Sáng kiến Vành đai và con đường: Trung Quốc đang vẽ lại bản đồ khoa học thế giới

Cà Chớn

中国
Chủ thớt
Này không bẫy nhỉ ?
Bọn ngu nó bao biện rằng tại VN đéo trả tiền thợ nên chậm ???
Tại VN quan liêu nên duyệt vốn chậm

Ủa, vậy vay thêm làm lồn gì ?
Đội vốn có 7000 tỷ thôi chứ nhiu đâu

Và có lũ lợn lại bảo , 7000 tỷ không lãi =))


FB_IMG_1702782612287.jpg
 

Cà Chớn

中国
Chủ thớt
Tỷ tư nô lệ sủa gì mà kinh thế
Tỷ tư nô lệ đang làm chủ sàn thưong mại điện tử VN
Tỷ tư nô lệ đang làm chủ hệ thống bán lẻ VN
Tỷ tư nô lệ đang làm chủ chuỗi dệt may An Nam
Tỷ tư nô lệ đang làm chủ thị trường hàng tiêu dùng VN

Vậy ai làm nô lệ ? =))
Ra ShenZhou xin việc kìa
 

Cà Chớn

中国
Chủ thớt
BR giúp nông dân Cà Mau mua bàn chãi chà cầu 10k đéo phải cúng cho gian thương 50k và bán Tôm cho dân Tàu với giá đủ tiền lãi
 

Cà Chớn

中国
Chủ thớt
BR giúp cho dân nghèo lòi lồn mua xe oto đi thăm ruộng chứ đéo phải mơ mà ngạo nghễ với chiếc xe điện dán nhãn mác quốc gia
 

Beijing

Yếu sinh lý
Tỷ tư nô lệ đang làm chủ sàn thưong mại điện tử VN
Tỷ tư nô lệ đang làm chủ hệ thống bán lẻ VN
Tỷ tư nô lệ đang làm chủ chuỗi dệt may An Nam
Tỷ tư nô lệ đang làm chủ thị trường hàng tiêu dùng VN

Vậy ai làm nô lệ ? =))
Ra ShenZhou xin việc kìa
Nền móng là cái lồn gì mà sủa kinh thế
 

Cà Chớn

中国
Chủ thớt
BR giúp chở gạo bán cho Tàu giá cao chứ đéo phải trả phí cò lúa, lái lúa, cty xây xác, cty thu mua, cty xuất khẩu...trống có cây lúa mà cả chục thằng ăn
 

Cà Chớn

中国
Chủ thớt
Đéo có 1 quốc gia nhiệt đới nào có thể công nghệp hoá

Thế mà bọn làm đĩ vẫn mơ !

Triều Tiên nó vẫn là một quốc gia công nghiệp
 

Cà Chớn

中国
Chủ thớt
Bởi mới nói
Ở đời phải biết mình là ai

Xứ nông nghiệp nhiệt đời không ló công nghiệp hoá nông nghiệp mà lo ngạo nghễ với oto !
 

Cà Chớn

中国
Chủ thớt
Trong khi xuất thô từng cây thanh long , trái mít !

Thanh Long trong bao năm rồi mà đéo có thương hiệu ! Đéo có chế phẩm từ Thanh Long

Rồi tới lúc đó cho bò ăn mới có Mì Tôm Thanh Long đỏ thay vì đem bỏ thì mang trộn mì
 

Cà Chớn

中国
Chủ thớt
Cao tốc - Trung hoa VS Mĩ.

Chào anh chị, hôm nayi xin trình bày với anh chị về cao tốc Trung hoa và Mĩ.

Vì mình mới đọc rất nhiều anh chị phản đối trung hoa xây cao tốc, mà thích Mỹ và Nhật cơ, hỡi ôi lời người sao quá điêu ngoa.

Giờ nói tầu cao tốc trước sau đỡ phải gõ, vì sắp tới thì người trung hoa thần thánh cũng sẽ xây đường tàu cao tốc cho đông lào, mà thôi.
Để so sánh, chúng ta bỏ Nhật đi, đó là quốc gia quá nhỏ cả về diện tích lẫn dân số sẽ ko đôi-công, Chúng ta so luôn trung hoa với Mĩ, 2 quốc gia cùng diện tích và đang cùng bám đuổi ngôi vị giàu nhất thế giới. so sánh phải lịch sự.

Mỹ lập quốc cách đây trên 200 năm, 1776, và hoàn toàn đéo có chiến tranh, họ xây và xây, thích ko? thích bỏ mẹ ra hehe.
Trung hoa lập quốc 1950, oánh nhau bung bét, thời Mao đói méo mồm, nhúc nhắc tiến lên từ 1979 sau khi làm lễ trục vong 1 tiểu bá phía nam.
Thế nhưng người hoàn toàn kém về tàu cao tốc, lại là Mĩ. Nếu định nghĩa tàu cao tốc là đạt vận tốc 250km/h đều như vét máng, anh chị biết trung hoa hơn mĩ bao nhiêu lần ko ?? gấp đôi ?? Nô, gấp ba ?? nô.

Gấp 10 lần đi, tức trung hoa gấp 10 lần mĩ về tàu cao tốc nếu tính vận tốc đều là 250km/h ?
Vẫn đéo đúng, gấp mẹ 100 lần ?? vẫn đéo đúng.

Con số là 500 lần tính tới thời điểm này ( 2018 ). viết bằng chữ : năm trăm lần. tức trung hoa có 500km, thì mĩ chỉ có 01km.

Trung hoa sở hữu 29 nghìn km thời điểm này ở tốc độ đều như vét máng trên 250 km/h. ( edit : 40000 km 12/2023 )
Trong khi mĩ chỉ có 51 km tàu đạt đc tốc độ 240kmh, trên con tàu Alice express ở đoạn đường Washington DC đi New York.

Vấn đề là trung hoa chỉ làm chủ công nghệ 20 năm trước đây, họ mua lại, học hỏi, chuyển giao và đôi khi, ăn cắp để có công nghệ đỉnh của đỉnh.

Cần nhớ 1993, trong khi người mĩ đã phóng 170km/h, ae trung hoa chỉ đạt tốc độ hỡi ôi 48km/h, nhưng từ đó tới nay, trung hoa liên tục tăng tốc và giờ 310km/h là tầm thường với người hoa. liên tục liên tục làm chứ đéo nói phét là tôn chỉ của trung hoa.

ae Mĩ đéo làm đường tàu cao tốc vì họ ko theo kịp thời đại thôi, ngủ quên trên hào quang là ko tốt.

Nhiều anh chị nói họ dân thưa, thích ô tô, thích bay hơn vv chỉ là ngụy biện, họ đã bị tụt hậu. ( mở ngoặc nói thêm người mĩ tai nạn giao thông chết trung bình 110 người trong 1 ngày, lái xe đó, và tn hàng không của mĩ đứng bằng tất cả tnhk của thế giới cộng lại.) tôi nói người Mĩ đang đứng im, và với 1 thế giới tiến lên từng giờ, kẻ đứng im sẽ bị bỏ lại.

tiếp nhỉ trời ơi trời trời ơi.

Chúng ta chuyển sang đường cao tốc, Mĩ kêu bằng Freeway, trung hoa kêu bằng đéo biết.
Người Mĩ cũng như mình nói, xây nhúc nhắc cả 200 năm, đường cao tốc của Mĩ thánh lắm.
Nhưng vẫn thua người Hoa hỡi ôi.
Anh em trung hoa hơn mĩ rất nhiều về tốc độ xây và cả công nghệ, hiện anh em có cỡ 200 nghìn km đường cao tốc, trong khi mĩ chỉ cỡ 80 nghìn (?)

Đường quốc lộ, cũng là 1 loại cao tốc thì hơi tương đương, mĩ 250k km thì trung hoa 260k km.

