Thichvuto1049
Yếu sinh lý
Cái kết này cũng đc đó. Tiếp đi tml.
Cũng từng như hoàn cảnh của Hương và Nam…và đã chọn rời Hà Nội về Đà Nẵng,đọc đến đoạn này tự nhiên kí ức ùa về mày ơiChương 184 Thay đổi
Hương không biết chuyện gì đang xảy ra. Mấy ngày liền Nam không liên lạc, điện thoại không nghe máy, tin nhắn không hồi âm. Một nỗi lo âm ỉ len lỏi trong lòng cô. Cô đến công ty anh, nhưng người ta nói Nam đã xin nghỉ việc. Anh cũng không ở nhà nhiều ngày. Căn nhà mà anh đã chuẩn bị cho tổ ấm tương lai, giờ đây vắng lặng và lạnh lẽo đến đáng sợ.
Hương nhắn tin cho Nam, những dòng tin nhắn rụt rè, đầy sự lo lắng: "Anh Nam, anh đâu rồi? Sao anh không liên lạc với em? Anh có sao không?" Nam, ở một nơi nào đó, nhìn dòng tin nhắn trên màn hình điện thoại. Trái tim anh, giờ đây như một tảng đá, chỉ còn sự vô cảm. Anh gõ những dòng chữ cụt lủn, lạnh tanh: "Hạnh phúc nhé."
Hương giật mình, chiếc điện thoại rơi khỏi tay cô. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, từng câu chữ như một lưỡi dao đâm sâu vào tim cô. "Hạnh phúc nhé"? Chẳng lẽ anh Nam đã biết chuyện mình? Hương bỗng nhớ lại những cánh hoa hồng tan tác còn sót lại ở công ty mấy hôm trước, những cánh hoa đỏ thắm giờ đã héo úa, tàn tạ trên nền gạch. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng cô. Chẳng lẽ Nam đã chứng kiến tất cả? Giờ cũng đã quá muộn màng. Nỗi hối hận và ám ảnh chợt dâng lên, nuốt chửng lấy cô bé. Cô chỉ còn biết gõ lại ba từ, ba từ đầy sự tự trách và tuyệt vọng: "Em xin lỗi."
Nam nhìn dòng tin nhắn "Em xin lỗi." Anh không hề cảm thấy chút hả hê nào, chỉ có sự trống rỗng và cay đắng. "Kết thúc thật rồi," Nam thầm nghĩ, giọng anh lạnh lẽo như băng giá. Giấc mơ ngọt ngào về một tổ ấm, về một tình yêu trong trẻo giờ đã vĩnh viễn sụp đổ.
Sau nhiều ngày sống trong vực thẳm của sự mất mát, Nam quyết định từ bỏ vị trí Giám đốc dự án cao sang hiện tại. Anh không còn thiết tha gì đến tiền tài, vật chất, hay những giấc mơ hào nhoáng của công việc nữa. Giấc mơ ngọt ngào về một gia đình, về một tương lai tươi sáng với Hương đã bị xé toạc một cách tàn nhẫn. Tiền tài, vật chất, địa vị... tất cả giờ đây chỉ còn là những thứ vô nghĩa, ghê tởm, là thứ đã dụ dỗ và biến chất người con gái anh yêu. Anh cảm thấy bị phản bội bởi chính những thứ mà anh đã từng tin rằng sẽ mang lại hạnh phúc. Sự nghiệp anh đã dày công xây dựng, giờ đây, trong mắt anh, chỉ là một trò cười cay đắng, một minh chứng cho sự ngốc nghếch và yếu đuối của bản thân.
Anh muốn làm một việc gì đó đơn giản, không cần mưu toan, không cần tin tưởng ai. Nam quyết định xin làm shipper ở TGDĐ. Việc làm shipper, với Nam, vừa bận rộn mà lại để trốn tránh thế giới hào nhoáng đầy dối trá và cám dỗ kia. Anh muốn trở lại với cuộc sống bụi bặm, đơn giản, không ganh đua, nơi anh không cần phải tin vào bất cứ ai, không cần phải đối mặt với những lời nói giả dối và những ánh mắt phản bội. Anh muốn hòa mình vào dòng người hối hả trên đường, nhìn ngắm cuộc sống trôi qua, gặp đủ thể loại hỉ nộ ái ố trên đường, nhưng không cần phải đặt niềm tin vào ai cả. Trong những chuyến đi bất tận ấy, anh tìm thấy một sự bình yên lạ lùng, một sự trống rỗng thỏa mãn trong tâm hồn tan nát của mình.
Anh trở nên lạnh lùng hơn, vô cảm hơn, như một pho tượng đá không còn cảm xúc. Ánh mắt anh không còn sự trong trẻo hay nồng nhiệt của ngày xưa, thay vào đó là sự sắc lạnh. Anh không còn tin vào tình yêu, giờ đây, đối với anh, tình yêu chỉ là một trò lừa dối hạ tiện, một thứ xa xỉ không tồn tại. Và có thể, anh sẽ bắt đầu chiếm hữu và thao túng những người phụ nữ khác một cách thô bạo hơn, chỉ để thỏa mãn dục vọng và khẳng định quyền lực của mình, như một cách trả thù cho sự phản bội nghiệt ngã mà anh phải gánh chịu. Anh sẽ trở thành một con thú săn mồi không chút lương tâm, chỉ tìm kiếm sự thỏa mãn trần trụi và quyền lực.
Nam ngắt lời, khung cảnh lại quay về bờ sông hiện tại, nơi ánh đèn lung linh lấp loáng như mặt nước, Thảo vẫn ngồi đó, ánh mắt cô bạn chăm chú nhìn anh, đầy sự thấu hiểu và đồng cảm. Cô khẽ đưa tay, nắm lấy bàn tay Nam một cách nhẹ nhàng, một cử chỉ an ủi và ấm áp.
![]()
"Tui không ngờ chuyện lại như thế..." Thảo khẽ nói, giọng cô nghẹn ngào, pha chút xót xa.
Nam nhìn Thảo, đôi mắt anh vẫn xa xăm, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một nụ cười cay đắng. "Cuộc sống mà, đâu thiếu sự bất ngờ." Giọng anh lạnh lùng và vô cảm, như thể chuyện vừa kể không phải của chính mình.
Thảo siết nhẹ tay Nam, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi anh. "Vậy giờ Hương sao rồi? Ông có biết không?"
Nam lắc đầu, ánh mắt anh đầy vẻ khinh miệt và thờ ơ. "Tui không quan tâm và cũng không muốn quan tâm." Anh nói, giọng anh lạnh tanh, như đóng sập cánh cửa với quá khứ. "Cô ta sống chết thế nào, không liên quan đến tui nữa." Thảo im lặng, cô biết Nam đang đau khổ đến nhường nào, và việc nói thêm chỉ càng khoét sâu vào vết thương lòng của anh. Cô chỉ siết chặt tay Nam, như muốn truyền cho anh chút hơi ấm và sự sẻ chia, trong không gian buồn bã bên bờ sông.
Ánh đèn vàng vọt từ quán nước ven bờ sông hắt lên khuôn mặt Thảo, làm nổi bật vẻ lo lắng và quan tâm trên đôi mắt lanh lợi của cô. Nam vẫn ngồi đó, điếu thuốc trên tay cháy đỏ, đôi mắt anh xa xăm, nhìn vào dòng sông đen kịt như chính tâm hồn anh lúc này. Khói thuốc cuộn mình trong gió đêm, mang theo sự buồn bã và mệt mỏi của một trái tim đổ vỡ.
Thảo khẽ đưa tay, siết nhẹ bàn tay Nam, giọng cô bạn nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định, như muốn kéo anh về thực tại. "Ông coi Linh sao, tui thấy dạo này bé nó thay đổi nhiều lắm, Nam. Đừng để nó lún sâu như vậy." Giọng Thảo chứa đựng sự xót xa, một nỗi lo lắng thực sự cho cô bé trong trẻo ngày nào.
Nam khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Anh dụi điếu thuốc vào gạt tàn, ánh mắt vẫn không rời khỏi mặt nước. "Tui không biết nữa, Thảo à. Linh đang ráng ép buộc mình như vậy, hay sâu trong con người Linh... vốn dĩ là như vậy?" Giọng anh trầm khàn, mang theo sự hoài nghi và cả nỗi đau đớn từ vết sẹo cũ của Hương.
Thảo khẽ nhíu mày, cô không hiểu hết được sự phức tạp trong suy nghĩ của Nam. "Ông nói vậy là sao? Tui thấy con bé dễ mến lắm mà. Trong trẻo như một đóa hoa mới nở vậy."
Nam nhìn Thảo, ánh mắt anh trở nên u buồn. "Đúng là vậy. Lần đầu gặp, tui đã liên tưởng tới Hương. Cái nụ cười, ánh mắt trong veo ấy... nó làm tui có cảm giác phải che chở, phải bảo vệ. Nhưng rồi ai biết được sau này..." Anh bỏ lửng câu nói, lòng anh trĩu nặng những lo âu không thể gọi thành tên.
Thảo khẽ vỗ vai Nam, giọng cô cố gắng lạc quan hơn. "Ông cứ bi quan mãi vậy. Đâu phải ai cũng giống nhau đâu, Nam."
Nam cười nhạt. "Vậy để tui kể cho bà nghe chuyện Cần Giờ."
Nam bắt đầu kể cho Thảo nghe chuyện Linh đi Cần Giờ với Kiên, về những mưu mô đê tiện của hắn, về việc Kiên đã bỏ thuốc vào nước của Linh để chiếm đoạt cô như thế nào, và may mắn thay anh đã đến kịp thời, như một vị cứu tinh từ trên trời rơi xuống. Anh kể lại từng chi tiết, giọng anh lạnh lùng, nhưng sâu thẳm ẩn chứa một sự phẫn nộ và bảo vệ khó tả.
Thảo nghe Nam kể, cô tròn mắt, khuôn mặt kinh ngạc và phẫn nộ. "Trời ơi! Tui không ngờ lại có những chuyện như vậy xảy ra đó! Con bé này thật là... quá liều lĩnh! Cũng may mà có ông ở đó."
Nam thở dài, ánh mắt anh đầy mệt mỏi. "Đó, thấy chưa? Chỉ vì những ham muốn nhất thời, những phút giây bồng bột của tuổi trẻ mà suýt nữa thì..." Anh bỏ lửng, lòng anh nghiệt ngã khi nghĩ đến những gì có thể đã xảy ra với Linh.
Thảo im lặng một lúc, rồi cô quay sang nhìn thẳng vào Nam, ánh mắt cô bạn sâu sắc và đầy chất vấn. "Nhưng ông có thật sự có tình cảm với Linh không, Nam? Tôi thấy cách ông nhìn Linh, cách ông quan tâm Linh, cách ông lo lắng cho nó... nó không giống như cái cách ông nhìn một con mồi đâu."
Nam không đáp. Anh đưa ly bia lên miệng, uống một ngụm dài. Vị đắng của bia lan tỏa trong cổ họng, như chính cái vị đắng chát của những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong lòng anh. Anh nhìn xa xăm, về phía dòng sông, nơi những ánh đèn lấp loáng như những ký ức chập chờn.
"Linh... Phương... hay Thảo..." Nam lẩm bẩm, giọng anh mệt mỏi, như đang tự nói với chính mình. Cuối cùng, trong lòng Nam cũng không biết phải làm gì, anh cảm thấy mình như đang đứng giữa một ngã ba đường mịt mùng.
Đúng là Linh đã làm anh rung động, đã đánh thức những cảm xúc cất giấu trong anh. Anh muốn che chở, muốn bảo vệ cô. Nhưng cái cách cô nửa vời, lúc này lúc nọ, đặc biệt là khi anh lúc nào cũng phải kè kè theo sau, bảo vệ cô khỏi những nguy hiểm, nhắc nhở cô đừng quá bồng bột, mà cô lại không hiểu điều đó, cứ giận hờn, càu nhàu, như một đứa trẻ con không biết tự chăm sóc bản thân.
Phương thì lại khác. Cô ấy mang cho anh những khoái cảm khác lạ, những giây phút sung sướng tột cùng mà Nam chưa từng trải nghiệm. Sự phục tùng của cô ấy làm anh thỏa mãn cái bản năng chiếm hữu và quyền lực của mình. Nhưng đó là một sự ràng buộc không chặt, một mối quan hệ phù du, Nam biết rồi sẽ đến lúc Phương tìm được một người khác để thỏa mãn cái ham muốn mạnh mẽ của cô, một người đàn ông có thể cho cô những thứ mà anh không thể cho mãi mãi.
Thảo là bạn thân của anh. Cô ấy là người đã cùng anh trải qua những năm tháng ngây thơ của tuổi học trò, những biến cố khó khăn. Dù có những ham muốn nhất thời len lỏi trong anh khi ở bên Thảo, nhưng Nam không muốn vấy bẩn cái tình bạn trong sáng đó. Thảo có sự nghiệp, có tương lai sáng lạn, cô ấy xứng đáng có được một người đàn ông hoàn hảo, một tình yêu thuần khiết, chứ không phải một kẻ đổ vỡ như anh.
"Đáng lẽ ra, mình cứ nên như trước..." Nam thở dài, một tiếng thở dài cay đắng. "...Coi tất cả chỉ là những con mồi chờ anh săn, không hơn không kém. Sống không tình yêu, không niềm tin, không đau khổ... có lẽ sẽ tốt hơn." Ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo, vô cảm, như một dòng sông băng đang chảy xiết trong đêm tối.
đù thế đéo nào mà đồng cảm taCũng từng như hoàn cảnh của Hương và Nam…và đã chọn rời Hà Nội về Đà Nẵng,đọc đến đoạn này tự nhiên kí ức ùa về mày ơi
Grok nha m. nhưng m phải huấn luyện nó, vì tất cả ai đều bị hạn chế khi nói về sex, vú lồn nha
thì từ đầu đc mà mày viết cảnh hấp diêm thì hơi khó. t viết bằng geminiGrok ra lệnh nó nói chuyện thoải mái tục tĩu từ đầu là dc mà.
nghỉ chăm con. t còn nghĩ cố truyện nữa mnghỉ lâu thế tml.
