Tình dục - nuôi dưỡng mà cũng giết chết tình yêu (Câu chuyện của một thằng đàn ông hư hỏng).

vannguyen1994

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Đến ngày thứ 3, nàng nhắn tin cho tôi nói muốn gặp tôi. Tất nhiên tôi còn làm cao, dây phải kéo căng thêm một chút nữa thì giật về càng mạnh. Tôi nói bận rồi khất lần với nàng vài phát mới đồng ý. Vẫn cái quán ở hồ Tây đó.

Lúc tôi đến, nàng đã ở đó rồi. Nàng ngồi ở tầng cao nhất nên chẳng có ai. Nàng đang nhắn tin với ai đó, trên môi vẫn nở nụ cười. Tôi thấy hơi ghen vì nghĩ có thằng nào khác nhắn tin mà khiến cười dễ chịu như thế. Tôi hơi cắn cảu ngồi xuống ghế. Tôi biết cá đã cắn câu, nên chẳng cần câu nệ. Thậm chí hơi lạnh nhạt một chút sẽ khiến nàng càng cuồng si hơn. Nàng ngẩng mặt lên nhìn thấy tôi, nở một nụ cười "ngoại giao" như thường ngày và nói chờ nàng một chút. Nàng nhắn nốt tin nhắn rồi đặt máy xuống bàn và nhìn tôi cười, hỏi toi uống gì v.v...Nhìn nàng hôm nay rất xinh đẹp. Nàng mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng. Dưới ánh đèn xanh trông nàng thanh thoát như một nàng tiên. Khuôn mặt trắng muốt, 2 mắt long lanh và bờ môi đỏ mọng khiến tôi khao khát muốn ngấu nghiến.
Tôi gọi nước rồi hỏi thăm nàng vài câu vớ vẩn. Sau khi phụ vụ mang nước lên và biết là sẽ không ai làm phiền chúng tôi nữa, tôi bắt đầu một nhát quyết định. Tôi thề là hôm nay nàng sẽ đổ rụp, hôm nay tôi sẽ là người chiến thắng.
- Thu gọi tôi ra đây có chuyện gì vậy? Tôi tưởng Thu không quan tâm tôi thế nào.
Nàng hơi lúng túng khi tôi đặt vấn đề bằng cách chất vấn như thế. Thấy nàng lúng túng, tôi càng hả hê. Nàng đã vướng lưới tình của tôi, tôi sẽ hành nàng thừa sống thiếu chết và khiến nàng yêu tôi đến phát điên như tôi đang yêu nàng vậy. Nàng thở dài một hơi, rồi lại mỉm cười vẫn dịu dàng như thế:
- Em không ngốc. Em biết thầy có tình cảm với em.
 

lucifer880

Tao là gay
Đến ngày thứ 3, nàng nhắn tin cho tôi nói muốn gặp tôi. Tất nhiên tôi còn làm cao, dây phải kéo căng thêm một chút nữa thì giật về càng mạnh. Tôi nói bận rồi khất lần với nàng vài phát mới đồng ý. Vẫn cái quán ở hồ Tây đó.

Lúc tôi đến, nàng đã ở đó rồi. Nàng ngồi ở tầng cao nhất nên chẳng có ai. Nàng đang nhắn tin với ai đó, trên môi vẫn nở nụ cười. Tôi thấy hơi ghen vì nghĩ có thằng nào khác nhắn tin mà khiến cười dễ chịu như thế. Tôi hơi cắn cảu ngồi xuống ghế. Tôi biết cá đã cắn câu, nên chẳng cần câu nệ. Thậm chí hơi lạnh nhạt một chút sẽ khiến nàng càng cuồng si hơn. Nàng ngẩng mặt lên nhìn thấy tôi, nở một nụ cười "ngoại giao" như thường ngày và nói chờ nàng một chút. Nàng nhắn nốt tin nhắn rồi đặt máy xuống bàn và nhìn tôi cười, hỏi toi uống gì v.v...Nhìn nàng hôm nay rất xinh đẹp. Nàng mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng. Dưới ánh đèn xanh trông nàng thanh thoát như một nàng tiên. Khuôn mặt trắng muốt, 2 mắt long lanh và bờ môi đỏ mọng khiến tôi khao khát muốn ngấu nghiến.
Tôi gọi nước rồi hỏi thăm nàng vài câu vớ vẩn. Sau khi phụ vụ mang nước lên và biết là sẽ không ai làm phiền chúng tôi nữa, tôi bắt đầu một nhát quyết định. Tôi thề là hôm nay nàng sẽ đổ rụp, hôm nay tôi sẽ là người chiến thắng.
- Thu gọi tôi ra đây có chuyện gì vậy? Tôi tưởng Thu không quan tâm tôi thế nào.
Nàng hơi lúng túng khi tôi đặt vấn đề bằng cách chất vấn như thế. Thấy nàng lúng túng, tôi càng hả hê. Nàng đã vướng lưới tình của tôi, tôi sẽ hành nàng thừa sống thiếu chết và khiến nàng yêu tôi đến phát điên như tôi đang yêu nàng vậy. Nàng thở dài một hơi, rồi lại mỉm cười vẫn dịu dàng như thế:
- Em không ngốc. Em biết thầy có tình cảm với em.
sao ngắn vậy, tiếp đi
 

vannguyen1994

Yếu sinh lý
Chủ thớt
- Thu đừng gọi tôi là thầy nữa được không. Tôi nói nhiều lần rồi.
- Cũng chỉ là một câu gọi thôi. Thầy từng dạy tiếng Anh cho em nên em gọi thầy cũng là phải lẽ mà.
Tôi bắt đầu hơi cáu. Nàng còn chơi trò gì đây. Nàng nhớ tôi và gọi tôi ra gặp mặt thì cứ nỏi thẳng ra, sao còn giả vờ chối làm gì.
- Tôi gọi em là bà xã, thì em gọi tôi là ông xã là được rồi.
Nàng hơi thộn mặt ra vì cách nói áp đặt của tôi. Tôi thích dùng kiểu nói này, khiến người ta vô hình bị cuốn theo mình. Tất nhiên tôi biết nàng sẽ không gọi tôi là "ông xã" bây giờ, nhưng tôi ép như thế khiến nàng sẽ cảm thấy dễ dàng hơn để gọi tôi là "anh" chứ không phải "thầy" nữa, vì dù sao nó còn dễ hơn chán gọi bằng "ông xã". Sau một phút bối rối, nàng lấy lại bình tĩnh:
- Em nghĩ là thầy hiểu lầm. Thầy đừng ăn nói sỗ sàng như thế.
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo