NHỮNG CHUYỆN TÌNH CỦA TAO TỪ KHI CẤP 3 ĐẾN LÚC TRƯỞNG THÀNH CÓ GIA ĐÌNH RIÊNG

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Anh call Hương rồi ở lại đây với em đi, đừng về nữa, lạnh! Chị vuốt tóc rồi cúi mặt vào người tao
Anh có áo khoác rồi, ko sao đâu
Nhưng em lạnh, và nay em không muốn ngủ một mình. Anh không thấy hai cái vỏ gối mới kia ah?
Một câu nói như một nửa ra lệnh một nửa níu kéo chân tao hôm ấy
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Chiều ý chị, tao ở lại hôm đó, chắc anh em sẽ cho rằng giường chiếu lại chịu thêm những trận làm tình tiếp theo

Quãng thời gian này bọn tao cũng ít ăn nằm với nhau vì bận và tao còn việc học hành. Nhưng nay nghe chị tao ở lại mà không ý kiến, xong sáng hôm sau tao đi Lạng Sơn với chị. Chuyến này ngoài việc lấy hàng cho chị và tao thì tao còn một việc mới

Tao báo Hương là đi Lạng Sơn từ chiều tối nên không về xóm trọ. Ở lại nhà chị, hai đứa thay giặt xong tao bảo chị rà lại sổ sách công nợ và hàng tồn để tổng hợp. Dần tỉnh rượu sau cuộc làm tình và tắm gội, nên tao ngồi gõ từng phím lên xuống trang excel của chị và đối chiếu với các phiếu đã giao. Dù tao nhẩm tính đã gỡ lại được mấy chuyến bị bắt lần trước, lãi lờ nằm ở công nợ và hàng tồn nên cũng thoải mái tư tưởng. Khi này tao mới trật ra mấy chỗ nhầm của chị về tiền và hàng, tao phải gọi lại ông xe ôm, mượn lại sổ giao hàng của ông ấy và một tờ phiếu lưu ( tao thoả thuận trả theo tháng dựa trên số chuyến giao ). Tổng số nhầm tao nhớ mang máng khi đó tầm gần 4tr bạc, tính ra cũng hơn nửa cây vàng.
- việc của em là kê lại phiếu đòi tiền và kẹp cùng sổ và phiếu lưu của ông xe ôm, còn nếu họ cãi cùn thì lần sau tiền tươi hoặc ko bán nữa; vì cũng mới chỉ trả trước một ít cũng tất toán lần trước. Và em đi đặt in lại biên lai có mực than, hoặc em làm mẫu khác , mình mua máy in tự in cho yên tâm, Ra 95 Hàng Bông mua.
- Thế để mai em gọi họ
- Không, giờ em gọi bảo lấy hàng gì mai mình mang về, coi như mình đang ở Lạng Sơn đang đi gói hàng cho khách khác. Vừa có thêm hàng mới vừa có câu chuyện để đối chiếu chỗ nhầm này. Nhà này hay nợ dây dưa và lèm nhèm thì lần sau em rút kinh nghiệm; chị ngồi bò ra mặt bàn, gật đầu nhìn tao hơi ái ngại, một lo bị mất tiền hai là lo tao không hài lòng
- Buôn bán này nhầm là bình thường thôi, anh nghĩ là rượu hay thuốc lá em ko nhầm vì đơn vị tính cũng như chủng loại nó không nhiều như này. Tuy nhiên mỗi cú nhầm này là tiền triệu thì không được sơ suất. Một ông thợ tốt đi làm cho anh Bình cũng chỉ có 1.8tr/tháng cơm nuôi bữa trưa.
- Em thì ko sao, ngại cái là tiền còn có của anh nữa.
- Tao véo má chị một cái khá đau:
- Em nghĩ hâm thế ah, anh hẹp hòi đến thế sao? Chuyện này có gì đâu mà ngại, cứ làm như người dưng với nhau không bằng. Nói thế anh cũng không vui đâu. Mình bị mất cả vài chục triệu mấy lần kia còn chả tiếc nữa là nhầm cái này, cái chính là phát hiện ra để mà đòi lại thôi. Với khách và đội trên kia, thì lắm lúc cũng phải giở giọng con buôn một tí mới được việc
- và ở nhà thì phải ngoan hiền với anh , đúng ko? 😁
- đương nhiên rồi, đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy
- em thấy lắm khi với anh em chả biết là đang ở với bụt hay ma kìa
- thế nào cũng được, miễn là ở với nhau mình thấy an toàn và tin tưởng là được. Anh thấy đôi khi mất mát nó là khônv may nhưng đổi lại nó lại cho mình cách ứng xử với nhau thì tốt hơn
Tao ngồi xem lại sổ khác trong khi chị ngồi máy, tính ra cũng còn đến hơn 20tr nợ đọng và hàng tồn, nhưng không đáng ngại vì nó toàn là chiếu tre và thảm.
- vậy coi như anh đủ tiền mua loa rồi, tao cười nhăn nhở. Mai đi kiếm cái đầu và amply là ok. Mong mọi thứ trót lọt. Đến gần 12h đêm tao đã xong việc báo xe và đặt hàng, sở dĩ tao đi chuyến này vì có xe cty chị Giang lên đó, và kinh nghiệm năm trước để lại, tháng giêng tháng 2 sau Tết là gần như chỉ lặt vặt, nên tao tận dụng cuốc này.
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Câu chuyện vài triệu bạc ở chap trên tao ko nhấn mạnh về tiền, mà cái chính thông qua đó tao muốn nắn chỉnh lại chị về cách quản lý kiểm soát tiền và hàng. Đầu mối trên kia tao pas sang cho chị tự đặt và trả tiền, xong mỗi lần đặt tao đều dc biết trước và rà lại đầu kia. Nếu anh em chỉ đơn thuần tiêu dùng thì không nói xong đi buôn như này, dù tao chỉ tay ngang xong nếu ko cứng thì đội chủ kios nó làm ăn lắm khi cẩu thả. Nên tao đã bắt mối dc với 2 ông xe ôm trên đó, vừa giúp tao lấy hàng ra gửi xe vừa nghe ngóng dc đội trạm hay chim lợn ở đó. Phát sinh chi phí cứ 10k -50k một chuyến tuỳ nhiều hay ít.
Một phần nữa tao ko muốn để chị quá sớm trở thành con buôn, vì tao không muốn người yêu mìn phải lăn lộn dày mặt như tao đàn ông con trai nod khác. Xong sau gần 1 năm chị buôn bán cùng, thêm cái sự đi học nữa thì tao thấy chị có nét cứng cỏi hơn những bạn cùng lứa tuổi. Đổi lại đồng ý là có tí đồng ra đồng vào nhưng phụ nữ bươn trải sớm quá là tao không thích lắm. Chỉ cần sao có thể tự chủ thêm được, và có tiền làm điều chị thích là được. Vì nhà đã có, xe cũng có dù của gia đình cho , việc chị cần và muốn là nâng cấp thêm bản thân; và có chút cơ sở cho sau này là được. Đến lúc này coi như khoản đầu tư của tao cho chị coi như thành công, tao cũng yên tâm lo việc với ông anh làm điện lạnh kia, bởi chỗ đó mới ra tầm món và có mqh để cho sau này.
Thêm với ông bà già ở quê, tao đã ké được 15% cái tàu 1000t mới vào thi công. Tất nhiên là không dính đến tiền làm ăn chung với chị, mọi thứ tao tự tách bạch ngay từ đầu. Và đến năm 2007, mọi thứ của tao mới bắt đầu rẽ hướng mới cả chuyện kiếm tiền và tình yêu với chị.
 

yopyop

Yếu sinh lý
Còn chuyện cả nể thì chị ny đầu đúng thuộc tip người đó
Khi cái Nể nó to hơn cái sợ là rất dễ mất mình
Mất lý trí, mất quyền lợi, mất cái tôi cá nhân và bị chà đạp lợi dụng
Tự dưng bấm vào cái tút này lại đọc miết mấy ngày, mình hơn bạn vài tuổi nhưng bạn hơn mình về va chạm nhiều - ngưỡng mộ vãi!

Công nhận với chủ thớt - bản thân mình cũng thiệt đơn thiệt kép do cả nể nhưng may là không phải trong tình yêu - mình chỉ duy nhất 1 tình đầu và cũng là tình cuối.

Cuộc đời nó là vậy và đời cũng không cho không hay lấy không của ai gì cả, mình không nhạy bén như chủ tút, tin người nên hay nhận thiệt về mình cho việc nó trôi, cũng mất vài lần kha khá, nhưng rồi lại có những người khác/cơ hội khác kéo mình lên.
Giờ nhìn lên chắc không bằng ai(nếu nói về tài sản có khi chủ tút cũng hơn mình kha khá) nhưng nhìn xuống cũng chẳng kém ai - nhà đất vài căn, xe cộ đủ dùng, gia đình yên ấm hạnh phúc, con cái được học hành tử tế. :)
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tự dưng bấm vào cái tút này lại đọc miết mấy ngày, mình hơn bạn vài tuổi nhưng bạn hơn mình về va chạm nhiều - ngưỡng mộ vãi!

Công nhận với chủ thớt - bản thân mình cũng thiệt đơn thiệt kép do cả nể nhưng may là không phải trong tình yêu - mình chỉ duy nhất 1 tình đầu và cũng là tình cuối.

Cuộc đời nó là vậy và đời cũng không cho không hay lấy không của ai gì cả, mình không nhạy bén như chủ tút, tin người nên hay nhận thiệt về mình cho việc nó trôi, cũng mất vài lần kha khá, nhưng rồi lại có những người khác/cơ hội khác kéo mình lên.
Giờ nhìn lên chắc không bằng ai(nếu nói về tài sản có khi chủ tút cũng hơn mình kha khá) nhưng nhìn xuống cũng chẳng kém ai - nhà đất vài căn, xe cộ đủ dùng, gia đình yên ấm hạnh phúc, con cái được học hành tử tế. :)
Vậy là ok rồi bác. Biết bao nhiêu cho đủ bây giờ.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Lần này tao xếp hết thân máy bọc nilon kín và xếp và thùng carton gửi xe chị Giang, chủ yếu máy tàu cảm ứng và thẻ nhớ tao làm một bọc cho vào túi áo khoác. Phần quan trọng và giá trị nhất tao gửi xe chị cho yên tâm vì chỗ đó cũng sơ sơ gần trăm triệu tiền hàng. Còn các loại phụ kiện tao tự lo, một mẻ tao gửi toàn điện thoại bàn và đầu đĩa ở xe tuyến về Mỹ Đình cho ông xe ôm ra chở về trước, còn lại hàng của chị Ninh Bình tao gửi xe khác về Trâu Quỳ.
Chuyến hàng to nhất tao thực hiện từ khi biết lọ mọ đi buôn. Chị nhìn tao mà căng thẳng lo sợ, xong biết tính tao nên chị không ý kiến gì, cứ ngồi kiểm đếm và soát hoá đơn.
Một chuyến khác hàng điện thoại bàn tao gửi xe Mỹ Đình nhờ ông xe ôm ra chở trước, còn lại đồ điện tử tao tháp tùng về cùng chị
- em lo quá, chưa bao giờ em thấy như này và thấy anh dốc mạnh tay như vậy.
Chị lo 1 thì tao lo 100, bởi lẽ tao mang cả trăm triệu cho lần này, không tính chỗ hàng của chị. Xong tao vẫn phải trấn an chị và coi như động viên chính mình.
- thả lỏng ra đi em, anh phải lấy lại những gì anh đã mất trong hai tháng trước, chưa kể là cũng sắp hết năm, nên tận dụng đc thì phải liều một tay thôi
Về tuần sau anh còn lo hoàn chỉnh nốt kỳ này để ra tết thực tập, em cũng vậy nữa. Nên đừng làm anh rối trí phân tâm
- em hiểu nhưng em lo cho anh ấy.
- em biết và nghĩ dc vậy là tốt rồi, còn em cứ coi như mình đang đi câu một lần đi. Nên thôi cứ ăn uống xong rồi về, có ntn về nhà rồi nói chuyện sau.
Chị gật đầu ngoan ngoãn nhưng nhìn ánh mắt chị qua căph kính thì tao hiểu chị đang ntn.

Nói chung là cái món này tự nhiên nó làm cho bản tính tao lắm lúc trở nên lạnh lùng và cực đoan, nhưng tao thì chỉ nghĩ đến số tiền thu được còn lại trên đường ntn thì hên xui tại trời, chả biết làm ntn cho tốt hơn. Thứ tao đang nghĩ đến là hoàn chỉnh cái tàu đang chung với người ta, sau đó là tao có dc một ít dắt lưng khi rời ghế nhà trường, tao muốn làm nhiều việc khác cho tao, gia đình và với chị sau này
Tuy nhiên tao chỉ nói với chị khi tao chuẩn bị hoặc đang thực hiện, dù hiểu nhau nhưng tao không muốn chị biết sớm hoặc phải suy nghĩ nhiều.
Sự cá tính và nhanh nhạy của chị tao vẫn ghi nhận xong thực tâm tao chỉ muốn chị thể hiện nó ở một góc độ nào đó vừa phải, tao không dám nói là gánh vác dc mọi thứ lúc này xong cơ bản là tao chủ động được.
Thêm nữa, dù có tí tiền ra vào xong cuộc sống của tao và chị không có gì quá phô trương đặc biệt, bởi tao tự thấy mình vẫn chỉ là một đứa sinh viên nhà quê ra đây ăn học.
Và dù chị yêu tao trước khi nhận lời tỏ tình từ tao nhưng tao vẫn muốn bằng cách nào đó, để chị thấm hơn cuộc sông của tao khi vẫn học hành đầy đủ và lăn lộn không kém ai. Để đến lúc nào đó hiểu dc cái giá của sự đánh đổi, suy cho cùng sống lâu mới biết lòng nhau, ai ở lại trong cơn bão ai bỏ chạy khi trời mưa
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tao với chị ở lại một đêm rồi mới về hn, khi tao nhận dc khoản đặt hàng vào tk, nên nán lại không về nữa, dù còn mấy bài cuối kỳ đã chạm ngày nộp và môn thi cũng cận kề đó luôn. Khá mệt và căng thẳng với chuyến này, chị ko nói ra nữa nhưng tao biết là cũng rất lo.
Tao nhờ ông chú miễn tiền xe cho mấy khách về Hn đổi lại họ nhận hộ ít hàng nếu bị kiểm tra ở Cao Lộc và trạm Mẹt, mất vài trăm đổi lại yên tâm hơn.
Khi biết xe đã qua đát BG tao mới yên tâm hẳn còn đống máy gửi xe cty chị Giang lại hoàn toàn nhẹ nhõm, và chị mang về phòng trọ cho tao ngay tối hôm đó. Một nửa số đó Hương đã tách và gói lại cho bọn kia đến lấy, tao nhờ hai thằng em phòng bên đi cùng Hương cho an toàn, cũng chỉ ra quán net ở ngoài gần hồ để cho họ đến nhạn và đưa tiền. Số còn lại tao xử lý nốt khi về hn.
Trộm vía chuyến này trót lọt và của chị thì bị nhà xe tháo nhầm mất mấy hôm sau tao mới dc đổi lại.
Thật thoải mái, tao nằm thõng người một lúc rồi thiếp đi lúc nào chả hay trong khi chị đang lúi húi quần áo mua hộ Dương và đám bạn. Cái lạnh ngày cuối năm ở Lạng Sơn nó đúng là thấm da thịt nên sau này, cư có băng giá là tao thu xếp lên đường đi chơi
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Bên trên
Tắt Quảng Cáo