Những bài học đạo đức ở trường cấp ba - Truyện AI

freepornday0809

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 42:

Trong bóng đêm tĩnh mịch của vùng quê năm 2006, sau buổi tập văn nghệ đầu tiên đầy ắp tiếng cười và sự vụng về, những nhóm học sinh lớp 12A1 rộn ràng chia tay nhau trên con đường đất quen thuộc. Ánh trăng bàng bạc dát một lớp sương mờ ảo lên cảnh vật, hắt bóng dáng những hàng cây cao vút xuống con đường đất hun hút, vốn ban ngày ồn ào náo nhiệt, giờ đây trở nên tĩnh lặng và hoang sơ đến lạ thường. Đèn đường vẫn là một thứ xa xỉ chưa vươn tới vùng quê nghèo khó này, ánh sáng duy nhất soi rọi con đường về nhà của những cô cậu học trò chỉ còn là vầng trăng khuyết lơ lửng giữa bầu trời đêm bao la, cùng với ánh đèn pin yếu ớt le lói từ chiếc xe đạp của ai đó phía xa xa.

Giữa dòng người tản mát, dáng hình nhỏ nhắn và có phần e dè của Huỳnh Thị Trúc lặng lẽ bước đi bên cạnh Văn Bá Thanh. Trúc, cô nữ sinh lớp 12A1 với vẻ ngoài không quá nổi bật, nhưng lại mang một nét duyên ngầm khó tả. Vóc dáng cô nhỏ nhắn, thanh mảnh, như một cành liễu yếu ớt trước gió, nhưng lại ẩn chứa một sức sống tiềm tàng và một vẻ đẹp kín đáo, dịu dàng. Khuôn mặt trái xoan thanh tú của Trúc, với làn da trắng mịn màng, đôi mắt bồ câu đen láy ẩn sau cặp kính cận gọng tròn, và mái tóc đen óng ả được cắt ngắn ngang vai, tạo nên một vẻ ngoài hiền lành, trong sáng và có chút rụt rè, đúng như hình ảnh mà ai đó đã từng phác họa. Hôm nay, Trúc mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi, vốn là “đồng phục” quen thuộc của học sinh Ngô Quyền, nhưng dường như dưới ánh trăng mờ ảo của đêm khuya, chiếc áo sơ mi đơn giản ấy lại tôn lên vẻ đẹp thuần khiết và trong trẻo của cô gái đang tuổi trăng tròn.

Văn Bá Thanh, ngược lại với vẻ e dè của Trúc, lại mang một phong thái tự tin và hoạt bát, đúng chất một “cậu ấm” con nhà khá giả và học sinh gương mẫu của lớp 12A1. Dáng người cao ráo, thanh lịch, gương mặt điển trai với những đường nét hài hòa, nụ cười tươi tắn luôn thường trực trên môi, và ánh mắt thông minh, lanh lợi, Bá Thanh luôn thu hút mọi ánh nhìn mỗi khi xuất hiện. Anh chàng thuộc nhóm bạn thân thiết với Cao Quý Triều, nên dù không hoàn toàn giống “cậu ấm” Quý Triều về vẻ lạnh lùng và kiêu ngạo, Bá Thanh vẫn mang một chút khí chất “công tử” hào hoa phong nhã, lại thêm chút vui tính và ga lăng, khiến không ít nữ sinh lớp 12A1 phải “thầm thương trộm nhớ”. Hôm nay, Bá Thanh mặc chiếc áo thun polo đơn giản, kết hợp với quần jean bụi bặm, phong cách đời thường nhưng vẫn toát lên vẻ ngoài bảnh bao và cuốn hút của mình.

Sau buổi tập văn nghệ mà định mệnh sắp đặt hai người thành bạn diễn cặp, Bá Thanh đã không ngần ngại ngỏ lời muốn đưa Trúc về nhà. Anh biết rõ con đường về nhà Trúc khá xa và vắng vẻ, nhất là vào buổi tối muộn như thế này, hành động ga lăng của Bá Thanh vừa thể hiện sự quan tâm chu đáo, vừa ngầm “bật đèn xanh” cho mối quan hệ mới chớm nở giữa hai người. Trong thâm tâm, Huỳnh Thị Trúc không khỏi vui mừng và xao xuyến trước sự chủ động của Bá Thanh, nhưng vốn là một cô gái rụt rè và kín đáo, cô chỉ khẽ gật đầu đồng ý, không dám thể hiện cảm xúc quá rõ ràng, để mặc cho trái tim mình âm thầm rung động.

Đoạn đường về nhà ban đầu trôi qua trong im lặng. Huỳnh Thị Trúc vốn dĩ là một cô gái ít nói, lại thêm sự e dè và ngại ngùng khi đi bên cạnh Bá Thanh, khiến cô càng trở nên im lặng hơn, chỉ khẽ bước theo Bá Thanh, đôi mắt cúi gằm xuống mặt đất, né tránh ánh mắt dò xét của người đi bên cạnh. Văn Bá Thanh, dù hoạt bát và vui vẻ, nhưng cũng không dám phá vỡ sự tĩnh lặng ban đầu, anh tôn trọng sự rụt rè của Trúc, để cô có thời gian làm quen và cảm thấy thoải mái hơn khi đi bên cạnh mình. Hai người cứ thế lặng lẽ bước đi, chỉ có tiếng bước chân khe khẽ trên con đường đất và tiếng gió thổi rì rào qua những hàng cây ven đường phá vỡ sự im ắng của màn đêm.

Nhưng sự tĩnh mịch kéo dài dường như bắt đầu khiến Bá Thanh cảm thấy không thoải mái. Anh chàng vốn quen với sự ồn ào và náo nhiệt, sự im lặng kéo dài khiến anh cảm thấy gượng gạo và có phần lúng túng. Bá Thanh hắng giọng, cố gắng phá vỡ sự im lặng bằng một câu chuyện mở đầu vu vơ, “Ừm… buổi tập hôm nay… vui ha Trúc?” Giọng nói Bá Thanh vang lên giữa không gian tĩnh lặng, có chút gượng gạo và thiếu tự nhiên.

Huỳnh Thị Trúc khẽ giật mình, ngước mắt lên nhìn Bá Thanh, ánh mắt cô có chút ngạc nhiên và bối rối. Sau một thoáng ngập ngừng, Trúc khẽ gật đầu, đáp lại Bá Thanh bằng một câu nói ngắn gọn và ấp úng, “Dạ… vui…” Giọng nói Trúc nhỏ nhẹ và run run, như tiếng chim non lạc đàn giữa đêm khuya.

Câu trả lời ngắn gọn của Trúc không khiến Bá Thanh nản lòng, ngược lại, nó càng khơi dậy trong anh sự tò mò và hứng thú muốn khám phá con người thật sự của cô gái rụt rè và kín đáo này. Bá Thanh tiếp tục chủ động dẫn dắt câu chuyện, xoay quanh chủ đề buổi luyện tập múa vừa rồi, một chủ đề mà cả hai người cùng quan tâm và có thể dễ dàng chia sẻ. “Ừ, vui thiệt ha. Mà… động tác ‘Chim tung cánh’ đó… khó thiệt luôn á Trúc ha?” Bá Thanh vừa nói vừa cười, cố gắng tạo không khí thoải mái và thân thiện. “Lúc tập chung với Trúc… tớ thấy hơi… hơi lúng túng á. Tại… tại động tác đó… hơi bị… tiếp xúc cơ thể hơi nhiều…” Bá Thanh cố tình nói úp mở, vừa thăm dò phản ứng của Trúc, vừa muốn kéo gần khoảng cách giữa hai người.

Huỳnh Thị Trúc nghe Bá Thanh nhắc đến động tác “Chim tung cánh” và sự “tiếp xúc cơ thể”, khuôn mặt cô bỗng ửng hồng lên, đôi má trắng mịn trở nên nóng ran. Cô cúi gằm mặt xuống, ngập ngừng một lúc rồi mới dám khẽ khàng đáp lời Bá Thanh, “Dạ… hơi… hơi khó…” Giọng Trúc vẫn nhỏ nhẹ và run rẩy, nhưng lần này, trong ngữ điệu của cô đã có thêm chút e thẹn và ngượng ngùng, một dấu hiệu cho thấy trái tim cô gái nhỏ bé đang dần rung động trước sự quan tâm và chú ý của chàng trai bên cạnh.

“Ừ, khó thiệt,” Bá Thanh gật đầu đồng tình, nụ cười tươi tắn nở trên môi, ánh mắt anh trìu mến nhìn Trúc, “Tớ thấy Trúc… múa cũng đẹp lắm á. Tuy là… hơi ngại ngùng chút xíu… nhưng mà… động tác nào ra động tác đó, rất là… uyển chuyển.” Bá Thanh không quên dành cho Trúc một lời khen ngợi chân thành, vừa để khích lệ tinh thần bạn diễn, vừa muốn tạo thêm sự gần gũi và thân mật giữa hai người.

Huỳnh Thị Trúc nghe Bá Thanh khen mình múa đẹp, khuôn mặt cô càng thêm phần ửng hồng, đôi má như hai đóa hoa đào hé nở dưới ánh trăng đêm. Cô ngượng ngùng mím môi cười, khẽ lắc đầu đáp lại một cách khiêm tốn, “Dạ… đâu… đâu có đẹp…” Tuy miệng nói vậy, nhưng trong lòng Trúc không khỏi cảm thấy vui sướng và hạnh phúc, một niềm vui nhỏ bé nhưng ngọt ngào, lan tỏa khắp trái tim cô gái mới lớn.

Câu chuyện giữa Bá Thanh và Trúc dần dần trở nên rôm rả và tự nhiên hơn, không còn sự gượng gạo và im lặng ban đầu nữa. Bá Thanh chủ động kể những câu chuyện vui vẻ ở lớp, những trò đùa tinh nghịch của đám bạn thân, những kỷ niệm đáng nhớ trong suốt những năm học cấp ba, cố gắng khơi gợi sự tò mò và hứng thú của Trúc, phá tan đi lớp vỏ bọc rụt rè và khép kín của cô gái. Huỳnh Thị Trúc, ban đầu còn e dè và ngại ngùng, dần dần cũng cởi mở hơn, đáp lời Bá Thanh bằng những câu nói ngắn gọn, những tiếng cười khúc khích nho nhỏ, những ánh mắt long lanh và đầy thiện cảm. Hai người cứ thế vừa đi vừa trò chuyện, không gian tĩnh lặng của con đường quê bỗng trở nên ấm áp và rộn ràng hơn bởi tiếng cười nói nhẹ nhàng và những câu chuyện vụn vặt của đôi bạn trẻ.

Đúng lúc câu chuyện giữa Bá Thanh và Trúc đang dần trở nên cao trào và thú vị hơn, bỗng nhiên, trên con đường đất gồ ghề và đầy sỏi đá, Huỳnh Thị Trúc vô tình vấp phải một hòn đá nhỏ, mất thăng bằng và loạng choạng bước chân. Cô kêu lên một tiếng “Á” nho nhỏ, toàn thân chới với sắp ngã xuống đường. Văn Bá Thanh, đi bên cạnh Trúc, phản ứng nhanh như chớp, anh chàng vốn có phản xạ nhanh nhẹn và thể lực tốt, đã kịp thời đưa tay ra đỡ lấy Trúc, ôm trọn cô gái nhỏ bé vào lòng mình.

Trong khoảnh khắc bất ngờ và lúng túng ấy, thời gian dường như ngừng trôi. Cả Bá Thanh và Trúc đều đứng hình mất vài giây, trong vòng tay ôm chặt của chàng trai, cơ thể nhỏ nhắn của Trúc cứng đờ lại vì ngạc nhiên và xấu hổ. Hai người đứng im giữa con đường quê vắng lặng, chỉ có ánh trăng dịu dàng bao phủ lên tất cả, và tiếng tim đập rộn ràng trong lồng ngực mỗi người là phá vỡ sự tĩnh mịch của màn đêm. Khuôn mặt Trúc nóng ran như lửa đốt, hơi thở trở nên gấp gáp và nặng nhọc, cô ngượng ngùng nép mình trong vòng tay Bá Thanh, cảm nhận rõ ràng sự ấm áp và mạnh mẽ của cơ thể chàng trai, một cảm giác lạ lẫm và xao xuyến chưa từng có.

Và rồi, như thể bị một thứ xúc tác vô hình nào đó thôi thúc, Văn Bá Thanh bỗng nhiên mất kiểm soát, anh chàng vốn hiền lành và lịch sự thường ngày, giờ đây trở nên táo bạo và bạo dạn đến lạ thường. Không một chút báo trước, Bá Thanh cúi thấp đầu xuống, bất ngờ áp môi mình lên đôi môi mỏng manh và run rẩy của Huỳnh Thị Trúc, giáng xuống môi cô một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy bất ngờ và lãng mạn.

Nụ hôn của Bá Thanh dịu dàng và khẽ khàng, như một cơn gió thoảng qua, như một giọt sương sớm ban mai, vừa nhẹ nhàng vừa tinh khôi, vừa thoáng qua vừa đáng nhớ. Đôi môi ấm áp của Bá Thanh chạm nhẹ lên môi Trúc, ban đầu chỉ là một sự tiếp xúc hờ hững, nhưng dần dần trở nên nồng nàn và sâu lắng hơn, anh chàng khẽ mút mát và gặm cắn đôi môi mềm mại của cô gái nhỏ bé, trao cho cô một nụ hôn vụng về nhưng chân thành, ngọt ngào và đầy đam mê tuổi trẻ.

Huỳnh Thị Trúc hoàn toàn bất ngờ và sững sờ trước nụ hôn đột ngột của Bá Thanh, đôi mắt cô mở to hết cỡ, ánh mắt ngơ ngác và ngỡ ngàng nhìn Bá Thanh, không tin vào những gì vừa mới diễn ra. Nụ hôn đầu đời bất ngờ và lãng mạn khiến trái tim Trúc như tan chảy ra, một cảm giác xao xuyến và hạnh phúc ngọt ngào lan tỏa khắp cơ thể, nhưng đồng thời, một chút bối rối và lo sợ cũng bắt đầu len lỏi trong tâm trí cô gái trẻ.

Sau khi trao cho Trúc nụ hôn ngọt ngào và lãng mạn, Văn Bá Thanh khẽ rời môi cô, đỡ Trúc đứng vững trở lại trên mặt đất, rồi vội vàng lùi về phía sau một bước, khuôn mặt điển trai bỗng ửng hồng lên vì xấu hổ và ngượng ngùng. Anh chàng bối rối đưa tay lên gãi đầu, ánh mắt né tránh ánh mắt ngơ ngác và bối rối của Trúc, không biết phải nói gì hay làm gì để “chữa cháy” cho hành động vừa rồi của mình. Trúc thì vẫn đứng im như tượng đá, đôi môi vẫn còn run run và ướt át dư vị nụ hôn ngọt ngào, ánh mắt cô vẫn trừng lớn nhìn Bá Thanh, như thể vẫn chưa thể tin vào những gì vừa mới diễn ra.

Trong khoảnh khắc im lặng bối rối và ngượng ngùng ấy, Huỳnh Thị Trúc dần dần lấy lại bình tĩnh, cảm nhận rõ ràng khuôn mặt mình đang nóng ran như lửa đốt, nếu là ban ngày, có lẽ ai cũng có thể nhận ra đôi má cô đã đỏ bừng lên như quả gấc chín. Trúc bối rối cúi gằm mặt xuống, không biết phải nói gì hay làm gì để phá vỡ bầu không khí ngượng nghịu hiện tại. Nhưng đúng lúc Trúc còn đang lúng túng và ấp úng chưa biết mở lời ra sao, Bá Thanh đã bất ngờ tiến lại gần cô hơn, chủ động nắm lấy bàn tay nhỏ bé và run rẩy của Trúc, giọng nói trầm ấm và chân thành vang lên, phá tan sự im lặng nghẹt thở.

“Trúc à…” Bá Thanh cất tiếng, giọng nói có chút run run và hồi hộp, ánh mắt anh dịu dàng và đắm đuối nhìn Trúc, “Thật ra… tớ… tớ thích cậu lâu lắm rồi… Từ hồi… mới vào lớp 10… tớ đã… để ý tới cậu rồi.” Bá Thanh dồn hết can đảm, thổ lộ lòng mình với cô gái mà anh đã thầm thương trộm nhớ suốt bấy lâu nay, “Tớ… thích cái vẻ… ngây thơ… vụng về… đáng yêu của cậu… Tớ… tớ muốn… muốn cậu làm bạn gái tớ… Trúc à… cậu… đồng ý… làm bạn gái tớ… nha?”

Vừa nói, Bá Thanh vừa vươn tay ôm lấy Trúc, kéo cô gái nhỏ bé vào vòng tay mình, một cái ôm ấm áp và chân thành, một cái ôm chất chứa biết bao yêu thương và rung động của trái tim tuổi trẻ. Huỳnh Thị Trúc hoàn toàn bất ngờ và bối rối trước lời tỏ tình đột ngột và lãng mạn của Bá Thanh, trái tim cô loạn nhịp trong lồng ngực, những dòng suy nghĩ hỗn loạn chen nhau trỗi dậy trong đầu, khiến cô cảm thấy hoang mang và rối bời hơn bao giờ hết. Cô không ngờ rằng, Bá Thanh, chàng trai mà cô luôn ngưỡng mộ và thầm thương, lại dành tình cảm đặc biệt cho mình, và càng không ngờ rằng, lời tỏ tình lãng mạn và ngọt ngào ấy lại được thốt ra vào thời điểm “không thể nào tệ hơn”, bởi vì, trong sâu thẳm trái tim mình, Huỳnh Thị Trúc biết rõ, mối quan hệ giữa cô và Bá Thanh… là điều không thể.

Nguyên nhân không nằm ở bất cứ điều gì khác, mà chính là sự thật trớ trêu và nghiệt ngã của mối quan hệ gia đình. Mẹ Huỳnh Thị Trúc thực chất lại là chị gái ruột của ba Văn Bá Thanh. Sự thật trớ trêu ấy, nghiệt ngã thay, biến mối rung động đầu đời vừa chớm nở giữa Huỳnh Thị Trúc và Văn Bá Thanh thành một điều cấm kỵ, một tình yêu ngang trái và đầy đau khổ, ngay từ khi vừa mới bắt đầu.
 

freepornday0809

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 43:

Huỳnh Thị Trúc vẫn run rẩy trong vòng tay Bá Thanh, đón nhận sự ấm áp và chân thành từ cái ôm đó, nhưng trong lòng lại trào dâng một nỗi xót xa và bất lực. Cô biết Bá Thanh có lẽ không hề quên, hay chưa từng biết đến mối quan hệ giữa hai người. Cả hai đều lớn lên ở vùng quê này, dù gia đình Trúc chuyển đến đây khi cả hai vừa bước vào lớp 10, trước đó chưa từng gặp mặt, nhưng cái sợi dây liên kết huyết thống vẫn luôn tồn tại, một sự thật mà cả hai đều không thể phủ nhận.

“Bá Thanh à…” Trúc khẽ gọi, giọng nói run run nhưng đầy kiên quyết, nhẹ nhàng đẩy Bá Thanh ra khỏi vòng tay mình. Cô ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn thẳng vào mắt Bá Thanh, sự kiên định pha lẫn buồn bã hiện rõ trong ánh nhìn. “Chúng ta không thể… không thể được mà… Bá Thanh.”



Văn Bá Thanh ngỡ ngàng buông tay khỏi Trúc, lùi lại một bước, ánh mắt anh thoáng chút bối rối, nhưng không hề nao núng trước lời từ chối của Trúc. Thực ra, Bá Thanh hiểu rõ hơn ai hết rào cản lớn giữa hai người. Anh không hề quên, chưa từng lơ là sự thật rằng Trúc là chị họ của mình. Anh biết rõ mối quan hệ ấy, biết cả hai không chỉ là bạn học, không chỉ là những người xa lạ vô tình gặp gỡ, mà còn ràng buộc bởi huyết thống, dù dòng họ có phần nhạt nhoà vì ít khi qua lại.

“Trúc à, tớ biết…” Bá Thanh khẽ nói, giọng trầm xuống, nhưng ánh mắt vẫn đong đầy sự chân thành và tha thiết. “Tớ biết chúng ta là chị em họ… Tớ không quên điều đó.” Ánh mắt Bá Thanh thoáng buồn nhưng kiên định nhìn Trúc, “Nhưng Trúc à… cậu cũng biết mà… từ lần đầu gặp cậu ở trường, tớ đã… không thể rời mắt khỏi cậu.” Bá Thanh bối rối đưa tay lên gãi đầu, “Tớ biết, có thể… có thể tớ ích kỷ, có thể tớ không đúng… nhưng cái tình cảm này… nó lớn hơn cái suy nghĩ về họ hàng trong tớ nhiều lắm.”

Bá Thanh thở dài, nhìn thẳng vào mắt Trúc, giọng nói anh chân thành và có chút bất lực, “Tớ biết… chuyện này khó… khó lắm Trúc à. Rào cản này… chắc chắn lớn, người ta sẽ không dễ dàng chấp nhận… Tớ hiểu… tớ hiểu hết.” Anh tiến lại gần hơn một bước, ánh mắt dịu dàng và đầy yêu thương nhìn Trúc, “Nhưng chính vì nó khó… tớ mới phải nói ra Trúc à… Tớ biết cậu sẽ không bao giờ chủ động… Cậu là người… kín đáo, e dè… và có lẽ… cậu cũng biết điều này là không nên.” Bá Thanh đặt tay lên vai Trúc, ánh mắt anh như van nài, “Tớ biết, nếu tớ không nói… chúng ta sẽ mãi… chỉ là chị em họ trên danh nghĩa… Nhưng Trúc à… tớ không muốn… tớ thật sự không muốn mất cậu… ngay cả khi… tớ biết điều đó có thể… vô vọng…”

Văn Bá Thanh không để Huỳnh Thị Trúc có thời gian tiếp tục lời từ chối đầy đau khổ. Anh vội vàng chiếm lấy đôi môi run rẩy của cô trong một nụ hôn nồng nhiệt và say đắm, một nụ hôn khao khát bù đắp cho những phút giây e dè và rụt rè ban đầu. Lần này, Bá Thanh hôn Trúc mạnh mẽ và táo bạo hơn hẳn, không chỉ là những chạm môi hờ hững, mà là một nụ hôn sâu, ngấu nghiến, như muốn nuốt trọn lấy tất cả sự ngọt ngào và dịu dàng từ đôi môi mỏng manh của cô gái nhỏ.

Chiếc lưỡi tinh nghịch của Bá Thanh cũng bắt đầu “tấn công”, luồn lách vào khoang miệng ấm áp và ướt át của Trúc, tìm kiếm và cuốn lấy chiếc lưỡi rụt rè của cô trong một điệu nhảy tình ái đầy đam mê. Ban đầu, Huỳnh Thị Trúc vẫn còn chút kháng cự yếu ớt, đôi môi mím chặt và khép nép, cố gắng ngăn không cho lưỡi Bá Thanh xâm nhập sâu hơn. Nhưng sự nồng nhiệt và mãnh liệt từ nụ hôn của Bá Thanh, cộng với những rung động xao xuyến vừa mới trỗi dậy trong lòng, dần dần làm tan chảy mọi rào cản cuối cùng của cô.

Theo từng giây phút trôi qua, sự kháng cự của Trúc yếu dần đi, rồi tan biến hoàn toàn. Cô không còn né tránh hay gượng gạo nữa, mà dần dần thả lỏng cơ thể, đáp trả nụ hôn của Bá Thanh một cách vụng về nhưng đầy chân thành và ngọt ngào. Đôi tay Trúc, ban đầu còn đặt hờ hững trên ngực Bá Thanh, vô thức vươn lên ôm chặt lấy người con trai trước mặt, những ngón tay nhỏ nhắn khẽ siết chặt vạt áo khoác của anh, như tìm kiếm một chỗ dựa vững chắc giữa cơn lốc xoáy của cảm xúc. Cả người Trúc như mềm nhũn ra, mất đi hết sức lực, cô tựa người hoàn toàn vào vòng tay Bá Thanh, mặc cho anh ôm chặt lấy mình, chìm đắm vào nụ hôn ngọt ngào và nồng cháy, quên đi tất cả những rào cản và khó khăn phía trước.

Nụ hôn của Bá Thanh càng lúc càng trở nên nồng nhiệt và cuồng nhiệt hơn, lưỡi hai người quấn lấy nhau say đắm, trao nhau những hơi thở nồng nàn và những rung động trái tim thổn thức. Hơi thở cả hai càng lúc càng nặng nề và dồn dập, lồng ngực phập phồng lên xuống theo từng nhịp điệu đam mê, không gian xung quanh dường như tan biến hết, chỉ còn lại hai người, hòa quyện vào nhau trong nụ hôn ngọt ngào và bất tận. Văn Bá Thanh từ từ rời khỏi môi Trúc, nhưng không hề buông lỏng vòng tay ôm chặt lấy cô, anh bắt đầu “hành trình” khám phá và yêu thương gương mặt thanh tú và đáng yêu của người con gái nhỏ bé.

Anh hôn lên đôi má ửng hồng của Trúc, những nụ hôn nhẹ nhàng và đầy âu yếm, như đang thưởng thức từng đường nét mềm mại và tinh khôi trên gương mặt cô. Rồi Bá Thanh hôn lên đôi mắt to tròn và ngơ ngác của Trúc, những nụ hôn dịu dàng và say đắm, như muốn xoa dịu mọi lo lắng và bối rối trong lòng cô gái. Sau đó, Bá Thanh di chuyển nụ hôn của mình lên vầng trán cao thanh tú của Trúc, những nụ hôn thành kính và trân trọng, như một lời hứa hẹn về tình yêu và sự bảo vệ dành cho cô gái nhỏ bé.

Cuối cùng, Bá Thanh dừng lại ở vị trí vành tai nhỏ nhắn và xinh xắn của Trúc, anh bắt đầu hôn lên dái tai mềm mại, rồi không kìm được mà nhẹ nhàng liếm láp và gặm cắn vành tai nhạy cảm, những động tác âu yếm và khêu gợi khiến toàn thân Trúc run lên nhè nhẹ, một cảm giác tê dại và nhột nhạt lan tỏa khắp cơ thể. Đồng thời, một tay Bá Thanh vẫn ôm chặt lấy vòng eo thon thả của Trúc, giữ cô sát gần bên mình, tay còn lại bắt đầu “cuộc hành trình” khám phá và xâm phạm táo bạo hơn, luồn lách vào bên trong chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi, tìm đến bầu ngực e ấp và kín đáo của cô gái nhỏ.



Ngực Huỳnh Thị Trúc không quá lớn, nhưng lại rất cân xứng với vóc người nhỏ nhắn của cô, đầy đặn vừa vặn trong lòng bàn tay Bá Thanh. Hôm nay, Trúc mặc một chiếc áo lót mỏng, mềm mại, gần như không có gọng, chỉ nhẹ nhàng nâng đỡ và bao bọc lấy bầu ngực đang run rẩy vì hồi hộp và xao xuyến. Khi cảm nhận được bàn tay ấm nóng của Bá Thanh bắt đầu chạm vào ngực mình qua lớp vải áo sơ mi, Huỳnh Thị Trúc giật mình hoảng hốt, toàn thân run lên nhè nhẹ, một tiếng kêu khe khẽ nghẹn lại trong cổ họng.

“Bá… Bá Thanh… đừng mà… xin cậu…” Trúc lắp bắp, giọng nói yếu ớt và run rẩy, sự phản kháng trở nên vô cùng yếu ớt và thiếu quyết liệt. Nhưng dường như sự phản kháng yêu ớt này chỉ đang làm cho Bá Thanh càng thêm phần phấn khích, anh biết Trúc cũng có tình cảm với mình, chỉ là cái rào cản nghiệt ngã về mối quan hệ thân thích kia đang níu giữ cô lại, khiến cô không thể vượt qua giới hạn. Và Bá Thanh tin rằng, chính anh mới là người phải chủ động dẫn dắt, phá vỡ mọi rào cản để đến với tình yêu của mình.

Văn Bá Thanh bỏ ngoài tai lời van nài yếu ớt của Trúc, bàn tay anh vẫn không ngừng vuốt ve và xoa nắn hai bầu ngực nhỏ nhắn của cô qua lớp áo lót mỏng manh. Những ngón tay anh nhẹ nhàng lướt trên da thịt mềm mại, mân mê đầu nhũ hoa đang e ấp sau lớp vải, tạo ra những đợt sóng khoái cảm lan tỏa khắp cơ thể Trúc. Rồi, Bá Thanh từ từ rút tay ra khỏi ngực Trúc, thay vào đó, anh bắt đầu “công cuộc” giải khai từng chiếc cúc áo sơ mi trắng tinh khôi của cô. Những ngón tay Bá Thanh khéo léo và dịu dàng mở từng chiếc cúc một, từ cổ áo xuống đến ngang eo, hé lộ dần dần làn da trắng ngần và chiếc áo lót mỏng manh bên trong.

Từng chiếc cúc một rơi xuống như đếm ngược thời gian đến khoảnh khắc “bùng nổ” của đam mê và dục vọng. Huỳnh Thị Trúc chỉ biết kháng cự một cách yếu ớt, những tiếng van nài càng nhỏ dần, rồi tắt hẳn, thay vào đó là tiếng thở dồn dập và gấp gáp vang lên trong lồng ngực cô. Để mặc cho Bá Thanh nhẹ nhàng mở rộng vạt áo sơ mi, anh cúi xuống, tiếp tục “cuộc hành trình” yêu thương và khám phá cơ thể cô gái nhỏ, hôn từ vành tai xuống chiếc cổ thon thả, rồi đến bờ vai trần mảnh mai, những nụ hôn ngọt ngào và nóng bỏng như muốn thiêu đốt mọi lý trí và e dè cuối cùng trong lòng Trúc.

Cuối cùng, Bá Thanh dừng lại phía trên bầu ngực của Trúc, nơi chiếc áo lót mỏng manh vẫn đang che chắn “vùng cấm địa” gợi cảm. Anh ngẩng lên nhìn ngắm vòng một e ấp của cô, ánh mắt anh đắm đuối và say mê, như muốn ghi trọn khoảnh khắc thiêng liêng này vào sâu thẳm tâm trí. Huỳnh Thị Trúc lúc này tuy vẫn còn rất xoắn xuýt và rối bời, nhưng dường như một phần trong cô đã chấp nhận buông xuôi, buông mình theo dòng chảy cảm xúc và dục vọng đang cuốn trôi mọi thứ. Cô chỉ biết nhắm nghiền mắt lại, đôi môi mím chặt, hơi thở dồn dập và gấp gáp hơn bao giờ hết, trong lòng vừa lo lắng, vừa sợ hãi, nhưng sâu thẳm bên trong, lại là một sự chờ đợi ngọt ngào và đầy khát khao, chờ đợi hành động tiếp theo, táo bạo hơn, cuồng nhiệt hơn, từ chàng trai mà trái tim cô đã trót trao trọn…

Sau khi đã ngắm nhìn đủ lâu đôi gò bồng đảo e ấp của Huỳnh Thị Trúc qua lớp áo lót mỏng manh, trong ánh mắt Văn Bá Thanh ánh lên một ngọn lửa dục vọng dịu dàng, vừa khao khát chiếm hữu vừa trân trọng nâng niu. Anh biết rõ, giây phút này, ranh giới giữa “không thể” và “có thể” đang trở nên vô cùng mong manh, quyết định của anh trong khoảnh khắc tiếp theo sẽ định đoạt tương lai mối quan hệ giữa hai người, một mối tình chớm nở đầy trái ngang, giằng xé giữa trái tim và lý trí.

Bàn tay Bá Thanh đang ôm chặt eo Trúc khẽ buông lỏng, từ từ di chuyển lên phía trên, nhẹ nhàng vuốt ve dọc theo xương sườn mềm mại của cô, rồi dừng lại ngay dưới bầu ngực căng tròn và e ấp. Những ngón tay Bá Thanh run run chạm vào mép áo lót mỏng manh, khẽ khàng lần mò tìm kiếm móc cài phía sau lưng Trúc, động tác chậm rãi và cẩn trọng, như thể sợ làm vỡ tan đi khoảnh khắc thiêng liêng và mong manh này. Ánh mắt Bá Thanh ngước lên nhìn Trúc, trao cho cô một ánh nhìn dịu dàng và đầy yêu thương, như muốn xin phép, muốn được cô đồng ý và chấp thuận bước vào thế giới riêng tư và đầy cấm kỵ của nàng.

Huỳnh Thị Trúc vẫn nhắm nghiền mắt, toàn thân căng thẳng và run rẩy, những ngón tay siết chặt vạt áo sơ mi trong vô thức. Khuôn mặt cô ửng hồng đến tận mang tai, hơi thở dồn dập và gấp gáp hơn bao giờ hết, lồng ngực phập phồng lên xuống theo nhịp tim đang nhảy múa loạn xạ trong lồng ngực. Trong lòng Trúc lúc này, vô vàn cảm xúc hỗn loạn đang tranh nhau gào thét, vừa xấu hổ, vừa e dè, vừa sợ hãi, nhưng đồng thời, lại có một thứ cảm xúc khác mãnh liệt và lấn át hơn tất cả, một khát khao thầm kín, một ham muốn tội lỗi, thôi thúc cô phá vỡ mọi rào cản, vượt qua mọi giới hạn, để được hoàn toàn thuộc về Bá Thanh, người con trai mà trái tim cô đã trao trọn yêu thương.

Sự im lặng kéo dài giữa hai người, một sự im lặng nghẹt thở nhưng cũng đầy ắp những lời nói không thành tiếng. Bá Thanh kiên nhẫn chờ đợi phản ứng của Trúc, ánh mắt anh vẫn đắm đuối nhìn cô, trao cho cô mọi sự dịu dàng và tôn trọng mà trái tim anh có thể trao. Trong khoảnh khắc ấy, Huỳnh Thị Trúc dường như cảm nhận được tất cả tình yêu chân thành và tha thiết mà Bá Thanh dành cho mình, và một quyết định táo bạo chợt nảy sinh trong tâm trí cô gái trẻ.

Run rẩy, Huỳnh Thị Trúc khẽ mở mắt, đôi mắt bồ câu đen láy ngước nhìn Bá Thanh, ánh mắt cô vẫn còn ướt đẫm lệ, nhưng trong đáy mắt lại ánh lên một tia quyết tâm và chấp nhận, một sự “phó thác” số phận đầy bi thương nhưng cũng không kém phần ngọt ngào. Cô khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhỏ bé nhưng mang theo sự đồng ý và chấp thuận vô bờ bến, một tín hiệu “bật đèn xanh” cho Bá Thanh tiến xa hơn trên con đường tình yêu đầy chông gai và thử thách của hai người.

Nhận được sự đồng ý từ Trúc, trái tim Văn Bá Thanh như vỡ òa trong niềm hạnh phúc vô bờ bến. Anh mỉm cười rạng rỡ, nụ cười tươi tắn như ánh nắng ban mai xua tan đi mọi đám mây u ám trong lòng cô gái nhỏ. Bàn tay Bá Thanh, vốn đang run rẩy và ngập ngừng, giờ đây trở nên tự tin và dứt khoát hơn, những ngón tay khéo léo và nhẹ nhàng gỡ bỏ chiếc móc cài áo lót phía sau lưng Trúc, giải thoát hoàn toàn đôi gò bồng đào căng tròn và e ấp khỏi lớp vải mỏng manh.

Chiếc áo lót rơi xuống đất, để lộ ra bầu ngực trắng nõn nà và đầy đặn của Huỳnh Thị Trúc, trần trụi và e ấp dưới ánh trăng đêm. Núm vú hồng hào khẽ run lên vì lạnh và vì cả sự kích thích đang dâng trào, một vẻ đẹp trinh nguyên và đầy sức sống, khiến bất cứ người đàn ông nào ngắm nhìn cũng phải xao xuyến và rung động. Văn Bá Thanh nín thở, ánh mắt anh như bị hút chặt vào đôi gò bồng đảo tuyệt mỹ kia, không thể rời mắt, không thể kìm lòng. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve và nâng niu bầu ngực trần trụi của Trúc, những ngón tay thô ráp nhưng đầy yêu thương lướt nhẹ trên làn da mềm mại, như muốn cảm nhận và trân trọng từng tấc da thịt trinh trắng của người con gái mà anh yêu thương.

Rồi, không kìm được tiếng gọi mãnh liệt từ trái tim, Bá Thanh cúi thấp người xuống, đôi môi run rẩy áp sát vào bầu ngực trắng nõn nà của Huỳnh Thị Trúc, bắt đầu hành động yêu thương và chiếm đoạt đầy khao khát mà anh đã ấp ủ từ lâu. Đôi môi Bá Thanh ngậm lấy bầu vú căng tròn và mềm mại, mút mát và gặm cắn một cách nhẹ nhàng và say đắm, như một đứa trẻ thơ đang tìm kiếm dòng sữa ngọt ngào từ bầu ngực mẹ hiền. Chiếc lưỡi Bá Thanh tinh nghịch liếm láp và mơn trớn đầu nhũ hoa nhỏ nhắn, hồng hào, khiến Trúc rùng mình vì khoái lạc, toàn thân cô run lên từng đợt sóng, những tiếng rên rỉ khe khẽ nghẹn lại trong cổ họng.

Bàn tay Bá Thanh cũng không hề đứng yên, một tay ôm chặt lấy lưng Trúc, ghì sát cơ thể cô vào lòng mình, tay còn lại không ngừng xoa nắn và bóp nhẹ bầu ngực còn lại, những ngón tay di chuyển nhịp nhàng và điêu luyện, như một nghệ sĩ đang say sưa biểu diễn bản nhạc tình yêu trên cơ thể mềm mại và đầy cảm xúc của người con gái nhỏ. Huỳnh Thị Trúc hoàn toàn tan chảy trong vòng tay yêu thương của Bá Thanh, mọi e dè và kháng cự đều tan biến hết, cô chỉ biết nhắm nghiền mắt lại, mặc cho chàng trai say sưa yêu thương và chiếm đoạt cơ thể mình, chìm đắm vào biển khoái lạc và đam mê không lối thoát, mặc cho số phận nghiệt ngã và rào cản nghiệt ngã đang chờ đợi ở phía trước…
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo