dirong
Yếu sinh lý
đcu, 1 tỉ điểm vănThất thủ Ninh Bình
Ngày 20.4.1975 thành phố Ninh Bình bị bỏ ngỏ. Sau tám ngày chống cự mãnh liệt với bốn sư đoàn miền Nam và giữ vững tuyến, Sư đoàn 320 Bắc Việt đã phải triệt thoái về để bảo vệ Hà Nội. Ở Đông Nam, Nam Định đã bị các lực luợng Mặt trận (Giải phóng miền Bắc) từ “Bùi Chu đất thép” và “Phát Diệm quê hương đồng khởi” cô lập trong khi Hải Dương bị Sư đoàn Thuỷ quân Lục chiến đe doạ dồn dập tại ngoại vi sau khi làm chủ Hải Phòng. Tình thế không còn lật ngược được nữa, Trung Quốc quyết định hé cửa khẩu Đồng Đăng và Lạng Sơn cho dân chúng và các đơn vị Quân đội Nhân dân đang đổ xô về phía biên giới, trong khi Tổng Bí thư Lê Duẩn đã an toạ tại Bình Nhưỡng cùng với lãnh tụ Khmer láng giềng, ông Pol Pot.
Sáng 30.4, tân Chủ tịch nước mới vừa nhậm chức được ba ngày, Đại tướng Võ Nguyên Giáp ngồi trong Dinh đợi các chiến xa M48 của địch tiến vào thủ đô. Lời “thầm hẹn” của nhạc sĩ Phạm Đình Chương trở thành sự thật:
Hôm nao chiều mưa phơn phớt lạnh Hiến cả đời trai với sa trường Bao nhiêu chàng trai tay siết mạnh Thầm hẹn ngày về quê Bắc ơi! (“Anh đi chiến dịch”)
Trên cầu Chương Dương vào lúc trưa, trung uý Cao Xuân Huy (tác giả về sau của hồi kí Tháng Ba bẻ địch thuật lại cuộc đổ bộ Vinh của Sư đoàn Thuỷ quân Lục chiến) ngồi trên thiết vận xa M113 đi đầu, thấy một chiếc xích lô thong thả từ thành phố ngược chiều đi ra. Trước cảnh lạ lùng này, anh nhảy xuống hỏi thanh niên ngồi trên xích lô:
“Anh đi đâu?”
“Đi đâu, đi đâu bây giờ? Xong rồi… Xong hết rồi…" Hành khách này trả lời.
Vào 10 giờ 30, trước đó hơn một tiếng, Lữ đoàn 3 Kỵ binh, Lực lượng Xung kích Quân đoàn 3 miền Nam, đã ủi sập hàng rào sắt ngoài cổng Dinh Chủ tịch và treo cờ vàng ba sọc đỏ. Chạy ngang Cột Cờ (vì đi lạc mất một lúc trong khi tìm Bắc bộ Phủ), trung uý Huy còn thấy xác một thượng tá công an tự sát nằm ngay ngắn với khẩu Makarov cạnh người. Nhưng anh không biết, người thanh niên trên xích lô vào trưa hôm đó về sau lại là nhà thơ Đồng Đức Bốn, có hai câu cảm thán:
Xong rồi chẳng biết đi đâu Xích lô Bà Triệu qua cầu Chương Dương
Ở ngõ Hàng Hành, người ta thấy một người đàn ông trung niên mang quân phục miền Nam đứng vơ vẩn một lúc lâu (cạnh căn nhà giờ là càfé Nhân) rồi ngồi sụp xuống vỉa hè ôm mặt khóc. Vài người đánh bạo rụt rè ra hỏi chuyện “giặc nguỵ” này thì ông nức nở thật sự chứ không phải chỉ vì bị hành làm cay mắt. Đó là nhạc sĩ Anh Bằng và thay vì trả lời ông run run cất giọng:
Tôi xa Hà Nội năm lên mười tám khi vừa biết yêu Bao nhiêu mộng đẹp yêu thương thành khói tan trong mây chiều (“Nỗi lòng người đi”)
Cố nhân của nhạc sĩ “Ai đứng trông ai ven Hồ/ Khua nước trong như ngày xưa” theo hàng xóm cho biết là giờ nay là nữ cứu thương trên chiến trường và đã mịt mờ tăm tích nhưng nội chiến tương tàn Nam Bắc vừa mới kết thúc và Việt Nam hoà bình, thống nhất và độc lập sau 20 năm".
Sau 50 năm, Hà Nội đã đổi tên thành Thành phố Ngô Đình Diệm, với kinh tế đứng đầu cả nước nhưng nộp lại 80% ngân sách. Thành phố Ngô Đình Diệm có nguồn thu lớn từ xuất khẩu nông sản sang Trung Quốc qua cửa khẩu Lạng Sơn, với lượng lớn kiều bào người Hoa ở lại thành phố Ngô Đình Diệm nên giao thương hai nước phát triến, bỏ qua chuyện Trung Quốc đã bán đứng miền Bắc cho Hoa Kỳ. Tại thành phố Ngô Đình Diệm có Phố Tàu ở ngay gần hồ Hoàn Kiếm với quy mô lớn, thương gia gốc Hoa nắm giữ huyết mạch kinh tế Miền Bắc và nuôi miền Nam đang đói nghèo với cây lúa sông Cửu Long.
Nhà kinh tế vĩ đại Nguyễn Cao Kỳ từng tuyên bố "Một cân rau đắng dinh dưỡng bằng một cân cá lóc". Phó tổng thống Trần Thiện Thanh đã từng phát hành tờ 30 đồng cộng hòa trong đợt siêu lạm phát 1985.





)

) bọn tao trong nước thì đúng là không thể hiểu được cảm giác phải đi ăn xin từng cái chả giò cái ghế cái bàn là như thế nào rồi. cụ mày ngày xưa có khi cũng bị nhật nó cho chết đói đấy mà cười cợt. dân t đông lắm chẳng may có vài vụ mâu thuẫn lời ăn tiếng nói trong ngày kỷ niệm cũng là thường quan trọng là nụ cười nhiều hơn tiếng khóc và có thể vỗ ngực tự hào với bọn nước ngoài chứ đéo như mấy con vện vàng caliphotnia cái lờ gì cũng xin xin xỏ xỏ, nhớ ngày nào xạo lồn cs sụp đổ rồi lùa donate đồng bào chống cộng ở nước ngoài rồi ôm tiền chia chác trong nội bộ. gom được 10 đồng nhưng chi chống cộng đ nổi 1 đồng. Đến thủ tướng chính quyền cũ của mày còn phải công nhận nền độc lập và thống nhất của VN dưới chế độ CS trong khi đó tụi khát nước chúng m vẫn ngày ngày giãy chết. 20 năm sau GDP VN sẽ khoảng 2200 tỷ đô nếu giữ được mức tăng gdp 8% hàng năm trong khi đó lũ ngụy già đã chết sạch giới trẻ chúng m chỉ còn chống cộng trong tiềm thức, đầu thì bảo phải ghét cs nhưng tim lại tự hỏi vì sao phải ghét. Lịch sử đúng là do phe thắng viết nên. Phe thắng ở đây chính là Tiền Lý, Khúc, Dương, Ngô, Đinh, Tiền Lê, Lý, Trần, Lê, Tây Sơn, Nguyễn. Chúng tao Đảng CSVN cũng chính là phe thắng và đang viết tiếp trang sử hào hùng của dân tộc. Còn kết cục của lũ Ngụy triều thì sao? Lũ quỳ xin ngoại bang rước voi giày mả tổ. Bị hậu thế muôn đời phỉ nhổ. Cá nhân mày thì sao? Kẻ hiếp dâm mập hôi thối à? đến cái tên được tùy ý chọn mà còn chọn cái tên nghe tởm lợm đến nhìn avt mày thôi ngta cũng thấy thối của bóng dáng một thằng loser biến thái xúc vật đéo có tương lai sự tồn tại không những không có ích cho đời mà còn có khả năng gây dơ bẩn và nguy hại cho xã hội. Sống thế thì chết mẹ mày đi còn có ích hơn.