Có ảnh Đọc Truyện cùng tôi^^

lactranh

Tao là gay
Lúc đồng hồ đứng gõ chuông, Trình Ca rửa ảnh trong phòng tối, cái nhíp kẹp giấy ảnh chậm rãi lắc lư qua lại trong nước tráng ảnh.
Dưới mặt nước dập dờn ánh sáng đỏ, giấy trắng dần hiện ra một người ăn xin ngồi ven đường ăn bánh quy, phía sau là sông Hoàng Phố và Minh Châu Phương Đông.
 
Chỉnh sửa lần cuối:

lactranh

Tao là gay
Chủ thớt
Nghe tiếng chuông, Trình Ca ý thức được cô đã nhốt mình trong phòng tối ba tiếng.

Vẫn không hài lòng.

Cô ném cái nhíp, ngẩng đầu nhìn mười mấy tấm ảnh phơi trên tường, dưới chùm ánh sáng màu đỏ nhạt, vô số tấm ảnh, vô số thế giới —— con người, tĩnh vật, phong cảnh, thành phố.

Cô mím chặt môi, mũi thở ra một hơi nặng nề.

Tất cả đều là rác.

Trình Ca cào đầu mấy cái, gạt hết ảnh xuống xé vụn nhét vào thùng rác.
 

px150

Thạc sĩ
cứ 3 phút
ra 1 chap
1 chap = 5-7 dòng...

thì
đọc
đến
đéo
bao
giờ
mới
hết
được
câu
chuyện
này

Thân
ái
!
 

lactranh

Tao là gay
Chủ thớt
Cô đi nhanh ra ngoài đóng sầm cửa lại, cầm lấy thuốc lá và bật lửa Zippo trên bàn trà, ra sức hút một hơi.

Xuyên qua làn khói thở ra, ánh mắt Trình Ca dừng trên tủ kính khắc rỗng trong phòng khách, đủ loại cúp, thủy tinh, mạ vàng… Giải nhất Cuộc thi Nhiếp ảnh Quốc tế Hamdan tại Dubai, giải nhất Giải thưởng Nhiếp ảnh thế giới Sony, giải thưởng lớn Cuộc thi Nhiếp ảnh người Hoa toàn cầu, Giải thưởng Hasselblad… nhiều vô số kể.
 

lactranh

Tao là gay
Chủ thớt
) Cuộc thi Nhiếp ảnh Quốc tế Hamdan (viết tắt là HIPA) là giải ảnh được thành lập từ năm 2011, được lập ra với mục đích kích thích sự phát triển văn hóa nghệ thuật tại Dubai và biến nơi đây trở thành một trong những trung tâm của nhiếp ảnh thế giới.

Giải thưởng Nhiếp ảnh thế giới Sony là cuộc thi nhiếp ảnh lớn trên thế giới với tiêu chí tìm kiếm và trao giải cho những tác phẩm nhiếp ảnh đương đại sáng tạo nhất. Lễ trao giải thưởng cuộc thi được tổ chức hàng năm tại thủ đô London nước Anh.

Cuộc thi Nhiếp ảnh người Hoa toàn cầu là một cuộc thi nằm trong một chuỗi các cuộc tranh tài về văn hóa nghệ thuật được tài trợ bởi đài truyền hình Tân Đường Nhân, mục tiêu là để tăng cường giao lưu văn hóa nghệ thuật giữa những người Hoa yêu nhiếp ảnh trên toàn thế giới.

Giải thưởng Hasselblad là một giải thưởng nhiếp ảnh quốc tế – được xem là Nobel quốc tế của nhiếp ảnh. Giải được trao lần đầu tiên vào năm 1980 và được tổ chức đều đặn hàng năm cho đến nay.

301 ngày, cô có 301 ngày không làm ra nổi tác phẩm có thể khiến bản thân hài lòng.

Cổ chai (*)? Tài hoa khô cạn?

(*) Cổ chai: cổ chai là chỗ nhỏ nhất của cái chai, cho nên mượn nó để ví dụ việc trong tình huống vốn phát triển thuận lợi gặp phải chướng ngại khó khắc phục.

Trình Ca nheo mắt, lúc phục hồi tinh thần lại, đầu lọc đã bị cô vô thức gặm cắn thành bã vụn.

Bác sĩ Phương từng nói, người phụ nữ thích gặm cắn đồ vật giống như ống hẹp dài có ham muốn tình dục rất mạnh.

Trình Ca cười khẩy một tiếng, cầm điện thoại lên kiểm tra tin nhắn. Có tin vào một tiếng trước, “Cao cơ bụng tám múi” gửi, nội dung: “Hôm nay tới không?”

“Cao cơ bụng tám múi” họ Cao, là một người quen, người mẫu quần lót nam, vai rộng thắt lưng hẹp, cơ bụng căng phồng, hai chân thẳng, trong quần lót trắng là một đống cực lớn.
 

lactranh

Tao là gay
Chủ thớt
Trình Ca nhắm hờ mắt, phả ra một làn khói thật dài, nhanh chóng bấm một câu: “Tại sao không?”

Cô vừa tắm xong, di động vang lên, trùm khăn tắm đi ra nhận, là bác sĩ Phương. Mở loa ngoài,

“Trình Ca?”

“Ừ?”

“Đang làm gì thế?”

“Tắm chuẩn bị đi ngủ.” Trình Ca gỡ khăn tắm, lục ra một bộ đồ lót ren màu đen trong tủ quần áo.

“… Hình như chị nghe thấy tiếng mở tủ quần áo, muốn ra ngoài sao?”

“Không, em đang tìm quần áo ngày mai mặc.”

Thân thể Trình Ca trong gương trắng như tuyết, ngực to eo thon. Bên dưới từng tẩy lông bikini, để lại một chùm tam giác ngược nho nhỏ màu đen nhạt.

Mặc quần áo lót trong suốt vào, không giấu được gì cả. Viền ren trơn mềm phủ một nửa cái mông tròn xoe, một đôi chân thẳng tắp mảnh khảnh, tựa như khúc ngó sen.

Đầu điện thoại bên kia, rõ ràng bác sĩ Phương không tin lời cô lắm: “Trình Ca, em có một tuần không tới chỗ chị.”

“Gần đây tình trạng của em rất tốt.”

Trình Ca nhấc cổ chân lên, nơi đó có một hình xăm con rắn màu đen, ngón chân vừa nhấc, mặc vào một chiếc váy dài lộ lưng màu đen.

“Tuần này có chụp được ảnh hài lòng không?”

“Không có.” Đây là nói thật.

“Có lúc cảm thấy vô cùng bực bội muốn xé đồ không?”

“Không có.” Đây là nói dối.

“Tuần này em đã có quan hệ tình dục với bất kì người nào chưa?”

“Chưa.” Đây là nói thật.

“Không có mình…?”

“Không có.” Đây là nói dối.
 

lactranh

Tao là gay
Chủ thớt
Tuần này có hẹn mấy người bạn thân nói chuyện phiếm tâm sự, cùng ra ngoài chơi không?”

“Không có.” Đây là nói thật.

“Có còn lúc muốn theo đuổi kích thích không?”

“… Kích thích loại nào?”

“Tinh thần, thân thể.”

“Không có.” Đây là nói dối.

Mặc váy dài vào, sát người, phần lộ thân, lộ ra phần lưng xinh đẹp trơn nhẵn. Trình Ca lấy một cây kẹp tóc, tùy ý quấn tóc thành búi.

Màu đen lạnh lẽo, lại âm u, Trình Ca có thể khống chế.

“Vậy thì tốt.” Bác sĩ Phương nói, “Xem ra, triệu chứng này của em có chuyển biến tốt rồi.”

Trình Ca khẽ nhếch miệng, soi gương kẻ lông mày, cô không thèm để ý lời lẩm bẩm của bác sĩ Phương.

Trình Ca là một người vô cùng lạnh nhạt hờ hững với quan hệ giao tế, loại quan tâm theo kiểu thăm dò này của bác sĩ Phương khiến cô không quen lắm. Nhưng năm kia mẹ cô gả cho người chồng thứ tư, cũng chính là bố của Phương Nghiên. Phương Nghiên là chị kế của cô, nói có quen không, nói có thân không.

Di động trên giường nói chuyện.

Sau khi Phương Nghiên hỏi qua tình hình của Trình Ca, bắt đầu kiểu chị em nói chuyện phiếm:

“Này, kể cho em chuyện này. Mấy ngày trước chị gặp một người bạn, cô ấy nghĩ rất mới lạ. Cô ấy đó, không có tình cảm ổn định, số đào hoa vượng, đàn ông bên cạnh nhiều vô kể. Bọn chị cảm thấy đàn ông đang chơi cô ấy; nhưng dưới cái nhìn của cô ấy là cô ấy chơi đàn ông.”

Trình Ca thờ ơ nghĩ: Tại sao lúc chải mascara, phụ nữ sẽ không nhịn được mà mở miệng?

“Nhưng trên đời mãi mãi không có phụ nữ chơi đàn ông, chỉ có phụ nữ bị đàn ông chơi. Đây chính là xã hội chỗ chúng ta, đàn ông chủ đạo.”

Trình Ca đang tô son, nụ cười nơi khóe miệng hơi lạnh, chậm rãi đáp lại một câu: “Thế sao?”

“Đúng thế, chị rất tò mò sao cô ấy chịu được ánh mắt khác thường của người bên cạnh.” Phương Nghiên còn đang nói, Trình Ca trang điểm xong: “Phương Nghiên, em muốn ngủ rồi.”


“Vậy em nghỉ sớm đi, ngày mai nhất định phải tới chỗ chị đó, chị phải xác nhận tình trạng của em. Nếu không mẹ em hỏi, chị không có cách nào ăn nói.”

“Biết rồi.” Cô qua loa không kiên nhẫn cúp điện thoại, xếp máy ảnh và ống kính xong, cầm lấy một hộp áo mưa trong ngăn kéo, đạp giày cao gót đi ra ngoài.
 

lactranh

Tao là gay
Chủ thớt
Cú điện thoại kiểm tra này không hề ảnh hưởng đến tâm trạng của Trình Ca.

Nhìn đô thị phồn hoa đèn đuốc vạn nhà, gió đêm đầu hè thổi hơi lạnh lại hanh, Trình Ca cảm thấy, gió cũng thổi cháy cả người cô rồi.

**

Trình Ca nhấn chuông cửa.

Mười giây sau, cửa mở ra.

Cửa chập kêu một tiếng “ken két”, Trình Ca ngẩng đầu lên từ máy ảnh.

Người đàn ông buộc khăn tắm bên hông, cơ bụng căng phồng, lồng ngực ẩm ướt, tóc đang nhỏ nước. Anh tới từ nhà tắm, cả người tỏa ra mùi sữa tắm. Anh cười rạng rỡ một cái với Trình Ca và ống kính.

Anh kéo Trình Ca vào nhà.

“Lại tập luyện?” Trình Ca đi qua bên cạnh anh, ngón tay sờ tới lui hai cái trên cơ bụng anh.

Giống như đàn ông thích ngực, thích mông; Trình Ca cũng thích ngực, thích cơ bụng.

Người đàn ông hơi dùng sức, cơ bụng gọn gàng căng lên, hai tay chỉ một cái, đắc ý nói: “Cái này sẽ là thứ tốt nhất em từng thấy.”

Trình Ca ôm máy ảnh quay đầu nhìn anh một cái, ánh mắt dừng lại trên phần bụng của anh mấy phút, cười nhạt lắc đầu: “Sau này em sẽ thấy được thứ tốt hơn.”

“Em sẽ không.” Anh cười, ôm Trình Ca, cúi đầu hôn cổ cô.
 

lactranh

Tao là gay
Chủ thớt
Trình Ca và Cao Gia Viễn quen nhau trong một phòng chụp ảnh vào nửa năm trước. Trình Ca có một người bạn là nhiếp ảnh gia, chụp quảng cáo quần lót cho CK, Cao Gia Viễn là người mẫu.

Lần đầu tiên Trình Ca nhìn thấy Cao Gia Viễn, anh chỉ mặc một chiếc quần tam giác bó sát người, nửa nằm trên nền vải màu thuần, thân thể cao gầy cường tráng, hai chân to lớn có lực, ở giữa bọc một bao màu trắng, có thể gọi là to lớn.

Cao Gia Viễn có một vóc dáng đẹp mà mỗi nhiếp ảnh gia đều sẽ vì thế mà ca ngợi.

Cao Gia Viễn cũng chú ý tới Trình Ca. Cô có một gương mặt hờ hững nhưng hấp dẫn, không dễ quên, đặc biệt là ánh mắt của cô, đăm đăm, sắc bén, không mang theo bất kì tình cảm nào, giống như đồ vật lạnh như băng khó mà hình dung nào đó.

Tựa như cô không phải đang nhìn một người, mà là nhìn một tượng điêu khắc bằng gỗ tinh xảo, một thảo nguyên mênh mông.

Trình Ca bắt gặp ánh mắt của Cao Gia Viễn cũng không hề e dè, ở một bên xem anh chụp hơn một tiếng.

Sau khi kết thúc, Cao Gia Viễn thay quần áo đi ra ngoài, Trình Ca đã đi rồi. Đến lúc anh xuống bãi đậu xe, anh nhìn thấy Trình Ca ngồi trong xe hút thuốc, phía sau làn khói, nụ cười lãnh đạm: “Lên xe.”

Hôm ấy, xe cô đậu ở đó hơn hai tiếng.

Họ đã ở cùng nhau nửa năm.

Trình Ca rất ít nói, không nhiều chuyện, giữa họ trừ ống kính, tư thế và hiệu quả, không có đề tài khác.
 

lactranh

Tao là gay
Chủ thớt
Một tiếng sau,

Trình Ca chỉ mang giày cao gót, nằm nghiêng trên giường hút thuốc, vừa lật xem ảnh trắng đen trong máy ảnh, rèm cửa sổ trắng, bóng người đen. Trong tư thế hoặc thân mật hoặc quấn quýt hoặc xa cách hoặc kì dị có cảm giác thẩm mỹ giống như cấm kỵ.