Tức làm với hơn 200 năm xây đường xá, người mĩ thua Trung Hoàn hoàn toàn, vì người trung hoa chỉ cần gói trong 40 năm bứt phá sau khi trục vong đông lào.

cần nói thêm, cao tốc là đường có độ cong và dốc đủ hợp lí để duy trì đc trên 100km/h, cần đục núi, xây cầu vv, người trunghoa làm tốn 1 đồng, mĩ tốn 6 đồng. đéo hiểu nó làm kiểu gì mà rẻ đc, đó là bí mật.

Vậy nếu VN thuê trung hoa xây cao tốc bắc nam thì có gì sai không ?? sau những con số mình nêu, anh chị não tôm bớt ảo tưởng về Mỹ chưa ??

Mình đéo nói ai giỏi hết, nhưng ở trình độ, công nghệ, tốc độ xuất chiêu, nhân lực, tài nguyên vv, anh em Mĩ đéo bao giờ có cửa với trung hoa, 1 láng giềng môi hở răng lạnh với Đông lào thầnthánh.

Anh em đông lào ghét Tàu vì cái gì thì mình đéo quan tâm, nhưng mình biết bọn đó sợ tầu hehe, nỗi sợ truyền kiếp ngàn năm...
Đứng thẳng lên nào hỡi Đông Lào thần thánh, ưỡn mẹ mày ngực ra và nói: trung hoa, hãy xây cao tốc đi, hết nhiêu dcm báo anh chúng ta thỏa thuận, thiếu tý anh em cho nợ ok ?

Và mình đợi 2 năm tới sẽ lái cao tốc xuyên việt xoạc cô em Nam Kỳ xinh xắn hê hê dĩ nhiên trả tiền bot đéo xoắn, bà con kinh doanh sẽ mừng lắm, giá thành vận chuyển sẽ giảm, hàng hóa lưu thông, đất đai tăng giá. các biệt thự ở bờ biển hay cao nguyên sẽ đắt gấp 10 lần.
quả chôm chôm vừa hái ở miền tây, con cua gạch vừa bắt ở cà mau, sau 12h sẽ ở trên bàn ăn lũ vẩu hanoi, ngược lại quả nhãn lồng hưng yên hay con rươi tiên lãng, có thể vẫn tươi nguyên trong mõm người thần thánh Nam Kỳ.

Và các cô gái nam kì xinh đẹp, hãy rửa hạ thể bằng nước thơm, vì anh hai bắc kì Pín bảnh sẽ lái xe xuyên việt trên cao tốc, đến nam kì và chúng ta sẽ uống ly bàu đá, cắn miếng đuông dừa, rồi dìu nhau đi tom tom chát.

Này cô em nam kì xinh đẹp
có cao tốc nam bắc sẽ nối liền
anh sẽ dẫn em đi xem ao hoàn kiếm
rồi mình thưởng thức cái sinh lí đc chăng ??
 

Cà Chớn

中国
Chủ thớt
Hello anhem.
Đang tiện về tàu cao tốc, chúng ta phân tích xem tàu cao tốc nhanh hơn hay máy bay nhanh hơn ??

Nhiều ae phe Mẽo cứ cãi là người mẽo thích bay hoặc lái xe, cần đéo gì tàu cao tốc.
Nhưng sự thật, ae đéo có, mà đã đéo có thì nói làm đéo gì ??
Người cà li đang xây, nhưng đội vốn phải cắt đi 1 nửa đường, và hỡi ôi lại đội tiếp ae chắc 15 năm nữa đéo xong.
Người Mĩ là tư bản, làm gì cũng gọi nhà đầu tư và phải có lãi anh em mới làm, lỗ là lắc đầu chuồn thẳng.
ae trunghoa cơm sườn độc tài vụ này hoàn toàn thánh hơn mỹ, NN đầu tư, lỗ thoải mái, tàu cao tốc ko cần lo giá vé, NN trợ giá, nó như mạch máu thông thương, đi tới đâu người hồng hào tới đó. giá đất tăng, đầu tư với du lịch phát triển, hàng hóa thông thương, nhà nước sẽ thu đc nhiều tiền hơn từ link các vùng với nhau, đéo ai thèm ăn mấy cái vặt vãnh vào giá vé.
Thành ra ae đừng coi thường CS độc tài, chỉ có độc tài thì mới xây đc những công trình hùng vĩ tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả, trông vào lũ khốn dân chủ thì chỉ nghe chúng gào rằng tốn thuế dân ...

dcm lũ khốn dân chủ này .... à mà thôi.

giờ chúng ta thử soi xem, đi tàu và máy bay từ hanoi - saigon, thì ai sẽ đến đích trước ?? người đi tàu hay người đi máy bay ??

Giờ có 2 thằng, cùng xuất phát cùng 6 giờ sáng đi.


Đầu tiên, sân bay luôn cách trung tâm thành phố xx km, hanoi thì ae phải đi nội bài, SG thì ae phải đi Long thành, đừng nói đến TSN suốt ngày tắc khiến lão phu nổi điên vì lần nào tới SG thì máy bay đều tắc ở đường băng nửa tiếng.

từ trungtâm, ae phải đi taxi ra sân bay, cái này tốn của ae 1h.
Như vậy, thằng bay phải tốn thêm 1h đi taxi, nó phải đi lúc 5h sáng.
Nhưng bay nội địa lại phải đến trước 1 tiếng, tức 4h sáng thì ae phải lên taxi rồi.

Thằng đi tàu chỉ mất 30 phút cả check in, vì ga tàu ở tt tp.

Lúc này, máy bay mới rời khỏi cục chèn, và đoàn tàu bắt đầu lao vun vút.

2h 30 phút sau, máy bay hạ cánh, đoàn tàu vẫn lao vun vút dcm vun vút hỡi ôi vun vút.

đường bộ hanoi - saigon là 1700 km, do vượt đèo và quanh co, đường tàu chỉ 1200 vì ae sẽ đục núi bạt rừng nắn đường thẳng nhất, với tốc độ tàu 350 km/h, ae sẽ mất 5 tiếng cả dừng các ga chính.

Tàu dừng các ga đc, ae có thể dừng ở vinh, huế, đà nẵng, tuy hòa vvv, máy bay thì không thể, đây là cái vượt trội của tàu cao tốc.

Vậy sau 5h, ae đã kéo va li tới trungtâm sài gòn.

Anh em máy bay sẽ mất thêm 1 h để máy bay vào sân đỗ, chờ lấy hành lí, chờ trình giấy tờ xuất cảnh, tìm taxi và lại mất thêm 1h ngồi taxi để tới đc trungtâm sài gòn.

như vậy, ae đi tàu mất 5h30 phút, và ae đi máy bay mất 6h.

Rõ ràng đi tàu tiện hơn nhiều so với máy bay và dĩ nhiên cảm giác bình an hơn rất nhiều, mình đi máy bay cứ cất cánh với hạ là mình hãi trong khi đi tàu cao tốc nó êm như ru, ae dựng đồng xu suốt quãng đường ko hề đổ.
Còn nếu quãng đường chỉ 600km như hanoi - đà nẵng hay sài gòn - đà nẵng ?? thì thằng đi tàu nó tới trước ae bay cỡ 3 tiếng và ngồi vang với hải sản say cmnr thì ae bay mới hớt hải đến hehe.

Thành ra anh em me mỹ đừng nói ae thích máy bay hơn, chẳng qua ae trình đéo xây đc tàu cao tốc mà thôi hehe.

Và đã tới h vang, ae phe u cà hãy đợi đó tuần này ae cũng đéo yên đc với mình đâu.
 

Cà Chớn

中国
Chủ thớt
Muốn giàu, hãy làm đường ( danh ngôn trunghoa )

Tản mạn tàu cao tốc cuả anh em California.

Người Mĩ cay vụ này, đường đường là cường quốc, nhưng đé0 có tàu cao tốc, uất chứ, là nói tàu cao tốc là tốc độ cỡ 300kmh. chứ tốc độ 100km/h ae có đầy.

Con tàu Acela express lừng danh nước mĩ chạy từ hoa thịnh đốn đi philadenhia chạy đc tốc độ 300kmh trên vỏn vẹn hỡi ôi .... 50km ray, đoạn còn lại giảm còn 1 nửa.

Nói về đường sắt cao tốc, Mĩ thua trunghoa đúng 500 lần.

Một trong những Bang giàu nhất nước Mĩ, California quyết định xây, quãng đường dài 1300km, dự tính 32 tỷ đô, từ Los Angeles và vài vùng nữa rồi đến San Francisco.

nghe ngon ko ?? quá ngon. Công nghệ Mĩ ổn ko? quá ổn luôn.

Ae bàn nhau họp bàn chán tính toán như thần, quyết rồi làm thôi.
Cơ mà vào tháng 2 năm 2019, Thống đốc Gavin Newsom phán, chỉ xây đc 270 km, đoạn còn lại hoãn vô thời hạn, tầu tầu cc, lí do là hết cmn tiền rồi.

cái này kêu bằng đội giá?? vn đội giá ae chửi ầm lên, nhưng Mĩ đội thì ae im tịt nhé ??

Thật vậy, anh em Mĩ tính toán thế đé0 nào nhầm be bét, giá 32 tỷ đô dự tính đội lên 78 tỷ, và giờ là 100 tỷ, anh em ko đào đâu ra tiền. giá vé dự tính 55$ cho 1 chiều từ san - los giờ đội mẹ nó lên 150$, cầm chắc lỗ vỡ mồm.

Cái này nói lên Mĩ là chính quyền trung ương yếu, liên kết giữa các bang hơi lỏng, gần như những quốc gia riêng, trung ương đé0 đào đâu ra tiền cho anhem Cà li luôn. cũng như bác Trump gào mãi ko ra tiền xây bức tường ngăn ae Mễ.

Giá thành là vấn đề, khi xây mới thấy, 1 km ở cà li, anh em phải trả tới 200 triệu đô cho 1 km. ( ae ko nghe nhầm đâu )

giá ở châu âu là 25 triệu đô/km và chỉ 19 triệu đô/km ở Trunghoa.

Người Trunghoa xây rẻ vì họ đã xây tới 30 ngàn km ray cao tốc, cứ mỗi km họ xây, họ rút ra đc 1 kinh nghiệm nhỏ, sau khi xây 10.000km, thì những kinh nghiệm đúc kết đc sẽ hóa vàng ròng, thành ra giảm giá xây, anh em Mĩ không có Data này.

1 vấn đề nữa, Mĩ là tư sản, anh em chỉ đầu tư nếu có lãi, nhưng tàu cao tốc là 1 dạng đặc biệt, rất khó thu lãi từ giá vé. ae đầu tư phải tự xoay, nhà trắng đé0 bơm tiền.

cơm sườn, về vụ này, lại ưu việt hơn anh em tư sản.

Người Tàu xây toàn lỗ, lỗ thoải mái, trung ương bơm tiền đé0 phải nghĩ luôn.

duy nhất tuyến bắc kinh - thượng hải, sau mấy năm lỗ, giờ đã bắt đầu có lãi và bù dần cho các tuyến khác.

Tại sao ae cơm sườn Tàu đé0 ngán lỗ ?? ví dụ như tuyến đường sắt lên tây tạng, 100 năm nữa vẫn lỗ, nhưng ae đé0 ngán phí tổn luôn.

Vì dù lỗ tiền vé, cái đc là tăng trưởng kinh tế đều các vùng, giảm đc 1 năm vài triệu tấn carbon dioxide (CO2), tạo công ăn việc làm, tăng cường buôn bán, du lịch, thúc đẩy kinh tế các tỉnh nghèo, giảm tải cho các thành phố lớn, nếu nói quốc gia là cơ thể, thì tàu cao tốc như mạch máu, đi tới đâu người hồng hào tới đó. giá vé ko nói lên điều đó.

Và sự thật, trunghoa tăng trưởng như vũ bão, nhờ họ đi đúng hướng, cả tàu cao tốc lẫn đường cao tốc họ xây như nhện xe tơ, thật đáng nể. trung ương thu thuế nhờ tăng trưởng, bơm tiền cho cao tốc khỏi nghĩ luôn.

Ngươi trunghoa quan niệm chỉ làm cao tốc thì mới giàu, chứ ko phải chờ giàu mới làm.

Anh em Mỹ Cà li đành ngậm ngùi, lí do ae thua Trung hoa vụ tàu cao tốc hỡi ôi, vì anh em là dân chủ đa đảng, chi 1 xu cũng cãi nhau ỏm tỏi, làm sao lại đc thằng tỷ phú trunghoa độc đảng độc tài, hét 1 câu tiền về ào ào như lũ miền Tây.

.... Và giấc mơ ngồi tàu cao tốc 2h40 phút từ Los Angelesđến San Francisco của anh em Cà Li đã xa tít, xa tít.

ảnh : đường ray đang dang dở của anh em cà li, ae đang ko thể làm gì nổi vì hỡi ôi .. hết tiền.
 

Cà Chớn

中国
Chủ thớt
Đường tàu lên Tây tạng.
Như tôi đã trình bày với anhchị, Tây tạng thuộc Trunghoa từ thời ô kìa, 19xx, do mải phang nhau ở bình nguyên, Tây tạng bị quên lãng, và như mọi tiểu quốc thời đó, anh em đều tuyên bố độc lập tuy nhiên đé0 ai đoái hoài, ae Tây tạng và mông cổ bèn tự công nhận độc lập của nhau.
hỡi ôi người Mông cổ thần thánh 1 thời tung hoành chinh phạt 1 nửa thế giới giờ liệt danh cùng ae trọc mạt vận thật làm lòng người đau xót cho 1 đế chế huy hoàng.
195x, Mao bình định xong tuyền bộ đại lục, lúc này thì phải để mắt ae sư trọc có chiêu Lạt ma độ giang.
Tây tạng thời đó chỉ có sư trọc, ae có tóc là nô lệ cho sư, chấm hết.
Cải cách ruộng đất ở đâu oan sai thì đé0 biết, nhưung ở tây tạng thì ae có tóc ưng quá, Mao trả đất lại cho ae bần nông, đuổi lũ trọc chạy tung tóe.
ngài Dailailatma bùng sang Ấn độ, ở lại phần đất vẫn của người Tây tạng mà bọn Anh xưa đã khéo léo cắt sang cho Ấn. ae đông lào đi Ấn thì thường cố mò qua đây, trả thêm vài ngàn đô để sì sụp lạy ngài.
Sư, là lũ rất mất nết, hơn ai hết, ae VNCH cay bọn này, chế độ sụp 1 phần nhờ lũ khốn trọc này, ae bê bàn thờ xuống đường, bbq anh em, và lũ vô lại adua với anh em, ko cho ai làm ăn gì, chỉ vài tuần là loạn.
Những người anhem cơm sườn rất khôn nhé, as soon as bình định đc Nam kì, mấy ae trọc đầu não bị cấm túc hết, chúng mày chỉ đc ê a trong chùa cấm bén mảng ra đường, điểu cạn cung tàng là đây chứ đâu.
Tây tạng đc mệnh danh là nóc nhà thế giới, vì nó cao tới 49xx mét, ae đã ném nhau với 1 thằng mà nó đứng trên nóc nhà, ae ở dưới đất chưa ?? nếu ae ném trúng thì nó đé0 đau, do lực ném của ae đã bị trọng lực làm yếu, nhưng nó mà ném lại anh em, thì viên gạch của nó nguy hiểm hơn đạn bắn, vì rất nhanh và mạnh, mà chỉ có trúng đầu, gọi là chiếm thượng phong, phần thua thiệt dĩ nhiên ae phía dưới chịu, kêu bằng cam bái hạ phong.
Ae Hoa hạ hiểu lợi thế này, ngay khi kinh tế phục hồi, ae xây luôn 1 đường tàu lên tây tạng.
Người trunghoa có câu: muốn giàu, hãy xây đường trước.
phương tây ko tin trungquoc xây nổi, vì độ dốc quá lớn, nhiều nơi công nhân phải làm việc với mặt nạ dưỡng khí do độ cao, trong 500km ae phải xây trên nền đất đóng băng vĩnh cửu, nhưng trunghoa đã làm thế giới thán phục về trình xây cầu xuyên sơn bạt lĩnh, con tàu đi lên tây tạng toa chở khách đc bọc như máy bay để cấp dưỡng khí cho ae khách.
Kinh tế, du lịch trên đất Tây Tạng phát triển như bão tố, dù đường sắt 100 năm kế cũng ko thể thu hồi vốn hehe. phi ae độc tài, thì không 1 chính phủ dân chủ nào dám bỏ tiền xây con đường này.
Nhưng cái chính là anh em dễ dàng chuyển lên đây các tên lửa chứa đầu đạn hạt nhân xuyên lục địa, nếu nó đc bắn từ nóc nhà thế giới, nó sẽ bay xa hơn, mạnh hơn, rất ít anh em dám cà đánh nhau với trunghoa vì 1 phần ae đang ngồi chồm hỗm trên cái nóc nhà này với đủ hàng nóng khè thiên hạ.
Tây tạng có 1 món nữa, đó là đông trùng hạ thảo.
Người Hán cũng lên đây, nhưng do thiếu ô xi, ae bùng về bớt, phổi người tây tạng có mao mạch to hơn và hít thở nhiều lần hơn để cướp ô xi, ae hoa hạ chịu đé0 nổi hehe.
Con này là 1 loại sâu, ăn ma ăn mãnh ai mà biết, khi chết đi nó vùi trong đất, và mùa đông -30 độ tây tạng khiến nó đơ mẹ ra kêu là đông trùng, mùa hè, 1 mầm cỏ mọc lên từ thân nó, hóa ra hạ thảo. con này bán khá đắt, nghe nói ăn vào sẽ cường dương, kẻ già này ăn thử 1 vốc nhưng hỡi ôi vẫn đé0 cường, thật là tức chết đi được.
Ae chính quyền trunghoa lập tức cấm mọi sắc dân được đào con này, ngoại trừ người Tây tạng, đó là 1 đặc quyền để ae bần nông tạng kiếm thêm thu nhập, mỗi con ae bán đc 10 hay 20$ tùy lúc sốt hay ko, ngày chăm đào kiếm trăm đô là thường, tuy nhiên chỉ ae tạng tay chuyên mới nhìn đc cái mầm cỏ nhú đặc biệt từ thân ông sâu, quả là thần nhãn.
Ae Tây tạng ngày nay văn minh quá lắm, cao ốc mọc đầy, camera giăng khắp phố, người dân tay cầm khôn khôn, tay ăn gà rán thật đáng khâm phục.
ae trọc về lại cái máng lợn, lại đọc kinh ê a cấm tham gia triều chính....
Nếu ae chịu khó xem ảnh tây tạng biểu tình, thì 100% ae là sư trọc, ae mất quyền lực đồng nghĩa với tiền bạc và đặc quyền, cay chứ, ae biểu tình suốt..
Nhưng quả nhiên đã hết thời của những người anhem trọc.
 
tml tàu dạt @Cà Chớn thiên hạ vô song buscu hà mã , mập địt , cu3 , vene thì vượt xa kỳ vọng của obg mài dzồi =))
Tau khoái bú lol thê tử của tml bì.nh h.í thoai =))

Obg mài sẽ ngậm c.ặc nơi suối vàng vì skill buscu của mài =))
Sáng kiến Vành đai và con đường: Trung Quốc đang vẽ lại bản đồ khoa học thế giới

Sáng kiến Một vành đai và một con đường – siêu dự án của Trung Quốc với cơ sở hạ tầng ở quy mô toàn cầu, sẽ chuyển đổi cuộc sống và công việc của hàng triệu nhà nghiên cứu.

Một buổi sáng tháng 11 lạnh giá, dù cách gia đình ở Bangladesh 3000km, Ashraf Islam không lấy đó làm phiền mà chỉ nghĩ đến các cơ hội nghiên cứu mà anh có khi tới Bắc Kinh làm nghiên cứu sinh về kỹ thuật loại bỏ chất hữu cơ khỏi nước thải, một vấn đề đang nhức nhối ở đất nước mình. “Dù ở nhà, chúng tôi có những cơ sở nghiên cứu tốt nhưng các cơ sở nghiên cứu ở đây hoàn toàn khác do với những gì chúng tôi đã từng sử dụng trước đây”, Islam nói.
Một nghiên cứu sinh khác là Htet Aung Phyo từ Myanmar nhận được học bổng do Trung Quốc tài trợ để nghiên cứu về cách sử dụng vi khuẩn để tách chiết đồng từ quặng nghèo. Nếu dự án của anh thành công, sẽ có thể hỗ trợ công việc của những người công nhân mỏ ở Myanmar, một vài mỏ trong số đó do một công ty Trung Quốc khai thác. Một kết quả mang tính đột phá sẽ đem lại nhiều việc làm hơn cho người dân đất nước anh. “Điều đó giải thích tại sao tôi đang ở đây”, anh nói một cách tự hào.
Phyo và Islam là hai trong số 1.300 sinh viên từ hàng chục quốc gia đang dành trên 4 năm nghiên cứu và học tập tại Bắc Kinh với mục tiêu giải quyết các vấn đề khoa học ở đất nước mình. 200 học bổng được trao hằng năm từ Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc (CAS) kết hợp với Viện Hàn lâm Khoa học thế giới (TWAS) ở Trieste, Ý. Nhưng đây không phải là chương trình học bổng thông thường mà là một phần trong Sáng kiến Vành đai và con đường (The Belt and Road Initiative BRI), chương trình cho vay vốn và đầu tư lớn nhất thế giới, bao gồm cả một số tài trợ, vốn được Trung Quốc phân chia cùng 126 quốc gia.
Trên khắp thế giới, chính quyền Trung Quốc cùng các công ty và doanh nghiệp địa phương thuộc các quốc gia đối tác xây dựng đường bộ, thiết kế đường sắt cao tốc, khai thác các nguồn nhiên liệu hóa thạch dự trữ, chuyển đổi thành nguyên liệu cho các nhà máy điện, lắp đặt hàng trăm ngàn camera giám sát, xây dựng các cảng biển và hàng không. Đây là một phần của một kế hoạch khổng lồ của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình nhằm chuyển đổi các mạng lưới thương mại toàn cầu thành một thị trường cung cấp nguyên liệu và tiêu thụ hàng hóa của quốc gia này.
Trung Quốc hiện dành một khoản hơn 1 nghìn tỉ USD để cho ít nhất 100 quốc gia thuộc nhóm BRI vay làm đường bộ, đường sắt cao tốc, nhà máy điện, cảng biển và hàng không. Các công ty Trung Quốc thậm chí còn xây dựng cả các thành phố mới, như Port City Colombo, vốn được kỳ vọng là một trung tâm tài chính hàng hải ở Đông Á, sau thủ đô của Sri Lanka. Các quốc gia BRI được hưởng lợi từ cơ sở hạ tầng mới này và ngược lại, Trung Quốc là tìm kiếm thị những thị trường mới cho hàng hóa và dịch vụ của mình cũng như những con đường mới và đường sắt mới để vận chuyển chúng.
Ông Tập Cận Bình và các lãnh đạo Trung Quốc khác thấy khoa học như yếu tố trung tâm trong việc xây dựng những cây cầu với các quốc gia khác và Bai Chunli, Chủ tịch CAS, cũng nhấn mạnh trong Bản tin của CAS (CAS Bulletin) vào năm ngoái như vậy: “KH, CN và đổi mới sáng tạo là yếu tố cốt lõi lèo lái sự phát triển của BRI”.
Các trường đại học của Trung Quốc – cùng với mạng lưới rộng lớn của các viện nghiên cứu thành viên CAS – đang tỏa rộng khắp toàn cầu. Họ đang đề xuất hỗ trợ khoa học và ký các thỏa thuận hợp tác trên một mức độ chưa từng thấy, kể từ khi Mỹ và Liên Xô chạy đua cấp học bổng cho các nhà nghiên cứu trong các quốc gia liên minh trong thời kỳ Chiến tranh lạnh. Vào ngày 19/4/2019, Bai loan báo, CAS đã đầu tư hơn 1,8 tỷ nhân dân tệ (khoảng 268 triệu USD) cho các dự án KH&CN – một phần của BRI.
Tại Sri Lanka, Trung Quốc đồng tài trợ cho một trung tâm nghiên cứu nước ngọt an toàn và hỗ trợ điều tra khủng hoảng về bệnh thận ở các cộng đồng dân cư nông thôn của đất nước này. Tại Pakistan, họ đồng bảo trợ một loạt các trung tâm nghiên cứu với mục tiêu tìm hiểu về các chủ đề từ lúa gạo đến trí tuệ nhân tạo, kỹ thuật đường sắt. Tại trung tâm châu Âu, một công viên khoa học Trung – Bỉ tạo điều kiện cho các công ty mở rộng quy mô thương mại về các thiết bị y tế, điện Mặt trời và nhiều loại công nghệ tiên tiến khác. Còn ở Nam Mỹ, Trung Quốc là đối tác của Chile và Argentina, tham gia vào các trung tâm nghiên cứu vật lý thiên văn và tăng cường khả năng truy cập vào một số khu bảo tồn quý giá bậc nhất thế giới. Về tổng thể, khía cạnh khoa học của BRI tác động đến hàng chục nghìn nhà nghiên cứu và nghiên cứu sinh, hàng trăm trường đại học.
Sự đầu tư của Trung Quốc đem lại thay đổi sâu sắc trong những nước thu nhập trung bình và thấp, vốn mong muốn nhận được sự hỗ trợ về khoa học. Và vì Trung Quốc vươn lên vị trí của một siêu cường khoa học, nó cũng mang đến một tầm nhìn khác biệt so với những quốc gia đang dẫn đầu về khoa học khác.
Đó là ý tưởng win – win lan tỏa khắp các dự án BRI, theo đánh giá của Theresa Fallon, giám đốc Trung tâm Nghiên cứu châu Á châu Âu và Nga ở Brussels. Mỗi đầu tư lớn đều mang đến những lợi ích không chỉ cho quốc gia thực hiện dự án mà còn cho cả Trung Quốc, vốn hi vọng sẽ gia tăng hiệu quả khoa học và kinh tế từ các khoản đầu tư. Trung Quốc thấy mình như một đối tác phù hợp với các quốc gia nghèo bởi trước đây mình từng là quốc gia nghèo, Li Yin – phó giám đốc bộ phận hợp tác quốc tế của CAS tại Bắc Kinh, nói.
Cách tiếp cận của Trung Quốc thông qua BRI đã giúp họ có được nhiều người ủng hộ trong các quốc gia nhận được đầu tư, trong đó có Tổng thống Sri Lanka Maithripala Sirisena và Thủ tướng Pakistan Imran Khan. Trong bài diễn văn chiến thắng bầu cử vào năm ngoái, Thủ tướng Khan nói, ông muốn học hỏi cách Trung Quốc trỗi dậy từ một quốc gia nghèo thành một siêu cường mới nổi.
Nhưng cũng có cách nhìn khác về sự vươn lên của khoa học Trung Quốc khi cho rằng những quốc gia thu nhập trung bình và thấp đang mộng du trong vòng tay của một quốc gia chuyên quyền và chủ nghĩa thực dân kiểu mới, và tất cả những vấn đề mở rộng hợp tác, bao gồm các thỏa thuận công nghệ và liên minh khoa học đều nằm trong quỹ đạo đó. Trong câu chuyện đó, các quốc gia đang lún sâu vào hàng tỷ USD nợ nần của Trung Quốc và đang trao những điều chính yếu của các nguồn tài nguyên đáng giá và nhạy cảm về mặt kinh tế còn chưa biết hết. Một lo ngại khác là các dự án BRI có thể là nguyên nhân tàn phá môi trường khi mở các tuyến đường thông thương làm ảnh hưởng đến môi trường sống dễ bị tổn thương vùng núi phía Bắc Pakistan và nhiều vùng khác, làm đập trên những con sông khắp Đông Nam Á và Nam Mỹ.
Từ góc độ khoa học, mục tiêu toàn thể của BRI hết sức rõ ràng: khôi phục vị trí của Trung Quốc như một trong số những nền văn minh vĩ đại nhất thế giới, và được các quốc gia khác chiêm ngưỡng như một quyền lực khoa học. Nhưng theo Christopher Cullen, nhà nghiên cứu về lịch sử khoa học Trung Quốc tại Viện nghiên cứu Needham ở Cambridge, Anh, giờ vẫn còn quá sớm để nói về những thỏa thuận hợp tác của Trung Quốc với các quốc gia khác sẽ tiến triển như thế nào.
Nhiều ngả đường
Như đã được biết đến từ hơn 2.000 năm trước, con đường tơ lụa gắn kết vùng Viễn Đông với châu Âu, và các nhà lãnh đạo Trung Quốc đã nhắc đến tuyến đường thương mại cổ đại này từ đầu những năm 2000. Tuy nhiên chỉ đến khi ông Tập Cận Bình trở thành Chủ tịch Trung Quốc vào năm 2013, ông mới ưu tiên cho mục tiêu này và đưa nó trở thành BRI. “Đại dương trở nên bao la là do hợp nhất được tất cả các dòng sông,” ông từng nói như vậy trong sự kiện mở màn BRI tại Indonesia và Kazakhstan.
Đại dương này thậm chí còn trở nên rộng lớn hơn trong kế hoạch của ông Tập Cận Bình. Trong vòng 6 năm qua, BRI đã lớn mạnh để hợp thành một mạng lưới toàn cầu với các lộ trình trên biển và đất liền, với tâm điểm là Trung Quốc. Và ngay cả với những người am hiểu thì cũng không thể biết được toàn bộ mục tiêu của BRI bởi chính quyền Trung Quốc chưa tiết lộ danh sách các dự án đã thực hiện lẫn đang được lập kế hoạch. Nhưng ước tính, tổng kinh phí đầu tư cho BRI vào khoảng 1 đến 8 nghìn tỷ USD.
Là một hợp phần của sáng kiến khổng lồ này, Trung Quốc đang tạo ra Con đường tơ lụa thương mại trên biển thế kỷ 21 – một vòng luân chuyển trên đại dương kết nối những chuyến tàu của quốc gia này với các quốc gia tiếp giáp ở các đại dương lớn, bao gồm cả châu Phi và Nam Mỹ. Sau đó là Vành đai kinh tế con đường tơ lụa (Silk Road Economic Belt), một mạng lưới phức tạp gồm sáu hành lang kinh tế trên đất liền nối Trung Quốc với một số quốc gia châu Á và các thành phố lớn của châu Âu qua đường sắt, đường bộ và đường biển.
Mặc dù có nhiều vấn đề đặt ra xung quanh BRI, các nhà nghiên cứu Trung Quốc, Pakistan và Sri Lanka vẫn nói, xét trên mọi khía cạnh thì họ thu được nhiều lợi ích khoa học. Bất kỳ điều gì xảy ra, di sản khoa học gần nhất của BRI với Sri Lanka và Pakistan là có được một lượng lớn các nhà khoa học trình độ cao – điều mà sự hỗ trợ của phương Tây không đạt được. “Trung Quốc thành công nơi chính phương Tây thất bại”, Sujithra Weragoda, giám đốc Dự án nghiên cứu Trung Quốc – Sri Lanka nói.
Những dấu hiệu của BRI dưới góc độ khoa học sớm đến sau chuyến thăm Trung Á của ông Tập Cận Bình vào tháng 9/2013. Năm tiếp theo, CAS đầu tư vào việc nâng cấp một kính viễn vọng ở Viện nghiên cứu Thiên văn Ulugh Beg, Uzbekistan nhằm chuẩn bị cho kế hoạch hợp tác giữa viện nghiên cứu này với Đài quan sát thiên văn Tân Cương của Trung Quốc. Uzbekistan không có kinh nghiệm về kính viễn vọng, giám đốc đài quan sát Shuhrat Ehgamberdiev nói trên CAS Bulletin, vì vậy các kỹ sư Trung Quốc đã thực hiện phần quan trọng bậc nhất về kỹ thuật. Đây là khởi đầu cho nhiều dự án lớn hơn của CAS.
Hợp phần khoa học của BRI do Bai vạch kế hoạch. Được đào tạo tại Trung Quốc về tinh thể học tia X, Bai đã nghiên cứu cùng John Baldeschwieler tại Viện công nghệ California tại Pasadena vào giữa những năm 1980 về kính hiển vi điện tử quét truyền qua. Baldeschwieler kể, ngay ở giai đoạn đầu sự nghiệp của Bai thì ông đã nhận thấy nhà khoa học này có thể tiến xa và từng dự đoán là một ngày nào đó, Bai có thể trở thành chủ tịch CAS.
Dưới sự lãnh đạo của Bai, khoa học trong BRI đã được phát triển theo ba hướng song song: 1. Tại Trung Quốc, CAS lập năm trung tâm xuất sắc tại các viện nghiên cứu thành viên, mỗi trung tâm đón nhận 200 nghiên cứu sinh mà CAS đào tạo hằng năm; 2. Bên ngoài Trung Quốc là chín trung tâm nghiên cứu và đào tạo ở châu Phi, Trung Á, Nam Mỹ, Đông Á và Đông Nam Á – thông thường quốc gia sở tại đồng tài trợ, ví dụ, Phòng thí nghiệm liên hợp về Khí hậu vũ trụ Trung Quốc- Brazil ở São José dos Campos theo dõi những thay đổi khí hậu vũ trụ và phát triển các mô hình dự báo khí hậu. Tại Bangkok, Trung tâm Hợp tác đổi mới sáng tạo CAS hỗ trợ, kết nối các trường đại học và các công ty công nghệ của Thái Lan làm việc với đối tác Trung Quốc, song song với việc tạo một vị thế trong vùng cho Trung Quốc. Từ các trung tâm này, hàng trăm mối quan hệ hợp tác giữa CAS và các trường đại học Trung Quốc với các đối tác nước ngoài nở rộ; 3. Vành đai và con đường số, một nền tảng cho phép các quốc gia tham gia chia sẻ dữ liệu, bao gồm các hình ảnh vệ tinh cũng như dữ liệu mang tính định lượng về hiểm họa thiên nhiên, nguồn nước, các di sản văn hóa, một phần của dự án hợp tác của họ với Trung Quốc.
Để nắm bắt được các hoạt động này cũng như nhiều hoạt động liên quan khác, CAS thành lập một siêu ủy ban về khoa học vào năm 2016. Mạng lưới này do Liên minh các tổ chức khoa học quốc tế thuộc vùng Vành đai và con đường (ANSO) vận hành, bao gồm 37 thành viên trải rộng khắp toàn cầu, từ Viện Hàn lâm Khoa học Nga đến trường đại học Chile. UNESCO cũng là một thành viên sáng lập. ANSO đã lên kế hoạch hỗ trợ và thiết lập nghiên cứu về phát triển bền vững trong các quốc gia thuộc BRI, bao gồm cải thiện an ninh lương thực và giảm thiểu tình trạng khan hiếm nguồn nước.
Những điểm rắc rối
Khi các dự án về cơ sở hạ tầng đã hoàn thành và Trung Quốc bắt đầu gia tăng các hoạt động khoa học ở nước ngoài, nhiều mối quan ngại đang bắt đầu xuất hiện về cách thức thực hiện công việc của mình.
Một trong những lo ngại là cách Trung Quốc đang xây dựng cơ sở hạ tầng công nghệ thông tin cho Vành đai và con đường số. Mỹ và một số quốc gia khác đã cảnh báo đặc biệt về những nghị định đã được ký kết với gã khổng lồ viễn thông Trung Quốc Huawei nhằm hình thành mạng lưới thông tin di động 5 G thế hệ mới khi cho rằng có thể dẫn đến khả năng trao cho chính quyền Trung Quốc cơ hội giám sát bởi Huawei đang cung cấp cho các quốc gia BRI những công cụ giám sát – bao gồm công nghệ nhận diện hình ảnh. Dẫu vậy thì Huwei vẫn một mực phủ nhận là cài đặt những đường truy cập trong các thiết bị đó để cho những người sử dụng “không chính đáng”, có thể là chính quyền Trung Quốc.
Một trong những lo ngại lớn nhất trong khối các quốc gia BRI là những tác động về môi trường của các dự án, vốn làm thay đổi cảnh quan của hàng chục quốc gia. Nhóm bảo tồn thiên thiên WWF nêu những kết nối BRI chính giữa châu Á và châu Âu băng qua 1.739 khu vực đã được nhận diện là có vai trò quan trọng trong bảo tồn đa dạng sinh học, ảnh hưởng đến 265 loài có tên trong Sách đỏ, bao gồm 81 loài nguy cấp như Linh dương saiga (Saiga tatarica), hổ (Panthera tigris) và gấu trúc lớn (Ailuropoda melanoleuca).
Một dự án cũng khiến các nhà môi trường lo ngại là tuyến đường sắt dài 350 km trị giá 3,8 tỷ USD từ Hungary tới Serbia đang được lập kế hoạch. Nó cũng thu hút sự chú ý của các nhà cầm quyền EU và vẫn đang chờ đợi được phê duyệt. Thêm vào đó, Trung Quốc không thông qua Hiệp ước Đánh giá tác động môi trường trong bối cảnh xuyên biên giới (Espoo Convention), vốn đòi hỏi các thành viên đánh giá tác động môi trường và y tế của các dự án phát triển tại giai đoạn đầu.
Pervez Hoodbhoy, một nhà vật lý tại trường Forman Christian ở Lahore, Pakistan, cho biết một số hợp tác khoa học của Trung Quốc đang đánh giá tác động môi trường của một số dự án cơ sở hạ tầng BRI. Anh nói: “Việc thiếu thực sự nghiên cứu về một khung điều chỉnh cho các dự án BRI và điều đó khiến chúng tôi cứ phải đoán xem điều gì đang xảy ra và có thể xảy ra. Cần phải thực hiện các nghiên cứu về những vấn đề này”. Còn Aban Marker Kabraji, giám đốc Liên minh quốc tế về bảo tồn thiên nhiên (IUCN) khu vực châu Á ở Bangkok thì cho rằng, “việc không có biện pháp bảo vệ môi trường chỉ làm tăng nguy cơ rủi ro cho môi trường, tạo áp lực lên các nguồn tài nguyên thiên nhiên đang cạn kiệt và khiến các cộng đồng phải di dời”.
Một rào cản cho môi trường là các viện nghiên cứu ở cả Trung Quốc và các quốc gia BRI đều rất miễn cưỡng thực hiện những thứ có thể làm chậm tiến độ xây dựng, ông Qi Ye – Giám đốc Trung tâm chính sách công Brookings -Tsinghua ở Bắc Kinh, nói. Các công ty Trung Quốc thường “vận hành trong một môi trường nơi chính quyền địa phương hoặc bên hợp đồng cần hoặc muốn có kết quả ngay”. Các đánh giá tác động môi trường mang tính chiến lược cần có thời gian để thực hiện cho đúng và có thể sẽ dẫn đến kết quả là thay đổi các thông số kỹ thuật ban đầu – tất cả những điều này đều có thể dẫn đến khả năng trì hoãn các dự án. Do đó “đây không phải là một lựa chọn phổ biến”, Qi nói thêm.
Một vấn đề khác là các hợp đồng có thể quy vấn đề đánh giá tác động môi trường cho trách nhiệm của nước chủ nhà. Bởi các quốc gia nghèo thường ít có năng lực giám sát hoặc đánh giá trong khi những dự án xây dựng đôi khi được thúc đi trước mà không có sự xem xét kỹ lưỡng, theo quan điểm của các nhà vận động môi trường.
Có những dấu hiệu cho thấy Trung Quốc đang bắt đầu giải quyết những quan ngại này. Những tổ chức nghiên cứu bảo tồn của Trung Quốc, như Học viện nghiên cứu Đôn Hoàng, và các nhà môi trường như Ma Keping của Viện Nghiên cứu thực vật (CAS) ở Bắc Kinh, cũng từng cảnh báo về những tác động môi trường của mạng lưới rộng lớn về các tuyến đường xuyên lục địa vài năm trước.
Wang Xudong, giám đốc Học viện nghiên cứu Đôn Hoàng, cho biết các đồng nghiệp của ông đã lập bản đồ được 130 Di sản văn hóa thế giới dọc theo lộ trình Con đường Tơ lụa, trong đó có cả các phần thuộc BRI. “Tại Trung Quốc, cấm các hoạt động khai thác, phát triển gần các địa điểm khảo cổ hoặc khu vực xung quanh”, Wang nói và cho biết thêm là các quốc gia tham gia BRI có thể bắt đầu thiết lập các khu vực bảo vệ theo cách Trung Quốc đã làm. “Các quốc gia có thể tránh làm đường bộ hoặc đường sắt gần tâm chấn động đất hoặc gần các di sản văn hóa”.
Các lo ngại về môi trường quanh BRI đang bắt đầu thu hút sự chú ý của các nhà lãnh đạo Trung Quốc. IUCN với chủ tịch là nguyên Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Zhang Xinsheng đã từng cam kết nghiên cứu về những tác động môi trường của các dự án xây dựng BRI ở hai quốc gia: Sri Lanka và Pakistan. Nhóm nghiên cứu bao gồm các quan chức Chính phủ Trung Quốc đã tới hai quốc gia này vào tháng 2/2019. Người ta kỳ vọng nghiên cứu này sẽ có ảnh hưởng ở Trung Quốc bởi nó được thực hiện theo yêu cầu của Hội đồng Trung Quốc về Liên kết quốc tế trong lĩnh vực môi trường và phát triển – một tổ chức gồm các chuyên gia môi trường hàng đầu thế giới, để báo cáo Chính phủ Trung Quốc.
Do đó, Chính phủ Trung Quốc đã nhóm họp một diễn đàn trong hai ngày – động thái đầu tiên của họ- tại Bắc Kinh để thảo luận những vấn đề lo ngại về môi trường quanh BRI, dẫn đến một hội thảo của lãnh đạo các quốc gia BRI mang tên Diễn đàn Vành đai và con đường.
Arthur Hanson, tư vấn quốc tế chính cho hội đồng hợp tác môi trường Trung Quốc, cho rằng một tham vọng của ông là có thể thuyết phục được các nhà lãnh đạo Trung Quốc thực hiện những yếu tố cốt lõi trong những đánh giá tác động xã hội và môi trường của dự án BRI, cùng với việc đảm bảo sự tham gia của công chúng trong quyết định về dự án và mở dữ liệu để mọi người có thể truy cập.
Andrew Small, học giả Trung Quốc với German Marshall Fund, một think tank tại Washington DC, cho biết, theo kinh nghiệm của ông, các nhà hoạch định chính sách Trung Quốc đang bị những chỉ trích tác động và sẽ cố giải quyết chúng. Vì khi BRI hình thành, Trung Quốc sẽ còn phải trông chờ vào việc hợp tác với nhiều tổ chức quốc tế, trong đó có cả các trường đại học và các nhóm bảo tồn, Small nhận xét.
Nhìn xuống phía Nam
Vì Trung Quốc gia tăng đầu tư cho khoa học ở các quốc gia BRI, nó chuyển đổi cách các nhà nghiên cứu trên khắp hành tinh nhìn về tương lai. Trung Quốc nổi lên như một đối tác khoa học cho thế giới đang phát triển. Trong khi đó các thế hệ các nhà nghiên cứu trước ở châu Phi, châu Á và cả Nam Mỹ được đào tạo ở các quốc gia phương Tây và hiểu biết của họ bắt nguồn từ đây, không thể nói là điều tương tự sẽ xảy ra với thế hệ hiện tại.
Nhiều nhà khoa học cao niên nói với Nature cho rằng các đồng nghiệp trẻ, đặc biệt là những tiến sĩ hoặc postdoc học tại Trung Quốc giờ đang thiếu mối liên hệ với khoa học phương Tây. “Vì nhiều người trẻ tới Trung Quốc thay vì Mỹ, mối liên kết giữa họ với phương Tây sẽ yếu đi,” Kamini Mendis, một chuyên gia về sốt rét ở Sri Lanka và từng làm việc cho WHO, nhận xét.
Nhưng còn một khía cạnh khác trong câu chuyện này: viễn cảnh những cuộc chạm trán khoa học Trung Quốc với những quốc gia khác có thể, theo một nghĩa hẹp, bắt đầu thay đổi cả Trung Quốc. Tại một cuộc họp tại Bắc Kinh vào tháng 11 năm ngoái với các nghiên cứu sinh từ các quốc gia BRI, Nature đã thử đặt câu hỏi là liệu có bất kỳ ai muốn tăng thêm thời gian nghiên cứu tại đây không. Họ có ý định sống và làm việc tại Trung Quốc lâu dài – như những nhà khoa học nước họ đã làm như vậy khi học tập ở châu Âu và Bắc Mỹ? Khán phòng rơi vào im lặng cho đến khi một quan chức Viện Hàn lâm chỉ ra rằng quy định nêu rõ họ phải trở về quê hương khi hoàn tất chương trình tiến sỹ. “Chúng tôi không muốn là nguyên nhân dẫn đến nạn chảy máu chất xám ở quốc gia khác”, bà nhấn mạnh.
Nhưng khi bà chưa nói hết ý mình, một nhà nghiên cứu của Viện Hàn lâm xen vào. “Anh định hỏi là nếu các nghiên cứu sinh ở lại đây thì có lẽ Trung Quốc sẽ trở thành một xã hội đa văn hóa hơn phải không? Điều đó có thể không phải là điều quá xấu đâu”.
Thanh Nhàn dịch
Nguồn: https://www.nature.com/imme.../d41586-019-01124-7/index.html
 
Đường tàu lên Tây tạng.
Như tôi đã trình bày với anhchị, Tây tạng thuộc Trunghoa từ thời ô kìa, 19xx, do mải phang nhau ở bình nguyên, Tây tạng bị quên lãng, và như mọi tiểu quốc thời đó, anh em đều tuyên bố độc lập tuy nhiên đé0 ai đoái hoài, ae Tây tạng và mông cổ bèn tự công nhận độc lập của nhau.
hỡi ôi người Mông cổ thần thánh 1 thời tung hoành chinh phạt 1 nửa thế giới giờ liệt danh cùng ae trọc mạt vận thật làm lòng người đau xót cho 1 đế chế huy hoàng.
195x, Mao bình định xong tuyền bộ đại lục, lúc này thì phải để mắt ae sư trọc có chiêu Lạt ma độ giang.
Tây tạng thời đó chỉ có sư trọc, ae có tóc là nô lệ cho sư, chấm hết.
Cải cách ruộng đất ở đâu oan sai thì đé0 biết, nhưung ở tây tạng thì ae có tóc ưng quá, Mao trả đất lại cho ae bần nông, đuổi lũ trọc chạy tung tóe.
ngài Dailailatma bùng sang Ấn độ, ở lại phần đất vẫn của người Tây tạng mà bọn Anh xưa đã khéo léo cắt sang cho Ấn. ae đông lào đi Ấn thì thường cố mò qua đây, trả thêm vài ngàn đô để sì sụp lạy ngài.
Sư, là lũ rất mất nết, hơn ai hết, ae VNCH cay bọn này, chế độ sụp 1 phần nhờ lũ khốn trọc này, ae bê bàn thờ xuống đường, bbq anh em, và lũ vô lại adua với anh em, ko cho ai làm ăn gì, chỉ vài tuần là loạn.
Những người anhem cơm sườn rất khôn nhé, as soon as bình định đc Nam kì, mấy ae trọc đầu não bị cấm túc hết, chúng mày chỉ đc ê a trong chùa cấm bén mảng ra đường, điểu cạn cung tàng là đây chứ đâu.
Tây tạng đc mệnh danh là nóc nhà thế giới, vì nó cao tới 49xx mét, ae đã ném nhau với 1 thằng mà nó đứng trên nóc nhà, ae ở dưới đất chưa ?? nếu ae ném trúng thì nó đé0 đau, do lực ném của ae đã bị trọng lực làm yếu, nhưng nó mà ném lại anh em, thì viên gạch của nó nguy hiểm hơn đạn bắn, vì rất nhanh và mạnh, mà chỉ có trúng đầu, gọi là chiếm thượng phong, phần thua thiệt dĩ nhiên ae phía dưới chịu, kêu bằng cam bái hạ phong.
Ae Hoa hạ hiểu lợi thế này, ngay khi kinh tế phục hồi, ae xây luôn 1 đường tàu lên tây tạng.
Người trunghoa có câu: muốn giàu, hãy xây đường trước.
phương tây ko tin trungquoc xây nổi, vì độ dốc quá lớn, nhiều nơi công nhân phải làm việc với mặt nạ dưỡng khí do độ cao, trong 500km ae phải xây trên nền đất đóng băng vĩnh cửu, nhưng trunghoa đã làm thế giới thán phục về trình xây cầu xuyên sơn bạt lĩnh, con tàu đi lên tây tạng toa chở khách đc bọc như máy bay để cấp dưỡng khí cho ae khách.
Kinh tế, du lịch trên đất Tây Tạng phát triển như bão tố, dù đường sắt 100 năm kế cũng ko thể thu hồi vốn hehe. phi ae độc tài, thì không 1 chính phủ dân chủ nào dám bỏ tiền xây con đường này.
Nhưng cái chính là anh em dễ dàng chuyển lên đây các tên lửa chứa đầu đạn hạt nhân xuyên lục địa, nếu nó đc bắn từ nóc nhà thế giới, nó sẽ bay xa hơn, mạnh hơn, rất ít anh em dám cà đánh nhau với trunghoa vì 1 phần ae đang ngồi chồm hỗm trên cái nóc nhà này với đủ hàng nóng khè thiên hạ.
Tây tạng có 1 món nữa, đó là đông trùng hạ thảo.
Người Hán cũng lên đây, nhưng do thiếu ô xi, ae bùng về bớt, phổi người tây tạng có mao mạch to hơn và hít thở nhiều lần hơn để cướp ô xi, ae hoa hạ chịu đé0 nổi hehe.
Con này là 1 loại sâu, ăn ma ăn mãnh ai mà biết, khi chết đi nó vùi trong đất, và mùa đông -30 độ tây tạng khiến nó đơ mẹ ra kêu là đông trùng, mùa hè, 1 mầm cỏ mọc lên từ thân nó, hóa ra hạ thảo. con này bán khá đắt, nghe nói ăn vào sẽ cường dương, kẻ già này ăn thử 1 vốc nhưng hỡi ôi vẫn đé0 cường, thật là tức chết đi được.
Ae chính quyền trunghoa lập tức cấm mọi sắc dân được đào con này, ngoại trừ người Tây tạng, đó là 1 đặc quyền để ae bần nông tạng kiếm thêm thu nhập, mỗi con ae bán đc 10 hay 20$ tùy lúc sốt hay ko, ngày chăm đào kiếm trăm đô là thường, tuy nhiên chỉ ae tạng tay chuyên mới nhìn đc cái mầm cỏ nhú đặc biệt từ thân ông sâu, quả là thần nhãn.
Ae Tây tạng ngày nay văn minh quá lắm, cao ốc mọc đầy, camera giăng khắp phố, người dân tay cầm khôn khôn, tay ăn gà rán thật đáng khâm phục.
ae trọc về lại cái máng lợn, lại đọc kinh ê a cấm tham gia triều chính....
Nếu ae chịu khó xem ảnh tây tạng biểu tình, thì 100% ae là sư trọc, ae mất quyền lực đồng nghĩa với tiền bạc và đặc quyền, cay chứ, ae biểu tình suốt..
Nhưng quả nhiên đã hết thời của những người anhem trọc.
tml tàu dạt @Cà Chớn thiên hạ vô song buscu hà mã , mập địt , cu3 , vene thì vượt xa kỳ vọng của obg mài dzồi =))
Tau khoái bú lol thê tử của tml bì.nh h.í thoai =))

Obg mài sẽ ngậm c.ặc nơi suối vàng vì skill buscu của mài =))
 
Bẫy nợ Tàu là nợ công trình nào thì nó cứu công trình đó
Nợ Tây 1 công trình nó cấn nợ cả quốc gia
tml tàu dạt @Cà Chớn thiên hạ vô song buscu hà mã , mập địt , cu3 , vene thì vượt xa kỳ vọng của obg mài dzồi =))
Tau khoái bú lol thê tử của tml bì.nh h.í thoai =))

Obg mài sẽ ngậm c.ặc nơi suối vàng vì skill buscu của mài =))
 
tml tàu dạt @Cà Chớn thiên hạ vô song buscu hà mã , mập địt , cu3 , vene thì vượt xa kỳ vọng của obg mài dzồi =))

Tau khoái bú lol thê tử của tml bì.nh h.í thoai =))

Obg mài sẽ ngậm c.ặc nơi suối vàng vì skill buscu của mài =))
Tỷ tư nô lệ đang làm chủ sàn thưong mại điện tử VN
Tỷ tư nô lệ đang làm chủ hệ thống bán lẻ VN
Tỷ tư nô lệ đang làm chủ chuỗi dệt may An Nam
Tỷ tư nô lệ đang làm chủ thị trường hàng tiêu dùng VN

Vậy ai làm nô lệ ? =))
Ra ShenZhou xin việc kìa
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo