sjcksjzjxn
Yếu sinh lý
Tôi đã từng quan trọng cảm xúc của bản thân, nghĩ mình là trung tâm, là cái rốn của vũ trụ. Nhưng giờ u30 rồi lại nghĩ mình chẳng là gì cả. Chỉ là một con người nhỏ bé. Có lẽ tôi mang đủ thứ bệnh tật mặc cảm ngoại hình nên tôi cảm thấy chẳng ai yêu, ai cũng ghét và tôi ko có giá trị ko làm đc tích sự gì. Tôi cảm thấy cuộc sống vô thường. Người ta ko chết do tuổi già yếu 90 100t mà người ta có thể chết trẻ bất cứ lúc nào ko lường trước. Do bệnh tật, covid, tai nan, đột quỵ.
Dù tôi có chet thì những người còn sống vẫn sống và đi về phía trước thôi, xã hội vẫn vận hành. Như trấn thành dù có ngủm thì còn rất nhiều người tài giỏi nổi tiếng thay thế.
Tôi cũng chẳng biết ý nghĩa cuộc sống của tôi là gì khi tôi ko làm chủ đc cảm xúc, cuộc sống của tôi mà dễ bị tác động bởi ngoại cảnh. Tôi sống ở ẩn, vật vờ....
Dù tôi có chet thì những người còn sống vẫn sống và đi về phía trước thôi, xã hội vẫn vận hành. Như trấn thành dù có ngủm thì còn rất nhiều người tài giỏi nổi tiếng thay thế.
Tôi cũng chẳng biết ý nghĩa cuộc sống của tôi là gì khi tôi ko làm chủ đc cảm xúc, cuộc sống của tôi mà dễ bị tác động bởi ngoại cảnh. Tôi sống ở ẩn, vật vờ....



)) người ta yêu đương chịch choạt như gà hết người này người kia còn tôi chẳng yêu đương gì, ko có nyc mà cũng ko có ny gì. tôi cũng chẳng lấy ai cũng chẳng sinh con.