê. Nam rửa mặt xong lấy xe ra ngoài, chừng nửa tiếng sau quay về với 1 số đồ lỉnh kỉnh. Bước tối chỗ Hùng, Nam đưa cho Hùng 2 chai rượu và nói:"cặp rượu này tao gửi biếu anh Sơn giùm tao, còn đây là 1 ít trà thơm và ca2fe tao gửi biếu mẹ mày, nói với mọi người tao bận ko về được, đùng buồn tao". Hùng cám ơn.
-12h trưa, Nam chuẩn bị chở Hùng ra bến xe, ko quên kêu thằng Sanh:" lát mày có đi nhớ khóa cửa cẩn thận, ống khóa tao để trên bàn vi tính đó. Rồi lên xe chở Hùng ra bến. Hùng chào tạm biệt Nam rồi lên xe về quê.
Vừa chạy bon bon trên đường về nhà trọ, thì đt của Nam rung lên, đầu dây bên kia là mẹ Nam:" Nam hả con, ghé về nhà ăn bún riêu và chè đậu xanh hạt sen mà con thích ăn nè, vế liền nghen", Nam quay đầu xe chạy về nhà. Bước vào nhà, Nam đã thấy Sanh ngồi xem tivi, Nam chạy thẳng vào trong ăn uống, loanh quanh cho đến gần chiều, Nam chạy lên phòng mình lấy vài cuốn "Tam Quốc Chí" đem về nhà trọ để đọc, mẹ Nam đến bên Nam và nói:"con dọn về nhà ở lại đi, sống ở ngoài ăn uống qua loa, bỏ bữa ko tốt đâu, mẹ chẳng yên tâm chút nào...", Nam đáp ngay"con lớn rồi mà mẹ, con biết lo cho cuộc sống mà, với lại con thích sống tự lập như thế để rèn luyện bản thân, thôi con đi đấy", ko đơi mẹ trả lời, Nam chạy xuống nhà lấy xe đi về nhà trọ. Thế đấy, ko ở gần là nhớ, nhưng ở chung lại cãi cọ.
Về đến nhà trọ trời cũng đã sẩm tối. 1 ngày trôi qua thật nhanh. Nam bước vào nhà tắm rửa giặt giũ xong Nam đến bên máy vi tính lướt web và rao 1 số đồ bán. Tối đó có 2 người khách đến mua đồ, hôm ấy Nam cũng kiếm được chút tiền kha khá.
Buổi tối thật yên tĩnh. Nam tắt mấy vào trong nằm đọc "Tam Quốc Chí" và ngủ lúc nào ko hay. Trời bắt đầu sấm chớp ầm ầm làm Nam giật mình thức giấc, ngó lên đống hồ thì đã gần 1h đêm, Nam đứng dậy ra nhà khóa cửa nẻo lại, Nam đóng cửa sổ và khép luôn cửa sau nhà bếp, toan đi ngủ. Vừa đặt thân mình xuống ngủ tiếp thì bỗng Nam nghe tiếng cửa sau nhà bếp đã mở hờ ra, Nam bước tới đóng cửa lại, nghĩ là do gió thổi mạnh quá làm bung cửa ra. Nhưng khi vừa đóng cửa lại, Nam chợt nghe có tiếng ai đó đang bơi lội "bì bõm" ngoài sân, tiếng đạp nước mỗi lúc 1 to dần, quái lạ, Nam nghĩ"giờ này sao có ai đó lội nước ngoài sân vậy ta, mà ngoài đó làm gì có ao hồ ngoài cái giếng nước ra?". Nam tò mò mở cửa để xem cho rõ hơn, gió rít từng cơn lạnh buốt, thoáng chút rùng mình vì lạnh, Nam mò tìm công tắc đèn ngoài sân, bật công tắc đèn neon lên nhưng ko hiểu sao nó cứ chớp tắt liên tục rồi tắt hẳn, ko lên nữa. Nam bực bội với cái đèn dỏm này, tiếp đó Nam bật công tắt của bóng đèn tròn vàng lên xem. Ánh sáng lờ mờ cộng thêm ngoài trời lất phất mưa rơi lam Nam thật khó chịu. Nam nhìn xung quanh sân xem xét, bất chợt ko hiểu sao Nam liếc nhìn đến chỗ cái "giếng nước".
Nam ko thể nào diễn tả được những gì Nam cảm thấy lúc đó. Chỉ biết tim Nam như ngừng đập hẳn, cổ họng Nam khô cứng lại, và bị rhuc1 đẩy bởi sự kinh hoàng khủng khiếp, Nam ngồi bệt xuống, thụt lùi về phía sau. Có lẽ hành động đó khiến tim Nam đập liên hồi trở lại, mỗi lúc 1 nhanh hơn, dồn dập như muốn bật ra khỏi lồng ngực. Mồ hôi Nam túa ra như tắm. Nam ko phải là người tin vào thế giới tâm linh và nhất là ko bao giờ tin trên đời này có ma quỷ. Nhưng rõ ràng giờ phút này định kiến của Nam hầu như đã hoàn toàn thay đổi. Nam ko thể nào tin vào mắt mình nữa, Nam dụi dụi mắt liên tục, tự ngắc thật mạnh vào tay mình, nhưng cảm giác đau rất rõ. Vậy là Nam ko nằm mơ, là sự thật. Từ phía cái giếng, 1 bàn tay bám chặt vào miệng giếng mò mẫm, bấu víu, tiếng "lõm bõm" của nước rất rõ ràng, mỗi lúc 1 nhanh, từ từ ngoi lên khỏi miệng giếng. 1 hình hài thật quái dị và khủng khiếp ngoi lên khỏi mặt giếng, Nam ko nhìn thấy khuôn mặt, bóng dáng ấy từ từ trườn về phía nhà kho, nhưng lạ thay, hình hài ấy chỉ thấy có phần trên, từ bụng trở xuống ko thấy đâu cả. Hình hài ấy tiếp tục bò bằng 2 tay, tóc xõa ra, toàn phần trên ướt nhẹp. Mặc dù gió mưa vận ập rõ bên tai nhưng Nam vẫn cảm nhận được rất rõ tiếng nhỏ giọt của nước trên mái tóc rối bù nhèm nhẹp nước, bò dần bò dần đến bên cửa nhà kho. Vì cánh cửa nhà kho nằm bên ngoài, ko đối diện với cánh cửa bên trong nhà bếp nên Nam ko nhìn thấy hình hài đó bò đến đấy làm gì. 1 tràng tiếng cào câu rít lên nghe thật ớn lạnh, liên tục. Nam cứng đờ người, ko dám cử động, đôi mắt cứ dán chặt vào màn đêm thăm thẳm ghê rợn ấy. Bỗng Nam ngất liệm đi lúc nào ko hay biết.
Những hạt mưa lạnh buốt rơi lách tách xuống khắp khuôn mặt và cơ thề Nam làm Nam choàng tỉnh. Dáo dát nhìn xung quanh, Nam giật thót tim khi phát hiện ra mình đang nằm kế bên cánh cửa của căn nhà kho, gai óc Nam nổi cả lên:"trời đất ơi, tại sao mình lại nằm ở đây, rõ ràng khi nãy mình đang ở gần bếp kia mà", tiếng mưa, tiếng gió rít lên từng cơn. Bất chợt Nam nhìn xuống dưới, một vệt dài kéo lê của sinh vật lúc nãy, bùn đất nhày nhụa cùng với nước mưa chảy loang lỗ, dưới khe của cánh cửa nhà kho, nước bùn chảy ra từng dòng nhỏ, ko dám nhìn thêm, Nam cố gắng dùng tất cả sức lực chạy hộc tốc vào nhà, chân luýnh quýnh đạp vào nhau. Nam tong cánh cửa nhà bếp ra, ko cần suy nghĩ thêm, Nam vội vàng lấy xe ra cửa, tay run rảy cầm ống khóa mà cứ trượt lên trượt xuống, khó khăn lắm Nam mới khóa xong cái cửa. Nhảy lên xe chạy như bay thẳng về nhà trong đêm mưa gió. Lúc ấy là 3h13''.
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt

Căn nhà kho​

Đây là một câu chuyện do chính anh họ mình chứng kiến và kể lại sau lần đi bụi. Mức độ thực tế thì không rõ, chỉ biết sau này anh ấy thề không bao giờ bỏ nhà đi bụi hoặc đi mướn nhà nữa.
---
Nam được sinh ra trong 1 gia đình khá giả nhưng không hạnh phúc vì gia đình luôn gặp mâu thuẫn. Giữa Nam và mẹ luôn có những mâu thuẫn gay gắt. Ba mẹ Nam có 2 người con, đó là Nam và đứa em tên là Sanh. Ba nam thì đi công tác suốt, ở nhà chỉ có ba mẹ con. Vậy mà lúc nào giữa Nam và mẹ luôn có những sự xung khắc. Bất cứ Nam làm việc gì hay bàn luận 1 việc gì đó với mẹ là ngay lập tức có sự tranh cãi gay gắt. Chính vì vậy Nam rất bực bội trong lòng và quyết định dọn ra ở riêng.
Hùng và Nam là đôi bạn chí thân học chung từ thời cấp 2 đến giờ. Hùng sống trong ký túc xá của trường, hôm ấy nghe Nam đến bàn ra mướn một căn nhà sống riêng cho thoải mái không bị gò bó thời gian như trong ký túc xá nhưng thực tế là do Nam thích sống riêng không phải đối mặt với mẹ mỗi ngày, thà mỏi chân còn hơn mỏi miệng. Hùng rất tán thành ý kiến của Nam. Loay hoay mãi suốt một tuần, Hùng gọi cho Nam báo tin đã tìm được 1 căn nhà như ý với giá rất rẻ. Thế là cả 2 liên hệ với chị chủ nhà hẹn ngày mai ký hợp đồng thuê nhà.
Sáng hôm sau, như đã hẹn Nam và Hùng đèo nhau đến 1 con hẻm rộng nằm trên đường Lý Chiêu Hoàng, đến nơi đã thấy chị chủ ngồi chờ sẵn. Bước vào sân, Nam ngắm nhìn chung quanh tỏ vẻ hài lòng vì nhà khá rộng và thoáng mát, lại có thêm 1 khoảng sân rộng sau nhà. Giá thuê nhà là 900.000đ/ tháng, một giá tiền khá rẻ. Do vậy mọi điều khoản trong hợp đồng Nam và Hùng đều hài lòng trừ việc chị chủ ra thêm điều kiện phải đóng tiền nhà trước 1 năm thì mới đồng ý cho thuê còn nếu không thì thôi. Ban đầu cả 2 rất là thắc mắc nhưng khi chị chủ giải thích là do chị ở xa nên việc đi lại thu tiền mỗi tháng khá bất tiện nên cả 2 không hỏi gì thêm và hẹn chiều sẽ giao đủ tiền.
Sau khi ký xong hợp đồng và giao tiền, chị chủ đưa chìa khóa nhà và cổng cho Nam rồi ra về. Nam và Hùng loay hoay dọn đồ vào nhà. Căn nhà gồm 3 gian, gian ngoài gồm 1 bộ bàn ghế bằng gỗ đã sờn cũ nhưng vẫn dùng được, 1 cái tủ nhỏ. Gian giữa khá rộng đủ cho 5 người ở, gian cuối là bếp và nhà tắm thông với vườn sau, cách đó 5 thước là 1 căn nhà kho cũ kỹ, ổ khóa bị gỉ sét, Nam không quan tâm cho lắm vì cho rằng mình không cần dùng đến nó nên đi vào dọn dẹp với Hùng.
Dọn xong thì trời đã tối mịt, Hùng vào gian sau tắm thì bổng nhiên nhìn thấy một cái gò khá cao phủ đầy lá chuối nằm bên hông nhà kho mà buổi sáng cả 2 không để ý. Hùng kể lại cho Nam nghe nhưng vì trời đã tối, bên ngoài sân lại không có đèn nên Nam bảo để hôm sau sẽ đi ra xem.
Ngày hôm sau, cả 2 cùng ra ngoài sân đi xem xét cái gò, phần vì tò mò, phần vì muốn dọn dẹp lại nhìn cho đẹp nhà đẹp cửa. Nam dọn hết đống lá chuối phủ trên gò thì thấy đây là một cái giếng bị lấp tảng đá khá to che gần hết miệng giếng. Khó khăn lắm cả 2 mới hất được tảng đá xuống. Thì ra đây ko phải là 1 cái giếng khô mà trái lại nước trong giếng rất sạch, nhìn trong vắt, không hiểu sao chủ nhà lại đi lấp lại quá uổng phí. Với cái giếng này, mỗi tháng cũng tiết kiệm được vài chục nghìn tiền nước máy nên Hùng quyết định sử dụng cái giếng này để tắm và giặt đồ, rửa xe.
Chiều hôm đó, Hùng mang sợi dây thừng và cái gàu nước khá lớn về dùng để múc nước trong giếng lên, mới 5h chiều mà trời đã khá tối nên nước trong giếng nhìn không còn trong vắt nữa mà chuyển sang màu đục, Hùng thả gàu nước xuống múc nước, khi kéo lên Hùng có cảm giác bị vướng và nặng nên réo: "Nam ơi ra giúp tao một tay". Nam từ trong nhà vừa bước ra vừa càm ràm: "có cái gàu nước múc cũng chả xong".
Cả 2 ra sức kéo cái gàu lên, Hùng dự đoán cái gàu mắc phải cái gờ dưới giếng nên kéo không lên nổi, nhưng Nam cho rằng chỉ là vướng dây leo không chừng. Không biết là do dùng sức quá mạnh hay vướng ngay mối nối nên mới kéo thả khoảng 1 lúc thì cái gàu tuột ra khỏi sợi dây nên cả 2 bật ngửa. Kéo sợi dây lên, Hùng tiếc cái gàu nên không để ý gì mà chỉ chăm chăm nhìn xuống giếng. Nam thì đặc biệt chú ý đến sợi dây thừng bởi vì phần tiếp xúc giữa sợi dây với giếng nước bị chuyển sang màu đen đục, ngửi có mùi tanh tanh rất tởm, Nam đến gần miệng giếng, cố gắng nhìn xuống để xem xét nhưng trời tối quá không thấy rõ, chỉ nghe tanh tanh.
Nam kêu Hùng vào nhà, anh quyết định sáng sớm mai phải kiểm tra cái giếng cho rõ, nếu sử dụng bậy bạ có thể sẽ bị ngộ độc không chừng. Trước khi vào nhà, Nam bảo Hùng cùng khiêng tảng đá lấp miệng giếng lại trước.
Bữa cơm tối hôm đó thật chẳng ngon miệng tí nào, Nam thì cứ nghĩ đến cái mùi tanh kinh khủng đó là không nuốt nổi. Khuya hôm đó, Nam đang ngon giấc thì chợt tỉnh dậy vì nghe thấy tiếng động lạ, nhìn sang bên cạnh thì ra Hùng cũng đang lắng nghe. Những tiếng cộp cộp liên tiếp, lâu lâu lại có thêm tiếng rin rít như đang cào cấu kết hợp với đêm khuya thanh vắng làm rợn người kể cả những ai gan dạ. Hùng nói nhỏ: "Cầm cây ra ngoài, coi chừng trộm". Cả 2 đi từ buồng giữa ra ngoài cửa chính thì tiếng kêu nhỏ dần, rõ ràng tiếng động không xuất phát từ cửa chính mà từ buồng sau. Nghĩ vậy, cả 2 lại tiến về buồng sau, khung cảnh vẫn như cũ, không có một bóng người nhưng tiếng động thì ngày càng lớn dần, sau một lúc suy tính, Hùng đưa đầu vào khe hở của cửa sổ nhìn ra sân sau, dưới ánh trăng sáng tỏ, Hùng nhìn rõ ràng bên ngoài sân không có một ai nhưng những âm thanh đó vẫn còn, tưởng chừng tiếng động phát ra từ 1 nơi xa xăm nào đó nhưng lại vang đến tai họ. Đứng một hồi lâu không thấy gì xảy ra, cả 2 lại vào buồng ngủ, một lúc sau, họ cũng quen với tiếng động đó nên mau chóng đi vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, Nam dậy sớm ra nhà tắm súc miệng, sẵn tiện mở cánh cửa sau ra cho sáng cái bếp, bỗng Nam giật mình hoảng hốt bước lùi lại bởi vì tảng đá hôm qua lấp giếng giờ nằm lù lù ngay cửa. Hùng cũng đã tỉnh giấc sau tiếng la hoảng của Nam, anh chạy ra nhà sau hỏi lớn: "cái gì thế?". Nhưng chính Hùng cũng không thể đứng vững ngay sau khi nhìn thấy tảng đá to mà đêm qua chính anh đã cùng Nam khiêng lên lấp miệng giếng lại nằm ngay cửa sau.
Sau một lúc định thần, Nam với Hùng mang sợi dây thừng cùng ra giếng xem xét tình hình, nước giếng trong vắt, không hề có mùi như chiều qua, điều này khiến cả 2 thật sự bất ngờ và bị sốc nặng. "Không thể thế được", Hùng la lên. Nam đệm thêm một câu: " rõ ràng đêm qua miệng giếng nghe mùi tanh, dây thả xuống giếng bị dính nước bẩn, vậy mà hôm nay nước lại trong vắt. Nếu có người cố ý phá hoại thì chỉ có thể làm bẩn giếng, không thể nào làm sạch giếng chỉ trong một đêm được".
Tối đêm nay là 1 đêm khá đặc biệt, bởi vì Nam đã bí mật bàn với Hùng sẽ bỏ ra cả đêm để rình xem kẻ lạ mặt nào đã làm chuyện hù ma dọa quỷ này(nói là bí mật nhưng thật ra cũng chỉ có 2 người trong căn nhà mà thôi). Đồng hồ điểm 12h đêm, ngoài sân vẫn yên tĩnh, riêng trong nhà bếp thì 2 anh chàng đang khổ sở vì muỗi vẫn cố gắng nhìn qua khe cửa sổ theo dõi cái giếng.
Đã gần 2 giờ đêm nhưng không hề có hiện tượng gì xảy ra, toan bảo Hùng bỏ cuộc thì đột nhiên Nam thấy 1 bóng người thấp thoáng phía bên hông nhà kho như đang vẫy gọi, Nam lập tức kéo Hùng chạy ra ngoài sân, không quên cầm theo 2 cây gỗ vuông để bắt trộm. Gần đến nơi thì cả 2 lại quay vào nhà. Thì ra chỉ là một vài tàu lá chuối bị gió đong đưa. Nam thở phào nhẹ nhõm bởi vì nếu gặp trộm thì anh cũng không biết sẽ ra sao. Khi đi ngang cái giếng, đột nhiên Nam và Hùng cùng hét to lên kinh hãi. Trong ánh sáng trăng mờ mở, những vệt nước kéo dài từ thành giếng xuống mặt đất, mùi hôi tanh bốc lên khiến cả 2 muốn nôn ọe, vệt nước kéo dài đến tận cửa nhà kho thì biến mất, để lại vài vết xước trên cánh cửa và một vài vệt nước trên tay cầm.
Phần 2
Không có chìa khóa cửa nhà kho, Nam bèn cuối xuống nhìn vào khe nhỏ dưới cánh cửa thì thấy một bệt nước khá to bên dưới sàn xi măng đang chảy ra gần tới khe cửa. Hùng không ngăn nổi sự tò mò, Nam chưa kịp nói gì thì đã kéo Nam dậy và hỏi:" thấy gì không?". Gương mặt Nam lúc này như người mất hồn, mãi một lúc sau Nam mới đáp bằng giọng run run: "Nước ở đâu mà chảy ra cả vũng?" Hùng chẳng hiểu gì cả nên cuối xuống nhìn, mặt sàn xi măng khô ráo bám bụi lâu ngày, không hề thấy nước non gì như lời Nam đã nói. Hùng gắt nhẹ: "có gì đâu ba! ". Nam cúi xuống nhìn lần nữa thì quả thật bên dưới không có vũng nước nào cả. "Chẳng lẽ mình hoa mắt?" Nam tự hỏi. Trong đầu Nam, một ý nghĩ táo bạo đột nhiên xuất hiện: "bẻ khóa vào trong nhà kho để kiểm tra cho chắc ăn".
Nam nói ý định kiểm tra căn nhà kho cho Hùng biết, cứ ngỡ Hùng sẽ đồng ý, không ngờ Hùng phản đối: "nhà người ta không giao chìa khóa, là đủ hiểu có gì đó quan trọng cất trong đó. Vả lại trong hợp đồng mình đâu có mướn căn nhà kho này, nếu nạy khóa ra nghĩa là mình vi phạm hợp đồng, chưa kể còn có khi mắc tội ăn trộm nữa thì khổ. Thôi vào trong ngủ, không có ai quậy phá là yên tâm rồi". Nam bực mình phản bác: "yên tâm thế nào được, mày nhìn đi, vũng nước kéo dài từ giếng đến cửa ở đâu ra? không lẽ nước nó tự trào dưới giếng lên trên rồi chảy vào nhà kho à? vô lý! ". Hùng đuối lý nên không tranh cãi với Nam nữa mà đi vào trong ngủ bỏ mặc thằng bạn đứng suy tư giữa sân. Đúng như dự đoán, Nam cũng nhanh chân bước vào trong.
Thật ra, Hùng còn lo lắng hơn cả Nam. Đối với Hùng, việc nước trào từ giếng lên chảy vào nhà kho là hết sức vô lý nhưng bắt anh mở cửa nhà kho ra kiểm tra thì anh lại không dám, không phải vì sợ mang tiếng ăn trộm mà là anh ngại 1 điều gì đó cực kỳ mơ hồ nhưng đáng sợ ẩn chứa bên trong cái nhà kho cũ kỹ kia. Về phần Nam, hình ảnh bệt nước dưới sàn xi măng vẫn cứ lảng vảng trong đầu, nhiều câu hỏi xuất hiện trong đầu nhưng tất cả đều không có câu trả lời". Theo như suy đoán của Nam, phải có một ai đó hoặc một vật gì đó ướt nhẹp nằm bên trong nhà kho thì mới tạo ra một vũng nước đọng lớn như vậy. Bên ngoài trời không mưa, không thể nào nước dột từ mái nhà vào trong nhà kho được. Nam có cái tật là một khi muốn tìm hiểu một vấn đề chưa có câu trả lời thì anh không ngủ được. Trời bắt đầu sáng, Nam vẫn thao thức không ngủ được, nhưng đâu biết được rằng Hùng có hơn gì Nam.
-8h sáng, cả 2 không hẹn mà cùng đi ra bên giếng xem thử. Nước trong giếng vẫn trong vắt, hai bên thành và dưới đất không hề bị ướt như đêm qua, không hiểu vì nước bị bay hơi hay vì buồn ngủ quá mà bị hoa mắt. Tuy thắc mắc muốn kiểm tra nhưng thời gian không cho phép, Hùng phải lên lớp còn Nam phải ra quán net đầu đường vì công việc chính hiện nay của Nam là mua bán trên mạng để kiếm lời. Cả 2 ra đi, trả lại sự tĩnh lặng cho căn nhà.
Khoảng 6 giờ chiều, Nam trở về nhà trước Hùng vì có hẹn khách đến nhà mua cái card VGA 9800GT với giá 2, 5tr mà trước đó anh mua lại trên mạng với giá 2, 1tr. Gần 6h30 thì anh chàng nọ đến và chạy xe thẳng ra sân sau để xe, ma xui quỷ khiến thế nào mà anh ta lại để xe kế bên cái giếng. Anh chàng này khá khó tính, mặc dù trên card vẫn còn bảo hành 10 tháng nhưng anh ta vẫn yêu cầu Nam phải bao test 1 tuần, nghĩa là nếu có lỗi thì Nam phải trả tiền lại ngay để tránh phải xách đi bảo hành. Nam vui vẻ đồng ý vì theo kinh nghiệm của anh mấy cái card trâu bò này ít khi hư, và nếu hư thì bảo hành xong bán lại vẫn có giá.
Tiễn khách ra sân lấy xe, Nam cảm thấy ái ngại khi nhìn thẳng vào cái giếng gần nhà kho. Cậu thanh niên mua hàng vui vẻ tạm biệt rồi leo lên xe đề máy, bất thình lình cậu buông tay lái nhảy ra khỏi xe.
Trong ánh trăng mờ ảo, Nam nhìn thấy tay khách hàng dính đầy nước dơ và bùn đen từ tay lái xe bên phải cạnh thành giếng. Dưới đất, nhiều vệt nước bùn nhầy nhụa kéo dài từ giếng đến tận cửa nhà kho. Trên nền đất xốp in rõ dấu cào khá sâu và biến mất khi đến nền gạch ngay cửa nhà kho.
Phần 3
Anh chàng khách hàng bắt đầu nổi quạo nhìn Nam, bao nhiêu vui vẻ lúc nãy tan biến, nhường lại cho sự bực dọc, anh ta gay gắt: "Ai trong nhà quậy xe tui vậy? chơi gì kỳ thế? tui đến mua hàng mà quậy dơ xe tui thì sau này ai dám đến mua đồ của anh?" Nam hoảng hốt chạy vào nhà lấy giẻ lau xe cho khách hàng. Mặc dù trong lòng rất lo sợ nhưng vẫn gượng cười nói với khách hàng: "xin lỗi em nha, chắc tại mấy đứa con nít leo vào phá phách chứ anh đâu muốn vậy. Thôi bỏ qua cho anh nha! "
Khách vừa đi khỏi, Nam vội vã chạy vào nhà xem xét chung quanh, anh hy vọng tóm được thủ phạm của trò đùa quái ác này, nhưng xung quanh vẫn yên tĩnh không có gì thay đổi. Hùng vẫn chưa đi học về, nếu nói rằng là do người trong nhà quậy phá thì không lẽ lại là Hùng? Nếu là trộm thì tại sao không lấy xe mà lại đi trét bùn lên xe? nếu là trẻ em quậy phá thì con nhà nào mà đêm qua 2h khuya lại đi phá phách? Bao nhiêu câu hỏi ập đến làm Nam nhức cả đầu. Từ xưa đến nay trừ Hùng hơi nhát gan ra, còn Nam có bao giờ tin trên đời có ma quỷ vô hình đâu. Thế mà giờ này, trước những việc không thể giải thích nổi, trong đầu Nam lại xuất hiện cách giải thích tiêu cực này.

Ngoài sân có tiếng xe, Hùng vừa đi học về, vào đến nhà vui vẻ hỏi: "Sao rồi, bán được cái card chưa mày?" Nam im lặng ko đáp, đầu óc suy nghĩ mông lung. Nếu người lúc nãy gặp chuyện là Hùng thì có lẽ Hùng cũng làm vậy. Là bạn thân bao nhiêu năm, Hùng cũng đã quá quen với tính của Nam nên lẳng lặng đi vào nhà sau để tắm rửa.
Trời bắt đầu mưa nhẹ, Hùng vừa xối nước tắm vừa run rẩy. Trong lúc đang gội đầu, Hùng nghe lẫn trong tiếng mưa rơi là âm thanh gõ cửa cồm cộp từ phía bên ngoài sân. Hùng hỏi lớn: "Nam hả? có gì không?". Không có tiếng trả lời. Hùng lau vội lớp xà bông dính trên mặt nhìn ra cánh cửa. Cánh cửa nhà sau vẫn đóng chặt và tiếng đập cửa côm cốp dưởng như phát ra từ phía sân sau hay chính xác hơn là ngay cửa nhà kho bởi vì bên ngoài sân ngoại trừ cửa nhà kho ra thì không còn cánh cửa nào khác. Vừa ló đầu ra cửa sổ, đột nhiên Hùng ú ớ kêu rú lên rồi té vật xuống sàn làm đổ cả xô nước vừa hứng.
Nam từ bên ngoài hoảng hốt chạy vào trong, nhìn thấy Hùng trần truồng nằm la lối um sùm thì bật cười lớn: "hô hô hô biểu diễn thoát y hả mậy? Tiếng cười đột nhiên khựng lại bởi chính Nam vừa nghe thấy tiếng gõ cửa côm cốp rất lớn lấn át cả tiếng mưa rì rào. Nhưng bắt đầu từ lúc đó, ngoài tiếng thở mạnh của 2 người bên trong phòng và tiếng mưa rơi ngày càng nặng hạt thì không còn âm thanh gì khác.
Một lúc sau, xà bông ăn da rát quá chịu không nổi, Hùng bật dậy mở vòi nước dội liên tục vào người trong khi Nam đi đến khe cửa đưa mắt nhìn ra sân. Mưa vẫn rơi nặng hạt, cảnh vật không có gì khác lạ ngoài những bụi chuối ở phía nhà kho cứ lắc lư trong gió như vẫy gọi những con người tò mò. Nam quay vào trong thì Hùng đang mặc quần áo, nét hoảng loạn trên gương mặt vẫn chưa tan biến. Hùng kéo tay Nam đi vào gian giữa rồi mới nói: "Dưới giếng... Giếng có người ở mày ơi!". Nam gắt nhẹ: "nhưng mà tại sao mày dám chắc? mày thấy cái gì mà la lối um sùm?". Hùng uống ngụm nước cho đỡ khát rồi nói tiếp: " Lúc nãy đang tắm, tao nghe cộp cộp nên chùi xà bông rồi nhìn ra cửa sổ, tao thấy rõ ràng, thấy nó rõ ràng...".
Nam bực mình: "nó là cái gì? nói thì nói cho rõ coi!". Hùng nói bằng giọng run run: " tao thấy nó mặc áo ngủ bò từ dưới giếng lên, rõ ràng là chui từ dưới giếng lên".
Những lời kể của Hùng làm Nam mất ngủ cả đêm dù trời khá lạnh chứ không nóng như thường ngày vì cơn mưa buổi tối hôm đó. Nam bàn với Hùng sáng mai mượn máy quay phim của ông chú để thâu lại toàn bộ tình hình trong đêm rồi tính tiếp, chứ sống mà ăn không ngon ngủ không yên thế này thì sống làm sao nổi. Hùng đồng ý ngay nhưng giọng vẫn hơi run run khi nghĩ đến việc phải đối mặt với những cảnh đáng sợ hôm qua, dù là qua máy quay phim.
Sáng hôm ấy, như đã dự tính, Nam chạy qua nhà ông chú ruột để mượn cái máy quay phim có thể quay gần 8 tiếng đồng hồ mà cả nhà thường hay sử dụng mỗi khi đi chơi xa. Đem về Nam lắp máy quay ngay khe cửa sổ hướng về phía nhà kho. Hùng thì mua bóng đèn tròn kéo dây lắp vào cạnh nhà kho để có ánh sáng dễ thu hình.
-5 giờ chiều, Nam bật camera bắt đầu quay phim vì theo Nam lần trước 5h chiều đã gặp phải đủ thứ chuyện kỳ lạ nên Nam chọn 5h làm thời điểm bắt đầu. Cả 2 yên tâm ra gian trước ăn cơm coi phim như không có chuyện gì xảy ra. Theo dự tính thì máy chỉ quay được đến gần 1h khuya là đầy thẻ nhớ nên Nam chỉnh đồng hồ báo thức lúc 1h khuya. Đêm hôm nay là đêm bình yên nhất từ lúc dọn vào nhà, từ lúc đặt máy quay phim đến lúc đi vào giấc ngủ, cả 2 không gặp bất cứ sự cố nào hay nghe âm thanh gì khác lại.
Tít tít tít tít... Tít tít tít tít. Đồng hồ báo thức vang lên lúc 1h khuya, Nam vặn vẹo 1 lúc rồi kêu Hùng dậy chung để đi ra chép phim trong thẻ nhớ vào máy tính rồi xóa hết để quay tiếp cho đến sáng. Hùng tỉnh ngủ ngay khi nghĩ đến phải đi ra sau bếp, cả 2 bước chậm rãi ra gian sau.
Lấy thẻ nhớ ra khỏi máy, Nam đưa mắt liếc quanh 1 lần ngoài sân cho chắc ăn rồi cùng Hùng đi ra gian trước để chép vào vi tính. Kết thúc công việc, Nam xóa thẻ nhớ rồi lại ra gian sau gắn vào máy quay, tiếp tục thu cho đến sáng hôm sau. Lẽ ra theo kế hoạch thì bật máy quay xong sẽ đi ngủ nhưng Nam kéo Hùng lại: "Ra ngoài bật lên coi nha ku!". Hùng cũng không muốn xem mấy cảnh này vào giữa đêm nhưng nghĩ đến việc phải nằm ngủ một mình ở gian giữa thì Hùng hơi ngán nên miễn cưỡng đáp: "đi thì đi".
Tua gần hết phim, mọi chuyện vẫn không có gì khác lạ, Hùng toan bảo Nam đi ngủ thì giật mình đưa mắt nhìn chăm chăm vào màn hình, nhìn từ xa xa, dưới ánh sáng vàng vọt từ bóng đèn tròn, từ bên dưới thành giếng có một bàn tay đưa lên khỏi miệng giếng, năm ngón tay bấu mạnh vào thành lần mò xung quanh tìm chỗ bấu víu để ngoi lên khỏi miệng giếng đúng ngay lúc đoạn phim quay được vừa hết.
Nam thoáng giật mình, cái gì diễn ra trong đoạn phim này? Nam tự nhủ: "hay là mình hoa mắt?". Nam bèn bật lại đoạn phim để kiểm chứng thêm lần nữa thì quái lạ, tại sao đoạn cuối của phim lại bị nhòa đi không thấy được gì cả, chỉ thấy màn hình bị nhòa đi. Nam bật lại lần nữa, lại y như ban nãy không thấy bất cứ gì. Hùng quay sang Nam và nói: "quái lạ, sao mọi thứ càng ngày càng khó hiểu. Nam ơi, tao thấy nhà này quái dị quá, hay nhà này có ma mày ơi...". Chưa nói dứt câu thì Nam bèn gạt ngang: "bậy mày, trên đời này làm gì có ma quỷ, tao không tin". Hùng vặt lại: "vậy theo mày trong những ngày qua, mọi chuyện quái lạ đang diễn ra là gì? hay mày nghĩ có người phá hoại hoặc là cái gì đó trùng hợp?". Nam đứng suy nghĩ một hồi rồi nói:"thôi đi không tranh cãi mấy chuyện vớ vẩn nữa, có phải do mệt mỏi quá nên hoa mắt cũng nên. Thần hồn nát thần tính rồi đâm ra suy nghĩ tùm lum, thôi đi ngủ mày tao mệt rồi". Không chờ Hùng nói tiếp, Nam đi vào trong ngủ còn Hùng cũng lật đật chạy theo sau.
Tuy Nam nói vậy để trấn an Hùng chứ thật ra trong đầu Nam suy nghĩ đủ thứ, cứ thế cả 2 chìm vào giấc ngủ.
Đêm ấy Nam nằm mơ thấy đủ thứ chuyện kỳ quái, những gương mặt thật xa lạ, cảnh vật xung quanh vừa quen vừa lạ lẫm với Nam. Những gương mặt ấy chưa bao giờ Nam gặp qua dù chỉ 1 lần vậy mà sao hiện ra thật rõ ràng đến như vậy. Trong cơn mơ Nam thấy mọi người nói cười thật vui vẻ, bổng nhiên lại vụt qua hình ảnh khác lại vẫn những gương mặt ấy đứng cãi cọ nhau, họ trợn mắt nhìn nhau như muốn ăn tươi nuốt sống lẫn nhau vậy, rồi họ xô xát máu me đầm đìa văng khắp nơi, văng cả vào Nam. Rồi bất chợt từ đâu một người hung hăng cầm thanh sắt thật to lao đến trước mặt Nam làm Nam giật mình, cơ thể cứng đờ không nhúc nhích được và người ấy cứ lao đến giáng thanh sắt đó xuống đầu Nam. Thôi rồi lần này chết chắc, Nam nhắm chặt mắt lại. "Phập", một tiếng kêu thật lớn, Nam mở mắt ra và thốt lên: " trời ơi một cái đầu", một cái đầu người rớt ngay chân Nam lăn lông lốc, máu chảy đầm đìa. Ôi lạy chúa, cái gì đang diễn ra thế này và từ đâu một bàn tay lôi thẳng Nam xuống nước dìm Nam xuống, Nam thở không được nữa, nước tràn vào miệng, vào mũi. "Khó thở quá, cứu với, có ai không cứu với"...
Nam, Nam tỉnh dậy đi, mày bị làm sao vậy? dậy dậy. Hùng lay mạnh Nam và vứt cái mền đang trùm kín mặt Nam sang một bên. Nam giật mình tỉnh giấc. Nam thở hổn hển, Hùng hỏi: "mày gặp ác mộng hả sao mày la dữ vậy?" Nam giật mình rồi cười khẩy: "Uhm, chỉ là nằm mơ thôi mà", rồi đứng dậy ra nhà sau rửa mặt, còn Hùng đi học.
Vừa đi vừa huýt sáo, Nam dắt xe ra ngoài khóa cửa lại và đi mua 1 số đãi game mới để về cài vào mấy chơi. Trên đường đi Nam ghé vào nhà Tuấn, bạn thời cấp 3 học chung mượn 1 số đĩa phim "con heo" về xem, ko quên mượn thêm vài đĩa phim "kinh dị".
Chiều Hùng đi học về, ghé vào mua 1 bóng đèn neon. Loay hoay mở cửa cũng là lúc Nam vừa về tới nhà. Nhìn thấy Hùng cầm trên tay bóng đèn liền hỏi:" ủa, mày mua đèn về làm gì vậy?", Hùng đáp:"ờ, tao muốn gắn thêm cái đèn này ngoài sân sau cho nó đỡ âm u, nhìn sáng sủa 1 tí mà, chứ nửa đêm mà đi toalet nhìn ra ngoài vườn ớn thấy mồ". Mày vớ vẩn quá!". Rồi cả 2 đi vô nhà.
Lúc ngồi ăn cơm, Hùng tươi rói nói với Nam: "trưa mai tao về quê, mẹ tao điện lên báo tin cho hay là anh ba tao cưới vợ, kêu tao về phụ, mày có đi ko?". Nam đáp: "ah, anh Sơn mới đây ma đã lấy vợ rồi hả, mừng cho ảnh, nhưng thôi, mày đi đi, tao còn công việc nhiều lắm, có gì mày cho tao gời lời chúc mừng nha".
Ăn cơm xong, Hùng lấy cây đèn ra gắn thêm ngoài sân. Tối hôm ấy, trời mưa rất to, gió bật vào các cánh cửa ầm ầm, dường như sắp có bão. Nam và Hùng lật đật đi đóng tất cả mọi cửa nẻo trong nhà, yên tâm bước lên nhà trên xem phim. Nam nói:"ê mày, coi phim kinh dị hén, tao mới mượn bên nhà thằng Tuấn, nó nói phim hay lắm". Hùng tán thành, tuy là người rất sợ ma nhưng bản tính tò mò nên Hùng xem cho biết.
Ngoài trời mưa mỗi lúc 1 to hơn, cả 2 chăm chú xem, chốc chốc Hùng lại lấy tay che mặt vì tới những đoạn thật dễ sợ, Nam ngồi kế bên khúc khích cười thằng bạn nhát gan. Mưa như trút nước, 2 thằng bạn mải mê xem, đâu hay biết bên ngoài sân trước đang diễn ra những gì. Có tiếng bước chân lộp cộp, mỗi lúc 1 nhanh hơn, dồn dập, nặng nề, thở gấp gáp, càng ngày càng tiến sát hơn đến bên cửa nhưng cả 2 vẫn ko hay biết. Cánh cửa từ từ hé mở ra, nhẹ nhàng, tiếng bước chân chậm lại dần về phía 2 người, nước nhỏ xuống từng giọt, từng giọt trên sàn nhà. Bất chợt 1 tiếng la thật lớn "HÙ UUUU". Cả 2 giật mình quay đầu lại, Nam trố mắt ra nhìn, còn Hùng cả thân mình đã nhẩy phọt lên ghế, la oai oái cả lên. Sanh cười sặc sụa:"bình tĩnh, em đây mà, Sanh đây", nói đoạn Sanh liền cởi áo mưa ra máng lên bên cánh cửa. Hùng phát cấu nhẩy xuống kí vào đầu của Sanh 1 cái:"thằng quỷ, chơi gì ác vậy mày, làm giật mình ah", Nam phì cười vì trò đùa tinh nghịch của mình. Nam hỏi:"ủa mày đi đâu mà tới đây vậy?". Sanh đáp"àh, em đi chơi với người yêu, mới chở nó về nhà xong, trời mưa to quá nên thôi em ghé qua anh luôn, mai về, kêu khang cổ ko ai nghe, thấy cổng ko khóa nêN em bước vào lun". Nam dắt Sanh vào trong thay quần áo, Hùng loay hoay đóng cửa lại, tắt tivi và vào trong cùng với 2 anh em. Trời cũng đã khuya, cả 3 nằm xuống trò chuyện và ngủ.
Sáng hôm sau, Nam dậy, nhìn qua bên cạnh thằng Sanh vẫn ngáy o... O. Hùng thì đang sắp xếp lại đồ đạc để chuẩn bị trưa này về quê. Nam rửa mặt xong lấy xe ra ngoài, chừng nửa tiếng sau quay về với 1 số đồ lỉnh kỉnh. Bước tối chỗ Hùng, Nam đưa cho Hùng 2 chai rượu và nói:"cặp rượu này tao gửi biếu anh Sơn giùm tao, còn đây là 1 ít trà thơm và ca2fe tao gửi biếu mẹ mày, nói với mọi người tao bận ko về được, đùng buồn tao". Hùng cám ơn.
-12h trưa, Nam chuẩn bị chở Hùng ra bến xe, ko quên kêu thằng Sanh:" lát mày có đi nhớ khóa cửa cẩn thận, ống khóa tao để trên bàn vi tính đó. Rồi lên xe chở Hùng ra bến. Hùng chào tạm biệt Nam rồi lên xe về quê.
Vừa chạy bon bon trên đường về nhà trọ, thì đt của Nam rung lên, đầu dây bên kia là mẹ Nam:" Nam hả con, ghé về nhà ăn bún riêu và chè đậu xanh hạt sen mà con thích ăn nè, vế liền nghen", Nam quay đầu xe chạy về nhà. Bước vào nhà, Nam đã thấy Sanh ngồi xem tivi, Nam chạy thẳng vào trong ăn uống, loanh quanh cho đến gần chiều, Nam chạy lên phòng mình lấy vài cuốn "Tam Quốc Chí" đem về nhà trọ để đọc, mẹ Nam đến bên Nam và nói:"con dọn về nhà ở lại đi, sống ở ngoài ăn uống qua loa, bỏ bữa ko tốt đâu, mẹ chẳng yên tâm chút nào...", Nam đáp ngay"con lớn rồi mà mẹ, con biết lo cho cuộc sống mà, với lại con thích sống tự lập như thế để rèn luyện bản thân, thôi con đi đấy", ko đơi mẹ trả lời, Nam chạy xuống nhà lấy xe đi về nhà trọ. Thế đấy, ko ở gần là nhớ, nhưng ở chung lại cãi cọ.
Về đến nhà trọ trời cũng đã sẩm tối. 1 ngày trôi qua thật nhanh. Nam bước vào nhà tắm rửa giặt giũ xong Nam đến bên máy vi tính lướt web và rao 1 số đồ bán. Tối đó có 2 người khách đến mua đồ, hôm ấy Nam cũng kiếm được chút tiền kha khá.
Buổi tối thật yên tĩnh. Nam tắt mấy vào trong nằm đọc "Tam Quốc Chí" và ngủ lúc nào ko hay. Trời bắt đầu sấm chớp ầm ầm làm Nam giật mình thức giấc, ngó lên đống hồ thì đã gần 1h đêm, Nam đứng dậy ra nhà khóa cửa nẻo lại, Nam đóng cửa sổ và khép luôn cửa sau nhà bếp, toan đi ngủ. Vừa đặt thân mình xuống ngủ tiếp thì bỗng Nam nghe tiếng cửa sau nhà bếp đã mở hờ ra, Nam bước tới đóng cửa lại, nghĩ là do gió thổi mạnh quá làm bung cửa ra. Nhưng khi vừa đóng cửa lại, Nam chợt nghe có tiếng ai đó đang bơi lội "bì bõm" ngoài sân, tiếng đạp nước mỗi lúc 1 to dần, quái lạ, Nam nghĩ"giờ này sao có ai đó lội nước ngoài sân vậy ta, mà ngoài đó làm gì có ao hồ ngoài cái giếng nước ra?". Nam tò mò mở cửa để xem cho rõ hơn, gió rít từng cơn lạnh buốt, thoáng chút rùng mình vì lạnh, Nam mò tìm công tắc đèn ngoài sân, bật công tắc đèn neon lên nhưng ko hiểu sao nó cứ chớp tắt liên tục rồi tắt hẳn, ko lên nữa. Nam bực bội với cái đèn dỏm này, tiếp đó Nam bật công tắt của bóng đèn tròn vàng lên xem. Ánh sáng lờ mờ cộng thêm ngoài trời lất phất mưa rơi lam Nam thật khó chịu. Nam nhìn xung quanh sân xem xét, bất chợt ko hiểu sao Nam liếc nhìn đến chỗ cái "giếng nước".
Nam ko thể nào diễn tả được những gì Nam cảm thấy lúc đó. Chỉ biết tim Nam như ngừng đập hẳn, cổ họng Nam khô cứng lại, và bị rhuc1 đẩy bởi sự kinh hoàng khủng khiếp, Nam ngồi bệt xuống, thụt lùi về phía sau. Có lẽ hành động đó khiến tim Nam đập liên hồi trở lại, mỗi lúc 1 nhanh hơn, dồn dập như muốn bật ra khỏi lồng ngực. Mồ hôi Nam túa ra như tắm. Nam ko phải là người tin vào thế giới tâm linh và nhất là ko bao giờ tin trên đời này có ma quỷ. Nhưng rõ ràng giờ phút này định kiến của Nam hầu như đã hoàn toàn thay đổi. Nam ko thể nào tin vào mắt mình nữa, Nam dụi dụi mắt liên tục, tự ngắc thật mạnh vào tay mình, nhưng cảm giác đau rất rõ. Vậy là Nam ko nằm mơ, là sự thật. Từ phía cái giếng, 1 bàn tay bám chặt vào miệng giếng mò mẫm, bấu víu, tiếng "lõm bõm" của nước rất rõ ràng, mỗi lúc 1 nhanh, từ từ ngoi lên khỏi miệng giếng. 1 hình hài thật quái dị và khủng khiếp ngoi lên khỏi mặt giếng, Nam ko nhìn thấy khuôn mặt, bóng dáng ấy từ từ trườn về phía nhà kho, nhưng lạ thay, hình hài ấy chỉ thấy có phần trên, từ bụng trở xuống ko thấy đâu cả. Hình hài ấy tiếp tục bò bằng 2 tay, tóc xõa ra, toàn phần trên ướt nhẹp. Mặc dù gió mưa vận ập rõ bên tai nhưng Nam vẫn cảm nhận được rất rõ tiếng nhỏ giọt của nước trên mái tóc rối bù nhèm nhẹp nước, bò dần bò dần đến bên cửa nhà kho. Vì cánh cửa nhà kho nằm bên ngoài, ko đối diện với cánh cửa bên trong nhà bếp nên Nam ko nhìn thấy hình hài đó bò đến đấy làm gì. 1 tràng tiếng cào câu rít lên nghe thật ớn lạnh, liên tục. Nam cứng đờ người, ko dám cử động, đôi mắt cứ dán chặt vào màn đêm thăm thẳm ghê rợn ấy. Bỗng Nam ngất liệm đi lúc nào ko hay biết.
Những hạt mưa lạnh buốt rơi lách tách xuống khắp khuôn mặt và cơ thề Nam làm Nam choàng tỉnh. Dáo dát nhìn xung quanh, Nam giật thót tim khi phát hiện ra mình đang nằm kế bên cánh cửa của căn nhà kho, gai óc Nam nổi cả lên:"trời đất ơi, tại sao mình lại nằm ở đây, rõ ràng khi nãy mình đang ở gần bếp kia mà", tiếng mưa, tiếng gió rít lên từng cơn. Bất chợt Nam nhìn xuống dưới, một vệt dài kéo lê của sinh vật lúc nãy, bùn đất nhày nhụa cùng với nước mưa chảy loang lỗ, dưới khe của cánh cửa nhà kho, nước bùn chảy ra từng dòng nhỏ, ko dám nhìn thêm, Nam cố gắng dùng tất cả sức lực chạy hộc tốc vào nhà, chân luýnh quýnh đạp vào nhau. Nam tong cánh cửa nhà bếp ra, ko cần suy nghĩ thêm, Nam vội vàng lấy xe ra cửa, tay run rảy cầm ống khóa mà cứ trượt lên trượt xuống, khó khăn lắm Nam mới khóa xong cái cửa. Nhảy lên xe chạy như bay thẳng về nhà trong đêm mưa gió. Lúc ấy là 3h13''.
Nam bàng hoàng, lo lắng, tim cứ đập liên tục, Nam chạy hối hã, những tưởng có ai đó rượt theo sau lưng, Nam cảm thấy đêm nay sao mà xa thế, gió và mưa cứ táp vào mặt, vào mắt làm Nam cay xè, người run lên bần bật vì lạnh và sợ. Xe đang chạy rất nhanh, bỗng từ đâu 1 con mèo chạy lướt ngang qua đường làm Nam lại một phen hú vía, Nam thắng gấp, do trời mưa đường xá ướt mẹp làm xe Nam trượt bánh té lăn quay trên đường đau điếng, vừa sợ vừa bực mình "đồ quỷ xứ". Rất may là ko sao, chỉ bị trày nhẹ ở tay, Nam gượng đứng dậy, dựng xe lên phóng ga chạy tiếp một mạch về nhà. Vừa về đến trước cổng, Nam nhảy xuống xe chạy đến bên cửa, vừa nhấn chuông liên hồi, vừa đập cửa ầm ầm "mẹ ơi, mở cửa cho con...", vài phút sau, ánh đèn bên trong nhà Nam bật sáng, tiếng cửa kiếng, cửa sắt mở ra, mẹ Nam nhìn ra ngoài, trong thấy Nam với bộ dạng ướt như chuột lột, người run rảy, vội vàng chạy ra cổng mở cửa cho Nam.
-"Đi đâu trông đêm mưa gió vậy con... ?", Nam ko kịp trả lời mẹ, đã chạy thẳng một mạch vào buồng tắm, dưới làn nước nóng của vòi sen, vậy mà sao Nam vẫn cảm thấy lạnh toát cả người, đầu óc cứ lẩn quẩn những hình ảnh lúc ban nãy, thật ko thể nào tin nổi nhưng nó đã diễn ra ngay trước mắt Nam như một cuốn phim chiếu chậm, thoáng rùng mình Nam lắc lắc đầu như cố sua đi những hình ảnh đó. Chợt Nam nghe tiếng mẹ vọng vào hỏi:"Nam, con đi đâu vậy, người ướt nhẹp, sao ko mặc áo mưa vào, lỡ bệnh rồi sao con?Nam đáp lời mẹ:"àh, hồi chiều tối con đi qua nhà mấy thằng bạn nhậu, chắc là say quá nên con ngủ quên, sựt tỉnh dậy thì thấy khuya quá nên con chạy về, ai ngờ mưa to quá ko về nhà trọ kịp nên con chạy một mạch về đây lun chứ đâu có gì đâu, mẹ đừng lo", nói đoạn Nam lau khô đầu tóc mình mẩy rồi bước lên lầu. Mẹ Nam với theo đưa cho Nam ly trà nóng:"uống cho ấm người đi con rồi đi ngủ". Bước vào phòng mình Nam như thấy yên tâm hơn, hít một hơi thật sâu, mùi trà lài tỏa ra thơm ngát làm dịu cơ thể, hớp ngụm trà ấm cả người, tinh thần trở lại bình thường hơn, Nam bước lên giường đặt người xuống và ngủ, ko muốn nghĩ ngợi gì thêm vào lúc này nữa, có gì để tính sau, đã về đến nhà rồi nên bớt sợ đi nhiều, chắc do cơ thể quá mệt mỏi nên vừa nằm xuống Nam đã ngáy khò. Ngoài trời mưa vẫn rơi. K
Buổi sáng Nam thức dậy, cảm giác khi được ở nhà thật bình yên, suy nghĩ về những gì xảy ra đêm hôm qua như 1 giấc mơ mà đến giờ này Nam vẫn ko tài nào hiểu nổi, Nam nghĩ ko biết có nên nói chuyện này cho Sanh hay là Hùng biết ko nữa, mà nếu nói ra chắc gì đã tin. Mà thôi, suy nghĩ nhiều cũng thế, đợi Hùng lên rồi giải quyết sau vậy, nghĩ thế nên Nam bước xuống nhà ăn sáng, cả ngày ko đi đâu hết. Sanh thấy lạ bèn đến bên anh mình hỏi:"ủa, hôm nay anh hai ko đi đâu sao?bộ đêm qua có chuyện gì hả mà thấy anh về khuya quá...", Nam đang nằm trên ghế xem phim, nghe Sanh hỏi Nam quay sang nói:"thì hôm qua tao đi nhậu nên về khuya... , với lại nhà trọ vắng người nên buồn về đây vài hôm đợi thằng Hùng lên".
Buồi chiều, Sanh chuẩn bị đi chơi với bạn gái, Sanh hỏi mượn Nam cái đĩa windows về đề cài lại máy, Nam quăng chìa khóa nhà trọ cho Sanh.
Tối đó, khi chở bạn gái về nhà xong, Sanh chạy đến nhà trọ của Nam để lấy cái đĩa, mở cửa bước vào nhà Sanh nhăn mặt, một mùi tanh tanh sộc vào mũi Sanh, Sanh bước vào trong, dưới nền đất vươn vãi những bệt bùn đất và nước, Sanh buột miệng:"cái quái gì vậy nè, cha nội này sao mà ở dơ vậy, dậm cả đất vào nhà, thiệt tình", nói đoạn Sanh chạy đi tìm miếng giẻ lau sơ những vết bẩn ấy, mùi hôi tanh nồng thật khó chịu.
Xong xui Sanh quay vào trong đến bên bàn vi tính của Nam lục kiếm cái đĩa, bực bội, rõ ràng Nam nói để ngay xấp đĩa trong hộc tủ mà sao Sanh kiếm hoài chẳng thấy đâu, bèn gọi cho Nam và gắt nhẹ:"anh hai, anh để cái đĩa ở đâu, sao tìm hoài ko ra nè...", đầu dây bên kia Nam đáp:"tao để trong hộc tủ chứ để đâu, đĩa tao bộ tao ko biết sao, thôi kiếm kĩ lại đi, mệt mày quá". Sanh lại moi tất cả hộc tủ ra để kiếm, cuối cùng cũng tìm thấy, té ra nó nắm kẹp trong một cái đĩa đôi khác, đang loay hoay xếp lại mọi thứ vào ngăn tủ, bỗng Sanh nghe có tiếng gõ cửa sau nhà bếp, thoáng nhíu mày, Sanh bước xuống xem coi gì, bước xuống nhà sau Sanh mở cánh cửa ra, chả có cái gì toan quay trở ra đi về thì Sanh nghe tiếng gõ cửa cứ vang liên tục nhưng ko phải là ở trong nhà, Sanh bèn chú ý lắng nghe xem tiếng gõ cửa đó được phát ra từ đâu, tiếng gõ ấy ngày một to hơn, rồi tiếng cào cấu nghe buốt răng, Sanh chú ý tới khu sân sau, thì ra tiếng gõ cửa là từ sân sau, Sanh bước ra, trong khung cảnh mờ tối, Sanh ko tìm thấy công tắc đèn ở chỗ nào cả, bật điện thoại lên để dò xem nhưng cả 2 bóng đèn đều cháy cả, gạt chuyện này sang bên, Sanh lần mò đến bên tiếng gõ ấy, thì ra tiếng động đó phát ra từ nhà kho, Sanh bèn đến xem, chắc là có con mèo nào bị mắc kẹt bên trong, nhưng Sanh nhìn lên trên nóc kho thì ko thấy cái lỗ nào hết, nếu là có con gì trong ấy thì bằng cách nào nó chui vào trong được, lúc này tiếng động đã im bặt, thay vào đó là 1 dòng nước nhỏ chảy ra từ khe cửa xuống chân Sanh, Sanh ngạc nhiên bước lùi lại:"nước từ trong chảy ra?quái lạ", Sanh bèn cúi người xuống, chiếu cái điện thoại vào xem nhưng khó nhìn quá. Một mùi tanh nồng sộc ngay vào mũi làm Sanh muốn ói, chạy ra xa căn nhà kho, Sanh hít 1 hơi thật sâu khong khí vào phổi, "thật là ghê"Sanh buột miệng.
Vừa lúc ấy, điện thoại Sanh reo vang, đầu dây bên kia là người yêu Sanh gọi, Sanh vui vẻ nói chuyện với người yêu, đâu hay biết có một sinh vật đang ngoi lên từ miệng giếng, trườn đến bên Sanh. Đang trò chuyện, Sanh cảm giác như dưới chân Sanh có cái gì ươn ướt đang bám dần vào chân, Sanh thoáng chọt bụng, khẽ nhìn xuống, trong ánh sáng lờ mờ của ánh trăng rọi xuống sân, 1 bàn tay nắm chặt lấy cổ chân Sanh, hàm Sanh cứng lại, ko thề tin vào mắt mình nữa, một bàn tay người ướt nhẹp, Sanh đứng như chết trân trong giây lát, hít 1 hơi thật sâu vào lòng ngực, "bình tĩnh, bình tĩnh, mọi chuyện chỉ là trò đùa của ai đó thôi mà...", bên kia đầu dây Lan hỏi:"ủa, ai đùa với anh?anh đang ở đâu vậy, alo, anh ơi, sao vậy, alo... ?", Sanh ko trả lời, mọi giác quan đều tập trung vào cảnh tượng khủng khiếp đang diễn ra với Sanh, Sanh muốn thét lên vì kinh hãi, Sanh hất vội cái tay gớm ghiếc ấy ra khỏi bàn chân, "buông ra, buông ra...", Sanh thét lên thật lớn, đánh rơi cả chiếc điện thoại xuống đất, mặc bên kia đầu dây nói gì. Càng đá mạnh chân, bàn tay càng siết lại chặt hơn, Sanh quơ quàng xung quanh thì may quá bốc trúng cây nhựa dựng đứng kế bên, Sanh lấy cây đập lấy, đập để vào bàn tay gớm ghiếc ấy, tóc của sinh vật ấy văng tứ tung, sau 1 hồi giằng co, Sanh cũng bật khỏi ra được bàn tay ấy, Sanh la làng, vừa chạy vừa hét "có ai ko, cứu tôi với..."rồi hộc tốc chạy bán sống bán chết vào trong nhà, đóng nhanh cánh cửa nhà bếp lại, Sanh vội vàng ra khỏi nhà trọ, nhảy vọt lên xe phóng như bay về nhà, đầu óc nhức buốt, chạy xe loạng choạng thế nào mà đâm sầm vào xe nước mía của người ta.:"nè cậu kia, ăn cướp hả mà chạy dữ vậy, bể hết xe nước mía của người ta rồi nè, đền đi...", tiếng bà bán nước mía sang sảng, mọi người xung quanh bu lại xem, nhìn Sanh với đôi mắt ái ngại, dè bỉu. Sanh hoàn hồn đứng dậy đến bên bà bán nước xin lỗi rối rít và hỏi xem cái xe bao nhiêu tiền. Bà bán nước mía hầm hầm nhìn Sanh:"700 nghìn", Sanh gạt ngang, "dì ơi, gì mà nhiều vậy, tui chỉ đụng bể có cái kiếng của dì thôi mà làm gì bắt đền tới 700 nghìn, có nhầm ko đó dì?", bỗng bà ta hét vào mặt Sanh:"giờ có đền ko, ko thì lên công an giải quyết, đừng nói nhiều, nè bà con thấy đó, nó đụng đổ bể xe tui rồi ko chịu đền nè, kêu công an giùm tui với...", Sanh thấy đôi co với bà này thật ko có kết quả, đành rút tiền ra trả cho khỏi lôi thôi, day dưa với mấy bà này mệt thêm. Sanh lấy tiền ra đưa cho bà ta rồi lên xe chạy mất hút. Thiệt là 1 ngày quỷ ám.