Cô chậm rãi nhả khói, đầu óc nóng nảy và trì trệ cách đây không lâu thông suốt một chút.

Cao Gia Viễn không hút thuốc, nhìn gò má mông lung trong làn khói của cô, nói: “Mỗi lần em đều như vậy.”

“Như thế nào?” Cô thờ ơ nhìn anh.


“Hút thuốc sau khi làm là cảm giác gì?”

Trình Ca cười nhạt: “Làm thông hai mạch Nhâm Đốc (*).”

(*) Mạch Nhâm Đốc là hai mạch rất quan trọng, mạch Đốc chạy dọc cột sống còn mạch Nhâm chạy ở phía trước người. Hai mạch hợp nhau ở Hội Âm. Nếu hai mạch Nhâm Đốc thông thì trăm mạch đều thông, các tạng phủ sẽ hoạt động điều hòa và cơ thể sẽ khỏe mạnh.

Hút xong một điếu, cô muốn đi.

“Trình Ca!”

“Hử?”

“Hôm nay đừng đi, nghỉ ở chỗ anh.”

Trình Ca nói: “Thôi đi.”

Cao Gia Viễn nói: “Anh làm chút thức ăn khuya cho em, ăn rồi hẵng đi.”

**

Cao Gia Viễn làm bánh trôi rượu nếp, mùi vị rất ngon.

Trình Ca bất ngờ: “Anh còn biết làm cái này?”

“Em tưởng tay chân anh không chuyên cần?”

“Cái dáng người này của anh, dựa vào nó đã đủ nuôi anh, không cần siêng năng.”

Cao Gia Viễn chọc cho cô cười, nói: “Quãng thời gian trước anh đi đóng phim, nhân vật đó của anh biết làm.”

Trình Ca nhướng mày, duỗi tay ra phía trước, dùng ngón tay nâng cằm anh, quay trái một cái, quay phải một cái, đánh giá: “Mặt mũi không tệ, có thể so với tiểu sinh đương hồng (*).”

(*) Tiểu sinh đương hồng: chỉ nam diễn viên trẻ đang độ nổi tiếng như mặt trời ban trưa, gặp may mắn.

Cao Gia Viễn cười cười, nói: “Trình Ca, có lẽ sau này anh sẽ trở thành ngôi sao.”

“Rất tốt, chúc mừng.”

“…”
 

lactranh

Tao là gay
Chủ thớt
Trình Ca, em có từng nghĩ tới…”

“Hả?”

“Sau này chúng ta…” Cao Gia Viễn ngập ngừng.

Trình Ca nói: “Yên tâm, em sẽ không cản trở anh. Kết thúc hòa bình đi.”

“…”

“Anh không phải ý này. Anh cảm thấy bây giờ chúng ta có thể cân nhắc lại mối quan hệ của chúng ta một lần nữa, có lẽ tiến thêm…”

Tay cầm muỗng của Trình Ca cứng đờ, chuông báo động trong đầu vang lên. May mà bàn chợt rung một cái.

Là di động của Cao Gia Viễn.

Trình Ca đưa di động cho anh, lại bất ngờ nhìn thấy tên Phương Nghiên, nội dung tin nhắn: “Anh ngủ chưa? Ngày mai có thời gian gặp nhau không?”

Cô nhìn anh trả lời tin nhắn, hỏi: “Phụ nữ?”

“Ừ.” Cao Gia Viễn nói đùa, “Em sẽ không ăn giấm chứ?”

Trình Ca không đáp, hỏi: “Vỏ xe phòng hờ?”

Anh nghe tiếng cô hơi thay đổi, thu lại lời đùa: “Không có, anh không thích cô ấy.”

Trình Ca hỏi: “Cô ấy thích anh?”

“Phải.”

“Cô ấy đang theo đuổi anh?”

“Ừ.”

“Bắt đầu từ lúc nào?”

“Cô ấy và anh là bạn thời trung học…”

“Anh có từng ngủ với cô ấy không?”

“Tất nhiên là không!”

Trình Ca nhìn anh không nói.


“Cô ấy nghiêm túc muốn tìm người kết hôn, anh không thể lợi dụng cô ấy như vậy.”

Trình Ca có mấy giây không lên tiếng, một lát sau, nói: “Em đi đây.”

Đột nhiên, Trình Ca chán ghét mối quan hệ dây mơ rễ má giữa người với người đó chết đi được.

**

Trình Ca lái xe lòng vòng mấy tiếng trong thành phố vào ban đêm, lung tung không mục đích, giống như đã quên đường về nhà.

Gió khuya ùa vào cửa sổ xe, hoang vắng, lạnh lẽo.

Cô không biết nên đi đâu.

Một nửa lời Cao Gia Viễn chưa nói xong; tin nhắn của Phương Nghiên; chuyện năm ấy; những tấm ảnh không còn linh khí giống như rác trong phòng tối kia…

Bỗng nhiên cô ý thức được, cô đã sớm mất đi tất cả vui vẻ có thể theo đuổi, tinh thần, thân thể, thế tục, hư vinh. Cuộc sống đầy sáng tạo vàng rực của cô trong mắt người ngoài thực ra trống rỗng và không có ý nghĩa.

Cô lại hơi nóng nảy rồi.

Cô nhìn thấy trong đêm tối nơi xa có một vạch màu vàng nhàn nhạt, giống như một cánh cửa đi thông bầu trời.

Từ từ đến gần mới nhìn rõ, là một bảng tuyên truyền, chia làm ba thanh dọc, bầu trời xanh biếc, sa mạc Gobi vàng, hồ Dương Lâm, thảo nguyên xanh, núi tuyết trắng, hồ nước xanh thẳm, động vật thành đoàn đang chạy, mênh mông vô bờ.

Một dòng chữ bằng bút lông mạnh mẽ có lực xuyên qua ba thanh dọc: Khương Đường —— Khả Khả Tây Lý —— A Nhĩ Kim.

(*) Khương Đường trong tiếng Tây Tạng nghĩa là “Bãi đất cao phía Bắc”, đặc biệt chỉ cao nguyên phía Bắc Tây Tạng, độ cao trung bình trên năm ngàn mét so với mực nước biển, được gọi là “Nóc nhà thế giới”. Changtang là một trong năm bãi chăn nuôi lớn của Trung Quốc, nằm trong dãy núi Côn Luân, dãy núi Tanggula và dãy núi Gangdise.

Khả Khả Tây Lý là một khu vực bị cô lập ở phía Tây Bắc của cao nguyên Thanh-Tạng ở Trung Quốc. Đây là khu vực ít dân cư thứ ba trên thế giới.

A Nhĩ Kim là một dãy núi ở Tây Bắc Trung Quốc phân tách phần phía Đông của lòng chảo Tarim với cao nguyên Thanh-Tạng. Một phần ba ở phía Tây của dãy núi thuộc Tân Cương trong khi phần phía Đông tạo thành ranh giới giữa Thanh Hải ở phía Nam và Tân Cương cùng Cam Túc ở phía Bắc. Altun Shan cũng là tên của ngọn núi cao 5.830m gần cực Đông của dãy.
 

lactranh

Tao là gay
Chủ thớt
Trên hành lang gió tuyết rất lớn, Trình Ca ném đầu lọc vào thùng rác, dọc theo cầu thang bằng gỗ đi lên tầng mái.

Bốn phía là tuyết trắng cuồn cuộn, đầy khắp bầu trời, có cảm giác chật chội đứng giữa thế giới. Trình Ca gắng gượng giữ vững giá ba chân giữa gió lớn, chụp thị trấn nhỏ trong bão tuyết, những ngôi nhà nhỏ màu gỗ thấp bé xen lẫn nhau, cờ Phật giáo Tây Tạng, núi tuyết cao xa.

Qua khoảng mười mấy phút, Trình Ca thu giá, lại dựa bên lan can chụp vài tấm người đi đường thưa thớt trên đường phố.

Cả người cô đầy băng tuyết, lúc xuống lầu hai, sau lưng có người vỗ vai cô, lực độ rất nặng, nắm một cái.

Trình Ca không vui hất bàn tay trên vai, quay đầu lại. Đối phương có dáng người rất cao, đeo khẩu trang chắn gió, sau kính râm là một đôi mắt sắc bén như diều hâu, ánh mắt như có tính xuyên thấu.

Đối phương nói: “Xin lỗi, nhận lầm người.”

Trình Ca nhíu mày, quay lại phòng mình.

Cô mở máy vi tính ra chép ảnh vào, sàng lọc từng tấm một, mấy trăm tấm ảnh, vẫn không có một tấm khiến cô hài lòng.

Cô ngồi xổm trên ghế, một tay kẹp thuốc, một tay xóa ảnh, lúc đầu còn rất bình tĩnh, sau đó dần gõ bàn phím kêu cạch cạch.

“Bộp” một tiếng, cô dập máy tính, bật dậy đi tới góc phòng hút thuốc.

Một nhiếp ảnh gia không thể chụp ảnh, giống như một tiểu thuyết gia cạn kiệt ý văn, giống như Hồng Thất Công bị phế võ công, trở thành người vô dụng.

Cô nhìn chằm chằm căn phòng yên tĩnh này, không kiềm được cười khẩy một tiếng, trong thời gian năm điếu thuốc, cô lại lắng dịu xuống.

Hôm nay cô cũng không có tinh thần và thể lực làm đi làm lại.

Cô bôn ba một ngày, máy bay, xe lửa, ô-tô, taxi, người mệt rồi. Mới chín giờ tối đã tắm rửa lên giường. Cô quen ngủ khỏa thân, nhưng lại nghi ngờ ra giường nhà nghỉ có sạch không, bèn trùm khăn tắm.

Giấc ngủ này ngủ rất say.

Không biết mấy giờ đêm, một tiếng sấm lớn khiến Trình Ca giật mình tỉnh giấc.

Cô chợt mở mắt, liền thấy dưới ánh sáng đèn pin lập lòe, một chuỗi bóng đen phá cửa vào, xông vào phòng.

Cướp? Bắt cóc? Hiếp dâm
Cô chưa kịp có bất kì phản ứng nào, một bóng đen cao lớn và mang tính áp bức rơi xuống mép giường, bàn tay thô bóp ngực cô, kéo cô ra khỏi chăn, lực cực lớn, thủ đoạn vô cùng thô bạo!

Bóng đen dùng sức quá mạnh, Trình Ca rất nhẹ, tóm ra khỏi chăn giống như xách gà con vậy.

Nhưng trong nháy mắt, đối phương chợt buông cô đã xách tới giữa không trung ra, Trình Ca rơi “cạch” xuống ván giường.

“Con mẹ nó…” Trình Ca thầm mắng cực thấp, nắm chặt khăn tắm, muốn nhờ ánh sáng đèn pin nhìn rõ dáng đối phương. Nhưng một tấm chăn đã trùm lấy đầu cô.

Cô bị nhấn ngã xuống giường, đối phương quát: “Ngoan ngoãn chút! Không được nhúc nhích!”

Trình Ca thực sự không cử động. Cô bình tĩnh suy nghĩ một chút, không nhìn thấy mặt cũng tốt, ít nhất sẽ không bị diệt khẩu.

Đối phương chắc là vì tiền, không đến nỗi mất trí mà giết người. Nếu tìm được thứ gì khiến chúng hài lòng rồi bỏ đi, đó chính là trong cái rủi có cái may.

Đối phương sức rất mạnh, Trình Ca không thể động đậy. Cô nghe tiếng bước chân, nhận định ban đầu có khoảng bốn người.

Bây giờ la lên cầu cứu không sáng suốt.

Rất nhanh, cô nghe được tiếng bật công tắc, đèn trong phòng sáng lên. Những người đó đang lục khắp phòng, bàn, tủ, ván giường, lục tung. Trình Ca nín thở, đột nhiên nghe có người nói:

“Anh Bảy, chính là cái vali này, trong đây chính là…”

“Mở ra xem.” Người đàn ông được gọi là “anh Bảy”, giọng thấp và trầm.

Trình Ca chợt nghĩ đến điều gì đó, trong nháy mắt hiểu chuyện gì xảy ra, cô dùng sức giãy một cái.

Người đàn ông ghì chặt cô hung hăng: “Bảo mày không được nhúc nhích! Trước đây làm chuyện mất hết tính người thì nên biết sẽ có ngày bị bắt.”

Trình Ca ở trong chăn cười khẩy một tiếng: “Buông ra!”

Bên ngoài chăn, tiếng bước chân tiếng nói chuyện toàn bộ dừng lại.

Tay người kia cứng đờ, giống như bị khiếp sợ, chần chừ mấy phút, thực sự buông ra.

Trình Ca quấn kĩ khăn tắm, vén chăn lên.

Bốn người đàn ông uy mãnh cường tráng đứng trong phòng, mang theo thương, nét mặt lạnh lùng nghiêm nghị.

Trình Ca phát hiện, người họ muốn tìm là một người đàn ông.

Trình Ca lướt nhìn người bên mép giường, ngoài ba mươi, khuôn mặt hình chữ quốc (*) vuông vức, dáng người rất thấp, thân thể cường tráng, chắc nịch giống như bệ đá.

(*) Chữ quốc: 国

Nhưng trực giác nói cho cô biết, người kéo cô ra khỏi chăn lúc đầu không phải anh ta.

Ngược lại sau lưng anh ta có một người đàn ông, cao lớn vạm vỡ, lưng thẳng tắp, chỉ đứng đó đã tỏa ra hơi thở riêng mạnh mẽ.

Nhưng Trình Ca không kịp nhìn rõ mặt người đó, một người đàn ông dáng cao gầy đi tới chặn tầm mắt, anh ta chỉ một cái vali, hỏi: “Cái này là vali của cô?”

“Phải.”

“Căn phòng này là một người ở, hay có người khác?”

“Một người.”

Người dáng cao gầy nhìn cô chằm chằm mấy giây, không tin, nói: “Chúng tôi có chứng cứ đầy đủ nghi ngờ cô mang và vận chuyển trái phép da động vật hoang dã quý hiếm, mời cô…”

“Mở vali tiếp nhận kiểm tra, được.” Trình Ca phối hợp gật đầu.

Anh ta dừng lại một chút, giống như đang nghi ngờ sự bình tĩnh của cô. Một lúc sau, anh ta xoay người đi kiểm tra vali bằng da của Trình Ca.

Trình Ca nhìn giống như chuyện không liên quan đến mình, bỗng nhận thấy một ánh mắt, một chàng trai người dân tộc Tạng da đen mắt to đang nhìn cô chằm chằm không chớp mắt.

Trình Ca cúi đầu nhìn, cô ôm ngực, trên khăn tắm là một rãnh thật sâu. Cô nâng mắt châm chọc, chàng trai trong nháy mắt giống như được giải huyệt, chấn động mạnh một cái, cuống quýt quay đầu sang chỗ khác.

Người dáng cao gầy ngồi xổm dưới đất, kéo vali của Trình Ca ra, nói: “Anh Bảy, em nghi cái vali này không phải của cô ấy…”

Lời còn chưa dứt, dây kéo mở ra, vài hộp áo mưa bật ra, rơi xuống đất.

Trong căn phòng tại nhà nghỉ đêm khuya, một sự yên lặng kì dị.

Người dáng cao gầy dừng một chút, rất nhanh lại lục vali của Trình Ca, đồ lót, mỹ phẩm, đủ loại, nhưng không hề có thứ họ muốn tìm, chứng cứ trực tiếp gián tiếp đều không có.

Thậm chí hộp phấn mắt của Trình Ca anh ta cũng mở ra xem.

Không thu hoạch được gì.

Chân mày anh ta nhíu lại thành chữ xuyên (*), quay đầu quan sát Trình Ca mấy lần, đi tới góc phòng, là hướng “anh Bảy” kia đứng.

(*) Chữ xuyên: 川

Trong phòng chỉ mở một chiếc đèn tiết kiệm năng lượng nhỏ, người đó vừa vặn đứng ở chỗ tối, Trình Ca không thấy rõ mặt anh ta, chỉ cảm thấy dáng người anh ta đặc biệt cao lớn cường tráng.

Anh ta vẫy tay một cái, mặt chữ quốc bên giường Trình Ca đi tới.

“Thạch Đầu, xảy ra chuyện gì? Cậu theo sai rồi?”


“Không thể nào, tôi với Mười Sáu theo dõi người vào đây.” Người mặt chữ quốc nhấn Trình Ca lúc đầu gọi là Thạch Đầu, thật đúng là phù hợp với dáng người thấp bé chắc nịch của anh ta.

Người dáng cao gầy lục vali Trình Ca gọi là Mười Sáu, cũng nói tiếp: “Đúng, chính là căn phòng này. Bà chủ cũng nói người đàn ông ở phòng này, sẽ không sai. Có thể cô gái này là…”

Mắt anh ta lướt nhanh áo mưa dưới đất một cái.

Sau đó tiếng quá nhỏ, Trình Ca không nghe thấy.

Trình Ca mò lấy hộp thuốc lá trên tủ đầu giường, mở bật lửa tạch một cái, trong nháy mắt, cô nhận thấy trong đám đàn ông đó có một người lạ nhìn cô một cái, ánh mắt rất sâu.

Quay đầu lại không tìm được chủ nhân ánh mắt.

Cô dựa vào tường, cúi đầu đốt điếu thuốc ngậm trong miệng, vừa hút, vừa đợi họ bàn bạc kết quả.

Cuối cùng, âm thanh giảm xuống, một bóng dáng cao lớn đi tới trước.

Trình Ca ngước mắt, ánh mắt dần thẳng tắp.

Anh ta nhất định là “anh Bảy” trong miệng mọi người.

Trước hết Trình Ca chú ý tới đôi mắt đen nhánh dưới hàng lông mày rậm của anh ta, hốc mắt rất sâu, tôn lên đôi mắt đen và sáng. Anh ta có làn da màu đồng, mang theo sự ngỗ ngược, ngũ quan đường nét rõ ràng, là một gương mặt khiến người ta đã gặp qua là không quên được.

Ngoài ra anh ta có vóc dáng cao lớn, thể trạng cường tráng, lưng thẳng tắp mang theo hơi thở riêng, vừa tiến lên liền có cảm giác tồn tại rõ nét.

Anh ta đứng vững, ngữ điệu bình thường, giọng lại không để cho nhận ra khiếm khuyết: “Thưa cô, cô có thể trả lời tôi mấy câu hỏi không?”

“Trả lời hình thức nào?” Trình Ca rẩy tàn thuốc một cái, hỏi: “Trợ giúp, hay tra hỏi?”

“Trợ giúp.”

“Vậy hỏi đi.”

“Một mình cô ở căn phòng này?”

“Đúng.”

“Chưa từng có người ngoài tới?”

“Đúng.”

“Nhưng chúng tôi lấy được manh mối, một người đàn ông tên Kế Vân đã vào căn phòng này ở.”

“Vậy manh mối của mấy anh sai.” Trình Ca nói.

Mắt người đàn ông nhìn cô chằm chằm, tựa như muốn phân biệt gì đó.

“Vali đen này là của cô?”

Trình Ca hỏi ngược lại: “Không nhìn ra sao, chẳng lẽ người mấy anh muốn tìm là người thích mặc trang phục khác giới (*)?”

(*) Tạm dịch của từ Transvestite; trong đó “trans” có nghĩa là chuyển đổi và “vest” là quần áo. Đây là từ dùng để chỉ những phụ nữ hay nam giới luôn luôn có cảm giác miễn cưỡng, rất khó chịu hoặc như bị bắt buộc phải mặc quần áo của chính mình, thậm chí từ chối mặc nó và chỉ thích mặc đồ của người khác giới.

“Lúc cô vào phòng này ở, có chú ý đến người khả nghi không?”

Trình Ca nghĩ tới người vỗ vai cô nói nhận lầm kia, cô nói: “Không có.”

Người đàn ông nhìn cô chằm chằm, ánh mắt nghiên phán (*). Trình Ca không cam chịu yếu thế nghênh đón ánh nhìn, nhưng ánh mắt anh ta giống như vật thật có trọng lượng nào đó, có thể chèn ép người.

(*) Nghiên phán: nghiên cứu và phán quyết.

“Thưa anh,” cô nói, “Hơn nửa đêm, các anh giống như du côn xông vào phòng phụ nữ độc thân, thật là uy mãnh.”

Người đàn ông trầm mặc mấy phút, cuối cùng nói: “Xin lỗi, chúng tôi tìm lầm người. Gây ra…”

Trình Ca lại thất thần trong nháy mắt, mắt nhìn chằm chằm yết hầu lăn lên xuống của anh ta.

Từ lâu nay, có lẽ là bẩm sinh, có lẽ là nghề nghiệp, Trình Ca có loại chuyên tâm tố chất thần kinh đối với đồ vật chi tiết. Hơn nữa cô luôn cảm thấy, đó là một khối xương hấp dẫn nhất trên người đàn ông.

Anh ta nói xong, gật đầu nhẹ nhưng dứt khoát, xoay người đi.

Vậy là đi rồi?

Trình Ca buồn rầu nhíu mày.

Thạch Đầu lại không vui trước: “Lão Bảy, chuyện còn chưa tra rõ, rất có thể cô gái này biết hướng đi của Kế Vân, nói không chừng che chở cho đồng bọn. Theo dõi lâu như vậy, không thể thả chúng chạy.”

Mười Sáu cũng không cam lòng: “Phải, lỡ như cô ta giấu đồ trên giường cô ta thì sao. Cô ta… không mặc đồ chính là giấu người…”

Trình Ca lạnh mặt.

“Đi!” Người đàn ông dẫn đầu ra lệnh.

Mọi người liền im bặt, tinh thần ủ rũ đi theo; chỉ có chàng trai dân tộc Tạng kia ở tại chỗ, dè dặt nhìn Trình Ca “không mặc quần áo”.

Trình Ca nhếch một bên khóe miệng, vừa muốn nói gì đó, lại nghe người dẫn đầu không nặng không nhẹ nói câu: “Mẹ nó…”

Trình Ca thở ra một hơi thuốc, tiếng không lớn, lạnh lùng nói: “Con mẹ anh chửi ai đó?!”

Thế giới trong nháy mắt yên lặng.

Mọi người nhìn Trình Ca, lại nhìn “lão Bảy”, từng người trao đổi ánh mắt, trầm mặc không nói.

Anh ta quay đầu, nhìn cô chằm chằm mấy giây, đôi mắt rất đen.

Mà lúc này, gương mặt đen kịt của chàng trai dân tộc Tạng kia đều đỏ, đỏ đến mang tai.

Cậu ta nhìn Trình Ca, dùng tiếng Hán sứt sẹo nói nhỏ: “Tên của tôi gọi là Ni Mã.”

(*) Cờ Phật giáo Tây Tạng
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo