TrìnhCa
Tiến sĩ
Nhưng nếu tôi nói... Phật vốn chưa từng rời khỏi bạn?
Nhiều người đi chùa, đền, lễ Phật, cầu nguyện xong, điều ước thành lại đi “trả lễ” bằng tiền hay vật phẩm.
Nhưng bạn phải hiểu:
đó không phải là hứa nguyện đúng nghĩa, mà là bạn đang tìm cứu rỗi từ bên ngoài.
Trong Kinh Kim Cang, Phật dạy:
“Nếu thấy ta bằng sắc tướng, cầu ta bằng âm thanh, đó là đi vào đường tà, không thể thấy Như Lai”.
Nói cách khác, hứa nguyện không phải là nói với bức tượng, không phải đi lễ mà có ai đó sẽ cứu bạn.
Sự thật là:
Phật, Bồ Tát, thần thánh... không ở ngoài bạn, mà tâm bạn chính là Phật.
Tâm bạn luôn viên mãn, chỉ là bạn chưa nhận ra.
Bao lần cầu mà vẫn thấy lòng trống rỗng?
Bao lần đi lễ mà thấy mình vẫn lo lắng, phiền não?
Đó là vì bạn đang tìm ở ngoài, mà quên nhìn vào bên trong.
Những nghi lễ bạn làm: thắp nhang, đốt nến, dâng hoa, dâng quả... đều là biểu tượng, để nhắc bạn rèn tâm:
Ba cây nhang sẽ dập tắt tham – sân – si, ổn định cảm xúc, giữ bình an trong tâm.
Hai cây nến sẽ xóa nhị nguyên, soi sáng trung đạo, không còn trắng – đen cực đoan, không còn bị hai cực chi
phối.
Hoa, quả sẽ gieo mầm thiện, gieo trí tuệ, tạo điều kiện cho nhân quả tốt.
Điều quan trọng là: đừng bám chấp vào hình thức, đừng kỳ vọng cứu rỗi từ bên ngoài.
Nghi lễ chỉ là phương tiện,
pháp thật là trí tuệ,
là khả năng nhìn thấu bản thân, thấy bản chất mọi chuyện, không bị ràng buộc bởi mê tín.
Khi bạn hiểu ra:
tâm thanh tịnh, không phiền não, không bám chấp, bạn sẽ thấy mọi thứ bên ngoài chỉ là hình thức.
Mọi lời kinh, ánh nến, cánh hoa... chỉ là cách nhắc bạn quay về tâm mình, học cách bình thản, sống trong hiện tại.
Khi tâm bạn yên, bạn sẽ tự do và viên mãn mà không cần tìm kiếm ở đâu xa.
Đi chùa không phải để cầu thần cứu giúp,
mà là để tự rèn tâm, tự giác ngộ, để nhận ra rằng bình an và trí tuệ vốn đã có sẵn trong chính bạn.
Khi bạn buông được bám chấp, mọi nghi lễ, mọi cảnh vật xung quanh sẽ trở thành người thầy,
nhắc bạn quay về chính mình,
nhắc bạn sống tỉnh thức, sống trọn từng khoảnh khắc hiện tại.
Hôm nay thắp nhang, không phải cầu gì, mà để nhắc mình hít thở, buông bớt tham sân si.
Hôm nay dâng hoa, không phải hy vọng nhận lại, mà để gieo mầm thiện, gieo trí tuệ,
để khi nhìn hoa nở, tâm bạn cũng như hoa, trong sáng và bình yên.
Thật ra, tất cả nghi lễ, tất cả ánh nến, bông hoa, cánh quả...
đều là cách nhắc bạn trở về với chính mình.
Khi hiểu ra điều này, bạn sẽ thấy đi chùa không phải để cầu phước,
mà để tâm mình tĩnh lặng, trí tuệ sáng ngời, đời sống tự do và thanh thản.
Bình an, tự do, viên mãn... luôn ở ngay trong bạn, bạn chỉ cần nhận ra, chăm sóc và sống trọn từng khoảnh khắc.