Vừa tới nhà, Sanh chạy hộc tốc lên lầu kiếm Nam.:"anh hai ơi, ghê quá...", Nam đang ngồi chơi game, quay sang nhìn Sanh ngạc nhiên:"đi đâu mà mặt mày trong kinh thế?", Ngồi xuống bên giường, miệng há hốc thở, vừa thở vừa nói:"anh hai, nhà trọ... Của anh, có có có... MA, trời ơi, ghê quá...", Nam sửng sốt nhìn Sanh ko chớp mắt, vậy là chuyện đó cũng xảy ra trước mắt Sanh, vậy là rõ rồi, căn nhà ấy có Ma thật, Sanh ngồi kề lại mọi chi tiết cho Nam nghe, "nè, anh nhìn đi, còn có dấu tay của nó nè, đã vậy khi chạy về còn đụng bể xe nước mía của người ta, đền hết 700 nghìn, xui xẻo thiệt". Nam quan sát dấu vết trên cổ chân Sanh, hiện ra 5 dấu tay tím ngắt, vậy là bàn tay ấy siết rất chặt nên mới tím thế này, Nam bèn nói với Sanh"vậy ra mày cũng đã thấy rồi hả, tao thấy từ đêm qua, hoảng quá mới chạy về đây nè, giờ tao ko biết giải quyết sao nữa". Bỗng Nam chợt lóe lên sáng kiến:"nè mày, đợi thằng Hùng lên rồi tụi mình mở khóa căn nhà kho đó ra xem có gì ko, mày nghĩ sao?", Sanh nhe răng, nhún vai "như vậy có ổn ko đó, lỡ có chuyện gì thì sao?hay là anh gọi cho chủ nhà đi". Nam lấy điện thoại gọi cho Hùng hỏi khi nào lên lại, Hùng nói ngày mai Hùng lên. Nam quyết định đợi Hùng lên rồi tính tiếp.
Xế trưa hôm sau, Nam chạy ra bến xe đón Hùng về, vừa chạy Nam vừa kể cho Hùng nghe toàn bộ sự việc đã xảy ra trong 2 ngày qua, ban đều Hùng ko tin vì nghĩ Nam giỡn, nhưng sau 1 hồi nghe Nam nói với 1 thái độ hết sức nghiêm túc Hùng rất sợ. Hùng nói ngay"ban đầu tao nghi lắm mà tại mày cứ gạt đi chứ mấy lần tao thấy bóng dáng của ai đó thấp thoáng sau nhà mà nói hoài mày ko tin, bây giờ cho sáng con mắt ra". Nam bàn với Hùng lả cùng với Sanh cả 3 người cùng mở căn nhà kho ra xem sao thì Hùng ko đồng ý, theo ý kiến của Hùng thì nên hỏi thẳng chị chủ nhà rồi tính tiếp. Nam thấy ý kiến của Hùng và Sanh nghe cũng hợp lý nên cũng thống nhất như vậy có lẽ sẽ tốt hơn.
Về đến nhà trọ, từ trong nhà cho đến ngoài sân thật dơ bẩn, ko cần hỏi Hùng cũng đã có câu trả lời, mọi chuyện thật rối rắm. Nam gọi điện thoại cho chị chủ nhà và xin chị 1 cái hẹn, chị ta nói 2 ngày sau sẽ đến. Trong khoảng thời gian 2 ngày, Hùng qua nhà Nam ở tạm chứ ko dám ở lại trong căn nhà đó.
Đúng hẹn, 9h sáng chị chủ nhà có mặt. Nam, Hùng, Sanh trình bày cho chị chủ nghe mọi chuyện trong nhà này và hỏi chị có biết gì ko thì chị chủ nhìn cả 3 ái ngại, Sanh vạch cổ chân ra cho chị xem:"đây nè, chị nhìn đi, dấu tích vẫn còn đây nè, tụi em nói dối chị làm gì...", chị chủ lắc đầu:"ko phải là tôi ko tin, nhưng mà chuyện này chắc có cái gì đó thôi..."chưa nói dứt câu Nam liền hỏi ngay:" thế chị ở nhà này lâu chưa?". Chị đáp:", 2 năm rồi, vợ chồng tôi mua căn nhà này qua 1 người môi giới, tôi thấy căn nhà rộng rãi mà giá lại quá rẻ so với thị trường nên ko đắn đo, vợ chồng tôi mua ngay", "vậy chứ chị ko thấy gì bất thường khi ở trong căn nhà này àh?mà sao chị ko ở tiếp và đi nơi khác ở, chắc chắn chị biết điều gì mới dấu tụi em...", chị ta lắc đầu rồi nói:"nhưng có 1 chi tiết lạ như vậy nè, ko hiểu vì sao từ hồi dọn vào căn nhà này, 2 đứa con tôi cứ bệnh liên miên, đi bác sĩ ko biết bao nhiêu lần nhưng ko khỏi hẳn, nhất là thằng út, chưa bik nói nhưng mỗi tối cứ khóc miết, dỗ mãi vẫn ko nín cho đến khi nó mệt và ngủ thì thôi, cứ như thế tui thấy ko ổn, đi nói cho mẹ tôi nghe, mẹ tôi liền dẫn 1 ông thầy địa lý về xem phong thủy vì theo bà thì phong thủy rất quan trọng trong cuộc sống, cách bài trí và hướng nhà phải hạp với người ở mới được. Khi ông thầy địa lý đến xem, đi xung quanh khắp căn nhà ông lắc đầu và nói căn nhà này có nhìu yếm khí và tử khí rất nặng, ko tốt cho sức khỏe cũng như công việc của gia chủ. Hùng tò mò hỏi dồn:" thế ông thầy đó còn nói gì ko chị?chẳng hạn như là có người chết hay là có cái vong nào... Hay ko?", nhưng chị ta lắc đầu bảo là ông ta ko nói gì cả và chị ta còn kể rằng, thế là cả gia đình chị ta dọn về lại căn nhà cũ của chị và đăng bán căn nhà này, nhưng tuyệt nhiên ko ai chịu mua cả, vào xem xong rồi lại lắc đầu ko mua nên chị ta giao căn nhà cho chỗ môi giới đăng bán nhà, trong thời gian chờ đợi thì cho người khác thuê.
-"chị nè, vậy thế tại sao cái giếng chị bịt lại, nếu ko xài nữa sao ko đập đi?"Hùng hỏi.
-"-cái giếng này lúc mua là nó đã được bịt lại rồi, khi mua nhà ox tôi có dở ra xài thì nước trong ấy bẩn và hôi quá nên đậy lại lun, dự định đập bỏ nhưng chưa kịp thì đã phải dọn đi rồi, ah mà chị cũng thắc mắc 1 chuyện, đó là có nhiều người lúc trước đến đây thuê nhà, chỉ vài ba ngày là trả lại nhà, cao lắm là 1 tháng rồi bỏ cộc đi chỗ khác, tôi cũng thấy lạ nhưng ko biết là chuyện gì, nay nghe tụi em nói vậy làm chị cũng chột dạ lắm..."
Sau một hồi suy nghĩ đắn đo, Nam quyết định đề nghị chị cùng bọn Nam mở căn nhà kho vào xem xem trong đó có gì hay ko, chị đồng ý ngay, vì theo chị cũng ko muốn có bất cứ cái gì ám ảnh ngôi nhà này. Cả 4 người cùng bước đến căn nhà kho, khi chị chủ vừa mở cánh cửa ra, bao nhiu là bụi bậm bay khắp mặt mũi khiến mọi người ho sặc sụa, vừa nhăn mặt Sanh vừa nói:'' bụi bặm ko, bộ lúc mới vào ở chị ko dọn dẹp gì sao?"chị ta đáp"lúc dọn vào cũng chưa có nhiều đồ và cũng như cái giống, có kịp dọn dẹp gì đâu". Trong căn nhà kho này, đồ đạc ko có nhiều lắm, ngay trên trần và xung quanh cả căn là những màng nhện đóng dày đặt, dưới nền nhà thật cáu bẩn, từng lớp bùn đất nhày nhụa bám chặt dưới nền, có điều lạ mà hiển nhiên cả 3 đều biết đó là có những lớp bùn đất còn rất mới, nước lênh láng khắp nơi. Lúc này trên gương mặt chị chủ có chút biến sắc, vậy là những điều mà 3 cậu kia nói là hoàn toàn có thật cả. Nam nhìn khắp lượt căn nhà, bất chợt Nam thấy cái cuốc trong gốc nhà, vội chạy đến xem, 1 cây cuốc cũ kỹ, Sanh bước đến xem thì phát hiện 1 điểm lạ, mặc dù cái cuốc đã rất cũ và bị bám đầy bụi bậm nhưng những vết nâu loang trên cán cuống rất rõ, Nam đưa cây cuốc trước mặt chị chủ nhà, cả 4 người nhìn nhau, mỗi người theo đuổi 1 suy nghĩ. Hùng đi loanh quoanh quan sát, từ gốc nhà Hùng thấy những tia màu nâu đậm bắn tung tòe lòi ra ngoài, Hùng kêu Nam và Sanh tới lôi ra cái bàn ra xem, vừa kéo chiếc bàn ra, 1 cái chân người đã bị phân hủy lòi ra ngoài, một mùi hôi thối sộc vào mũi làm cả 4 người cùng nôn ọe, chị chủ ko ngăn được cảm xúc, bật thành tiếng la và ngồi bệt xuống, ôm lấy khuôn mặt sợ run rảy, còn phần Nam, Hùng, Sanh cũng ko khỏi bàng hoàng, 1 cái xác người bị phân hủy, thịt nham nhở, ôi khủng khiếp làm sao, Hùng bèn lấy điện thoại gọi cho cảnh sát đến xem xét, chị chủ cũng lật đật gọi báo cho anh chồng biết và gọi anh chồng chạy đến ngay. Cả 4 người đi ra ngoài sân chờ cảnh sát đến xem xét.
Nửa tiếng sau, lực lược cảnh sát tới xem xét, thu thập mọi thứ tại hiện trường, khi lôi cái xác kia ra để pháp y kiểm tra thì trời ơi, lôi ra 1 cái xác ko có phần bụng trở lên, có nghĩa là cái xác này đã bị chặt ra thành 2 khúc, nhưng còn phần trên thì chưa thấy đâu, mọi người đều tìm kiếm khắp nơi, cả xóm xung quanh bu lại xem đông nghẹt, có người chép miệng lắc đầu, có người sợ hãi...
Sau 1 hồi khám nghiệm và xem xét sơ bộ, bác sĩ pháp y nói cái xác này đã bị giết tầm khoảng 3 năm trở lại đây. Cả 4 người đều được lấy khẩu cung. Nam có nói 1 chi tiết nữa là cái giếng, và kể lại toàn bộ sự việc mà theo như Nam thấy cho cảnh sát nghe, mọi người tới ngay cái giếng dở ra tìm kiếm, lạ thay cái giếng ko đầy nước mà ngược lại, bên dưới giếng chỉ là những lớp bùn, cho người xuống dò tìm, 1 hồi sau lôi lên 1 nửa cái xác còn lại. Thế là rõ rồi, cái xác là 1 người phụ nữ độ tuổi chừng 26 đến 28 tuổi, 1 cô gái khá trẻ. Được bác sĩ pháp y kết luận cô gái này bị giết trước khi bị chặt ra làm 2 khúc.
Khi thu thập xong mọi thứ, cảnh sát đưa cái xác của cô gái đem đi, chuẩn bị mở rộng 1 cuộc điều tra để làm rõ hơn về nguyên nhân dẫn đến cái chết của cô gái và tìm tông tích người thân của cô gái.
Lúc này đây, chị chủ xoay sang nói với cà 3 người rằng chị ta rất tiếc và xin lỗi vì chị ta hề biết gì và đã liên lụy đến mọi người, nhưng cả 3 đều rất thông cảm cho chị vì chính bản thân chị cũng ko biết sự việc này thì lấy lý do gì mà trách chị ta. Thế rồi mọi ngưởi đều nhất trí chờ xem cơ quan cảnh sát điều tra vụ án này. Đối với cảnh sát, muốn biết những người đã từng sở hữu căn nhà này là ai ko hề khó, cái khó ở đây là mọi việc rất mơ hồ, ko biết ai là người giết cô gái ấy. Và lẽ dĩ nhiên câu chuyện này cũng được đưa lên các mặt báo. Và cuối cùng sự thật cũng được phanh phui, 1 sự thật rợn người...
Trong 1 đêm mưa gió, điện ở nhà bị cúp. Loay hoay một hồi Hương mới thắp được cây đèn cầy lên. Mưa, gió ầm ầm ko ngớt, cô buột miệng"quái lạ, chưa đến tháng mưa mà sao bữa nay mưa to quá, giống như là bão vậy...", cô đang lo ngại cho đám rau ngoài sân cô đang trồng, mưa thế này cô sợ đám rau ấy sẽ bị chết thì uổng công cô trồng từ cả tháng nay. Bỗng có điện trở lại, cô mừng quá chạy ra ngoài sân sau, hướng đôi mắt về phía đám rau, từng cơn gió quất mạnh qua đám rau làm cho 1 số bật cả rể lên, đổ nghiên ngã, cô khẽ tặc lưỡi vội lấy cây dù với tấm nylon to chạy ra đám rau ấy, định bụng sẽ che lại cho gió đừng thổi tung đám rau ấy lên nữa. Cô vội vàng chạy ra, "XOẠT", ngoài sân đất cộng với nước mưa làm cô trượt té cả người xuống đau điếng, người ướt mẹp, bùn đất dính khắp người, sau 1 phút lấy lại thăng bằng, cô đến bên đám rau, phủ tấm nylon che lại đám rau ấy. Loay hoay chăm sóc đám rau, cô không để ý có tiếng bước chân vội vã của một người đàn ông đang chạy xồng xộc vào nhà. "XOẢNG"!Có tiếng đổ vỡ vật gì đó trong nhà, cô giật mình, chạy vào trong xem thử chuyện gì, đến phòng khách, nhìn xuống dưới sàn, ly tách đổ bể ngổn ngang trên sàn nhà, nước văng tung tóe, cô liền ngước lên nhìn vị khách không mời ấy, dáng người lù lù đang xếp cả thân hình ấy trên ghế, đầu tóc rũ rượi, áo quần ướt mẹp, thoáng giật mình nhưng rồi cô cũng nhận ra là ai, đó là Hải, thằng em chồng của cô đây mà. Cô tiến đến bên Hải hỏi "ủa đi đâu mà sao cả người ướt mẹp thế này... ?" cô nhìn Hải thoáng rùng mình, hơi lùi ra xa một khoảng, bao nhiu câu hỏi nhảy múa trong đầu và không khỏi thắc mắc... Sao mặt mày Hải xanh ngắt, đôi mắt sợ hãi chực trào nước, đỏ ngầu, người run lên bần bật, áo quần ướt mẹp, lại ko mang dép, hai hàm răng đánh vào nhau cầm cập nhìn ra ngoài đường, ngó trước ngó sau như sợ có ai đó đang theo dõi, sau đó lấm lét nhìn cô và đáp"em.. Em... Em bị tụi kia... Rượt đánh...", cô ngạc nhiên hỏi dồn "ai đánh em?có sao ko?..."cô không biết phải xử lý ra sao vì chồng cô đi làm chưa về. Hải ngập ngừng nói "ờ.. Thì giữa đường em bị tụi kia kiếm chuyện... Và em đã... Lỡ tay đâm trúng một thằng trong bọn nó... Nên bị tụi kia rượt theo...". Cô vớ ngay điện thoại gọi cho chồng mau về, vừa bấm số thì chợt Hải xông vào giật ngay điện thoại của cô, gạt phăng rớt xuống đất, nhìn cô căng thẳng, những sợi mạch máu trong đôi mắt Hải long lên làm cô hoảng sợ, tim đập thật nhanh, lùi ra sau cố lấy lại bình tĩnh trấn an Hải "em... Em làm gì vậy Hải... ?, Hải gằng lên, "chị tính gọi cho ai... ?", cô lấp bấp "chị gọi cho anh em thôi mà, em sao vậy... ?"Lúc này cô mới bình tĩnh hơn, thì ra Hải tưởng chị gọi cho ai đó, như công an chẳng hạn, nhưng cô lập tức gạt ngay ý nghĩa đó. Lúc này Hải mới bớt căng thẳng hơn, ngồi xuống ghế, mắt suy tư, cả thân hình vẫn run lên cầm cập. Cô gọi cho chồng bảo anh về ngay vì hình như Hải có chuyện gì đó không ổn lắm mà cô không tiện hỏi.
Gác máy xong, cô bèn lên tiếng bảo Hải đi vào nhà sau tắm và thay quần áo, còn phần cô thì dọn dẹp đóng bừa bộn trên sàn nhà, lau chùi sạch sẽ. Sự việc đến với cô thật bất ngờ và không khỏi làm cho cô luôn thắc mắc về mọi hành động của Hải. Cô nhìn ra ngoài cổng mong chồng cô về nhanh nhanh. Từ trong phòng tắm bỗng vọng ra tiếng hét lớn của Hải "AAAAAAAAAAAAAAAAAA", rồi tiếng nước xối xả, tiếng đập ầm ầm vào tường... Tim cô run lên thình thịch, lo lắng nhìn vào sau bếp, ko dám bước xuống. Những ý nghĩ ngồn ngang xen lẫn sự lo ngại của cô.
Tiếng kọt kẹt mở cửa ngoài cổng, ngó ra ngoài cô mừng húm, chồng cô đã về. Cô liền chạy ra xách cặp cho chồng, Hưng nhìn vợ một hồi, một thoáng thắc mắc "sao người em dính bùn đất dơ thế này?", cô giải thích khi nãy bị trượt té ngoài sân sau. Khi Hưng hỏi lại mọi chuyện khi cô gọi cho anh là có đúng không thì cô gật đầu xác nhận những lời cô nói qua điện thoại khi nãy là thật, còn chi tiết ra sao thì cô ko rõ cho lắm.
Bước vào trong nhà, Hưng và vợ đã thấy Hải đang ngồi hút thuốc, gọi điện thoại cho ai đó có vẻ vội vàng lắm, thoáng trong thấy hai vợ chồng cô, Hải lập tức cúp máy, tháo cả pin ra. Hành động lạ lùng của Hải đều làm cho cả 2 vợ chồng nghi ngờ, chắc chắn phải có chuyện gì đó nghiêm trọng lắm chứ không đơn thuần là đánh nhau bình thường nhưng Hưng vẫn xem như không có gì, bước vào nhà. Còn cô thì vào trong tắm rửa, thay lại bộ đồ khác. Để mặc cho hai anh em nói chuyện với nhau.
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Nam bàng hoàng, lo lắng, tim cứ đập liên tục, Nam chạy hối hã, những tưởng có ai đó rượt theo sau lưng, Nam cảm thấy đêm nay sao mà xa thế, gió và mưa cứ táp vào mặt, vào mắt làm Nam cay xè, người run lên bần bật vì lạnh và sợ. Xe đang chạy rất nhanh, bỗng từ đâu 1 con mèo chạy lướt ngang qua đường làm Nam lại một phen hú vía, Nam thắng gấp, do trời mưa đường xá ướt mẹp làm xe Nam trượt bánh té lăn quay trên đường đau điếng, vừa sợ vừa bực mình "đồ quỷ xứ". Rất may là ko sao, chỉ bị trày nhẹ ở tay, Nam gượng đứng dậy, dựng xe lên phóng ga chạy tiếp một mạch về nhà. Vừa về đến trước cổng, Nam nhảy xuống xe chạy đến bên cửa, vừa nhấn chuông liên hồi, vừa đập cửa ầm ầm "mẹ ơi, mở cửa cho con...", vài phút sau, ánh đèn bên trong nhà Nam bật sáng, tiếng cửa kiếng, cửa sắt mở ra, mẹ Nam nhìn ra ngoài, trong thấy Nam với bộ dạng ướt như chuột lột, người run rảy, vội vàng chạy ra cổng mở cửa cho Nam.
-"Đi đâu trông đêm mưa gió vậy con... ?", Nam ko kịp trả lời mẹ, đã chạy thẳng một mạch vào buồng tắm, dưới làn nước nóng của vòi sen, vậy mà sao Nam vẫn cảm thấy lạnh toát cả người, đầu óc cứ lẩn quẩn những hình ảnh lúc ban nãy, thật ko thể nào tin nổi nhưng nó đã diễn ra ngay trước mắt Nam như một cuốn phim chiếu chậm, thoáng rùng mình Nam lắc lắc đầu như cố sua đi những hình ảnh đó. Chợt Nam nghe tiếng mẹ vọng vào hỏi:"Nam, con đi đâu vậy, người ướt nhẹp, sao ko mặc áo mưa vào, lỡ bệnh rồi sao con?Nam đáp lời mẹ:"àh, hồi chiều tối con đi qua nhà mấy thằng bạn nhậu, chắc là say quá nên con ngủ quên, sựt tỉnh dậy thì thấy khuya quá nên con chạy về, ai ngờ mưa to quá ko về nhà trọ kịp nên con chạy một mạch về đây lun chứ đâu có gì đâu, mẹ đừng lo", nói đoạn Nam lau khô đầu tóc mình mẩy rồi bước lên lầu. Mẹ Nam với theo đưa cho Nam ly trà nóng:"uống cho ấm người đi con rồi đi ngủ". Bước vào phòng mình Nam như thấy yên tâm hơn, hít một hơi thật sâu, mùi trà lài tỏa ra thơm ngát làm dịu cơ thể, hớp ngụm trà ấm cả người, tinh thần trở lại bình thường hơn, Nam bước lên giường đặt người xuống và ngủ, ko muốn nghĩ ngợi gì thêm vào lúc này nữa, có gì để tính sau, đã về đến nhà rồi nên bớt sợ đi nhiều, chắc do cơ thể quá mệt mỏi nên vừa nằm xuống Nam đã ngáy khò. Ngoài trời mưa vẫn rơi. K
Buổi sáng Nam thức dậy, cảm giác khi được ở nhà thật bình yên, suy nghĩ về những gì xảy ra đêm hôm qua như 1 giấc mơ mà đến giờ này Nam vẫn ko tài nào hiểu nổi, Nam nghĩ ko biết có nên nói chuyện này cho Sanh hay là Hùng biết ko nữa, mà nếu nói ra chắc gì đã tin. Mà thôi, suy nghĩ nhiều cũng thế, đợi Hùng lên rồi giải quyết sau vậy, nghĩ thế nên Nam bước xuống nhà ăn sáng, cả ngày ko đi đâu hết. Sanh thấy lạ bèn đến bên anh mình hỏi:"ủa, hôm nay anh hai ko đi đâu sao?bộ đêm qua có chuyện gì hả mà thấy anh về khuya quá...", Nam đang nằm trên ghế xem phim, nghe Sanh hỏi Nam quay sang nói:"thì hôm qua tao đi nhậu nên về khuya... , với lại nhà trọ vắng người nên buồn về đây vài hôm đợi thằng Hùng lên".
Buồi chiều, Sanh chuẩn bị đi chơi với bạn gái, Sanh hỏi mượn Nam cái đĩa windows về đề cài lại máy, Nam quăng chìa khóa nhà trọ cho Sanh.
Tối đó, khi chở bạn gái về nhà xong, Sanh chạy đến nhà trọ của Nam để lấy cái đĩa, mở cửa bước vào nhà Sanh nhăn mặt, một mùi tanh tanh sộc vào mũi Sanh, Sanh bước vào trong, dưới nền đất vươn vãi những bệt bùn đất và nước, Sanh buột miệng:"cái quái gì vậy nè, cha nội này sao mà ở dơ vậy, dậm cả đất vào nhà, thiệt tình", nói đoạn Sanh chạy đi tìm miếng giẻ lau sơ những vết bẩn ấy, mùi hôi tanh nồng thật khó chịu.
Xong xui Sanh quay vào trong đến bên bàn vi tính của Nam lục kiếm cái đĩa, bực bội, rõ ràng Nam nói để ngay xấp đĩa trong hộc tủ mà sao Sanh kiếm hoài chẳng thấy đâu, bèn gọi cho Nam và gắt nhẹ:"anh hai, anh để cái đĩa ở đâu, sao tìm hoài ko ra nè...", đầu dây bên kia Nam đáp:"tao để trong hộc tủ chứ để đâu, đĩa tao bộ tao ko biết sao, thôi kiếm kĩ lại đi, mệt mày quá". Sanh lại moi tất cả hộc tủ ra để kiếm, cuối cùng cũng tìm thấy, té ra nó nắm kẹp trong một cái đĩa đôi khác, đang loay hoay xếp lại mọi thứ vào ngăn tủ, bỗng Sanh nghe có tiếng gõ cửa sau nhà bếp, thoáng nhíu mày, Sanh bước xuống xem coi gì, bước xuống nhà sau Sanh mở cánh cửa ra, chả có cái gì toan quay trở ra đi về thì Sanh nghe tiếng gõ cửa cứ vang liên tục nhưng ko phải là ở trong nhà, Sanh bèn chú ý lắng nghe xem tiếng gõ cửa đó được phát ra từ đâu, tiếng gõ ấy ngày một to hơn, rồi tiếng cào cấu nghe buốt răng, Sanh chú ý tới khu sân sau, thì ra tiếng gõ cửa là từ sân sau, Sanh bước ra, trong khung cảnh mờ tối, Sanh ko tìm thấy công tắc đèn ở chỗ nào cả, bật điện thoại lên để dò xem nhưng cả 2 bóng đèn đều cháy cả, gạt chuyện này sang bên, Sanh lần mò đến bên tiếng gõ ấy, thì ra tiếng động đó phát ra từ nhà kho, Sanh bèn đến xem, chắc là có con mèo nào bị mắc kẹt bên trong, nhưng Sanh nhìn lên trên nóc kho thì ko thấy cái lỗ nào hết, nếu là có con gì trong ấy thì bằng cách nào nó chui vào trong được, lúc này tiếng động đã im bặt, thay vào đó là 1 dòng nước nhỏ chảy ra từ khe cửa xuống chân Sanh, Sanh ngạc nhiên bước lùi lại:"nước từ trong chảy ra?quái lạ", Sanh bèn cúi người xuống, chiếu cái điện thoại vào xem nhưng khó nhìn quá. Một mùi tanh nồng sộc ngay vào mũi làm Sanh muốn ói, chạy ra xa căn nhà kho, Sanh hít 1 hơi thật sâu khong khí vào phổi, "thật là ghê"Sanh buột miệng.
Vừa lúc ấy, điện thoại Sanh reo vang, đầu dây bên kia là người yêu Sanh gọi, Sanh vui vẻ nói chuyện với người yêu, đâu hay biết có một sinh vật đang ngoi lên từ miệng giếng, trườn đến bên Sanh. Đang trò chuyện, Sanh cảm giác như dưới chân Sanh có cái gì ươn ướt đang bám dần vào chân, Sanh thoáng chọt bụng, khẽ nhìn xuống, trong ánh sáng lờ mờ của ánh trăng rọi xuống sân, 1 bàn tay nắm chặt lấy cổ chân Sanh, hàm Sanh cứng lại, ko thề tin vào mắt mình nữa, một bàn tay người ướt nhẹp, Sanh đứng như chết trân trong giây lát, hít 1 hơi thật sâu vào lòng ngực, "bình tĩnh, bình tĩnh, mọi chuyện chỉ là trò đùa của ai đó thôi mà...", bên kia đầu dây Lan hỏi:"ủa, ai đùa với anh?anh đang ở đâu vậy, alo, anh ơi, sao vậy, alo... ?", Sanh ko trả lời, mọi giác quan đều tập trung vào cảnh tượng khủng khiếp đang diễn ra với Sanh, Sanh muốn thét lên vì kinh hãi, Sanh hất vội cái tay gớm ghiếc ấy ra khỏi bàn chân, "buông ra, buông ra...", Sanh thét lên thật lớn, đánh rơi cả chiếc điện thoại xuống đất, mặc bên kia đầu dây nói gì. Càng đá mạnh chân, bàn tay càng siết lại chặt hơn, Sanh quơ quàng xung quanh thì may quá bốc trúng cây nhựa dựng đứng kế bên, Sanh lấy cây đập lấy, đập để vào bàn tay gớm ghiếc ấy, tóc của sinh vật ấy văng tứ tung, sau 1 hồi giằng co, Sanh cũng bật khỏi ra được bàn tay ấy, Sanh la làng, vừa chạy vừa hét "có ai ko, cứu tôi với..."rồi hộc tốc chạy bán sống bán chết vào trong nhà, đóng nhanh cánh cửa nhà bếp lại, Sanh vội vàng ra khỏi nhà trọ, nhảy vọt lên xe phóng như bay về nhà, đầu óc nhức buốt, chạy xe loạng choạng thế nào mà đâm sầm vào xe nước mía của người ta.:"nè cậu kia, ăn cướp hả mà chạy dữ vậy, bể hết xe nước mía của người ta rồi nè, đền đi...", tiếng bà bán nước mía sang sảng, mọi người xung quanh bu lại xem, nhìn Sanh với đôi mắt ái ngại, dè bỉu. Sanh hoàn hồn đứng dậy đến bên bà bán nước xin lỗi rối rít và hỏi xem cái xe bao nhiêu tiền. Bà bán nước mía hầm hầm nhìn Sanh:"700 nghìn", Sanh gạt ngang, "dì ơi, gì mà nhiều vậy, tui chỉ đụng bể có cái kiếng của dì thôi mà làm gì bắt đền tới 700 nghìn, có nhầm ko đó dì?", bỗng bà ta hét vào mặt Sanh:"giờ có đền ko, ko thì lên công an giải quyết, đừng nói nhiều, nè bà con thấy đó, nó đụng đổ bể xe tui rồi ko chịu đền nè, kêu công an giùm tui với...", Sanh thấy đôi co với bà này thật ko có kết quả, đành rút tiền ra trả cho khỏi lôi thôi, day dưa với mấy bà này mệt thêm. Sanh lấy tiền ra đưa cho bà ta rồi lên xe chạy mất hút. Thiệt là 1 ngày quỷ ám.
Vừa tới nhà, Sanh chạy hộc tốc lên lầu kiếm Nam.:"anh hai ơi, ghê quá...", Nam đang ngồi chơi game, quay sang nhìn Sanh ngạc nhiên:"đi đâu mà mặt mày trong kinh thế?", Ngồi xuống bên giường, miệng há hốc thở, vừa thở vừa nói:"anh hai, nhà trọ... Của anh, có có có... MA, trời ơi, ghê quá...", Nam sửng sốt nhìn Sanh ko chớp mắt, vậy là chuyện đó cũng xảy ra trước mắt Sanh, vậy là rõ rồi, căn nhà ấy có Ma thật, Sanh ngồi kề lại mọi chi tiết cho Nam nghe, "nè, anh nhìn đi, còn có dấu tay của nó nè, đã vậy khi chạy về còn đụng bể xe nước mía của người ta, đền hết 700 nghìn, xui xẻo thiệt". Nam quan sát dấu vết trên cổ chân Sanh, hiện ra 5 dấu tay tím ngắt, vậy là bàn tay ấy siết rất chặt nên mới tím thế này, Nam bèn nói với Sanh"vậy ra mày cũng đã thấy rồi hả, tao thấy từ đêm qua, hoảng quá mới chạy về đây nè, giờ tao ko biết giải quyết sao nữa". Bỗng Nam chợt lóe lên sáng kiến:"nè mày, đợi thằng Hùng lên rồi tụi mình mở khóa căn nhà kho đó ra xem có gì ko, mày nghĩ sao?", Sanh nhe răng, nhún vai "như vậy có ổn ko đó, lỡ có chuyện gì thì sao?hay là anh gọi cho chủ nhà đi". Nam lấy điện thoại gọi cho Hùng hỏi khi nào lên lại, Hùng nói ngày mai Hùng lên. Nam quyết định đợi Hùng lên rồi tính tiếp.
Xế trưa hôm sau, Nam chạy ra bến xe đón Hùng về, vừa chạy Nam vừa kể cho Hùng nghe toàn bộ sự việc đã xảy ra trong 2 ngày qua, ban đều Hùng ko tin vì nghĩ Nam giỡn, nhưng sau 1 hồi nghe Nam nói với 1 thái độ hết sức nghiêm túc Hùng rất sợ. Hùng nói ngay"ban đầu tao nghi lắm mà tại mày cứ gạt đi chứ mấy lần tao thấy bóng dáng của ai đó thấp thoáng sau nhà mà nói hoài mày ko tin, bây giờ cho sáng con mắt ra". Nam bàn với Hùng lả cùng với Sanh cả 3 người cùng mở căn nhà kho ra xem sao thì Hùng ko đồng ý, theo ý kiến của Hùng thì nên hỏi thẳng chị chủ nhà rồi tính tiếp. Nam thấy ý kiến của Hùng và Sanh nghe cũng hợp lý nên cũng thống nhất như vậy có lẽ sẽ tốt hơn.
Về đến nhà trọ, từ trong nhà cho đến ngoài sân thật dơ bẩn, ko cần hỏi Hùng cũng đã có câu trả lời, mọi chuyện thật rối rắm. Nam gọi điện thoại cho chị chủ nhà và xin chị 1 cái hẹn, chị ta nói 2 ngày sau sẽ đến. Trong khoảng thời gian 2 ngày, Hùng qua nhà Nam ở tạm chứ ko dám ở lại trong căn nhà đó.
