Em phải xem em định làm trong ngành gì, và thế mạnh của em là gì và đang ở đâu. Học ĐH cũng là đi học nghề theo cách cổ truyền thôi. Còn những nghề như tatoo, baber, baker, sáng tạo quay chụp dựng, make-up... thì không cần học ĐH mà cần đi học nghề.
ĐH được cái là có bộ máy, cách vận hành, tên tuổi ổn định rồi, dù giảng viên có cùi đi nữa thì nó tạm coi là chất lượng 6đ++. Rồi học, thi, sửa lỗi... trong môi trường ĐH nó cũng quy củ, nên sv cũng nhận dc chất lượng ở mức nào đó. 4 năm ĐH vừa là để học trên lớp, vừa học các bạn, vừa học ở trường đời... nên mặt bằng chung của đứa 22 cũng cứng cáp hơn đứa 18. Rồi sau 4 năm thì cũng có 1 cái bằng, để "phổ cập" "xoá mù" bằng đại học... mang đi ứng tuyển công việc. Những việc k phải chuyên môn như bs, kỹ sư... mà đòi bằng thì 2-3 năm đầu cũng k phải khó khăn, đòi hỏi gì sâu nhưng họ cứ đòi có bằng. Nếu k có bằng thì phải tự chứng minh năng lực tốt gấp 2-3 đứa có bằng.
Trường đời nếu tìm dc chỗ tốt, có thày có bạn xịn thì tốt hơn đh lởm và trung bình rất nhiều. Nhưng k phải lúc nào em cũng tìm dc chỗ tốt, thày tốt và cả bạn tốt. Vớ phải 2-3 chỗ hoặc thày, bạn lởm khởm là nản, là chệch hướng. Nhất là tuổi 18-20... đang quen học có người ốp, có bạn học cùng... thì dễ mất định hướng lắm. Rồi nản nản muốn tạm "buông", tìm cv sáng đi tối về trong 1,2 năm thì cũng khó vì chả có chuyên môn, bằng cấp gì.
Đói mốc mỏ lại thất nghiệp, không nghề ngỗng, k chuyên môn gì thì hay vớ phải những "quả thối" ở dứơi đáy. Đứa nào thật có chí, thật chăm chỉ, năng khiếu, thông minh... thì đói là động lực, nhưng với người bình thường hay đuối đuối thì đói là áp lực. Lơ ngơ cờ bạc, nhẩy đồ, vay mượn... phát đời em hẹo luôn.
Đừng lao vào trường đời nếu em không phải dạng cứng. ĐH nó chỉ là cái phao cứu sinh thôi, nhưng nó đỡ cho mấy ngụm là tốt lắm rồi. Sau này cứng cáp dùng nó tiếp thì dùng, k dùng thì vứt cũng được nhưng lúc còn non thì nó rất giá trị.