Đường Huyền Trang
Chim TO
Cách đây một tuần, tao có dịp lên kỳ Sơn, Nghệ An, đi dọc các bản làng xa xôi. Trong chuyến đi đó, tao tình cờ ghé vào một ngôi nhà dân. Nhà khá nghèo, mái tranh vách nứa, đơn sơ lắm. Tao thấy một cô bé đứng ở cửa, khuôn mặt xinh xắn, ánh mắt ngây thơ. Tao lại gần, làm quen rồi hỏi chuyện. Cô bé nhẹ nhàng kể: “Đây là nhà chồng em, em lấy chồng năm 13 tuổi, giờ em 15 rồi, con em gần 2 tuổi.” Câu chuyện của cô bé khiến tao chạnh lòng. Ở tuổi 15, nếu là ở dưới xuôi, có lẽ em vẫn còn được ba mẹ chăm sóc, cho uống sữa, ép ăn, vui chơi. Nhưng ở đây, em đã phải sống một cuộc đời khác, khép kín trong những lo toan gia đình, chăm sóc con cái quá sớm.
Tao không khỏi xót xa khi nghĩ về tương lai của em, khi mà ở tuổi 15, đáng lẽ em phải được đến trường, học hết lớp 12, rồi sau đó mới nghĩ đến việc lập nghiệp hay học nghề để thay đổi cuộc đời. Nhưng cuộc đời em lại dừng lại quá sớm, gắn liền với trách nhiệm làm vợ, làm mẹ. Buồn thật, cho những đứa trẻ phải trưởng thành quá sớm như em, không có cơ hội để mơ mộng về một tương lai khác, một cuộc sống khác.
Tao không khỏi xót xa khi nghĩ về tương lai của em, khi mà ở tuổi 15, đáng lẽ em phải được đến trường, học hết lớp 12, rồi sau đó mới nghĩ đến việc lập nghiệp hay học nghề để thay đổi cuộc đời. Nhưng cuộc đời em lại dừng lại quá sớm, gắn liền với trách nhiệm làm vợ, làm mẹ. Buồn thật, cho những đứa trẻ phải trưởng thành quá sớm như em, không có cơ hội để mơ mộng về một tương lai khác, một cuộc sống khác.