quay lại dài dài k đem con bỏ chợ la t đợi dc tmlnghỉ chăm con. t còn nghĩ cố truyện nữa m
)vẫn đang viếtquay lại dài dài k đem con bỏ chợ la t đợi dc tml)
ok tmlvẫn đang viết
Hóng cảnh Linh ú oà Nam với PhươngChương 186 Thèm khát
Linh trở về cửa hàng, hơi thở cô vẫn còn vương vấn mùi cà phê và những câu chuyện ám ảnh từ Thảo. Đám nhân viên nam, từ xa, vẫn buông những lời trêu đùa thiếu đứng đắn, ánh mắt họ hau háu dán chặt vào cô, vào chiếc áo sơ mi mỏng tanh ôm sát lấy từng đường cong, vào chiếc váy ngắn khiêu gợi lả lơi. Nhưng Linh, gương mặt cô lạnh băng, không một chút dao động hay lả lơi như những ngày gần đây nữa. Những lời lẽ thô tục kia giờ đây chỉ như những tiếng gió thoảng qua tai, không đủ sức chạm vào tâm hồn đang xám xịt của cô. Trong đầu cô lúc này, chỉ còn hình ảnh Nam – bờ vai cao lớn vững chắc của anh, cái giọng trầm khàn quen thuộc, và cái cách anh âm thầm bảo vệ cô mà không cần một lời nào. Đã lâu rồi cô không được gần gũi Nam, không được rúc vào lòng anh để tìm kiếm sự bình yên. Giờ đây, cô chợt nhận ra mình nhớ những khoảnh khắc ấy đến tột cùng, nhớ hơi ấm từ vòng tay anh, nhớ cái cảm giác an toàn khi được nép mình bên anh. Một nỗi hối hận cồn cào dâng lên, day dứt không ngừng trong tâm trí Linh.
Suốt buổi sáng, Nam bận rộn cả ngày với những đơn hàng, Linh cũng chẳng thể gặp anh dù chỉ một thoáng. Nhìn Linh cứ thẫn thờ, thỉnh thoảng lại thở dài, khuôn mặt u buồn không giấu được. Phương, quản lý cửa hàng, bước tới bên cạnh Linh, dáng vẻ sắc sảo và quyến rũ trong bộ đồ công sở ôm sát, khẽ hỏi han, giọng điệu quan tâm nhưng ẩn chứa chút tò mò: "Em Linh, dạo này sao vậy? Thấy em cứ buồn thiu. Có chuyện gì hả?"
Linh, không biết tâm sự với ai, khẽ thở dài. Cô quay sang nhìn Phương, đôi môi căng mọng khẽ mím lại, cuối cùng cũng quyết định hỏi thẳng. "Chị Phương, chị thấy anh Nam thế nào ạ?" Linh hỏi, giọng cô nhỏ nhẹ, đầy vẻ do dự.
Phương khẽ nhíu mày, khóe môi cô chợt nở một nụ cười bí ẩn. "Thế nào là sao, em? Em có gì với anh ta à?" Giọng Phương trêu chọc nhưng lại đầy ý tứ, như muốn thăm dò.
Linh đỏ mặt, nhưng cô lại quyết định nói thật lòng mình. "Dạ em... em thích anh Nam, chị à." Linh cúi đầu, hai tay vân vê vạt áo, một cử chỉ ngại ngùng rất riêng. "Chị là quản lý, chị có cách nhìn người. Em hỏi xem chị nghĩ gì về anh Nam, về con người anh ấy."
Phương đứng tần ngần một lúc, nét mặt đăm chiêu. Trong đầu cô, hình ảnh Nam hiện lên – dáng người cao lớn, cơ bắp săn chắc, vẻ ngoài lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự bí ẩn và sức hút khó cưỡng. "Nam... anh đúng là làm người khác phải theo anh mà," Phương thầm nghĩ, một cảm giác thèm muốn và rạo rực chợt len lỏi. Đã lâu lắm rồi Nam không chủ động liên lạc hay ghé qua tìm cô, làm người cô cứ bứt rứt, khó chịu, như có một ngọn lửa âm ỉ cháy trong lòng.
Phương hít một hơi sâu, cố nén lại cảm xúc ghen tuông vừa nhen nhóm, rồi nở một nụ cười khéo léo, lạnh lùng nhưng vẫn giữ vẻ trịch thượng của một người đi trước. "Cao ráo, đẹp trai, chăm chỉ làm việc," Phương bắt đầu nhận xét về Nam, những lời nói đầu tiên đầy vẻ khen ngợi khiến Linh khẽ mỉm cười. "Nhưng mà..." Phương ngừng lại, một nụ cười bí ẩn thoáng qua môi cô.
Linh sốt ruột, cô quay sang Phương, đôi mắt nôn nóng. "Mà gì hả chị?"
Phương khẽ thở dài, như đang nói một điều gì đó đau lòng. "Mà chị thấy Nam không ổn định đâu em. Với lại, cảm giác... không được lâu bền đâu." Phương nói, giọng điệu thờ ơ, nhưng mỗi câu chữ lại như những nhát dao nhỏ, khéo léo châm chích vào trái tim Linh. Cô nói những lời này một cách khéo léo, dù trong lòng cô đang nhen nhóm ngọn lửa ghen tuông và sự hả hê ngầm ẩn.
Linh ngẫm nghĩ, cúi đầu, không nói gì, đôi môi căng mọng khẽ mím chặt. Cô không biết phải tin vào điều gì nữa.
Phương tiếp lời, giọng cô trêu chọc nhưng đầy ý tứ, như muốn kéo Linh trở lại với con đường "buông thả" mà cô đã từng chọn. "Mà hồi trước chị có khuyên em rồi mà. Em xinh đẹp thế này, thiếu gì người xếp hàng theo em, mà em lại cứ theo Nam vậy?"
Linh ngẩng đầu lên, nét ương ngạnh hiện rõ trên khuôn mặt. "Em không biết mấy người theo em có gì, nhưng anh Nam ảnh tốt với em." Giọng Linh hơi bực tức.
Phương cười khẩy "Tốt? Thì ai muốn làm quen mà không tốt? Coi chừng em bị dụ đó, Linh. Nam coi vậy chứ bí ẩn lắm. Em không hiểu đâu."
Linh chỉ cúi đầu, giọng lí nhí. "Dạ em biết rồi."
Phương nhìn Linh, trong lòng cô chợt dấy lên một suy nghĩ đầy hả hê và nghi ngờ. "Không biết Nam đã làm gì con bé này mà nó theo anh dữ vậy? Cả mình cũng vậy," Phương thầm nghĩ, một cảm giác rạo rực chạy khắp cơ thể. Cô bất giác đưa tay chạm nhẹ vào phía dưới lớp váy, nơi lồn cô đang âm ỉ nóng. "Mình cũng thèm khát Nam đây, đã lâu rồi mình chưa được anh ấy chiếm hữu... Cứ nghĩ đến cái cách anh ấy khuất phục mình... lại thấy nóng ran cả người."
Tối muộn. Nam mồ hôi lấm tấm trên trán, lúi húi xếp những món đồ cuối cùng. Anh muốn về nhanh để nghỉ ngơi sau một ngày bận rộn và mệt mỏi, khao khát cái cảm giác giường chiếu mềm mại, mát lạnh như muốn xoa dịu những nhọc nhằn. Bỗng, Nam cảm nhận một cánh tay mềm mại, ấm áp khẽ vòng qua ôm anh từ phía sau, và cả cảm giác mềm mềm, êm ái của bầu ngực phụ nữ chạm vào lưng anh, như hai quả đào tiên đang kề sát, ve vãn. Mùi nước hoa ngọt ngào hòa quyện với mùi cơ thể đặc trưng đầy quyến rũ, Nam ngửi là biết ngay ai. Giọng nói phía sau khẽ cất lên, ướt át và đầy mời gọi, khác hẳn vẻ nghiêm nghị, kiêu kỳ ngày thường: "Sao anh cứ làm thinh hoài vậy?" Đồng thời, anh cảm nhận cánh tay thon dài ấy khẽ lướt xuống, lướt qua bụng dưới rắn chắc của anh, rồi nắm lấy phía dưới của Nam mà mơn trớn, ngón tay ma sát đầy khêu gợi qua lớp vải quần.
Con quản lý dâm đãng này, lâu ngày chưa được chịch chắc nhớ lắm, Nam thầm nghĩ, một nụ cười lạnh lướt qua khóe môi.
Anh xoay người lại. Phương đứng đó, ánh mắt đắm đuối pha chút thèm thuồng, như một con mãnh thú đang bị bỏ đói, chỉ chực vồ lấy con mồi. Cứ tối đến, khi màn đêm buông xuống, Phương lại như biến thành một con người khác, buông bỏ hoàn toàn cái vỏ bọc quản lý lạnh lùng, chỉ còn lại sự trần trụi của dục vọng. Vẫn phong cách cũ, chiếc áo sơ mi kem mỏng đã bung vài cúc, để lộ chiếc áo lót ren trắng tinh tế đang nâng đỡ cặp ngực to tròn, căng tràn sức sống, như muốn nhảy xổ ra ngoài. Chiếc váy ngắn đen bó sát cặp mông đầy đặn, và đôi chân thon dài như mời gọi ánh nhìn. Phương vòng tay lên cổ Nam, những ngón tay thon thả miết nhẹ sau gáy anh, cô nhìn Nam chỉ muốn ăn tươi nuốt sống anh, ánh mắt tóe lửa dục tình.
![]()
"Giờ em muốn gì?" Nam hỏi, giọng điệu bằng phẳng, như một kẻ thợ săn đang giả vờ thờ ơ, muốn xem con mồi sẽ vùng vẫy đến mức nào.
Phương không chút ngần ngại. Cô khẽ cười, một nụ cười ma mị đầy dâm đãng. Cô cầm lấy bàn tay Nam, không nói một lời, mà trực tiếp đưa hẳn vào trong áo, đặt lên bầu ngực căng tròn của mình. "Muốn vậy nè," cô thì thầm, giọng nói khàn khàn, từng chữ như chạm vào màng nhĩ Nam, thổi bùng lên ngọn lửa trong anh.
Bàn tay Nam đặt lên bầu ngực Phương, cảm nhận sự cứng, mềm mịn và mát rượi của làn da, tưởng chừng như đang chạm vào một lớp kem béo ngậy. Anh bóp nhẹ, Núm vú Phương khẽ cứng lại, cọ xát vào lòng bàn tay anh, như hai viên ngọc trai đang chờ được mút mát.
“Con cặc mình cửng lên rồi”, Nam thầm nghĩ, cương cứng đến phát đau dưới lớp vải quần. Nhìn Phương thế này, thằng đàn ông nào mà chịu nổi chứ? Chiếc áo sơ mi bung cúc hờ hững, để lộ vòng eo thon gọn, chiếc váy bó sát tôn lên cặp mông tròn lẳn, căng mẩy như hai trái bưởi chín mọng. Cặp ngực như muốn nhảy khỏi áo, phập phồng theo từng hơi thở dồn dập của cô. Anh ngửi thấy mùi nước hoa đặc trưng của cô quyện với mùi dâm khí nồng nặc đang tỏa ra, như một lời mời gọi không thể chối từ.
Nam nhìn chiếc môi ướt át khẽ mở của Phương, đỏ mọng và mời gọi. Anh kéo Phương lại, vòng tay siết chặt eo cô, để cơ thể mềm mại của cô hoàn toàn áp sát vào mình. Không chần chừ, anh cúi xuống, hôn mãnh liệt lên đôi môi đó. Nụ hôn thô bạo, đầy chiếm hữu, lưỡi anh càn quét vào khoang miệng cô, tìm kiếm sự đáp trả. Phương không những không kháng cự mà còn đáp trả đầy cuồng nhiệt. Cô nút lưỡi Nam mạnh hơn, như muốn hút cạn sinh khí của anh, thèm thuồng quá lâu rồi, giờ đây mọi khao khát đều bùng nổ. Tay cô không ngừng sờ khắp cơ thể cứng rắn của Nam, cảm nhận từng múi cơ săn chắc, từng đường gân nổi lên dưới lớp áo thun mỏng, như đang tận hưởng một món ăn ngon đã chờ đợi quá lâu.
Phương không ngừng hôn, nhưng đồng thời, cô cũng khéo léo cởi hẳn áo Nam, để lộ thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn lấp lánh mồ hôi. Cô vục mặt vào lồng ngực anh, lè lưỡi liếm mút đầu ti Nam, những động tác điêu luyện và thuần thục.
"Anh Nam ơi... Em thèm anh quá... Thèm đến phát điên rồi..." Phương rên rỉ, giọng nói đứt quãng, đầy khát khao, "Lồn em... nó ướt sũng rồi anh ơi... nó đang co bóp... muốn được anh đụ quá! Em... em muốn bú cặc anh quá... Anh cho em bú đi mà... Em muốn nó... muốn nó trong miệng em ngay bây giờ!"
Nam nghe những lời Phương nói, khóe môi nhếch lên, một ánh mắt đầy toan tính lướt qua. Anh khẽ đẩy Phương ra một chút, đủ để nhìn sâu vào đôi mắt đang cháy bỏng dục vọng của cô. "Em chắc chứ?" Anh hỏi, giọng điệu trầm thấp, đầy thử thách. "Cái miệng dâm đãng của em có đủ để nuốt trọn nó không?"
Phương không chút do dự, ánh mắt vẫn không rời khỏi anh. "Đủ! Em đủ mà anh! Anh cứ thử xem!" Cô gằn giọng, "Em còn muốn nuốt cả tinh anh nữa! Anh cho em đi mà!"
Không đợi Nam trả lời, Phương đã tự mình cởi khóa quần Nam, động tác dứt khoát và điêu luyện. Con cặc Nam sừng sững hiện ra, to lớn và gân guốc, như một con quái vật vừa thoát khỏi xiềng xích. Phương dù đã nhìn thấy nó trong những đêm hoan lạc trước đây, nhưng vẫn không hết choáng ngợp trước kích thước và vẻ hung hãn của nó. Cô không vội đưa miệng vào ngay, mà cúi xuống, đưa mũi hít hà cái mùi đặc trưng của cặc Nam – một chút mồ hôi, một chút mùi đàn ông nồng nặc, và cả mùi dâm khí đang phảng phất, tất cả hòa quyện tạo thành một thứ hương thơm kích thích đến tột độ.
Chưa vội, Phương dùng bàn tay thon thả mân mê vuốt ve con cặc Nam. Ngón tay cô lướt nhẹ từ gốc đến đầu khấc, từng đường gân nổi lên, từng sợi lông mềm mại. Cô siết nhẹ, day day, rồi lại buông lỏng, trêu đùa nó như một món đồ chơi quý giá. Để anh chờ thêm chút nữa, cho anh biết thế nào là khao khát đến cháy lòng, Phương thầm nghĩ, một nụ cười dâm đãng ẩn hiện trên môi.
Chưa vội, Phương dùng bàn tay thon thả mân mê vuốt ve con cặc Nam. Ngón tay cô lướt nhẹ từ gốc đến đầu khấc, cảm nhận từng đường gân nổi lên, từng sợi lông mềm mại. Cô siết nhẹ, day day, rồi lại buông lỏng, trêu đùa nó như một món đồ chơi quý giá. Để anh chờ thêm chút nữa, cho anh biết thế nào là khao khát đến cháy lòng, Phương thầm nghĩ, một nụ cười dâm đãng ẩn hiện trên môi.
Phương vuốt ve từ đầu khấc sần sùi, nóng bỏng đến tận đáy chậu, nơi gốc cặc Nam gồ ghề đầy nam tính. Cô biết, qua những lần ân ái trước, đây chính là điểm G của Nam, nơi chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng có thể khiến anh run rẩy. Con cặc Nam vươn lên, như để hưởng ứng sự vuốt ve của cô, ngày càng cương cứng, gân guốc hơn. Người Nam giật theo mỗi khi Phương vuốt ve, từng múi cơ trên bắp tay, vai anh khẽ co lại, biểu lộ sự khoái cảm không thể kìm nén.
"Dạo này em có kinh nghiệm ghê nhỉ," Nam thì thầm, giọng khàn đặc, đôi mắt ánh lên vẻ thích thú xen lẫn thách thức.
Phương ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt cô đầy mời gọi, không chút che giấu. "Kinh nghiệm của em là do anh dạy đấy, anh yêu. Mà anh thì dạy dở quá, không cho em thực hành đủ. Nên giờ em phải tự luyện thôi," cô đáp, giọng điệu vừa dâm đãng vừa trách móc, một nụ cười ma mị nở trên môi.
Chẳng để Nam chờ đợi thêm một giây nào. Phương bắt đầu hành động. Lưỡi cô, nóng ẩm và mềm mại, liếm dọc theo thân cặc Nam, từ gốc đến ngọn, không bỏ sót một điểm nào, như một con rắn đang khám phá con mồi. Nước bọt của cô càng làm nó trơn tuột, bóng loáng, kích thích hơn bao giờ hết. Cô mút đầu khấc, rụt rè ở những cái chạm đầu tiên, rồi mạnh dạn hơn, ôm trọn nó vào miệng, lưỡi xoáy sâu, chóp chép dâm đãng. Sau đó, cô trượt xuống, mút lấy hai bìu Nam, cảm nhận sự mềm mại, nhăn nheo của chúng, liếm cả phần đáy chậu, nơi tiếp giáp với hậu môn, nơi đầy lông tơ và mùi đàn ông đặc trưng. Những động tác điêu luyện và đầy dâm đãng của Phương khiến Nam sướng không thể tả. Anh cứ việc đứng yên, hai tay buông thõng, còn Phương quỳ xuống, mái tóc đen mượt đổ xuống che khuất khuôn mặt, đôi môi đỏ mọng miệt mài bú liếm con cặc anh, trông cô không khác gì một con đĩ nô lệ đang phục tùng chủ nhân.
"Này, sao dạo này bú liếm ghê thế, không để anh hiếp à?" Nam hỏi, giọng điệu vẫn trầm thấp, đầy chất trêu đùa, nhưng ánh mắt anh đã bắt đầu nóng rực.
Phương ngẩng đầu lên, con cặc Nam vẫn còn dính chút nước bọt trên đầu khấc. "Anh hiếp em mãi chán rồi! Giờ em muốn tự mình phục vụ anh! Em muốn anh phải sướng... sướng đến mức phát điên vì em! Để anh biết em thèm anh đến mức nào!" Cô nói, giọng điệu vừa thách thức vừa mời gọi, ánh mắt đầy khiêu khích, như muốn thiêu đốt Nam bằng dục vọng của chính cô.
Nam cười gằn, bàn tay mạnh mẽ túm lấy tóc Phương, kéo đầu cô ngửa ra một chút. "Được thôi, con đĩ. Để anh xem cái miệng dâm đãng của em có thể làm được gì." Rồi cứ thế, không một lời báo trước, anh đẩy con cặc đang cương cứng, sưng to của mình vào cái miệng dâm dục nhoe nhoét nước bọt đó.
“Trời ơi, nó đây rồi! Con quái vật của anh!” Phương cảm nhận đầu khấc sần sùi, nóng bỏng của Nam đâm thẳng vào khoang miệng cô, xuyên qua môi, qua lưỡi, rồi tiến sâu vào cổ họng. Một cảm giác căng tức, khó chịu nhưng lại đầy kích thích. Cô ư ư một tiếng, cố gắng hít thở, nhưng con cặc Nam quá lớn, lấp đầy mọi ngóc ngách. Tiếng "chóp chép" ướt át vang lên đều đặn, hòa cùng giọng "ư ư" nghẹn ngào của Phương. Nam thúc mạnh hơn, từng nhịp, từng nhịp, đẩy con cặc chạm tới tận cổ họng cô. Cô cảm thấy cơ thể giật nhẹ theo từng cú thúc, nước mắt vô thức rịn ra nơi khóe mắt vì vừa căng tức vừa khoái cảm. Mùi đàn ông, mùi của anh ấy... nó tràn ngập trong miệng mình... nóng quá... sâu quá... mình muốn nôn mất... nhưng mình không thể ngừng lại được... sướng quá... anh ấy đang thao túng mình... Phương cố gắng hóp má, mút mạnh, để con cặc Nam có thể ra vào dễ dàng hơn, tận hưởng cảm giác bị nó lấp đầy.
Sau một lúc không chịu được, cô dẩy con cặc Nam ra khỏi miệng, ho sặc sụa, tiếng ho khan vọng khắp kho hàng. Nước miếng hòa lẫn chất nhờn của Nam rỏ từ miệng Phương, chảy xuống cằm, vương vãi trên nền gạch. "Khụ khụ... Cặc anh to quá... em bú không hết," cô thều thào, đôi mắt đỏ hoe, ánh nhìn vẫn đầy khao khát.
Nam không nói gì, chỉ cười lạnh. Anh kéo Phương lại một chồng hàng cao, nơi có những tấm bìa carton lớn. Anh đẩy cô ngồi xuống, nhưng lần này, anh để Phương tự bú cặc Nam. Không cần lời nhắc nhở, Phương lại quỳ xuống, say mê ngậm lấy con cặc anh. Cô bú, liếm, mút một cách cuồng nhiệt, môi cô ôm chặt lấy thân cặc, lưỡi cô xoáy đều quanh đầu khấc, tạo ra những âm thanh "chùn chụt" ướt át. Cặp vú căng tròn của Phương nảy tưng tưng theo mỗi nhịp cô nhấp đầu lên xuống, chúng cọ vào bắp đùi Nam, tạo nên những ma sát đầy kích thích.
Quản lý thường ngày nghiêm nghị, kiêu kỳ là thế, giờ đây không khác gì một con đĩ thèm đụ, quần áo xộc xệch, chiếc áo sơ mi bung cúc, áo lót ren xô lệch, chiếc váy đen kéo lên tận eo, lộ ra bờ mông trắng mịn. Quần lót trắng của cô ướt sũng nước lồn, bám dính vào khe lồn, nhìn thấy rõ sự ẩm ướt, dâm đãng. Miệng cô rên rỉ không ngớt, những tiếng "ưm... ah... sướng quá..." hòa cùng tiếng bú mút.
Phương bú mệt quá, cô nằm ngả ra tấm bìa carton sờn cũ, hai tay chống xuống sàn, thở dốc. Chưa để Phương đợi lâu, Nam đã vục mặt xuống phía dưới cô. Anh kéo váy cô lên cao, để lộ hoàn toàn quần lót trắng ướt sũng, bám vào khe lồn, nhìn thấy rõ những lọn lông tơ màu nâu sẫm và làn môi âm vật hồng hào, ẩm ướt, sưng nhẹ. Lâu lắm rồi Nam mới lại hít hà cái mùi này – mùi lồn của Phương, một sự kết hợp của mùi nước hoa còn sót lại, mùi mồ hôi đặc trưng, và mùi dâm khí nồng nặc, tanh nồng nhưng lại cực kỳ kích thích, khiến Nam chỉ muốn vùi mặt vào đó mà hít lấy hít để, nuốt chửng nó. Đó là cái mùi mà bao nhiêu thằng đàn ông ham muốn, cái mùi mà chỉ nghĩ tới thôi cũng đủ làm ứa nước miếng, khiến con cặc giật giật muốn đâm vào. Nam vạch quần lót sang một bên, để lộ hoàn toàn khe lồn đang rỉ nước, hồng hào và căng mọng, như một đóa hoa đang hé nở, mời gọi. Rồi cứ thế, anh lè lưỡi liếm dọc theo mép lồn, nước lồn ngọt ngào quá, anh mút chùn chụt, dùng lưỡi tách hẳn mép lồn ra rồi khám phá sâu bên trong, đầu lưỡi anh xoáy sâu vào hột le Phương, sau đó lại liếm dọc xuống khe lồn, lên xuống, lên xuống. Phương quằn quại, rên rỉ không ngừng, lưỡi Nam di chuyển tới đâu, người Phương như có luồng điện chạy qua tới đó, toàn thân cô giật nhẹ từng cơn. Phương cố gắng kìm tiếng rên, nhưng cơ thể cô cứ giật nhẹ, không kiểm soát được.
"Anh Nam... ah... sướng quá anh ơi... anh bú em sướng quá... ư ư..."
Nam đưa ngón tay vào lồn Phương, một ngón, rồi hai ngón, vừa móc vừa liếm, day mạnh vào hột le đang cương cứng. Phương giật người mấy cái liên tiếp, tiếng rên vỡ òa, rồi nước dâm thủy bắn thành tia, phun tung tóe, ướt cả người Nam, bắn cả lên mặt và tóc anh.
"Con đĩ này nay sướng tới vậy à, ướt hết người anh rồi," Nam thì thầm, giọng khàn đặc, đầy vẻ đắc thắng.