Đúng hẹn, 9h sáng chị chủ nhà có mặt. Nam, Hùng, Sanh trình bày cho chị chủ nghe mọi chuyện trong nhà này và hỏi chị có biết gì ko thì chị chủ nhìn cả 3 ái ngại, Sanh vạch cổ chân ra cho chị xem:"đây nè, chị nhìn đi, dấu tích vẫn còn đây nè, tụi em nói dối chị làm gì...", chị chủ lắc đầu:"ko phải là tôi ko tin, nhưng mà chuyện này chắc có cái gì đó thôi..."chưa nói dứt câu Nam liền hỏi ngay:" thế chị ở nhà này lâu chưa?". Chị đáp:", 2 năm rồi, vợ chồng tôi mua căn nhà này qua 1 người môi giới, tôi thấy căn nhà rộng rãi mà giá lại quá rẻ so với thị trường nên ko đắn đo, vợ chồng tôi mua ngay", "vậy chứ chị ko thấy gì bất thường khi ở trong căn nhà này àh?mà sao chị ko ở tiếp và đi nơi khác ở, chắc chắn chị biết điều gì mới dấu tụi em...", chị ta lắc đầu rồi nói:"nhưng có 1 chi tiết lạ như vậy nè, ko hiểu vì sao từ hồi dọn vào căn nhà này, 2 đứa con tôi cứ bệnh liên miên, đi bác sĩ ko biết bao nhiêu lần nhưng ko khỏi hẳn, nhất là thằng út, chưa bik nói nhưng mỗi tối cứ khóc miết, dỗ mãi vẫn ko nín cho đến khi nó mệt và ngủ thì thôi, cứ như thế tui thấy ko ổn, đi nói cho mẹ tôi nghe, mẹ tôi liền dẫn 1 ông thầy địa lý về xem phong thủy vì theo bà thì phong thủy rất quan trọng trong cuộc sống, cách bài trí và hướng nhà phải hạp với người ở mới được. Khi ông thầy địa lý đến xem, đi xung quanh khắp căn nhà ông lắc đầu và nói căn nhà này có nhìu yếm khí và tử khí rất nặng, ko tốt cho sức khỏe cũng như công việc của gia chủ. Hùng tò mò hỏi dồn:" thế ông thầy đó còn nói gì ko chị?chẳng hạn như là có người chết hay là có cái vong nào... Hay ko?", nhưng chị ta lắc đầu bảo là ông ta ko nói gì cả và chị ta còn kể rằng, thế là cả gia đình chị ta dọn về lại căn nhà cũ của chị và đăng bán căn nhà này, nhưng tuyệt nhiên ko ai chịu mua cả, vào xem xong rồi lại lắc đầu ko mua nên chị ta giao căn nhà cho chỗ môi giới đăng bán nhà, trong thời gian chờ đợi thì cho người khác thuê.
-"chị nè, vậy thế tại sao cái giếng chị bịt lại, nếu ko xài nữa sao ko đập đi?"Hùng hỏi.
-"-cái giếng này lúc mua là nó đã được bịt lại rồi, khi mua nhà ox tôi có dở ra xài thì nước trong ấy bẩn và hôi quá nên đậy lại lun, dự định đập bỏ nhưng chưa kịp thì đã phải dọn đi rồi, ah mà chị cũng thắc mắc 1 chuyện, đó là có nhiều người lúc trước đến đây thuê nhà, chỉ vài ba ngày là trả lại nhà, cao lắm là 1 tháng rồi bỏ cộc đi chỗ khác, tôi cũng thấy lạ nhưng ko biết là chuyện gì, nay nghe tụi em nói vậy làm chị cũng chột dạ lắm..."
Sau một hồi suy nghĩ đắn đo, Nam quyết định đề nghị chị cùng bọn Nam mở căn nhà kho vào xem xem trong đó có gì hay ko, chị đồng ý ngay, vì theo chị cũng ko muốn có bất cứ cái gì ám ảnh ngôi nhà này. Cả 4 người cùng bước đến căn nhà kho, khi chị chủ vừa mở cánh cửa ra, bao nhiu là bụi bậm bay khắp mặt mũi khiến mọi người ho sặc sụa, vừa nhăn mặt Sanh vừa nói:'' bụi bặm ko, bộ lúc mới vào ở chị ko dọn dẹp gì sao?"chị ta đáp"lúc dọn vào cũng chưa có nhiều đồ và cũng như cái giống, có kịp dọn dẹp gì đâu". Trong căn nhà kho này, đồ đạc ko có nhiều lắm, ngay trên trần và xung quanh cả căn là những màng nhện đóng dày đặt, dưới nền nhà thật cáu bẩn, từng lớp bùn đất nhày nhụa bám chặt dưới nền, có điều lạ mà hiển nhiên cả 3 đều biết đó là có những lớp bùn đất còn rất mới, nước lênh láng khắp nơi. Lúc này trên gương mặt chị chủ có chút biến sắc, vậy là những điều mà 3 cậu kia nói là hoàn toàn có thật cả. Nam nhìn khắp lượt căn nhà, bất chợt Nam thấy cái cuốc trong gốc nhà, vội chạy đến xem, 1 cây cuốc cũ kỹ, Sanh bước đến xem thì phát hiện 1 điểm lạ, mặc dù cái cuốc đã rất cũ và bị bám đầy bụi bậm nhưng những vết nâu loang trên cán cuống rất rõ, Nam đưa cây cuốc trước mặt chị chủ nhà, cả 4 người nhìn nhau, mỗi người theo đuổi 1 suy nghĩ. Hùng đi loanh quoanh quan sát, từ gốc nhà Hùng thấy những tia màu nâu đậm bắn tung tòe lòi ra ngoài, Hùng kêu Nam và Sanh tới lôi ra cái bàn ra xem, vừa kéo chiếc bàn ra, 1 cái chân người đã bị phân hủy lòi ra ngoài, một mùi hôi thối sộc vào mũi làm cả 4 người cùng nôn ọe, chị chủ ko ngăn được cảm xúc, bật thành tiếng la và ngồi bệt xuống, ôm lấy khuôn mặt sợ run rảy, còn phần Nam, Hùng, Sanh cũng ko khỏi bàng hoàng, 1 cái xác người bị phân hủy, thịt nham nhở, ôi khủng khiếp làm sao, Hùng bèn lấy điện thoại gọi cho cảnh sát đến xem xét, chị chủ cũng lật đật gọi báo cho anh chồng biết và gọi anh chồng chạy đến ngay. Cả 4 người đi ra ngoài sân chờ cảnh sát đến xem xét.
Nửa tiếng sau, lực lược cảnh sát tới xem xét, thu thập mọi thứ tại hiện trường, khi lôi cái xác kia ra để pháp y kiểm tra thì trời ơi, lôi ra 1 cái xác ko có phần bụng trở lên, có nghĩa là cái xác này đã bị chặt ra thành 2 khúc, nhưng còn phần trên thì chưa thấy đâu, mọi người đều tìm kiếm khắp nơi, cả xóm xung quanh bu lại xem đông nghẹt, có người chép miệng lắc đầu, có người sợ hãi...
Sau 1 hồi khám nghiệm và xem xét sơ bộ, bác sĩ pháp y nói cái xác này đã bị giết tầm khoảng 3 năm trở lại đây. Cả 4 người đều được lấy khẩu cung. Nam có nói 1 chi tiết nữa là cái giếng, và kể lại toàn bộ sự việc mà theo như Nam thấy cho cảnh sát nghe, mọi người tới ngay cái giếng dở ra tìm kiếm, lạ thay cái giếng ko đầy nước mà ngược lại, bên dưới giếng chỉ là những lớp bùn, cho người xuống dò tìm, 1 hồi sau lôi lên 1 nửa cái xác còn lại. Thế là rõ rồi, cái xác là 1 người phụ nữ độ tuổi chừng 26 đến 28 tuổi, 1 cô gái khá trẻ. Được bác sĩ pháp y kết luận cô gái này bị giết trước khi bị chặt ra làm 2 khúc.
Khi thu thập xong mọi thứ, cảnh sát đưa cái xác của cô gái đem đi, chuẩn bị mở rộng 1 cuộc điều tra để làm rõ hơn về nguyên nhân dẫn đến cái chết của cô gái và tìm tông tích người thân của cô gái.
Lúc này đây, chị chủ xoay sang nói với cà 3 người rằng chị ta rất tiếc và xin lỗi vì chị ta hề biết gì và đã liên lụy đến mọi người, nhưng cả 3 đều rất thông cảm cho chị vì chính bản thân chị cũng ko biết sự việc này thì lấy lý do gì mà trách chị ta. Thế rồi mọi ngưởi đều nhất trí chờ xem cơ quan cảnh sát điều tra vụ án này. Đối với cảnh sát, muốn biết những người đã từng sở hữu căn nhà này là ai ko hề khó, cái khó ở đây là mọi việc rất mơ hồ, ko biết ai là người giết cô gái ấy. Và lẽ dĩ nhiên câu chuyện này cũng được đưa lên các mặt báo. Và cuối cùng sự thật cũng được phanh phui, 1 sự thật rợn người...
Trong 1 đêm mưa gió, điện ở nhà bị cúp. Loay hoay một hồi Hương mới thắp được cây đèn cầy lên. Mưa, gió ầm ầm ko ngớt, cô buột miệng"quái lạ, chưa đến tháng mưa mà sao bữa nay mưa to quá, giống như là bão vậy...", cô đang lo ngại cho đám rau ngoài sân cô đang trồng, mưa thế này cô sợ đám rau ấy sẽ bị chết thì uổng công cô trồng từ cả tháng nay. Bỗng có điện trở lại, cô mừng quá chạy ra ngoài sân sau, hướng đôi mắt về phía đám rau, từng cơn gió quất mạnh qua đám rau làm cho 1 số bật cả rể lên, đổ nghiên ngã, cô khẽ tặc lưỡi vội lấy cây dù với tấm nylon to chạy ra đám rau ấy, định bụng sẽ che lại cho gió đừng thổi tung đám rau ấy lên nữa. Cô vội vàng chạy ra, "XOẠT", ngoài sân đất cộng với nước mưa làm cô trượt té cả người xuống đau điếng, người ướt mẹp, bùn đất dính khắp người, sau 1 phút lấy lại thăng bằng, cô đến bên đám rau, phủ tấm nylon che lại đám rau ấy. Loay hoay chăm sóc đám rau, cô không để ý có tiếng bước chân vội vã của một người đàn ông đang chạy xồng xộc vào nhà. "XOẢNG"!Có tiếng đổ vỡ vật gì đó trong nhà, cô giật mình, chạy vào trong xem thử chuyện gì, đến phòng khách, nhìn xuống dưới sàn, ly tách đổ bể ngổn ngang trên sàn nhà, nước văng tung tóe, cô liền ngước lên nhìn vị khách không mời ấy, dáng người lù lù đang xếp cả thân hình ấy trên ghế, đầu tóc rũ rượi, áo quần ướt mẹp, thoáng giật mình nhưng rồi cô cũng nhận ra là ai, đó là Hải, thằng em chồng của cô đây mà. Cô tiến đến bên Hải hỏi "ủa đi đâu mà sao cả người ướt mẹp thế này... ?" cô nhìn Hải thoáng rùng mình, hơi lùi ra xa một khoảng, bao nhiu câu hỏi nhảy múa trong đầu và không khỏi thắc mắc... Sao mặt mày Hải xanh ngắt, đôi mắt sợ hãi chực trào nước, đỏ ngầu, người run lên bần bật, áo quần ướt mẹp, lại ko mang dép, hai hàm răng đánh vào nhau cầm cập nhìn ra ngoài đường, ngó trước ngó sau như sợ có ai đó đang theo dõi, sau đó lấm lét nhìn cô và đáp"em.. Em... Em bị tụi kia... Rượt đánh...", cô ngạc nhiên hỏi dồn "ai đánh em?có sao ko?..."cô không biết phải xử lý ra sao vì chồng cô đi làm chưa về. Hải ngập ngừng nói "ờ.. Thì giữa đường em bị tụi kia kiếm chuyện... Và em đã... Lỡ tay đâm trúng một thằng trong bọn nó... Nên bị tụi kia rượt theo...". Cô vớ ngay điện thoại gọi cho chồng mau về, vừa bấm số thì chợt Hải xông vào giật ngay điện thoại của cô, gạt phăng rớt xuống đất, nhìn cô căng thẳng, những sợi mạch máu trong đôi mắt Hải long lên làm cô hoảng sợ, tim đập thật nhanh, lùi ra sau cố lấy lại bình tĩnh trấn an Hải "em... Em làm gì vậy Hải... ?, Hải gằng lên, "chị tính gọi cho ai... ?", cô lấp bấp "chị gọi cho anh em thôi mà, em sao vậy... ?"Lúc này cô mới bình tĩnh hơn, thì ra Hải tưởng chị gọi cho ai đó, như công an chẳng hạn, nhưng cô lập tức gạt ngay ý nghĩa đó. Lúc này Hải mới bớt căng thẳng hơn, ngồi xuống ghế, mắt suy tư, cả thân hình vẫn run lên cầm cập. Cô gọi cho chồng bảo anh về ngay vì hình như Hải có chuyện gì đó không ổn lắm mà cô không tiện hỏi.
Gác máy xong, cô bèn lên tiếng bảo Hải đi vào nhà sau tắm và thay quần áo, còn phần cô thì dọn dẹp đóng bừa bộn trên sàn nhà, lau chùi sạch sẽ. Sự việc đến với cô thật bất ngờ và không khỏi làm cho cô luôn thắc mắc về mọi hành động của Hải. Cô nhìn ra ngoài cổng mong chồng cô về nhanh nhanh. Từ trong phòng tắm bỗng vọng ra tiếng hét lớn của Hải "AAAAAAAAAAAAAAAAAA", rồi tiếng nước xối xả, tiếng đập ầm ầm vào tường... Tim cô run lên thình thịch, lo lắng nhìn vào sau bếp, ko dám bước xuống. Những ý nghĩ ngồn ngang xen lẫn sự lo ngại của cô.
Tiếng kọt kẹt mở cửa ngoài cổng, ngó ra ngoài cô mừng húm, chồng cô đã về. Cô liền chạy ra xách cặp cho chồng, Hưng nhìn vợ một hồi, một thoáng thắc mắc "sao người em dính bùn đất dơ thế này?", cô giải thích khi nãy bị trượt té ngoài sân sau. Khi Hưng hỏi lại mọi chuyện khi cô gọi cho anh là có đúng không thì cô gật đầu xác nhận những lời cô nói qua điện thoại khi nãy là thật, còn chi tiết ra sao thì cô ko rõ cho lắm.
Bước vào trong nhà, Hưng và vợ đã thấy Hải đang ngồi hút thuốc, gọi điện thoại cho ai đó có vẻ vội vàng lắm, thoáng trong thấy hai vợ chồng cô, Hải lập tức cúp máy, tháo cả pin ra. Hành động lạ lùng của Hải đều làm cho cả 2 vợ chồng nghi ngờ, chắc chắn phải có chuyện gì đó nghiêm trọng lắm chứ không đơn thuần là đánh nhau bình thường nhưng Hưng vẫn xem như không có gì, bước vào nhà. Còn cô thì vào trong tắm rửa, thay lại bộ đồ khác. Để mặc cho hai anh em nói chuyện với nhau.
Hưng đến ngồi bênh cạnh Hải, nhìn Hải một cách dò xét. Hải lấm lét nhìn anh mình, nửa muốn nói gì đó với Hưng, nửa lại thôi, Hải châm điếu thuốc tiếp theo, tay run run bật quẹt lửa. Hưng rất ngạc nhiên vì những hành động lạ lùng của Hải, chắc chắn phải có chuyện gì đó nghiêm trọng chứ ko đơn giản như lời Hải nói lúc ban đầu. Hưng vỗ vai Hải nói "mày có chuyện gì thì nói cho anh nghe, dấu diếm không giải quyết được gì đâu..." nhưng Hải vẫn im lặng ko nói gì, mắt nhìn xa xăm. Hưng thấy em mình ko nói gì thêm thì anh đứng dậy định bước vào nhà sau thì lập tức Hải đứng dậy, kéo tay Hưng ra ngoài sân, người Hải run lên bần bật, Hải lấp bấp nói:" anh hai, em... Em lỡ... Tay giết người rồi... Anh ơi...", nói đoạn Hải khụy cả người xuống dưới chân của Hưng mà khóc. Hưng ko tin nổi vào đôi tai của mình nữa, Hưng sửng sờ nhìn Hải mà ko thốt nên lời, Hưng làm sao mà dám tin bởi vì Hải xưa nay vốn nhút nhát là thế, làm sao có thể nào giết người được, Hưng vội nắm lấy vai của Hải lây mạnh và gặn hỏi thêm một lần nữa để xác định những lời Hải nói hoàn toàn là sự thật "mày giết ai?tại sao vậy Hải... ?", Hải khóc nghẹn ngào, nức nở van xin Hưng đừng la lớn. "em xin anh mà anh hai, em chỉ lỡ tay giết chết Ly, người yêu của em, do trong lúc cãi nhau, hai bên giằng co em vô tình... Đẩy Ly ra, ai ngờ cô ấy trượt chân mất thăng bằng té xuống cầu thang... Em thề với anh là em không cố ý đâu, khi thấy Ly té xuống, em đã rất lo lắng vội chạy xuống xem, nhưng cô ấy chỉ nhìn em một hồi sau là chết, em sợ lắm anh ơi, em... Em không cố ý đâu anh, chỉ là tai nạn thôi mà.. Tai nạn thôi đúng ko anh... ?" Hải nhìn Hưng như cầu xin một sự đồng tình dù rất mong manh, lúc này khi nghe xong mọi chuyện Hưng ko biết phải làm gì tiếp theo, Hưng nhìn Hải đầy nét lo lắng, đầu óc ngổn ngang trăm mối như tơ vò, thật sự Hưng ko biết phải xử lý ra sao. Tim Hưng bắt đầu đập mạnh "đây là giết người, là giết người đó Hải àh, tại sao mày làm vậy... ?", Hải run sợ hơn, đôi mắt đỏ ngầu, nước mắt tuông rơi "em ko cố ý mà anh, em yêu cô ấy mà, em ko muốn... Em ko muốn đâu anh...". Hưng hỏi Hải "vậy cái xác đâu... ?". Hải nhìn xung quanh rồi dẫn Hưng ra ngoài sân, đến bên cái bao to, tay run run mở bao ra, nguyên cái đầu cô gái thò ra bên ngoài, trắng bệt, đôi mắt trợn trừng ko khép lại được, 1 dòng máu khô từ đôi mắt còn động lại... , sống lưng Hưng lạnh ngắt, tim đập nhanh hơn, hơi thở dồn dập, nhìn sang Hải, Hải còn tệ hơn Hưng, mắt bần thần nhìn chằm chằm vào xác Ly rồi nhìn sang Hưng "giờ mình phải làm sao đây anh... ?"Hưng hít một hơi thật sâu vào lồng ngực, quyết định thật nhanh "đem xác này chôn ngay, không thể chừng chờ thêm nữa..." Hưng đứng dậy kêu Hải phụ kéo các xác vòng ra ngoài sân sau, kéo xác vào trong nhà kho, Hưng lấy cây xẻng trong nhà kho, tìm chỗ đất mềm đào sâu xuống dưới thành một cái huyệt, nhét cái xác cô gái xuống dưới, lấp đất lại và Hưng định bụng sáng mai sẽ mua ximăng về trán. Khi đã làm xong, cả hai ngồi bệch xuống đất thở, tuy Hưng ko nói gì nhiều nhưng trong đầu anh lo lắng lắm, vì anh biết làm như vậy là không tốt nhưng anh ko còn cách nào khác vì anh cũng ko muốn đứa em mà anh thương nhất phải vào tù. Lúc này, Hải ngồi bó gối, nước mắt rơi, không hiểu Hải khóc vì nuối tiếc về cái chết của Ly hay là vì sợ hãi rằng nếu một ngày nào đó có ai phát hiện được chuyện này chắc chắn Hải sẽ rất nặng tội... Hải quay sang Hưng "anh ơi, như vậy có ổn không anh?có bị phát hiện không... Em sợ lắm anh ơi...", Hưng vỗ vai an ủi Hải và bảo Hải cứ ở đây vài hôm rồi sau đó về nhà bình thường như chưa có gì xảy ra, phóng lao thì phải theo lao thôi. Cả 2 anh em bước vào nhà. Ngoài trời sấm chớp ầm ầm, mưa bắt đầu nặng hạt hơn...
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Hưng đến ngồi bênh cạnh Hải, nhìn Hải một cách dò xét. Hải lấm lét nhìn anh mình, nửa muốn nói gì đó với Hưng, nửa lại thôi, Hải châm điếu thuốc tiếp theo, tay run run bật quẹt lửa. Hưng rất ngạc nhiên vì những hành động lạ lùng của Hải, chắc chắn phải có chuyện gì đó nghiêm trọng chứ ko đơn giản như lời Hải nói lúc ban đầu. Hưng vỗ vai Hải nói "mày có chuyện gì thì nói cho anh nghe, dấu diếm không giải quyết được gì đâu..." nhưng Hải vẫn im lặng ko nói gì, mắt nhìn xa xăm. Hưng thấy em mình ko nói gì thêm thì anh đứng dậy định bước vào nhà sau thì lập tức Hải đứng dậy, kéo tay Hưng ra ngoài sân, người Hải run lên bần bật, Hải lấp bấp nói:" anh hai, em... Em lỡ... Tay giết người rồi... Anh ơi...", nói đoạn Hải khụy cả người xuống dưới chân của Hưng mà khóc. Hưng ko tin nổi vào đôi tai của mình nữa, Hưng sửng sờ nhìn Hải mà ko thốt nên lời, Hưng làm sao mà dám tin bởi vì Hải xưa nay vốn nhút nhát là thế, làm sao có thể nào giết người được, Hưng vội nắm lấy vai của Hải lây mạnh và gặn hỏi thêm một lần nữa để xác định những lời Hải nói hoàn toàn là sự thật "mày giết ai?tại sao vậy Hải... ?", Hải khóc nghẹn ngào, nức nở van xin Hưng đừng la lớn. "em xin anh mà anh hai, em chỉ lỡ tay giết chết Ly, người yêu của em, do trong lúc cãi nhau, hai bên giằng co em vô tình... Đẩy Ly ra, ai ngờ cô ấy trượt chân mất thăng bằng té xuống cầu thang... Em thề với anh là em không cố ý đâu, khi thấy Ly té xuống, em đã rất lo lắng vội chạy xuống xem, nhưng cô ấy chỉ nhìn em một hồi sau là chết, em sợ lắm anh ơi, em... Em không cố ý đâu anh, chỉ là tai nạn thôi mà.. Tai nạn thôi đúng ko anh... ?" Hải nhìn Hưng như cầu xin một sự đồng tình dù rất mong manh, lúc này khi nghe xong mọi chuyện Hưng ko biết phải làm gì tiếp theo, Hưng nhìn Hải đầy nét lo lắng, đầu óc ngổn ngang trăm mối như tơ vò, thật sự Hưng ko biết phải xử lý ra sao. Tim Hưng bắt đầu đập mạnh "đây là giết người, là giết người đó Hải àh, tại sao mày làm vậy... ?", Hải run sợ hơn, đôi mắt đỏ ngầu, nước mắt tuông rơi "em ko cố ý mà anh, em yêu cô ấy mà, em ko muốn... Em ko muốn đâu anh...". Hưng hỏi Hải "vậy cái xác đâu... ?". Hải nhìn xung quanh rồi dẫn Hưng ra ngoài sân, đến bên cái bao to, tay run run mở bao ra, nguyên cái đầu cô gái thò ra bên ngoài, trắng bệt, đôi mắt trợn trừng ko khép lại được, 1 dòng máu khô từ đôi mắt còn động lại... , sống lưng Hưng lạnh ngắt, tim đập nhanh hơn, hơi thở dồn dập, nhìn sang Hải, Hải còn tệ hơn Hưng, mắt bần thần nhìn chằm chằm vào xác Ly rồi nhìn sang Hưng "giờ mình phải làm sao đây anh... ?"Hưng hít một hơi thật sâu vào lồng ngực, quyết định thật nhanh "đem xác này chôn ngay, không thể chừng chờ thêm nữa..." Hưng đứng dậy kêu Hải phụ kéo các xác vòng ra ngoài sân sau, kéo xác vào trong nhà kho, Hưng lấy cây xẻng trong nhà kho, tìm chỗ đất mềm đào sâu xuống dưới thành một cái huyệt, nhét cái xác cô gái xuống dưới, lấp đất lại và Hưng định bụng sáng mai sẽ mua ximăng về trán. Khi đã làm xong, cả hai ngồi bệch xuống đất thở, tuy Hưng ko nói gì nhiều nhưng trong đầu anh lo lắng lắm, vì anh biết làm như vậy là không tốt nhưng anh ko còn cách nào khác vì anh cũng ko muốn đứa em mà anh thương nhất phải vào tù. Lúc này, Hải ngồi bó gối, nước mắt rơi, không hiểu Hải khóc vì nuối tiếc về cái chết của Ly hay là vì sợ hãi rằng nếu một ngày nào đó có ai phát hiện được chuyện này chắc chắn Hải sẽ rất nặng tội... Hải quay sang Hưng "anh ơi, như vậy có ổn không anh?có bị phát hiện không... Em sợ lắm anh ơi...", Hưng vỗ vai an ủi Hải và bảo Hải cứ ở đây vài hôm rồi sau đó về nhà bình thường như chưa có gì xảy ra, phóng lao thì phải theo lao thôi. Cả 2 anh em bước vào nhà. Ngoài trời sấm chớp ầm ầm, mưa bắt đầu nặng hạt hơn...
Qua hôm sau, khi Hưng đã đi làm, Hương lui cui dọn dẹp lại nhà cửa, thấy mớ bàn ghế chưa cần dùng đến, cô tính đem vào nhà kho cất bớt cho rộng nhà. Loay hoay di chuyển đồ đạc bỗng cô vấp phải 1 vật gì đó rồi té nhào xuống đất, vừa nhăn mặt vì đau vừa cố gắng đứng dậy, cô nhìn xuống vật cản đường đó và hết sức sợ hãi, người cô cứng đờ, không thể nào thốt nên lời. Một cánh tay người chìa ra trước mặt cô, tim cô muốn ngừng đập "cái quái quỷ gì thế này... ?", rồi gạt ngay cánh tay ra khỏi người, vừa tò mò, vừa sợ hãi, cô lấy hết can đảm tiến sát hơn về phía cánh tay cô gái, khẽ cúi người xuống nhìn vào bên dưới của khe tủ, từ từ nhìn vào trong, cô không khỏi lo lắng và hồi hộp, lòng ngực cô đánh trống liên hồi như muốn bật ra khỏi cơ thể, mồ hôi lạnh vả ra như tắm, 1 cảnh tượng kinh hoàng cô không ngờ tới, vừa ngước nhìn vào trong, đôi mắt, một đôi mắt trợn trừng ngó chằm chằm lấy cô, hốt hoảng cô giật lùi về sau, đôi chân khụy cả xuống đất, cô lấy hai tay bụm miệng thật chặt ko dám la to, cố nén tiếng kêu khỏi bật ra... Cô cố gắng tự trấn an lấy mình, cái xác ấy nằm nửa thân trên mặt đất, còn phần dưới thì bị lấp dưới đóng đất ẩm ướt kia và theo cô thì cái xác này chỉ mới vừa chết ko lâu, mà ai là thủ phạm?Trong đầu cô bắt đầu ngồi phân tích mọi vấn đề, cô nhớ lại mọi diễn biến, tâm trạng của Hải tối hôm qua rất đáng ngờ và cả Hưng chồng cô nữa, cô cố nhớ lại tối hôm qua lúc cô tắm rửa, làm bữa tối xong thì thấy hai anh em bước vào sau nhà thay đồ, cô ko thắc mắc. Nhưng giờ thì cô lờ mờ hiểu ra một số điều, chắc chắn tối hôm qua chồng cô và Hải có liên quan tới cái xác này, chồng cô đã dấu không cho cô biết gì về chuyện này cả, cô rất tức giận. Cô chạy vào nhà lấy điện thoại gọi cho Hưng, khi nghe cô nói là cô đã biết tất cả chuyện ngày hôm qua thì Hưng hết sức ngạc nhiên và lo lắng, anh không hiểu tại sao vợ anh lại biết được, mà lạ một điều là tối hôm qua chính tay anh và Hải đã trôn cái xác Ly xuống dưới đất sâu lắm mà, làm sao mà trồi lên được, hay là có ai đó đào lên... , Hưng vội lắc đầu cho qua nhanh, giờ không phải là lúc thắc mắc, anh cố trấn tĩnh cô nhưng cô gạt phăng"... Anh làm thế là anh hại nó, phải ra tự thú thôi, mình không thể bao che được, đây là giết người, là giết người đó anh àh...", nhưng Hưng cố thuyết phục cô đừng làm to mọi chuyện lên vì như thế sẽ không tốt lắm, rất tiếc cô không chấp nhận như vậy và luôn miệng buột tội hai anh em Hưng "giết người thì phải ra đầu thú, nếu như anh không khuyên Hải ra đầu thú thì chính em sẽ báo cho công an biết...", Hưng hốt hoảng năn nỉ Hương đừng làm vậy và hứa chiều nay về sẽ giải quyết nhưng bỗng Hưng nghe bên đầu dây bên kia tiếng đập vỡ gì đó, tiếng kêu cứu của vợ anh và rồi im bặt... , Hưng có linh cảm mọi chuyện không hay, anh tức tốc bỏ cả công việc chạy về nhà ngay lập tức. Hương nằm bất động trên sàn nhà, chính Hải đã lấy cây gỗ đập thật mạnh nhiều nhát vào đầu của Hương, Hải không muốn cô tố cáo mình trước pháp luật, Hải không muốn bất kì ai ngoài anh mình biết chuyện này, Hải không muốn đi tù. Dường như Hải đã không còn biết sợ trước hành động của mình nữa. ẦM... Tiếng cửa đập mạnh ngoài cổng, Hải lo sợ nhìn lấp ló ra ngoài, là Hưng. Hưng chạy vội vào nhà thì đã thấy Hương nằm bất động dưới đất, nhìn lướt qua mặt Hải "mày đã làm gì thế này... ?", Hải gào lên đầy kích động"hai người đừng ép tôi, chị ta đáng chết...", Hưng tức giận định bụng sẽ đánh Hải nhưng chợt nhớ đến vợ đang nằm đấy nên anh chạy đến bên vợ đỡ cô dậy, Hương còn thoi thóp thở rất yếu "Hương, Hương, tỉnh dậy đi em..."anh cố vỗ vỗ vào người cô, anh cảm giác tay anh đang ấm và ướt dần, máu... , máu trong đầu cô chảy ra thật nhiều, Hưng hốt hoảng vội đỡ Hương chạy ra xe đến bệnh viện, ko quên quay lại nhìn Hải với ánh mắt hằn học "tao sẽ tố cáo mày, đồ độc ác..." Còn lại một mình trong nhà, Hải chạy ngay vào nhà kho xem xét thì quả thật, một nửa thân hình của Ly nằm trên nền đất, còn một nửa thì nằm vùi bên dưới, Hải lấy xẻng đào đống đất đó lên lại, kéo xác Ly qua một bên, Hải nhìn xuống miệng hố thì thấy hố sâu hoắm, thế thì cái xác làm sao mà trồi lên được, hay là chính chị dâu Hải đào lên?gạt mọi suy nghĩ sang bên, Hải định bụng sẽ chặt đôi cơ thể Ly ra và chôn vào hai chỗ khác nhau, nói là làm ngay, Hải lấy cây cưa trong gốc nhà kho đến bên cái xác của Ly và bắt đầu cưa cái xác ra làm đôi, nét mặt Hải dửng dưng không chút sợ hãi, ánh mắt lạnh lùng, nhẫn tâm "cái này là do em ép anh, anh không muốn đâu Ly, em chết là vì em quá tò mò vào công việc của anh...", sau khi cưa xong, Hải chôn một nửa xác xuống dưới đất thật sâu, lấp đất lại. Còn một nửa cơ thể, Hải lấy đá to cột chặt vào xác ấy và quẳng xuống dưới, lấp giếng lại. Xong việc, Hải gọi điện thoại cho ai đó rồi bước vào nhà như chưa có chuyện gì xảy ra... Và chờ đợi... 12h13'!Điện thoại réo vang, Hải bắt máy và mỉm cười mãn nguyện. Hưng và Hương đã bị tai nạn trên đường đến bệnh viện... Hải khóa cửa và đi. Một thời gian sau, căn nhà được rao bán cho người khác, nhưng lần lượt từng người chủ đều không ở được bao lâu thì đã rao bán, không ai biết rõ nguyên nhân và cho đến khi Nam và Hùng vào thuê lại căn nhà này. Công an điều tra ra được chính Hải là hung thủ giết người và rất khó khăn mới bắt được Hải vì Hải sang tận Campuchia sinh sống. Sau này mọi người mới biết Hải chính là một tay buôn bán ma túy và lí do Hải giết Ly là vì cô phát hiện ra việc buôn bán và tội ác của Hải, cô khuyên can nhưng Hải không nghe và trong một lúc hai bên cãi cọ, Hải đã giết chết Ly và dàn dựng mọi chuyện. Hưng thì đã hóa điên sau tai nạn giao thông hôm đó và đang điều trị trong bệnh viện, còn cô vợ thì nghe nói đã bỏ đi định cư bên nước ngoài mà cũng chẳng ai biết rõ lí do vì sao. Mọi chuyện cũng vì đồng tiền và lòng tham của Hải mà ra... Sau khi mọi chuyện đã được sáng tỏ, Hùng không tiếp tục ở lại nữa mà về nhà. Hai vợ chồng chị chủ thì đã yên tâm hơn và định làm lại ngôi nhà, cho người đập bỏ nhà và cả căn nhà kho để xây lại mới, khi mọi người đập bỏ bốn bức tường trong nhà kho, bỗng mọi người hết sức ngạc nhiên và sợ hãi, từ trong bức tường MỘT CÁI XÁC NGƯỜI NGÃ XUỐNG...
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt

Truyện ma - Quê ngoại
Hôm nay rảnh rỗi ngồi ở công ty nên viết chyện này ra cho anh em. Em nói trước đây là những chuyện mà xảy ra bên đằng ngoại nhà em, nghĩa là thuộc về nhà vợ em. Có chuyện vợ em chứng kiến, có chuyện vợ em và em nghe kể lại, cũng có cả chuyện em tận mắt thực hư. Em xin kể chi tiết từng chuyện mà em được biết.​

Chuyện thứ nhất​

Năm đấy bà nội vợ em ốm nặng, nghe kể lại bà phải đi cấp cứu ngay trong đêm từ HD lên Bạch Mai, Hà Nội. Bố vợ em lúc đấy đang làm lái xe ở trên thủy điện Sơn La, cũng bị gọi về gấp. Mọi người sợ bà không qua khỏi. Nhà ông bà nội vợ em có 5 người con, bác cả đã mất cách đấy vài năm, sau đó đến bố vợ em tên S, rồi tới cô V, cô N và cô T. Hai cô cũng đã chồng con đầy đủ,cô T đang học tại HN hiện tại bây giờ chỉ có nhà vợ em và bác nhà bác T là ngay sát bên nhà bà. Lúc bà đưa đi cấp cứu đến bệnh viện tỉnh, người ta cho chuyển viện luôn mà chẳng giải thích gì, chỉ đoán bà bị tim. Mà cũng lạ, ông em kể là, hôm đấy bà vẫn làm việc bình thường, cơm nước lợn gà xong bà bảo ông đợi bà ra sau nhà cấu ít rau sống ở gần ao về rồi ăn cơm luôn. Ông cũng ừ rồi đi tắm trước, lúc sau ông vào mâm đợi mãi mà bà chưa về, cứ nghĩ bà còn qua nhà em chơi với cháu nên kệ. Gần 6 rưỡi mà chưa thấy bà lên nhà, trời bắt đầu tối rồi, ông bực mình gọi bà thì không thấy thưa, lúc này ông mới lo chạy lên nhà vợ em kêu mẹ em cùng ông đi tìm bà. Hai người vòng ra sau nhà thì gặp bác V, bác V này là vợ của bác T đã mất, thấy hai ông con chạy ra sau mới hỏi chuyện. Ông hỏi có gặp bà không thì bác nói không thấy, vì bác làm vườn từ chiều mà. Vườn sau nhà ông em rộng lắm, ba nhà chia nhau ra làm đất trồng rau. Ông em còn có một chuồng gà ở đấy nữa, cái ao tù thì ở cuối vườn, đối diện với cái ao đấy là vườn của một nhà đã bỏ hoang nhiều năm. Ông quả quyết có nhìn thấy bà vào vườn nên giục bác và mẹ vợ em chạy vào tìm ngay, ai cũng hướng đến cái ao tù đầu tiên. Mẹ em kể lại lúc đấy nhìn ông sợ lắm, chưa bao giờ mẹ thấy ông mất bình tĩnh đến vậy, ông vợ em làm trong quân đội, cũng lên được đến hàm tá rồi mới về hưu, nói chung là rất minh mẫn dù đã gần 70 rồi. Lúc gần tới cái ao khuất sau đống rơm, tự nhiên mọi người thấy sợ lắm, mồ hôi tóa ra và lạnh khắp sống lưng. Ai cũng đi chậm lại, mắt mở căng ra, lúc tới gần ao không thấy bà đâu ông lo lắm, ông cố bình tĩnh dặn mẹ em và bác V đi xung quanh xem sao, ông đứng lại nhìn vào mặt nước xem có gì không. Cái ao cũng không phải ao to, ông bà em cũng chẳng nuôi cá, rong rêu rồi bèo gần kín hết mặt ao rồi. Ông bảo lúc đấy chỉ sợ bà lỡ chân mà ngã xuống thì tội. Bác V và mẹ vợ em đi hết gần cái ao rồi mà không thấy bà đâu, định quay về thì thấy sau gốc dừa ngay gần cuối ao có cái gì đó nhìn không rõ, hai người gọi ông rồi cùng đi tới, mẹ em lúc đó sợ lắm, người cứ run run, ông đi đầu tiên, tới gốc cây thì ba người thấy bà đang nằm đấy đầu tựa vào gốc cây, mắt mở to nhưng chỉ toàn lòng trắng, cả người bà co vào. Mẹ em hét thất thanh, cũng tí nữa thì ngất, bác V bình tĩnh hơn cùng ông vào xem bà thế nào. Mẹ kể lúc đấy mẹ nghĩ bà đã đi rồi, nhưng bác V xoa người bà bảo vẫn ấm lắm, bà chỉ ngất được lúc thôi. Ông cùng bác V dìu bà lên, lúc đó tay bà đang cầm một cái khăn mùi xoa cũ, chẳng ai để ý nhưng ông thì tái mặt đi, ông bảo 2 chị em dìu bà về, gọi cô V và cô N đưa bà đi cấp cứu ngay, còn ông thì đứng lại dưới gốc dừa, Gió lùa vào trên tàu dừa nghe xào xạc, vang đâu đây tiếng cười của trẻ con. Ông thở dài, đã 30 năm qua rồi. Lúc ông vào nhà, mọi người đang gọi xe đưa bà lên viện, ông dắt xe, bỏ cả cơm rồi nói đi có chút việc. Mọi người thấy ông mang theo cả nến và nhang, chẳng ai hỏi gì lúc đó chỉ lo cho bà thôi.
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt

Chuyện thứ 2​

Bố vợ em năm đấy vẫn làm lái xe trên thủy điện Sơn La, hôm bà đi viện bố kể tối đó bố nóng ruột lắm, muốn điện về nhà nhưng hồi đó chưa có nhiều điện thoại di động như bây giờ, chỉ có mỗi gì L là có, vì gì làm kế toán cho tổng Sông Đà, bố định sáng mai qua mượn dì hoặc đi xuống thị trấn để gọi về nhà cho yên tâm. Thời gian đó trên Sơn La đang mùa mưa, tối đấy bố cùng các chú không phải làm đang ngồi uống nước thì bố thấy dì L qua, dì bảo cô T điện cho bố, cô T vẫn đang học đại học ở HN, cả nhà chiều cô nhất nên có mỗi cô có di động thôi. Bố nghe xong điện của cô T thì sốt ruột lắm rồi, cứ nhất định đòi về HN ngay. Các chú làm cùng can bố mãi, khoa cả xe bố vào không cho về. Các chú bảo bố cứ bình tĩnh sáng sớm mai các chú đưa ra bến xe rồi về, vì giờ trời vẫn còn mưa, lại tối, đi một mình nguy hiểm lắm. Bố cũng chịu nhưng sao vẫn thấy sốt ruột, điện lại cho cô T lần nữa rồi bố thu đồ đi nằm. Đêm đấy trời không mưa nhưng tối lắm, bố nằm mãi không ngủ được, soi đồng hồ thì đã hơn 11h rồi. Bố kể chẳng biết lúc đấy nghĩ gì nhưng bố nhất quyết là phải đi ngay chứ không đợi sáng mai nữa. Bố dậy rồi dắt xe ra ngoài, mang theo cái đèn pin, một bộ quần áo mưa và thêm thanh sắt ø20 dắt bên xe rồi cứ thế phi ra ngoài. Ngoài trời tối đen, bố em cứ thế mà đi thôi vì bố bảo lúc đấy chẳng còn sợ gì nữa rồi. Bố kể đêm tối như thế, đi xe trên đường một mình cũng sợ, người cứ toát hết mồ hôi ra mà đường xuống núi bố cũng chẳng nhớ rõ lắm, cứ men đường to mà đi thôi. Đi được một đoạn bố thấy bên đường có một đôi đang đứng, thấy bố đi qua họ vẫy vào nhưng bố em cứ vọt, cũng sợ nhỡ đâu rẽ vào mà gặp ổ cướp thì nguy. Bố đi một đoạn thì thấy xe 2 người đuổi theo sau, nghe rõ tiếng động cơ xe máy nhưng không có đèn chiếu lên, bố em chạy thêm một quãng thì nghe thấy tiếng gọi vọng lên kêu dừng lại, nhờ giúp đỡ. Bố đi chậm lại thì họ đuổi lên sau, người lái xe mặc chiếc áo sơ mi trắng, sau đó là vợ anh ta cũng áo trắng nhưng tối quá bố không nhìn rõ mặt, chỉ thấy có áo nên là nghĩ có người ngồi sau thôi. Người lái xe nói họ là dân ở đây, chiều tối mang hàng buôn lên trên công trường đổ nhưng lúc về xe lại dở chứng hỏng đèn không sao về được, thấy bố đi từ trên xuông nên nhờ đi sau một quãng đến gần nhà. Bố nói đang có việc gấp cần về HN, mà không nhớ đường xuống lắm người ấy bảo đi sau rồi chỉ đường cho. Bố đồng ý rồi đi, cứ thế đi trước xe người ta, cứ đến chỗ cần rẽ thì rẽ theo. Bố nhớ lại lúc đó cũng yên tâm vì dù sao thấy người ta cũng lương thiện, chỉ thấy lạ là đi suốt quãng đường dài mà không thấy người ngồi sau nói câu nào, nghĩ do mệt ngủ rồi nên bố chẳng hỏi nữa. Xe bố đi nhanh nhưng người kia cũng theo sát sau đó, nhiều khi tiếng gió át hết cả tiếng xe họ, bố nghĩ không theo kịp nhìn vào gương hậu thì lại thấy lấp ló bóng áo trắng đằng sau. Rồi theo sự chỉ dẫn của họ bố em cũng tới được thành phố. Lúc gần tới nơi bố định rủ họ vào quán nước ven đường nghỉ thì thấy họ đã rẽ sang đường khác cũng chẳng nói cám ơn gì, bố cũng kệ vì nghĩ nhà họ gần đấy rồi. Ngồi quán nước ăn bát mì tôm, hút điếu thuốc bố hỏi bà lão bán nước về HN đường này đúng chưa. Bà lão nói đúng đường rồi, hai người ngồi nói chuyện, bà ấy hỏi bố sao về muộn vậy, bố kể chuyện bà ốm ra, bà ấy khuyên ở lại sáng mai đi nhưng bố em không chịu. Bà lão ấy tốt lắm, cứ khuyên bố ở lại, vì bà sợ đêm tối rồi gần đây bọn nghiện hút cũng đông sợ không an toàn. Chuyện qua lại bà ấy biết bố từ chỗ thủy điện xuống, bố cũng hỏi sao bà vẫn bán nước vào giờ này thì bà mới kể chuyện nhà bà. Hóa ra bà sống với đứa con trai nhưng con bà mất cũng 3 năm rồi, giờ bà phải nuôi cháu nội một mình. Năm ấy con bà cùng cô con dâu mang đồ lên trên công trường đổ buôn tối về xe hỏng đèn, lại không có quán sửa xe, hai vợ chồng đánh liều cứ thế về, tới khúc cua xe con bà bị xe tải chạy đêm tạt vào vách núi, hai vợ chồng chết tại chỗ. Hôm đó bà cũng ngồi đợi con bà về như thế này, bà kể chiều nay vừa làm giỗ cho 2 đứa nó xong. Bố em trả tiền nước rồi đứng lên đi. 8h sáng bố em về đến HN, bố bảo từ lúc ở quán nước bà lão đi, bố cứ đi miết không nghỉ, chi dừng đổ xăng một lúc, đường không có ai nhưng thỉnh thoảng trước đèn lại có một cái bóng trắng. Sau này mỗi lần qua đó bố em lại vào nghỉ và cám ơn bà. Cám ơn cả con trai bà nữa.
Em không biết căn chỉnh gì đâu nên là cứ post các phần ở đây nhé, cũng nói trước là em không giỏi hành văn lắm đâu.
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt

Chuyện thứ 3​

Bà em lên đến viện thì được đưa vào khoa cấp cứu ngay. Đi lên cùng xe của bà có cô N bác V và chú Đ là chồng cô N. Sáng sớm hôm sau thì cô T đón cô V đi xe khách lên cũng vào, bố vợ em về đến bệnh viện thấy các cô cứ đứng ngoài khóc thì lo lắm. Hỏi bác sĩ thì họ bảo bà đang hôn mê vẫn chưa tỉnh. Mọi người ở quê thì tất cả các bệnh kiểu dạng này đều quy hết vào một bệnh đó là trúng gió chứ không ai nghĩ đến tim mạch hay vấn đề thần kinh gì. Bà nằm ở đấy một ngày, vẫn hôn mê bác sĩ chỉ cho duy nhất một người vào ngồi trong cùng bà ở phòng hồi sức. Cô V là người được mọi người cử vào với bà. Sau đó một hôm thì ông cũng lên, ông gọi cô V ra đưa cho cô một gói nhỏ, dặn cô khi nào vào với bà thì hòa với nước cho bà uống. Cô hỏi là cái gì thì ông không nói chỉ gắt: “Mày muốn mẹ mày sống thì cứ làm đi, cấm cãi”. Cô V sợ cũng sợ nên nghe lời ông. Ông chỉ lên buổi sáng rồi về ngay, ông bảo còn mấy việc nữa phải làm không đến lúc bà về nhà cửa rối lên bà lại mắng ông. Mọi người cũng yên tâm, phần nào mặc dù bà vẫn thế. Đêm ấy cô V ở với bà, cô kể cái túi ông đưa cho cô bắt cô pha cho bà uống màu đen đen, cô không biết là gì nhưng cũng làm theo ông dặn. Sau này ông mới nói đó là chân hương của bát hương cô H ở nhà (cô H là chị cô N nhưng mất sớm, ông bà thương cô nên vẫn để bát hương). Tối đó lúc bệnh viện tắt đèn, cô lén lấy nước pha cái thứ ông đưa rồi cứ dốc miệng bà đổ vào, lúc sau cô đi ngủ ở giường bên cạnh.Nửa đêm ấy bà co giật mạnh, cô V sợ quá, gọi bác sĩ cùng mọi người đến.Lúc này chỉ có bố v em và chú Đ ở ngoài còn các bác V thì về phòng trọ cô T nghỉ, cô N đã về quê cùng ông. Cô V bảo bà co giật mạnh, miệng sùi bọt mép ra, hai mắt trắng dã như người lên cơn động kinh. Bác sĩ tới đẩy cô V ra thì hai tay bà lúc đấy bấu chặt lấy hai tay cô rồi, không thể dứt ra được. Bác sĩ nói bà bị sốc thuốc, hỏi cô V xem có cho bà uống gì không, cô giấu nói không. Bà co giật được lúc thì nôn ra sàn nhà, mặc dù bà bất tỉnh một ngày một đêm nhưng theo lời cô V kể, lúc bà nôn ra sàn có cái gì đen đen, nhớp nháp giống như thức ăn chưa tiêu hóa hết vậy, mặc dù từ lúc đưa bà đi đến giờ bà vẫn chưa ăn gì. Đến giờ cô vẫn chưa quên được cảm giác lúc đó, mùi tanh nồng của thứ bà nôn khiến cô không chịu nổi muốn chạy ngay ra ngoài nhưng tay bà giữ chặt quá, cô không sao dứt ra được. Bác sĩ cũng có người không chịu nổi phải quay đi. Bà nôn được một lúc thì lịm đi. Tay bà đã buông tay cô ra, các bác sĩ kiêng bà lên cán để đưa qua phòng cấp cứu. Lúc khênh bà lên cô thấy cái khăn mùi xoa bà vẫn đang giữ chặt. Đặt bà lên cán bỗng bà lại ôm chặt lấy hai tay cô. Lần này bà ngồi bật dậy, nhìn thằng vào mắt cô nói:
- Mẹ xin con H ơi, bà xin cháu P ơi.
Cô V ngã ngửa ra, cô nói lúc đó như kiểu bà đang nói chuyện với ai đó chứ không phải cô vậy. Rồi người ta đưa bà đi. Cô V ở lại dọn chỗ bà nôn ra. Bây giờ nghĩ lại cô vẫn rùng mình. Vì cái mùi đó, chưa bao giờ cô gặp lại nữa. Nó như đến từ một cõi khác vậy.
Bà tỉnh lại ngay sáng hôm đấy và được ra viện ngay ngày hôm sau. Hình như bác sĩ không muốn cho bà ở lại thêm, chỉ kết luận bà bị một bệnh gì đó liên quan đến thần kinh, cho thuốc, dặn dò chút rồi thôi. Bà được đưa về nhà luôn, cô V lại được cắt ra ở cùng trông nom bà. Bà cứ nằm ở giường một thời gian, ăn ít mà cũng chẳng nói gì. Khi bà đã tự đi lại được việc đầu tiên là bà nói ông mang cho bà chiếc hộp bà để sau bát hương cô H xuống cho bà. Hình như ông cũng biết gì đó, khẽ thở dài mang ra. Cô V kể lúc bà mở nắp hộp ra cô thấy bên trong không có gì nhưng bà khóc to lắm, rồi bà đặt chiếc khăn tay lâu nay vẫn cầm vào đó. Từ lúc bà ốm bố vợ em cũng ở nhà, tối đó bà gọi vợ chồng cô N, bố mẹ vợ em và bác V xuống nhà. Bà kể hôm bà ra vườn hái rau, bà thấy có hai đứa bé nào đó cứ đứng ở gốc dừa nhà mình chơi. Bà nhủ tối rồi sao trẻ con vẫn chơi ở đây, hay nó hái trộm dừa. Nhưng bà lạ lắm, lối sang vườn này chỉ có thể đi qua sân nhà, chẳng nhẽ chúng nó vào mà mình không biết hay là đi qua vườn bên kia sang. Nhưng cũng không đúng, nếu qua vườn đó thì chúng nó làm sao lách qua được cái hàng rào mây cao quá đầu người lớn kia. Hay là thằng D và cái M trốn mẹ ra nghịch gì. (D là con bác V, còn M là vợ em). Nghĩ rồi bà bước tới định gọi hai đứa thì lại không thấy chúng đâu. Bà em năm mới 65 nhưng mắt vẫn tinh lắm, bà nói không nhầm được. Bà đến gốc dừa nhìn một lúc không thấy đứa nào, cất tiếng gọi - M ơi, D ơi, có phải 2 đứa trốn bà không?
Vẫn không thấy ai thưa, bà nghĩ chắc nhìn nhầm rồi thì lại nghe có tiếng trẻ con cười đâu đây, bà đưa mắt xung quanh vẫn không thấy gì. Rõ ràng có tiếng một nam một nữ cười mà. Bà nhìn lên trên khẽ rùng mình nhưng cũng chẳng thấy gì, bất chợt bà nhìn xuống dưới ao. Sau cái làn nước đấy có bóng hai đứa trẻ con đang nhìn bà mà cười. Một đứa con gái nhìn giống bà hồi bé thế, nó mặc áo nâu, cầm khăn mùi xoa trắng vẫy vẫy bà. Bà như chết lặng. Nó là con H, đứa con xấu số của vợ chồng bà đã mất cách đây 30 năm. Bên cạnh nó là ai, 1 thằng bé con tầm 6, 7 tuổi, mặc áo vàng, quần đùi xanh, tay ôm quả bóng đỏ.
- Mẹ ơi con L nó bắt con
- Bà ơi con L nó bắt cháu
Bà nghe tiếng hai đứa như văng vẳng bên tai mình. Tai bà ù đi rồi bà nghe tiếng ông đang gọi, bà ú ớ không nói được gì, chỉ thấy mắt mũi tối sầm lại, có cái gì đó từ bên ngoài đang chui vào trong bà, bà chóng mặt, hoa mắt rồi ngất đi không còn biết gì nữa. Bà khẳng định chỉ mới gặp hai đứa khi 1 chút nhưng ông em, bác V và mẹ thì đều hay, bà đã đứng ở đó lâu lắm rồi.
Cô N nghe bà kể đến đây khóc ré lên. Ai cũng rùng mình, thằng P con trai đầu của cô N mất cách đây mấy năm. Nó chết đuối, lúc nhặt quả bóng ở cái ao sau nhà. Lúc chết nó mặc áo vàng, quần xanh. Ông chẳng nói gì, khẽ thở dài hút thuốc. Ngoài kia gió lùa vào từng tán lá dừa nghe xào xạc.
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt

Chuyện cô H, cô L​

Để em nói qua cho các thím biết, quê vợ em là một xã thuộc cuối tỉnh Hải Dương. Không biết có ai biết chỗ này không nhưng ở đây con gà cất tiếng gáy 3 tỉnh đều nghe rõ. Nơi đây giáp với Hưng Yên và bên kia sông đó là Thái Bình. Thời ông bà em đó là tỉnh Hải Hưng thì phải. Chuyện em kể dưới đây là chuyện về người em đã nhắc đến ở chuyện thứ 3. Dù đã mất nhưng theo vai vế em cứ gọi là cô. Đó là cô H con gái thứ 2 của ông bà và người bạn của cô, cô L.
Ngày đó ông bà mới có bác cả T, bố vợ em và cô V. Bà làm coi trẻ ở nhà trẻ, ông thì tham gia hoạt động của xã. Thời đấy cả nước đều khổ ông bà cũng đói lắm. Ngoài việc xã ra ban đêm ông còn phải ra sông đánh cá vì nhà cũng gần ngay sông mà. Khi bà đẻ cô H ra thì có một chuyện rất trùng hợp đó là nhà hàng xóm ngay sát bên cũng sinh ra một người con gái. Tên cô ấy là L. H và L sống lên cùng với nhau, lại còn ngay sát nhà nhau nên thân lắm. Khi cô H và L đến tuổi đi học thì cứ sáng bà em lại quang gánh mỗi đứa một bên đến lớp. Lúc về bà lại đưa về. Hai người cứ như chị em, nhiều khi cô H sang nhà kia ăn cơm rồi ở lại luôn và ngược lại. Đến tuổi hai người tự chơi với nhau được rồi bà cứ kệ 2 đứa trẻ chơi với nhau thôi, người lớn còn lo làm lấy ai ra mà trông nom được. Nói qua và gia cảnh nhà cô L. Ngày xưa ông bà nội nhà cô L là địa chủ ở đây. Cách mạng ruộng đất đến ông cô ấy bị đem ra xử tử, bố cô ấy là con bà hai nên thoát tội nhưng bao nhiêu đất cát cũng mất hết, chẳng còn lại gì. Người ta còn đến đào bới lục tung nhà lên xong mới cho qua. Bây giờ bố mẹ cô H cũng chỉ làm ruộng kiếm ăn thôi, nhưng người ta vẫn nói ra nói vào suốt. Ông bà em thì đối với họ bình thường, coi như hàng xóm láng giềng, hai bên chưa xảy ra lời qua tiếng lại gì. Ông còn để cho họ làm một lối thông từ vườn nhà họ sang bên nhà ông, cũng tiện cho con H và L qua chơi với nhau. Đến khi cả cô H và L đến tuổi đi học hai người càng dính với nhau nhiều hơn. Cứ sáng đi học rồi chiều về lại cùng chơi với nhau khi thì bên vườn nhà ông, khi thì bên vườn nhà cô L. (Thôi em gọi tắt là H với L thôi nhé). L có một cái khăn mùi xoa rất đẹp. Thời đấy không phải ai cũng có đồ như vậy đâu, nhất là một đứa con gái tầm 7 -8 tuổi mà có thì lại càng làm cho nhiều đứa khác phải ghen tị. H thấy bạn có cũng về nhà nhất định bắt ông bà phải mua cho một cái bằng được cho giống bạn. Về phần L thì cái gì cũng sẵn sàng chia cho H nhưng riêng chiếc khăn này L không cho H chạm vào, nhìn thì được nhưng chạm vào thì không chứ chưa nói đến dùng chung. Càng thế H càng đòi bố mẹ, bà em lại thương cô nên cố dỗ dành nói khi nào mẹ có tiền mẹ sẽ mua cho như vậy H mới để yên. Tuy vậy nhưng mỗi lần thấy L mang khăn đến lớp về nhà H đều dỗi bố mẹ, có khi bỏ cả ăn. Ông bà cũng kệ vì trẻ con mà, lâu lâu cũng quên đi thôi. Đợt đấy vào mùa gặp, trẻ con thì nghỉ học để người lớn ra đồng làm hết, bà cũng phải ra đồng còn kiếm công đổi gạo. Bác cả T cũng đến tuổi làm được nửa công rồi nên ở nhà chỉ còn bố vợ em, cô V và cô H. Bố em ham chơi nên nhiệm vụ trông em, cơm nước đẩy hết cho cô V làm. Khi cô V nấu cơm thì H chơi cùng L, hai đứa cứ chạy hết nhà này đến nhà kia chơi. Tối đấy ông bà thấy H về ăn cơm mà hai mắt đỏ hoe, nghĩ trẻ con chơi với nhau giận dỗi là thường, lại thêm việc đồng mệt nên để chị trông em mà đi ngủ sớm chứ chẳng hỏi gì. Hôm sau ông bà đang làm đồng thì gặp bố mẹ L. Mẹ L hỏi vui bà;
- Con L nhà tôi qua ngủ bên đấy có khóc nhè hay đái dầm gì không chị?
Bà giật mình trả lời
- Không, hôm qua con L nó có qua nhà tôi ngủ đâu?
Mẹ L nghe bà nói vậy bỗng giật mình nói “ Chết, qua nó không về, tôi tường nó ăn rồi ngủ luôn bên đấy”
Hai người lo lắng nhìn nhau rồi bỏ cả việc đồng về. Việc đầu tiên là chạy về nhà hỏi ngay cô H xem L đâu. H kể hôm qua hai đứa đang chơi với nhau, H muốn L cho H mượn chiếc khăn tay nhưng L không chịu. H dỗi bỏ về nhà. Đến chiều sang tìm L thì không thấy L đâu, chỉ thấy cái khăn tay này ở góc vườn, nghĩ là L đánh rơi H mang sang nhà cho nhưng cũng chẳng thấy. Tìm bạn tới chiều tối chẳng thấy đâu nên về nhà. Mẹ L nghe vậy chết điếng người, nghĩ con có chuyện gì rồi gào khóc chạy ra sau vườn tìm con. Bà sai bố vợ em chạy ra gọi ông về rồi cũng lao ra sau để tìm L. Bà kể hôm đấy khi mọi người kéo nhau ra vườn sau tìm L nhưng không thấy đâu thì lo lắm. Mẹ L khóc ngất đi mấy lần rồi. Đám đàn ông có người còn ra hẳn bờ sông ngoài làng để tìm nhưng hỏi ai cũng không thấy hôm qua có đứa bé nào qua đó. Mọi người chú ý đến cái ao sau nhà ông bà, 5-6 người nhảy xuống mò khắp ao nhưng cũng không thấy gì. Đúng lúc tìm kiêm thì bà lão ngoại L biết chuyện sang, bà nói chắc con L bị ma giấu đi đâu rồi. Rồi bà bảo đưa cho bà quần áo hay cái gì của con bé đây. H lúc này đứng ở đấy đưa cho bà cái khăn tay của L. Bà cầm cái khăn vất xuống ao, rồi bảo mẹ L mang cái liềm ra, vừa gõ vừa gọi tên con. Gõ được lúc thì mọi người thấy cái gì đó nổi lên sau cái khăn mùi xoa. Hai ba người nhảy xuống mò, trong đó có cả ông. Ông kể lại, dưới chiếc khăn đó là mặt con L, chiếc khăn phủ ngay trên mặt nó, ông bỏ chiếc khăn ra thì thấy một cặp mắt mở to trừng trừng như đang nhìn vào ông, miệng nó méo xệch. Khuôn mặt như đang lo sợ một nỗi sợ hãi gì đó rất kinh khủng. Lúc đưa L lên bờ phải vất vả lắm mấy người mới kéo nó lên được. Ông kể như có một bàn tay nào đó giữ chặt nó lại, không muốn thả ra. Mẹ nó ôm lấy nó khóc thì bỗng nhiên máu từ hai mắt, hai tai và miệng trào ra. Người ta nói trẻ con chết đuối mà bố mẹ vớt lên được thì đứa nào cũng trào máu ra, cũng có thể là do nó chêt oan nên vậy. Ai cũng thương con L. Cô H nhà em thấy bạn chết vậy khóc òa lên mấy hôm sau bỏ cơm, phát bệnh ốm mất mấy tuần mới khỏi. Cái khăn của L, cô H xin giữ lại làm kỉ niệm.
Cho đến hai năm sau. Chuyện con L chết đuối bây giờ chỉ được mang ra dọa trẻ con vào mỗi khi người lớn đi làm đồng. H mất đi bạn chơi cùng giờ cứ lủi thủi ở nhà khi thì chơi với chị, khi thì chơi một mình. Lúc này bà có thêm cô N rồi, ông thì chuẩn bị đi động viên. Bà kể lại, lúc đó cứ chiều tối con H lại bỏ ra sau vườn chơi tối về có hôm còn bỏ cơm. Mẹ có hỏi thì nó nói đã ăn no rồi không muốn ăn gì thêm nữa. Nghĩ con ăn củ khoai củ sắn nên bà cũng chẳng ép, nhà đông miệng ăn, có đứa không ăn thì đứa khác lại được thêm ít. Cứ như vậy một tuần thì bà đâm lo, gặng hỏi mãi nó mới kể. Có người cứ chiều chiều lại vào vườn nhà mình nói là đi bắt rắn, rồi người ấy cho con cái bánh, bảo ăn đi đừng nói cho ai biết. Ăn nhiều thành quen nên chiều nào cô H cũng ra đó gặp người ta. Mà người này lúc nào cũng như đợi cô H đến vậy cô cứ tới là đã có sẵn bánh cho cô H ăn rồi. Bà hỏi cô xem người đó ra sao, tướng mạo thế nào có phải người làng không thì cô nói không rõ. Vì cô kể người đó thường đứng dưới ao rồi đưa tay lên đưa bánh cho cô chứ cô không rõ mặt. Cô còn kể người ấy ngày nào cũng đi quanh ao nhà cô,có khi từ bờ bên này sang bên kia, cô chỉ biết người ấy chắc cao lắm thì đi như vậy mà nước chỉ tới lưng người thôi. Bà chết điếng người, cái ao đấy lúc con L chết đuối ông nhảy xuống mò cũng đã tới cằm rồi, ra giữa ao cũng ngập đầu chứ chẳng ít. Bà kể cho ông hay, ông cũng lặng người. Hôm con L chết đuối ở đây bà đã thấy ông lạ lạ rồi thêm chuyện lần này nữa bà đoán chắc ông biết có gì đang xảy ra. Cố hỏi nhưng ông chẳng nói. Hôm sau ông nghỉ ở nhà trông cô H, đến cuối chiều cô H lén ra vườn sau thì ông mò theo sau. Lúc cô H tới cuối vườn đang đưa tay đón cái gì đó cho vào miệng thì ông chạy tới quát lên:
- H quay lại đây.
Con H giật mình quay lại nhìn bố, rồi quay lại nhìn người kia, nó hét lên thất thanh. Đập vào mắt nó và bố là một gương mặt nhợt nhạt, xanh lè như người chết trôi, đôi mắt đỏ lòm, cái miệng thì ngoác tận mang tai. Tiếng cười the thé kêu lên. Ông chạy đến ôm lấy cô H thì bóng đen kia biến mất, chỉ còn lại tiếng cười the thé, ông nghe thấy nó nói như hét bên tai ông:
- Thằng kia, tao về rồi đây, tao về rồi đây
Cô H ngất ngay sau đó, ông đưa cô về nhà vất cô ra sân rồi sai bà lấy tàn tro ở bát hương thờ ông bà hòa nước đồ vào miệng cô. Được vài ngụm thì cô H nôn ra. Cái thứ kinh dị ấy chắc ai nhìn vào cũng phải rùng mình. Nó là hỗn hợp của bèo bồng dưới ao, rồi trong đó có thêm cả cái đùi ếch nữa. Bà khóc to ôm cô mà lắc. Cô càng nôn, mùi hôi tanh càng bốc lên rợn người. Ông tím mặt bỏ ra ngoài, tối về ông mang cho bà một đơn thuốc bảo sắc cho cô H uống. Nhưng rồi những cái độc của cóc, của ếch hay sâu bọ mà cô đã ăn phải nó làm cô xanh xao. Cô mất sau đó mấy ngày. Bà nói với mọi người cô bị tả. Ông bà chôn cô ngay cạnh bên cô L. Trước khi ông đi, ông gọi tới một người bạn, hai người làm gì đó rất lâu sau nhà. Ông dặn bà cấm đứa nào ra sau nhà quá khuya, có đi đâu cũng phải có người đi cùng. Ông dặn bà để cái khăn con L dưới bát hương con H. Rồi ông lên đường. Ngày ông đi, trời mưa to lắm. Trong tiếng mưa ông lại thấy tiếng cười the thé “ Tao về rồi đây, tao về rồi đây..”
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt

Chuyện thứ 5​

Vào nạn đói năm 1945 không hiểu ăn mày ở đâu kéo về bến sông đông thế. Họ tập trung thành từng đám sống với nhau. Sáng họ ùa vào làng ăn xin. Nhưng mà đói thì ở đâu cũng đói, người ta ăn chẳng no thì lấy đâu ra của mà cho. Không xin được thì họ quay ngược ra sông kiếm con tôm con tép, mấy người này cứ đi dọc bờ sông rồi kiếm được cái gì ăn được thì họ ăn cái đó. Nhưng không phải ngày nào cũng có cái để ăn. Rồi thì họ đánh liều vào cả trong làng ăn trộm, mò vào vườn nhà người ta ăn trộm buồng chuối quả cam. Có khi họ lẻn ra cả ngoài đồng để đào trộm khoai. Làng biết vậy thì tức lắm, làng lập nên một đội tự quản, cho phép cầm gậy đi tuần quanh làng. Thấy ăn mày nhẹ thì đuổi, nặng thì đánh cho một trận rồi tống ra khỏi làng. Năm đó ông em đang thanh niên. Ông cũng được làng gọi đi làm nhiệm vụ này. Thế là cứ sáng sớm, hay ban trưa, lúc tối ông lại cùng vài người nữa vác gậy đi xung quanh làng. Tính ông em thì hiền, làng bắt đi thì cứ đi thôi, cầm gậy nhưng ông chưa đánh một ai cả. Thấy ăn mày thì ông cũng chỉ nói cho họ đi thôi, cũng chẳng mắng nhiếc gì người ta cả. Rồi cái nạn ăn trộm trong làng cũng ít đi rõ rệt, đám ăn mày không kiếm ăn được gì cũng tản đi gần hết sang các làng lân cận. Chỉ còn một vài người vẫn lưu luyến cái bến sông này nên vẫn ở lại. Tuy nhiên làng cấm không cho phép họ được đặt chân vào trong làng. Đội tự quản của ông vẫn hoạt động nhưng việc thì nhàn rỗi hơn nhiều. Vào mùa mưa năm đấy nước sông lên cao, mấy người ăn mày kia không còn ở bến sông nữa. Họ di tản đi nơi khác gần hết, duy chỉ có hai bố con nhà này nhất quyết không đi ngược lại còn đánh liều xin làng cho vào làng ở tạm qua mùa nước. Ông bố nói thằng con ông ấy đang bị ốm, nếu giờ đi cũng chết, ở lại cũng chẳng xong thôi thì làng làm phước cho bố con ông ấy ở lại. Làng cho hai bố con nhà này ở tạm cái điếm canh đê, đồ ăn thì bắt họ tự kiếm lấy nhưng có ráo trước là ăn trộm đồ của làng thì làng đánh chết. Bố con nhà kia mừng lắm.
Từ đó họ sống ở cái điếm, buổi sáng ông bố vào làng xin làm công, cũng có ngày kiếm được chút đồ ăn, cũng có hôm thì nhịn đói về. Thằng con tuyệt nhiên không bao giờ thấy ló mặt ra ngoài. Nó cứ ru rú ở trong cái điếm đấy như sợ khi nó ra thì người ta sẽ không cho nó quay lại nữa. Thỉnh thoảng ông cùng một vài người đi tuần đêm, qua cái điếm rẽ vào nghỉ thì cũng gặp nó. Nó hôi tanh bẩn thỉu vô cùng, mặt lúc nào cũng xanh lét cứ thấy người lạ vào là nép vào góc điếm mà chúi. Nhiều khi người ta phải đuổi bố con nó ra ngoài cho đỡ mùi. Ông bố thỉnh thoảng còn bắt chuyện chứ thằng con chưa bao giờ thấy nó mở mồm ra nói gì. Tôi ấy mưa to lắm, ông cùng một vài người không đi tuần mà đi thẳng ra cái điếm kia ngồi cho hết giờ rồi về nhà ngủ. Thằng con nhà kia nằm 1 xó. Vẫn cái mùi hôi thối, tanh tưởi hàng ngày nhưng hôm nay còn nồng lên thêm một mùi gì đó khác khác giống như mùi máu. Đang vào câu chuyện thì ông thấy xa xa có ánh đuốc rồi tiếng bước chân chạy ra hướng này. Mọi người thấy lạ đứng lên đi ra thì thấy hóa ra nhà lão Sâm trong làng vác theo gậy gộc tới. Lão này ngày xưa cạy nhà có tí gia thế trong làng ngang tàng ngỗ ngược lắm. Gặp mấy người đám ông chẳng thèm chào hỏi gì hất hàm hỏi luôn:
- Có thấy bố con thằng ăn xin đâu không?
- Có chuyện gì vậy ông? Một người hỏi lại
- Cái thằng ăn xin mất dạy, nay nó làm vườn cho nhà tao, tao đã cho nó củ khoai mang về rồi vậy mà nó còn to gan ăn trộm con gà của ông.
Nói rồi lão sai người vào lôi cổ hai bố con nhà ăn xin ra. Ông bố đi đâu vẫn chưa thấy về, thằng con thấy người ta to tiếng bên ngoài thì sợ lắm. Lúc thằng con lão Sâm lôi nó ra, mặt nó xám xịt, sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu nào. Lão lấy đuốc soi mặt thằng này. Bây giờ ông mới nhìn rõ được mặt nó. Mặt nó gầy lồi cả xương ra, xanh lè, mắt như thụt vào bên trong. Tay chân nó toàn mụn cóc, trông rất ghê. Lão Sâm hỏi “ Bố mày đâu”, thằng bé lắp bắp không nói nên lời, lúc nó mở miệng ra định nói gì thì mùi tanh tưởi của máu cũng theo miệng nó đi ra theo. Bây giờ mới thấy cái miệng nó đang đỏ hỏn dính toàn máu là máu. Lão Sâm thấy thế hét lên “ Bố con nhà mày ăn sống gà nhà ông phỏng” Rồi lão lấy cái quốc phang thẳng vào đầu thằng bé. Nó chết ngay sau cú đánh của lão. Người ngang ngược như lão Sâm ở làng này ai cũng biết. Chỉ tội thằng bé, còn chưa nói được câu gì. Ông đỡ được nó, cả khuôn mặt nó bê bết máu, máu trào ra từ hai bên hốc mắt, chảy cả vào cái miệng vẫn đang há ra của nó trông ghê rợn vô cùng. Đúng lúc này thì bố nó ở đâu về. Thấy người ta đang ôm thằng con mình mới chạy lại coi. Rồi bố nó gầm lên như con thú điên, giằng lấy thằng con từ tay ông. Chẳng ai nói gì được nữa, người đàn ông ấy đang điên cuồng lay thằng bé nhưng nó đã chết rồi. Rồi ông ấy bế thốc thằng bé lên, chỉ vào mặt những người đang đứng ở đấy hét to:
- Lũ chúng mày giết chết con tao
Lúc ấy nhìn lão ăn xin ấy như phát điên lên, lão chỉ mặt từng người rồi hét “ Tao sẽ về giết chết cả nhà chúng mày” rồi ôm thằng con chạy thẳng ra sông. Trên tay lão vẫn đang cầm một con chuột.

Hai hôm sau xác lão với thằng con trôi vào bờ sông. Chẳng ai kéo hai bố con lão lên cả, nhưng để đấy thì ghê lắm nên làng lại bắt người ra đẩy cái xác ấy ra giữa dòng cho trôi đi đâu thì đi. Ông thương hai bố con nhà đấy nên xin làng làm việc này. Ông không đẩy họ ra dòng mà kéo vào đắp cho hai cái mộ ngay gần đó. Đêm đấy trời mưa to lắm, mưa làm lở cả đất, ngôi mộ ông mới đắp ban chiều cũng theo đấy mà trôi xuống sông. Hai bố con nhà kia dường như không muốn chịu ơn cái làng này thêm một chút gì nữa. Họ đang ở đâu đó giữa dòng nước đục ngàu kia.
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt

Chuyện thứ 6​

Nhà ông bà nội vợ em ở gần cuối làng. Khi bác cả lập gia đình, ông cắt đất ra làm cho một ngôi nhà ngay gần bên đấy, tới lượt bố vợ em lập gia đình cũng vậy. Thành ra nhà ông ở giữa, hai bên là nhà hai con trai. Vẫn còn thừa đất ông bán cho người ta để làm nhà. Nói vậy là các thím hiểu ngày xưa đất nhà ông rộng thế nào rồi đấy. Nhà ông ở gần ngay bên con sông, chỉ đi qua bãi bồi một chút là ra tới sông rồi. Em nói thật, về quê em sợ nhất là buổi tối ở đây. Đôi khi đang nằm ngủ nghe tiếng gió ngoài sông thổi vào, nhiều khi tiếng gió chẳng còn là tiếng gió nữa, lắm lúc nghe như tiếng réo hay tiếng gầm gừ của một sinh vật nào đó giữa sông vọng vào. Gần ngay bãi là một cái bến đò, vì ở đó có cây gạo già lắm nên người ta gọi là bến đò Cây Gạo. Bây giờ Hải Dương với Thái Bình đã có cầu nối qua sông rồi, người ta tính bỏ bến đò này đi nhưng dân không chịu, cứ đòi giữ lại. Bác nào có dịp đi qua đây thì em thành thật khuyên một câu đó là không nên về muộn quá 8h tối. Riêng đường từ trên đê dẫn xuống chỗ bến đò này đã đủ để thử thách lòng dũng cảm rồi chứ chẳng cần đến lúc tới gốc cây gạo này rồi thì một mình đợi đò sang.
Vào những năm mà vợ em mới sinh ra, bố vẫn ở nhà. Ngay bên kia sông có một xưởng gạch tư nhân. Họ xây lên mấy lò gạch làm rồi bán ra bên ngoài, thêm vào đó còn sắm một thuyền để hút cát nữa nên công việc cũng đều lắm. Bố em nhờ quen biết với một người bạn của ông ở bên TB nên được nhận sang làm công. Bố kể đợt đó tiền công làm cũng đủ nuôi con M(vợ em). Hàng ngày sáng bố em dậy từ lúc 5h sáng, làm một vài việc lặt vặt quanh nhà rồi tầm 5 rưỡi sáng là đi ra bến đò để sang bên sông làm. Năm đó cái bãi bồi xưa giờ đã được làm đồng để trồng màu như ngô, khoai hoặc đỗ. Cứ mùa nào trồng thứ đấy. Từ nhà ra bến đò nếu đi đường chính thì phải vòng ra tận đầu làng rồi lên đê mới có đường xuống. Bố em thì lại lười nên bố cứ đi tắt qua cánh đồng mà đi thôi. Ông thì không thích bố làm bên sông lắm, chuyện thì các thím biết rồi đấy nhưng bố nói giờ không đi làm thêm chẳng có tiền nuôi con nên ông phải nghe. Nhưng ông bắt bố đi đâu cũng phải mang theo cái bùa quan âm mà đợt ông đi công tác trong quân đội ở trên phủ Lạng Sơn xin về được. Bố cũng ậm ừ rồi đồng ý. Bố vợ em nghịch ngợm từ bé. Nhà vắng bóng ông nên bố càng tha hồ nghịch. Hết cấp 3 là bố nghỉ học rồi, bỏ đi ra ngoài làm. Ông cùng mọi người nói sao cũng không thèm nghe. Ở ngay cuối làng, nghĩa là trên đường tắt bố em phải đi ra bến đò có một bụi tre to lắm. Bố đi làm sớm về muộn kể đôi khi qua đây cũng rợn rợn người. Nói về cái bụi tre này thì bác cả T nhà em lúc còn sống chưa bao giờ bác giám đi tắt như bố em qua cánh đồng ra bến đò, vì bác hãi cái bụi tre lắm. Truyện đấy em nghe vừa sợ vừa buồn cười, em sẽ kể sau.
Bố em đi làm không phải hôm nào ra cũng gặp đò ngay. Lỡ thì bố lại ngồi uống nước ở cái nhà của bà lão sát bến đò. Bà này đến làng từ bao giờ không ai rõ. Chỉ biết lúc đến mang theo một thằng con còn đỏ hỏn, bây giờ cũng phải tầm 30 tuổi rồi. Bố bảo bố biết con bà này, vì hồi bé ra đây chơi vẫn gặp đều mà. Bố em kể chẳng biết ông ấy tên thật là gì nhưng mà ai cũng gọi là Trâu hết. Vì lão khỏe, lại ngờ nghệch, thế nên giờ đã vợ con gì đâu. Chẳng ai thèm lấy cả, nhà lại nghèo, xây cho mẹ cái nhà tạm bợ rồi lão chán bỏ lên Quảng Ninh làm than, một năm về hai ba lần. Chớm đông năm đó, bố em vẫn đi làm bình thường, sáng sớm đợi đò ở đây qua nói chuyện với bà thấy gần đây bà lão vui lắm. Bà kể gần một tuần nay, có con bé xinh đáo để, cứ sáng sớm lại ra đây đứng đợi đò, chiều tối muộn lại về qua đây. Nó ngoan ngoãn lễ phép thưa gửi đàng hoàng với bà. Bà cũng lân la hỏi han thì biết nhà nó ở xa lắm, qua đây làm ăn thôi. Nghe chừng gia cảnh cũng khó khăn, ý bà là muốn lấy cái mối này cho cái ông tên Trâu. Bố cũng vui thay cho bà với ông Trâu. Rồi sáng năm đó bố qua đợi đò thì bà mừng ra mặt, nói chuyện vồn vã với bố nói, con bé đó nó ưng rồi. Giờ nó ở luôn với bà. Bố nhìn vào nhà thấy trong nhà đúng có cái bóng người áo trắng đi lại thật. Trời lạnh vậy mà sao mặc mỗi cái sơ mi trắng thế kia. Bố nghĩ trong đầu nhưng thôi, lại nghe bà bán nước nói mai thằng Trâu nó về thăm nhà đấy. Đợt này chắc ở nhà lâu lâu. Chắc là bà sắp xếp xong xuôi rồi. Bố cũng mừng.
Sáng sớm hôm sau bố em qua bến đò thì thấy có nhiều người ở đây lắm. Có cả xe của công an đậu ở đó nữa. Hôm đấy người ta phong tỏa bến sông, ca nô giăng lưới dọc từ bên này sang bên kia. Họ nói đang tìm người. Bố em ở lại xem luôn. Tính bố thế mà. Suốt cả sáng chẳng tìm được gì nhưng tới giữa sân trưa thì hình như có người để ý dưới cái bụi ở bên sông có cái gì đó nổi lập lờ trên mặt nước. Họ kéo ra sau đó một cái bao tải to lắm. Lúc họ đổ ra thì trong đó có một xác người đang bắt đầu phân hủy rồi. Đó là một xác con gái tóc dài, bên trong mặc một chiếc quần sa tanh đen, phía trên không có gì. Trên cổ nạn nhân có một vết cứa sâu. Cái xác đang phân hủy bụng trương phềnh lên trông ghê rợn lắm. Công an nói nạn nhân là một con nhà giàu, bị bắt cóc tống tiền nhưng không được nên bọn cướp nó giết rồi vất xuống sông. Lúc sau thì gia đình nạn nhân đến nhận con. Họ lập bàn thờ cho cô gái ấy ngay bên sông. Lão Trâu hôm đấy đã ở nhà rồi, lão về từ hôm qua cơ. Sáng nay bố em ở lại coi gì thì lão cũng coi đấy. Lúc người nhà nạn nhân mang di ảnh của cô ra, bố thấy lão Trâu mặt mũi tái mét lại, rồi lão hét lên thất thanh. Ai cũng giật mình không hiểu chuyện gì xảy ra. Lão Trâu như phát điên chạy một mạch vào nhà, như tìm kiếm cái gì đó. Ngay sau đó lão vác cái túi đựng quần áo ra rồi chạy một mạch lên đê. Bà lão ngơ ngác nhìn theo con không hiểu chuyện gì xảy ra. Rồi bà cũng lập cập chạy ra ngoài. Bà nhìn thấy ảnh cô gái xấu số kia rồi tím tái mặt mày, chạy vội vào trong nhà. Có người đi theo bà. Họ thấy bà chạy vào buồng trong. Rồi họ thấy trong đó không có ai nhưng có một cái áo sơ mi trắng trên giường. Áo sơ mi trắng cổ dính máu.
Lão Trâu từ đó bỏ đi biệt tích không một lần quay về quê. Bà lão sống được thêm vài năm thì cũng qua đời. Cái nhà đó bỏ hoang đến tận giờ. Người làng sau lần ấy mỗi lần có việc đi muộn qua đây đều nghĩ tới cô gái mà rùng mình. Có người còn thấy cô quay lại đây một vài lần, vẫn cái áo trắng đấy, nhưng không đi trong nhà bà lão nữa. Cô đi men theo bờ sông, ngược lên phía trên. Đó là nhà của cô ấy
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt

Chuyện thứ 7: Người yêu cô V​

Cô V xinh gái nhất nhà. Ai nhìn cô lớn lên cũng bảo cô giống hệt bà hồi còn trẻ. Tuy cô xinh vậy nhưng số cô lận đận lắm. Cô là con gái đầu tiên của ông bà, ông lại đi công tác xa nhà, bà thì bận việc nên bao nhiêu việc nhà đều đến tay cô hết. Cô làm tất mọi việc từ trông em, đến việc đi chợ nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa. Ấy vậy mà cô vẫn học giỏi lắm. Nhưng mà cô lại là con gái. Cô học hết cấp 3, bà nói cô ở nhà giúp bà chợ búa chứ cô mà đi học nữa thì việc nhà ai lo. Bà bảo “ Anh mày đi học tao nuôi đã tốn kém lắm rồi, giờ thêm mày nữa thì tao chết” Anh mày ở đây là bác cả T chứ bố em thì hết cấp 3 là nghỉ luôn rồi. Cô V cũng dễ tính, bà nói gì thì ghe theo đấy. Sau đó bà sắm đồ để cho cô đi buôn rau và hoa quả bên chợ huyện. Ở quê nhà em, đi lên thị trấn thì xa lắm, nhưng sang thị trấn ở Thái Bình thì rất gần. Cô cùng mấy người nữa cứ sáng sớm lại chở đồ sang bên chợ huyện bên kia bán, tối thì cô về. Đi đông người như vậy nên bà cũng yên tâm cho cô làm ăn. Cô đi chợ sớm lắm, cứ tầm 4h sáng cô đã dậy rồi, nấu cơm hay luộc củ sắn củ khoai mang đi ăn trưa, thu xếp hàng hóa rồi cô đi ra bến đò để đợi người đi cùng. Những ngày đầu tiên cô đi làm ai cũng lo cô thân gái đi sớm về muộn nhỡ đâu có chuyện gì nhưng cô bảo không sao, thêm nữa sau cả tháng trời cô đi làm cũng chẳng có gì xảy ra thật nên mọi người cũng yên tâm hẳn.
Cho tới một hôm, cô V đi chợ được một lúc thì bà cũng dậy. Cô đi chạy chợ thì bà phải dậy để lo cơm nước cho cô N, cô T ăn đi học rồi còn cho lợn cho gà ăn. Vừa tỉnh giấc được lúc thì bà nghe thấy có tiếng chân chạy lập cập về nhà, rồi thêm tiếng gọi “ Mẹ ơi, anh S ơi” lẫn tiếng khóc. Thôi đúng là con V rồi, không hiểu có chuyện gì xảy ra với con bé. Bà nóng ruột chạy ra, gọi cả bố em dậy nữa. Hai mẹ con ra đến cổng thì thấy cô V mặt mũi tèm nhem nước mắt lẫn đất đường đang hớt ha hớt hải chạy về. Bà hỏi vồn “ Sao, sao? ”. Cô thì thấy mẹ với anh chạy ra thì càng khóc to hơn làm bà càng sợ. Bố nóng tính nghĩ có đứa nào trêu em mình, vào nhà vác cái quốc rồi chạy ra bến đò. Bố em kể ra tới bụi tre cuối làng thì thấy cái xe đạp của cô V vứt ở đấy, 2 sọt rau củ hai bên vẫn còn nguyên. Nắm cơm của cô V vứt ngay ở bên xe. Bố thu dọn đồ rồi mang về cho cô. Tiếc nắm cơm của cô bố cũng mang về nốt. Hôm nay con V nó lại gói cơm nguội mang đi à?. Về đến nhà thấy cô V vẫn khóc bố mới hỏi có chuyện gì thì cô mới bắt đầu kể. Như mọi hôm cô đi tắt theo đường bãi bồi ra bến đò. Đi tới gốc tre cuối làng thì cô thấy hình như có mấy đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào cô thì phải. Cô sợ lắm, đi thật nhanh thì bỗng nhiên có tiếng gọi
- Này con bé kia
Cô V giật thót mình, thiếu chút nữa thì xỉu luôn, cô quay lại thì thấy dưới gốc tre có một bà lão đang đưa tay ra vẫy cô. Nghĩ là người ăn xin hay tới làng mà cô có lần gặp rồi, cô thở phù đi tới
- Bà gọi gì cháu đấy ạ?
- Tao đói quá, mày có gì ăn không?
- Cháu chỉ có cơm nắm muối vừng thôi bà ạ
- Mày cho tao xin miếng
Cô V đưa nắm cơm cho bà lão ăn, nắm cơm hãy nóng hổi, cô vừa mới nấu sáng nay. Bà lão cầm nắm cơm của cô đưa lên miệng rồi trả lại. Cô thấy lạ cầm lại thì thấy nắm cơm nãy giờ đang nóng hổi tự nhiên lạnh ngắt. Cô giật mình nhìn lại bà lão thì thấy một gương mặt nhợt nhạt, đen sì, hai mắt mở to ra đang nhìn cô cười. Cô V sợ quá vất cả xe, cả nắm cơm ra đất. Rồi không chỉ một mà mấy tiếng cười nữa vang lên thé thé
- Mày làm con dâu tao nhé, hé hé hé….
Cô V sợ quá chạy tọt về nhà, tiếng cười của nó còn đuổi theo ngay sau cô. Cô chạy bán sống bán chết, ngã mấy lần vẫn đứng lên chạy tiếp. Tiếng cười của đám kia vẫn theo cô cho tới khi bà và bố chạy ra.
Bà thở dài. Lại cái bụi tre đấy. Ngày xưa ăn mày về đất này, có người chết đói ven sông, có người chết trong làng. Làng không cho chôn ở đất của làng thì họ lén lút chôn ở khóm tre bụi chuối. Mấy cái vong này không ai hương khói, ngày rằm tháng chạp lại ra trêu người. Hôm đấy bà bảo cô ở nhà, bà nghỉ việc đưa cô ra cái lầu ở trong làng thắp hương. Lúc bà với cô vào lầu, bà lão trông coi việc hương khói ở đó, chỉ thẳng mặt cô nói:
- Con này, có cái vong theo sau mày kìa.
Cô em sợ chết khiếp, bà làm lễ vào thắp hương, rồi bà xin lá dâu ở lầu về đun nước cho cô tắm. Cả tuần đấy cô ở nhà, rồi sau đó cô đi làm bình thường, cũng chẳng có gì xảy ra thêm nữa.
Bác cả đi học về lấy vợ ở mãi bên kia sông. Hai người học cùng nhau, giờ về làm cùng ở trường cấp 3 gần nhà. Sau đó bố em cũng lấy mẹ là người trong làng. Cả nhà giục cô V đi lấy chồng. Năm đó cô cũng 28 rồi. Lạ cái là từ sau cái ngày cô gặp ma, cô cũng chẳng có mảnh tình nào. Hoặc là trai làng chẳng ai giám đến hỏi cô. Bà thì buồn lắm, bà nói đi cắt duyên âm cho cô mấy lần mà chẳng được. Vậy mà một ngày cô nói cô có người yêu rồi. Cả nhà ai cũng mừng hết. Cô vẫn chạy chợ bên kia sông, ngày ngày qua cái trường tiểu học ở bên đó, ngồi nghỉ mấy lần thì gặp chú kia. Chú ấy làm giáo viên ở đó. Chuyện qua chuyện lại, thấy cô xinh xắn thì đem lòng thương. Ai nghe cô kể về chú ấy cũng mừng cho cô, bác cả càng mừng, bác còn đùa thế này thì nhà lắm giáo viên quá. Chú ấy đi bộ đội xong mới về đi học, hơn cô 4 tuổi, hai người dự định sang năm thì cưới. Cả nhà giục cô nói cô bảo chú sang thăm nhà đi. Rồi chú ấy cũng sang, hôm nhà ông bà làm có giỗ. Ai nhìn thấy chú cũng khen cô V khéo chọn người. Sau đó chú sang thăm nhà thường xuyên hơn, có hôm tối cũng sang chơi rồi lại về. Ba tháng nữa là cô chú làm đám cưới. Hôm đó chú sang chơi bàn chuyện với ông bà. Ông em lúc này về quê rồi, ở nhà làm công tác trên xã. Lúc chú về là gần 9h tối, bình thường đò ở đây chạy tới 10h mới nghỉ, đêm ai đi gọi họ cũng chạy cho nhưng tính giá khác. Hôm đấy không hiểu sao cô V nóng ruột lắm, cứ bảo chú hay ở lại nhà đi đừng về nữa. Chú thì lại bảo cô lo xa, đi bao lần có sao đâu. Mà không về nhà lại lo nên chú cứ về. Cô đưa chú ra bến đò, đi qua gốc tre kia, cô lại lạnh người, cảm giác bao nhiêu ánh mắt nhìn theo giống hệt khi xưa. Cô nhìn chú lên đò rồi mới về nhà. Đêm ấy cô như ngồi trên đống lửa, chỉ muốn sáng cho mau để sang gặp chú.
Đêm đấy có người ngã sông. Lúc đò ra giữa dòng, cái xà lan chở cát đi gần đến nơi mới rú còi. Người lái đò bẻ vội cái bánh lái tránh đường cho xà lan đi nhưng vẫn có va chạm. Hôm đó chỉ có một người khách trên đò. Do đứng phía trên mũi đò nên cả người cả xe sau va chạm bị hất văng xuống nước. Cái nghề sông nước bạc lắm, đã gắn với nó rồi thì không dứt ra được. Thấy người chết đuối không được cứu là cái luật nghiệt ngã nhất của người sống trên sông. Hôm đấy lại chỉ có một mình người kia đi đò, thành ra trong dòng nước đục ngàu ấy người ta chỉ biết bất lực nhìn xuống mà không thể làm gì. Đêm ấy trời nổi gió to, mưa lớn. Sáng hôm sau người ta mới đi tìm xác của người bị nạn. Cô V hay tin khóc ngất lên ngất xuống, ra bến đò gào khóc như một người điên. Ai cũng thương cho cô.Chiều hôm đấy người ta tìm thấy chú kẹt trong bụi lau bên sông. Chú vẫn còn đang thoi thóp. Cô V hay tin chạy đến đầu tiên. Cả nhà đưa chú đi cấp cứu. Phải 3 hôm sau chú mới tỉnh được về nhà, nhưng bác sĩ bảo mấy cái chấm đỏ trên người chú thì họ không sao chữa lành được. Lâu sau chú mới kể, lúc va chạm chú bị hất văng xuống, cũng chẳng đáng sao đâu vì chú được rèn luyện trong quân đội, tâm lí cũng vững vàng. Đang định ngoi lên thì hình như chú thấy có cái gì đó đang giữ chặt lấy chân mình lôi xuống dưới. Giữa sông kiểu này lấy đâu ra rong rêu mà bám. Chú giật, quẫy chân tay loạn lên, thì càng quẫy càng chìm xuống. Chú nghĩ lần này chết chắc rồi. Nhìn xuống đáy sông chú thấy trong dòng nước đục ngàu ấy có đôi mắt đỏ đang nhìn thẳng vào chú. Mặc dù nước sông nặng phù sa, lại đêm tối nhưng chú vẫn có cảm giác như đang đối mặt với một đôi mắt rất đáng sợ vậy. Nghĩ tới chuyện cô dặn chú lần tay lấy ra chuỗi hạt bình an đeo tay cô đưa trước lúc lên đò, miệng lẩm bẩm khấn. Rồi chú thấy chân mình cử động được, vội vàng lao lên trên, bám lấy khúc gỗ trôi sông rồi ngất lịm. Chú không hiểu sao trôi dạt được vào đến bờ, nhưng chú nói trong cơn mê, chú thấy đôi mắt đỏ kia vẫn nhìn chú, nó như điên cuồng, hậm hực mãi tới gần sáng chú lịm hẳn nó mới biến mất.
Ông nói: “ Nó không giết được thằng bé, nên giấu vào đây cho chết đói rồi bắt đi”
Cô chú lấy nhau, cô chuyển sang bên sông ở. Sau ngày lấy chồng phải có việc lắm cô mới về nhà. Cô sợ đi đò. Gần đây có cây cầu nối hai bên,lại thêm nhà nhiều việc xảy ra cô mới hay chạy sang. Phần chú, sau cái lần chết hụt đấy, chú mang về nhà theo mấy cái chấm đỏ trên người không đau, không ngứa nhưng nhìn rất sợ. Chữa sao cũng chẳng khỏi, mấy vết đó giống như của người ăn xin trước kia ông gặp. Cho tới một ngày, ông em làm cho nó biến mất.
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt

Chuyện 8 + 9: Chuyện gốc tre cuối làng​

Sau khi cô V đi lấy chồng thì tới lượt cô N cũng lấy chồng nốt. Cô N lấy chú Đ ở ngay trong làng. Gần đám cưới cô N thì xã có chủ trương làm mới toàn bộ đường đi trong xã. Trước đây không chỉ xã em mà nhà thím nào ở nông thôn cũng biết đấy, đa số toàn là đường đất. Mà đường như vậy nắng đi thì không sao chứ mưa thì vừa bẩn vừa lầy lội. Việc làm đường này ai cũng hưởng ứng. Xã sẽ chi tiền nguyên vật liệu một phần. Dân thì góp công và phần còn lại. Nhà ông bà em gần cuối làng, được tin này thì vui lắm. Nhất là nhà bác cả, bác bảo đi làm xa hai vợ chồng đi xe đạp mà mưa gió thì tới trường không khác gì đi làm ngoài đồng về. Vậy nên bác cả đóng tiền làm đường cho cả 3 nhà luôn. Còn bảo bác ra làm công thì bác bảo bác chịu. Các cô biết chuyện cứ cười bác ngặt nghẽo.
Bác T hơn bố em 2 tuổi. Thấy bảo hồi bé bác với bố là hay chân lắm. Sáng đi chơi chưa đã, trưa về ăn xong cũng trốn đi chơi luôn rồi chơi tới tối mịt mới về. Bà đánh cho bao nhiêu trận mà hai anh em cũng chẳng chừa. Trẻ con thời đấy không phải đi học nhiều. Đất nước vẫn đang có chiến tranh. Người ta lo làm ăn là chính chứ không quan tâm tới bọn trẻ con nhiều. Cứ thả ra cho thích chơi gì thì chơi. Ông bà cũng đi làm suốt ngày, thành ra nhà ông bà em thành nơi tụ tập ăn chơi của cả đám trẻ con quanh đấy. Trưa thì đi tắm sông, chiều thì về đánh khăng, đánh đáo. Trưa hôm đấy chơi ở vườn nhà chán thì kéo nhau đi tắm sông. Chơi cũng mệt mệt nên bác cả quyết định về nhà làm con ngoan của bà. Bố em thì theo lũ bạn đi bắt chim chọc ong tiếp. Tối đến giờ chuẩn bị phải về nhà ăn cơm, bố quyết định học theo bác cả về làm con ngoan của bà. Về đến nhà chẳng thấy bác cả đâu. Bố em thì cứ nghĩ đơn giản là bác chơi ở đâu chưa về rồi. Vậy nên lúc bà đưa cô V về (cô V đi học nhà trẻ với bà) chỉ có bố em là con ngoan. Bà nấu cơm, bố trông em. Bà bảo bác về thì đánh cho mấy roi. Rồi ông cũng về, ông cũng bảo cho bác mấy roi. Đến giờ ăn cơm vẫn chưa thấy bác về thì bà bực lắm. Bà sai bố đi tìm bác về, bố đi tìm khắp xóm chẳng thấy bác đâu chạy về báo bà thì bà lại đâm lo. Ông cũng lo nên chạy sang bên nhà ngoại xem bác có sang đấy chơi rồi ở lại không. Bà bế cô V đi quanh xóm hỏi nhưng chẳng ai nói thấy bác. Bố tới nhà mấy đứa chơi cùng hỏi thì đứa nào cũng bảo thấy bác về từ trưa rồi. Ông sang bên ngoại tìm cũng không thấy bác. Ai cũng sốt ruột. Mấy người quanh xóm hay tin cũng sang hỏi thăm rồi chạy đi phụ tìm bác. Bà thì lo quá phát khóc lên, giờ chỉ mong bác về thôi chứ không muốn đánh đòn nữa. Mọi người bắt đầu nghĩ quẩn, sợ bác có chuyện chẳng lành. Đúng lúc này thì mọi người nghe thấy tiếng khóc rõ to ở bụi tre cuối làng. Mọi người chạy ra xem xung quanh đấy chẳng có ai, nhưng tiếng khóc thì vẫn vọng từ trên xuống. Ai cũng lạnh người. Ông tỉnh táo nhất, soi đuốc lên thì thấy trên ngọn tre, bác cả em đang ngồi khóc ngon lành
- Con ơi, mày leo lên đấy làm gì hả con? Bà em vừa khóc vừa nói
Bác cả thì chẳng nói gì, cứ khóc hu hu, hai tay ôm chặt lấy ngọn tre. Mà cũng lạ, bác em năm đấy 10 tuổi, đói ăn lắm thì cũng phải suýt soát 30 cân. Vậy mà bác ngồi trên ngọn tre ngon lành, cây tre cứ thẳng đứng như chẳng có gì ở trên. Biết bác bị ma trêu rồi nên bà chạy về nhà, mang mấy nén hương ra, thắp rồi cắm xuống đất nói:
_ Mày tha cho thằng bé, để nó về ăn cơm rồi ngày rằm hàng tháng tao thắp cho nén nhang.
Bà nói xong thì ngọn tre bắt đầu đung đưa, bác cả lúc này mới hét toáng lên: “ Thầy ơi, U ơi cứu con”. Ai cũng buồn cười. Ngọn tre lúc này không chịu được sức nặng của bác nên cong vút lại. Mọi người lấy rơm trải ra đỡ cho bác rơi xuống. Bác vẫn nguyên vẹn, cả người không có một vết thương nào mặc dù bụi tre này, dưới gốc toàn mây với gai. Bác kể, đang buồn ngủ về qua đây thì thấy có đứa trẻ con rủ vào đây chơi. Không hiểu sao bác lại đồng ý, rồi nó đưa bác vào bụi tre, bảo bác là có ngủ thì cứ ngủ đi. Tỉnh dậy thấy đã thấy ở ngọn tre rồi. Trên đấy bác nhìn thấy bố chạy đi tìm nhưng không sao mở mồm ra được. Mãi sau này vừa đói vừa sợ khóc toáng lên mọi người mới hay. Bác cả sau vụ đấy ngoan hẳn, không còn đi chơi nữa. Rủ đi chơi mà qua bụi tre là bác chối ngay. Vậy nên sau này bác mới học lên cao. Bố em đùa là không được ngủ trên ngọn tre giống bác cả nên vẫn ham chơi như thường.
Quay lại chuyện làm đường của xã. Tới đoạn đường nhà ông em làm, ông kêu hết con cháu ra phụ giúp. Xã thì cho một đội thợ ba người xuống phụ trách xây, dọn đường và phụ là người nhà của mấy nhà trên đoạn đó. Xây qua nhà ông em, đến cuối làng. Nhìn bụi tre ở đó ăn ra gần nửa đường, mấy người thợ quyết định cho chặt hết để còn làm. Đang tính nhà sắp có việc, lại có nhiều người nên ông xin mấy cây để mang về mấy hôm nữa còn dùng cho đám cưới cô. Chú Đ chồng sắp cưới của cô N hôm đấy cũng sang phụ. Chú vác dao vào chặt luôn. Cây đầu tiên thì không sao, đến cây thứ hai thì chặt mãi không được. Chặt tới mức lưỡi dao mẻ cả ra cũng không ăn thua. Không biết mọi người có ai biết con dao gọi là dao mác không. Ở quê nhà em loại dao này là dao lưỡi dày, chuyên dùng để chặt, không sắc như dao thái nhưng chặt cây hay bổ củi thì ok.
Chú còn bảo chặt gốc tre mà tê cả tay, như chặt vào tảng đá vậy. Tới trưa hôm đấy, ông làm cơm cho mọi người và cả mấy ông thợ. Trong lúc ăn cơm, có một người đứng lên nói ra ngoài đi vệ sinh. Rồi cả tiếng sau cũng chẳng thấy vào. Ai cũng nghĩ chắc ông này rượu vào nên kiếm chỗ ngủ rồi, cũng chẳng đi tìm. Đến giờ làm mọi người đi ra đường làm tiếp thì thấy ông ấy cứ đứng quay mặt vào gốc tre. Ai gọi gì cũng chẳng thưa. Chú Đ em vui tính nghĩ ông ấy đang đi vệ sinh đi ra trêu. Gần tới nơi, chú vỗ vai ông ấy một cái. Quay lại nhìn chú là một đôi mắt đỏ lòm, cái miệng cười ngoác ra, trời hè nắng nóng thế nhưng ngươi ông ta lạnh toát mặt mũi xám xịt, đầu tóc rũ rượi. Rồi chẳng nói chẳng rằng gì người kia cầm con dao xây, chém ngay vào chân chú Đ một cái. Chú Đ bất ngờ bị đánh mới lăn ra đất. Đánh xong chú Đ, ông kia quay ra cười the thé, chi mặt chú Đ nói:
- Sao mày chặt chân tao? Sao mày chặt chân tao
Rồi lại the thé cười như điên dại. Chú Đ nhà em hãi quá, quên cả cái chân đau. Lồm cồm bò dậy chạy bán sống bán chết. Mọi người thấy thế ùa tới đứng quây quanh nó. Nó vẫn cười the thé. Ai cũng rùng mình. Ông thợ xây này người trong làng, bình thường hiền khô, không hiểu cơ sự ra sao lại ra đây đứng rồi thành thế này. Ông bà biết chyện chạy ra, bà nói ông ấy bị ma nhập rồi. Ông thấy vậy chỉ thẳng mặt nó quát:
- Mày là đứa nào, sao lại đứng ở đây?
Nó nhìn ông bằng đôi mắt đỏ lòm, rồi lại cười, tiếng cười như man dại. Nó chỉ cười thôi chứ chẳng nói gì. Ông lại quát:
- Mày là đứa ngày xưa ở đây trêu con V phải không?
Nó thích chí càng cười to. Trời hè nắng chang chang mà nó hành ông kia cứ đứng giữa trời. Vậy mà một giọt mồ hôi cũng không chảy xuống. Ông bảo bà lên chùa mời sư thầy qua để ông xử thằng này. Nó nghe thấy xong mặt hơi cau lại nhưng vẫn cười. Người làng nghe chuyện kéo tới càng đông. Nó thì vẫn đứng đấy, quay về phía gốc tre, thỉnh thoảng lại rú lên cười man dại. Bà đưa sư thầy tới. Ông ấy chẳng nói chẳng rằng, cầm bát nước pha sẵn tàn hương trên chùa hắt thẳng vào mặt nó. Nó rú lên hằn học nhìn sư thầy, lao đến. Mấy người thấy nó dữ vậy cầm gậy ghì chặt xuống đất. Sư thầy lẩm bẩm đọc kinh. Nó bắt đầu quằn quoại, gào thét rồi nó xin tha mạng. Sư thầy hỏi nó từ đâu đến, sao bắt người ta đứng đây thì nó thưa ngày xưa nó ở mạn Nam Định, đói quá đi sang đất này ăn xin rồi chết đói ở đây. Nó bị chôn dưới gốc tre kia. Tự nhiên nay có người phá nhà nó thì nó ra nó vật. Ông hỏi nó có bao nhiêu đứa ở đây thì nó bảo có mấy người nữa. Toàn người chết rồi chôn vội ở đây, không hương khói, chẳng biết đi đâu về đâu, hàng năm ăn nhờ hương nhờ hoa thổ công đất này. Ông còn hỏi nó sao ngày xưa trêu cô V, thì nó bảo, bà ngày xưa hứa hương hoa ngày rằm cho chúng nó mà mãi không làm. Nó tức nó ra trêu cô. Ông chép miệng rồi bảo sư thầy tha cho nó. Ông bảo nó tha cho ông kia, làm đường xong ông lập cho cái miếu bé ở đây, nhưng bắt nó trông coi nhà cửa đất cát cho ông. Nó đồng ý rồi đi luôn. Khổ thân ông thợ xây, nó đi rồi thì ốm nằm nhà cả tuần. Sau sợ chẳng dám đi làm ở đấy nữa. Sau đó người ta không thấy bọn nó ra trêu ai. Ông cũng giữ đúng lời hứa, lập cho cái miếu nhỏ ngay gần bụi tre cũ. Nhưng chuyện ma mị ở đây chưa dừng lại, cho tới ngày anh trai cô L về.
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt

Chuyện thứ 10​

Tiếp chuyện cái ao sau nhà...
Cô N và chú Đ sinh con trai đầu lòng, đặt tên là P. Chú Đ là con trưởng, họ lại to nhất nhì làng cho nên cô N sinh được thằng đích tôn ai cũng mừng lắm. Ngày cô sinh ở trạm xá có bà em và mẹ chồng cô ấy ở đó trông nom. Lúc thằng cu ra đời, đưa cho bà nội nó bế đầu tiên. Nhìn thấy thằng đích tôn thì vui lắm, rớt cả nước mắt. Thằng P được một tuần tuổi thì nhà nó phát hiện ra ở bắp chân nó có vết chàm to lắm. Bà nội nó biết chuyện, đâm suy nghĩ. Ngày xưa ông bà nội thằng P đông con, nuôi không nổi, nghe nói có người bệnh ốm mà không có tiền chạy bệnh đành ra chết oan. Đó là chú ruột thằng P. Ngày xưa trẻ con chết trước khi đem chôn người ta thường lấy mực đánh dấu vào người để sau này nhỡ đầu thai lại vào chính nhà mình thì mọi người còn biết. Để em giải thích cụ thể hơn cho các thím hiểu. Các cụ quan niệm rằng, trẻ con tính nết khó chiều lắm, khi chết đi thường đem oán hận theo. Nếu chết bình thường thì không sao, bố mẹ dỗ dành một thời gian là nó cũng nguôi ngoai mà đầu thai kiếp khác. Còn nếu không nó còn đeo đẳng theo người sống mà làm tình làm tội. Chú thằng P lúc chết ông bà lấy mực xanh đánh dấu vào trên đùi. Giờ thằng ku sinh ra lại có đúng cái vết chàm trên đùi nên ông bà nội nhà nó đâm sốt ruột. Về phần ông bà nội nhà nó, chú ruột nó chết nhưng ông bà cũng đem chôn cất qua loa, bao nhiêu năm qua cũng không hương khói gì. Thời còn khó khăn, nuôi không nổi con để nó chết là chuyện rất bình thường, cũng chỉ chôn cất coi như là xong chứ ít người như ông bà nhà em đối với cô H lắm. Thằng P hồi bé nghe nói nó quấy lắm. Mới đẻ mà nó khóc suốt ngày suốt đêm, nó hành mẹ nó rồi đến cả bà nội nó cũng phải thức đêm trông nó. Ai cũng nói thằng bé ngang bướng từ nhỏ. Bà nội nó thì tín lắm. Cứ nghĩ đến việc chú lộn thành cháu (nghĩa là chú ruột lại đầu thai thành cháu) thì lại lo lên chùa khấn vái rồi đi xem bói nọ kia. Ai bảo làm gì cũng nghe theo vì sợ một ngày nào đó chú nó bắt nó đi. Thằng P sinh cùng năm với vợ em và ông D con thứ 2 của bác cả. Ông bà một năm có ba đứa cháu thì vui lắm. Ông bà cũng biết chuyện thằng P nhưng không tin, ai mà nói với ông là ông gạt phắt đi ngay. Cô N thì lại càng không tin, ai mà nói gì với cô có khi cô còn mắng cho. Cô bảo con cô sinh ra thì nó là con cô chứ sao lại là em bố nó được.
Thằng P càng lớn tính càng nganh bướng. Nó nghịch từ bé, lại thêm ông bà nội chiều cháu thái quá nên đâm hư. Thích cái gì là nó phải đòi, mà đòi là phải có bằng được. Đồ chơi có cái gì nó chơi một mình, nhưng sang bà ngoại chơi với anh D chị M, có gì hay là nó phải được chơi chung, chơi xong là cũng lấy luôn. Đâm ra ông D với vợ em mang tiếng là anh chị nhưng lại sợ nó. Thằng P này bé tí đã biết làm cả nhà sợ. Có lần nó dỗi mẹ mà trốn đi chơi từ sáng đến tối không về làm cả nhà đỏ cả mắt. Lúc tìm thấy nó đánh cho vài roi thì nó lăm ra ăn vạ, ai cũng lắc đầu thằng này mới bé tí tuổi đã biết làm khổ bố mẹ. Hè năm thằng P học lớp 1. Lúc này bố nó vay mượn đã mua được cái xe công nông để chờ đá cát ở bến mang đi đổ cho nhà người ta. Cô N thì chú mở cho một cửa hàng ngoài chợ để bán tạp hóa. Thằng P ở nhà với ông bà nội, tối thì bố mẹ đón nó về. Nhà ông bà nội nó cũng gần nhà ông bà em nên thằng cu cứ rỗi là chạy sang chơi với anh D và chị M. Thằng P được bố mua cho quả bóng đỏ đẹp lắm, lúc nào đi chơi nó cũng mang theo. Thành ra sân nhà ông bà em thành sân chơi của bọn trẻ con trong xóm vì đứa nào đá bóng chả ham. Sáng sớm đã tụ tập ở đấy chơi rồi, chơi tới tầm trưa mới về nhà ăn cơm, chiều đỡ nắng là lại chơi tiếp. Trưa hôm đó, cô N chạy vội về nhà. Cô chạy về nhà bố mẹ chồng hỏ dồn:
- Bố mẹ ơi, thằng P nhà con có đây không ạ?
- Nó chơi bên sân ông bà ngoại nó kìa. Mẹ chồng cô đáp
- Con sốt ruột quá, cả ngày nay đứng ngồi không yên, mắt thì giật liên tục. con chạy về nhà cho yên tâm. Cô nói
Rồi cô chạy sang bên nhà ông bà em tìm thằng P. Quá trưa rồi trẻ con đã về nhà hết. Cô không thấy thằng P đâu mới hỏi bà.
- Mẹ có thấy cháu đâu không ạ?
- Thằng bé đang chơi ngoài vườn với thằng D kia kìa, tao vừa gọi mà không đứa nào chịu vào ăn cơm. Bà nói
Cô N càng sốt ruột hơn chạy ra sau thì chỉ thấy D đứng đó
- Em đâu con? Cô hỏi D
- P nó xuống lấy quả bóng mà mãi chưa lên cô ạ. D chỉ xuống ao nói
Cô N nghe xong chết lặng. Cố bình tĩnh hỏi D lần nữa:
- Con bảo sao? Em đi đâu hả con.
- P nó đá quả bóng xuống ao, bảo cháu đứng đợi nó nhặt lên mà mãi chưa thấy đâu cô ạ. Cũng mới chỉ vừa nãy thôi.
Cô N lúc này không giữ được bình tĩnh khóc òa lên luôn miệng kêu “ P ơi, con ơi”. Rồi cô nhảy xuống ao tìm. Bà chạy ra thấy cô như vậy chột dạ sai ngay thằng D đi gọi cho mợ ra đây. Mẹ em chạy ra biết chuyện liền báo cho ông bà nội nó biết, rồi đi gọi cả bố nó về. Bà em tím tái mặt mày vào, lập cập chạy vào nhà thắp hương, rồi mang cả ra cái ao luôn miệng khấn:
- L ơi, con ơi, con trêu cháu đấy à
- L ơi, con ơi thả cháu ra đi con.
Ông bà nội nó cùng hàng xóm chạy sang. Cô N thì vẫn đang gào thét mò xung quanh ao. Bốn năm người nữa cũng nhảy xuống nhưng vẫn không thấy nó đâu. 10 phút trôi qua từ lúc cô N phát hiện thằng P mất tích, vẫn chưa tìm thấy đâu. Chú Đ biết chuyện chạy ngay về. Chú nhảy luôn xuống ao. Rồi chú đi một mạch ra cái gốc dừa bên mé ao. Chú bế thằng P lên. Cô nhìn con rồi ngất ngay tại chỗ. Thằng P chết đuối trong cái tư thế ngồi ôm gối. Nó ngồi lọt thỏm trong gốc cây dừa. Mắt nó mở trừng trừng. Hai cái tay quắp chặt lấy gối. Quả bóng đỏ được kẹp trong bụng. Lạ nhất là quả bóng đấy bị dìm xuống nước mà không nổi lên. Không ai hiểu sao nó lại chết ngồi trong gốc cây như vậy. Lo xong chuyện cho thằng P, ai cũng thắc mắc sao chú Đ lại biết chỗ thằng P chết đuối. Chú bảo “ Không hiểu sao lúc đó chân lại bước ra đấy. Vả lại, chú ngập ngừng nhìn bố mẹ chú. Ngày xưa bố mẹ chôn em ở gốc cây cạnh ao nhà mình đúng không?”
Thằng P chết đi, người buồn nhất là cô, cô ốm cả tháng trời. Mọi người trách bà trông cháu sao lại để xảy ra cơ sự vậy. Bà nói, vừa mới phút trước còn trông thấy hai đứa, không ngờ quay vào nhà đã thành ra thế rồi. Nhưng mà bà cũng buồn. Hết chuyện con L chết đuối ở ao, thêm chuyện cô H, giờ đến thằng P, bà bàn với ông cho lấp cái ao đi nhưng ông không đồng ý. Vì ông biết chuyện nhà mình còn liên quan đến cái ao này. Ông bà nội thằng P cứ tin rằng chú nó lộn về thành cháu rồi bắt cháu đi. Cô N nghe thì tức lắm, sau đó 1 năm thì cô chú chuyển hẳn ra ngoài sống. Bây giờ cô chú đã sinh được hai đứa, một gái, một trai nhưng chuyện về thằng P cô chưa bao giờ quên.
Tâm sự:
Các thím ơi em buồn quá, chú Đ nhà em mất rồi. Đêm hôm kia hai vợ chồng đang ngủ thì mẹ điện lên nói về ngay chứ chú Đ mất rồi. Buồn và sốc kinh khủng. Thứ 7 tuần trước về hãy còn ngồi uống rượu với chú nhận tin xong không tin vào tai mình. Chú em bị tai biến, lên bệnh viện được lúc thì mất. Vừa đưa chú ra ngoài đồng hôm qua. Sáng nay lên công ty làm nốt ít việc rồi lại xin nghỉ. Tội cô N cùng 2 đứa. Tuần sau em viết nốt chuyện này. Bây giờ tâm trạng quá!

Chuyện thứ 11​

Chú Đinh và cô Nhàn
Ông chú nhà mình lúc còn sống là người nhanh nhẹn và tháo vát nhất nhà. Sau khi bác cả mất thì chỉ còn có chú Đinh là người đàn ông duy nhất đứng ở nhà lo toan mọi việc lớn bé vì bố em thì ở xa, vợ chồng cô Vân ít khi chạy qua chạy lại được (Chú Dương chồng cô Vân sau cái lần chết hụt thì sợ nước hẳn, mỗi lần về nhà ngoại qua đò lại vã hết mồ hôi, ai biết chuyện đều thông cảm hết). Năm chú Đinh mất ai cũng buồn. Ông bà em thương chú như con đẻ, lúc nghe tin chú mất ông như người mất hồn. Từ ngày về làm rể ở nhà em, bao chuyện không hay xảy ra đều có chú đứng ra cùng ông lo toan. Sau khi chú mất ông em trông suy sụp hẳn, già đi trông thấy sức khỏe cũng theo đó mà đi xuống rõ rệt.
Chú Đinh ở nhà, mua được con xe chạy chở vật liệu xây dựng nên nhà cửa cũng đàng hoàng. Vợ chồng chú cũng ra sức làm ăn tích góp xây được cái nhà 3 tầng to cũng nhất nhì làng. Cô chú sau khi thằng cu Phong mất thì sinh thêm được hai đứa. Con bé lớn Phương Anh, thằng thứ hai tên Tuấn. Cả gia đình chú bây giờ đã không còn ở trong ngõ nhỏ gần nhà ông em nữa mà chuyển ra mặt đường mở một cái đại lí bán vật liệu xây dựng. Hôm đấy mọi việc vẫn bình thường. Chú đi làm về cơm nước xong xuôi rồi làm ấm trà ngồi uống một mình xem tivi. Cô em kể lại là tầm 8h hơn chú kêu mệt, muốn đi nghỉ sớm. Thằng Tuấn năm ấy mới lớp 1 nên cô kèm nó học, cô chỉ vào xem chú thế nào rồi vào phòng học cùng thằng cu con. Đến 9h cô tự nhiên thấy nóng ruột chạy xuống xem chú thế nào thì cô thấy chú đang ôm ngực kêu khó thở. Cô vội vàng lấy dầu gió ra xoa hai bên thái dương cho chú, gọi ông bà nội sang trông 2 đứa để cô đưa chú đi viện. Chú thì nói không cần cô xoa ngực cho chú một lúc sẽ đỡ hơn nhưng cô không đồng ý nhất định phải đi kiểm tra. Cô chú gọi taixi đi lúc 10h đêm hôm đấy.
Tới viện bác sĩ trực đêm cho chú vào phòng cấp cứu và kiểm tra. Họ nói chú bình thường, kết luận là do căng thẳng mệt mỏi kéo dài dẫn đến khó khăn hô hấp thôi, không vấn đề gì. Chú em lúc đấy cũng đỡ hơn, rủ cô đi ăn nhẹ rồi về chứ ở đây không quen. Cô thì nài nỉ bác sĩ kiểm tra cho kĩ rồi cô mới yên tâm về nhưng họ từ chối. Cô chú ngồi nghỉ ngơi đến hơn 11 rưỡi thì bắt xe về. Lên xe đi được một lúc thì chú lại kêu khó chịu, cô vừa vuốt ngực cho chú vừa nói anh lái xe đưa chú quay lại viện. Chỉ một lúc sau khi chú kêu khó thở là chú lên cơn co giật. Đưa chú xuống xe cô cùng ông bảo vệ và chú lái xe vất vả lắm mới đưa chú lên được cái giường nằm rồi kéo chú vào phòng cấp cứu. Cô đi gọi bác sĩ trực tối hôm đó, nhưng đập cửa hay kêu gào các kiểu vẫn không có ai đáp lời. Bất lực cô quay lại chỗ chú nằm. Tình trạng chú lúc này đã xấu lắm rồi. Cô kể lại lúc đó mặt chú tái xanh đi, hai mắt cứ mở ra trừng trừng nhìn thằng lên trời, hai tay vật vã đập vào ngực. Cô vừa sợ vừa thương chú, nhờ chú lái xe kia điện về cho người nhà rồi nhờ ông bảo vệ đi gọi bác sĩ. Chỉ có cô và chú cùng một vài người hiếu kì giữa hành lang bệnh viện. Rồi chú mất trên tay cô. Chú không dặn dò gì được cho cô. Cái này là mẹ em kể lại cho em biết thôi, cô kể trước lúc chết chú chỉ nói một câu thều thào: “Mày.. không.. phải.. là con.. tao” rồi ra đi. Bác sĩ lúc này mới chạy đến, cô ngất ngay sau đó. Vợ chồng em cùng vợ chồng cô út về trong đêm. Người nhà chú Đinh lúc này cũng đã ở trên bệnh viện. Mọi người đồ hết trách nhiệm lên nhóm trực đêm hôm đấy do sự chậm trễ của họ mà chú em không được cấp cứu nên công an cũng phải vào cuộc. Đến 10h sáng hôm sau mọi người mới đưa chú về nhà được. Ca trực đêm đấy cam đoan không hề nghe thấy cô gọi, cô em thì chẳng còn tâm trí nào mà cãi nhau với họ. Rồi việc này cũng theo thời gian mà chìm xuống.Sau này khi em gặp lại ông bảo vệ bệnh viện ông ấy có kể lại với mọi em về cái đêm hôm đó, trong câu chuyện ông ấy có nhắc về một bóng thằng bé ôm bóng đỏ đi cùng cô chú lúc ra phòng cấp cứu. Ông ấy nói nó cứ đi theo sau cô nên ông ấy nghĩ là con cô chú. E chỉ giật mình im lặng vì sự thật sau này đã trả lời hết cho em rồi.
Đám tang của chú ai oán vô cùng. Tất cả mọi người đều sốc, ai cũng khóc thương cho cô chú. Con bé Phương Anh cứ ngất lên ngất xuống luôn miệng kêu "Anh Phong ơi anh đừng bắt bố đi mà anh ơi...". Thằng Tuấn còn bé mải chơi không suy nghĩ gì. Ai nhìn vào cũng chảy nước mắt. Bà em đau lòng quá ốm luôn từ hôm đấy. Ông thì không biểu hiện gì nhưng thể hiện sự mệt mỏi ra mặt. Đưa chú ra đồng vào một chiều mưa. Lúc chú về với đất ai cũng nghẹn ngào. Lúc hạ huyệt bát hương chú bốc cháy dữ dội. Cùng lúc đó ở nhà, bát hương thờ của Phong cũng bừng cháy lên… Mọi chuyện lại bắt đầu.
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Kể về những chuyện về sông nước không phải ai cũng biết
Tác giả: Thehegia031

Gần đây cái mà thấy mọi người quan tâm và bàn bạc khá là nhiều là chủ đề phi tang xác chết ở sông rồi chết trôi, chết nổi ở sông sao dạo này liên tiếp xuất hiện nhiều đến vậy. Mình thì cũng có 1 thời gian khá là dài sống trên sông nước nên cũng đã gặp không ít chuyện nên muốn kể lại cho mọi người nghe 1 chút.

Thực ra mấy ngày nay báo trí rồi dân địa phương, cánh tàu bè, thuyền chài rồi đến cả cái gọi là cộng đồng mạng, facebooker.. dường như đổ xô vào việc hóng tin tức về 1 cái xác bị thả trôi sông. Và liên tiếp xuất hiện thêm vài cái xác, rồi tin tức người lao mình xuống sông tữ tự cứ nhan nhản. Việc này là đối với bản thân em nó chẳng có gì là lạ lẫm hay ngạc nhiên cả, những vụ việc như vậy ngày nào mà chẳng có, chết trôi trên sông thì nó nhiều vô kể chẳng qua là chúng ta không biết và chú ý đến thôi. Mọi lần những xác chết trôi bị người dân rồi cả chính quyền xem như hủi vậy, gặp là đẩy đi coi mấy thứ đó là xui xẻo, cứ thể đẩy ra đẩy vào cho đến lúc nó chìm nghỉm rồi lòng sông lạnh lùng nuốt chửng những cái xác vào bụng vĩnh viễn.

Ngày đó thì em đang học lớp 11 nhưng do mải chơi rồi nghỉ học luôn, nói chính xác hơn thì bị nhà trường đuổi học. 1 thời gian lêu lổng đập phá ở nhà thì mẹ em quyết định gửi em lên quê ngoại cho mấy cậu quản lí giáo dục kiểu như đi giáo dưỡng tại gia vậy. Mấy cậu mấy bác em thì hổ báo cáo chồn lắm, lên đó không cẩn thận là ăn tệt như chơi. Quê ngoại em hầu như cả họ đều sống vào nghề sông nước, người thì thuyền chài, người thì lái đò.. và kiêm cả luôn 1 mớ nghề phụ để kiếm thêm như vớt xác, lặn mò xác rồi lặt lắp chân vịt.. hàn gò cho tàu bè.. Nói chung là bất kể cái gì có tiền là đều có thể làm hết.

Em thì mẹ gửi cho cậu út và cậu ba trông chừng, vì 2 cậu này rất nghiêm khắc và lại thương con cháu nữa. Công việc của 2 cậu này nhàn hạ nhất mà suốt ngày phải ở trên sông nên mẹ yên tâm và tin tưởng lắm. Thường thì bất kể con sông nào cũng có 1 vài cái bãi cạn, vào mùa đông ken đúng thời gian này luôn đấy. Mùa đông ken như này nước xuống mà lại ít mưa lũ nên nước kiệt lắm, tàu bè qua lại những bãi cạn đó rất là khó khăn nếu không đi đúng luồng đúng lạch là nằm cạn cả tháng chờ nước như chơi, rất là nguy hiểm và thường thì phải mượn tàu khác hoặc thuê điều tốc kéo qua. Những bãi cạn trên sông như vậy thì sẽ có 1 nhóm người đứng ra nhằm mục đích kéo cạn thuê cho tàu, họ sắm vài xuồng mang bộ điều tốc và cắm cờ giữa lòng sông ngày ngày nằm chờ tàu chạy qua luồng rồi thu vé kéo cạn. Ngày xưa mỗi lượt tàu chạy qua thì chỉ vài ba chục nghìn thôi nhưng 1 ngày có đến cả trăm con chạy qua nên thu cũng lớn lắm. Nó giống như là dịch vụ bảo hiểm vậy, nếu ông mua vé thì tàu ông chạy qua mà dính cạn thì bọn tôi sẽ mang điều tốc ra kéo cho ông mà không lấy thêm 1 xu nào đồng thời dẫn tàu cho ông chạy đúng luồng để phi qua. Ông mà không mua vé cũng không sao, không ai ép buộc ông cả nhưng mà ông mà lỡ mắc cạn thì mặc xác ông nằm đó để tự ông phải xuay xở rồi phải ra van lài thì mới được kéo ra, mỗi lần như vậy mất đến vài chục triệu như chơi. Vì vậy tàu bè qua hầu hết đều phải mua vé cạn. Và 2 cậu em cùng mấy ông anh họ làm nghề đó, mấy ông cậu cũng có máu mặt và quen biết đôi chút nên việc làm ăn khá thuận lợi xuôn xẻ.

Em lên đó được xắp xếp là nấu cơm rồi giặt đồ hầu hạ mấy lão đó, ngay cả việc lên bờ mua sắm cũng cấm tiệt. 24/24 sinh hoạt trên thuyền, lúc đầu khá là chán nhưng dần dà quen dần và bắt đầu thấy thích thích. Làm 1 thời gian em cũng học được cách lái xuồng và chịu trách nhiệm ra thu tiền vé, còn công việc kéo cạn nặng nhọc thì mấy ông kia làm hết.

Bọn em có 3 xuồng thả neo cắm cờ ở giữa sông nhìn hoành tráng lắm, trông như cái bốt của quân đội í. Lúc đầu lên tò mò hỏi chuyện về chết trôi thì nghe mấy ông kể là cũng hay gặp lắm, em lên được gần 1 tuần thì cũng gặp được. Lúc đó tầm trưa mà trôi khá xa nên không nhìn rõ lắm chỉ ngửi thấy mùi tanh và oi thôi. Nói chung là không thấy sợ nhưng tầm đêm đến là cũng thấy hơi nhồn nhột thật, cái tính em là nó hay hoang tưởng rồi tưởng tượng vớ vẩn nên toàn tự mình hù mình, tự tay bóp dái. Hay tưởng tượng theo kiểu nửa đêm bị ma rủ xuống sông rồi nghĩ là chết trôi đang nằm sát cạnh mình cách mỗi tấm tôn..
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 2:

Vào 1 hôm tầm chiều tối thì 2 cậu có gọi mấy người họ hàng ra uống rượu nhậu nhẹt, có 4 người đều là dân chài quanh đó trong đó có 1 người lớn tuổi nhất tầm hơn 70 rồi, ông tên Tầm là em trai của bà ngoại em. Ông cao tuổi nhưng khá là khoẻ, nghề chính của ông là đánh bắt cá còn thời gian rảnh rỗi thì ông hay lên bờ bốc mộ thuê cho người ta. Ngoài ra ông kiêm thêm nghề vớt xác nữa, xác nào dạt vào bờ mà chính quyền không đẩy ra được hoặc người thân của xác chết thuê ông kéo thì ông kéo, tiền kéo lên bờ riêng, tiền bưng bê chôn cất riêng. 1 ca như vậy mỗi lần dao động tầm vài trăm lên đến vài triệu tùy thuộc vào gia chủ. Mà ông cũng láu cá lắm, nghe mấy cậu kể là lúc rảnh rỗi không có việc làm mà ông gặp chết trôi ông hay dìu vào rồi cắm cọc gần bìa bãi lắm. Dân làm đồng thấy chết trôi là lại um lên rồi truyền tai nhau đến mấy cha chính quyền, mấy cha đó lại phải lóc cóc ra mang tiền ra thuê ông đẩy ra ngoài. Ông hay làm như vậy lắm, mấy lão chính quyền cũng biết nhưng không làm gì được đành phải ngậm ngùi thuê ông. Nhưng ông làm vậy thôi chứ ông cũng tốt bụng lắm, ông không đẩy người ta đi đâu. Ông cầm tiền xong đợi mấy lão ấy đi khỏi là chờ đến tối rồi lẳng lặng kéo xác lên bãi xậy để chôn cất đàng hoàng. Làm vậy âu cũng phúc, nhờ vậy mà cũng mấy lần có người tìm thấy người thân đấy, lại nhờ ông đào xác lên đem về quê chôn cất. Nhìn ông khòng khòng, làn da đồi mồi bị cháy nắng mặc bộ quần áo xanh bộ đội xộc xệch và đội mũ cối trông khá là chân chất quê mùa.

Cậu 3 hôm nay mua được con cá lăng khá to và 1 mớ cá ngạnh nhìn ngon lắm, con lăng bỏ hấp còn mớ ngạnh đem om chuối mẻ. Em không làm quen món này lên phụ giúp nhặt rau dưa thôi, cậu ba và ông anh họ ra thu tiền vé còn cậu út ngồi uống nước nói chuyện với ông và các bác.

Đến tầm 8h tối thì bắt đầu ăn, em không uống được rượu nên cùng ông anh họ ra thu tiền cho mấy ông í. Đến tầm gần 12h nhưng mấy lão vẫn ngồi cà kê mãi không rứt, 2 anh em làm suốt tối đến giờ khá là mệt mỏi mà không có ai chịu ra thay để vào nghỉ. Mãi đến 1 giờ thì cậu ba kêu không phải ra thu nữa, tầm này muộn nên cũng ít tàu qua mới lại hôm nay con nước to nên không tàu nào mắc cạn đâu, tàu nào lỡ có mắc thì sáng mai làm việc sau.

Ông nào ông đấy ngất ngưởng hết, 3 bác kia thì chạy thuyền về ngủ với vợ con, ông cậu và 2 ông anh họ lần ra mấy cái thuyền bên cạng ngủ. Ông Tầm thì say nhất nằm gục tại chỗ, mà chỗ này lại là chỗ của em ngủ nữa chứ. Thôi thì đang mệt đành phải nằm cạnh ông, thật sự là người ông khá hôi hôi nên em chả dám đắp chung trăn nên vơ cái áo khoác đắp tạm. Hôm nay mệt ngủ như chó con no sữa vậy, chả biết gì cả. Như thói quen đến tầm hơn 5h sáng thì dần tỉnh, tầm đó là em hay dậy đi đái rồi ngủ tiếp. Lúc đang nửa mơ nửa tỉnh thì mũi em cảm giác như đang ngửi thấy mùi chết trôi ấy nhưng mà không chắc lắm. Nhưng mà đúng mà, tanh xộc vào mũi oi kinh khủng, không thể là mơ được. Em nghĩ là chắc có chết trôi chôi gần đây rồi, lúc này tầm tờ mờ sáng ngoài trời sương lại mờ ảo lạnh lạnh nữa. Định bụng cố nằm im cho nó trôi qua hết mùi rồi dạy đi đái cũng được mặc dù mót lắm rồi.

Cứ nằm mãi tim thì đập thình thịch tay thì nhét vô quần bóp bóp cho khỏi mót đái, ghê nhất là cái mùi tanh của xác chết cứ xộc thẳng vào mũi. Mãi mà nó vẫn quẩn ở đây sao, sao chưa thấy hết mùi. Đang định gọi ông Tầm dậy hỏi thì nghe thấy tiếng lạch cạch ở thuyền cậu ba bên cạnh. Biết là cậu đang dậy lên em không sợ nữa mà nhổm dậy chui ra ngoài mũi, vừa thò đầu ra thì nghe thấy cậu quát:

- Mày gọi ông Tầm dậy xem nào.. Ông Tầm ông làm cái gì thế này..

Em không hiểu chuyện gì xảy ra nên hỏi cậu, vì ông Tầm đang ngủ mà có chuyện gì đâu. Trong đầu em quên luôn cái chuyện mùi xác chết mà định bụng hỏi cậu vừa nãy.

- Gì vậy cậu, ông đang ngủ cùng cháu mà.

Cậu ba mặt cau có rồi nhìn về phía em tay chỉ chỏ:

- Đm! Mày nhì sau lưng mày ở đuôi tàu ông Tầm buộc cái gì kìa. Ông này vớ va vớ vẩn, chỗ làm ăn của người ta.

Em quay ra xem sau có gì thì tí ngất. Thấy mờ mờ ở cạnh thuyền ông Tầm bên mạn ngoài có cái nổi bập bùng màu trắng trắng giống hệt người. Phía đầu đen đen như tóc phấp phơ, mông chổng cao lên cứ chúc lên chúc xuống mặt nước như kiểu đang nặn ngụp. Từ cổ thấy sợi dây ngắn buộc chắc chắn vào chiếc cọc chèo của thuyền ông Tầm. Tay thì không thấy nhưng nhìn mờ mờ thấy cái gót chân trắng bệch.
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 3:

Em đơ 1 lúc rồi thốt lên:

- Ô.. chết trôi!

Nói xong câu đó em cứng miệng luôn tim cứ đập loạn xạ, chân tay run lẩy bẩy muốn chạy mà không thể nào điều khiển được bản thân. Mà chạy đi đâu bây giờ, chạy lòng vòng quanh mấy cái thuyền con đang bập bềnh à hay là phi xuống dòng nước lạnh ngắt rồi bơi vào bờ. Những người khác nghe thấy động nên tỉnh hết lũ lượt thò đầu ra xem chuyện gì. Cậu út ra nhìn xuống cái xác với vẻ mặt khó chịu nhưng không nói gì cả, riêng có 2 ông anh họ thì ú ớ nhìn nhau tay chân chỉ loạn xạ. Em bình tĩnh hơn được chút nhìn vào trong lều thì thấy ông Tầm vẫn nằm im bất động. Cậu Út dục tiếp:

- Mày vào lay ông ấy dậy đi, nửa đêm còn dậy kéo xác vào đây được mà. Nhanh lên còn ra dẫn luồng cho tàu.

Em vào ngồi cạnh ông lật cái chăn khỏi mặt thì thấy người ông lạnh toát, mắt và miệng ông co dúm lại. Gọi ông mà không thấy ông mở mắt. Em liền gọi 2 cậu vào, 2 cậu vừa chui vào thì ông chống tay gượng mình ngồi dạy luôn. Cậu út thấy vậy quát to:

- Thôi ông nhanh nhanh dậy rồi bê cái xác của ông đi đâu thì đi đi, mất vệ sinh qúa. Nhanh lên để mấy cháu còn làm.

Ông Tầm thều thào:

- Tối qua 4h tao ngửi thấy mùi chết trôi lên dạy ra xem thì thấy nó đập đầu vào ngay mũi thuyền tao. Tao cột mẹ nó lại định kéo về bãi luôn nhưng tao trúng gió đau đầu qúa nên chui vào nằm tiếp. Ngủ quên mẹ nó mất.

Sau đó ông dậy rồi vơ lấy cái điếu cày dắt ở vách châm lửa kéo xong ông mơ màng há miệng nhả khói 1 lúc cho tỉnh. Em và mọi người đứng hết ở mấy mũi thuyền chờ ông ra xử lý.

Ông lồm khồm dáng vẻ yếu yếu chui ra khỏi thuyền em và nhảy sang thuyền ông nơi buộc cái xác. Cái xác bị cột cổ và buộc vào cột chèo nằm xấp mặt chổng mông lên trời cứ nhấp nhổm theo nhịp sóng nước rồi đập đầu vào mạn thuyền đều đặn như người gõ chuông. Ông Tầm lúi húi tháo chiếc dợ khỏi cột chèo và cho ra đít thuyền và buộc lại sau đó. Thuyền ông là thuyền nhỏ có 2 mái chèo tay chứ không phải là thuyền máy như của bọn em. Ông đang định tháo nốt chiếc dây ở tàu em ra thì cậu út lên tiếng:

- Tháo dây khỏi cổ quàng vào chỗ khác đi ông, kiêng lắm đấy. Cứ như xích chó vậy. Mà đàn ông hay đàn bà đấy. Nằm xấp dễ đàn ông rồi. Nhanh lên oi lắm.

Ông Tầm nghe thấy không đáp lại những cũng lẳng lặng làm theo. Ông quay người lại tay mò mò vào cổ cái xác tìm nút thắt thì phải, có vẻ là cái nút thắt chượt xuống dưới rồi nên ông mò mò xuống dưới phía hầu của cái xác. Tìm mãi không thấy đâu nên ông gồng mình lật ngửa cái xác lên. Cái xác khá nặng và đang trong tư thế úp mặt từ từ bật ngửa lại. Cánh tay trái của cái xác cứng đơ văng vào tay ông sau đó đập hẳn vào cổ ông luôn. Chết trôi mà, tay chân cứng ngắc à. Ông ngắc ngứ 1 lúc rồi cũng vật ngược được cái xác lại.

Đang chứng kiến cái cảnh kinh hãi nhất từ bé đến giờ. Cũng sợ lắm đấy nhưng do đứng cùng mấy ông kia vả lại đang giả vờ không sợ để lấy le trong mắt 2 ông cậu và đám anh họ. Ta đây cũng dân sông nước mà, dân sông nước mà sợ mấy thứ đó thì thà về nhà với mẹ cho nó lành đi. Nhưng thực sự đến lúc này thì em không thể kiểm soát được bản thân nữa. Cái xác được lật ngửa lên nhìn kinh dị gấp nhiều lần so với lúc nó nằm xấp. Ơ đây là đàn bà chứ không phải đàn ông, người này mặc chiếc áo thu đông màu trắng và chiếc quần vải thun màu đen. Xác này cũng phải hơn 1 tuần rồi, thịt đang thối trương phình lên hết mức có thể. Nhìn giống như người béo phì mặc bộ quần áo chật chội vậy. Chỗ nào cũng phồng căng đét lên, tượng tượng là ta chỉ cần dùng cái kim nhỏ chọc vào chỗ nào là chỗ đó nổ tung như qủa bóng vậy.

Mặt của nạn nhân bị cá gặm nham nhở, từng miếng thịt dài rách tướp màu đỏ nhợt nhạt lủa tủa bong ra khỏi mặt chỉ còn dính vào chút ít da lều phều nổi lên mặt nước. Trên khuôn mặt dường như không còn bộ phận nào nguyên vẹn nữa. Ở sông như vậy thì cá ngạnh loài cá hay gặm rỉa xác người chết nhất, cái loại mà em tối qua ăn đó, nghĩ lại mà tự nhiên cảm thấy lợm giọng. Nhưng mà phải công nhận là thịt nó ngon và thơm thật. Cơ mà không kinh khi nhìn xuống ngực của bà ý, đây có lẽ là 1 nạn nhân của 1 trong 3 cái trò cướp hiếp giết đây. Trên ngực là 1 chiếc dao cắm giữa ngập đến tận chuôi dao, cái xác do bị ngửa lên nên có ít máu thâm thâm chảy ra từ vết rách. Nhìn qua hình như không mặc áo ngực thì phải, bên dưới cái quần cũng xộc xệch 1 bên tuột xuống quá bẹn, chẳng có lẽ bị hiếp xong giết, mà thôi chả dám nghĩ bậy bạ nữa lại mắc tội.

Ông Tầm lần lần tay đến cái nút thắt cổ chó rồi tháo nó ra sau đó thắt lại vào cổ tay trái. Xong đâu đó ông ngồi tựa vào tấm ván 2 chân dạng ra đạp mái chéo hướng thuyền về phía bên kia bờ nơi có cái bụi tre già mà ông hay buộc xác chết trôi và ngôi nhà nho nhoe nợp bằng lá mía ông dựng lên ở nhưng ngày mưa bão. Cái thuyền nhỏ chầm chậm cắt ngang dong nước kéo theo cái xác, cái xác cứ bị dựt đi dựt lại theo nhịp đạp chèo của ông Tầm. 1 lúc sau cái thuyền nhỏ dần khuất vào màn sương mù chỉ nhìn thấy loáng thoáng làm ta tiên tưởng đến hình ảnh những thân phận no lệ tội nghiệp ngày xưa bị xích tay lôi đi với nỗ lực tuyệt vọng níu lại.
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo