Thơ gì mà chán thế này,
Đọc xong thấy nản, buồn thay học trò
Trong thơ thách đố việc to,
Ra vẻ hay lắm, mà hò thách nhau
Những việc khó để làm màu,
Cuối cùng chả học, được nhau cái gì
Tốt nhất đừng thách trong khi,
Không khuyên giúp đỡ, những khi ở trường.
Ý kiến coi chừng cho lên phường
Tự vấp dây điện, biết đường ngoan ngay,
Ở đời phải biết quay tay,
Ơn Cảng soi sáng, thơ hay chói lòa.
Cẩn thận kẻo lại ra tòa,
Trước vành móng ngựa vỡ òa niềm đau
Lúc ấy lại phải mau mau,
Ăn năn hối cải, lần sau xin chừa.
Dân đen sống ở xứ lừa,
Không nên lên mạng nói thừa nói thêm,
Nếu muốn cuộc sống ấm êm,
Phải biến nhẫn nhịn cả đêm lẫn ngày.
Học sinh như con trâu cày,
Phải được uốn nắn từ ngày còn thơ,
Các cháu đang tuổi mộng mơ,
Phải gieo lý tưởng cầm cờ Cảng viên.
Con nít cho tới thanh niên,
Phải học hình tượng Ánh Viên sáng ngời,
Theo Cảng thật là tuyệt vời,
Phong hàm Trung Tá đời đời ấm no.
Nên cáo đừng vội chê nho,
Thơ này tuyên giáo đã cho lưu hành
Các cháu tôi luyện sẽ thành
Lực lượng "Bốn Bảy" của ngành mai sau.
@Hội Trưởng