tập mới cho mấy tml
Chương 203 Tâm sự của My
My nghe câu hỏi của Nam giọng cô khẽ trầm xuống. “Chuyện của em, nó cũng dài lắm anh Nam à.” Cô ngừng lại, khẽ thở dài, rồi ngước nhìn anh, ánh mắt cô thoáng chút do dự. “Em cũng biết anh lờ mờ nhận ra xuất thân của em rồi. Thật ra… em là con của một nhà đầu tư địa ốc nổi tiếng, chắc anh cũng từng nghe đến tên ông C. Ổng là cha em.”
Nam bất ngờ. Anh nhíu mày suy nghĩ. Ông C? Anh đã từng nghe đến cái tên này rất nhiều lần trong giới đầu tư, một nhân vật quyền lực, khét tiếng. Trên TV, ông ta cũng thỉnh thoảng xuất hiện trong các chương trình kinh tế, với vẻ ngoài đạo mạo, uyên bác. Vậy ra cô ấy là tiểu thư của nhà đó sao?
My nhìn phản ứng của Nam, cô khẽ cười gượng. “Chắc anh nghĩ con của nhà giàu thì sẽ ăn chơi, lười làm vì có khối tài sản khổng lồ của cha mẹ đúng không? Nhưng không đâu anh. Từ nhỏ, em đã tự hiểu rằng dựa vào thứ tài sản đó mà không biết cách quản lý, biết cách vận hành nó thì sớm muộn tài sản cũng tiêu tan. Em đã cố gắng học rất nhiều, tự mình mày mò, nghiên cứu. Đi học em cũng không muốn quá nổi bật, em cũng không bao giờ khoe khoang mình là con nhà giàu, chỉ muốn sống thật bình thường.”
Nam gật gù nhìn My đầy vẻ thán phục, nhưng cũng xen lẫn sự dò xét. “Đúng là, em thật là lạ. Em cứ cha truyền con nối, theo nghề ba em là được mà. Với kiến thức của em, làm quản lý cấp cao ở một tập đoàn lớn đâu có khó.”
My lắc đầu, một nụ cười chua chát hiện lên trên môi. “Không đâu anh. Để được như bây giờ, ba em… ổng đã lừa biết bao người, đã làm tan nát nhà cửa không biết bao gia đình. Những tòa nhà chọc trời mà ổng xây lên, những khu biệt thự xa hoa mà ổng sở hữu, tất cả đều được dựng nên trên xương máu, trên nước mắt của những người dân nghèo, những gia đình bị lừa gạt, bị đền bù rẻ mạt, bị đẩy ra đường không nhà không cửa.” Giọng My khẽ run lên, ánh mắt cô ánh lên sự căm ghét tột cùng. “Em thật sự nhiều lúc rất ghét ông ta, ghét cái cách ổng làm giàu trên nỗi đau của người khác. Nhưng… ổng là ba em… là người đã nuôi em khôn lớn.”
Nam trầm ngâm nhìn cô. “Vậy còn mẹ em đâu?”
My khẽ giật mình, đôi mắt cô đỏ hoe. “Mẹ em… mẹ em mất lúc sinh ra em.” Cô nói, giọng cô nghẹn lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má.
Nam thở dài. “Anh xin lỗi. Vậy là một mình ổng nuôi em tới giờ.”
My gật đầu. “Dạ đúng. Ổng chăm em từ nhỏ, rất thương em. Nhưng dần em lớn, ổng có thời gian giao du bên ngoài nhiều, tính cách cũng dần thay đổi. Ổng ham tiền, ham địa vị nhiều hơn, cặp kè các cô gái trẻ, những người chỉ nhìn vào túi tiền của ổng. Em… em thấy ghê tởm cái thế giới đó.”
Nam nhíu mày “Vậy cơ duyên nào em phải chạy trốn Hào?”
My bất ngờ. Đôi mắt cô mở to, nhìn Nam đầy vẻ hoảng loạn. “Anh… anh cũng biết hắn ư?”
Nam khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng, đầy ẩn ý. “Anh cũng tò mò về em, nên tìm hiểu xíu thôi.”
My thở dài, một hơi thở nặng trĩu mang theo bao nỗi niềm. Cô cúi gằm mặt, rồi ngước nhìn Nam. Cô bắt đầu hồi tưởng về ngày đó.
“Những ngày đầu năm, thời tiết thật mát mẻ dễ chịu, tiết trời sau Tết se lạnh, rất dễ chịu.” My bắt đầu kể, giọng cô trầm lắng, đưa Nam trở về quá khứ.
“My, con dậy chưa?” Tiếng ông C vang vọng ngoài hành lang, giọng ông đầy uy quyền và thúc giục.
My còn đang ngái ngủ, khẽ cựa mình trên chiếc giường King-size mềm mại. “Dạ rồi, ba ơi.”
“Chiều tối nay, ba nhắc con, chúng ta có một buổi tiệc trong giới làm ăn, rất quan trọng nên con cũng phải có mặt, nhớ mặc thật đẹp, ba không muốn mất mặt với mọi người đâu.” Giọng ông C vang vọng, không cho phép bất kỳ sự từ chối nào.
My bừng tỉnh, cô khẽ nhíu mày. Cô không thích phải đi cùng ba tới các buổi tiệc đó, sự hào nhoáng giả tạo, cách nói chuyện vòng vo, đầy toan tính của giới thượng lưu làm cô thấy khó chịu. Chưa kể có các ánh mắt nhìn cô dò xét xen lẫn thèm thuồng, như muốn đánh giá, định giá cô. Nhưng cô không thể từ chối được. Cô chỉ đáp hờ hững “Vâng ạ.”
cô lựa đại một bộ đồ trong tủ quần áo, là một chiếc đầm đen đính đá, sang trọng nhưng có phần hơi hở hang. My mặc lên, chiếc váy ôm sát theo từng đường cong cơ thể, tôn lên vòng eo thon gọn và cặp ngực đầy đặn, nhưng phần ngực có vẻ hơi hở, quá táo bạo so với phong cách của cô. Cô định lựa bộ khác, nhưng tiếng ông C đã lên tiếng giục cô đi, không còn thời gian.
My bước chân lên chiếc Rolls-Royce đã chờ sẵn, tiếng nổ máy trầm đục, chiếc xe lướt nhanh trên con đường lớn.
“Ba, hôm nay tiệc con muốn về sớm được không?” My hỏi, giọng cô nhỏ nhẹ, đầy sự mệt mỏi.
Ông C quay sang nhìn cô. “Sao phải về sớm, con? Hôm nay ba sẽ giới thiệu con với một người rất thú vị.”
“Thú vị?? Là ai ạ?” My hỏi, lòng cô dấy lên sự tò mò.
“Rồi con sẽ biết. Có khi gặp xong, chuyện kinh doanh của nhà ta sẽ phất lên nhanh hơn nữa. Con bé này, con cứ phải học cách nhìn xa trông rộng đi.” Giọng ông C đầy sự tính toán.
My chẳng hiểu gì, cô chỉ tựa cằm nhìn thành phố, những tòa nhà cao tầng lướt qua nhanh chóng. Những toan tính của ba làm cô thấy mệt mỏi, và một dự cảm không lành chợt len lỏi trong trái tim cô.
Chiếc Rolls-Royce Phantom đỗ xịch trước cửa một khách sạn cao cấp, ánh đèn pha rọi sáng rực cả sảnh. Từ xa, Diệu My đã thấy sảnh tiệc được trang trí vô cùng lộng lẫy, những chùm pha lê lấp lánh, những bó hoa tươi thắm tỏa hương thơm ngát, như một cung điện lộng lẫy.
Hai tên bảo vệ, dáng vẻ khúm núm, nhanh chóng bước ra mở cửa xe. “Dạ mời ông và tiểu thư xuống xe ạ.” Ông C đặt chìa khóa vào tay một tên, không quên dặn dò thêm: “Cẩn thận kẻo xước xe.” Tên đó dạ vâng, rồi cẩn thận lái chiếc Rolls-Royce vào bãi đỗ. Tên còn lại cung kính dẫn ông C và My bước vào sảnh chính, hắn không quên cúi chào đầy lễ phép: “Mời ông và tiểu thư dự tiệc.” My nhận ra, hắn còn lén nhìn cô một cái đầy vẻ tò mò và thèm thuồng, ánh mắt đó khiến cô thấy ghê tởm.
Không khí bên trong sảnh tiệc vô cùng sang trọng, xa hoa. Đó là một buổi tiệc đứng, nơi những quý ông lịch lãm trong bộ vest đắt tiền, những quý bà lộng lẫy trong những chiếc đầm dạ hội lấp lánh đang đứng cầm ly rượu, trao đổi công việc, cười nói vui vẻ. Tiếng nhạc du dương, tiếng cụng ly leng keng, tiếng cười nói giòn giã, tất cả tạo nên một bức tranh của sự giàu có, quyền lực và đẳng cấp.
Một vài người thấy ông C, lập tức tiến tới bắt tay chào hỏi, vẻ mặt đầy sự kính trọng và nịnh nọt. “Ồ, anh C, hôm nay anh tới đây tôi thật bất ngờ! Tôi có một vài kế hoạch muốn trao đổi với anh ngay lập tức.”
Người khác lại xía vào, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ nhìn Diệu My. “Có phải đây là tiểu thư của nhà ông C không? Cô bé thật xinh đẹp và toát lên vẻ thông minh, sắc sảo. Đúng là hổ phụ sinh hổ nữ!”
My chỉ cười nhẹ, những lời nói sáo rỗng, xu nịnh này không đáng để cô để tâm. Cô đã quá quen thuộc với cái thế giới giả dối này. Cô tìm cách né những người này, muốn thoát khỏi những ánh mắt soi mói, đánh giá.
“Ba ơi con ra quầy bar uống tí nước, ba cứ nói chuyện với mọi người đi nhé.” My lí nhí, muốn tìm một chỗ ẩn mình.
Ông C gật đầu cười, ánh mắt ông thoáng chút hài lòng. “Được, con cứ đi đi. Tí nữa ba sẽ gặp con sau, con nhớ đừng đi lung tung quá.”
My bước tới quầy bar, cô gọi một ly cocktail nhẹ nhàng, màu sắc rực rỡ, rồi nhâm nhi nó. Cô nhìn quang cảnh xung quanh, ai cũng ăn mặc sang trọng lịch sự, họ đang đứng cầm ly rượu, trao đổi công việc, những lời nói về tiền bạc, dự án cứ văng vẳng bên tai cô. My thấy mình thật lẻ loi, lạc lõng giữa cái thế giới hào nhoáng này, một cảm giác cô đơn bao trùm lấy cô. Giá mà mình đừng tới thì hơn, cô thầm nghĩ.
Trong lúc cô đang nhâm nhi ly cocktail, My có cảm giác bị ai đó theo dõi, một ánh mắt nào đó cứ nhìn cô, dõi theo mọi nhất cử nhất động của cô, nhưng khi cô quay xung quanh thì lại không thấy. Cô khẽ thở dài, cảm thấy bất an. Cô không biết phải làm gì, đành lôi điện thoại ra lướt lướt, cố gắng giả vờ bận rộn.
Một tiếng nói trầm thấp, đầy vẻ trêu chọc vang lên ngay phía sau lưng, làm My giật mình. “Chào người đẹp, sao người đẹp lại ngồi đây một mình, trông có vẻ buồn phiền vậy?”
My quay lại. Đó là một chàng trai trẻ, cao ráo, gương mặt điển trai nhưng ánh mắt lại sắc lạnh, khóe môi khẽ nhếch lên, nở một nụ cười nhìn có vẻ đểu cáng. Hắn mặc áo sơ mi lụa trắng sang trọng, quần tây trắng tinh tươm, đeo cặp kính mát thời thượng. My lập tức đánh giá ngay, ắt hẳn lại là cậu ấm của một ông lớn nào đó ở đây, một kẻ ăn chơi đúng chuẩn giới thượng lưu.
My chỉ đáp lịch sự, giữ vẻ mặt lạnh lùng. “Em đang chờ ba thôi, anh là ai?”
Hắn tiếp tục nhếch mép cười, mặc dù hắn đeo kính mát nhưng My vẫn nhận ra ánh mắt hắn lướt nhìn khắp cả người cô, từ mái tóc, gương mặt, đến vóc dáng cân đối trong chiếc đầm bó sát, rồi dừng lại ở cặp đùi trắng mịn. Ánh mắt đó đầy sự dâm đãng và sở hữu, làm cô thấy khó chịu tột cùng.
“À, anh cũng chỉ là khách ở đây thôi, thấy em ngồi một mình, trông có vẻ cô đơn, nên ra làm quen. Được không em?” Hắn nói, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc.
My không đáp, cô quay mặt đi, nhưng hắn đã tự nhiên kéo ghế ngồi cạnh cô, mùi nước hoa nam tính nồng nặc xộc vào mũi My.
“Một ly dark rum.” Hắn nói với người pha chế, giọng điệu đầy vẻ sành sỏi. Rồi hắn quay sang My, nụ cười vẫn đầy vẻ đểu cáng. “Em làm một ly chứ? Rượu ở đây ngon lắm đó.”
“Em không uống rượu.” My trả lời lạnh lùng.
“Ồ, rượu có thể làm tâm trạng em thoải mái hơn mà, người đẹp. Em có thể thử một chút, đảm bảo sẽ mê mẩn đó.” Hắn nói, ánh mắt hắn dán chặt vào My.
Cô nhấp một ngụm cocktail như để trả lời rằng cô không uống rượu, không muốn tiếp chuyện.
“Người đẹp kiệm lời quá,” Hào nói, ánh mắt hắn vẫn đầy vẻ thích thú. “Không biết sau bữa tiệc này, anh có thể mời em đi đây đó một chút được không? Anh có vài chỗ cũng ‘hay ho và thú vị’ lắm đó.”
“Nhưng em có quen anh đâu.” My lạnh lùng đáp.
“Trước lạ sau quen mà em. Thấy em ngồi ngẩn ngơ một mình có vẻ buồn, hay mình đi bar xả stress, anh có vài chỗ cũng ‘hay ho và thú vị’ nữa, đi với anh chẳng phải lo nghĩ gì hết. Anh sẽ cho em thấy thế nào là cuộc sống thật sự của giới thượng lưu.” Hắn nói, giọng điệu đầy vẻ dụ dỗ, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự tàn nhẫn.
My mở to mắt nhìn hắn ta. Chưa bao giờ cô gặp một người sỗ sàng, trơ trẽn đến vậy. Chưa biết gì về cô nhưng đã dám rủ rê cô đi bar, đi chơi một cách trắng trợn. “Xin lỗi anh, nhưng tôi không có hứng thú đi chơi với anh.”
“Ồ, mà không sao. Càng từ chối anh càng thấy hứng thú, anh thích những người như em. Những người khó chinh phục, những người có chút ngây thơ nhưng lại ẩn chứa sự bí ẩn.” Hắn cười khẩy, ánh mắt hắn đầy vẻ sở hữu.
My định đứng dậy bỏ đi thì tiếng ba cô vang lên ngay phía sau. “My à, ba tìm con nãy giờ, con bé này! Lại đây ba giới thiệu con với cô chú này.”
Tiếng ông C như một cứu cánh. My vội vàng đứng lên, thoát khỏi tầm mắt Hào. Trước mặt cô là một cặp vợ chồng trung niên, trông có vẻ lanh lẹ và chút gì đó gian xảo, ánh mắt họ lướt nhanh đánh giá cô.
Ông C tươi cười giới thiệu. “Đây là chú Trí và cô Tú. Chú Trí là chủ tịch của Novoland.”
Novoland. My biết đó là một tập đoàn bất động sản có tiếng, nhưng cũng khá nhiều “phốt” liên quan đến những phi vụ làm ăn mờ ám, những khu đất bị thu hồi một cách trắng trợn.
“Dạ chào cô chú, con là My ạ.” Cô lịch sự chào hỏi.
Ông Trí cười tươi, ánh mắt đầy vẻ hài lòng nhìn My. “Ồ, con của ông C thật sắc sảo và xinh đẹp, lại toát lên vẻ thông minh hiếm có. Có vẻ nó sẽ trị được thằng con của tôi.”
My chưa hiểu gì, thì ông C tiếp lời, giọng ông đầy vẻ hồ hởi. “Nghe nói con trai anh Trí cũng tới đây đúng không, đúng là dịp hiếm có. My nó vậy chứ ở nhà nó cũng ương bướng lắm, khó bảo lắm. Nếu vậy, anh Trí có thể gọi Hào ra, cho hai đứa làm quen nhau, biết đâu lại thành chuyện.”
“Không cần đâu ba ơi,” một giọng nói quen thuộc vang lên. Chàng trai nãy giờ nói chuyện với My, hóa ra hắn chính là Phong Hào. Hắn đã đứng đó, ngay cạnh bàn của ông Trí, lắng nghe tất cả. “Con đây đã ‘chấm’ em My rồi. Nãy giờ tụi con trò chuyện rất vui, còn không ngờ lại là người quen!”
Ông C ngạc nhiên, rồi cười lớn. “Ồ, thật tốt! Hóa ra hai đứa đã làm quen nhau rồi à! Đúng là duyên số.”
Hào nhìn My, ánh mắt hắn đầy vẻ sở hữu và đắc thắng. “Vâng, mới gặp em My, con đã say đắm rồi. Nếu bác C không ngại, sau bữa tiệc con sẽ chở em ấy về, vừa là cơ hội để tâm sự, vừa là để hai đứa tìm hiểu nhau.”
My cau mày, ánh mắt cô nhìn Hào đầy sự ghê tởm và tức giận. Hắn vừa mới gặp cô đã dám miệng lưỡi đổi trắng thay đen, trắng trợn nói dối. “Không, con sẽ về với ba.” My dứt khoát từ chối.
Ông C nhíu mày, giọng ông có chút không hài lòng. “Là cơ hội hai đứa tìm hiểu nhau mà, My. Con đừng có mà bướng bỉnh.”
My không thể chịu đựng thêm nữa. Cô nhìn thẳng vào Phong Hào, ánh mắt cô ánh lên sự căm ghét. “Không, con có biết anh ta là ai đâu. Là anh ta tới rủ rê con đi bar này nọ, con không biết gì hết!” Nói xong, My không thèm quan tâm đến phản ứng của ba cô hay của Phong Hào, cô quay người bỏ về hướng nhà vệ sinh, cố gắng thoát khỏi không khí ngột ngạt này.
Ông C thở dài, khuôn mặt ông hiện rõ sự bực bội. “Con bé này thật là, vô duyên quá! Để tôi về chỉ bảo nó thêm.” Ông C cười cười, cố gắng giữ lại thể diện, rồi tiếp tục trao đổi thêm với hai vợ chồng Trí, bàn bạc về những phi vụ làm ăn béo bở.
My bước vội vào nhà vệ sinh, tiếng thở hắt ra vì tức giận xen lẫn bàng hoàng. “Gì cơ chứ? Hắn là ai mà ba dám gán ghép mình với hắn? Hắn ta trông không có vẻ gì là tốt lành, nhìn chẳng khác gì gã sở khanh!” Cô nhìn mình trong gương, đôi má cô đỏ bừng vì giận dữ và nhục nhã. Thôi tốt nhất là cứ né. My tự nhủ. Cô bước vội ra cửa sau, nơi không có người, hướng về phía chiếc Rolls-Royce đã chờ sẵn. Cô mở cửa xe, ngồi vào trong, cố thủ ở đó, không muốn tiếp xúc thêm với cái xã hội thu nhỏ đầy giả tạo và toan tính đó thêm một giây nào nữa.