Chương 204 Phong Hào
Tiếng điện thoại vang lên, xé toang sự im lặng ngột ngạt trong chiếc Rolls-Royce đang đậu trong bãi. My giật mình, vội vàng bắt máy. “My, con đang ở đâu?” Giọng ông C, đầy vẻ bực tức, vang vọng qua điện thoại.
“Con… con đang ở trong xe, ba. Xíu nữa ba chở con về, con thấy hơi mệt.” My lí nhí đáp, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
“Cái con bé này!” Ông C càu nhàu, rồi dập máy.
Nửa tiếng sau, ông C mở cửa xe, ngồi vào ghế lái, khuôn mặt ông hiện rõ sự khó chịu. “Con sao vậy, My? Con có biết bỏ đi trong lúc người khác đang nói chuyện là bất lịch sự không? Con có biết là nhà chú Trí quyền lực thế nào không? Con làm ba mất mặt đó!” Ông càu nhàu, giọng ông đầy vẻ trách móc.
“Con không biết, ba. Con chỉ là con thấy không thoải mái khi ở đó. Ba định làm gì với nhà đó?” My hỏi dò xét.
Ông C quay sang nhìn cô, một nụ cười đầy tính toán hiện lên trên môi ông. “Hừm, con thấy Phong Hào thế nào? Ba thấy nó khá đẹp trai, lại là con trai cưng duy nhất của chú Trí, nắm giữ toàn bộ tài sản và quyền lực. Ba thấy hai đứa cũng xêm xêm tuổi nhau, nếu thành một đôi thì quá tuyệt vời, con gái của ba ạ.”
My nhíu mày, cảm giác ghê tởm dâng lên. “Ba nghĩ sao vậy? Hay ba muốn gả con sang nhà người ta để chuyện làm ăn của ba càng phất hơn?” Giọng cô lạnh lùng.
Ông C cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp không gian nhỏ hẹp trong xe. “Ba cũng lo cho con mà, con gái. Con cứ cặm cụi học hành làm gì? Con biết nhà người ta sống mấy kiếp cũng không hết tiền, My à. Con sang nhà bên đấy, cả dòng tộc ta được ‘phất’ luôn. Những dự án địa ốc của ba kết hợp với bên đó, đảm bảo không ai có thể cạnh tranh lại, chúng ta sẽ là bá chủ thị trường!” Ông C nói, ánh mắt ông ánh lên sự thèm khát quyền lực và tiền bạc.
My khó chịu. Cô cảm thấy mình như một món hàng trao đổi, một công cụ để phục vụ cho lợi ích của ba, chứ không phải là con gái của ông nữa. “Con không thích hắn ta, ba. Hắn ta trông đểu lắm, không có vẻ gì là tin cậy cả. Con không muốn dính dáng đến hắn.”
“Con mới gặp mà, cứ tìm hiểu đi. Riêng ba thấy nó rất là mê con, mê đến quên cả lối về luôn đó.” Ông C nói trấn an.
My chẳng đáp, cô chỉ thở dài, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ. Nỗi cô đơn và sự bất lực bao trùm lấy cô. Về đến nhà, cô nằm trên giường, nghĩ về cái nụ cười đểu giả và ánh mắt đầy sở hữu của Phong Hào, cô lại thấy khó chịu, một cảm giác ghê tởm len lỏi.
Vài ngày sau, trước cổng trường đại học X. Một chiếc Porsche vàng chanh chói lóa, phiên bản giới hạn, đỗ xịch trước cổng trường trong ánh mắt trầm trồ, bàn tán của biết bao sinh viên. Diệu My cùng vài cô bạn bước ra khỏi cổng, cô cũng tò mò nhìn về phía ấy.
Cửa xe mở ra, một dáng dấp quen thuộc bước xuống. Bộ quần áo trắng phẳng phiu, lịch lãm, chiếc kính mát thời thượng, và nụ cười đểu cáng – là Phong Hào. Hắn nhìn về phía My, ánh mắt hắn sáng rực lên, đầy vẻ đắc thắng. “Chào em My, anh tới để đón em.”
Tiếng trầm trồ xung quanh không dứt. “Wow! My nay có anh đại gia rước nè!” “Đúng là xinh đẹp có khác, có người yêu vừa đẹp trai vừa giàu!” Những lời bàn tán xì xào, ghen tị vang lên, khiến My cau mày khó chịu.
“Không, tôi về với mấy bạn rồi.” My dứt khoát từ chối. Hào bước lại gần cô, hắn cúi xuống, nói nhỏ vào tai cô. “Ồ My, đi với anh đi, sẽ vui lắm. Anh ‘chấm’ em rồi, em không thoát được anh đâu. Em đừng có mà bướng bỉnh nữa.” Hắn nói, bàn tay hắn khẽ chạm vào cánh tay cô.
My giật mình khi hắn ghé sát lại nói với cô điều đó, một sự khó chịu len lỏi trong cô, pha lẫn chút sợ hãi. “Anh về đi, tôi cũng không quen biết gì anh.” My quay lưng lại, trở lại trường, cố gắng né tránh hắn, muốn thoát khỏi tầm mắt hắn.
Hào đứng đó, nhìn My chạy đi, hắn không hề tức giận. Hắn nhếch mép cười khẩy, bước về phía chiếc Porsche, đóng cửa cái “rầm”. Tiếng xe gầm rú lao đi trong sự tức tối. “Rồi em cũng không thoát được anh đâu, Diệu My.” Hắn thầm nhủ.
Trong lúc đó, My vừa bước vào trường, tim cô đập thình thịch, hơi thở gấp gáp. “Hắn ta… Thật quá quắt! Vừa thích thể hiện, vừa nguy hiểm!” Cô thầm rủa.
My về đến nhà, cô đem chuyện đó kể với ba. Nhưng ông ta chỉ cười, giọng ông đầy vẻ hài lòng. “Ồ, cậu ta cũng quan tâm con đấy chứ, My. Lại còn biết lấy le nữa. Hào là một chàng trai tốt, con nên biết trân trọng.”
Đáp lại tiếng cười đầy vô tâm của ba, My cảm thấy chẳng ai hiểu cô. Phong Hào thực sự toát lên vẻ nguy hiểm, một sự tàn nhẫn tiềm ẩn mà cô có thể cảm nhận được bằng trực giác. Tại sao chẳng ai hiểu điều đó, ba cô, các bạn học của cô, tất cả đều bị vẻ hào nhoáng, giàu có của hắn che mắt.
Sau lần Diệu My từ chối thẳng thừng trước cổng trường đại học, Phong Hào không bỏ cuộc. Hắn ta không hề giận dữ, ngược lại, sự từ chối của My lại càng kích thích bản năng săn mồi bệnh hoạn trong hắn. Hào bắt đầu bám đuôi cô một cách tinh vi hơn, từng bước siết chặt chiếc lồng vô hình quanh cuộc sống của cô.
Phong Hào thường xuyên xuất hiện ở những nơi Diệu My hay lui tới – từ căng tin trường học, thư viện, đến những quán cà phê nhỏ cô thường ngồi một mình. Hắn ta không để cô một mình một giây phút nào. Hắn công khai thể hiện sự "sở hữu" cô trước mặt mọi người, khiến cô cảm thấy ngột ngạt và bị ép buộc đến phát điên.
Một buổi trưa tại căng tin trường. My đang ngồi ăn cùng nhóm bạn. Hào đột ngột xuất hiện, vẻ mặt tươi cười rạng rỡ, dáng vẻ lịch lãm trong bộ vest đắt tiền, thu hút mọi ánh nhìn. Hắn tiến thẳng đến bàn của My, đặt một bó hoa hồng đỏ thắm xuống trước mặt cô, rồi tự nhiên ngồi xuống cạnh cô, bàn tay hắn khẽ đặt lên eo cô một cách đầy sở hữu.
“My yêu, sao em không nói gì với anh khi tan học? Anh đã đợi em mãi mà không thấy, làm anh phải tự mình tìm đến đây.” Hào nói, giọng hắn ngọt ngào giả tạo, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự chiếm hữu và đắc thắng khi nhìn thấy khuôn mặt tái mét của My.
Các cô bạn của My mắt tròn mắt dẹt, ngưỡng mộ và ghen tị. “My, đây là ai vậy? Người yêu mày hả? Sao không giới thiệu với bọn tao?” “Anh ấy đẹp trai quá My ơi! Lại còn ga lăng nữa!” Họ thì thầm, cười khúc khích.
My cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng tay cô khẽ run lên. “Anh… anh làm gì ở đây, Phong Hào? Anh về đi, tôi không có gì để nói với anh.” Cô cố gắng gạt tay hắn ra khỏi eo mình, nhưng hắn lại siết chặt hơn.
Phong Hào cười khẩy, giọng hắn đầy vẻ đe dọa ngầm. “Sao vậy? Em nghĩ em có thể trốn tránh anh sao? Ba em đang rất nóng lòng muốn gặp em đó. Em làm ba lo lắng lắm rồi. Em phải về nhà để chuẩn bị cho hôn lễ của chúng ta chứ, My yêu.” Hắn cố tình nói to, để tất cả bạn bè của My đều nghe thấy.
Bạn bè My bắt đầu xì xào bàn tán. My cảm thấy nhục nhã tột cùng, như bị lột trần trước mặt mọi người. Cô chỉ muốn biến mất.
Ông C, ba của My, cũng bị Phong Hào dùng ba mẹ hắn để gây áp lực. Ông ta liên tục gọi điện, mắng mỏ My, ép cô phải chấp nhận Phong Hào, phải ngoan ngoãn, yêu thương hắn.” My cảm thấy bị phản bội bởi chính người cha của mình. Cô nhận ra gia đình không phải là nơi an toàn, mà là một "chiếc lồng vàng" đang xiềng xích cô.
Một buổi chiều tối, sau khi một buổi tiệc từ thiện của gia đình Hào kết thúc. My bị ba ép buộc phải đi cùng Hào về căn biệt thự của hắn để bàn bạc thêm về công việc. Trong căn biệt thự rộng lớn, sang trọng nhưng lạnh lẽo, My ngồi trong phòng chờ ba cô bàn công việc, Hào đã có chút men say. Hắn ta tiến đến gần My, ánh mắt hắn dâm đãng lướt khắp cơ thể cô trong chiếc đầm dạ hội thanh lịch. “Em nghĩ em có thể trốn khỏi anh sao, My? Em là của anh. Và anh thích đồ chơi của mình phải ngoan ngoãn, nghe lời.” Hắn nói, giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ sở hữu và bệnh hoạn. My nghe hắn nói, cô không trả lời, khuôn mặt lạnh lùng.
Hắn thô bạo túm lấy cằm My, ép cô ngước lên nhìn hắn. “Đừng có mà làm mặt lạnh với anh! Anh ghét nhất là những cô gái giả tạo!” Bàn tay hắn không ngừng vuốt ve lên cánh tay cô, rồi trượt xuống eo, siết chặt lấy vòng eo thon gọn của cô một cách đầy dâm đãng. “Anh biết em không ngây thơ như vẻ ngoài đâu. Anh biết em cũng có những khao khát riêng, đúng không? Anh sẽ cho em thấy thế nào là cuộc sống thật sự, thế nào là khoái cảm mà không ai có thể cho em được.” Hắn cười khẩy, khuôn mặt hắn áp sát vào My.
My tái mặt. Cô cố gắng giãy giụa, nhưng hắn ta siết chặt hơn, cơ thể rắn chắc của hắn ép sát vào người cô, khiến cô không thể nhúc nhích. Bàn tay hắn luồn vào bên trong váy cô, thô bạo xoa nắn cặp mông căng tròn của cô qua lớp vải lụa mỏng manh, rồi cố gắng luồn sâu hơn vào vùng kín của cô. Miệng hắn cúi xuống, hôn xuống cổ cô, rồi di chuyển dần lên môi.
“Buông ra! Anh làm gì vậy? Phong Hào!” My gào lên, nước mắt cô bắt đầu tuôn rơi, hòa lẫn với sự ghê tởm tột cùng. Cô giật mạnh người, nhưng không thoát được. Hắn ta ghì chặt lấy cô, môi hắn dán chặt lên môi cô, lưỡi hắn thô bạo cạy mở miệng cô, tìm cách xâm nhập. My cố gắng cắn, cố gắng chống cự, nhưng hắn ta quá mạnh. Bàn tay hắn không ngừng vuốt ve trên cơ thể cô, kéo khóa váy cô xuống một cách thô bạo, để lộ một phần lưng trần trắng mịn.
“Để anh dạy em cách phục tùng, My yêu. Em là của anh. Và anh thích đồ chơi của mình phải ngoan.” Hắn nói, giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ bệnh hoạn. Hắn ta dùng sức mạnh ép My ngã xuống sofa, chiếc váy dạ hội lấp lánh bị kéo lên cao, để lộ cặp đùi trắng nõn và vùng kín ẩn hiện sau lớp quần lót ren mỏng manh. Hắn quỳ xuống, ánh mắt hắn dâm đãng dán chặt vào cơ thể cô, như một con thú đang nhìn con mồi đã nằm gọn trong tầm tay. Hắn đưa tay xé toạc một phần áo của My, để lộ bầu ngực căng tròn đang phập phồng vì sợ hãi. Hắn cúi xuống, định mút mát, định chiếm đoạt cô.
Diệu My kinh hoàng tột cùng. Máu trong người cô như đông lại. Một nỗi nhục nhã khủng khiếp, sự ghê tởm bản thân dâng lên tận cùng. Đây không phải là cuộc sống mà cô phải chiu đựng. Cô không thể để điều này xảy ra. Bằng một chút lý trí cuối cùng, My nhớ đến những gì mình đã học được về võ tự vệ cơ bản. Khi Hào cúi xuống, cô dùng toàn bộ sức lực còn lại, đạp mạnh chân vào hạ bộ hắn. “A!” Hào gầm lên một tiếng, lảo đảo nằm ôm lấy hạ bộ. Không chần chừ một giây, My vùng dậy, chạy thẳng ra khỏi phòng, không dám quay đầu nhìn lại. Cô chạy thục mạng ra khỏi biệt thự, lao vào màn đêm lạnh lẽo, không biết mình sẽ đi đâu, chỉ biết phải thoát khỏi Hào, thoát khỏi cái địa ngục này.
Tiếng điện thoại vang lên, xé toang sự im lặng ngột ngạt trong chiếc Rolls-Royce đang đậu trong bãi. My giật mình, vội vàng bắt máy. “My, con đang ở đâu?” Giọng ông C, đầy vẻ bực tức, vang vọng qua điện thoại.
“Con… con đang ở trong xe, ba. Xíu nữa ba chở con về, con thấy hơi mệt.” My lí nhí đáp, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
“Cái con bé này!” Ông C càu nhàu, rồi dập máy.
Nửa tiếng sau, ông C mở cửa xe, ngồi vào ghế lái, khuôn mặt ông hiện rõ sự khó chịu. “Con sao vậy, My? Con có biết bỏ đi trong lúc người khác đang nói chuyện là bất lịch sự không? Con có biết là nhà chú Trí quyền lực thế nào không? Con làm ba mất mặt đó!” Ông càu nhàu, giọng ông đầy vẻ trách móc.
“Con không biết, ba. Con chỉ là con thấy không thoải mái khi ở đó. Ba định làm gì với nhà đó?” My hỏi dò xét.
Ông C quay sang nhìn cô, một nụ cười đầy tính toán hiện lên trên môi ông. “Hừm, con thấy Phong Hào thế nào? Ba thấy nó khá đẹp trai, lại là con trai cưng duy nhất của chú Trí, nắm giữ toàn bộ tài sản và quyền lực. Ba thấy hai đứa cũng xêm xêm tuổi nhau, nếu thành một đôi thì quá tuyệt vời, con gái của ba ạ.”
My nhíu mày, cảm giác ghê tởm dâng lên. “Ba nghĩ sao vậy? Hay ba muốn gả con sang nhà người ta để chuyện làm ăn của ba càng phất hơn?” Giọng cô lạnh lùng.
