Chương 187 Làm lành
Chuyện của Linh trong đầu Nam giờ đây cũng không còn quan trọng nữa trước cơ thể dâm đãng này của Phương. Mùi lồn Phương, những dòng dâm thủy vừa phun ra, và tiếng rên rỉ đầy khoái cảm của cô đã chiếm trọn tâm trí anh. Phương vẫn đang đê mê, mắt lim dim sung sướng, bờ môi hé mở, thở dốc. Nam đã kề con cặc đang cương cứng, sưng to của mình ngay mép lồn Phương, cọ xát nhẹ nhàng, như để trêu ngươi cô, để cô van xin anh, đúng như Nam đoán. Phương uốn éo người, toàn thân nóng ran, run rẩy. Cô cố gắng lấy tay đẩy cặc Nam vào lồn, nhưng anh vẫn giữ vững.
"Anh Nam, cho em đi... sao em chịu được... anh cho em đi mà!" Phương van nài, giọng đứt quãng, đầy cầu xin, mông cô không ngừng nhấp nhô, cọ vào con cặc Nam. "Nó cứng quá... nó đang chạm vào lồn em rồi... cho em đi mà anh..."
Nam cười khẩy, giọng trầm thấp, đầy quyền lực. "Muốn à? Muốn anh đụ nát cái lồn dâm đãng của em không?"
"Muốn... muốn lắm... Anh làm đi mà... Em muốn anh..!"
Rồi anh cũng không chần chừ thêm nữa. Con cặc Nam, nóng rực đâm thẳng vào lồn cô Phương còn ướt át kia.
Phương cảm nhận đầu khấc của Nam đâm thẳng vào lồn mình, xuyên qua cánh môi âm vật sưng đỏ, nóng rực, rồi sâu hun hút vào bên trong, lấp đầy mọi ngóc ngách. Một cảm giác căng tức đến tột độ, nhưng lại sướng đến tê dại, một cơn sóng điện chạy dọc từ lồn lên đến tận não, khiến cô rùng mình. Lồn mình như bị kéo căng ra hết cỡ, nhưng lại khít chặt đến khó tin, như muốn nuốt trọn lấy con quái vật đó. Cô rên lên một tiếng dài, đau đớn xen lẫn khoái cảm, đôi mắt lim dim nhắm nghiền lại. Anh ấy đã vào rồi... anh ấy đã vào trong mình rồi!
Nam không để cô kịp thích nghi, anh bắt đầu nắc liên hồi, từng cú đẩy mạnh bạo, dồn dập, khiến Phương rên rỉ không ngừng, tiếng rên vỡ òa, vang vọng khắp kho hàng. "Phạch phạch... phạch phạch..." tiếng da thịt va chạm ướt át, hòa cùng tiếng thở dốc của cả hai.
Ngực Phương nhấp nhô theo nhịp lắc lư của cơ thể. Nam đưa tay kéo hẳn áo Phương xuống, để lộ hoàn toàn cặp vú căng tròn, trắng hồng, núm vú đã cương cứng, đỏ ửng. Rồi cứ thế, hai tay anh bóp nắn thỏa thích, mân mê, xoa nắn cặp đào tiên mềm mại của cô. Ngực Phương mềm mại, đầy đặn, càng bóp, Phương càng rên lên, tiếng rên càng cao, càng dâm đãng. "A... a... sướng quá... anh Nam... anh bóp đi... bóp mạnh nữa đi mà... Ưm..."
"Anh Nam, cứ thế này sao em chịu nổi, em muốn anh đâm em từ sau nữa, đi anh!" Phương van nài, giọng nói run rẩy, đầy khát khao, cái lồn cô vẫn đang co bóp dữ dội quanh con cặc Nam.
Nam cười gằn, giọng trầm thấp. "Muốn đụ từ sau à? Con đĩ này dâm đãng thật." Anh không nói thêm, chỉ mạnh mẽ quay hẳn người Phương lại, đẩy cô áp sát vào thùng hàng lạnh lẽo. "Muốn anh đụ từ sau à? Đây, anh chiều em!"
Nam kê con cặc đang nóng bỏng vào lồn Phương từ phía sau. Một cú thúc mạnh bạo, dứt khoát, con cặc anh lùa sâu vào bên trong, lấp đầy cô. "Phập!" một tiếng vang lên ướt át. Anh bắt đầu thúc những cú mạnh bạo, dồn dập, không chút thương tiếc. Hai tay Nam bóp mạnh vú Phương, xoa nắn núm vú cô. Mồ hôi lấm tấm trên lưng Phương, chảy thành từng dòng nhỏ xuống vòng eo cong gợi cảm của cô, càng làm Nam kích thích hơn, khiến anh muốn thúc mạnh hơn nữa.
Phương, dù bị đâm mạnh, vẫn rên rỉ không ngừng, tiếng rên vỡ òa hòa cùng tiếng "bạch bạch" ướt át của da thịt va chạm. "Anh mạnh quá... em không chịu nổi.. anh ơi... nó sâu quá..."
"Không chịu nổi mà vẫn co bóp lồn thế à? Cái lồn của em đang nuốt chặt cặc anh đấy, con đĩ," Nam thì thầm vào tai cô, giọng đầy quyền lực và chế giễu. "Hay là em thích thế? Thích bị anh đụ mạnh đến mức không chịu nổi đúng không?"
"em... em thích... anh mạnh nữa đi... anh cứ đụ mạnh đi... Em sướng... sướng lắm..." Phương đáp, giọng đứt quãng, vừa đau đớn vừa khoái lạc. Lồn cô, dù căng tức, vẫn siết chặt lấy con cặc Nam, không ngừng co bóp, như muốn giữ chặt lấy anh, không cho anh thoát ra. Cô ưỡn mông, đẩy ngược lại từng cú thúc của anh, khao khát được anh đâm sâu hơn, mạnh hơn.
Nam biết Phương đã hoàn toàn khuất phục dưới dục vọng của anh. Anh dập nhanh hơn, mạnh hơn. Tiếng "phạch phạch" vang lên càng lúc càng dồn dập, hòa cùng tiếng rên dâm đãng không kiểm soát của Phương. Lồn cô rỉ ra từng dòng dâm thủy, làm ướt đẫm cả đùi và bắp chân. Nam cúi xuống, hôn lên gáy cô, liếm mồ hôi trên lưng, vị mặn ngọt đê mê, rồi trượt xuống cắn nhẹ vào vai cô, khiến Phương rùng mình.
Nam vẫn không dừng lại, anh thúc thêm vài cú thật mạnh, đúng vào điểm G của Phương. Cô giật bắn người, tiếng rên vỡ òa thành một tiếng thét dài đầy khoái cảm. Nước dâm thủy từ lồn cô bắn ra. Phương lên đỉnh, cơ thể cô co giật liên hồi, mềm nhũn, toàn thân run rẩy.
Nam cảm nhận lồn cô siết chặt lấy con cặc anh, như một cái kìm nóng bỏng. Anh cũng không kìm được nữa. "Anh... ra đây... Con đĩ..." Nam gầm gừ, thúc thêm vài cú cuối cùng, rồi rút con cặc nóng bỏng ra khỏi lồn Phương. Dòng tinh trắng đục, nóng hổi, bắn thẳng lên cặp mông căng tròn của cô, chảy dài xuống khe mông, rồi vương vãi xuống tấm bìa carton. Phương vẫn nằm đó, thở dốc, lồn cô giật giật từng cơn, dâm thủy hòa lẫn tinh trùng tràn ra, chảy xuống đùi. Cô nhục nhã, ghê tởm bản thân, nhưng lại không thể phủ nhận khoái cảm tột độ vừa trải qua.
"Ưm... anh Nam... em... em muốn nữa..." Phương thều thào, giọng nói yếu ớt, nhưng ánh mắt cô vẫn đầy khao khát, nhìn Nam đầy mê dại. "Em muốn... anh xuất tinh vào miệng em... Em muốn nuốt hết tinh anh..."
Nam nhìn Phương, một nụ cười đắc thắng nở trên môi. Ánh mắt anh tràn đầy sự thỏa mãn và quyền lực. Nó đây rồi, con đĩ này đã nghiện rồi, anh thầm nghĩ. Nó đã hoàn toàn bị mình khuất phục.
"Muốn xuất tinh vào miệng à?" Nam hỏi, giọng điệu đầy khiêu khích, "Cái miệng dâm đãng của em có nuốt nổi không?"
"Nuốt nổi... Em nuốt hết mà anh... Anh cứ cho em đi!" Phương van nài, cô chống tay, cố gắng ngồi dậy, quỳ phục trước Nam, ánh mắt không ngừng dán vào con cặc anh, khao khát được nếm thử. "Em muốn... muốn tinh anh... em muốn anh bắn vào miệng em..."
Nam cười khẩy, bước lại gần Phương, đưa con cặc đang còn dính dịch và tinh trùng của mình lại gần miệng cô. Anh không đẩy mạnh, mà chỉ để đầu khấc chạm nhẹ vào môi cô, trêu ngươi. "Thế nào? Muốn lắm à?"
Phương không chần chừ, cô hé môi, chủ động ngậm lấy đầu khấc nóng hổi của Nam. Lưỡi cô liếm nhẹ, rồi mút mạnh. Vị của nó... vừa tanh, vừa nồng, vừa ấm nóng... nó đang kích thích Phương điên cuồng! lưỡi cô xoáy đều quanh nó, liếm láp, hút mạnh. Cô mút sâu hơn, dùng môi ôm trọn lấy thân cặc, cố gắng nuốt trọn nó vào khoang miệng mình, tạo ra những tiếng "chóp chép" ướt át.
Mình đang làm gì thế này? Mình là một quản lý, một người phụ nữ có địa vị... vậy mà mình lại quỳ xuống, bú cặc một thằng shipper... và còn muốn nuốt tinh của hắn ta nữa... Phương nghĩ, một tia lý trí cuối cùng lóe lên trong đầu, nhưng nó nhanh chóng bị khoái cảm và dục vọng nhấn chìm. Nhưng mà... sướng quá... cái miệng mình... nó tự động mút lấy nó... mình không thể dừng lại được... mình muốn tất cả... muốn tất cả của anh ấy!
Nam nhìn Phương, cảm nhận cơ thể cô đang run rẩy, đôi mắt cô lim dim, biểu cảm trên mặt cô vừa đau khổ vừa đê mê. Anh biết cô đang đấu tranh, nhưng dục vọng đã thắng thế. Anh không chần chừ thêm nữa, thúc hông mạnh, và rồi, dòng tinh nóng hổi, trắng đục, phun trào ra, bắn thẳng vào khoang miệng Phương, tràn ngập, lấp đầy.
Nóng quá! Nó đây rồi! Tinh của anh ấy! Phương cảm nhận vị mặn, nồng, ấm nóng của tinh Nam tràn ngập trong miệng. Cô vô thức nuốt xuống, cổ họng cô giật giật. Một giọt tinh trào ra khóe môi, vương trên cằm, lấp lánh dưới ánh đèn mờ ảo của kho. Cô nhục nhã, nhưng một sự thỏa mãn tột độ cũng dâng trào. Mình đã nuốt nó... mình đã nuốt tinh của anh ấy... mình thật sự là con đĩ .
Nam rút con cặc ra khỏi miệng Phương, nhìn vẻ mặt cô, vừa nhoe nhoét tinh dịch, vừa thở dốc, đôi mắt vẫn đắm đuối nhìn anh. “Em cứ tận hưởng đi, đến khi nào gặp thằng nào khác làm em sướng hơn”
Nam cứ để Phương ngồi đó mà tận hưởng dư vị còn sót lại, đôi mắt cô vẫn mê dại, cơ thể mềm nhũn trên tấm bìa carton sờn cũ. Nam không nói thêm lời nào. Anh lẳng lặng thu dọn đồ đạc, rồi bước ra ngoài, leo lên con xe cũ kỹ của mình mà chạy về nhà. Đối với anh, Phương chỉ như một con đàn bà dâm đãng, một con mồi đã bị anh khuất phục. Cô ta tìm đến anh cũng chỉ vì thỏa mãn những nhu cầu nhục dục của bản thân, những khám phá mới lạ mà thôi. Nên anh chẳng cần quan tâm nhiều. Nếu có kẻ nào say đắm, mơ tưởng Phương, thì chắc chỉ có thằng Tuấn, cái thằng nhút nhát đó.
Nam tặc lưỡi, khẽ rít một hơi thuốc cuối cùng. Màn đêm buông xuống, gió thổi lành lạnh. Anh tăng ga, chiếc xe lao vun vút trên con đường vắng.
Tới đầu ngõ, ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu chiếu lên một bóng dáng quen thuộc, nhỏ bé đang ngồi co ro trước cửa nhà anh. Là Linh. Cô ngồi đó, bó gối, đôi vai nhỏ nhắn có vẻ hơi run run vì lạnh, mái tóc đen dài xõa xuống che khuất một phần khuôn mặt thanh tú. Chiếc áo sơ mi trắng mỏng tanh ôm sát lấy từng đường cong mềm mại của cô, còn chiếc váy ngắn cũn cỡn khoe trọn cặp đùi thon dài trắng mịn dưới ánh đèn, dù hơi lạnh nhưng vẫn toát lên vẻ quyến rũ chết người. Vừa thấy Nam, cô khẽ giật mình, đôi mắt to tròn long lanh nhìn anh, có vẻ bẽn lẽn.
Nam chống chân, nhìn Linh, lòng dấy lên một chút ngạc nhiên. “Em ngồi đây làm gì vậy, Linh? Đợi anh có chuyện gì à?” Giọng anh trầm khàn, mang chút lạnh lùng thường thấy.
Linh khẽ gật đầu, giọng cô nhỏ. “À thì, em có chuyện muốn gặp anh.”
Nam thấy vẻ mặt của Linh, cô cúi gằm xuống, đôi tay nắm chặt lấy đầu gối, không dám nhìn thẳng vào anh. Anh chẳng biết Linh muốn nói gì, nhưng trong đầu anh bỗng hiện lên đủ loại viễn cảnh.
Bỗng Linh đứng bật dậy, không chút báo trước, lao vào ôm chầm lấy anh. Cô siết chặt lấy vòng eo Nam, áp mặt vào lồng ngực rắn chắc của anh. Một lúc sau, Nam chỉ nghe thấy một giọng nói thủ thỉ, xen lẫn tiếng nấc nghẹn ngào, như một sợi tơ mong manh vương vào lòng anh: “Em… Em xin lỗi anh…”
Tim Nam khẽ nhói lên một nhịp lạ lùng. Anh nhỏ giọng, cố giữ vẻ bình tĩnh: “Xin lỗi gì em? Em có lỗi gì à?”
Linh vẫn áp mặt vào ngực Nam, cảm nhận được hơi ấm quen thuộc từ cơ thể anh, mùi hương nam tính đặc trưng của Nam hòa lẫn với mùi mồ hôi, tất cả khiến cô muốn chìm đắm. Nhưng rồi, một thoáng, Nam khẽ nhíu mày. Anh vẫn cảm nhận được mùi nước hoa thoang thoảng của Phương vương vấn trên áo mình, mùi dâm khí nóng bỏng của cô ta. Liệu Linh có ngửi thấy không? Nước mắt Linh cứ thế tuôn rơi, không biết vì lý do gì, có lẽ vì sự hối hận tột cùng sau khi biết sự thật từ Thảo, có lẽ vì nỗi sợ hãi khi nhận ra mình đã vô tình làm tổn thương anh, hoặc cũng có thể vì niềm hạnh phúc tột độ khi được ở cạnh anh lúc này, được nép mình vào lòng anh sau bao ngày xa cách. Từng giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm chiếc áo thun Nam.
Nam khẽ động đậy. “Người anh hôi lắm, em còn dí mặt vào làm gì?” Anh định đẩy Linh ra vì sợ cô ngửi thấy mùi của Phương còn vương vấn đâu đây, nhưng khi nhìn thấy cô sụt sùi, đôi mi cô run rẩy, gương mặt đỏ hoe vì khóc, mọi sự cứng rắn trong Nam bỗng chốc mềm nhũn. Dù anh có sắt đá đến đâu, dù anh đã từng thề sẽ không bao giờ để tình yêu làm mình yếu mềm nữa, nhưng khi thấy một người con gái khóc, đặc biệt là Linh, cái vẻ trong trẻo, mong manh của cô lại khiến anh không thể thờ ơ.
“Sao em khóc vậy?” Nam hỏi, giọng anh dịu lại, đưa tay khẽ chạm vào vai Linh, nhẹ nhàng vỗ về.
Linh vẫn sụt sùi, tiếng nấc khe khẽ. “Em không biết.”
Nam thở dài, khẽ cười gượng. “Không biết vậy sao xin lỗi gì, còn khóc nữa, ai mà dỗ được em đây. Người ta nhìn tưởng anh bắt nạt em?”
Linh như xấu hổ, cô khẽ đấm nhẹ vào ngực Nam, giọng nói nức nở nhưng đầy ấm ức: “Tại anh hết đó! Sao lúc nào anh cũng âm thầm bảo vệ em, lúc nào cũng xuất hiện kịp thời, giúp đỡ em vậy hả? Còn em thì chẳng làm được gì, còn hay hờn dỗi, giận anh vô cớ.” Linh ngước nhìn Nam tiếp tục trách móc: “Lại còn cái giọng trầm khàn vẻ không quan tâm đó nữa, nó cứ ám ảnh trong đầu em đây!”
Nam thoáng nghĩ, có lẽ Thảo đã kể hết mọi chuyện, và đã tác động rất lớn đến tâm lý của Linh, làm cô bé phải suy nghĩ nhiều đến vậy. “Ghê gớm thật,” anh thầm nhủ. Anh giả bộ thờ ơ, giọng vẫn trầm đều, như muốn trêu chọc. “Do em không để ý chứ, anh là vô tình đúng lúc thôi.”
Linh không nói gì, cô chỉ lao vào ôm Nam chặt hơn. Ngực cô ép sát vào ngực anh, mềm mại và ấm áp. Hương thơm thanh khiết từ cơ thể cô hòa lẫn với mùi nước hoa quen thuộc, quấn lấy khứu giác Nam, khiến anh thấy ngây ngất, đầu óc anh như quay cuồng. Linh cũng vậy, cô tham lam áp mặt hít lấy mùi cơ thể Nam, mùi mồ hôi nam tính hòa lẫn với mùi thuốc lá thoang thoảng. Đã lâu rồi Linh không được gần Nam như vậy, sau khi nhiều chuyện đã xảy ra, cô nhớ cái cảm giác được vùi mặt vào ngực anh.
Nam nhìn chiếc váy ngắn của Linh, ôm sát lấy cặp mông tròn, căng mẩy, và chiếc áo sơ mi mỏng tanh hờ hững khoe ra những đường cong quyến rũ, đặc biệt là khe ngực lấp ló sau cổ áo. “Ủa. Rồi mặc như thế này ngồi đây không sợ ai làm chuyện gì à?” anh chọc, giọng trêu đùa, nhưng ánh nhìn anh vẫn dán chặt vào những điểm gợi cảm trên cơ thể cô, một tia lửa thoáng qua trong đôi mắt lạnh lùng.
Linh đỏ mặt, tay cô đấm nhẹ vào vai Nam. “Thôi, ngại chết đi được! Tại anh hết!”
“Anh có lỗi gì? Em bắt chước giống Phương chứ gì?” Nam lại trêu, nhớ đến Phương với những bộ đồ sexy và cách ăn mặc khiêu khích, cùng với sự chủ động khiêu gợi của cô ta.
Linh giậm chân. “Tại anh! Tại anh! Anh đền đi! Anh phải đi ăn với em!”
Nam tặc lưỡi, khẽ cười. “Thôi được rồi, có ăn là được. Nãy giờ đói bụng lắm rồi.”
Linh tươi cười rạng rỡ, đôi mắt long lanh. Nam chẳng biết Linh đang nghĩ gì, cô lúc thì lạnh lùng, xa cách, lúc lại chủ động đến bất ngờ, dám lao vào ôm và xin lỗi anh, lúc lại như một đứa con nít đáng yêu, giận dỗi và làm nũng. Nhưng có lẽ, chính những điều đó lại làm Linh trở nên đặc biệt hơn trong mắt Nam, một sự phức tạp đầy mê hoặc, một sự đối lập hoàn toàn với những "con mồi" khác.
“Đi ăn bò lá lốt nha anh, lâu lắm rồi em chưa ăn!” Linh nói, giọng cô ngọt ngào như làm nũng.
Nam nhếch môi cười, cái giọng trầm khàn thường ngày giờ thêm chút duyên dáng, ẩn chứa sự cưng chiều. “Được thôi, bò lá lốt cho em. Chiều em tới bến luôn!”
Nam chỉ tay vào yên sau chiếc xe máy cũ kỹ của mình. “Không chê nghèo, lên xe anh đèo!” anh nói, giọng trêu chọc.