Buổi sáng sau đó, tao hẹn nó ở một quán cà phê sân vườn nằm sâu trong con ngõ nhỏ, nơi những tán cây rậm rạp che khuất tầm nhìn của những kẻ tò mò. Nó xuất hiện với khuôn mặt hốc hác, đôi mắt quầng thâm vì mất ngủ, trông khác hẳn vẻ thục nữ hằng ngày khi đến chăm sóc cho ông già nhà tao. Vừa ngồi xuống, nó chưa kịp cầm ly nước thì nước mắt đã lã chã rơi, thấm ướt cả chiếc khẩu trang y tế vẫn còn đeo dở trên mặt. Nó bắt đầu nấc nghẹn, những lời trách móc tuôn ra như xả lũ, nó bảo tao là đồ súc vật, là kẻ đã phá nát cái sự bình yên giả tạo mà nó đã cố công gây dựng bao năm qua. Nó lo sợ cho cái danh dự của một người từng làm ở trạm y tế phường, sợ thằng chồng nó đang đóng quân ở Bắc Giang mà biết chuyện thì coi như đời nó chấm hết.
Tao im lặng, để mặc cho nó xả hết những ấm ức và tội lỗi đang đè nặng trong lòng, vì tao biết phụ nữ khi đã khóc là lúc họ yếu lòng nhất. Khi tiếng nấc đã dịu đi, tao khẽ đưa tay nắm lấy bàn tay thô ráp của một người làm nghề điều dưỡng, cái bàn tay vốn chỉ quen với việc sát trùng và thay băng cho người bệnh. Tao bắt đầu rót vào tai nó những lời mật ngọt, rằng tất cả chỉ là một phút giây thăng hoa của hai tâm hồn đang thiếu thốn sự quan tâm. Tao nói về nỗi vất vả của nó khi phải một mình lo toan từ việc con cái đến sửa sang nhà cửa mà không có chồng bên cạnh giúp đỡ. Để chốt hạ, tao rút một xấp tiền 500k dày cộp, đặt vào đôi bàn tay đang run rẩy của nó và bảo đây là để nó lo cho mấy đứa nhỏ ở nhà. Nó nhìn xấp tiền, ánh mắt thoáng qua một sự đấu tranh quyết liệt, nhưng rồi đôi bàn tay ấy cũng lẳng lặng nắm chặt lấy số tiền, tiếng khóc cũng theo đó mà tắt hẳn.
Tao đưa nó ra xe ô tô của mình, cái không gian kín đặc mùi da ghế cao cấp khiến bầu không khí giữa hai đứa càng thêm đặc quánh sự khao khát. Dọc đường đi, tao không đùa cợt như mọi khi mà chỉ nói về những điều nó đang thiếu thốn, về cái sự khô khan của những tay quân đội đóng quân xa nhà. Tao cảm nhận rõ sự đồng cảm bắt đầu nảy nở, nó bắt đầu kể về những đêm nằm không, chỉ biết ôm gối mà mơ về một sự vuốt ve thật sự. Thay vì đưa nó về nhà, tao lẳng lặng rẽ xe vào một nhà nghỉ nằm trong con phố nhỏ vắng lặng, nó không một lời phản kháng, chỉ cúi gầm mặt bước theo tao như một con cừu đã chấp nhận số phận.
Vào đến phòng, tao khóa chặt cửa và kéo nó vào một nụ hôn nồng cháy, nụ hôn của sự chiếm hữu mà lần trước 10 phút chớp nhoáng tại phòng khách không thể thực hiện được. Tao bắt đầu lột bỏ lớp vỏ bọc bên ngoài của nó, để lộ ra thân hình cao ráo 1m7 với đôi chân dài miên man vốn là niềm tự hào của nó. Dưới ánh đèn ngủ vàng mờ ảo, tao ngắm nhìn đôi mông to bản và cái háng rộng đặc trưng của người đàn bà đã sinh nở nhưng vẫn giữ được sự săn chắc. Dù đôi nhũ hoa hơi bé và hồng hơn so với vợ , nhưng sự thực tế và nồng nhiệt của nó lại khiến tao cảm thấy kích thích hơn bao giờ hết. Tao đẩy nó xuống giường, chậm rãi thám hiểm từng cm da thịt, từ cái cổ cao đến vùng bụng phẳng ly đầy sức sống.
Tao bắt đầu thực hiện màn bú liếm toàn thân, từ lòng bàn chân thon dài đến những vùng nhạy cảm nhất, khiến nó oằn mình lên vì những rung cảm chưa từng có. Còn hàng ôm tay che mặt .Tao đưa lưỡi thám hiểm từng ngóc ngách, cảm nhận mùi hương da thịt nồng nàn của người đàn bà đang độ chín, khiến bản năng mãnh thú trong tao sôi sục.
Cỗ máy đã được khởi động trơn tru. Tao cầm cái dùi cui bằng thịt của mình từ từ ấn sâu vào trong nó. Nó kêu ối lên một tiếng. Còn hàng bừng tỉnh nó ngóc đầu lên mở to mắt nhìn xuống dưới. Tao nhẹ nhàng rút ra rồi lại ấn lút cán. Lần đầu tiên nó nhìn thấy hàng của tao. Nó kêu khẽ : thế kia thì chết mất thôi. Nói xong vật đầu xuống.
Tao bắt đầu đưa nó đi qua từng cung bậc của sự khoái lạc bằng những kỹ năng mà tao đã dày công tích lũy qua bao cuộc thám hiểm. Tao vắt một chân của nó lên cổ, tư thế này khiến cái mu của nó vồng cao, phơi bày toàn bộ sự màu mỡ và ướt sũng của nước tình đang rỉ ra. Không chờ lâu hơn nữa. T tư thế đã vững. Ta bắt đầu thúc mạnh. Mỗi cú thúc của tao đều sâu đến tận cùng, khiến nó chỉ biết há hốc mồm, hơi thở gấp gáp và đôi tay bấu chặt lấy ga giường.
Trong suốt nửa tiếng đồng hồ bạo liệt, tao liên tục thay đổi tư thế, từ việc bắt nó bò bốn chân để ngắm nhìn bộ mông huyền thoại với cái rãnh giết người mà tao khao khát bấy lâu này. Chiếc dùi cui lại thực hiện việc của nó. Nó lại được đút sâu vào rãnh rồi rút ra rồi lặp lại nhịp nhàng. Tàu tăng lực lên.Tiếng da thịt va chạm "bôm bốp" hòa cùng tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng nó khiến căn phòng như nổ tung vì dục vọng. Nó lên đỉnh lần đầu tiên sau 20 phút giao tranh, toàn thân co giật đùng đùng, mắt trợn ngược trắng dã như một phản ứng kịch phát của cơ thể vì quá thăng hoa. Toàn bộ cơ vùng chậu của nó thắt chặt lại, kẹp lấy tao bên trong như một gọng kìm thép, khiến tao cảm giác như mình đang bị một thực thể sống nuốt chửng.
Trong giây phút đỉnh điểm của sự co rút ấy, sự hưng phấn của tao đã vượt qua giới hạn của sự kiểm soát. Dù không hề định trước, nhưng cảm giác khít rịt và sự rên rỉ của nó đã khiến tao bất ngờ xuất tinh hoàn toàn vào bên trong. Dòng chiến tích nóng hổi tuôn trào khiến tao sướng rần người, một cảm giác chiếm hữu tuyệt đối dâng trào trong tâm trí. Sau vài phút nghỉ ngơi, tao lại tiếp tục kéo nó vào cuộc chơi mới, dẫn dắt nó đến đỉnh cao thứ hai với sự bạo liệt hơn gấp bội. Khi đỉnh điểm đến, nó không còn kìm nén được mà thốt lên những tiếng kêu la quá trời, nước từ nơi khít rịt kia trào ra lênh láng, thấm đẫm cả tấm ga giường.
Kết thúc cuộc vui, con hàng nằm rũ rượi trong vòng tay tao, khuôn mặt vẫn còn đọng lại vẻ bàng hoàng sau cơn địa chấn thể xác. Nó thều thào thú nhận rằng đời nó chưa bao giờ có cảm giác như vậy, thằng chồng bộ đội của nó mỗi lần về chỉ như một cỗ máy khô khan, chưa đầy 5 phút đã xong chuyện. Nó cảm ơn tao vì đã cho nó biết thế nào là sự tận cùng của khoái cảm, một điều mà nó tưởng như đã chết lặng sau bao năm làm vợ.
Hai đứa nằm ôm nhau trên chiếc giường nệm trắng của nhà nghỉ, hơi thở vẫn còn nồng nàn mùi dục vọng vừa tan. Tao vuốt ve làn da vẫn còn run rẩy của nó, ánh mắt đầy vẻ che chở nhưng ẩn chứa sự thống trị. Tao bắt đầu dặn dò nó cách thức giữ bí mật, nhấn mạnh rằng tuyệt đối không được để lộ bất kỳ sơ hở nào với vợ yêu . Tao bảo nó phải về nhà tắm rửa sạch sẽ, xóa sạch mọi dòng tin nhắn, cuộc gọi và đặc biệt là phải bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra khi đối mặt với gia đình.
Nó gật đầu lia lịa, đôi mắt nhìn tao đầy vẻ phục tùng và tin cậy. Khi nó bước lên taxi về trước, tao nhìn theo và nhếch mép cười, biết rằng từ nay về sau, con điều dưỡng này sẽ luôn nằm trong tầm kiểm soát của mình. Tao thản nhiên trở về, lòng tự nhủ rằng cuộc chơi này chỉ mới bắt đầu và những bí mật này sẽ mãi là sợi dây gắn kết tao và nó trong bóng tối.