Ông C cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp không gian nhỏ hẹp trong xe. “Ba cũng lo cho con mà, con gái. Con cứ cặm cụi học hành làm gì? Con biết nhà người ta sống mấy kiếp cũng không hết tiền, My à. Con sang nhà bên đấy, cả dòng tộc ta được ‘phất’ luôn. Những dự án địa ốc của ba kết hợp với bên đó, đảm bảo không ai có thể cạnh tranh lại, chúng ta sẽ là bá chủ thị trường!” Ông C nói, ánh mắt ông ánh lên sự thèm khát quyền lực và tiền bạc.
My khó chịu. Cô cảm thấy mình như một món hàng trao đổi, một công cụ để phục vụ cho lợi ích của ba, chứ không phải là con gái của ông nữa. “Con không thích hắn ta, ba. Hắn ta trông đểu lắm, không có vẻ gì là tin cậy cả. Con không muốn dính dáng đến hắn.”
“Con mới gặp mà, cứ tìm hiểu đi. Riêng ba thấy nó rất là mê con, mê đến quên cả lối về luôn đó.” Ông C nói trấn an.
My chẳng đáp, cô chỉ thở dài, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ. Nỗi cô đơn và sự bất lực bao trùm lấy cô. Về đến nhà, cô nằm trên giường, nghĩ về cái nụ cười đểu giả và ánh mắt đầy sở hữu của Phong Hào, cô lại thấy khó chịu, một cảm giác ghê tởm len lỏi.
Vài ngày sau, trước cổng trường đại học X. Một chiếc Porsche vàng chanh chói lóa, phiên bản giới hạn, đỗ xịch trước cổng trường trong ánh mắt trầm trồ, bàn tán của biết bao sinh viên. Diệu My cùng vài cô bạn bước ra khỏi cổng, cô cũng tò mò nhìn về phía ấy.
Cửa xe mở ra, một dáng dấp quen thuộc bước xuống. Bộ quần áo trắng phẳng phiu, lịch lãm, chiếc kính mát thời thượng, và nụ cười đểu cáng – là Phong Hào. Hắn nhìn về phía My, ánh mắt hắn sáng rực lên, đầy vẻ đắc thắng. “Chào em My, anh tới để đón em.”
Tiếng trầm trồ xung quanh không dứt. “Wow! My nay có anh đại gia rước nè!” “Đúng là xinh đẹp có khác, có người yêu vừa đẹp trai vừa giàu!” Những lời bàn tán xì xào, ghen tị vang lên, khiến My cau mày khó chịu.
“Không, tôi về với mấy bạn rồi.” My dứt khoát từ chối. Hào bước lại gần cô, hắn cúi xuống, nói nhỏ vào tai cô. “Ồ My, đi với anh đi, sẽ vui lắm. Anh ‘chấm’ em rồi, em không thoát được anh đâu. Em đừng có mà bướng bỉnh nữa.” Hắn nói, bàn tay hắn khẽ chạm vào cánh tay cô.
My giật mình khi hắn ghé sát lại nói với cô điều đó, một sự khó chịu len lỏi trong cô, pha lẫn chút sợ hãi. “Anh về đi, tôi cũng không quen biết gì anh.” My quay lưng lại, trở lại trường, cố gắng né tránh hắn, muốn thoát khỏi tầm mắt hắn.
Hào đứng đó, nhìn My chạy đi, hắn không hề tức giận. Hắn nhếch mép cười khẩy, bước về phía chiếc Porsche, đóng cửa cái “rầm”. Tiếng xe gầm rú lao đi trong sự tức tối. “Rồi em cũng không thoát được anh đâu, Diệu My.” Hắn thầm nhủ.
Trong lúc đó, My vừa bước vào trường, tim cô đập thình thịch, hơi thở gấp gáp. “Hắn ta… Thật quá quắt! Vừa thích thể hiện, vừa nguy hiểm!” Cô thầm rủa.
My về đến nhà, cô đem chuyện đó kể với ba. Nhưng ông ta chỉ cười, giọng ông đầy vẻ hài lòng. “Ồ, cậu ta cũng quan tâm con đấy chứ, My. Lại còn biết lấy le nữa. Hào là một chàng trai tốt, con nên biết trân trọng.”
Đáp lại tiếng cười đầy vô tâm của ba, My cảm thấy chẳng ai hiểu cô. Phong Hào thực sự toát lên vẻ nguy hiểm, một sự tàn nhẫn tiềm ẩn mà cô có thể cảm nhận được bằng trực giác. Tại sao chẳng ai hiểu điều đó, ba cô, các bạn học của cô, tất cả đều bị vẻ hào nhoáng, giàu có của hắn che mắt.
Sau lần Diệu My từ chối thẳng thừng trước cổng trường đại học, Phong Hào không bỏ cuộc. Hắn ta không hề giận dữ, ngược lại, sự từ chối của My lại càng kích thích bản năng săn mồi bệnh hoạn trong hắn. Hào bắt đầu bám đuôi cô một cách tinh vi hơn, từng bước siết chặt chiếc lồng vô hình quanh cuộc sống của cô.
Phong Hào thường xuyên xuất hiện ở những nơi Diệu My hay lui tới – từ căng tin trường học, thư viện, đến những quán cà phê nhỏ cô thường ngồi một mình. Hắn ta không để cô một mình một giây phút nào. Hắn công khai thể hiện sự "sở hữu" cô trước mặt mọi người, khiến cô cảm thấy ngột ngạt và bị ép buộc đến phát điên.
Một buổi trưa tại căng tin trường. My đang ngồi ăn cùng nhóm bạn. Hào đột ngột xuất hiện, vẻ mặt tươi cười rạng rỡ, dáng vẻ lịch lãm trong bộ vest đắt tiền, thu hút mọi ánh nhìn. Hắn tiến thẳng đến bàn của My, đặt một bó hoa hồng đỏ thắm xuống trước mặt cô, rồi tự nhiên ngồi xuống cạnh cô, bàn tay hắn khẽ đặt lên eo cô một cách đầy sở hữu.
“My yêu, sao em không nói gì với anh khi tan học? Anh đã đợi em mãi mà không thấy, làm anh phải tự mình tìm đến đây.” Hào nói, giọng hắn ngọt ngào giả tạo, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự chiếm hữu và đắc thắng khi nhìn thấy khuôn mặt tái mét của My.
Các cô bạn của My mắt tròn mắt dẹt, ngưỡng mộ và ghen tị. “My, đây là ai vậy? Người yêu mày hả? Sao không giới thiệu với bọn tao?” “Anh ấy đẹp trai quá My ơi! Lại còn ga lăng nữa!” Họ thì thầm, cười khúc khích.
My cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng tay cô khẽ run lên. “Anh… anh làm gì ở đây, Phong Hào? Anh về đi, tôi không có gì để nói với anh.” Cô cố gắng gạt tay hắn ra khỏi eo mình, nhưng hắn lại siết chặt hơn.
Phong Hào cười khẩy, giọng hắn đầy vẻ đe dọa ngầm. “Sao vậy? Em nghĩ em có thể trốn tránh anh sao? Ba em đang rất nóng lòng muốn gặp em đó. Em làm ba lo lắng lắm rồi. Em phải về nhà để chuẩn bị cho hôn lễ của chúng ta chứ, My yêu.” Hắn cố tình nói to, để tất cả bạn bè của My đều nghe thấy.
Bạn bè My bắt đầu xì xào bàn tán. My cảm thấy nhục nhã tột cùng, như bị lột trần trước mặt mọi người. Cô chỉ muốn biến mất.
Ông C, ba của My, cũng bị Phong Hào dùng ba mẹ hắn để gây áp lực. Ông ta liên tục gọi điện, mắng mỏ My, ép cô phải chấp nhận Phong Hào, phải ngoan ngoãn, yêu thương hắn.” My cảm thấy bị phản bội bởi chính người cha của mình. Cô nhận ra gia đình không phải là nơi an toàn, mà là một "chiếc lồng vàng" đang xiềng xích cô.
Một buổi chiều tối, sau khi một buổi tiệc từ thiện của gia đình Hào kết thúc. My bị ba ép buộc phải đi cùng Hào về căn biệt thự của hắn để bàn bạc thêm về công việc. Trong căn biệt thự rộng lớn, sang trọng nhưng lạnh lẽo, My ngồi trong phòng chờ ba cô bàn công việc, Hào đã có chút men say. Hắn ta tiến đến gần My, ánh mắt hắn dâm đãng lướt khắp cơ thể cô trong chiếc đầm dạ hội thanh lịch. “Em nghĩ em có thể trốn khỏi anh sao, My? Em là của anh. Và anh thích đồ chơi của mình phải ngoan ngoãn, nghe lời.” Hắn nói, giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ sở hữu và bệnh hoạn. My nghe hắn nói, cô không trả lời, khuôn mặt lạnh lùng.
Hắn thô bạo túm lấy cằm My, ép cô ngước lên nhìn hắn. “Đừng có mà làm mặt lạnh với anh! Anh ghét nhất là những cô gái giả tạo!” Bàn tay hắn không ngừng vuốt ve lên cánh tay cô, rồi trượt xuống eo, siết chặt lấy vòng eo thon gọn của cô một cách đầy dâm đãng. “Anh biết em không ngây thơ như vẻ ngoài đâu. Anh biết em cũng có những khao khát riêng, đúng không? Anh sẽ cho em thấy thế nào là cuộc sống thật sự, thế nào là khoái cảm mà không ai có thể cho em được.” Hắn cười khẩy, khuôn mặt hắn áp sát vào My.
My tái mặt. Cô cố gắng giãy giụa, nhưng hắn ta siết chặt hơn, cơ thể rắn chắc của hắn ép sát vào người cô, khiến cô không thể nhúc nhích. Bàn tay hắn luồn vào bên trong váy cô, thô bạo xoa nắn cặp mông căng tròn của cô qua lớp vải lụa mỏng manh, rồi cố gắng luồn sâu hơn vào vùng kín của cô. Miệng hắn cúi xuống, hôn xuống cổ cô, rồi di chuyển dần lên môi.
“Buông ra! Anh làm gì vậy? Phong Hào!” My gào lên, nước mắt cô bắt đầu tuôn rơi, hòa lẫn với sự ghê tởm tột cùng. Cô giật mạnh người, nhưng không thoát được. Hắn ta ghì chặt lấy cô, môi hắn dán chặt lên môi cô, lưỡi hắn thô bạo cạy mở miệng cô, tìm cách xâm nhập. My cố gắng cắn, cố gắng chống cự, nhưng hắn ta quá mạnh. Bàn tay hắn không ngừng vuốt ve trên cơ thể cô, kéo khóa váy cô xuống một cách thô bạo, để lộ một phần lưng trần trắng mịn.
“Để anh dạy em cách phục tùng, My yêu. Em là của anh. Và anh thích đồ chơi của mình phải ngoan.” Hắn nói, giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ bệnh hoạn. Hắn ta dùng sức mạnh ép My ngã xuống sofa, chiếc váy dạ hội lấp lánh bị kéo lên cao, để lộ cặp đùi trắng nõn và vùng kín ẩn hiện sau lớp quần lót ren mỏng manh. Hắn quỳ xuống, ánh mắt hắn dâm đãng dán chặt vào cơ thể cô, như một con thú đang nhìn con mồi đã nằm gọn trong tầm tay. Hắn đưa tay xé toạc một phần áo của My, để lộ bầu ngực căng tròn đang phập phồng vì sợ hãi. Hắn cúi xuống, định mút mát, định chiếm đoạt cô.
Diệu My kinh hoàng tột cùng. Máu trong người cô như đông lại. Một nỗi nhục nhã khủng khiếp, sự ghê tởm bản thân dâng lên tận cùng. Đây không phải là cuộc sống mà cô phải chiu đựng. Cô không thể để điều này xảy ra. Bằng một chút lý trí cuối cùng, My nhớ đến những gì mình đã học được về võ tự vệ cơ bản. Khi Hào cúi xuống, cô dùng toàn bộ sức lực còn lại, đạp mạnh chân vào hạ bộ hắn. “A!” Hào gầm lên một tiếng, lảo đảo nằm ôm lấy hạ bộ. Không chần chừ một giây, My vùng dậy, chạy thẳng ra khỏi phòng, không dám quay đầu nhìn lại. Cô chạy thục mạng ra khỏi biệt thự, lao vào màn đêm lạnh lẽo, không biết mình sẽ đi đâu, chỉ biết phải thoát khỏi Hào, thoát khỏi cái địa ngục này.





