Sáng nay đã là 30.12 rồi vậy là chỉ còn 3 ngày nữa, sau tết Dương lịch tao phải đi làm chỗ khác rồi, phải nói là đi học việc chứ, ngó nhìn Trọc say ngủ tao đưa tay xuống bóp mũi nó lại, làm nó nhăn nhó tỉnh giấc ngơ ngác nhìn tao nhưng rồi lại rúc vô ngủ tiếp, có khi nào nó sẽ là vợ tao ko nhỉ, thực sự nghĩ đến điều này tao cũng ko vui lắm, ko hiểu sao trong tao chưa bao giờ có cảm giác có sự liên kết nào giữa tao và nó, phải chăng bởi nó đến với tao quá dễ dàng nên tao chẳng còn tí cảm xúc nào của 1 kẻ đi chinh phục cả
Chuyến này đi xa nơi đây có khi cũng tốt, một là để chấp nhận 1 sự mới mẻ trong công việc mới có khi là bước đệm trong tương lai của tao, hai là về mặt tình cảm của tao và nó thì cần 1 khoảng cách để kiểm chứng thêm. Đánh răng xong tao lên ôm lấy nó, kéo áo lót nó lên đưa lưỡi tinh nghịch lượn lờ lên đầu ti nó khiến nó quằn người rồi ôm lấy tao, tính tao thì chả mấy khi làm chuyện đó lúc sáng sớm như này cả, phải vệ sinh sạch sẽ xong thì mới có hứng, tao chỉ chọc nó xíu thôi rồi buông nó ra, tao dậy, con nhỏ bịu mặt trách móc nhưng quấn cái mền lại ngủ tiếp.
Để cho nó ngủ tao xách xe qua chỗ ông chánh, đến nơi ông dậy ngồi ở sân đang ngó bà chị tưới rau, vườn rau bà chăm nên tốt lắm, dàn mướp dàn susu cũng leo cao rợp kín sân rồi, cầm bình trà lên mà trong chỉ còn dư tí trà nguội, chưa có ai phà trà cả, cầm vô trong bếp lấy tí nước nóng, đi ngang phòng tập thấy chị đang chạy bộ
Ê, ê làm vợ kiểu gì thế, có bình trà cũng ko pha cho chồng dc nữa
E qua sớm thế, chưa pha thì e pha đi, a giao cho e làm quản gia rồi mà
Quản gia chứ có phải osin đâu mà pha trà
Trc chắc có mơ cũng đéo nghĩ có ngày ăn nói trả treo với chị như thế, nhưng thời thế đổi thay nhanh thật giờ đôi khi chắc tao còn thân thiết với a chị hơn cả người trong nhà luôn. Làm ấm trà nóng ra rót đưa cho a
Chỉ có mày quan tâm đến tao, chứ nay tụi nó bỏ bê cái thằng ăn bám này rồi. Thấy sự tự ti trong anh, tao ôm xiết hai vai a. Ak còn 3 ngày nữa e đi làm xa rồi, a có đi chơi đâu thì 3 ngày này để e đưa đi, tranh thủ cho bà chị a đi chơi luôn. Mà lão lắc đầu, xưa tao còn khỏe mạnh còn dc việc thì họ còn đon đả đón tao chứ nay phế nhân rồi, đến họ lạnh nhạt thì đến làm gì nữa mày
Sao nay yếu đuối đến lạ thế kìa ông già ơi. Nghĩ mà thốt lên 1 câu chán chường trong lòng. Thôi làm ván cờ nhé, cá chầu ăn sáng đi, đúng là có cá cược đánh hăng hơn liền, nhưng thấy ông đang tâm trạng nên tao cũng ko muốn hơn thua, lão ta thắng khoái chí cười haha. Chạy xe ra mua đồ ăn sáng rồi dọn ra cho cả nhà, bà chị gái của a thì kêu mãi mới chịu dừng tay để ra ăn, cái máu nhà nông ngấm sâu trong bà ấy rồi hay sao mà khi nào cũng ko ngơi tay khỏi công việc, vừa ăn tao hỏi han có chở đi giao hạt điều hay lấy về thêm ko con đi cho, đúng chỗ ngứa bà kêu con đi giao cho cô với chứ đường xá cô ko quen, rồi lấy về giúp cho cô thêm 2 bao nữa nhé.
Ông chánh nháy nháy mắt tao, ý ông chắc là đừng lấy nữa, lấy về bả toàn thức làm đến khuya ko ak. Mà kệ bà chứ, ko có việc buồn bà lại đòi về mất nữa
Chị ăn xong thấy vô thay cái mặc váy ra lại ngồi bên tao, mùi hương thoảng qua mà xao xuyến cả tâm hồn, tao đang ngồi thì chị hẩy hẩy vào vai, chở chị đi làm đi. Thế là lấy xe hơi chở chị đi, ngoái lại nói với a, có gì cần đi dạo đâu gọi e nha, e chở chị đi làm xong là e ghé phòng chở nhỏ người yêu đi ăn luôn chứ chưa về liền đâu
Chạy dc khúc thấy cái xe bồn chở bê tông đang lù lù phía trc, chị kêu e đi chậm lại đi, xe chở bê tông nó sóng sánh đi kề bên nguy hiểm lắm e.
Chị nói đúng đó, mà chị mới sáng sớm tự dưng có cái “xe bồn lù lù “ra đây chặn đường
Chị cũng méo hiểu tao đang nói lái đâu, tao lại nói tiếp: mấy loại xe này có bê tông lỏng ở trong, xô qua xô lại tài xế mà non kinh nghiệm dễ từ xe bồn bê tông chuyển sang thành xe “bồn lú”, có khi lật là thành “bồn lẹp” luôn chị nhỉ.
Chị lúc này mới chau mày lại, từ "bồn lẹp" làm chị nhẩm nhẩm đi rồi nhẩm lại trong miệng. Bỗng rồi chị quay qua trừng trừng mắt nhìn vào tao, may tao đang cầm vô lăng nên chị ko dám tác động vật lý lên tao mà chị la cho: Ăn nói hàm hồ dơ bẩn, lo chạy xe đi, ko là….
Chị nói đến từ ko là…. xong chị ngập ngừng mà ko nói tiếp. Tao nghĩ trong đầu, nếu ko là chị cho e thành xe “bồn lú” luôn chứ gì.
Khoái lúc chị mặc đồ tập gym chạy bộ, tuy áo ngoài dài che phủ qua mông nhưng quần đó chắc chắn là chị sẽ bị “ bốn ló” lắm đây
Chở chị đến nơi tao về phòng để chở Trọc đi ăn, nó đang đánh răng, mà tính nó tắm cũng lâu mà đánh răng hay rửa mặt cũng lâu nữa. Chạy 1 vòng tấp vô quán phở mà tao ăn rồi nên chỉ ngồi ngó và làm cho nó ăn, sắp đi làm xa nên cũng cưng nó như 1 cô công chúa nhỏ, nó thấy tao quan tâm hơn mọi ngày nên vui lắm, mặt cứ vênh vểnh lên nhìn muốn vả cho phát.
Ăn xong đưa nó về phòng, còn tao qua giúp bà chị ông chánh đi giao hạt điều và lấy thêm cho bả ít hàng về cho bả làm, về hỏi ông chánh đi chơi đâu ko mà ông lắc đầu kêu đâu phải ai cũng rảnh ở không như tao, họ còn đi làm nữa chứ mày, chơi mấy ván cờ xong cũng chán, chui là phụ bả chị ông lẩy vỏ hạt điều dc lát mà mỏi tay quá, rồi chán quá lại xách xe đi.
Đéo hiểu sao lại dừng chỗ cty, khác với lúc xưa toàn bước xuống từ chiếc xe máy cùi bắp
Mới có 2 ngày quay lại cty nay a mày đã bước xuống từ 4 bánh rồi đây. Bỗng toát lên 1 vẻ rất chi “tổng xì tài” , nhỏ bán hàng mới sợ nhận nhầm nên nhìn nhìn tao mãi, đến lúc lại gần biết chắc là tao mời cười cười hỏi, vô thấy con kế toán nó nhìn nhìn tao lạ lẫm, cười với nó cho có lệ rồi cũng đi qua xuống kho xem 2 đệ đang làm đi, tám với tụi nó và nhỏ e sếp 1 lát rồi đi, thôi về đưa con Trọc đi ăn trưa và chở nó đi học luôn, nay dc bạn trai chở tận đến trường nên cô nàng nét vui hiện rõ lên mặt, đến nơi mà chưa chịu xuống còn nghiêng má qua kêu tao hôn lên má rồi mới chịu xuống, nó tung tăng đi vô, đúng là tụi con gái mới lớn thật là lắm chuyện.
Đậu xe ngoài đường đi vô nằm phịch xuống giường tính ngủ mà chị chánh gọi hỏi ở đâu qua chở chị, hỏi đi đâu, chị kêu thôi chở chị về phòng e, chị nghỉ trưa xíu. Về chị lôi mấy cuốn sách ngồi đọc, tao thì mệt nên cũng nằm rồi thiu thiu ngủ mãi chị đập đập dậy để chở chị đi mới biết.
Sau lần chị lén lén lút lút gặp người yêu cũ tự dưng trong tao chẳng còn tí tò mò nào về chị nữa cả, chị từ 1 chỗ là thần tượng trong tao bỗng hóa bình thường thậm chí là tầm thường nữa, 1 người phụ nữ đầy quyền lực, quý phái cao sang khó với bống hóa yếu mềm, cũng biết nứng và sống bản năng thấp hèn như bao phụ nữ khác thôi chứ có mẹ gì đâu.
Chiều tao chở chị về rồi lại mượn xe để chở con trọc về rồi đi ăn. Sáng hôm sau lại qua sớm đưa chị đi làm. Chạy kiểu này kiểu y như grap vậy, đang chở con Trọc đi ăn thì ông chánh gọi kêu lát về chở tao đi đây với mày, đi cũng hơi xa đến một ngôi nhà cấp 4 có ông già, tao hỏi ông chánh có cần mua gì ko a, ông kêu quên quay lại mua tí quà, người già thì có uống trà, ăn trầu, ăn bánh thôi, cũng mua gói trà với hộp bánh. Mà kể ra lão chồng chị chánh trong người ko có xu nào luôn, ông chỉ chỉ mua mua rồi kêu tao trả tiền.
Cũng ko biết mối quan hệ ông già này với ông chánh là thế nào nhưng thấy cách nói chuyện thì hẳn cũng là đồng hương, tao cũng ra xe đi đi lại lại giành không gian để họ tự nhiên nói chuyện. Mãi gần 10h trưa mới về, phóng nhanh để còn kịp chở con Trọc đi học, lỡ hứa chở đi ăn rồi đưa nó đến trường rồi.
Chở nó đi xong về nằm ngả lưng xíu, gần 1h trưa thấy chị chánh gọi đến đón chị, thấy địa chỉ chị cho thì ko phải chỗ cty mà là 1 địa điểm khác xa hơn, xe tao dừng trc 1 quán hải sản, đợi 1 lúc mới thấy chị ra, mặt chị đỏ hồng, trên tay còn cầm 1 hộp xốp nữa, chị bước vô xe rồi quay qua nói với tao: nay tất niên cty nên a e cty ra đây ăn hải sản, chị có cất phần cho e đó. Đưa cáihộp đựng trong bao nilon qua tao, tao cũng cầm lấy cảm ơn nhưng ko mở ra, sợ mùi bay ra lại ám vào xe nữa.
Giờ chị về cty ak – Ko, chị uống nhiều say rồi, chở chị về thôi, chiều ko làm nữa
Thế là theo đường chở chị về nhà, chạy dc khúc chị hỏi e chở chị đi đâu ak, tưởng chị say tao chạy nên chị nhìn ko rõ đường nên tao chạy chậm chậm lại
. Về nhà chị chứ đâu – Ko, say về nhà chị làm gì e, chị chồng ko thích phụ nữ nhậu nhẹt đâu, chở chị về chỗ e để chị nghỉ xíu
Thế thì nói chở về chỗ phòng e, kêu chở chị về thì chở về nhà chị chứ chở đi đâu nữa. đúng mệt
Về tới phòng chị vô nhà vệ sinh xả nước ri rỉ để át tiếng đi, chắc chị đi tè, lát chị ra ngồi tựa đầu giường rồi lấy trong túi chị ra cái kính và 1 cuốn sách, nhìn toàn tiếng anh thấy chữ best sale rồi busines gì đó
Chị kêu tao lấy đồ chị cất phần mà ăn đi, cũng chả đói nhưng tò mò mở xem là gì, ôi 1 con tôm càng xanh ko to lắm, ít ốc hương và 1 con hàu to nướng phomai. Bóc con hàu ra nhìn mà cứ nghĩ bậy nhưng thấy chị đeo kính vô rồi nghiêm túc đọc sách nên ko dám đưa con hàu cho chị xem để chọc chị nữa. Ăn con hàu xong mà thấy nó thiếu thiếu gì đó, thế là chạy ra tạp hóa mua 3 lon bia về để nhấm nháp hết số mồi còn lại, cũng mua cho chị ly trà mật ong để chị uống giã bia.
Ăn xong chui vô trong ngồi gần xem chị đọc gì, chắc trưa nên cũng uống ko nhiều tại nhìn mặt chị chỉ hồng hồng thôi, tao cầm lấy cuốn sách trên tay chị rồi cầm đọc mà toàn chữ tiếng anh, xưa cấp 2,3 cũng học tiếng anh mà chữ trả lại hết cho thầy cô cả rồi ko mang theo hành trang đường đời dc chữ nào cả. Có mỗi ai lớp du cầm cu thì giỏi thôi chứ còn lại mù tăm mù tịt.
Tao bèn quay qua mỉm cười gãi đầu trả lại sách cho chị, chị nhìn tao mà thoáng ánh mắt khác lạ đi. Trả lại sách tao định bước xuống đi tè, có 3 lon mà mắc tè rồi, ko biết thận có yếu quá hay ko, chị níu tao lại, đưa cuốn sách cho tao bảo tao cầm đọc và cười giống vậy đi, tao cũng làm theo rồi trả sách lại nhảy xuống chui vô nhà vs để xả phát
Đi ra tao ko lên giường ngồi gần chị nữa mà ngồi ở ghế, kể chị nghe sáng nay chở a đi chơi, nghe xong chị vẩy vẩy tay kêu tao lên ngồi đây với chị, lên ngồi cạnh chị bỏ sách xuống, chị im lặng rất lâu, rồi thấy chị lại lôi bức hình nhóm ra nhìn, lúc sau chị đưa tay vuốt lên khuôn mặt 1 chàng trai đeo kính trong tấm hình, giờ tao mới nhận ra cô gái trong hình mà hồi xưa là chị để tóc đuôi gà, có khi nào đêm 25 noel chị cũng buộc lên là để tóc đuôi gà ko nhỉ, chứ tao lại nghĩ nhầm là chị búi tóc lên để ăn chuối cho ông nyc
Chị yêu a ấy đến vậy sao
Chị im lặng lơ đi câu hỏi của tao khiến không gian vốn yên lặng lại càng chìm vào sâu trong tĩnh lặng đến lạ thường
Hồi đó a ấy gọi chị là gì?
Chị cũng ko trả lời mà cứ ngắm nhìn khuôn mặt đó, tao cầm lấy cuốn sách đang đặt ở giường lên, gỡ cặp kính trên mắt chị ra rồi đeo vào cho tao, tao cúi đọc sách và quay qua nhìn chị mỉm cười, chị nhìn tao trong phút giây đôi mắt ấy bần thần đi trong phút, rồi chị cũng quay đi ko nhìn nữa, mắt chị nhắm lại ngửa ra sau tựa vào đầu gường
Si… cậu ấy gọi chị là Si
Đúng như cái tên ấy, chị si a ấy lắm rồi chị ơi. Xưa sao ko gắng vượt qua mà đến với nhau để giờ cứ mãi vấn vương vương vấn như thế này
Ko hiểu sao mọi chuyện của chị đều kể với tao mà ko dấu diếm đi chị, tao có đáng tin cậy đến thế đâu
Vậy cái lần trong phòng xông hơi ấy phải chăng hôm ấy ông nyc gọi chúc sn rồi tặng quà cho chị, rồi lại uống say trong mớ cảm xúc ngổn ngang chị cứ nghĩ về a ta thôi, sự dễ dãi cho tao đụng chạm vào nơi thầm kín ấy phải chăng cũng là hình ảnh của a ta cả
Nhìn qua những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán chị, đôi mắt chị vẫn nhắm lại, khuôn mặt có sự tái đi do say men rượu hay là đang chìm đắm trong men say của tình đầu đây, với lấy hộp khăn ướt tao lau mặt và cổ cho chị, chị mơ màng mở mắt ra, ánh mắt ấy ko còn trong veo như trc nữa mà đã đỏ hoe vì men rượu hay đỏ hoe vì những giọt nước mắt thầm kín đang âm ỉ trong lòng chị, nó dc nung nấu cả mấy chục năm qua chỉ chờ trực phút giây yếu mềm là phun trào cả ra.
Chị tựa vào 1 bên vai tao, người đàn bà ấy sao nay yếu đuối đến lạ thường, hết ông chồng rồi đến bà vợ, tao đâu phải là cái phao cứu rỗi tình cảm đâu mà vợ chồng nhà ngươi cứ bấu víu nương tựa những lúc như vậy nhỉ.
Si! Sao cậu buồn vậy? Cậu nhớ mình sao?
Tao thử trêu chị, gọi chị là Si xem sao
Mẹ ơi bả nghe xong dù cố kìm nén lại nhưng dòng nước mắt cũng tràn ra, đúng là đàn bà lúc say thật khó bảo. Chị nhìn tao rồi lại nhắm mắt lại: e nói lại đi, e nói Si ơi, tớ nhớ Si lắm, Si đẹp lắm đi