Chị mỉm cười nhẹ nhàng khẽ nói:
- Nay ốm dậy rồi nhõng nhẽo quá nha em bé. Ôm thế này sao chị làm đồ ăn cho em ăn được.
Câu nói nghe vừa gần gũi vừa dí dõm yêu thương ấy khiến nó xua tan những dục vọng như dần hình thành trong người tôi, tôi khẽ buông chị ra và lại ghế ngồi. Ăn uống nói chuyện một lúc chị dục tôi đi nghỉ ngơi chút đi cho khỏe, còn chị hình như chị đi tắm. Tôi thì vẫn ngồi trên ghế sofa mà không đi vào phòng, chị tắm xong đi ra sao nay chị lại mặc cái bộ đồ như hôm chị bị ốm đó, chị vô tư xoay xoay người trước sau rồi hỏi tôi đẹp không, bé Liên hôm lãnh lương tháng đầu đi làm mua tặng cho chị đó. Tôi thực sự hơi đứng hình trong giây lát, khẽ nhìn trước nhìn sau rồi lại gần chị:
- Chị mặc đồ này nhìn trẻ trung và tôn dáng của chị lên lắm
Nhìn bờ mông to tròn, vòng 1 nhấp nhô mà trong tôi thổn thức những cảm xúc vô hình
- Nhược điểm là của chị vùng này hơi đầy đặn nên nới nhẹ 1 xíu để không bị vải ôm sát sẽ nhìn thoải mái hơn (thực ra đó là ưu điểm đó chứ, con gái mà vùng đó vun cao lên nhìn đẹp và gợi cảm vô cùng đễ hút mặt đàn ông, tôi nói và đưa tay kéo nhẹ quần chị xuống xíu để nới chỗ vải đang ôm sát vùng tam giác của chị) Có lẽ những điều tưởng chừng như hơi vô duyên ấy nhưng tôi đã thực hiện thật nhè nhàng và gần gũi nên đã xua tan mọi khoảnh cách mọi vấn đề ranh giới riêng tư nam nữ của chị đối với tôi
Chị cứ đứng im để tôi chỉnh sửa rồi khẽ ngồi lên ghế, kéo nhẹ tôi xuống và tựa vào người tôi, trong lời nói có chút thổn thức:
- Em là người đàn ông thật tinh tế em à!
Tôi vòng qua ôm lấy và kéo chị sát vào người tôi hơn, nhìn chị tôi nhẹ đưa tay sờ lên bờ môi căng mọng không son phấn mà vẫn hồng hào của chị:
- Môi chị đẹp ghê
Chị cười và nép sát vào lòng tôi. Và khoảng khắc ấy, giây phút ấy một câu nói mà mãi sau này như khắc sâu vào trong tâm trí tôi, tôi như không tin vào những gì mình được nghe nữa:
- Chị... chị muốn làm chuyện đó!