Mùa thu ngày đó k còn e , a k còn buồn giữa đêm dài phố vắng
Cùng nhữg áh đèn lộng lẫy và xa hoa thả trôi 1 mình cô đơn kèm thuốc đắng
Nụ hôn còn đọng trên cổ khi ta say ? Vết thương đã cắt khi nào t đâu hay
A còn chưa biết ngày nào ta xa nhau , chỉ còn biết tim mình quặn cơ thể lại rất đau
Yah , từng tế bào chết đang xâm lấn con tim a dần vụn vỡ
Cùng những mất mát kỉ niệm lại xa tựa như là cơn mơ
Dừng chân 1 chút để a còn biết mùi hương e đọng nơi đây
Thu đông hạ qua đem theo hương gió vội xa nơi này
Hold up
Liệu còn 1 phút để a từ bỏ nơi e ?
Liệu e có chắc khi k còn a , e còn thu mình trong đêm ?
Bức thư cuối cùng a gửi tặng e vào lúc 2 3 giờ sáng
Tạm biệt chào em cùng tuổi 17 nặng hạt trên vai còn mang . . .