noibuonkhongten
Yếu sinh lý
Trải lòng...
Tôi cầm tinh con ngựa, năm nay như các cụ tính là cũng 34t rồi.
Từ hồi đi học sinh viên chắc ông nào cũng thế: thỉnh thoảng làm mấy điểm lô, có việc tụ tập đám hỏi thì ba cây rồi liêng. Sau mở mang hơn thì biết đến bóng bánh xóc đĩa nhưng tát cả chỉ dừng lại ở cỏn con vài ba triệu, nhưng chính cái cỏn con ấy như hình thành dần máu ăn thua trong con người vậy, để sau này khi vài 3 năm trở lại đây cờ bạc ol thịnh hành thì ngốn vài tỉ mất xác không lối về.
Từ một người có cv đàng hoàng, đc nhiều người trọng dụng là một điểm sáng mà nhà nhà lấy làm gương về ý chí học tập, chịu khó làm ăn...rồi chả hiểu sao đi vào con đường này đâm nợ nần chồng chất. Ban đầu cũng chỉ nghĩ ngày kiếm vài trăm, hoặc lúc cs khó khăn cần kinh tế mới vào lặn vài tay nhưng dần dần xe cộ, công việc, gd tan nát chúng mày ạ. Lấy vợ để tu tâm cùng nhau làm ăn nhưng áp lực nợ nần xh quá lớn, gd họ hàng ae đồng nghiệp ko còn ai vì do mình để mất niềm tin quá nhiều, đôi khi nợ cũng sợ nhưng cái việc cô độc ko lối thoát ko ai ở bên cũng thật đáng sợ. Rồi t đi biệt đến mảnh đất mới để lại tất cả lại, ngày đi ko nổi 10k thèm điếu thuốc đêm đêm cũng ko có, lăn lội đủ nghề kiếm sống như kiểu chạy trốn nhưng chả có cái kết đẹp nào cả chúng mày ạ. Nợ quá làm vài tháng tích góp lại chơi, nợ nhiều món xh đến đòi nhiều vk bỏ về ngoại, bố quỵ tai biến. Nghĩ cuộc đời quá cay đắng, nhưng do mình chứ do ai được.
Giờ muốn ở ko ở được vì 1 thân 1 mình kt suy thoái làm thuê làm mướn khó quá, về thì ko có tiền trả mà ông ngày càng ốm quá mà tao ko cả có tiền về. Những lúc ntn thấy mình thật vô dụng bất hiếu chúng m ah.
Thôi bỏ hết đi ae về với gia đình thôi, đúng như Tiến bịp nói 1 triệu ăn ngày hôm nay là cơ sở ngày mai mất nhiều hơn thôi. Bỏ thôi ae đừng ảo tưởng sức mạnh nữa ai mất rồi thì thô, bình tĩnh và nhẫn lại sẽ có cách giải quyết .
Nhà là nơi có nhiều người thân đang chờ ta trở về !
Tôi cầm tinh con ngựa, năm nay như các cụ tính là cũng 34t rồi.
Từ hồi đi học sinh viên chắc ông nào cũng thế: thỉnh thoảng làm mấy điểm lô, có việc tụ tập đám hỏi thì ba cây rồi liêng. Sau mở mang hơn thì biết đến bóng bánh xóc đĩa nhưng tát cả chỉ dừng lại ở cỏn con vài ba triệu, nhưng chính cái cỏn con ấy như hình thành dần máu ăn thua trong con người vậy, để sau này khi vài 3 năm trở lại đây cờ bạc ol thịnh hành thì ngốn vài tỉ mất xác không lối về.
Từ một người có cv đàng hoàng, đc nhiều người trọng dụng là một điểm sáng mà nhà nhà lấy làm gương về ý chí học tập, chịu khó làm ăn...rồi chả hiểu sao đi vào con đường này đâm nợ nần chồng chất. Ban đầu cũng chỉ nghĩ ngày kiếm vài trăm, hoặc lúc cs khó khăn cần kinh tế mới vào lặn vài tay nhưng dần dần xe cộ, công việc, gd tan nát chúng mày ạ. Lấy vợ để tu tâm cùng nhau làm ăn nhưng áp lực nợ nần xh quá lớn, gd họ hàng ae đồng nghiệp ko còn ai vì do mình để mất niềm tin quá nhiều, đôi khi nợ cũng sợ nhưng cái việc cô độc ko lối thoát ko ai ở bên cũng thật đáng sợ. Rồi t đi biệt đến mảnh đất mới để lại tất cả lại, ngày đi ko nổi 10k thèm điếu thuốc đêm đêm cũng ko có, lăn lội đủ nghề kiếm sống như kiểu chạy trốn nhưng chả có cái kết đẹp nào cả chúng mày ạ. Nợ quá làm vài tháng tích góp lại chơi, nợ nhiều món xh đến đòi nhiều vk bỏ về ngoại, bố quỵ tai biến. Nghĩ cuộc đời quá cay đắng, nhưng do mình chứ do ai được.
Giờ muốn ở ko ở được vì 1 thân 1 mình kt suy thoái làm thuê làm mướn khó quá, về thì ko có tiền trả mà ông ngày càng ốm quá mà tao ko cả có tiền về. Những lúc ntn thấy mình thật vô dụng bất hiếu chúng m ah.
Thôi bỏ hết đi ae về với gia đình thôi, đúng như Tiến bịp nói 1 triệu ăn ngày hôm nay là cơ sở ngày mai mất nhiều hơn thôi. Bỏ thôi ae đừng ảo tưởng sức mạnh nữa ai mất rồi thì thô, bình tĩnh và nhẫn lại sẽ có cách giải quyết .
Nhà là nơi có nhiều người thân đang chờ ta trở về !


